Chương 178: Viễn độn




Tiếu Ân chớp động đôi mắt, hắn không thể giải thích được tình cảnh kỳ diệu phía trước, ánh sáng đông lạnh biến mất, còn tảng long thạch cao hai mươi thước cũng biến mất.

Không cần nghĩ cũng biết, nó đã tiến vào nhẫn bạch cốt.

Cảm giác vừa rồi giống như hư ảo, khiến hắn sinh ra một cảm giác không chân thực.

Đột nhiên, ở phía sau Hắc Toàn Phong phát ra một tiếng rống dễ thương không khác gì tiếng chim hót.

Tiếu Ân ngạc nhiên quay đầu lại, chỉ thấy nó giơ lên một bên cánh, chỉ lên phía trên. Trong chốc lát, Tiếu Ân hiểu được ý của nó. Hắn lùi lại ba bước, bước lên lưng của Hắc Toàn Phong, đại ma thú này liền mở đôi cánh.

Một trận cuồng phong nổi lên, Hắc Toàn Phong và Tiếu Ân dùng tốc độ nhanh nhất để chạy trốn.

Khi bóng dáng bọn họ hoàn toàn biến mất trên trời cao thì trong vụ cốc thần bí xuất hiện luồng sương mù đen.

Luồng sương mù đó nấn ná nửa ngày tại chỗ long thạch, cuối cùng biến thành bộ dáng của tiểu hắc long, nếu Tiếu Ân ở đây, chắc chắn sẽ nhận nó là Corey.

"Addis, lúc nãy ngươi làm gì thế?" Một giọng nói già nua cách đó không xa truyền đến, giọng nói này bình thản không có tiết tấu, khiến người nghe hết sức khó chịu: "Không phải ngươi đã quyết định, giao thân thể của mình cho á long kia sao, tại sao còn muốn hù dọa nó?"

Tiểu hắc long bay lượn trên không trung, làm ra một thủ thế nói: "Ta không muốn hù dọa nó, mà đột nhiên ta cảm ứng được khí tức của vương, nên mới ra ngoài nhìn một chút."

"Vương? Ngươi đừng vọng tưởng, vương đã bị vong linh thần kinh khủng đánh bại, cả chúng ta cũng có kết quả như thế?"

"Pali, ta nhận ra khí tức của vương trên người nhân loại."

"A!" Một đoàn sương mù khác trôi nổi trong hư không, hóa thành một tiểu hắc long nữa, nó kinh ngạc hỏi: "Ngươi không cảm ứng sai chứ?"

"Chắc chắn không, ta lấy danh dự của bộ tộc hắc long để thề."

Giọng nói của Pila có tiết tấu trở lại nói: "Thực là kỳ lạ, chẳng lẽ vương xuất hiện?"

"Ta không dám xác định, có lẽ hắn chỉ chiếm được đạo cụ nào đó của vương lưu lại trên thế gian."

"Ừ. Rất có khả năng là như vậy!"

Thân thể của Addis nhảy nhót trên không trung, nói: "Nhưng ta đã đặt ma pháp cảm ứng của bộ tộc hắc long lên người hắn, nếu vương thực sự xuất hiện bên cạnh hắn, chỉ cần hắn còn ở trên tinh cầu này, chắc chắn ta sẽ cảm ứng được."

"Cũng tốt, cứ chờ đợi thôi." Giọng nói của Pila khôi phục lại như lúc đầu, bình bình không hề có tiết tấu. Rõ ràng, hắn không kỳ vọng cao đối với chuyện này.

Sau đó, thân thể của hắn khuếch tán, một lần nữa dung nhập vào trong mảnh sương mù. Addis nhảy lên cao, nhưng khi hắn sắp rời khỏi vụ cốc thì dừng lại, hắn than nhẹ một tiếng, thân thể chợt tiêu tán, tương tự dung nhập vào trong vụ cốc.

Trong vụ cốc sâu kín chợt vang ra tiếng long ngâm như sấm sét: "Vương à, người bị thần linh đáng chết giam ở địa phương nào?"

Giọng nói của hắn vang lên, khiến sương mù dày đặc trong vụ cốc lưu động, dãy núi ở bốn phía dường như run rẩy.

Đang phi hành ở xa, đột nhiên cả người Hắc Toàn Phong cứng đờ lại, đôi cánh không cử động, cứ như thế quay tròn lao xuống đất.

Sắc mặt Tiếu Ân trở nên cực kỳ khó coi, giờ phút này bọn họ cách mặt đất một khoảng cách. Với sức nặng của Hắc Toàn Phong, nếu tự do rơi xuống, chắc chắn sẽ không khác gì các chủng tộc phi hành rơi tự do trong sân chơi.

Trong giây lát, Tiếu Ân quyết định, hắn hít sâu một hơi, thi triển Phong Tường Thuật, giống như một chiếc vòng, bao quanh thân thể của Hắc Toàn Phong, hắn muốn dùng năng lực của mình để đại quái vật này có đà bay lên.

Bên tai truyền đến tiếng gió gào thét, dường như trực tiếp thổi vào vòng phòng hộ, khiến khuôn mặt Tiếu Ân có cảm giác nóng bỏng.

Tiếu Ân biết, đó chỉ là ảo giác, nhưng áp lực chính thức lại là quái vật nặng không biết bao nhiêu tấn ở trên đầu mình.

Giây phút này, ý nghĩ duy nhất trong đầu Tiếu Ân đó là, trở về nhất định phải giúp nó giảm cân.

Tốc độ té của một người một thú vô cùng nhanh, nhưng từ từ, tốc độ của bọn họ chậm lại, cuối cùng dừng lại cách mặt đất hơn mười thước.

Cảm ứng trong hư không truyền đến khí lưu mãnh liệt, Tiếu Ân mới thở phào một hơi.

Thực lực của đại ma pháp sư quả nhiên hơn xa trước kia. Trong thời gian ngắn, Tiếu Ân đã điều khiển nguyên tố ma pháp, thêm vào một đạo Phong Tường Thuật trên người Hắc Toàn Phong.

Mặc dù ma pháp sư nào cũng tu luyện pháp thuật này, nhưng dùng nó trên người một đại quái vật dài hơn mười thước lại là hai khái niệm hoàn toàn khác biệt. Đặc biệt kết cấu của Hắc Toàn Phong không giống với nhân loại, muốn Phong Tường Thuật phát huy tác dụng trên người nó, đã khó lại càng thêm khó.

Nếu Tiếu Ân không có năng lực cảm ứng nguyên tố ma pháp đạt tới trình độ khó tin, thì trong một khoảng thời gian ngắn, hắn không nắm giữ được bí quyết.

Khi Tiếu Ân cẩn thận điều khiển Phong Tường Thuật tiếp xúc với mặt đất, đôi cánh cứng ngắc của Hắc Toàn Phong lại một lần nữa mở ra, vù một cái đã bay lên bầu trời.

Tiếu Ân mau chóng bay theo, ngồi xuống lưng của Hắc Toàn Phong, bọn họ dùng tốc độ nhanh nhất bay về ma pháp động.

Mặc dù không rõ tại sao Hắc Toàn Phong có biến hóa như vậy, nhưng Tiếu Ân biết, chắc chắn có liên quan tới vụ cốc thần bí.

Liên tưởng tới dãy núi Ishtar, cho tới bây giờ, nơi này không xuất hiện ma thú nào cả, tình huống kỳ dị này càng khiến hắn muốn rời xa nơi này.

Dưới tình huống Hắc Toàn Phong gần như liều mạng phi hành, cuối cùng bọn họ cũng về tới ma pháp động.

Đám người Kim đã chờ ở đây lâu, cảm ứng được khí tức của Tiếu Ân, năm người cùng nhau ra đón.

