Chương 166: Cố nhân Betty




Xuyên qua núi không phải chuyện dễ dàng. Nhưng đối với Tiếu Ân mà nói, điều này lại không khó.

Động tác của hắn linh hoạt nhẹ nhàng, mũi chân nhẹ chạm vào mặt đất, lập tức thân hình bay ra xa.

Mặc dù tốc độ này không bằng Hắc Toàn Phong bay trên không trung, cũng không bằng các sinh vật phi hành trong sương mù, nhưng dựa vào Khinh Linh Thuật và thể chất của Tiếu Ân, tốc độ đứng thứ nhất, thứ hai trong đám sinh vật di chuyển trên mặt đất.

Trong lúc di chuyển, Tiếu Ân thường thấy các trận chiến giữa loài người, thú nhân và các chủng tộc khác.

Đương nhiên, dù chủng tộc đó là gì, thì đều có trí tuệ ngang ngửa với loài người.

Nếu như không đụng chạm tới mình, phần lớn mọi người đều bỏ qua. Bởi vì mục tiêu của mọi người là tìm kiếm một ít đạo cụ ma pháp trong truyền thuyết.

Nhưng đầu cốt long trong không gian ngủ đông có nhắc nhở, tình hình này còn có thể duy trì, nhưng qua nửa tháng nữa, không gian bắt đầu co lại, khi đó mới diễn ra các cuộc tử đấu khốc liệt.

Corey không đồng ý để Tiếu Ân tham gia chiến đấu, theo lời của nó, đồ vật trong này đều là những thứ rác rưởi do các tiểu thần lưu lại cho các đấu sỹ, căn bản không đáng để mạo hiểm.

Nhưng Tiếu Ân không nghe theo lời của nó, có lẽ những thứ đó là rác rưởi trong mắt đầu cốt long, nhưng đối với cấp bậc của Tiếu Ân, vẫn có nhiều thứ tốt.

Đặc biệt là cây ma pháp trượng và sừng của độc giác thú, đều là những thu hoạch khiến Tiếu Ân vui mừng.

Trải qua nửa dãy núi, cách đó không xa lại xuất hiện năng lượng dao động.

Lông mày Tiếu Ân hơi nhíu lại, hắn nhìn dãy núi thẳng tắp, trong lòng có chút do dự không quyết.

Nếu dựa theo kế hoạch, hắn sẽ đi thẳng, nhưng con đường này đã bị kẻ khác ngăn chặn, hình như song phương đánh nhau rất kịch liệt.

Nhưng nếu muốn vượt qua, phải đi vòng qua dãy núi, trời mới biết cần bao nhiêu thời gian. Nếu gặp người khác đánh nhau, lại đi đường vòng sao?

Hắn thở dài một tiếng, những người này quá dư thừa năng lượng đi.

Đương nhiên, sở dĩ hắn cảm khái như vậy là do hắn đã kiếm được vài kiện vật phẩm trân quý. Nếu không thu hoạch được gì, tư tưởng của hắn sẽ khác.

Cân nhắc một chút, Tiếu Ân vẫn tiến về phía trước, mặc dù ở phía trước có năm người giao thủ với nhau, nhưng Tiếu Ân tự tin, với thực lực đại ma pháp sư của mình, tuyệt đối có thể dễ dàng đuổi đám người này đi.

Chênh lệch giữa đại ma pháp sư và ma pháp sư bình thường không phải nhỏ.

Trong đám người này, người có thực lực cường hãn nhất, chỉ là tam tinh ma pháp sư mà thôi.

Trừ khi bọn họ có ma pháp siêu cường đại như tam hệ phi đạn, hoặc có quyển trục thất cấp ma pháp, nếu không sẽ không gây cho Tiếu Ân phiền phức gì cả.

Đương nhiên, ở trong khe nứt không gian, không thể sử dụng quyển trục công kích có cấp bậc vượt thực lực của bản thân, cho nên sự lo lắng của Tiếu Ân càng giảm bớt.

Nghênh ngang tiến tới dãy núi, coi như không nhìn thấy ánh sáng ma pháp trên không trung. Song phương đang giao chiến nhất thời dừng lại, bọn họ cực kỳ kiêng kỵ Tiếu Ân.

Coi thường đối phương như vậy, trừ khi có thực lực mạnh mẽ tuyệt đối, không chắc là kẻ ngu.

Mà có tư cách tiến vào đây, sao lại có kẻ ngu được?

Đương nhiên khi Tiếu Ân tiến tới gần, nhân mã của hai bên tự động đình chỉ công kích, mười đạo ánh mắt chăm chú nhìn vào người Tiếu Ân.

Năm đạo tinh thần dao động đồng thời đảo qua người Tiếu Ân, kết quả khiến bọn họ không nói nên lời.

Bởi vì bọn họ cảm ứng được, ma lực của Tiếu Ân chỉ ngang với ngũ cấp học đồ, nhưng ngũ cấp học đồ làm sao tiến vào trong này được?

Nhất thời, mấy người đều cẩn thận đề phòng, tập trung lực chú ý lên người Tiếu Ân.

Mà giờ phút này, khuôn mặt của Tiếu Ân không biểu lộ gì cả, dường như không có hứng thú liếc nhìn bọn họ, thẳng tiến về phía trước.

Thái độ của Tiếu Ân rất rõ, ta đi đường của ta, các ngươi đánh nhau thế nào ta mặc kệ, nhưng đừng chọc ta.

Khi bọn họ hiểu ý tứ của Tiếu Ân, trong mắt mọi người xuất hiện sự tức giận, nhưng đôi bên đều kiêng kỵ nhau nên không có người nào dám ra tay ngăn cản.

Kỳ thực Tiếu Ân không kiêu ngạo như thế, nhưng hắn đã sớm nhìn rõ mấy người này.

Hai bên giao thủ với nhau, một bên là ba gã hắc quỷ pháp sư, căn cứ vào quan hệ của bọn họ, Tiếu Ân đoán, có lẽ bọn họ không biết nhau, nhưng bởi vì đồng tộc với nhau nên mới tạm thời liên kết với nhau. Ba gã hắc quỷ pháp sư, mỗi gã cầm một cây ma pháp trượng, nhưng cũng không phải đồ tốt, căn bản không đáng để Tiếu Ân nhìn tới.

Bên còn lại là hai cô gái xinh đẹp, các nàng đều có khuôn mặt thanh tú, mặc dù còn xa mới bằng Juliana nhưng đều đạt tiêu chuẩn.

Một nữ hài tử cầm ma pháp trượng, nữ hài tử còn lại lại cầm đoản cung, trên đoản cung có gắn hai viên ma hạch trong suốt.

Không sai, là ma hạch chứ không phải năng lượng tinh thạch.

Khóe mắt Tiếu Ân liếc qua lỗ tai của các nàng, trong lòng đoán được thân phận của các nàng.

Các nàng là tinh linh đến từ phương nam, nghe nói tinh linh, ngoài việc có tinh linh pháp sư ra còn có ma cung thủ có tài bắn cung tài tình.

Ma cung thủ tinh linh mới là ma cung thủ chân chính, các nàng không cần sử dụng mũi tên mà điều động nguyên tố ma pháp để phục vụ mình.

Đương nhiên, các nàng cũng có thể thi triển ma pháp bình thường, nghe nói đều là những ma pháp phòng ngự mà thôi.

Nhưng dù các nàng có thế nào thì cũng không có quan hệ gì với Tiếu Ân, bởi vì hắn không định ra tay.

Trời mới biết bản tính của những người này như thế nào, hắn cũng không muốn tìm phải phiền toái không cần thiết. Dù những phiền toái đó không là gì trong mắt hắn.

