Chương 187: Khí thế đối kháng




Khuôn mặt của kỵ sỹ Scott kích động, dường như hắn không tin lời Tiếu Ân.

Đối với người như hắn, vũ khí ma pháp là danh từ xa xôi, mặc dù trước kia khi chưa trở thành ma pháp sư chính thức, Tiếu Ân từng tặng hắn một thanh chủy thủy có Tật Phong Thuật, hơn nữa còn đáp ứng chế tạo cho hắn một cây binh khí.

Nhưng đối với lời hứa hẹn này, kỵ sỹ Scott chưa bao giờ coi nó là thực.

Nếu như Tiếu Ân vẫn là ma pháp học đồ, có lẽ hắn vẫn nhớ tới lời hứa hẹn đó, nhưng hiện giờ, Tiếu Ân đã là nhân vật có thể ảnh hưởng tới đại công tước.

Trong tình huống này, nếu như còn trông cậy Tiếu Ân thực hiện lời hứa thì có chút không chân thực. Huống chi, Scott tiếp tục được đảm nhiệm vị trí lĩnh chủ là do công lao của Tiếu Ân, điều này hắn biết rất rõ.

Miệng hơi động, cổ Scott nhẹ nhàng rung động, mặc dù trong lòng hắn rất cấp bách, muốn có thanh đại kiếm đó, nhưng hắn không dám đáp ứng.

Nhìn thấy giọt mồ hôi chảy trên trán kỵ sỹ, Tiếu Ân cười nói: "Kỵ sỹ đại nhân, trước kia ta có hứa với ngài, sẽ tặng ngài một bộ áo giáp và đại kiếm có phụ gia ma pháp. Nhưng hiện tại ta không có nhiều thời gian, cho nên chỉ có thể tặng ngài thanh ma pháp kiếm này, còn về bộ áo giáp, chờ khi nào ta rỗi, ta sẽ thêm ma pháp thích hợp vào cho ngài."

Kỳ thực, hiện giờ khi đối địch, với thực lực của Tiếu Ân có bảo kiếm và áo giáp hay không cũng không còn quan trọng nữa.

Bởi vì hắn đã thành đại ma pháp sư, những nhân vật có cấp bậc này, thường dùng vòng phòng hộ ngũ cấp ma pháp, không e ngại gì công kích vật lý thông thường.

Hơn nữa trên đại kiếm chỉ có nhị cấp ma pháp, Phong Nhận Thuật, hắn đã sớm bất mãn, chuẩn bị chế tạo cho mình một thanh đại kiếm mới, nên mới vứt nó cho kỵ sỹ đại nhân.

Dù sao vị kỵ sỹ đại nhân đã chiếu cố cẩn thận cho lão Bond. Nhiều năm như vậy, không có công thì cũng có sức.

Kỵ sỹ Scott do dự một chút, rốt cuộc cắn răng một cái nói: "Tiếu Ân các hạ, đa tạ ngài."

Hắn khom người, sau khi đứng thẳng dậy, cầm chặt lấy đại kiếm, yêu thích không nỡ rời tay.

Tiếu Ân mỉm cười, móc ra năm khối hạ cấp tinh thạch, dù sao giờ phút này, Tiếu Ân là một đại phú ông, tất nhiên không quan tâm tới chút đồ vặt này.

Nhưng đối với kỵ sỹ Scott mà nói, đó là một khoản tài phú xa xỉ, khiến hắn càng thêm cảm kích.

Ánh mắt đảo qua bộ áo giáp trên người kỵ sỹ, trong lòng Tiếu Ân thầm hô đáng tiếc.

Kỳ thực trên người của hắn có một bộ áo giáp, nhưng nó đã quá hạn sử dụng. Nếu như muốn sử dụng, nhất định phải chế tạo lần nữa. Nếu không chỉ dựa vào tam cấp vòng phòng hộ trên áo giáp, thì không cách nào đề cao được năng lực phòng ngự của hắn.

Vốn muốn đưa bộ áo giáp này cho kỵ sỹ, nhưng suy nghĩ một chút lại thôi.

Trên bộ áo giáp đó có ma pháp phi hành Phong Tường Thuật, nếu kỵ sỹ mặc bộ áo giáp đó, chẳng may phát động ma pháp Phong Tường Thuật, chắc chắn hắn không điều khiển được khí lưu, kết quả là hắn sẽ bay tự do trên không trung, sau khi năng lượng tinh thạch tiêu hao hết, không cần hỏi cũng biết sẽ xảy ra chuyện gì.