Khi nhìn thấy Tiếu Ân, ánh mắt của bọn họ lộ ra vài phần kỳ quái, bởi vì giờ phút này, sắc mặt của Tiếu Ân không tốt lắm, hơn nữa còn vội vã chạy tới, thần thái có vài phần chật vật.

Nhìn về phương xa, dường như phía sau không có ai uy hiếp bọn họ mà.

Tiếu Ân vỗ cái đầu to của Hắc Toàn Phong, nó lập tức ngoan ngoãn tiến vào ma pháp động.

"Sư phụ, chúng con đã hỏi thăm Feilide đại tát mãn về thế cục hiện nay." Kim hưng phấn nói: "Khi chúng ta tiến vào khe nứt không gian, đế quốc đã chủ động tấn công phương bắc đại thảo nguyên. Dida đại tát mãn tự mình ra tay, đánh bại đại tát mãn cao cấp nhất nhất của Tuyết Lang Nhân Ibrahim, khiến khí thế đại quân đế quốc tăng vọt, hiện giờ đã chiếm được sáu phần địa bàn ở phương bắc đại thảo nguyên."

Khuôn mặt Tiếu Ân khẽ động hỏi: "Tại sao không đuổi toàn bộ Tuyết Lang Nhân ra khỏi phương bắc đại thảo nguyên?"

Kim do dự một chút nói: "Nghe Feilide đại tát mãn nói, lần này đế quốc Lang Nhân xuất chinh, phải chịu nhiều áp lực từ nhiều phía, sau khi chiếm được sáu phần địa bàn ở phương bắc đại thảo nguyên, lực ủng hộ của đế quốc Cát Hãn và đế quốc Sư Tâm đã giảm đi, còn quân đội của đối phương lại từ từ gia tăng. Nghe nói trong đám hắc quỷ pháp sư đã xuất hiện cao thủ cấp bậc ma đạo sỹ, cho nên song phương đã ngưng chiến, đang tiến hành đàm phán."

"Đám phán?" Tiếu Ân kinh ngạc, nhưng một lát sau, hắn cẩn thận suy nghĩ lại.

Kế hoạch chiếm lại đại thảo nguyên phương bắc của Dida chắc phải bỏ dở lại giữa chừng, có thể bảo trụ lại sáu phần địa bàn chiếm được, có lẽ là kết quả tốt nhất.

Dù sao, đế quốc Cát Hãn và đế quốc Sư Tâm cũng không muốn thế lực của đế quốc Lang Nhân tăng lên, đến lúc đó bọn họ không cách ước thúc được.

Có lẽ ở trong mắt mấy đế quốc đó, Tuyết Lang Nhân và thanh lang nhân chém giết nhau càng khốc liệt, thì bọn họ càng thích.

Nếu bộ tộc thanh lang đuổi toàn bộ bộ tộc Tuyết Lang Nhân ra khỏi phương bắc đại thảo nguyên, chiếm cứ một lãnh thổ rộng lớn, chắc chắn các đế quốc còn lại sẽ lo lắng sự khuếch trương của đế quốc Lang Nhân.

Mặc dù Dida đại tát mãn uy chấn thảo nguyên, nhưng dù sao lão chỉ có một người, nếu đối phương tụ tập lại nhiều cao thủ cấp bậc ma đạo sỹ, như vậy hai nắm tay của lão cũng khó địch lại bốn tay.

Tiếu Ân khẽ thở dài một tiếng, sở dĩ chuyện này diễn biến tới nước này, nguyên nhân là do thực lực và lợi ích. Nhưng Tiếu Ân cũng không thể nhúng tay vào chuyện này.

Nếu như hắn dùng nhiệt huyết để can thiệp vào, chắc chắn hắn sẽ biến thành một đống cặn bã. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com

"Sư phụ, Feilide đại tát mãn nói, Dida đại tát mãn muốn mời người tới đế đô." Kim cung kính nói.

"Ta hiểu rồi!" Tiếu Ân trầm ngâm trong chốc lát, nói: "Kim, ngươi thu thập lại ma pháp động, sau đó phong ấn toàn bộ ma pháp động lại."

"Phong ấn toàn bộ?" Sắc mặt Kim hiện lên thần sắc kỳ quái, trong đó có vài phần không nỡ, dù sao đã ở đây nhiều năm, hơn nữa còn tiến giai thành ma pháp sư chính thức ở chỗ này, muốn nói không có tí tình cảm nào, căn bản là gạt người.

"Sư phụ, chúng ta phải rời đi?"

"Ừ, địa phương này không thích hợp để chúng ta ở lại." Tiếu Ân bất đắc dĩ nói.

Dù là sân chơi của thần linh hay vụ cốc thần bí kia, trước mắt Tiếu Ân không có tư cách để trêu chọc.

Nếu không thể trêu vào, chẳng lẽ lão tử không biết trốn sao.

Đó là ý nghĩ lưu manh của Tiếu Ân, hơn nữa một khi quyết định, hắn lập tức áp dụng.

"Kim, ta có thể có việc rời xa đại thảo nguyên, các ngươi có thể lựa chọn ở lại đế đô, ta nghĩ đế quốc chắc chắn sẽ hoan nghênh các ngươi." Tiếu Ân thuận miệng nói.

Sắc mặt đám người Kim biến đổi, Đức Lỗ Phu nói: "Sư phụ, người đi đâu, con nhất định đi theo."

"Sư phụ, xin người mang chúng con đi cùng." Kim cung kính cúi người nói.

Tiếu Ân than nhẹ một tiếng nói: "Nơi ta muốn đi, có rất nhiều nguy hiểm, các ngươi đồng ý đi theo ta không?"

Đám người Kim nhìn nhau cười nói: "Sư phụ, ngay cả khe nứt không gian chúng con cũng đã đi qua, chẳng lẽ còn sợ nguy hiểm nữa sao?"

Ánh mắt của Tiếu Ân đảo qua người bọn họ, cuối cùng cười lớn nói: "Tốt, không hổ là đệ tử của ta, các ngươi nhanh thu thập đi. Đức Lỗ Phu, ngươi đi theo ta, tìm nơi thi triển tam hệ phi đạn cho ta xem."

"Vâng!" Mọi người lên tiếng, đám người Kim có chút hâm mộ và hả hê khi nhìn khuôn mắt cau có của Đức Lỗ Phu, lập tức đi vào sơn động thu thập.

Còn Đức Lỗ Phu, cẩn thận đi theo Tiếu Ân, tìm một nơi heo hút không có bóng người.

Khi Đức Lỗ Phu tiến giai thành đại ma pháp sư, Tiếu Ân đã truyền thụ ma pháp tam hệ phi đạn cho hắn, nhưng kết cấu đồ của ma pháp này quá phức tạp, các pháp thuật đồng bậc khác không thể sánh được.

Mặc dù Đức Lỗ Phu có thiên phú trong việc tu luyện nguyên tố triệu hoán hệ, nhưng không có được Nhất Hào không gian như Tiếu Ân, hơn một tháng này, hắn chỉ miễn cưỡng nhớ được lộ tuyến đồ, nhưng chưa thi triển thành công lần nào cả.

Tiếu Ân yêu cầu cực kỳ nghiêm khắc đối với mấy tên đệ tử. Trong lòng mọi người, Tiếu Ân nói một là một, nếu như hắn đã giao nhiệm vụ, sẽ không kể tới điều kiện khách quan gì, có thể hoàn thành thì phải hoàn thành, không thể hoàn thành thì phải dùng trăm phương ngàn kế để hoàn thành.

Có thể nói, do Tiếu Ân quán triệt tư tưởng như thế, nên mới khiến thực lực của đám người Kim tăng mạnh, có sự tiến bộ như ngày hôm nay.

Nếu như không có áp lực cường đại đó không ngừng bức bách, ngay cả khi đám người Kim có được sự trợ giúp của Hoàng Kim kêt giới và sát lục thiên mạc, cũng đừng mơ chỉ trong mấy năm đã đạt tới thực lực như thế này.