Đang lúc Tiếu Ân định đi qua thì nghe thấy một tiếng rên rỉ sau tảng đá lớn.

Lỗ tai của hắn hơi rung động, trong lòng chợt hiểu ra.

Thì ra tinh linh không phải có hai người mà là ba người nhưng có một người bị thương, cho nên trốn sau tảng đá không dám lộ diện.

Xem ra bên tinh linh dữ nhiều lành ít rồi.

Trong lòng hắn cảm thán, cước bộ không dừng lại, đã đi tới.

"Betty, ngươi thế nào rồi!" Một thanh âm ôn nhu quan tâm hỏi thăm.

Cước bộ Tiếu Ân dừng lại, Betty, tên này rất quen!

"Tốt rồi, đây là quyển trục phòng hộ sư phụ cho ta, các ngươi nhanh sử dụng đi." Âm thanh đứt quãng, mang theo sự thống khổ truyền vào lỗ tai Tiếu Ân, giây phút này, Tiếu Ân chợt sửng sốt, hắn đã biết chủ nhân của âm thanh đó là ai.

Betty, nếu như hắn không nhớ lầm, nàng là học đồ ma pháp của ngũ tinh đại ma pháp sư Tiffany.

Bảy năm trước hắn rời xa quê hương, tới phương bắc đại thảo nguyên, Betty mới là thập cấp học đồ, hiện giờ nàng ở chỗ này, tất nhiên đã thành ma pháp sư chính thức.

Đang đi, cước bộ của bỗng Tiếu Ân dừng lại.

Đôi bên vẫn chú ý động tác của Tiếu Ân, lập tức đề cao cảnh giác, không khí chung quanh trở nên khẩn trương.

Tiếu Ân hít sâu một hơi, hắn nhớ tới bảy năm trước, lão Bond, dì Joey, và tiểu đệ đệ mới sinh của mình, kỵ sỹ Scott, sư phụ Maren, Benson, Nepal, chợt hiện lên trong đầu Tiếu Ân.

Khóe miệng của hắn hơi nhếch lên, lộ ra nụ cười ấm áp, đó là nụ cười xuất phát từ nội tâm của hắn, tâm lý vốn lạnh như băng của hắn, bắt đầu nóng lên.

Xoay người lại, ánh mắt Tiếu Ân nhìn về phía hai nữ tinh linh.

Hai nữ tinh linh không tự chủ được lùi về phía sau một bước, chắn trước tảng đá. Mặc dù Tiếu Ân không lộ ra động tác uy hiếp gì, hơn nữa khuôn mặt của hắn còn mang theo vẻ tươi cười, nhưng các nàng không dám buông lỏng, một nữ tử giơ ma pháp trượng lên, ma pháp trương nhẹ nhàng run rẩy, lúc nào cũng có thể thi triển ma pháp.

Còn nử tử cầm đoản cung lại dứt khoát hơn, trực tiếp mở đoản cung, một đạo năng lượng dao động vui sướng nhảy lên, thậm chí Tiếu Ân còn có thể nhìn thấy mũi tên hư ảo xuất hiện trên đoản cung.

Không thể không nói, ma cung thủ tinh linh quả thực mạnh hơn nhiều so với ma cung thủ giả mạo như Tiếu Ân.

Song đối với sự uy hiếp của hai nữ tử này, dường như Tiếu Ân không thấy, hắn cao giọng hỏi: "Là ma pháp sư của công quốc Louis, ma pháp sư Betty sao?"

Hai nữ tử nao nao, mặc dù các nàng không buông lỏng cảnh giác, nhưng tâm tình không còn khẩn trương nữa.

"Ngài là ai?" Betty miễn cưỡng lên tiếng, nhưng có thể thấy nàng đang cố nhịn đau.

Tiếu Ân nhíu mày nhìn về phía ba gã hắc quỷ pháp sư, hỏi: "Là bọn chúng đả thương nàng sao?"

Hai nữ tinh linh vô thức gật đầu, nữ tinh linh cầm ma pháp cung lớn tiếng nói: "Chính là chúng!"

Khi nàng nói xong câu đó, mới phản ứng, tại sao mình lại trả lời kẻ xa lạ này.

Nhưng không hiểu sao, khi nàng nói xong, trong lòng lại thấy yên ổn, dường như ba tên hắc quỷ pháp sư kia không tạo thành uy hiếp gì nữa.

Cảm giác quái dị này khiến nàng rất kinh ngạc, ánh mắt nhìn Tiếu Ân có thêm vài phần khác thường. Ánh mắt Tiếu Ân chuyển qua người ba tên hắc quỷ pháp sư, ánh mắt trở nên giá lạnh, không hề che dấu sát khí.

Nếu như ở nơi khác, một ngũ cấp học đồ lộ ra sát khí trước mặt ba gã ma pháp sư chính thức, chắc chắn sẽ tự rước lấy nhục, khiến người khác cười rụng răng.

Nhưng giờ phút này, không người nào dám xem thường Tiếu Ân, càng không có người nào dám xem thường sự uy hiếp của hắn.

Ba gã hắc quỷ pháp sư giơ ma pháp trượng lên, nhưng bọn họ không công kích, mà cùng phát ra ma pháp vòng phòng hộ.

Trên ma pháp vòng phòng hộ có năng lượng dao động mãnh liệt, cách bọn họ khoảng hai thước, vòng phòng hộ giống như thực thể.

Khóe miệng Tiếu Ân cười lạnh, tại sao những tên này lại tin tưởng lực lượng của quyển trục chứ? Có lẽ, bởi vì số lượng pháp sư không gian hệ quá ít.

Nếu mọi người đều có không gian cầm cố, thì dù uy lực của quyển trục phòng hộ có lớn hơn nữa, cũng không có mấy người dám sử dụng.

Lầm bầm, lầm bầm…

Tiếu Ân nao nao, không hiểu những tên hắc quỷ kia đang nói gì.

Hắn nhướng mày, cũng không có hứng tìm hiểu, thuận tay điểm một cái.

Một đạo năng lượng dao động không nhìn thấy xuyên qua vòng phòng hộ, bạo phát bên trong vòng phòng hộ.

Tên hắc quỷ pháp sư đứng mũi chịu sào hét lên một tiếng khó tin, thân thể hắn giống như bị ai giam cầm, căn bản không nhúc nhích được.

Khóe miệng Tiếu Ân nở nụ cười lạnh như băng. Tam cấp ma pháp, Cao Ôn Chước Xạ bắn thẳng về phía hắc quỷ pháp sư.

Dù là hắc quỷ pháp sư hay hai nữ tinh linh ở phía đối diện đều không thể giải thích được nhìn Tiếu Ân, bọn họ không rõ, tại sao Tiếu Ân lại lựa chọn tam cấp ma pháp để công kích.

Tên hắc quỷ pháp sư kia mặc dù bị Tiếu Ân sử dụng thủ đoạn nào đó giam cầm nhưng vòng phòng hộ trên người hắn là ngũ cấp vòng phòng hộ đó.

Chẳng lẽ nam tử thần bí này lại sử dụng tam cấp ma pháp để phá vỡ ngũ cấp vòng phòng hộ?

Ý niệm buồn cười này chợt xuất hiện trong đầu của bọn họ, trong nháy mắt, trong lòng bọn họ xuất hiện sự nhạo báng.

Song, ý niệm đó còn chưa xuất hiện trên khuôn mặt của bọn họ, thì mắt bọn họ nhìn thấy một cảnh tượng khó tin.

Cao Ôn Chước Xạ của Tiếu Ân, cứ như thế xuyên qua ngũ cấp vòng phòng hộ của hắc quỷ pháp sư. Sau đó yên lặng, xuyên qua lồng ngực của hắn.