Cho nên mặc dù lá gan của Tiếu Ân không nhỏ, nhưng không dám đưa bộ áo giáp đó cho kỵ sỹ mặc.

Nhưng dù là thế, kỵ sỹ Scott đã rất hài lòng, ánh mắt của hắn nhìn về phía Tiếu Ân, tràn ngập khâm phục và cảm kích, thậm chí còn có mang theo sự sùng bái.

Tiếu Ân hơi cười, ánh mắt nhìn về phía lão Bond nói: "Cha, người có muốn tới thành Louis chơi không?"

"Thành Louis?" Lão Bond ngẩn ra, lão đương nhiên biết thành Louis là tòa thành phồn hoa và quan trọng nhất của công quốc.

Suy nghĩ một lát, lão Bond lắc đầu nói: "Quên đi, tới đó phải mất gần một tháng, rất phiền toái."

"Không phiền toái!" Kỵ sỹ Scott vội vàng nói: "Lão Bond, cả đời ngươi đều ở nơi này, cũng nên đi ra ngoài để mở rộng tầm mắt."

Hắn dừng một chút nói: "Tất nhiên, dù ngươi định cư ở thành Louis, ta cũng giữ lại nhà ở đây cho ngươi."

Tiếu Ân tán dương nhìn Scott, hắn nói những câu này rất có ý tứ, muốn cả nhà mình tới thành Louis.

Nơi đó gần ma pháp tháp, rất tiện lợi để chiếu cố.

Thoáng cái Scott đã hiểu ý của Tiếu Ân, mặc dù hắn biết, một khi lão Bond rời khỏi lãnh địa, ảnh hưởng của hắn đối với Tiếu Ân sẽ giảm đi nhiều.

Nhưng hắn càng hiểu, một khi Tiếu Ân quyết định, nếu hắn dám ngăn cản, chờ đợi hắn, chắc chắn không phải kết cục tốt.

Cho nên hắn mới chủ động khuyên bảo, còn chủ động chiếu cố nhà cũ của lão Bond.

Witte vuốt râu quai nón nói: "Đúng vậy, Bond, ngươi đem Joey và Hara đi đi, để cho bọn họ mở rộng tầm mắt cũng tốt."

Miệng lão Bond mấp máy, lão cũng không phản đối, nếu như chỉ có một mình lão, có tám chín phần là lão không đi, nhưng có thêm Joey và Hara, lão không khỏi động tâm.

Coi như không vì mình thì phải vì con cái của mình.

"Sư phụ, người cũng đi đi." Tiếu Ân thành khẩn nói.

Witte giơ bàn tay to chặn lại, nói rất dứt khoát: "Được, ta đi một chuyến để sưu tầm một ít tài liệu."

Đầu tiên Scott cả kinh, sau đó vui vẻ trở lại, nhưng vẻ mặt của hắn không hề biểu hiện ra.

Tiếu Ân nao nao hỏi: "Sư phụ Witte, tâm nguyện của người, không phải trở thành thợ rèn sư sao? Trong thành Louis có không ít cao cấp thợ rèn, nếu người trao đổi với bọn họ, chắc sẽ có được một chút tâm đắc."

Witte cười nói: "Tiếu Ân, nếu như là trước kia thì quả thực ta muốn trở thành thợ rèn sư. Nhưng hiện tại đã khác…"

Hắn dùng ánh mắt tràn ngập tình cảm nhìn Tiếu Ân nói: "Hiện giờ trình độ của ngươi đã vượt qua ta, có thực lực chế tạo đạo cụ ma pháp. Có một đệ tử như ngươi, ta đã cảm thấy mỹ mãn rồi, còn thợ rèn sư sao, chẳng sao cả."

Trong lòng Tiếu Ân khẽ run, hắn nghe được lời nói của Witte, không hề có chút giả bộ, hoàn toàn thực tâm thực ý. Tâm nguyện cả đời Witte đã chuyển qua người mình, chỉ cần mình trở thành thợ rèn sư, thì Witte không còn tiếc nuối nữa.

Cúi đầu, Tiếu Ân cung kính nói: "Sư phụ, con hiểu rồi."

Witte hài lòng gật đầu, nhìn Scott, kỵ sỹ đại nhân gật đầu.

Giao tình của hai người đã thành lập trước khi Tiếu Ân tới trang viên, cho nên kỵ sỹ đại nhân hiểu được lựa chọn của Witte, có hơn nửa là vì mình.

Dù sao chỉ cần Witte và German ở lại trang viên, Tiếu Ân sẽ lo lắng một phần, đối với sự phát triển của cả trang viên là một điều tốt.

