Chương 152: MỘT NĂM THÍ LUYỆN




Tiếu Ân do dự một chút, lấy đại kiếm từ trong vòng cổ ra.

Nhẹ nhàng đâm một cái, vòng phòng hộ nhất thời vỡ tan, đại kiếm không hề gặp trở ngại đâm xuyên qua.

Vẻ mặt Tiếu Ân nhất thời cứng đờ lại, kết quả như thế này nằm ngoài dự liệu của hắn, trong lòng hắn động nói: "Kim, ngươi thử dùng nó đâm ta."

Kim lên tiếng, hắn bước nhanh về phía trước, hai tay cầm đại kiếm, nhẹ nhàng chém xuống.

Tố chất thân thể ma pháp sư không bằng chiến sỹ, nhưng đó chỉ là học đồ pháp sư. Một khi trở thành ma pháp sư chính thức, sẽ được nguyên tố ma pháp cải tạo thân thể, thân thể sẽ được đề cao lên. Mà Kim lại còn được học ba động tác quảng bá thể thao, cho nên hai tay cầm đại kiếm cũng không có cảm giác gì.

"Đinh!" Đại kiếm chém vào vòng phòng hộ ma pháp, vang lên một tiếng, sau đó đại kiếm bắn ra ngoài.

Đôi mắt Tiếu Ân sáng lên, trong lòng hắn đã hiểu.

Vòng phòng hộ ma pháp này quả thưc kỳ diệu, đồ vật từ bên trong chém ra không gặp phải trở ngại gì, nhưng nếu như người sử dụng binh khí ở ngoài chém vào, như vậy nó là một công trình phòng ngự tuyệt hảo.

Hai lòng gật đầu, Tiếu Ân ra hiệu cho Kim buông đại kiếm xuống, hắn vươn tay cầm đại kiếm cho vào vòng phòng ngự, nhưng hắn kinh ngạc phát hiện, mặc dù tay đã vươn ra để cầm đại kiếm vào trong, nhưng lại vô cùng phí sức. Thậm chí hắn còn có cảm giác, nếu như không phải hắn tự mình cầm đại kiếm tiến vào, như vậy đại kiếm khó có khả năng xuyên qua vòng phòng hộ ma pháp.

Lông mày Tiếu Ân hơi nhíu lại, mặc dù cho tới giờ hắn chưa gặp ngũ cấp ma pháp vòng phòng ngự, nhưng thông qua các con đường, hắn biết loại ma pháp phòng vòng hộ đó chắc thay đổi theo tâm lý của người điều khiển.

Nhưng trước mắt, tình huống cũng không phải như thế, ma pháp vòng phòng hộ quả thực có chút không thể khống chế được.

Tự hỏi trong chốc lát, Tiếu Ân nói: "Kim, các ngươi thử dùng tam cấp ma pháp để tiến hành công kích xem."

"Tam cấp ma pháp?" Kim kinh hô: "Sư phụ, thực sự sử dụng tam cấp ma pháp sao?"

Tam cấp ma pháp có uy lực hơn xa nhất cấp và nhị cấp ma pháp, ngay cả Tiếu Ân có được tứ cấp ma pháp vòng phòng hộ cũng không dám đỡ công kích của tam cấp ma pháp. Mặc dù hiện tại trên người Tiếu Ân có vòng phòng hộ siêu cấp, nhưng để năm người Kim cùng nhau công kích, quả thực có chút mạo hiểm.

Tiếu Ân khẽ gật đầu nói: "Không sai, ta nhất định cần phải kiểm chứng độ cực hạn của vòng phòng hộ, cho nên các ngươi buông tay tấn công đi."

Đám người Kim lên tiếng, bọn họ yên lặng thi triển tam cấp ma pháp.

Song, đợi tới nửa phút, trên người đám người Kim đều đổ mồ hôi lạnh, nhưng không ai có thể thành công thi triển tam cấp ma pháp.

Qua nửa phút nữa, rốt cuộc Đức Lỗ Phu thở dài một cái, ngón tay điểm, một đạo bạch quang nóng rực xuất hiện trên tay hắn, sau đó với tốc độ nhanh như thiểm điện bắn lên vòng phòng hộ.

Đây là một loại tam cấp ma pháp tương đối hiếm có, hơn nữa là môt loại ma pháp khó có thể nắm giữ, tên là Cao Ôn Chước Xạ.

Ma pháp này lấy nguyên tố ma pháp va chạm vào nhau tạo thành một đạo nhiệt độ cao bắn ra để tiến hành công kích thân thể.

Trong số tam cấp ma pháp, số lượng ma pháp công kích thân thể không có nhiều. Nhưng luận về uy lực thì hơn xa so với các loại ma pháp đại hình công kích như Toàn Phong Thuật.

Song, đạo Cao Ôn Chước Xạ này khi đụng phải vòng phòng ngự của Tiếu Ân lại gia tăng thêm một màu sắc trên vòng phòng hộ, sau đó vô tung vô ảnh biến mất.

Vòng phòng hộ căn bản không động đậy chút nào.

