Chương 154: UY HIẾP TRÍ MẠNG




Tốc độ của tam hệ phi đạn vượt qua vận tốc âm thanh, như một đạo cầu vồng xẹt qua bầu trời, đuổi theo Lý Kỳ đại tát mãn, hung hăng đánh vào thân thể bạch mãng do hắn biến hóa ra.

Một tiếng nổ mạnh kinh thiên động địa vang lên, thậm chí ở giữa không trung còn hình thành lên một đám mây hình nấm to lớn.

Hơn năm mươi khối tam hệ phi đạn cùng nổ mạnh một lúc tạo ra uy lực to lớn, đã vượt xa khả năng cực hạn của tam tinh ma pháp sư.

Nguyên tố năng lượng dao động kịch liệt trong không gian, dù là ai cũng biết nơi này xảy ra biến cố cực lớn.

Lý Kỳ đại tát mãn hét thảm một tiếng, thân thể bị oanh tạc thành cặn bã, ngay cả một mảnh vỡ cũng không còn.

Nếu như nói Tử Khí Bao Phủ là một loại pháp thuật âm hiểu độc ác, vậy tam hệ phi đạn là một ma pháp công kích đường đường chính chính.

Trước lực phá hoại của ma pháp, Tử Khí Bao Phủ không có quyền lên tiếng, riêng trận cuồng phong do vụ nổ mạnh tạo thành cũng đủ để thổi bay đoàn hắc vụ do Tử Khí Bao Phủ hình thành.

Thân thể cao lớn của Hắc Toàn Phong lẳng lặng trôi nổi trên không trung, cặp mắt to của nó nhìn chằm chằm về phía trước, nhìn khối mây to lớn lượn lờ ở phía trước, trong mắt của nó hiện thần sắc sợ hãi.

Uy lực của ma pháp này thực to lớn, để lại ấn tượng sâu trong tâm linh của nó, cả đời khó có thể quên được.

Tiếu Ân thở dài một hơi, ngay cả hắn cũng không nhịn được cảm thán khi nhìn thấy cảnh tượng vừa rồi.

Uy lực của nguyên tố triệu hoán hệ, đúng là phiên bản của vũ khí nóng.

Đột nhiên, sắc mặt Tiếu Ân đại biến, hắn kêu thảm một tiếng, cũng không có cách bay trên không trung nữa, trực tiếp ngã xuống đất.

Lần đầu tiên dùng toàn lực sử dụng tam hệ phi đạn, nên Tiếu Ân vận dụng toàn bộ lực lượng tinh thần như ở trong Nhất Hào không gian.

Nhưng dù là hắn hay Nhất Hào cũng không nghĩ đến, bởi vì phi đạn hấp thu quá nhiều nguyên tố ma pháp nên khí lưu xung quanh không ổn định.

Dưới tình huống này, lực lượng tinh thần cơ bản tiêu hao hết, Tiếu Ân không cách nào khống chế được Phong Tường Thuật, nên mới rơi thẳng tắp xuống đất.

Nếu như hắn thực sự rơi xuống mặt đất, hắn sẽ trở thành ma pháp sư đầu tiên chết do ngã từ trên trời xuống.

Đột nhiên, một bóng đen chợt lóe lên, Hắc Giáp Tích dùng tốc độ nhanh nhất lao xuống đỡ lấy Tiếu Ân, vảy giáp to dày của nó bao phủ lấy thân thể của Tiếu Ân.

Tiếu Ân mở hai tay, túm lấy tai của Hắc Giáp Tích.

Không có biện pháp, trên người Hắc Giáp Tích thứ duy nhất hắn có thể dựa được chính là tai của Hắc Giáp Tích.

Động tác của Tiếu Ân khiến cho Hắc Toàn Phong vô cùng khó chịu, kỳ thực sinh vật nào bị nhéo lỗ tai, đều không cảm thấy cao hứng.

Nó nhe răng trợn mắt vài cái, nghĩ tới người nhéo lỗ tai nó là Tiếu Ân, nó đành ủ rũ bay xuống đất.

Hai chân Tiếu Ân vừa chạm đất, lập tức nằm dài trên mặt đất.

Hắn gắt gao nhắm chặt hai mắt, trong miệng thở hổn hển. Dù lực lượng tinh thần tiêu hao gần hết, nhưng trải qua chuyện do mất khống chế mà ngã từ trên trời xuống, khiến cho Tiếu Ân có cảm giác vừa được khiêu chiến cực hạn.

Nghiêng đầu nhìn Hắc Toàn Phong, Tiếu Ân miễn cưỡng cười, thì thào nói: "Cám ơn…"

Hiểu được lời Tiếu Ân, Hắc Toàn Phong lập tức vẫy đuôi, bộ dáng của nó thực thà chất phác, không còn bộ dáng của một mãnh thú.