Tiếu Ân chậm rãi đứng lên nói: "Kỵ sỹ đại nhân, nếu đã quyết định, nhờ ngài vất vả một chuyến, mang cả nhà ta tới thành Louis."

Kỵ sỹ lập tức đứng lên, hắn cầm ma pháp kiếm trong tay thề: "Tiếu Ân các hạ tôn kính, ta nhất định sẽ mang gia đình ngài an toàn tới thành Louis, xin ngài yên tâm."

Nếu như là trước kia, hắn không dám khoa trương mạnh miệng như thế, nhưng từ sau khi phát hiện ra mỏ quặng sắt, giao thông từ đây tới thành Louis đã thuận lợi hơn rất nhiều, không còn đoàn đạo tặc khổng lồ nào nữa.

Như thế, dựa vào thực lực và thủ hạ của hắn, tất nhiến có mười phần nắm chắc, hộ tống gia đình lão Bond an toàn tới công quốc Louis.

Lão Bond ngẩng đầu lên, kinh ngạc hỏi: "Tiếu Ân, con phải rời khỏi đây."

Tiếu Ân gật đầu một cái, cha hắn vẫn rất sắc sảo.

"Cha, sư phụ Maren có chuyện cần con hỗ trợ, cho nên…"

Lão Bond vung tay lên nói: "Nếu Maren các hạ có chuyện, con phải dụng tâm làm, đừng để các hạ thất vọng."

Nghe khẩu khí nghiêm khắc của phụ thân, Tiếu Ân có chút dở khóc dở cười.

Nhưng nhìn vẻ mặt của kỵ sỹ Scott và Witte, hắn đành bất đắc dĩ nuốt xuống.

Bọn họ không hiểu chuyện của ma pháp sư, cũng không biết cấp bậc của ma pháp sư.

Cho nên bọn họ không biết, hiện giờ thực lực của Tiếu Ân đã vượt xa Maren, thậm chí mấy tên đệ tử của hắn cũng hơn xa Maren.

Chỉ là, Tiếu Ân rất cảm kích Maren, đặc biệt trước khi rời đi, người đã tặng mình cuốn lục thư ghi chép lại những tâm đắc về ma pháp, đối với Tiếu Ân mà nói, đó là một sự trợ giúp cực lớn.

Nếu Maren thực lòng coi Tiếu Ân là đệ tử, Tiếu Ân cũng dùng thái độ của đệ tử để đối đãi sư phụ.

Cho nên chuyện của Maren, Tiếu Ân không thể đứng nhìn.

Sáng sớm hôm sau, Tiếu Ân rời đi trong ánh mắt lưu luyến của đám người lão Bond, mặc dù thời gian ở chung với nhau không lâu, nhưng chuyến đi này mang lại thu hoạch cực lớn cho Tiếu Ân.

Sau khi gặp lại người thân, hắn chính thức buông được nỗi lo trong lòng.

Hơn nữa, một tháng bế quan thần kỳ khiến thực lực của hắn tăng mạnh, từ nay về sau, Tiếu Ân chính thức tập trung vào mục tiêu ma đạo sỹ.

Rời khỏi trang viên kỵ sỹ, Tiếu Ân không chạy tới đế quốc Nặc Khả Đa mà tìm một nơi an tĩnh để tĩnh tọa.

Hắn lấy một viên ma hạch có màu hắc ám từ vòng cổ ra. Hắn nhặt được khối ma hạch này ở sân chơi của thần linh, hắn nhớ rõ tình hình khi đó, và cũng giật mình vì sự giàu có của đám người Roosevelt.

Để được cảm ứng lúc Đức Lỗ Phu tiến giai thành đại ma pháp sư, bọn họ trả một giá rất lớn.

Nhìn bát cấp ma hạch trong tay, Tiếu Ân hiểu, tư nguyên ở các tinh cầu không giống nhau.

Hắn cảm khái trong chốc lát, lấy mắt kính đeo vào, ý thức của hắn xuất hiện trong Nhất Hào không gian.

"Chủ nhân, người đã tới." Nhất Hào cười híp mắt nói.

Tiếu Ân liếc mắt nhìn nó, trong lòng thầm nghĩ, nếu Juliana ôn nhu đáng yêu như vậy thì tốt rồi.

Nhưng nói thực, Juliana đã từng lộ vẻ mặt đáng yêu như thế này, chỉ là Tiếu Ân không xác định được, bộ mặt đáng yêu đó xuất phát từ bản tính của nàng hay do nàng cố ý ngụy trang.