Tới một góc hẻo lánh, ánh mắt Tiếu Ân nhìn lên người Đức Lỗ Phu.

Đức Lỗ Phu hít sâu một hơi. Đứng trước mặt Tiếu Ân, hắn luôn khẩn trương, nhưng khi mắt hắn nhắm lại, toàn bộ tạp niệm bị hắn vứt bỏ, toàn tâm toàn ý tập trung vào lộ tuyến đồ ma pháp.

Một cỗ năng lượng dao động tỏa ra từ người Đức Lỗ Phu, ba hệ nguyên tố, phong, thổ, hỏa dao động kịch liệt, chúng nó dường như dây dưa cùng một chỗ, vui đùa với nhau, giống như ba tiểu hài tử.

Dưới cảm giác của Tiếu Ân, ba cỗ nguyên tố này đang dùng một phương thức kỳ diệu hòa hợp với nhau, cảm giác này có chút khác so với lục cấp ma pháp Hỏa Diễm Phong Bạo.

Tổ hợp nguyên tố hệ ma pháp bình thường, các nguyên tố không phải hòa hợp với nhau mà là hỗ trợ nhau.

Giống như khi Tiếu Ân ở trong sân chơi của thần linh thi triển ra Hỏa Diễm Phong Bảo thì phong trợ giúp hỏa, hỏa mượn sức phong, hai hệ hỗ trợ lẫn nhau, hình thành thế cân bằng vi diệu.

Nhưng nguyên tố triệu hoán hệ lại khác, hai loại ma pháp nguyên tố có đặc tính mượn lẫn nhau, nhưng xét cụ thế, chúng hòa hợp thành một thể với nhau, không thể chia tách.

Đó là đặc tính lớn nhất của nguyên tố triệu hoán hệ, loại ma pháp này có kỹ thuật hòa hợp các hệ nguyên tố vượt trội hơn các ma pháp khác.

Trong cảm giác của Tiếu Ân, lần này Đức Lỗ Phu làm rất tốt, trải qua nhiều lần thất bại, hắn đã nắm được quy định nhất định, nắm giữ được sơ bộ ma pháp này.

Nhìn vẻ vui mừng trong khuôn mặt của Đức Lỗ Phu là đủ biết tên này đã có sự lĩnh ngộ mới với hệ ma pháp này.

Xem ra chỉ khi ma pháp sư tìm được hệ ma pháp hợp với mình, mới có thể phát huy uy lực cường đại nhất.

Đột nhiên, sắc mặt của Tiếu Ân biến đổi, hắn cảm ứng được nguyên tố dao động trong không gian hơi quá mức, đặc biệt là ba hệ phong, hỏa, thổ nguyên tố, mức độ điều động đã vượt qua sự dự đoán của hắn.

Trong lòng chợt xuất hiện một ý niệm, Tiếu Ân kêu to không ổn, không cần nghĩ ngợi lùi về phía sau.

Khi hắn lùi đi thì quanh người Đức Lỗ Phu đã xuất hiện gần trăm khối tam hệ phi đạn.

Giờ phút này, sau khi hấp thu hơn năm mươi sinh mệnh năng lượng, hắn đã tiến giai thành đại ma pháp sư.

Lực lượng tinh thần của hắn đã vượt xa lúc Tiếu Ân đối phó với Lý Kỳ đại tát mãn.

Lúc này đây, Tiếu Ân bảo hắn thi triển cách thứ nhất của tam hệ phi đạn, nhưng hắn lại dùng toàn lực để thi triển ma pháp này.

Tất cả lực lượng tinh thần tràn ra ngoài cơ thể, hình thành nên một trạng thái cân bằng vi diệu với các loại nguyên tố, cuối cùng hình thành nên trên trăm khối tam hệ phi đạn.

Đó là do lần đầu tiên hắn thi triển ma pháp này, lãng phí rất nhiều ma lực, nếu không đại ma pháp sư dùng toàn bộ lực lượng tinh thần để thi triển, số lượng phi đạn phải nhiều gấp đôi thế này.

Bất quá, trên trăm khối phi đạn cũng đủ khiến Tiếu Ân biến sắc.

Ngón tay hắn chỉ về phía trước, chỉ cần hướng đó không phải là ma pháp động của hắn là được.

"Đức Lỗ Phu, phóng về phía đó!" Tiếu Ân nói xong, trên trăm khối phi đạn giống như tên rời cung, bắn ra ngoài.

Ma pháp này được xưng là ma pháp công kích cự ly xa, khoảng cách phi hành dài, hơn nữa tốc độ lại cực nhanh.

Một lát sau, những tiếng nổ mạnh nối tiếp nhau vang lên trong dãy núi, uy thế giống như trời sụp đất nứt, thậm chí còn khiến mặt đất chấn động liên tục. Thân thể Tiếu Ân hơi lay động, lập tức đứng vững lại, hắn lao vọt tới. Giờ phút này, Đức Lỗ Phu đã dùng hết ma lực, chỉ còn thân xác héo rũ mà thôi.

Hắn lẳng lặng cảm ứng năng lượng kinh khủng truyền từ phương xa tới, lập tức thấy được một đám mây hình nấm xuất hiện.

Đại ma pháp sư dùng toàn lực thi triển ma pháp này, uy lực cường đại đó khiến đáy lòng Tiếu Ân run rẩy.

Đối mặt với lực lượng đó, ngay cả ma đạo sỹ cũng không dám đối đầu trực diện.

Một lát sau, những âm thanh hỗn loạn từ ma pháp động truyền ra, đám người Kim mau chóng bay tới. Mặc dù bọn họ biết, Tiếu Ân và Đức Lỗ Phu đang tập luyện ma pháp, nhưng tập luyện mà tạo ra động tĩnh lớn như vậy, vẫn khiến bọn họ cảm thấy không yên, cho nên bay nhanh tới.

Giờ phút này, cả người Đức Lỗ Phu thoát lực, nằm bên người Tiếu Ân, thậm chí miệng còn sùi bọt mép.

Mấy người nhìn nhau, trong mắt lộ vẻ tươi cười, tình hình huống này không khiến bọn họ lo lắng, ít nhất bọn họ đã thấy mấy lần trên người Tiếu Ân.

Tiếu Ân móc ra một khối tử kim tinh thạch, khối tử kim tinh thạch này hắn lấy được từ người cá sấu. Theo ước định, Tiếu Ân chia đống tử kim tinh thạch này làm ba phần, chuẩn bị cấp một phần cho Hắc Toàn Phong ăn, còn hai phần còn lại hắn giữ lại làm phí thu giữ. Tất nhiên, đối với Hắc Toàn Phong, Tiếu Ân sẽ không bạc đãi, mặc dù không có tử kim tinh thạch nhưng tinh thạch bình thường lại không thiếu.

Dù sao Hắc Toàn Phong chỉ cần có thư gì đó nhét vào miệng là sẽ không vặn vẹo gì nữa.

Kim cẩn thận tiếp nhận tử kim tinh thạch, nhét vào tay Đức Lỗ Phu, miệng oán giận nói: "Ngươi điên à, lại phát ra toàn bộ ma lực, may mà có sư phụ ở bên cạnh, thực không biết sống chết."

Đức Lỗ Phu tận tình hút năng lượng trong tử kim tinh thạch, xấu hổ nói: "Ta chỉ muốn kích thích tam hệ phi đạn mà thôi, ai biết ma pháp này quái dị như vậy, bình thường không thi triển được, hôm nay lần đầu thành công, lại có uy thế như vậy, thực là có quỷ."

Tiếu Ân nghe xong khẽ lắc đầu, nhưng trong lòng hắn hiểu, tam hệ phi đạn có hai cách thi triển, mặc dù uy lực cách nhau một trời một bậc, nhưng khi thi triển ra chỉ có một ít sai lệch.