"Sư phụ…" Những tiếng gọi từ phương xa truyền đến, Kim, Đức Lỗ Phu, Carter liều mạng bay tới, mặc dù ở xa bọn họ nhìn thấy cảnh tượng đám mây thần kỳ, nhưng cũng không tới đó xem, mà không chút do dự bay về phía Tiếu Ân.

Trong lòng bọn họ, tầm quan trọng của Tiếu Ân hơn xa đám mây kì lạ đó. Kỳ thực, trong lòng bọn họ thậm chí có chút hoài nghi, đám mây kinh khủng đó có phải do sư phụ tạo ra hay không.

Ba người đi tới bên người Tiếu Ân, nhìn Tiếu Ân nằm thoát lực trên mặt đất, cả đám sắc mặt đại biến.

Cái mũi của Carter hơi rung động, ánh mắt của hắn chuyển động, đột nhiên kinh hô: "Pháp thuật vong linh hệ? Sư phụ vừa rồi có ma pháp sư vong linh hệ tới sao?"

Kim và Đức Lỗ Phu hết nhìn đông rồi lại nhìn tây, pháp thuật vong linh hệ của hắc quỷ pháp sư mang đến cho bọn hắn ấn tượng sâu đậm, cho nên vừa nghe tới loại pháp thuật kinh khủng đó, bon họ lập tức khẩn trương.

Tiếu Ân hữu khí vô lực, giơ tay áo nói: "Không cần lo lắng, không phải vong linh pháp sư tới."

Carter ngẩn ra, nói: "Sư phụ, người thi triển vong linh ma pháp?"

"Đúng vậy, ta gặp phải đại tát mãn của Tuyết Lang Nhân, cho nên ta sử dụng ma pháp vong linh hệ."

Đức Lỗ Phu hỏi: "Sư phụ, tên đại tát mãn Tuyết Lang Nhân kia đâu?"

Tiếu Ân giơ ngón tay lên chỉ lên bầu trời, ánh mắt của ba người Kim nhìn về phía nơi đám mây chậm rãi biến mất, trong mắt bọn họ nhất thời hiểu rõ.

Quả nhiên vụ nổ kinh thiên động địa là do sư phụ gây ra.

Kim châm rãi hỏi: "Sư phụ, Dida đại tát mãn không phải đã nói, nơi này không có đại tát mãn hoặc đại ma pháp sư mà?"

Tiếu Ân tức giận nói: "Tên đại tát mãn đó không phải tới vì chúng ta."

Sau đó, Tiếu Ân kể lại chuyện mình phải chịu tội thay cho ba người Holyfield, đám người Kim tức giận, trong lòng thầm hỏi thăm đám người Holyfield. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com

Kỳ thực, Lý Kỳ đại tát mãn sở dĩ trút giận lên đấu mình, nguyên nhân chính là do hắn muốn chiếm lấy Hắc Toàn Phong, nhưng hắn sẽ không giải thích hộ đám người Holyfield, dù sao những tên này xin nghỉ ngơi cũng không có ý tốt, như vậy cứ để cho đám người Kim ghi hận đi.

Một lát sau, đám mây rốt cuộc tan biến.

Đức Lỗ Phu đột nhiên kêu lên: "Sư phụ, đó là vật gì vậy?"

Tiếu Ân giương mắt nhìn lại, mặc dù giờ phút này lực lượng tinh thần của hắn đã tiêu hao gần hết… Nhưng cũng may là trước đó Ưng Nhãn Thuật mà hắn thi triển chưa biến mất, cho nên có thể thấy rõ được cách đám mây khoảng bảy tám nghìn thước, có một dãi ánh sáng màu trắng đang lao tới.

Hắc Toàn Phong đột nhiên kêu lên, thái độ của nó trở nên điên cuồng, cái đuôi to của nó phe phẩy dưới đất, khiến đám cỏ dạt sang một bên. Sau đó nó kêu lên vài tiếng với Tiếu Ân, trong ánh mắt mang theo vẻ cầu khẩn.

Trong lòng Tiếu Ân động, gật đầu với nó một cái, Hắc Toàn Phong hưng phấn nhảy dựng lên, hai cánh mở ra, nhất thời bay lên trời, lao về hướng đám mây.

Dưới ánh mắt của mọi người, Hắc Toàn Phong dùng tốc độ vô cùng nhanh, bay tới đám mây, nó cẩn thận quay vài vòng, rốt cuộc xác định trận nổ mạnh không còn ảnh hưởng tới nó.

Vì vậy nó đột nhiên nhảy vào trong đó, mở cái miệng to đầy máu, nuốt lấy dải bạch quang, một lát sau, đạo bạch quang đó chui vào trong miệng của nó.

Cả quá trình giống như nước chảy mây trôi, dường như từ khi sinh ra, Hắc Toàn Phong đã có kỹ năng đó.

Ngay cả khi nuốt chửng, cũng khiến người khác có cảm giác hoàn mỹ.

"Ta biết rồi!" Kim trầm giọng nói: "Đó là linh vật của đại tát mãn."