Tên hắc quỷ pháp sư không tin nhìn vào lỗ thủng trước ngực mình, hơn nữa quanh vùng ngực còn cháy đen.

Hắn ngẩng đầu, trong mặt tràn ngập vẻ mờ mịt, miệng mấp máy gì đó, cuối cùng không nói được gì, ngã sấp xuống.

Hai tên hắc quỷ pháp sư còn lại lộ rõ vẻ sợ hãi, ánh mắt bọn họ nhìn về phía Tiếu Ân giống như nhìn thấy ma vương kinh khủng, một cỗ hàn khí hiện lên trong lòng bọn họ, một giây sau, thân thể bọn họ trở lên run rẩy.

Bỗng nhiên một tên hắc quỷ pháp sư hét lớn một tiếng, dường như tiếng hét đó xua đi sự sợ hãi của hắn, nương theo tiếng hét đó, hắn cũng phát ra một đạo Cao Ôn Chước Xạ.

Có lẽ thấy Tiếu Ân sử dụng ma pháp này, tên hắc quỷ pháp sư có ảo giác, uy lực của ma pháp này là chí cao vô thượng, thậm chí có thể phá vỡ ngũ cấp vòng phòng hộ, nên hắn cũng sử dụng ma pháp này.

Khóe miệng Tiếu Ân nhếch lên, tên này mà cũng có thể trở thành ma pháp sư chính thức, thực là thú vị.

Mắt thấy Cao Ôn Chước Xạ sắp bắn trúng, trước mặt Tiếu Ân xuất hiện ma pháp hộ thuẫn hình vòng tròn.

Phạm vi của ma pháp hộ thuẫn không lớn, nhưng để ngăn cản Cao Ôn Chước Xạ thì có thừa.

Nhìn Cao Ôn Chước Xạ dễ dàng bị ma pháp hộ thuẫn ngăn cản, miệng của tên hắc quỷ pháp sư mở lớn ra, hắn không hiểu được tại sao cùng một loại ma pháp mà lại có hiệu quả khác nhau.

Nhưng đáng tiếc, Tiếu Ân đã mất đi hứng thú dây dưa với bọn chúng.

Mắt nhìn về cỗ thi thể của tên hắc quỷ pháp sư, nhất thời xuất hiện một tình cảnh đáng sợ.

Thi thể nằm trên mặt đất, đột nhiên nổ tung.

Ngũ cấp ma pháp vong linh hệ, Thi Bạo.

Trong chốc lát, cỗ thi thể này biến thành hàng trăm nghìn mảnh nhỏ, bắn về phía hai tên hắc quỷ pháp sư.

Mỗi một mảnh nhỏ đều ẩn chứa năng lượng dao động cường đại, khi bay trên không trung, chúng không ngừng hấp thu nguyên tố ma pháp, khiến uy lực của chúng gia tăng lên.

Những tiếng động liên tiếp vang lên, vòng phòng hộ trên người hai tên hắc quỷ pháp sư trở nên méo mó, bị uy lực cường đại của Thi Bạo xuyên thủng.

Ngay cả ma pháp vòng phòng hộ cũng không chịu nổi áp lực, thân thể của bọn chúng càng không thể thừa nhận nổi.

Chỉ trong nháy mắt, hai người đã biến thành đống thịt, giống như bị một cơn lốc kim loại cuốn qua, ngay cả thi thể cũng không bảo toàn được.

Ánh mắt Tiếu Ân lướt qua thi thể của bọn chúng, không cảm thấy có hứng thú gì cả.

Song khi, ánh mắt của hắn nhìn về phía hai nữ tinh linh, thì thấy trong mắt bọn họ lộ rõ sự sợ hãi.

Đặc biệt là nữ tinh linh cầm ma pháp trượng, thậm chí mắt còn không dám nhìn thẳng vào Tiếu Ân.

Vuốt mũi, đột nhiên Tiếu Ân mới nhớ ra, thủ đoạn vừa rồi của mình quá tanh máu. Nhưng trải qua nhiều lần chiến đấu, cảm giác này đã thành thói quen, đối với Tiếu Ân, quan trọng là phải tiêu diệt được mục tiêu một cách nhanh chóng nhất. Còn chuyện có tanh máu hay không, không nằm trong phạm vi suy nghĩ của hắn.

Nhẹ nhàng tiến về phía trước hai bước, hai nữ tinh linh không tự chủ được lùi về phía sau. Nữ tử cầm ma pháp trượng dường như sắp khóc, nữ tinh linh cầm ma pháp cũng mặc dù miễn cưỡng trấn định, nhưng nhìn sự hoảng sợ trong mắt của nàng là đủ biết tình cảnh của nàng cũng không tốt hơn bao nhiêu.

"Ngươi, ngươi đừng lại gần đây…" Ma cung thủ chợt kêu lên, nữ tử cầm ma pháp trượng vung tay lên, thêm cho bạn mình một vòng phòng hộ.

Mặc kệ ma pháp này có tác dụng với Tiếu Ân hay không, nhưng theo thói quen, nàng vẫn thêm vào.

Tiếu Ân hừ lạnh một tiếng, vốn không muốn để ý tới, nhưng tốt xấu gì hai người cũng biết Betty, lại bảo vệ nàng, dù sao cũng phải giữ mặt mũi cho đại ma pháp sư Tiffany, nên không thể làm quá.

Dừng bước lại, Tiếu Ân nói: "Betty, thương thế của nàng thế nào, có thể đi ra không?"

Dường như trầm mặc một chút, một dáng người thong thả chống tay vào tảng đá bước ra. Một tay của nàng chống vào tảng đá, khuôn mặt tái nhợt ửng đỏ lên, đôi mắt không che dấu được sự đau đớn.

Đột nhiên trên không trung truyền đến một tiếng gào thét thê lương, ba nữ tử không tự chủ được rùng mình một cái, cả người nổi da gà. Mặc dù ba người ở cùng một chỗ, nhưng các nàng lại cảm thấy cô đơn, lập tức trở nên khẩn trương.

Tiếu Ân nhíu mày nói: "Thương thế của nàng rất nặng sao? Có lẽ ta sẽ trợ giúp được nàng."

Betty kinh ngạc nhìn Tiếu Ân, ánh mắt lộ thần sắc kỳ quái, nàng nhẹ giọng nói: "Pháp sư tôn kính, ngài là…"

Tiếu Ân sửng sốt, hắn vừa nghe tới tên và âm thanh của Betty đã nhớ tới lai lịch của nàng, nhưng hai người gặp mặt nhau, Betty lại không nhận ra mình, thực là kỳ quái.

Nhưng suy nghĩ một chút, nhất thời hắn thấy thư thái.

Lúc đầu Tiếu Ân rời khỏi công quốc Louis, chỉ là một thiếu niên mười lăm tuổi, nhưng hiện giờ hắn đã hai mươi hai tuổi.

Bảy năm trên đại thảo nguyên, chẳng những khiến thực lực của Tiếu Ân đạt tới tầm cao mà Betty không thể với tới, hơn nữa chủ yếu là khí chất của Tiếu Ân có sự biến hóa nghiêng trời lệch đất.

Mặc dù dung mạo có chút tương tự, nhưng Betty chỉ gặp mặt hắn hai lần, hơn nữa lúc đó Tiếu Ân chỉ là một ngũ cấp học đồ, tự nhiên không khiến Betty có ấn tượng sâu. Dù nàng có quen thuộc với mình, cũng không thể liên tưởng tới ngũ cấp học đồ ngày xưa với một ma pháp sư vừa mới tru sát ba tên hắc quỷ pháp sư.

Cho nên gặp mặt nhau, Betty không nhận ra Tiếu Ân là chuyện bình thường.