"Nhất Hào, giúp ta phục chế trận pháp giúp tiến giai thành ma đạo sỹ của bộ tộc tinh linh."

"Vâng!"

Trước mắt xuất hiện một trận dao động, màn hình chợt xuất hiện, ma pháp trận huyền ảo chậm rãi xuất hiện. Truyện Sắc Hiệp - http://truyenyy.com

Khi ma pháp trận xuất hiện, hai mắt Tiếu Ân sáng ngời lên, kinh hô: "Nhất Hào, ngươi đã phân tích xong."

Lúc đầu trận độ ma pháp là một mặt phẳng, hơn nữa một số chỗ còn bị bộ tộc tinh linh ẩn giấu.

Nếu muốn phân tích được trận đồ, phải cởi được những nút thắt đó.

Tiếu Ân nhất tâm tu luyện, thực sự không có tinh lực đi nghiên cứu trận đồ, nhưng Nhất Hào thì khác, chỉ cần cung cấp cho nó đủ tư nguyên, nó có thể giải quyết được mọi chuyện.

Nhưng có thể giải quyết được trong khoảng thời gian ngắn như vậy, khiến Tiếu Ân mừng rỡ.

"Chủ nhân, khi nghiên cứu ma pháp Thuấn Gian Truyền Tống, bộ tư liệu của tôi có nhiều tư liệu về không gian và thời gian, mà ma pháp này chứa những tư liệu đó, cho nên mới giải quyết được bí ẩn một cách nhanh chóng." Nhất Hào vui mừng nói, đối với sự khích lệ của Tiếu Ân, nó tương đối cao hứng.

Tiếu Ân liên tục gật đầu, hắn đương nhiên hiểu, đừng nhìn Nhất Hào nói đơn giản, nếu đem chuyện này giao cho hắn, chắc chắn hắn có dùng mười năm cũng chưa lần ra được đầu mối.

Tinh lực của mỗi cá nhân rất hạn chế, nếu thực sự đem phần lớn tinh lực vào việc học tập ma pháp trận, thì hắn khó tăng thực lực của bản thân lên được.

Tập trung tinh lực vào ma pháp trận, từ từ, vẻ tươi cười trên khuôn mặt của Tiếu Ân thu liễm lại, lông mày hắn nhíu lại.

Ma pháp trận mô phỏng lại cảm ứng của ma đạo sỹ là một trận pháp không hề đơn giản.

Bát cấp ma hạch chỉ là một điều kiện cơ bản, nếu không có khối ma hạch này, trận pháp sẽ không phát huy được lực lượng gì cả. Nhưng có ma hạch và tài liệu, cũng không phát huy được trận pháp này.

Bởi vì sau khi chế tạo xong trận pháp, còn cần bảy vị đại ma pháp sư khởi động, mới có thể mở được ma pháp trận này.

Bảy vị đại ma pháp sư, đó là một chuyện khủng khiếp.

Trong công quốc Louis, có năm vị ma pháp sư chính thức, hơn nữa lợi hại nhất chỉ là một vị đại ma pháp sư, mà vị đó không phải nhân loại mà là tinh linh.

Thành Bahia là một thành thị ma pháp nổi tiếng, nhưng người có tu vi cao nhất, chỉ là đại ma pháp sư mà thôi, hơn nữa ở trong thành thị, số lượng đại ma pháp sư chỉ có thể đếm trong lòng bàn tay.

Bởi vậy có thể thấy được, đại ma pháp sư là lực lượng trung kiên của thế giới ma pháp, muốn tập hợp bảy người, nếu như không nhờ sự trợ giúp của bộ tộc tinh linh, cá nhân mình rất khó có khả năng làm được.

Tất nhiên, chủng tộc tinh linh thì khác, chỉ cần hai bộ tộc tinh linh, đừng nói muốn tìm bảy vị đại ma pháp sư, dù muốn tìm bảy mươi vị cũng không khó.

Tiếu Ân tính toán một chút, mình và Đức Lỗ Phu là hai rồi, chỉ cần chờ đám người Kim một khoảng thời gian nữa, chắc chắn bọn họ sẽ thuận lợi tiến giai.

Cứ như thế, nhất mạch của hắn có sáu vị đại ma pháp sư, như vậy chỉ cần tìm thêm một người nữa là đủ.

Nhưng muốn tìm một vị đại ma pháp sư khiến mình yên tâm, cũng không phải chuyện dễ dàng.