Đức Lỗ Phu muốn nói chuyện nhưng mắt nhìn Tiếu Ân, muốn nói lại thôi. Khuôn mặt hồng lên, nhưng cuối cùng cũng không nói ra.

Cả người Tiếu Ân vô lực, nằm trên mặt đất, tự nhiên thấy rõ thần sắc của Đức Lỗ Phu, hắn ung dung cười nói: "Đức Lỗ Phu, ngươi muốn nói gì?"

Đức Lỗ Phu do dự một chút, nói: "Sư phụ, linh vật của đại tát mãn thực lợi hại, dưới vụ nổ mạnh vậy mà còn không tiêu tan, chắc là một linh hồn thể lợi hại?"

"Chắc là vậy!" Tiếu Ân nghĩ lại trận chiến đấu với Lý Kỳ, trong lòng xuất hiện hàn khí. Nếu như ngay từ đầu, bạch mãng thi triển tuyệt chiêu lè lưỡi, như vậy người chết phải là bản thân hắn.

"Sư phụ, người có thể giải quyết đại tát mãn, thực quá thần kỳ!" Đức Lỗ Phu hưng phấn hỏi: "Người sử dụng pháp thuật gì?"

Kim và Carter dùng ánh mắt trách cứ nhìn Đức Lỗ Phu, nhưng trong mắt bọn họ, có thể thấy được, bọn họ rất hứng thú với ma pháp này.

Tiếu Ân cười mắng: "Ngươi muốn học pháp thuật đó thì cứ nói thẳng ra, còn giả bộ che dấu."

Đức Lỗ Phu đỏ mặt gãi đầu, Tiếu Ân cười khúc khích, than nhỏ một tiếng nói: "Ta sử dụng pháp thuật có tên là nguyên tố triệu hoán hệ. Đây là một loại pháp thuật đặc biệt, rất khó nắm giữ được, không phải ta không dạy cho các ngươi mà do các ngươi không có thiên phú để học loại ma pháp này. Hơn nữa học tập loại ma pháp này phải tiêu hao rất nhiều thời gian, nếu như hiện tại ta dạy cho các ngươi, các được không bằng cái mất."

Đám người Kim nghe dạy bảo, Đức Lỗ Phu nói: "Sư phụ, con hiểu rồi, trong giai đoạn nào, con sẽ cố gắng học nguyên tố ma pháp, sẽ không để người thất vọng."

Tiếu Ân duỗi cái lưng mệt mỏi, trải qua một thời gian nghỉ ngơi, khí lực của hắn dường như đã quay trở lại, hơn nữa lực lượng tinh thần cũng khôi phục lại một ít.

Mặc dù chỉ có một ít, nhưng khiến cho cảm giác của hắn tốt hơn nhiều.

Từ khi trở thành ma pháp sư, lần đầu tiên hắn tiêu hao hết toàn bộ lực lượng tinh thần, cho nên trong lòng có chút bất an.

Hắc Toàn Phong sau khi nuốt xong linh vật của đại tát mãn, nó lắc lư trở về, tới bên người Tiếu Ân, nó lập tức nhắm mắt lại, một lát sau đã ngáy khò khò.

Mấy người Tiếu Ân nhìn nhau, đại ma thú này thực là thoải mái mà.

Carter ngẩng đầu lên, sắc mặt của hắn chợt biến đổi, kinh hô: "Không tốt!"

Ánh mắt đám người Tiếu Ân tập trung nhìn vào mặt hắn, chỉ thấy trên khuôn mặt hắn tràn ngập sự lo lắng, sắc mắt có chút tái nhợt.

"Carter, sao vậy?" Kim trầm giọng hỏi.

"Lai An và Mary chưa trở về." Carter nói.

Sắc mặt Đức Lỗ Phu nhất thời đại biến, Mary là em ruột của hắn, chuyện này không phải chuyện đùa, trong lòng hắn không khỏi trở nên kinh hoảng.

Sắc mặt Tiếu Ân âm trầm, trong lòng kêu khổ, thực đúng là họa vô đơn chí.

Hơn năm mươi khối tam hệ phi đạn nổ mạnh, tạo thành kết quả kinh thiên động địa.

Chỉ cần ở trong vòng phương viên trăm dặm, chắc chắn có thể cảm ứng đươc vụ nổ mãnh liệt.

Tất nhiên, có thể tạo thành vụ nổ mạnh như thế này, chắc chắn không phải ma pháp sư hoặc chiến tranh tát mãn bình thường. Đối với những ma pháp sư, tát mãn và lính đánh thuê trên đại thảo nguyên, tám chín phần sẽ rời xa nơi đó, không dám tiến đến gần.

Nhưng Lai An và Mary lại khác, bọn họ chắc biết hướng của vụ nổ mạnh đại biểu cho điều gì. Chắc chắn bọn họ sẽ giống ba người Kim, dùng tốc độ nhanh nhất để trở về.