Do dự một chút, Tiếu Ân nói: "Nàng không cần hỏi ta là ai, nhưng ta đã từng chịu ân huệ của đại ma pháp sư Tiffany, nếu ở đây nhìn thấy ngươi, tự nhiên không thể mặc kệ."

Dừng một chút, Tiếu Ân nói: "Nếu như nàng tin ta, ta có thể chữa thương cho nàng, nhưng nếu nàng không tin ta, ta sẽ bỏ đi."

Ba nữ tử liếc mắt nhìn nhau, nỗi sợ hãi trong mắt các nàng giảm đi nhiều, thay vào đó là sự ngạc nhiên và vui mừng.

Ở nơi nguy hiểm như khe nứt không gian, nếu có một vị vô danh cao thủ trợ giúp, đối với các nàng mà nói, quả thực là có chuyện tốt.

Betty hít sâu một hơi nói: "Betty đa tạ ý tốt của ngài, nếu có thể bình an rời khỏi nơi này, sẽ kể lại sự trợ giúp của ngài cho sư phụ biết."

Tiếu Ân mỉm cười nói: "Ta cần phải chữa thương cho nàng, nhắm mắt lại, cố gắng buông lỏng."

Betty ngồi xuống, hai mắt khép hờ, giống như buông lỏng tất cả, hoàn toàn tín nhiệm Tiếu Ân.

Hai nữ tinh linh nhìn nhau, trong mắt các nàng có vài phần bất đắc dĩ. Nói thực, các nàng không hoàn toàn tín nhiệm nam tử đột nhiên xuất hiện này.

Nhưng nhìn đối phương dùng mấy giây đã miễu sát được ba gã hắc quỷ pháp sư, dù không tin thì làm thế nào được.

Không bằng im lặng, cố gắng không trêu chọc đối phương.

Ánh mắt Tiếu Ân đảo qua người hai nữ tinh linh, lập tức đoán được ý nghĩ của các nàng.

Nhưng Tiếu Ân không hề để ý cảm giác của hai nữ tử này, các nàng thích suy nghĩ thế nào là chuyện của các nàng, Tiếu Ân không để trong lòng.

Đó là do thực lực của đôi bên cách biệt nhau.

Tiến lên vài bước, tới trước mặt Betty ba bước, Tiếu Ân vươn một tay lên, một đạo ánh sáng vàng kim xuất hiện trên tay hắn.

Theo ý thức của hắn, đạo ánh sáng màu vàng kim dường như có sinh mệnh, phủ lên người Betty.

Khi thân thể Betty tiếp xúc với đạo ánh sáng này, thân thể khẽ run lên.

Nàng có thể cảm ứng rõ, thương thế trên thân thể mình đang lành lại một cách nhanh chóng, đặc biệt cảm giác thống khổ trong nội phủ dần giảm đi.

Hơn nữa thân thể chìm trong ánh sáng màu vàng kim khiến cho nàng sinh ra cảm giác được nằm trong lòng mẹ, cả người thoải mái mềm nhũn ra.

Nàng khẽ cắn môi, hàm răng trắng muốt cắn vào đôi môi đỏ mọng, tạo nên một khuôn mặt kiều diễm khiến Tiếu Ân cũng không nhịn được, âm thầm gật đầu.

Mặc dù Betty còn xa mới bằng được Juliana, nhưng so với hai nữ tinh linh bên cạnh thì không thua kém chút nào.

Ánh sáng màu vàng kim duy trì khoảng mười phút, Tiếu Ân mơ hồ cảm giác được thương thế trên người Betty đã gần khỏi hắn, không tạo thành uy hiếp lớn, cho nên hắn thu tay lại, năng lượng Hoàng Kim nhất thời tiêu tán.

Betty thở dài một hơi, có chút tiếc nuối.

Năng lượng Hoàng Kim mất đi, khiến nàng cảm thấy mình đánh mất thứ gì đó, nhưng dù da mặt của nàng có dày hơn nữa, cũng không dám đưa ra yêu cầu được hưởng thụ lần nữa.

"Betty, thương thế của ngươi thế nào?" Nữ tinh linh cầm ma pháp cung hỏi.

Betty thu liễm tâm thần một chút, im lặng trong chốc lát, đột nhiên tươi cười nói: "Tốt rồi, ta đã khỏe lại rồi."

Khuôn mặt của ba nàng tràn ngập sự sung sướng, giây phút này, thái độ của các nàng đối với Tiếu Ân có sự biến hóa vi diệu mặc dù vẫn cảnh giác, nhưng ánh mắt có thêm sự cảm kích và tín nhiệm.

Trong lòng Tiếu Ân thầm than, không thể tưởng tượng được, muốn thu được sự tín nhiệm của mấy nữ tử này lại khó khăn như vậy.

"Ma pháp sư tôn kính, ngài… Hẳn ngài là đại ma pháp sư?" Nữ tinh linh cầm ma pháp cung do dự hỏi.

Với việc Tiếu Ân ung dung thoải máu tru sát ba gã hắc quỷ pháp sư, cùng với năng lực trị liệu siêu cường cho Betty, dường như chỉ có đại ma pháp sư mới làm được.

Nhưng các nàng cũng biết, tiến vào khe nứt không gian, chỉ có những người dưới năm mươi tuổi, hơn nữa nhìn khuôn mặt của Tiếu Ân, dường như không thể là một lão nhân.

Chẳng lẽ hắn dưới năm mươi tuổi đã tiến giai thành đại ma pháp sư sao?

Tiếu Ân mỉm cười, từ chối cho ý kiến.

Ánh mắt của hắn liếc qua thi thể của ba gã hắc quỷ pháp sư, trong lòng biết mình đã lộ tẩy.

Nếu như hắn không tiến giai thành đại ma pháp sư, bằng thực lực của hắn cùng với việc nắm giữ ma pháp đặc thù, cũng có thể đánh bại ba gã hắc quỷ pháp sư.

Nhưng chắc chắn không nhẹ nhàng như lúc này, nếu không có một trận long tranh hổ đấu, không dễ dàng phân thắng bại.

Hơn nữa có thể giết chết toàn bộ bọn chúng hay không, cũng là một chuyện khó khăn. Bởi vì giết chết và đánh bại là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

Chỉ cần ba người bọn họ biết tình hình không ổn, chia nhau ra chạy, Tiếu Ân cũng chỉ có thể giết chết một người mà thôi.

Nhưng sau khi tiến giai thành đại ma pháp sư, thực lực của hắn tăng lên, nhưng chủ yếu là, tinh thần của hắn liên lạc được với ngoại giới, hơn xa ma pháp sư bình thường.

Sự vận dụng nguyên tố ma pháp, từ tứ tinh đại ma pháp sư trở lên, cách biệt một trời một vực so với tam tinh ma pháp sư.

Nếu không, Tiếu Ân không thể tùy tâm sở dục thuấn phát ngũ cấp ma pháp.

Do có cảm giác thần kỳ đó nên Tiếu Ân mới cảm ứng được khoảng cách ma pháp vòng phòng hộ của đối phương, hơn nữa trong nháy mắt dùng ma pháp Cao Ôn Chước Xạ xuyên thấu vòng phòng hộ, giết chết đối phương. Đương nhiên, có thể làm được như thế, là do tên hắc quỷ pháp sư kia sử dụng quyển trục ma pháp. Nếu như tự bản thân hắn thi triển ma pháp vòng phòng hộ, dù Tiếu Ân có tính được khoảng cách với vòng phòng hộ cũng không thể dùng ma pháp xuyên qua được.

Uy lực của Thi Bạo mặc dù cường đại nhưng nếu như không thuấn phát ra, cũng đừng mơ giết chết được hai tên hắc quỷ pháp sư.