Trong tình huống không thuần thục, Đức Lỗ Phu thi triển sai lầm cũng là chuyện bình thường.

Mary tiến lên, nhẹ nhàng đỡ lấy đầu Đức Lỗ Phu, nhẹ nhàng ấn lên huyệt thái dương của hắn, đôi tay của nàng có ánh sáng màu vàng lưu chuyển.

Có thể nói ở nơi này, chỉ có Mary có năng lượng Hoàng Kim mới dám làm như vậy, người khác mà làm vậy thì chắc chắn Đức Lỗ Phu đã chết.

Một lát sau, lông mày của Đức Lỗ Phu giãn ra, vừa rồi tiêu hao quá nhiều ma lực, nhưng đã được tử kim tinh thạch bổ sung một phần, cơn đau đầu thì được tiểu muội dùng năng lượng Hoàng Kim xoa bóp nên đã giảm đi nhiều.

Hắn chột dạ nhìn Tiếu Ân, trong lòng có chút không yên.

Nhưng Tiếu Ân hết sức hài lòng đối với tiến độ của hắn. Không có Nhất Hào không gian trợ giúp, chỉ mất hơn một tháng, hắn đã có thành tích này là rất giỏi rồi.

Hơi vung tay lên, Tiếu Ân nói: "Trở về, thu xếp thôi."

Trong ma pháp động không có nhiều đồ, không lâu sau bọn họ đã dọn dẹp xong.

Đám người Tiếu Ân lẳng lặng nhìn ma pháp động. Không gian tràn ngập cảm giác ly biệt, ngay cả Hắc Toàn Phong cũng biết sắp phải rời đi, thân thể to lớn của nó cọ vào ma pháp động, còn cái miệng rộng của nó gặm nhẹ vài cái.

Cuối cùng, Tiếu Ân than nhẹ một tiếng nói: "Đi thôi!"

Mấy người ngồi trên lưng Hắc Toàn Phong, xoay một vòng trên không trung, sau đó bay về đế đô của đế quốc Lang Nhân.

Còn ma pháp động đã bị ma pháp thủ hộ phong ấn.

Phi hành mấy ngày, cuối cùng bọn họ đã tới đế đô Lang Nhân.

Lần này tới đế đô của đế quốc Lang Nhân, thủ vệ ở đây đã buông lỏng đi nhiều.

Tiếu Ân phân phó cho Hắc Toàn Phong hạ xuống bên ngoài tòa thành của Dida đại tát mãn.

Nếu như tòa thành đó là nơi ở của Harrison, chắc chắn Tiếu Ân sẽ bảo Hắc Toàn Phong đáp thẳng xuống nội sảnh, nhưng biết Dida đại tát mãn cũng ở nơi này, nên Tiếu Ân không dám làm càn.

Bên ngoài tòa thành, vẫn có một chiến tranh tát mãn trẻ tuổi và một ít thủ vệ ở ngoài, nhưng Tiếu Ân được đãi ngộ hoàn toàn khác lần trước. Tên chiến tranh tát mãn vừa nhìn thấy hình thể dài hơn mười thước của ma thú, sắc mặt lập tức đại biến, đặc biệt cảm ứng được năng lượng dao động trên người Hắc Toàn Phong, thân thể của hắn có chút run rẩy.

Nhưng vì chức trách của mình, hắn vẫn kiên trì tiến lên, cung kính nói: "Xin hỏi, các vị là khách nhân tôn kính nào?"

"Tiếu Ân, là ngươi sao?"

Còn không chờ Tiếu Ân trả lời, một giọng nói vang dội truyền từ tòa thành ra, đồng thời một bóng đen lao ra.

Tiếu Ân nhảy khỏi Hắc Toàn Phong, cười lớn nghênh đón.

Quả nhiên là lão bằng hữu Harrison, vừa nghe thấy có người bẩm báo có một đại ma thú từ trên bầu trời đáp xuống, Harrison lập tức đoán được là ai tới, cho nên mới không thể chờ đợi được, đích thân ra đón.

Ôm Tiếu Ân xong, Harrison chào hỏi đám người Đức Lỗ Phu. Gặp đám người Đức Lỗ Phu, Harrison vẫn tùy tiện, không phải bởi vì bọn họ có quan hệ với Tiếu Ân mà do bọn họ cùng tuổi với Harrison. Đây mới là điều khiến Tiếu Ân quý Harrison. Người này, chỉ cần ai đối đãi tốt với hắn, hắn sẽ kết thành một khối với người đó.

Nhưng lúc này, lực chú ý của Harrison không tập trung lên đám người Tiếu Ân, mặc dù miệng vẫn nói chuyện với bọn họ, nhưng ánh mắt của hắn lại liếc nhìn Hắc Toàn Phong đang ngáp ngoài cửa.

Không có biện pháp, nó quá dọa người.

Thân hình của nó dài hơn mười thước, ở nguyên một chỗ cũng khiến người khác không yên. Huống chi thân hình của nó tỏa ra áp lực khổng lồ.

Trong mắt người bình thường, nó chỉ có lực lượng lớn mà thôi, nhưng trong mắt tát mãn, ma thú này có khí tức và cấp bậc kinh khủng.

Ngay cả Harrison có địa vị và ánh mắt như bây giờ, cũng phải chú ý tới nó, có thể biết được thực lực của nó đạt tới tình trạng nào.

"Tiếu Ân, nó là ma thú ở trong không gian ngủ đông lúc trước sao?" Harrison nhỏ giọng hỏi.

Tiếu Âm mỉm cười gật đầu, mang theo chút đắc ý hỏi: "Uy thế của nó thế nào?"

"Được!" Harrison giơ ngón tay cái ra, trong ánh mắt lộ ra ánh sáng kích động, nói: "Từ trước tới giờ ta chưa gặp qua ma thú Phi Thiên Hắc Giáp Tích lợi hại như thế này, thân hình của nó dài tới sáu thước, quả là khó tin. Đừng nói nó là ngũ cấp ma thú, dù nói nó là lục cấp ma thú, cũng không có ai nghi ngờ."

Tiếu Ân cười cười nói: "Harrison, ánh mắt của ngươi không tồi."

"Ánh mắt không tồi?" Harrison không thể giải thích được hỏi: "Ý gì?"

Tiếu Ân nhìn Hắc Toàn Phong, thấy mọi người nhìn mình, Hắc Toàn Phong ngẩng đầu lên, lộ ra bộ dáng đắc ý.

"Nó quả thực là lục cấp ma thú."

"A, lục cấp… Cái gì, lục cấp?" Harrison không thể tin kinh hô, đôi mắt tí nữa lồi ra: "Tiếu Ân, Phi Thiên Hắc Giáp Tích chỉ là ngũ cấp ma thú mà, sao lại đạt tới lục cấp chứ?"

Tiếu Ân tươi cười nói: "Nó tiến giai."

Cổ Harrison phát ra vài tiếng rên, nói: "Tiến giai, nó làm thế nào tiến giai?"

Tiếu Ân vắt chéo hai tay, bất đắc dĩ nói: "Ta làm sao biết được, nhưng ngươi có thể hỏi nó."

Kỳ thực trong lòng Tiếu Ân thầm xin lỗi Harrison, chuyện về tảng đá long thạch, ta không thể nói cho ngươi biết được.

Harrison nhìn quái vật dài mười thước, lại nhìn vóc dáng của mình, cuối cùng thở dài một tiếng, buông tha ý nghĩ tâm sự với Hắc Toàn Phong.

Hắn thở dài một tiếng nói: "Đáng tiếc, thực sự đáng tiếc."

Tiếu Ân hiếu kỳ hỏi: "Đáng tiếc cái gì?"

"Đáng tiếc, Sư Tâm vương tử Holyfield tiến vào khe nứt không gian, nhưng lại không thể trở về, nếu không một khi hắn thấy đầu cự thú này. Hắc, hắc…" Harrison đắc ý cười hai tiếng nói: "Ta không tin, hắn còn dám buông tay đánh một trận với ngươi nữa không."