Nhưng cho tới giờ phút này, vẫn chưa thấy tung tích của hai người.

Nếu như lần đầu tiên mới quen biết nhau, như vậy đám người Tiếu Ân tự nhiên sẽ hoài nghi hai người đã rời đi xa. Nhưng trải qua mấy năm ở chung với nhau, bọn họ đã hiểu rõ nhau. Bọn Tiếu Ân biết, nếu hai người chưa trở về, chắc chắn đã gặp phải chuyện phiền toái.

"Gặp quỷ!" Tiếu Ân hít sâu một hơi, từ trên mặt đất đứng dậy. Nhưng sắc mặt của hắn vẫn tái nhợt như trước, đó là do lực lượng tinh thần tiêu hao quá nhiều, không có một hai ngày, căn bản đừng nghĩ khôi phục lại.

"Sư phụ, người nghỉ ngơi một chút, con đi tìm." Kim vội vàng nói.

Tiếu Ân khẽ lắc đầu nói: "Kim, ngươi so với Lai An và Mary khi liên thủ thì thế nào?"

Sắc mặt Kim có chút đỏ lên, nói: "Còn xa mới bằng."

Quả thực, thời gian năm học đồ nhập môn có sự khác nhau. Nhưng ở trong Hoàng Kim kết giới và sát lục kết giới thì chút thời gian sai khác đó không tạo ra sự khác biệt gì.

Cho nên mới nói, nếu như thực sự tiến hành cuộc chiến sinh tử, như vậy những người học được pháp thuật đặc thù như Carter và Lai An có cơ hội chiến thắng nhiều hơn. Nhưng nếu như hai người liên thủ với nhau, như vậy một người không thể đối phó được.

"Sư phụ, con cùng Kim…" Đức Lỗ Phu nói nửa câu, thì ngừng lại, thần sắc trên mặt hiện lên sự bất an, có vẻ do dự không quyết.

Tiếu Ân thở dài một tiếng, trong lòng khó quyết định.

Nếu như Lai An và Mary xảy ra chuyện, như vậy thực lực của đối phương ở trên hai người, ba người Kim có đi tìm, cũng chưa chắc có thể thắng được người ta.

Nhưng lực lượng tinh thần của mình tiêu hao hầu như không còn, còn Hắc Toàn Phong tham ăn, sau khi nuốt chửng linh vật của Lý Kỳ đại tát mãn lại lăn quay ra ngủ, như vậy giờ phút này nên lựa chọn thế nào đây?

Mấy ý niệm xuất hiện trong đầu của hắn, Tiếu Ân quyết định thực nhanh, hắn lấy vòng tay ngủ đông ra, thu Hắc Toàn Phong đang ngủ say vào trong.

Mặc dù khi nó tỉnh lại, chắc chắn sẽ gây lộn, nhưng trong tình thế quan trọng này, Tiếu Ân không để ý được nhiều chuyện.

Còn về chuyện trấn an Hắc Toàn Phong, nhiều nhất là táng gia bại sản thôi, đem năng lượng tinh thạch cho nó ăn là được.

"Kim, ngươi cõng ta, chúng ta nhanh lên một chút!" Tiếu Ân lớn tiếng nói.

Kim vội vàng tiến lên cõng Tiếu Ân, mấy người rời đi, bay theo hướng Lai An và Mary.

Tiếu Ân nhẹ nhàng nằm trên lưng của Kim, vừa rồi thu Hắc Toàn Phong vào trong không gian ngủ đông, mặc dù tiêu hao lực lượng tinh thần không nhiều, những vẫn khiến hắn đau đầu. Trong lòng có chút hối hận, tập luyện trong Nhất Hào không gian mặc dù có hiệu quả tốt, nhưng khi thực chiến vẫn có chút khác biệt.

Ma pháp chỉ có sử dụng ở trên chiến trường mới có thể tìm ra được khuyết điểm và ưu điểm.

Uy lực của tam hệ phi đạn mặc dù vô cùng cường đại, ngay cả cao thủ cấp bậc đại tát mãn cũng không chống lại được, nhưng điều đáng tiếc đó là, một khi toàn lực thi triển ma pháp này, ngay cả một ít lực lượng tinh thần cũng không lưu lại được.

Nếu lựa chọn phương thức công kích thứ nhất, chỉ có thể kích thích ra một viên tam hệ phi đạn, đối với cao thủ cấp bậc đại tát mãn, căn bản không có uy hiếp gì cả.

Ai, cách thi triển thứ hai, mặc dù uy lực cực lớn, nhưng nếu không thành công thì cái mạng của mình không giữ được.

Nếu như ma pháp này có thể cải tiến được một chút, có thể giữ được lại một bộ phận lực lượng tinh thần thì tốt rồi.

Nhưng suy nghĩ lại, nếu như thực sự phải thi triển tam hệ phi đạn mới giải quyết được đối thủ.