Có thể nói thực lực của đại ma pháp sư vượt xa ma pháp sư bình thường, không chỉ nắm được ngũ cấp ma pháp, bọn họ còn lĩnh ngộ được bản chất của ma pháp, ma pháp sư bình thường chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng bọn họ. Khi trở thành đại ma pháp sư, Tiếu Ân mới biết ngày xưa mình rất xui xẻo mới gặp phải Dimitri.

Trong mắt của Dimitri, Tiếu Ân chỉ là con cá trong chậu, lúc nào hắn cũng có thể chém giết.

Nhưng mặc cho hắn tưởng tượng phong phú thế nào cũng không đoán được trong tay Tiếu Ân có sát lục kết giới và thất cấp quyển trục, Tử Vong Xạ Tuyến.

Cho nên hắn mới bị giết chết, có thể nói là sự sỉ nhục của đại ma pháp sư.

Đám người Dida sau khi biết tin tức của Dimitri, cũng không hoài nghi Tiếu Ân, kỳ thực là do quan niệm này.

Bọn họ cho rằng, Tiếu Ân có thể trốn thoát được sự truy đuổi của Lý Kỳ và Dimitri đã là cực giỏi rồi.

Còn chuyện có thể giết chết được đại ma pháp sư và đại tát mãn thì…

Dù Tiếu Ân nói thực, cũng không có nhiều người tin.

Trong lòng thầm than một tiếng, nhìn ánh mắt mòng chờ của ba nàng, Tiếu Ân vẫn không trả lời, khiến ánh mắt của ba nàng có chút thất vọng và giận dữ.

Nhưng trong tình huống, chỉ có kẻ ngu mới đắc tội với ma pháp sư có thực lực sâu không lường như Tiếu Ân, cho nên ba nàng trao đổi với nhau một cái, lập tức chuyển đề tài.

"Đại ma pháp sư tôn kính, ta thấy sư phụ không hề kể với ta về chuyện của ngài?" Betty nói bóng nói gió.

Trong suy nghĩ của nàng, vị ma pháp sư trẻ tuổi có thực lực kinh người này, mặc dù không bằng sư phụ, nhưng chắc chắn đã đạt tới cảnh giới đại ma pháp sư, nếu không thể giải quyết được ba tên hắc quỷ pháp sư một cách dễ dàng như thế.

Nhưng giờ phút này, việc đầu tiên là phải được tên của nam nhân này, nhưng trong lòng nàng vẫn thấy kỳ lạ, hơn ba mươi năm qua, nàng vẫn ở cùng một chỗ với sư phụ, nàng không nhớ sư phụ đã giúp người nào như nam nhân này.

Tiếu Ân mỉm cười, nụ cười bình thản của hắn rơi vào mắt ba nàng, dường như có chút cao thâm khó lường.

"Pháp sư Betty, nếu như không có gì ngoài ý muốn, ta cũng sắp trở về công quốc Louis, đến lúc đó nàng sẽ biết."

Betty do dự một chút, mặc dù có chút không cam tâm, nhưng không dám hỏi tên hắn nữa. Nhưng trong lòng nàng nói thầm, mấy tên cao cấp pháp sư đều giống nhau, đều có tính tình cổ quái.

Ánh mắt Tiếu Ân chuyển qua người hai nữ tinh linh, hỏi: "Pháp sư Betty, hai nàng là bằng hữu của nàng sao, các nàng không tồi."

Quả thực hai nàng không vứt bỏ Betty khi Betty bị thương, vẫn lấy ít địch nhiều, giằng co với hắc quỷ pháp sư. Hai nữ tinh linh đã chiếm được hảo cảm của Tiếu Ân.

Đương nhiên, nếu như các nàng không bảo vệ Betty, Tiếu Ân cũng không làm quen với các nàng, cũng chẳng lo chuyện bao đồng.

Betty mỉm cười, nói: "Đại ma pháp sư tôn kính, hai vị nàng đều là bạn tốt của ta. Đây là tinh linh cung thủ Petty, còn đây là tinh linh pháp sư Sara, nàng là đệ tử trong gia tộc của sư phụ ta."

Tiếu Ân hơi sửng sốt, ánh mắt lộ vẻ khác thường nói: "Là đệ tử trong gia tộc của đại ma pháp sư Tiffany?"

"Đúng vậy!"

"Đại ma pháp sư Tiffany có quan hệ gì với tinh linh?" Tiếu Ân do dự một chút, cuối cùng không nhịn được hỏi.

Khuôn mặt Betty lộ ra sự hoài nghi, nàng kinh ngạc nói: "Đại ma pháp sư tôn kính, sư phụ của ta là một tinh linh pháp sư."

Cơ mặt Tiếu Ân hơi động, nếu như Betty không nói rõ, hắn cũng không biết được chuyện này.

Trong trí nhớ của hắn, đại ma pháp sư Tiffany luôn che mặt, không có ai nhìn được dung nhan của nàng, lỗ tai, điểm đặc thù nhất của tinh linh lại càng được che dấu kỹ. Năm đó hắn chỉ là ngũ cấp học đồ, hơn nữa còn nhờ nàng sử dụng ma pháp trận để chạy trốn, làm sao dám quan sát kỹ chứ.

Ánh mắt nhìn vào lỗ tai của Betty, song lỗ tai của nàng rất bình thường, khác hắn lỗ tai của hai nữ tinh linh.

Thấy ánh mắt không hề kiêng nể của Tiếu Ân, ba nàng nổi giận, nhưng có cảm giác ngượng ngùng hơn là phẫn nộ.

Tất nhiên nếu như có người nhìn các nàng như thế, mà thực lực lại thấp kém, sẽ khiến các nàng bất mãn.

Nhưng đối mặt với đại ma pháp sư trẻ tuổi có thực lực sâu không lường, tâm trạng của các nàng có sự biến hóa vi diệu.

Không phải các nàng thích hắn, mà đó là đặc quyền của cường giả.

Ở thế kỷ hai mươi mốt, một vị chính khách tự nhiên có thân phận khác so với một tên ăn xin.

Kẻ ăn xin cả đời không thể hoàn thành tâm nguyện. Có lẽ chỉ cần ngày có ba bữa ăn là thỏa mãn rồi.

Mặc dù nhìn qua thì không công bằng, nhưng đó là thể hiện của quyền lực, trên thế giới này, người có thực lực cường đại càng thể hiện rõ điều này.

"Pháp sư Betty, ma pháp sư Maren vẫn khỏe chứ?" Tiếu Ân do dự một lúc, rốt cuộc không kiềm chế được, bắt đầu hỏi.

"Ma pháp sư Maren?" Betty kinh ngạc liếc mắt nhìn hắn, cảm thấy kinh ngạc khi Tiếu Ân nhắc tới tên vị ma pháp sư này. Nhưng vì thế mà nàng càng tin Tiếu Ân đã từng chịu ân của sư phụ mình, có lẽ chuyện này có liên quan tới vị nhất tinh ma pháp sư Maren.

Tiếu Ân khẽ gật đầu, kiềm chế xúc động, dùng ánh mắt nhìn Betty.

Không biết vì sao, sắp biết được tin tức về sư phụ, trong lòng hắn có chút run rẩy, tâm lý biến hóa này khiến hắn rất khẩn trương.

"Ma pháp sư Maren ở công quốc…" Betty chần chừ một chút, cuối cùng nói: "Kỳ thực gần đây ma pháp sư Maren và ma pháp sư David Kirby gặp phải chút phiền phức."

Hai mắt Tiếu Ân sáng ngời lên, trong mắt hiện lên sự sắc bén, ba nữ tử nhìn hắn không nhịn được ớn lạnh, cả người giống như ở trong hầm băng.