Dường như nhìn ra nỗi phiền toái của Tiếu Ân, Nhất Hào nhẹ nhàng nói: "Chủ nhân, người lo lắng gì à?"

Tiếu Ân than nhẹ một tiếng nói: "Muốn khởi động ma pháp trận, cần phải có bảy vị đại ma pháp sư, trước mắt chỉ có sáu người, chưa tìm được người cuối cùng, không thể nhờ đại ma pháp sư Tiffany được."

Mặc dù Tiiffany là đại ma pháp sư, hơn nữa còn là ma pháp sư không gian hệ, nhưng dù sao nàng chỉ là tinh linh, nếu để nàng nhìn thấy ma pháp trận này, chắc chắn nàng sẽ biết đó là gì, khi đó vì lợi ích của bộ tộc tinh linh, rất có khả năng sẽ hóa bạn thành thù.

Một lát sau, Nhất Hào nghiêng đầu nói: "Chủ nhân, Lewis là một vị đại ma pháp sư."

Trong lòng Tiếu Ân động, mặt của hắn hiện ra tia sáng khác thường.

Không sai, Lewis là một vị đại ma pháp sư, hơn nữa hắn chỉ là tứ tinh đại ma pháp sư. Nếu như bọn Kim tiến giai, ta muốn hắn hỗ trợ, chắc chắn hắn không dám từ chối.

Hơn nữa đừng nhìn vị ma pháp sư này béo như heo, hắn là một người nhu thuận, chỉ cần tới lúc đó, Tiếu Ân không nói cho hắn biết tác dụng của ma pháp trận, chắc chắn hắn không dám nói lung tung.

Chỉ cần Tiếu Ân có thể tiến giai thành công, đến lúc đó hắn không sợ gì cả.

"Nhất Hào, ngươi nói không sai, hắn là một nhân tuyển thích hợp." Tiếu Ân ung dung cười nói: "Hắc hắc, xem ra phải giúp hắn đoạt chức thành chủ rồi."

"Chủ nhân, chẳng lẽ người muốn tham gia thi đấu?" Nhất Hào kỳ quái hỏi.

"Ừ, coi như chơi đùa với bọn họ, hoạt động tay chân một chút." Tiếu Ân mỉm cười nói.

Theo chuẩn bị ban đầu, Đức Lỗ Phu sẽ xuất trận, có lẽ cả đám người Kim nữa, còn Tiếu Ân sẽ làm người bàng quang. Nhưng hiện tại đã khác, hắn phải biểu hiện tích cực một chút.

Vuốt ve màn hình, lông mày vừa giãn ra lại nhíu lại.

"Mở ma pháp trận, phải có bát cấp ma hạch, bảy vị đại ma pháp sư khởi động, lại phải có một giọt máu của linh vật có huyết mạch viễn cỗ?"

Tiếu Ân nhẹ giọng mắng: "Ma pháp trận này là thứ gì vây, lại cần máu tươi để hiến tế."

Nhất Hào lẳng lặng nhìn hắn nói: "Chủ nhân, người muốn tìm máu của linh vật có huyết mạch viễn cổ, cũng không phải chuyện khó."

Tiếu Ân nao nao hỏi: "Ngươi biết tin tức về người kế thừa huyết mạch viễn cổ sao?"

"Tất nhiên!" Sắc mặt của Nhất Hào có chút kỳ quái: "Chủ nhân, người đã quên rồi sao?"

"Quên cái gì?"

"Chủ nhân, người có nhớ rõ năm đó, khi đối mặt với Hoàng Kim chi vương Yidikalun, hắn đã nói gì không?"

Trong lòng Tiếu Ân động, hắn kinh hô: "Juliana, ngươi nói Juliana là hậu duệ của linh vật viễn cổ sao?"

"Không sai, chắc chắn Hoàng Kim chi vương Yidikalun không nhìn lầm, hơn nữa nếu không như thế, với thân phận của Dida đại tát mãn, tại sao lại phá lệ nhận Juliana làm đệ tử."

Tiếu Ân liếm đôi môi khô khốc, vẻ mặt dở khóc dở cười nói: "Nhất Hào, không phải ngươi nói ngươi yêu Juliana sao, tại sao còn xui ta đi lấy máu tươi của nàng?"

Nhất Hào nghiêm trang nói: "Chủ nhân, mệnh lệnh cao nhất của ta là phục vụ người. Muốn khởi động ma pháp trận, chẳng qua chỉ cần một giọt máu của Juliana tiểu thư mà thôi, điều này không khiến nàng bị ảnh hưởng gì cả."