Như vậy nói lên rằng đối thủ vô cùng cường đại, ít nhất ma pháp khác không thể tạo thành thương tổn trí mệnh cho hắn, cho nên mới phải thi triển tuyệt chiêu để bài.

Dưới loại tình huống này, tam hệ phi đạn đã mang theo toàn bộ hy vọng của hắn. Một khi thất bại, hậu quả sẽ không thể tiếp nhận nổi. Cho nên biện pháp tốt nhất đó là dốc hết toàn bộ lực lượng tinh thần, phát huy uy lực lớn nhất.

Nhưng, một khi tiêu hao hết lực lượng tinh thần, chẳng phải sẽ lâm vào khốn cảnh như bây giờ sao?

Than nhẹ một tiếng, Tiếu Ân cảm thấy đau đầu, thực quá khó để lựa chọn.

Không lâu sau thì bọn họ dừng lại, Carter đang đẫn đường, vẻ mặt ngưng trọng lại. Có hai người đang nằm hôn mê dưới đất, đúng là hai người bọn họ đang tìm kiếm, Lai An và Mary.

Thông qua Ưng Nhãn Thuật, bọn họ có thể thấy được ngực của hai người vẫn nhấp nhô, chứng tỏ hai người chưa chết.

Nhưng đám người Tiếu Ân không tin tưởng, hai người bọn họ vô duyên vô cớ nằm ở chỗ này. Hơn nữa tiếng nổ mạnh kinh thiên động địa như vậy cũng khiến họ phải bừng tỉnh.

"Đi xuống!" Tiếu Ân thấp giọng nói.

"Vâng!"

Ba học đồ cẩn thận hạ xuống, bọn họ không trực tiếp tới bên người Lai An, mà cách hai người hơn trăm thước thì dừng lại.

Tiếu Ân vốn muốn dùng lực lượng tinh thần để cảm ứng một chút, nhưng lại cảm thấy đau đầu khiến hắn buông tha ý nghĩ này.

"Kim, ngươi có thể cảm ứng được năng lực dao động bên cạnh bọn Lai An không?"

"Có thể, bên cạnh bọn họ dường như không có bẫy ma pháp." Kim không xác định được nói.

Nếu như là ma pháp sư cùng cấp bố trí bẫy ma pháp, đương nhiên không gạt được đám người Kim. Nhưng mà có thể dễ dàng chế trụ Lai An và Mary, như thế nào lại cùng cấp với bọn hắn?

"Ta qua đó xem!" Đức Lỗ Phu vội vàng nói, nhưng ánh mắt của hắn nhìn chằm chằm Tiếu Ân, không được sự đồng ý của sư phụ, hắn không dám vọng động.

"Hay là để ta!" Carter đứng ra nói.

Tiếu Ân hơi gật đầu, tâm tư của Carter linh hoạt hơn, hơn nữa giờ phút này tâm thần của Đức Lỗ Phu đã loạn, dù là kẻ ngu cũng biết phải chọn ai.

Được sự đồng ý của sư phụ, tinh thần Carter tập trung cao độ, mỗi bước đi hắn đều rất cẩn thận.

Đột nhiên, Tiếu Ân cảm ứng được một cỗ lực lượng tinh thần mù mịt đảo qua trên người mình, mặc dù lực lượng tinh thần của hắn không khôi phục lại được nhiều, nhưng cảm giác linh mẫn thường ngày chưa mất đi, lập tức phát hiện ra đạo lực lượng tinh thần này.

"Người nào, đi ra!"

Tiếng quát của Tiếu Ân vừa dứt, cách bọn họ ba trăm thước đột nhiên xuất hiện một cơn gió, sau đó một nam tử trung niên xuất hiện.

Nam tử này mặc dù diện mạo thô kệch nhưng vóc người lại gầy gò, nhìn qua có vẻ không hài hòa, nhưng khí tức cường đại trên người hắn không hề được che dấu.

Carter lập tức ngừng lại, ma pháp trượng trong tay hơi nghiêng, chuẩn bị công kích.

Tiếu Ân cảm thụ được năng lượng dao động trên người hắn, trong miệng hiện lên nụ cười khổ nói: "Đại ma pháp sư!"

"Không sai, cảm giác của ngươi rất nhạy bén." Người nọ mỉm cười nói: "Thực không thể tưởng tượng được, một tam tinh ma pháp sư nho nhỏ, lại có thể thi triển ma pháp có uy lực cường đại như thế, thực sự khiến ta rất tò mò."

Theo thói quen, Tiếu Ân vuốt mũi, trong lòng thầm mắng Hắc Toàn Phong, gia hỏa này, lại lăn ra ngủ giờ này, nếu có nó, phối hợp với đám người Kim, có lẽ còn đấu được với tên đại ma pháp sư không biết lai lịch này, nhưng hiện tại lại không có phần thắng.

"Đại ma pháp sư tôn kính, dường như người không phải là hắc quỷ pháp sư." Carter đột nhiên nói.