Tiếu Ân rùng mình, nhưng lập tức trầm tĩnh lại, chuyện hắn đánh chết Sư Tâm vương tử, trừ cốt long ra, không có ai chứng kiến cả.

Hắn tin tưởng, cốt long sẽ không để lộ chuyện đó, như vậy trong thiên hạ này, không có ai biết được chân tướng chuyện này.

"Harrison, Holyfield không trở về sao?"

"Đúng vậy, trong khe nứt không gian quá hung hiểm." Harrison thở dài một tiếng: "Bên người Holyfield có một con ngũ cấp ma thú, hơn nữa ma thú đó còn tới từ bộ tộc Hoàng Kim có năng lực chữa thương cường đại. Dù thế, hắn cũng bỏ mình ở đó."

"Đế quốc Sư Tâm nói gì?"

"Còn có thể nói gì nữa, nghe nói mẫu thân của Holyfield khóc tới nỗi hôn mê nhiều lần, thề vì con trai báo thù." Ánh mắt Harrison lộ ra vẻ xem thường nói: "Nhưng bà không ngẫm lại xem, Harrison chết ở nơi nào, chỉ bằng bà mà cũng định báo thù sao."

Trong lòng Tiếu Ân động, hỏi: "Mẫu thân của Sư Tâm vương tử là ai? Sao bà dám nói khoác sẽ báo thù cho Holyfield?"

Harrison chần chừ một chút, ánh mắt nhìn xung quanh, giảm thấp âm thanh nói: "Trong đế quốc Sư Tâm, có một vị tiên đoán sư nổi danh, người đó nói hung thủ giết chết Sư Tâm vương tử là người ở đại lục này."

Mí mắt của Tiếu Ân nhảy lên vài cài, trong lòng hắn vô cùng kinh hãi.

Trong đế quốc Sư Tâm còn có nhân vật như vậy, thực sự khó tin. May mà lúc đầu hắn quyết đoán, không lấy đồ vật gì trên người Sư Tâm vương tử, ngay cả thân thể của kim mao sư vương cũng không lấy, nếu không chắc phải đề phòng một chút.

"Harrison, vị tiên đoán sư có chỉ đích danh ai không?"

"Không!" Harrison cười nhạo nói: "Tên đó chỉ là tiên đoán sư mà thôi, cũng không phải là thần linh, hắn có thể đoán ra người đó ở trên đại lục này là quá tốt rồi, nếu biết cụ thể tên người đó, dù là thần linh chính thức cũng chưa chắc đã biết."

Tiếu Ân âm thầm gật đầu, nhưng trong lòng quyết định chủ ý, trước khi mình chưa tiến giai thành ma đạo sỹ, tuyệt đối không tới đế quốc Sư Tâm.

Hắn tùy ý gật đầu, dường như không để chuyện đó ở trong lòng, nói: "Xem ra chuyện này sẽ trở thành công án."

Harrison đắc ý cười nói: "Điều này cũng chưa chắc, bởi vì có mấy tát mãn của đế quốc Sư Tâm thấy Sư Tâm vương tử ở trong một dãy núi, mà trong dãy núi đó toàn hắc quỷ pháp sư và Huyết Tinh Linh, cho nên bọn họ cho rằng hung thủ là người của hai bộ tộc đó."

Mắt Tiếu Ân sáng lên, trong lòng cảm khái vạn lần. Huyết Tinh Linh và hắc quỷ pháp sư đều là địch nhân của hắn, lần này bọn chúng dốc toàn bộ lực lượng tới sân chơi, nhưng không chiếm được gì, ngược lại bị Tiếu Ân chém giết một nhóm lớn, có thể nói ăn trộm gà không được còn bị mất thóc. Không ngờ hiện giờ còn bị đế quốc Sư Tâm nghi ngờ, quả là xui xẻo.

Nhưng bọn chúng xui xẻo như vậy vẫn, còn tốt hơn nhiều so với Holyfield.

Trong lúc mấy người nói chuyện thì đã tới nội sảnh.

Một lão tát mãn đang ngồi trong nội sảnh, cười dài chờ đợi mọi người.

Mắt của Tiếu Ân và Harrison sáng lên, đồng thời tiến lên nói: "Dida đại tát mãn!"

"Tốt, tốt!" Dida đứng lên, tiếng cười tràn ngập vui mừng, song nụ cười của lão dần thu lại, dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn Tiếu Ân.

"Dida đại tát mãn, ngài…" Harrison kinh ngạc tiến lên, thấp giọng dò hỏi.

Dida vung tay lên, chặn Harrison lại.

"Tiếu Ân, ngươi…" Dida không xác định được hỏi: "Ngươi tiến giai?"

Harrison trợn tròn mắt lên, mặc dù không khoa trương như khi nghe Hắc Toàn Phong tiến giai nhưng cũng không kém hơn bao nhiêu.

Hắn quay đầu lại hỏi: "Tiếu Ân, ngươi trở thành đại ma pháp sư?"

Tiếu Ân mỉm cười, mặc dù năng lực che giấu của hắn không tồi, nhưng hắn cũng không hy vọng mình giấu được Dida đại tát mãn.

Gật đầu với Harrison một cái, Tiếu Ân nói: "Không sai, ta đã tiến giai thành đại ma pháp sư, Harrison, ngươi phải cố gắng lên, nhanh chóng trở thành đại tát mãn đi."

Harrison lộ ra bộ mặt nghiêm trọng, hắn gật đầu mạnh một cái nói: "Ngươi yên tâm, ta sẽ không để ngươi thất vọng."

Mặc dù Harrison sớm có danh hiệu đại tát mãn, nhưng danh hiệu đó có được là nhờ tam đầu lang Cruyff, thực lực của hắn chưa đạt tới tiêu chuẩn đó.

Dida khẽ gật đầu, đối với lão, thực lực của Harrison càng cường đại, lão càng cao hứng.

"Tiếu Ân, lần này tới khe nứt không gian, thu hoạch của ngươi không tồi." Dida mỉm cười nói.

Tiếu Ân cung kính khom lưng nói: "Ta có được thành tựu như ngày hôm nay là nhờ có sự chỉ điểm của ngài, đa tạ ngài."

Hắn nói câu này rất thực lòng, đặc biệt chuyện về sát lục thiên mạc, Dida đại tát mãn đã ra sức rất nhiều.

Dida nhẹ nhàng vung tay, ánh mắt của lão nhìn về phía bên ngoài, từ từ nụ cười của lão đọng lại.

Giờ phút này cảm ứng của Tiếu Ân đã hơn xưa, hắn mơ hồ cảm ứng được tinh thần của Dida đang dao động dò xét động tĩnh ở bên ngoài, chỉ là tinh thần dao động đó cực nhỏ. Ngay cả hắn cũng không dám xác định. Nhưng nhìn vẻ mặt của Dida, Tiếu Ân đã có thể xác định.

"Tiếu Ân, những người ở bên ngoài là đệ tử của ngươi? A, còn có ma thú sao?"

"Vâng!" Tiếu Ân mỉm cười hỏi: "Dida các hạ, ngài xem thực lực của bọn chúng thế nào?"

Dida nhìn sâu vào mắt Tiếu Ân nói: "Tiếu Ân, ngươi nói thực đi, các ngươi trải qua kinh nghiệm gì trong khe nứt không gian?"

Harrison hiếu kỳ, hắn chạy nhanh tới đại sảnh, đại ma thú thấy Tiếu Ân bước vào đại sảnh nên cũng muốn tiến vào, còn đám người Kim đang vội vàng trấn an nó.

Loại chuyện này vốn nên giao cho tát mãn làm, nhưng cảm ứng được khí tức cường đại của Hắc Toàn Phong, tát mãn bậc thấp không dám tới gần nó, sợ nó nổi hung tính, nuốt chửng bọn họ.