Ba nàng đồng thời nói thâm, ánh mắt sắc bén của nam nhân này sao lại mang theo nhiều sát khí đến thế.

Sắc mặt Tiếu Ân hơi trầm xuống, trên người lộ ra lực lượng khiến người khác không nhìn kỹ. Loại lực lượng này được tích lũy từ khi hắn nắm giữ sát lục thiên mạc, sau khi hắn đánh chết Lý Kỳ đại tát mãn và hoàn thành xong sát lục thiên mạc, sát khí đã đạt tới đỉnh điểm.

Mặc dù giờ phút này, hắn không mở sát lục thiên mạc, nhưng ba tiểu cô nương này vẫn khó tiêu thụ được sát khí trên người Tiếu Ân.

Dường như cảm ứng được nỗi sợ hãi của các nàng. Tiếu Ân hơi thu liễm một chút, hỏi: "Pháp sư Betty, có thể nói cho ta biết, họ gặp phải phiền toái gì không?"

Mặc dù Tiếu Ân cố gắng giữ bình tĩnh để hỏi, nhưng trực giác của nữ nhân nói cho Betty biết, tâm tình của Tiếu Ân rất khẩn trương.

Trong lòng nàng hoài nghi, chẳng lẽ ma pháp sư trẻ tuổi này có quan hệ với ma pháp sư Maren? Trong đầu nàng đột nhiên hiện lên tên của một người, nhưng lập tức bị nàng xóa bỏ. Đọc Truyện Online Tại http://truyenyy.com

Người trước mắt này không thể là người đó.

Nàng hít một hơi, nghiêm mặt nói: "Đại ma pháp sư tôn kính, nếu như người biết ma pháp sư Maren và ma pháp sư David Kirby, thế thì chắc người cũng biết trước kia bọn họ là học đồ của một vị ma pháp sư chứ?"

Tiếu Ân khẽ gật đầu, Maren nói qua cho hắn biết, quan hệ giữa lão và David Kirby, cho nên mặc dù một người là tam tinh ma pháp sư, một người là nhất tinh, nhưng trong năm vị ma pháp sư của công quốc Louis, giao tình giữa bọn họ là sâu nhất.

Betty thấy Tiếu Ân gật đầu, trong lòng thở phào một hơi, may mà hắn biết chuyện này, nếu không lại phải giải thích.

Trước kia hai vị ma pháp sư cùng phụng dưỡng một vị lục tinh đại ma pháp sư Mikhail, là một vị cung đình pháp sư của đế quốc Nặc Khả Đa. Hiện giờ vị đại ma pháp sư này đã qua đời, nhưng đệ tử của lão, tứ tinh đại ma pháp sư Lewis lại yêu cầu bọn họ rời khỏi công quốc Louis, trở lại ma pháp tháp ở đế quốc Nặc Khả Đa.

Đôi mắt Tiếu Ân chớp động, trong lòng do dự.

Nói thực, nếu hai vị ma pháp sư đó bị kẻ khác khi dễ, chắc chắn hai người đó sẽ liên hợp với nhau, liều mạng với kẻ đó.

Nhưng hiện giờ, hai vị đó không bị người khác khi dễ mà bị đồng môn gọi về. Như vậy dù Tiếu Ân có tức giận, cũng không dám coi thường.

Hắn vẫn còn nhớ, ma pháp sư Maren có nói qua cho hắn biết về tình cảnh của lão và David Kirby khi còn làm học đồ ma pháp.

Khi đó, khóe miệng của Maren luôn ẩn chứa nụ cười, hiển nhiên lão rất thích quãng thời gian đó.

Điều này nói rõ, quan hệ của Maren và các sư huynh đệ khác không tồi, cho nên chưa biết rõ chân tướng, Tiếu Ân không dám có kết luận.

Đôi mắt chuyển động, Tiếu Ân hỏi: "Pháp sư Betty, sư phụ nàng định xử lý chuyện này như thế nào?"

Betty cung kính nói: "Sư phụ của ta tất nhiên không hy vọng hai vị ma pháp sư rời khỏi công quốc Louis, nhưng người có nói đó là gia sự của Mikhail, người không thể nhúng tay vào."

Tâm trạng của Tiếu Ân buông lỏng, nếu đại ma pháp sư Tiffany cũng có thái độ này, nói như thế, tình thế cũng không quá ác liệt, nếu không với giao tình nhiều năm của nàng và bọn Maren, chắc chắn nàng sẽ không ngồi ngoài đứng nhìn.

"Tên Lewis kia lại có chủ ý với hai vị ma pháp sư." Tiếu Ân trầm ngâm nửa ngày, cuối cùng hỏi vào vấn đề chính.

Lần này Betty có chút do dự, nhưng đối mặt với ánh mắt sáng ngời của Tiếu Ân, cuối cùng nàng lùi bước, nói: "Nguyên nhân cụ thể thì ta không biết, nhưng nghe sư phụ nói, chuyện này có liên quan tới nhất hệ ma pháp của Mikhail ở đế quốc Nặc Khả Đa."

Trong lòng Tiếu Ân hiếu kỳ, đôi mắt lộ rõ sự nghi vấn.

Sư phụ Maren là nhất tinh ma pháp sư, David Kirby là tam tinh ma pháp sư. Mặc dù bọn họ đều là ma pháp chính thức của công quốc Louis, cũng là những nhân vật nổi danh.

Nhưng ở trong đế quốc Nặc Khả Đa, thực lực của bọn họ không được tính là gì cả.

Nhưng nhìn ánh mắt mơ hồ của Betty, Tiếu Ân biết, dù mình có hỏi, nàng cũng không biết.

Gật đầu với nàng một cái, Tiếu Ân xoay người rời đi.

Nếu đã biết được tin tức mình muốn biết, hơn nữa còn chữa thương cho nàng xong, tự nhiên phải rời đi.

Nhìn Tiếu Ân chuẩn bị rời đi, ba người liếc mắt nhìn nhau, hai nữ tinh linh gật đầu một cái, đột nhiên Betty kêu lên: "Đại ma pháp sư tiên sinh, xin đợi một chút."

Tiếu Ân dừng bước lại, vẻ mặt ôn hòa nói: "Có chuyện gì sao?"

Khuôn mặt Betty hiện lên thần sắc xấu hổ, nói: "Trước khi tiến vào khe nứt không gian, sư phụ có ra lệnh cho ta phải lấy một đồ vật, nhưng thực lực của ta không đủ, không chỉ không lấy được, ngược lại còn bị trọng thương. Vì vậy mới bị ba tên hắc quỷ pháp sư vây công. Cho nên, ta muốn…"

Nàng không nói tiếp, chỉ cẩn thận quan sát phản ứng của Tiếu Ân.

Chẳng qua Tiếu Ân chỉ chần chừ một lúc, sau đó quyết định giúp đỡ.

Dù sao hiện giờ hắn đã tiến giai thành đại ma pháp sư, ở trong khe nứt không gian, người có thực lực hơn hắn, dường như không có ai.

Đã như thế, có thể hoàn thành tâm nguyện của Tiffany, hắn đồng ý làm.

Coi như báo đáp ân tình ngày xưa nàng phát động ma pháp trận để truyền tống mình tới đại thảo nguyên.

Tiếu Ân ngẩng đầu, mỉm cười nói: "Nếu đại ma pháp sư Tiffany đã phân phó, ta lại làm được thì ít nhiều ta cũng phải ra sức."

Nghe thấy lời hứa hẹn của Tiếu Ân, ba nữ tử như vứt được gánh nặng.