Người nọ biến sắc, hừ lạnh một tiếng nói: "Ngươi nghĩ ta giống với hắc quỷ pháp sư sao?"

"Không, không giống chút nào." Carter khô miệng, chậm rãi nói: "Tướng mạo của người uy phong lẫm liệt, làm sao có thể khó những tiểu nhân vật như chúng ta."

Trên mặt của người nọ hiện lên thần sắc cổ quái, mặc dù hắn biết Carter nịnh nọt, tám chín phần không thể tin được, nhưng những lời vuốt mông ngựa này ai cũng thích nghe. Nhưng câu nói cuối lại khiến hắn cảm thấy khó chịu.

Dù sao, với thân phận đại ma pháp sư của mình, hắn vừa mới ra tay tập kích hai ma pháp sư vừa mới tiến giai nhị tinh, nếu chuyện này lộ ra, hắn làm gì còn mặt mũi nữa.

"Chào ngài. Xin hỏi tên của ngài?" Carter tươi cười, khúm núm hỏi.

Người nọ hừ lạnh một tiếng nói: "Nói cho các ngươi biết cũng không sao, ta chính là tứ tinh đại ma pháp sư Dimitri của đế quốc Cát Hãn."

Tiếu Ân thở dài một hơi, quả nhiên là đại ma pháp sư, mặc dù chỉ là đại ma pháp sư cấp thấp nhất, nhưng ở đây không có ai có thể ứng phó được.

"Dimitri các hạ tôn kính. Ngài tới đây có chuyện gì quan trọng sao?" Carter cung kính hỏi: "Không biết tại sao bọn Lai An lại đắc tội với người, chúng ta chỉ là tiểu nhân vật, mong người bỏ qua cho."

Khóe miệng Dimitri hơi cong lên, nói: "Chỉ với bọn họ, sao dám đắc tội với ta."

Nói xong, ánh mắt của hắn nhìn về phía Tiếu Ân, trong ánh mắt chứa đựng thần sắc phức tạp.

Tiếu Ân rùng mình, chẳng lẽ tên này vì mình mà tới?

Ánh mắt của Dimitri đảo qua mọi người, cuối cùng dừng lại trên người Tiếu Ân.

"Không gian ma pháp của tên đó là do ngươi truyền thụ sao?"

Tiếu Ân nhìn thấy sự kỳ vọng trong ánh mắt của hắn, nhưng trong sự kỳ vọng đó còn ẩn chứa sự hưng phấn và tham lam.

Hơi do dự một chút, Tiếu Ân nói: "Không sai, không gian giam cầm là ta truyền thụ cho hắn."

"Ngươi là ma pháp sư không gian hệ?" Hai mắt Dimitri phát sáng, dồn dập hỏi.

"Chỉ có một!" Tiếu Ân đàng hoàng nói: "Bởi vì trong tay ta chỉ có một ma pháp lục thư thuộc không gian hệ."

"Tốt!"

Trong lúc nói chuyện, Dimitri có vẻ do dự không quyết, dường như có một loại cảm xúc nào đó khiến hắn không yên tâm.

Nhưng khi có được câu trả lời của Tiếu Ân, hắn giống như được buông lỏng.

"Ta có một ma pháp lục thư, bên trong có ghi lại ma pháp của không gian hệ, ngươi có thể học được không?" Dimitri hỏi.

"Ta có thể thử một lần." Tiếu Ân nói.

"Hắc, hắc…" Dimitri đột nhiên cười to: "Tốt nhất ngươi phải nắm giữ được nó."

Nói xong, tay hắn cử động, một cuốn thiết phiến từ trong nhẫn của hắn bay ra.

Tiếu Ân liếc mắt nhìn chiếc nhẫn trong tay hắn, trong lòng cả kinh, thứ này dường như không phải là một đạo cụ không gian đơn giản, nếu như hắn không cảm ứng sai, phía trên của nó còn có vòng phòng hộ ma pháp.

Một ma pháp đạo cụ nhỏ có được hai loại thuộc tính ma pháp, lần đầu tiên hắn mới được nhìn thấy.

Mặc dù áo giáp ma pháp của hắn có nhiều loại ma pháp hơn chiếc nhẫn này, nhưng thể tích của đôi bên lại khác nhau quá xa.

Tay chụp lấy thiết phiến, mặc dù giờ phút này Tiếu Ân không vận dụng tốt được lực lượng tinh thần, nhưng dưới ánh mắt âm trầm của Dimitri, hắn không thể làm gì khác hơn đành miễn cưỡng dùng lực lượng tinh thần nhìn qua một chút.

Xem sơ qua như vậy, tất nhiên không thể nào xem được lộ tuyến ma pháp, nhưng những chú giải ở phía trên, đại khái vẫn xem được.

Sắc mặt của Tiếu Ân chợt biến đổi, không nhịn được kinh hô: "Thuấn Gian Truyền Tống…"

Đám người Kim kinh ngạc, khuôn mặt bọn họ lộ ra thần sắc khó tin.