Harrison vỗ đầu, từ trên người hắn tỏa ra một làn khói đen, từ từ ngưng tụ thành một đầu sói.

Đó là một cái đầu của tam đầu lang Cruyff, có thể nhìn thấu hết lực lượng che dấu.

Đầu sói này quét qua người đám người Kim, không biết nó trao đổi gì với Harrison, tóm lại vị chiến tranh tát mãn trẻ tuổi nhất của đế quốc Lang Nhân này lại hít sâu một hơi.

Một lát sau, vẻ mặt của hắn thừ ra, về tới đại sảnh, ánh mắt của hắn tràn ngập khiếp sợ nhìn Tiếu Ân, như lần đầu tiên thấy Tiếu Ân.

Tiếu Ân nhìn quần áo của mình, dường như không có gì thất lễ, không khỏi nghi hoặc hỏi: "Harrison, ngươi làm sao vậy?"

Harrison chỉ ra bên ngoài, nói từng chữ: "Bọn Đức Lỗ Phu tu luyện thế nào?"

"Đức Lỗ Phu?" Tiếu Ân ngẩn ra, không nhịn được cười.

Trong đám người Kim, chỉ có Đức Lỗ Phu tiến giai thành đại ma pháp sư, mặc dù tất cả mọi người đều nghe lệnh Tiếu Ân, tận lực ẩn giấu lực lượng tinh thần, nhưng phương pháp này không lừa được những nhân vật có thực lực mạnh mẽ. Cho nên dù là Dida đại tát mãn hay tam đầu lang Cruyff trên người Harrison đều dễ dàng phân biệt được.

Ánh mắt Tiếu Ân trấn tĩnh nhìn Dida và Harrison, nếu như nói trước kia Tiếu Ân còn lo lắng thực lực của bọn họ tăng nhanh quá khiến người khác chú ý, nhưng hiện giờ hắn không cần phải quan tâm tới vấn đề này.

"Dida các hạ, Harrison, các người đều biết, chúng ta tiến vào khe nứt không gian, trải qua mấy tháng tu luyện ở đó, chúng ta đã vượt qua cửa ải quan trọng nhất nên thực lực mới gia tăng lên." Tiếu Ân thành thực nói.

"Tiếu Ân, khe nứt không gian có thể khiến cho thực lực của mọi người tăng lên nhiều như vậy sao?" Harrison hồ nghi hỏi: "Bọn Seth cũng tiến vào đó, mặc dù lúc đi ra, thực lực cũng tăng lên không ít, nhưng không khoa trương như thế này."

Tiếu Ân nở nụ cười thần bí, hắn chậm rãi nói: "Harrison, sở dĩ thực lực của chúng ta tăng cao như vậy là do chúng ta đã tiến vào một nơi."

"Nơi nào mà thần bí như vây?" Harrison khó hiểu hỏi: "Ngươi và Đức Lỗ Phu đều trở thành đại ma pháp sư. Trời ạ, dưới năm mươi tuổi đã trở thành đại ma pháp sư, nếu như không phải ta tận mắt thấy, có chết ta cũng không tin."

Hắn dừng lại một chút, tiếp tục rên: "Được rồi, còn đám người Kim, cả đám đều có cấp bậc tam tinh, trong đó còn có hai người đạt tới đỉnh tam tinh. Đại nhân Cruyff nói, trên người bọn họ có nguyên tố ma pháp hỗn hợp dao động, nói cách khác, chỉ cần bọn họ tu luyện một khoảng thời gian nữa, chắc chắn sẽ bước vào cảnh giới đại ma pháp sư, sẽ không gặp phải trở ngại khi tiến giai, đó là vì sao?"

Khuôn mặt của Tiếu Ân vẫn tươi cười như lúc đầu.

"Đại nhân Cruyff vĩ đại, cuối cùng là chuyện gì đang xảy ra? Chẳng lẽ trên thế giới này đột nhiên xuất hiện nhiều thiên tài sao?" Harrison oán giận nói.

Trong đế quốc Lang Nhân, đại ma pháp sư và tam tinh ma pháp sư có không ít, nhưng tuổi tác của những người đó đều lớn, nhưng đám người Tiếu Ân có độ tuổi dưới năm mươi mà đã có thành tựu như thế này, đủ khiến người khác phải nhìn bằng con mắt khác.

Dida đứng bên cạnh không nói gì, nhưng khuôn mặt của lão thỉnh thoảng kích động lên, rất khác so với tác phong thường ngày của lão.

"Tiếu Ân, ngươi nói đi, có phải các ngươi tiến vào vùng đất tử vong hay không?" Dida đột nhiên hỏi.

"Đúng!" Tiếu Ân bình tĩnh trả lời.

"Ngươi, các ngươi…" Giọng nói của Dida run rẩy, không thể tin được: "Các ngươi đều thoát khỏi vùng đất tử vong?"

"Vâng!"

"Tốt!" Dida hít sâu một hơi, một lúc lâu sau, lão mới tỉnh táo lại, đôi mắt phát sáng nói: "Ở nói đó, các ngươi có cảm giác được gì không?"

"Có!" Tiếu Ân bình tĩnh nói: "Khi chúng ta còn sống đi ra, phảng phất cảm giác được một loại cảnh giới, cảnh giới đó không thể diễn tả được bằng ngôn ngữ."

Dida ra tay nhanh như điện, nắm chặt lấy bả vai của Tiếu Ân, thân hình nhỏ gầy của lão phát ra lực lượng cường đại, khiến bả vai của Tiếu Ân bị đau.

May mà thể chất của Tiếu Ân hơn xa người thường, nếu là ma pháp sư bình thường, dù bị đau tới hôn mê bất tỉnh cũng là chuyện bình thường.

Nhưng cảm giác đau đớn đó không dễ chịu gì, Tiếu Ân cau mày nhìn tay Dida.

Sắc mặt Dida đỏ lên, hậm hực thu tay về, vẻ mặt áy náy nói: "Xin lỗi!"

Ở bên cạnh, Harrison há hốc mồm, trong lòng hắn xuất hiện vô số ý niệm, thực không biết tại sao Dida lại thất thố như thế.

Nếu như để cho một tát mãn khác thấy cảnh này, chắc chắn hắn sẽ không tin vị đệ nhất cường giả của đế quốc Lang Nhân lại kích động như thế.

Tiếu Ân khẽ lắc đầu, hắn không hề có ý trách móc.

Mặc dù Harrison không biết rõ nguyên nhân trong đó, nhưng Tiếu Ân lại hiểu rất rõ.

Dida đại tát mãn đang hỏi về vấn đề lĩnh vực.

Mặc dù Dida đại tát mãn không phải ma pháp sư, nhưng lão là thú nhân tát mãn hàng đầu, thành tựu của lão đã đạt tới tình trạng đỉnh cao.

Rất có khả năng, lão đã khôi phục lại toàn bộ năng lực của linh vật, nhưng ngay cả như thế, thành tựu cao nhất của Dida đại tát mãn chỉ dừng lại ở ma đạo sỹ có kết giới.

Còn tầng cao hơn là lĩnh vực, lão chưa chạm tới được.

Nói cách khác, từ nay tới khi lão chết, thành tựu của lão chỉ dừng ở đây, không có khả năng tiến thêm một bước nữa.

Cho nên khi biết đám người Tiếu Ân thoát khỏi đấu thú đài, lão lập tức kích động, bởi vì có lẽ đó là cơ hội duy nhất khiến lão có thể tiến thêm một bước nữa.

Đứng trước cơ hội này, dù chỉ có tí xíu cơ hội tiến giai, lão cũng kích động.

Tiếu Ân vẫn mỉm cười ôn hòa như trước nói: "Dida các hạ, không ngờ ngài cũng biết vùng đất tử vong, tại sao trước đó ngài không nói cho ta biết?"