Nhìn Tiếu Ân miễu sát ba gã hắc quỷ pháp sư, các nàng rất sợ hãi Tiếu Ân, rất khâm phục thực lực của hắn.

Nếu được hắn trợ giúp, như vậy chuyện này có thể hoàn thành.

Ánh mắt Tiếu Ân đảo qua khuôn mặt của các nàng, trong lòng động hỏi: "Betty, hai vị tinh linh pháp sư cũng biết chuyện này chứ?"

"Có!" Betty không hề giấu giếm nói: "Đây chính là lệnh của bộ tộc tinh linh, nếu sư phụ là tinh linh, đường nhiên…"

"Khụ, khụ…" Ma cung thủ Petty ho nhẹ vài tiếng. Thanh âm của Betty nhất thời dừng lại, dường như nàng nhớ tới chuyện gì, khuôn mặt lộ vẻ sợ hãi.

Trong lòng Tiếu Ân rất bất mãn, hừ lạnh một tiếng, tinh linh này muốn nhờ mình giúp lại không muốn nói rõ chân tướng sự việc. Giây phút này, trong lòng Tiếu Ân dâng lên ý niệm, muốn dứt áo ra đi.

Sắc mặt Betty khẽ biến, cuối cùng cắn răng nói: "Đại ma pháp sư tôn kính, xin người tha lỗi, quả thực chuyện này không được kể ra ngoài, nếu ngày sau người tới công quốc Louis, nhất định sư phụ sẽ nói rõ chuyện này cho người biết."

Trong lòng Tiếu Ân mềm ra, ngày xưa đại ma pháp sư Tiffany biết được chuyện của mình, không chút do dự liền đồng ý sử dụng truyền tống trận siêu cấp trong ma pháp tháp. Hơn nữa khi chia tay còn tặng mình hai cuốn ma pháp lục thư.

Lúc đó Tiếu Ân chỉ là ngũ cấp học đồ, thế mà lại được nàng coi trọng, ơn tri ngộ này thực sự khiến người khác khó quên.

Nghĩ tới đây, sắc mặt của hắn hòa hoãn xuống nói: "Được rồi, nể mặt đại ma pháp sư Tiffany, ta sẽ không so đo thái độ của các ngươi. Ngươi nhanh nói chuyện của ngươi ra đi, ta hoàn thành xong, lập tức sẽ rời đi."

Ba nữ tử lộ vẻ mặt xấu hổ, nhưng trong lòng như gỡ được tảng đá nặng xuống.

"Đại ma pháp sư tôn kính, sư phụ muốn chúng ta tìm ma pháp động ở trong dãy núi này. Hơn nữa còn lấy một ít đồ vật trong ma pháp động mang về." Betty cúi người với Tiếu Ân, cảm kích nói.

"Ở nơi này có ma pháp động?" Tiếu Ân kinh ngạc hỏi: "Các ngươi tiến vào khe nứt không gian từ đâu?"

"Từ rừng Gobbi." Betty vội vàng nói: "Đó cũng là một trong bảy cửa để tiến vào khe nứt không gian trên đại lục."

"Các ngươi cùng nhau tiến vào?"

"Vâng!"

Tiếu Ân càng thêm hoài nghi nói: "Vận khí của các ngươi thực tốt, ba người tiến vào, đều tiến vào cùng một chỗ."

Betty cười khổ một tiếng nói: "Đại ma pháp sư các hạ, không chỉ có ba người chúng ta tiến vào, mà có hơn ba nghìn người từ rừng Gobbi tiến vào đây. Nhưng bị truyền tống tới gần dãy núi này, chỉ có ba chúng ta mà thôi."

Tiếu Ân trầm ngâm, mặc dù hắn không biểu hiện gì, cũng không động dung, nhưng trong lòng hắn nhanh chóng tính toán.

Hơn ba nghìn người từ rừng Gobbi tiến vào khe nứt không gian, con số này quả thực rất lớn.

Tỉ lệ ma pháp sư loài người như thế nào, Tiếu Ân biết rất rõ.

Hơn nữa phần lớn ma pháp sư, cả đời vô vọng tiến giai thành ma pháp sư chính thức, nhưng có thể tiến vào khe nứt không gian, phải là những người dưới năm mươi tuổi có thực lực ma pháp sư chính thức.

Những người này trong thế giới ma pháp có thể xưng là thiên tài.

Người như vậy, ở công quốc Louis có thể chỉ đếm trên đầu ngón tay, nhưng tinh linh thoáng cái đã phái ra ba nghìn người.

Tiếu Ân có thể khẳng định, nhất định các nàng đều là ma pháp sư hoặc ma cung thủ, hơn nữa không chỉ của một bộ lạc, rất có khả năng tất cả tinh anh trẻ tuổi của chủng tộc tinh linh đều tiến vào đây.

Bởi vậy có thể thấy, thứ các nàng muốn lấy không phải chuyện đơn giản.

Đột nhiên, một ý niệm xuất hiện trong đầu hắn. Nếu chính mình âm thầm đánh cướp, hơn nữa giết người diệt khẩu, thì có người biết được không?

Ý niệm này giống như một khối u ác tính, dường như khó có thể khống chế.

Từ khi hắn gặp được cốt long Corey, hắn biết nơi này là sân chơi của thần linh, ngoài một ít đạo cụ ma pháp ra, chắc chắn vẫn còn cất giấu một ít đồ tốt.

Giá trị của mấy thứ này tuyệt đối nằm ngoài tưởng tượng của hắn. Nếu lấy được nó, đối với sự phát triển sau này của hắn sẽ có chỗ tốt không thể ước lượng được.

Khóe mắt đột nhiên liếc nhìn vẻ mặt chờ mong của Betty, trong lòng Tiếu Ân rùng mình, dù thế nào thì Betty cũng là đệ tử của Tiffany, nếu như hôm nay hắn làm ra chuyện này, dù cả đời không có ai biết, nhưng hắn không thể vượt qua bản thân của mình.

Mặc dù hắn không phải là quân tử, nhưng hắn vẫn biết, có ân thì phải báo ân, có oán thì phải báo oán.

Thở dài một hơi, Tiếu Ân nói: "Tốt, ta giúp các ngươi, ma pháp động đó ở đâu, tại sao ngươi bị thương?"

Khuôn mặt Betty thể hiện sự vui mừng, nói: "Ma pháp động cách ba ngọn núi ở phía trước, nhưng nơi đó đã có mấy người trông coi."

"Người nào?"

"Hắc quỷ pháp sư."

Tiếu Ân kinh ngạc nói: "Tại sao hắc quỷ pháp sư ở đó? Chẳng lẽ bọn chúng cũng biết chỗ đó?"

"Vâng!" Betty do dự một chút nói: "Mặc dù bọn chúng biết, nhưng không thể nào mở được."

"Tại sao?"

"Bởi vì…" Betty thì thào vài tiếng, sắc mặt ửng đỏ lên, không nói ra được.

Tiếu Ân tức cười nói: "Không tiện nói ra thì thôi, mang ta tới đó để ta xem qua."

Betty hưng phấn gật đầu một cái, vẫy tay với hai nữ tinh linh, đi trước dẫn đường.

Mọi người bước đi, Tiếu Ân lập tức nhận ra mánh khóe, chân của ba nữ tử này dường như không chạm đất.

Có thể nói, các nàng không bước đi mà sử dụng Phong Tường Thuật, nhưng Phong Tường Thuật lại cách mặt đất rất ngắn, cho nên nếu không chú ý, căn bản sẽ không phát hiện ra.

Tiếu Ân cũng không biết, trong mắt ba nữ tử, Tiếu Ân mới là cao nhân khó lường.