Thuấn gian truyến tống, là ma pháp nổi tiếng nhất của không gian hệ, có tính thực dụng nhất, nhưng cũng là ma pháp khó nắm giữ nhất.

Ngay cả ma pháp sư không gian hệ, không phải ai cũng có thể nắm giữ được ma pháp này.

Tương tự, nếu như có thể thuận lợi nắm giữ, như vậy khi giao thủ với người khác, chiếm được không ít tiện nghi. Nhưng loại ma pháp này chỉ nghe nói trong truyền thuyết, bởi vì nó đã sớm thất truyền, ít nhất ngàn năm qua chưa có ai biết bất cứ tin tức gì về nó.

"Không sai, đúng là Thuấn Gian Truyền Tống, ngươi có thể học được không?" Khuôn mặt của Dimitri thoáng khẩn trương.

Tiếu Ân trầm ngâm trong chốc lát nói: "Ngươi cũng biết tình trạng hiện tại của ta, nói thực, hiện tại ta không có câu trả lời chính xác. Trừ khi chờ ta khôi phục lại toàn bộ ma lực, hơn nữa còn phải nghiên cứu, mới có thể nói cho ngươi biết."

Ánh mắt Dimitri động, rốt cuộc gật đầu nói: "Không sai, lời ngươi nói là sự thực, không lừa gạt ta."

Tiếu Ân ung dung cười nói: "Ta lừa gạt ngươi, có được chỗ tốt gì? Đương nhiên phải nói thực."

Dimitri gật đầu, hắn sờ trán, híp mắt lại, lộ ra nụ cười khổ: "Ai, là do ta quá nóng lòng."

Đám người Tiếu Ân lẳng lặng đợi, chỉ thấy Dimitri đi bộ vài bước. Sau một lát, hắn dường như quyết định được gì đó, nói: "Nếu như ngươi có thể học được ma pháp này, hơn nữa giúp ta một chuyện, như vậy ta chẳng những tặng ngươi tấm lục thư đó, còn trả cho ngươi thù lao xứng đáng nữa."

"Hỗ trợ gì?" Trong lòng Tiếu Ân cười lạnh, nếu như hắn có thể học được ma pháp này, như vậy lục thư không còn tác dụng gì nữa.

"Giúp ta mở một cánh cửa!" Dimitri nhìn chằm chằm vào Tiếu Ân. Từng chữ nói ra.

Tiếu Ân ngẩn ra hỏi: "Cánh cửa gì, sao phải sử dụng Thuấn Gian Truyền Tống để mở nó?"

"Ngươi không cần biết nhiều, ta chỉ hỏi một câu, có định hỗ trợ ta không." Lông mày của Dimitri hơi nhíu lại, có chút bất mãn nói.

"Tốt, ta đáp ứng ngươi!" Tiếu Ân bình tĩnh nói.

Dưới tình huống này, căn bản hắn không có cơ hội phản đối, chỉ có thể đáp ứng trước rồi mới tính sau.

Dimitri tươi cười nói: "Nếu như ngươi đồng ý, vậy chúng ta ký kết linh hồn khế ước."

Sắc mặt đám người Tiếu Ân trong nháy mắt trở nên cực kỳ khó coi.

Linh hồn khế ước là một loại pháp thuật đặc thù của thế giới ma pháp. Dựa theo sự phân tích của Nhất Hào, loại pháp thuật này có liên quan tới linh hồn, với tư liệu trước mắt của Nhất Hào, chưa có cách để nghiên cứu.

Nhưng một khi cùng người khác ký kết linh hồn khế ước, như vậy sẽ bị người khác quản chế, chỉ cần chủ nhân của khế ước vừa động, sẽ khiến cho người bị khế ước muốn sống không được mà muốn chết cũng không xong. Loại đau khổ này phát ra từ sâu trong linh hồn, ngoài chủ nhân của khế ước, căn bản không có cách gì để giải trừ.

"Ngươi yên tâm, ta không muốn lấy sinh mệnh của ngươi." Dimitri mỉm cười nói: "Ta chỉ muốn có được sự cam đoan mà thôi, một khi ngươi giúp ta mở cánh cửa đó ra, ta nhất định sẽ giải trừ khế ước, thả các ngươi rời đi."

Tiếu Ân đột nhiên cười nói: "Đại ma pháp sư tôn kính, ngài tưởng ta sẽ tin ngài sao?"

Dimitri nói: "Ngươi tin hay không tin không quan hệ gì với ta, nếu ta đã ra điều kiện, có tiếp nhận hay không là vấn đề thuộc về ngươi."

"Nếu như ta không đồng ý?" Tiếu Ân trầm giọng hỏi.

Dimitri nhe răng cười một tiếng, cũng không trả lời gì cả, nhưng ánh mắt lạnh như băng của hắn đã nói rõ đáp án.