Tiếu Ân cười khổ một tiếng, nó nói thì dễ dàng, nhưng muốn lấy máu tươi của Juliana, cũng không phải chuyện dễ dàng.

Không nói bản thân nàng có thực lực cường hãn, trước mắt Tiếu Ân chưa thể trêu chọc sư phụ của nàng.

Hơn nữa với quan hệ của hai người, Tiếu Ân cũng không biết yêu cầu đó của hắn có tốt hay không.

Chẳng lẽ lén lút đánh mê nàng, rồi lén lấy máu của nàng sao?

Mặc dù Tiếu Ân không phải người câu nệ tiểu tiết, nhưng hắn cũng khó xuống tay, không tới mức vạn bất đắc dĩ, hắn không nguyện ý làm như vậy.

"Nhất Hào, còn nhân tuyển thích hợp nào không?"

"Có!"

"Ai?" Tiếu Ân vui mừng khôn xiết nói.

Nhất Hào do dự trong chốc lát nói: "Chủ nhân, người này rất cường đại, người nên cân nhắc."

Khuôn mặt của Tiếu Ân trở nên ngưng trọng, rất ít khi Nhất Hào nói những lời này.

Hắn trầm giọng hỏi: "Là ai?"

"Đại nhân Corey." Nhất Hào nói: "Dù thế nào thì hắn cũng được coi là viễn cổ linh vật."

Tiếu Ân lập tức dập tắt ý nghĩ đó, dám có chủ ý với cốt long, chẳng phải đi tìm chết sao.

Hít sâu một hơi, Tiếu Ân không thể làm gì khác, đành buông tha chuyện này.

Dù sao chờ đám người Kim đạt tới cảnh giới đại ma pháp sư đã, ít nhất còn cần một khoảng thời gian nữa, mình chậm rãi chờ thôi. Có lẽ đến lúc đó mình đã tiến giai thành công rồi.

Tháo mắt kính, Tiếu Ân thi triển Phong Tường Thuật, dùng tốc độ nhanh nhất, bay về thành Bahia.

Chỉ mất mấy ngày, Tiếu Ân đã tới thành Bahia.

Tiếu Ân không phóng thích khí tức của mình, theo đường cũ quay về ma pháp tháp của Lewis.

Ở thế giới loài người, ma pháp lưu hành hơn nhiều so với đế quốc Lang Nhân, ở đây không có thú nhân tát mãn cường đại, số lượng kỵ sỹ ma thú rất thưa thớt, cho nên không thể so sánh được với ma pháp sư.

Cho nên ma pháp trở thành lực lượng siêu phàm nhất, và trở thành thế lực để đế quốc Nặc Khả Đa dựa dẫm.

Thành Bahia là một tòa thành thị ma pháp, trong thành có rất nhiều học đồ pháp sư và dân chúng bình thường.

Dân chúng đều tôn kính ma pháp sư, ở nơi này, chỉ cần không làm chuyện gì đắc tội ma pháp sư thì cuộc sống của mọi người sẽ được đảm bảo, ít nhất cuộc sống của bọn họ có thể so được với một ít quý tộc có trang viên.

Tiếu Ân đeo huy chương ma pháp nhất tinh lên ma pháp bào, lập tức nhận được những ánh mắt kinh sợ.

Khi Tiếu Ân tới ma pháp tháp của Lewis, hơn nữa còn phát ra tin tức, đám người Kim lập tức xuống nghênh đón.

Đối với thái độ của các đệ tử, Tiếu Ân rất hài lòng, nhưng một lát sau, khuôn mặt tươi cười của hắn đọng lại.

Bởi vì hắn nhìn thấy trong những người này, có một bóng hình quen thuộc.

Ánh mắt ôn hòa tràn ngập vui sướng chăm chú nhìn vào hắn, Tiếu Ân nhìn về phía đó, không nói lời nào, chỉ cảm thấy trống ngực đập nhanh, hô hấp tăng nhanh, máu vận hành nhanh hơn.

Hắn hít sâu một hơi, bước nhanh qua đám người Kim, tới trước mặt người đó, cung kính nói: "Sư phụ, người trở về."

Maren vui mừng đánh giá Tiếu Ân, liên tục gật đầu nói: "Tốt, Tiếu Ân, tốt lắm!"

Tiếu Ân lên tiếng, nhìn Benson đang làm mặt quỷ phía sau Maren, không khỏi cảm thấy vừa buồn cười, vừa tức giận.