Dida than nhẹ một tiếng nói: "Tiếu Ân, ngươi đã vào trong vùng đất tử vong, thế ngươi nói đi, địa phương đó để người sống sao?"

Tiếu Ân nhớ lại tình cảnh điên cuồng trong đấu thú đài, nhớ tới cuộc giết chóc điên cuồng trong dãy núi, khắp nơi đều là địa ngục tu la, quả thực không phải nơi con người sống.

Thấy vẻ trầm mặc trên khuôn mặt của Tiếu Ân, Dida nói: "Ta để các ngươi tiến vào khe nứt không gian là để các ngươi tìm cơ hội, chứ không phải để các ngươi chịu chết. Cho nên ta mới không nói cho các ngươi biết vùng đất tử vong."

Lão cười khổ một tiếng: "Không thể tưởng tượng được, các ngươi tiến vào đó, nhưng lại còn sống đi ra, đó là một kỳ tích."

Tiếu Ân lộ vẻ mặt đồng cảm, bọn họ có thể đi ra cùng nhau, quả thực là một kỳ tích. Đặc biệt là đám người Kim, nếu như không có Hắc Toàn Phong phát ra long ngâm cường đại có tác dụng uy hiếp sinh vật khác, chỉ sợ bọn họ đã không chống được tới lúc Tiếu Ân tới.

Mà nếu như không có cốt long Corey chỉ điểm, đám người Tiếu Ân cũng không biết thu liễm, kết quả cuối cùng là sẽ bị bạo thể mà chết do hấp thu quá nhiều năng lượng sinh mệnh.

Hoặc Tiếu Ân được cốt long che chở mới thoát thân được, còn đám người Kim không thoát khỏi đại nạn đó.

Vừa nghĩ tới nơi đó là nơi vui chơi của thần linh, Tiếu Ân liền cảm thấy lạnh buốt.

Gật đầu với Dida đại tát mãn, Tiếu Ân hiểu dụng ý của lão khi lão giấu vùng đất tử vong đi. Bởi lão không cam đoan, bọn hắn có thể thoát khỏi vùng đất tử vong hay không.

Thấy ánh mắt của Tiếu Ân, Dida thở phào một hơi. Hiện giờ Tiếu Ân đã trải qua khảo nghiệm kia, tiền đồ của hắn chắc chắn không thể đo lường được. Nếu vì vấn đề này mà trở mặt với hắn, chắc chắn Dida sẽ khóc không ra nước mắt.

"Dida các hạ, mặc dù mỗi người chúng ta đều có kinh nghiệm thần kỳ, nhưng nói thực, đó chỉ là cảm giác mà thôi, thực sự không thể diễn tả bằng lời." Tiếu Ân đàng hoàng nói.

Dida nao nao, khuôn mặt của lão lộ vẻ thất vọng.

Kỳ thực đáp án này không nằm ngoài dự đoán của lão, lúc trước lão mừng rỡ như điên chỉ là vô thức mà thôi.

Là một nhân vật đứng đầu, tất nhiên lão hiểu được đạo lý, mỗi một vị truyền kỳ pháp sư đều có con đường khác nhau, nếu như có thể phục chế, như vậy các vị tiền bối truyền kỳ đã sớm tổng kết lại rồi, làm gì còn để hậu bối tự mò mẫm.

Mặc dù trong bản chép tay của các vị tiền bối có nói, chỉ cần người có thể sống đi ra khỏi vùng đất tử vong là có thể cảm ứng được một loại cảnh giới thần kỳ, cảnh giới đó thuộc cấp bậc lĩnh vực.

Cái gọi là ngàn năm truyền kỳ không phải để chỉ những người đi ra khỏi khe nứt không gian mà chỉ những người thoát khỏi mưa máu gió tanh trong vùng đất tử vong.

Chỉ là, có thể khiến con người sớm cảm ứng được cảnh giới lĩnh vực, điều này đã vượt xa phạm trù của nhân loại, đạt tới thần tích.

Dù thực lực của Dida có cường thịnh hơn nữa, có thế lực lớn hơn, nhưng đối mặt với thần tích của khe nứt không gian, lão cũng không có biện pháp gì.

Nhìn lão nhân vừa có thần thái bay bổng, nay lại tâm tàn ý lạnh, tinh thần sa sút, trong lòng Tiếu Ân cũng thấy khó chịu.

Nhưng nói thực, hắn cũng không có biện pháp gì.

Có lẽ khi toàn thịnh, cốt long có thể tạo ra một đấu thú đài như thế, nhưng hiện giờ thực lực của nó suy yếu, không dám xuất đầu lộ diện.

Tay vuốt ve vòng cổ không gian, trong lòng Tiếu Ân thầm than.

Trên người của hắn còn có ma pháp trận đạt được từ tay bộ tộc tinh linh, nhưng trước mắt hai ma pháp trận trân quý này lại không có trợ giúp gì Dida.

Thực lực của bản thân Dida rất cường đại, chẳng những lão đã sớm đạt tới cấp bậc ma đạo sỹ, lại còn ngộ ra kết giới, nếu như lão tiến hóa kết giới thành lĩnh vực, mới có thể tiến giai được.

Do dự thực lâu, cuối cùng Tiếu Ân nói: "Dida đại tát mãn, với thực lực của ngài, chẳng lẽ không thể nào hiểu được lĩnh vực sao?"

Dida cười khổ, phảng phất như già đi mười tuổi nói: "Lĩnh vực, đó là cấp bậc truyền kỳ, làm sao có thể dễ dàng lĩnh ngộ được."

Tiếu Ân mấp máy miệng, nhưng nói thực, mặc dù hắn ở sân chơi của thần linh lĩnh ngộ được quy tắc, hơn nữa còn thể nghiệm hai lần cảnh giới kỳ dị đó, nhưng hắn vẫn không lý giải được, ngay cả hắn còn mơ hồ thi làm sao nói để người khác tham khảo được?

Một lát sau, đột nhiên Dida thông suốt cười nói: "Ngươi xem, ta đã già rồi, giây phút này còn đi vào ngõ cụt, thực sự…"

Lão lắc đầu, khôi phục lại tình trạng như bình thường, dường như vừa rồi chưa phát sinh chuyện gì, nói: "Tiếu Ân ta có một việc, chính thức muốn nhờ ngươi."

Nói câu này, ánh mắt của Dida rất thành khẩn, thậm chí lão còn dùng tư thế ngang hàng để nói với Tiếu Ân.

Trong lòng Tiếu Ân kinh hãi, Harrison lại càng khó tin nhìn Dida.

"Dida các hạ, ngài có gì cần phân phó, cứ nói." Dù Tiếu Ân có lá gan to hơn, cũng không dám không đáp ứng.

"Nếu như…" Dida hơi dừng lại một chút, ánh mắt tràn ngập sự chờ mong: "Nếu có một ngày, ngươi có thể tiến giai thành truyền kỳ, thì nhờ ngươi nể mặt lão già này, nâng đỡ bộ tộc thanh lang chúng ta."

Vẻ mặt của lão vô cùng trang trọng, giọng nói tràn ngập tôn kính và thành khẩn.

Môi Tiếu Ân hơi run lên, chuyện này đối với hắn quả thực là quá xa vời.

Dida lẳng lặng nhìn Tiếu Ân, từ từ lão cúi đầu xuống, cho tới khi mái tóc bạc chấm xuống đất. Trong lòng Harrison đau xót, đột nhiên đứng bên cạnh lão lang nhân tóc bạc, cũng cúi người xuống.

Mặc dù hắn không biết vùng đất tử vong là chỗ nào, cũng không hiểu tại sao Dida lại khẳng định, ngày sau Tiếu Ân chắc chắn tiến giai thành truyền kỳ, cũng không biết lĩnh vực trong miệng bọn họ là gì.