Bởi vì Tiếu Ân chỉ dựa vào lực lượng của đôi chân, cũng duy trì được tốc độ cực nhanh, ngay cả khi các nàng dùng Phong Tường Thuật, cũng không nới rộng được khoảng cách, hơn nữa đi một lúc lâu, không thấy hắn thở ra hơi.

Tốc độ như thế, tố chất thân thể như thế đều khiến các nàng rất hoài nghi. Đi phía sau các nàng rốt cuộc là nhân loại hay ma thú khoác lốt da người.

Vượt qua một ngọn núi, tốc độ của tam nữ giảm đi, hơn nữa động tác của các nàng trở lên cẩn thận.

Tiếu Ân nhướng mày hỏi: "Hắc quỷ pháp sư có bao nhiêu tên?"

"Chúng ta gặp phải bảy người, trong lúc giao thủ ta bị trọng thương, vì vậy bọn chúng phái ra ba người để đuổi giết." Trong lòng Betty tính toán một chút nói: "Ở đó, hẳn còn bốn người."

"Bảy người?" Tiếu Ân cười cười nói: "Vận khí của hắc quỷ tốt hơn các người nhiều, có bảy người truyền tống tới dãy núi này."

Dừng một chút, hắn hỏi: "Các ngươi không biết bọn chúng làm thế nào tìm được ma pháp động sao?"

Ánh mắt Betty nhìn về phía tinh linh cầm ma pháp trượng, tinh linh pháp sư Sara.

Vị tinh linh pháp sư dường như cân nhắc một chút, cuối cùng mở miệng nói: "Chúng ta thực sự không biết, lần trước khe nứt không gian mở ra, chúng ta còn không biết vị trí chính xác của ma pháp động."

Tiếu Ân nao nao, không nhịn được nhìn thẳng vào nàng.

Nữ tinh linh này nhìn qua thì rất tầm thường, nhưng một khi mở miệng nói chuyện, liền khiến người khác không nhịn được phải dời ánh mắt chú ý vào nàng.

Thanh âm của nàng êm ái giống như gió xuân, mượt mà như ngọc, phảng phất như tiếng ngọc chạm vào nhau, từng đó nhân tố tổng hợp lại, mang tới một phong vị hấp dẫn người khác.

Nhưng ánh mắt của Tiếu Ân cũng dời khỏi khuôn mặt của nàng.

Mặc dù khuôn mặt của nàng cũng xứng với hai chữ thanh tú, nhưng so với thanh âm của nàng thì cách biệt nhau một trời một vực, không biết ông trời nếu đã ban cho nàng thanh âm hay như thế, tại sao lại tạo cho nàng một khuôn mặt bình thường.

Nếu chỉ luận về thanh âm, trong trí nhớ của Tiếu Ân, ngoài Juliana ra, không có ai có thể so sánh với nàng.

Đi được vài bước, Tiếu Ân không nhịn được, muốn nói chuyện với tiểu cô nương này, để nghe thanh âm của nàng.

"Có phải bọn chúng bám sau các ngươi nên mới tìm được ma pháp động không?" Tiếu Ân dò hỏi.

Sara hơi sửng sốt, sau đó nói: "Không có khả năng, ba người chúng ta chạy tới ma pháp động thì bọn chúng đã đóng quân ở đó rồi. Nếu không làm sao chúng ta bị bọn chúng tập kích, sao Betty bị trọng thương được?"

Tiếu Ân gật đầu, hắn nghĩ ba gã hắc quỷ pháp sư mặc dù có chút bản lãnh, nhưng so với đám người Betty không chiếm được nhiều ưu thế, sao có thể khiến Betty bị thương không có lực chiến đấu được.

Nguyên các nàng khi tìm tới ma pháp động, bị bọn chúng đánh lén.

Giờ phút này, Betty đi trước dẫn đường chợt đi qua một cái ao bí mật. Trên đường đi có nhiều dấu chân lộn xộn, rõ ràng là dấu vết chạy trốn của ba nàng.

Tiếu Ân giơ tay cản lại nói: "Các ngươi ở chỗ này chờ ta, ta đi giải quyết bọn chúng, sau đó sẽ tụ họp với các ngươi."

Đám người Betty sảng khoái đáp ứng, trong lòng các nàng có chút hưng phấn, đám hắc quỷ pháp sư kia chuẩn bị nếm thử tư vị bị đánh lén đi.

Tiếu Ân tiến lên trước một đoạn, ước lượng ba nữ tử không nhìn thấy động tác của mình, liền thả hai con ruồi máy ra.

Ruồi máy có uy lực không lớn, nhưng dùng để trinh sát thì có rất nhiều ưu thế.

Đặc biệt năng lượng để điều khiển ruồi máy không phải là ma lực, nên không lo bị kẻ khác phát hiện.

Mà mấy tên không có tên nào là đại ma pháp sư, lại càng khó phát giác.

Rất nhanh, ruồi máy truyền tin tức về, quả nhiên ở phía trước có ma pháp động, cửa động có ma pháp vòng phòng hộ tráng lệ.

Trong lòng Tiếu Ân cảm thấy kỳ lạ, chẳng lẽ những thứ tốt, đều có vòng phòng hộ sao?

Nhưngm thế nào để mở vòng phòng hộ, Tiếu Ân cũng không biết.

Đối với những người không biết vòng phòng hộ này, đứng trước mặt nó không khác gì con chuột, không cách nào đào được vào.

Hình ảnh ruồi máy truyền về, quả nhiên có bốn tên hắc quỷ pháp sư.

Bốn tên này duy trì một khoảng cách nhất định với nhau. Từ thái độ cẩn thận của bọn chúng, dường như không phải để làm cảnh.

Thực lực song phương quá cách biệt, Tiếu Ân lạnh lùng cười, vững bước tiến về phía trước.

Một tên hắc quỷ pháp sư nhìn thấy Tiếu Ân, lập tức kêu lớn lên, ba gã hắc quỷ pháp sư còn lại nhảy dựng lên, nhìn chằm chằm vào Tiếu Ân.

Cười lạnh một tiếng, Tiếu Ân không định dây dưa với bọn chúng, muốn dùng ma pháp bắt hết bọn chúng thì một đạo bóng đen chợt hiện lên trước mặt hắn.

Tiếu Ân nao nao, chợt thấy một con tiểu long màu đen xuất hiện ở phía dưới.

Đầu tiểu long này không lớn, dù mở rộng cánh ra cũng chỉ bằng lòng bàn tay mà thôi. Nhưng đột nhiên nhìn thấy đầu tiểu long này, không chỉ có Tiếu Ân mà ngay cả mấy tên hắc quỷ pháp sư cũng lồi mắt ra.

Tiếu Ân chậm rãi di chuyển ánh mắt, nhìn thoáng qua chiếc nhẫn trên tay mình, dường như cảm nhận được lai lịch của đầu tiểu long này.

"Đại nhân Corey, là ngài sao?"

"Tất nhiên là ta!" Đầu tiểu long cao ngạo nói.

Tiếu Ân cười khổ một tiếng, quả nhiên tên này không cam tâm tình nguyện ở trong không gian ngủ đông.

Ngẫm lại cũng đúng với thủ đoạn của nó, làm gì lo lắng chuyện bị Tiếu Ân thu vào không gian ngủ đông mà không thả ra chứ?

"Được rồi, hắc long vương tôn kính, ngài ra đây làm gì?" Tiếu Ân khó hiểu hỏi.

Tiểu long chỉ vào bốn tên hắc quỷ pháp sư đang lâm vào trạng thái mê man, nói: "Nếu như ngươi muốn giết bọn chúng, thì để cho ta ra tay."

Dị Giới Chi Quang Não Uy Long - Chương #166


Báo Lỗi Truyện
Chương 166/482