Đột nhiên, sắc mặt Tiếu Ân khẽ biến, hắn cảm ứng được một cỗ lực lượng tinh thần cường đại cách đó không xa, đang cẩn thận xem xét động tĩnh ở nơi này.

Luồng lực lượng tinh thần đó rất nhỏ, cao thủ tụ tập ở đây, nhưng ngay cả Lewis và Đức Lỗ Phu, hai vị đại ma pháp sư cũng không phát hiện ra.

Nếu như không phải lúc về nhà, Tiếu Ân có tiến bộ không tưởng, khiến lực lượng tinh thần của hắn đề cao tới một cảnh giới mới, thì đừng mơ cảm ứng đươc loại tinh thần vi diệu này.

Sắc mặt Tiếu Ân hơi trầm xuống, trong lòng rất tức giận.

Hắn gặp lại sư phụ, có thể tâm tình chấn động, đúng hơn là vui mừng và sung sướng, nhưng lại cảm ứng được có người theo dõi mình ở xa, giống như đang được hưởng thụ mỹ thực lại phát hiện ra con ruồi ở trong bát của mình, khiến hắn chả còn hứng thú gì cả.

Khuôn mặt của Tiếu Ân biến hóa, khiến mọi người chú ý, ngay cả Lewis cũng không yên lòng. Đối với Tiếu Ân, hắn không dám đối đãi như vãn bối.

Đừng nói thực lực của tiểu tử này cường đại không dưới hắn, dù là đệ tử do hắn dạy dỗ ra, cũng có cấp bậc tam tinh ma pháp sư, trong đó có một người đạt tới cảnh giới đại ma pháp sư.

Cho nên bất tri bất giác, hễ Tiếu Ân phản ứng, tự nhiên trở thành đối tượng được mọi người chú ý.

"Tiếu Ân, làm sao vậy?" Maren khó hiểu hỏi.

Lewis thở phào một hơi, trong những người này, chỉ có Maren mới có tư cách hỏi những câu này.

Tiếu Ân mỉm cười nói: "Sư phụ, hôm nay chúng ta mới gặp lại nhau, nhưng lại có người dùng trò quỷ để quấy rối, người nói xem, phải xử trí hắn thế nào?"

"Quấy rối?"

Mọi người kinh ngạc, sắc mặt của Maren ửng đỏ, hắn không phát hiện ra dấu vết nào.

Sắc mặt của Đức Lỗ Phu và Lewis khẽ biến, ánh mắt của bọn họ nhìn về phía tường vây, được Tiếu Ân nhắc nhở, hai vị đại ma pháp sư này mới phát hiện ra khí tức như có như không trong không gian. Trong lòng hai người tức giận người giấu mặt sau tường vây.

Tiếu Ân ung dung cười, một cỗ khí thế cường đại chợt bộc phát trên người hắn, dũng mãnh lao về phía đó.

Cỗ khí tức cảm ứng lúc đầu dường như không cường đại, giống như nước sông Trường Giang chảy không ngừng, thao thao bất tuyệt, phảng phất không biết dừng lại.

Một cỗ khí thế cường đại cũng xuất hiện sau tường vây, trong chốc lát, hai cỗ khí thế này khiến mọi người ngẩng đầu ngưỡng mộ.

Trong lòng mọi người như có một tảng đá, ngay cả hô hấp cũng cứng lại.

Sắc mặt của Tiếu Ân cũng không tốt lắm, hắn lạnh lùng cười, khí thế trên người giống như sóng gió động trời, điên cuồng phóng ra.

Mặc dù hắn không biết đối phương là nhân vật cấp bậc nào, nhưng hắn có cảm giác, khí thế của người đó còn cao hơn lục tinh ma pháp sư Spike một bậc.

Nếu như nói Spike vừa mới chạm vào cảnh giới lục tinh ma pháp sư, mới bước một chân vào cánh cửa lục tinh, thì người này đã đứng ở bậc thang cao nhất của cảnh giới lục tinh, thâm chí còn mơ hồ cảm ứng được cánh cửa ma đạo sỹ.

Tất nhiên, người này hơi giống Tiếu Ân, có thể mơ hồ cảm ứng được cánh cửa lớn, nhưng không thể nào mở nó ra được.

Có lẽ, dưới cơ duyên xảo hợp, bọn họ sẽ mở được cánh cửa lớn này, khi đó bọn họ sẽ trở thành ma đạo sỹ, được mọi người kính ngưỡng.

Hai cỗ khí thế cường đại đột nhiên gặp nhau trên không trung, trong không gian xuất hiện năng lượng dao động, giống như những cuộn sóng, bắn về bốn phía.