Nhìn đám người Tiếu Ân trầm xuống, Dimitri nói: "Kỳ thực, ngươi là một thiên tài, mặc dù chỉ có thực lực tam tinh ma pháp sư, nhưng trong nháy mắt đã có thể thi triển ma pháp, uy lực thậm chí còn lớn hơn cả ta, thậm chí không kém thất cấp ma đạo sỹ."

Nói câu này, trong mắt Dimitri lộ ra vẻ sợ hãi.

"Hắc, hắc, may mà tên xui xẻo kia khiến ngươi thi triển ma pháp đó, nếu không…" Dimitri không che dấu nỗi sợ hãi trong lòng mình: "Nếu như ta không nhìn lầm, ma pháp mà ngươi sử dụng, chắc là ma pháp cực kỳ hiếm thấy, nguyên tố triệu hoán hệ."

Đầu Tiếu Ân vận chuyển với tốc độ cao, mặc dù đầu của hắn vẫn đau nhức, nhưng trong tình huống này, lại giống như được kích thích tiềm năng, suy nghĩ còn rõ ràng hơn bình thường.

Nghe câu hỏi của đối phương, Tiếu Ân nói: "Không sai, chính là pháp thuật của nguyên tố triệu hoán hệ."

"Đúng là nguyên tố triệu hoán hệ!" Dimitri cảm thán nói: "Người nào tu luyện được hệ ma pháp này, đều được xem là thiên tài trong thế giới ma pháp, hơn nữa ngươi còn tu luyện cả vong linh hệ và không gian hệ. Hà hà…"

Ánh mắt của hắn có vài phần nóng rực: "Thiên tài như vậy, nếu như chết đi, đối với ma pháp giới mà nói, tuyệt đối là một tổn thất to lớn."

Mặt Tiếu Ân không hề thay đổi nói: "Nếu như ta chết, thì có liên can gì tới ngươi?"

"Đương nhiên là có liên can." Dimitri vội vàng nói: "Ngươi là thiên tài, là thiên tài đứng đầu trong thế giới ma pháp, nếu có thể, ta muốn nhìn xem ngươi có thể đạt tới trình độ nào. Cho nên, nếu cần, ta tuyệt đối sẽ không thương tổn ngươi."

Thanh âm của hắn tràn ngập sự hấp dẫn nói: "Ký kết linh hồn khế ước với ta, chỉ cần ngươi có thể trợ giúp ta, ta nhất định sẽ không thương tổn ngươi, nhất định sẽ giải trừ khế ước ma pháp."

Tiếu Ân đột nhiên giật mình, dường như tin tưởng hắn nói, nhưng thần trí đột nhiên tỉnh lại.

Hắn nhất thời hiểu được, Dimitri đang thi triển Mê Hồn Thuật để mê hoặc mình, chỉ cần mình ký kết linh hồn khế ước với đối phương, như vậy, sinh tử sẽ nằm trong tay hắn.

Trong tim hắn hiện lên nỗi bi ai, hiện giờ đã lâm vào ngõ cụt, cho dù ba người Kim dùng toàn lực, cũng không có nửa phần thắng.

"Sư phụ, sư phụ!" Kim đột nhiên hét lớn lên.

Tiếu Ân mở hai mắt, quay đầu nhìn lại. Dimitri đột nhiên tức giận, hừ một tiếng, dùng ánh mắt tràn ngập sát khí nhìn Kim.

Song Kim không hề sợ hãi, hắn nghiêng người một cái, che chắn Tiếu Ân, ma pháp trượng trong tay rung động, dường như lúc nào cũng có thể thi triển ma pháp.

Cùng lúc đó, Đức Lỗ Phu và Carter nhích lại gần, ba người hình thành một tam giác, vây Tiếu Ân vào giữa, không khí chợt trở nên khẩn trương.

Mặc dù vừa rồi Tiếu Ân không bị Dimitri mê hoặc, nhưng giờ phút này, hắn hiểu, tên này sắp trút giận lên đám người Kim.

Ánh mắt Dimitri chậm rãi đảo qua người ba người Kim, nhiệt độ trong không khí dần giảm xuống, sát khí sắc bén hoàn toàn áp đảo ba người Kim nhưng lúc này ba người Kim thể hiện ra dũng khí và khí thế của mình.

Sắc mặt đám người Kim mặc dù trắng bệch, nhưng không có ai lui bước về phía sau, hơn nữa trong mắt bọn họ không hề lộ ra vẻ sợ hãi.

Trong một năm qua, bọn họ đã trải qua nhiều nguy hiểm, mặc dù giờ phút này ở trong tuyệt cảnh, nhưng tâm chí của bọn họ không hề dao động.

Trong lòng Tiếu Ân nóng lên, ánh mắt nhìn vào vòng cổ, đột nhiên hắn nhớ tới một kiện vật phẩm, trong lòng vốn đang lạnh lẽo, nhất thời nóng bừng lên.

Dị Giới Chi Quang Não Uy Long - Chương #154


Báo Lỗi Truyện
Chương 154/482