Nhưng giây phút này, hắn trở nên kích động, không khống chế được tâm tình, nếu như không làm như vậy, rất có khả năng hắn sẽ bị bạo thể mà chết.

Tiếu Ân nhìn lão lang nhân tóc bạc ở phía đối diện, giây phút này nhìn mái đầu đã trải qua vô số năm tháng tang thương, suy nghĩ của Tiếu Ân mơ hồ bay đi rất xa.

Những suy nghĩ mơ hồ dâng lên trong đầu hắn, cảm xúc mênh mông như biển cả, ánh mắt của hắn hiện lên sự kính ý, mặc dù thân thể của lão nhân này không cao, nhưng giây phút này, lại trở nên hùng vĩ.

Dường như cảm xúc đó đốt cháy tâm trạng của hắn, hơn nữa hắn còn nghe thấy lồng ngực của mình đang nhảy lên.

Tiếu Ân cũng cúi người xuống, trịnh trọng nói: "Dida các hạ, ta đáp ứng ngài."

Khi hắn cúi người xuống, hắn biết từ nay về sau trên lưng của hắn gánh thêm một phần trách nhiệm, nhưng hắn không hề hối hận.

Dida cảm thấy mỹ mãn, ưỡn thẳng ngực dậy, khuôn mặt của lão tươi cười.

Ánh mắt của Harrison đảo qua người bọn họ, trong ánh mắt của hắn lộ ra thần sắc kiên định, dường như hắn muốn dùng cả đời mình, phấn đấu vì mục tiêu đó.

Không lâu sau, Dida đại tát mãn rời đi, lão đã nhận được một đáp án mỹ mãn.

Còn Harrison liên tục hỏi Tiếu Ân, khi biết được sự hung hiểm trong vùng đất tử vong, hắn liên tục thở dài.

Nhưng hắn cũng rất rõ ràng, xác suất thoát khỏi vùng đất tử vong không lớn, nếu đổi lại là hắn, có can đảm tiến vào đó hay không đã là một chuyện.

Ngoài cửa chợt xuất hiện một bóng hình xinh đẹp, một bóng hình hồng sắc xuất hiện trong đại sảnh.

Harrison lập tức thè lưỡi nói: "Ta đi nói chuyện với đám người Kim và Đức Lỗ Phu đây, nơi này giao cho ngươi."

Tiếu Ân kéo cánh tay hắn lại, nhỏ giọng nói: "Tại sao ngươi lại sợ Juliana?"

"Không phải là sợ, tốt xấu gì ta cũng là nam nhi, sao có thể sợ một người phụ nữ được." Harrison cố gắng ưỡn ngực lên, nhưng giọng nói lại nhỏ như ruồi muỗi nói: "Chỉ là Cruyff các hạ muốn ta cách xa nữ nhân này một chút."

Tiếu Ân không biết nói gì, tên này quá sĩ diện đi.

Nhẹ buông tay Harrison ra, Harrison lập tức chạy bay ra ngoài, trước khi đi, còn dùng ánh mắt mập mờ nhìn Tiếu Ân, khiến da đầu Tiếu Ân ngứa ngáy.

"Tiếu Ân, ngươi đã đi ra." Juliana cười dài bước tới.

Nàng mặc một chiếc váy thêu hoa mai, bó chặt vòng eo thon dài của nàng, dưới chân là một đôi dép lê, bàn chân bạch ngọc của nàng lộ ra, mười đầu ngón chân giống như mười hòn ngọc khoe ánh sáng rực rỡ.

Nàng đứng trong phòng, dáng người thon thả của nàng khiến cả phòng sáng lên.

Khuôn mặt Tiếu Ân, ngoài mặt thì hắn cười, nhưng trong lòng lại không cười nổi.

Trong lòng hắn cảm khái không thôi, mị lực của tiểu hồ ly này ngày càng lớn, trong đồng hắn đột nhiên hiện lên một dung nhan khuynh quốc khuynh thành khác, nếu để hai nàng gặp nhau, không biết sẽ xuất hiện phong ba gì.

Juliana hừ nhẹ một tiếng, không hài lòng với biểu hiện của Tiếu Ân, người này vẫn giống như trước kia, là một tên đầu gỗ điển hình.

Đôi mắt của nàng chuyển động, lộ ra bộ dáng mê tử nhân bất bồi mạng, cười nói: "Tiếu Ân, ở trong khe nứt không gian thú vị chứ?"

"Thú vị?" Thiếu chút nữa Tiếu Ân ngất xỉu.

Khe nứt không gian hung hiểm như vậy, nhưng trong miệng của nàng lại là nơi thú vị…

Nhưng ngẫm lại, nàng là nữ hài tử luôn được mọi người quan tâm, làm gì đã có kinh nghiệm máu tanh như vậy.

Giây phút này, hắn rất khâm phục bộ tộc Nguyệt Tinh Linh, lại để cho Sara tiến vào khe nứt không gian, chẳng lẽ không sợ nàng gặp phải sắc lang sao?

Đột nhiên, trong lòng Tiếu Ân khẽ động, tay khẽ sờ lên vòng cổ không gian, nhất thời trên tay có thêm một cái mặt nạ mỏng.

"Juliana tiểu thư, đây là bảo bối ta đoạt được ở trong khe nứt không gian, chắc chắn sẽ thích hợp với nàng."

Juliana nhận lấy, khuôn mặt của nàng hiện lên vẻ vui mừng lẫn sợ hãi, cho tới bây giờ, nàng không nghĩ đến, Tiếu Ân còn nhớ tặng lễ vật cho nàng.

Nhẹ nhàng cầm mặt nạ trên tay, nàng than nhẹ một tiếng nói: "Chúng ta đã gặp mặt nhau nhiều lần, thế mà ngươi mới chỉ tặng quà cho ta có hai lần."

"Thực không?" Tiếu Ân kỳ quái hỏi, nói thực, hắn chưa bao giờ nhớ tới những chuyện nhỏ nhặt như vậy.

Juliana sờ lỗ tai của mình, đôi mắt vô thực nhớ lại.

Lỗ tai của nàng trắng hồng, vô cùng cân xứng, như là một tác phẩm nghệ thuật, ánh mắt Tiếu Ân lộ ra vẻ tán thưởng.

Juliana chớp đôi mắt xinh đẹp, êm ái nói: "Vòng tai này, ta chưa gỡ xuống đâu."

Lúc này Tiếu Ân mới chú ý tới trên lỗ tai của nàng có một chiếc vòng tai, đúng là chiếc vòng tai đã được hắn cải tạo thành vật phẩm trang sức không gian.

Mỉm cười, Tiếu Ân nói: "Nếu ta có vật phẩm trang sức không gian lớn như vậy, cũng không nỡ gỡ xuống."

Khuôn mặt của Juliana cứng đờ, đôi mắt đẹp mở to, trừng mắt nhìn Tiếu Ân.

Tiếu Ân bị nàng nhìn như vậy, cảm thấy sợ hãi hỏi: "Sao vậy?"

Một lúc lâu sau, Juliana lạnh mặt nói: "Sư phụ ta muốn bảo ta mời ngươi và đồ đệ của ngươi tới ăn cơm."

"Ăn cơm, tốt đó, bụng của ta đói rồi, Hắc Toàn Phong thực có phúc ăn." Tiếu Ân cươi ha ha nói.

Juliana nghiêm mặt, một lát sau, đôi mắt nàng chuyển động, bật ra một tiếng cười: "Tốt nhất là no chết ngươi."

Nói xong, nàng cầm chiếc mặt nạ, vui sướng rời đi.

Tiếu Ân khẽ lắc đầu, đối với hồ ly tinh thiên biến vạn hóa này, hắn không thể nào hiểu được cách nghĩ của nàng.

Dị Giới Chi Quang Não Uy Long - Chương #178


Báo Lỗi Truyện
Chương 178/482