Tiếu Ân tiến lên trước một bước, chắn trước Maren, Nepal và Benson.

Dư âm năng lượng vừa mới đụng tới người Tiếu Ân, liền giống như băng tuyết tan rã, biến mất không còn tung tích.

Trên người đám người Kim xuất hiện năng lượng dao động, tam tinh ma pháp sư chưa chống lại được khí thế này, nhưng hóa giải dư âm lại là chuyện dễ dàng.

Còn Đức Lỗ Phu và Lewis lại càng thoải mái, trình độ dư âm này còn không được bọn họ đặt trong mắt.

Tiếu Ân vung tay lên, đầu ngón tay của hắn có một tia hồng quang, đám người Kim không yếu thế chút nào, ma pháp nguyên tố quanh người mỗi cá nhân bắt đầu biến hóa kịch liệt.

Thầy trò sáu người chuẩn bị ra tay cùng một lúc, khí tức hung bạo khát máu tỏa ra, trong nháy mắt áp chế khí thế của người đó xuống.

Trải qua năm tháng ở trong đấu thú đài và việc tu luyện sát lục kết giới với nhau, tự nhiên đám người Tiếu Ân có sát khí cường đại khiến người khác kinh hãi.

Đứng trước luồng sát khí này, dù thực lực có vượt hơn bọn họ, cũng bị bọn họ ảnh hưởng, thậm chí còn sinh ra ý niệm không muốn chống cự.

Ngày xưa lục tinh ma pháp sư Spike vừa mới cảm nhận sát khí cường đại, kinh khủng trên người Đức Lỗ Phu, liền lập tức lựa chọn lui bước.

Kỳ thực xét về thực lực thì Spike hơn xa Đức Lỗ Phu. Nhưng so về mặt khí thế thì hắn không thể so được với người được kết giới bồi dưỡng qua.

"Chờ một chút, dừng tay!" Đột nhiên, ở phía đối diện truyền đến tiếng kinh hô.

Giọng nói đã ẩn chứa cảm giác hoảng sợ, rất hiển nhiên, người ở phía đối diện đã bị sát khí của đám người Tiếu Ân dọa sợ.

Kỳ thực không chỉ đối phương bị dọa, ngay cả ở phía sau Tiếu Ân, đám người Maren cũng có cảm giác khát khô mồm, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Trong lòng bọn họ đều tự hỏi, nếu như mình đối mặt với sát khí gặp thần sát thần, gặp phật sát phật này, bọn họ sẽ có phản ứng gì.

Lewis vô thanh vô thức lui về phía sau một bước, ánh mắt nhìn về phía Maren, trong lòng hắn quyết định, nhất định phải có quan hệ tốt với Maren.

Maren đột nhiên ngẩn ra nói: "David là ngươi sao?"

"Là ta!" Tiếng cười khổ từ tường vây truyền ra: "Linnuo các hạ ở đây."

Lewis và Maren sợ hãi than một tiếng, Maren vội vàng nói: "Tiếu Ân, đó là hiểu lầm, đừng ra tay."

Tiếu Ân đáp ứng, hồng quang trên ngón tay hắn biến mất, khí thế của đám người Kim tan biến.

Nhưng nhìn màn này, trong lòng mọi người càng thêm khâm phục.

Khí tức cuồng bạo đó được bọn họ thu phóng tự nhiên, như nắm trong lòng bàn tay, thực không biết làm thế nào bọn họ tu luyện ra.

Tiếu Ân quay đầu, nhẹ giọng hỏi: "Sư phụ, Linnuo là ai?"

"Đó là đồng môn duy nhất của sư phụ ta, có tu vi giống sư phụ ta." Maren nhẹ giọng đáp: "Linnuo các hạ là lục tinh ma pháp sư nổi tiếng nhất đế quốc về chế tạo ma pháp trượng. Ta và David mời được ngài tới đây, có thể nói là rất may mắn, ngươi không được đắc tội với người ta."

Tiếu Ân vuốt mũi cười khổ nói: "Sư phụ, người nói quá muộn, chỉ sợ con đã đắc tội rồi."

Maren không nói được gì, trận xung đột này không đáng có, nếu vì vậy mà đắc tội với vị lục tinh đại ma pháp sư nổi tiếng này, thì sẽ ảnh hưởng lớn tới việc kế thừa ngôi vị thành chủ của Lewis.

Dị Giới Chi Quang Não Uy Long - Chương #187


Báo Lỗi Truyện
Chương 187/482