Tiếu Ân yên lặng gật đầu, uy lực của ngũ cấp vòng phòng hộ quả nhiên hơn xa tứ cấp vòng phòng hộ. Không chỉ có năng lực phòng ngự vật lý, dù phòng ngự nguyên tố công kích, hiệu quả cũng gia tăng trên phạm vi lớn.

Đương nhiên, sở dĩ ma pháp của Đức Lỗ Phu nhìn qua có vẻ vô dụng, là do ở trong kết giới, công kích của ma pháp bị giảm đi một nửa uy lực.

Nếu ở bên ngoài đụng phải loại tam cấp ma pháp công kích thân thể này, thì nhiều ít gì thì vòng phòng hộ cũng phải run lên một chút.

Đột nhiên, Lai An cũng thở dài một cái, chậm rãi thi triển ra tam cấp ma pháp công kích.

Sau Lai An, ba người Kim cũng lần lượt thả ra ma pháp, nhưng thời gian bon họ thi triển ma pháp đã vượt quá xa thời gian tập luyện lúc bình thường.

Trong đó, Đức Lỗ Phu bị ảnh hưởng ít nhất, còn Carter bị ảnh hưởng lớn nhất, hắn phải mất tới năm phút đồng hồ mới miễn cưỡng thi triển được tam cấp ma pháp.

Trải qua kiểm tra, Tiếu Ân đã có sự nắm giữ nhất định đối với uy lực của sát lục kết giới.

Tay hắn nhẹ nhàng sờ qua đạo cụ, kết giới kỳ dị trong lều vải nhất thời biến mất, năng lượng sát lục dũng mãnh tiến vào trong đạo cụ.

Đám người Kim thở phào một hơi, cảm giác áp bách kỳ dị trong không gian cuối cùng biến mất, nếu để bọn họ ở lâu trong hoàn cảnh đó, như vậy không chờ địch nhân tới đánh, bọn họ cũng nổi điên lên rồi.

Tiếu Ân bỏ sát lục kết giới vào trong vòng cổ, nhẹ nhàng vung tay lên, muốn phá giải vòng phòng ngự. Nhưng điều khiến hắn kinh ngạc đó là, động tác của hắn không có tác dụng gì cả, vòng phòng hộ vẫn như trước trôi nổi quanh người hắn.

Khuôn mặt Tiếu Ân lộ vẻ ngạc nhiên, đám người Kim cũng vô cùng kinh ngạc.

Ma pháp sư lại không thể khống chế ma pháp vòng phòng hộ do mình thi triển ra? Loại chuyện này lần đầu tiên mới nghe nói thấy.

Tiếu Ân quan sát một chút, thử bước ra một bước, vòng phòng hộ cũng theo sát hắn. Thân hình Tiếu Ân nhanh như điện, di chuyển với tốc độ cao trong lều vải, nhưng dù hắn di động thế nào, vòng phòng ngự thủy chung vẫn bao quanh thân thể hắn khoảng chừng một thước, quả thực như hình với bóng không xa rời nhau.

"A…" Hét thảm một tiếng, Carter bay ra ngoài, thiếu chút nữa đụng rách cả lều vải.

Tiếu Ân vội vàng dừng lại, vừa rồi hắn không cẩn thận, tới gần Carter, kết quả vòng phòng hộ không chút khách khí đụng tên đệ tử này bay ra ngoài.

"Vù!" Cửa lều vải đột nhiên mở ra, Hắc Toàn Phong nhìn quanh một chút, sau đó lao về phía Tiếu Ân.

Sắc mặt Tiếu Ân khẽ biến, thân hình linh động, hóa thành một đạo tàn ảnh, khó khăn né tránh, duy trí khoảng cách một thước với Hắc Toàn Phong, sau đó bay ra ngoài cửa lều.

Lực lượng của hắn lớn hơn Carter nên vòng phòng hộ mới có thể đánh bay Carter, nhưng nếu để Hắc Toàn Phong chạm phải, như vậy kẻ ngu cũng biết được kết quả.

Mặc dù thể chất của Tiếu Ân đã đạt tới tiêu chuẩn phi nhân loại nhưng so sánh với ngũ cấp ma thú đỉnh cao như Hắc Toàn Phong thì vẫn cam bái hạ phong.

Đám người Kim buồn cười kéo Carter đang kêu đau dậy.

Hắc Toàn Phong ngoe nguẩy cái đầu to, nó kỳ quái, tại sao Tiếu Ân lại không để ý tới nó?

Nhưng nó bất chấp vấn đề này, nó há to miệng, ngáp lớn một cái, sau đó nhắm hai mắt lại, rất nhanh ngáy khò khò.

Di chứng sau khi nuốt thạch bích cuối cùng cũng phát tác, nó nhất định phải tiến vào trạng thái hôn mê, phải ngủ đủ một ngày mới có thể tỉnh lại.

Ở ngoài lều vải, Tiếu Ân buồn bực ở trong vòng phòng hộ ma pháp nhìn đám người Kim.

Mặc dù mấy đệ tử không dám cười nhạo sư phụ, nhưng khóe miệng bọn họ hơi cong lên, là có thể biết bọn họ đang nén nhịn cười.

Khẽ hừ một tiếng, Tiếu Ân nói: "Các ngươi, mấy tên đần này, thi triển tam cấp ma pháp lại mất quá nhiều thời gian? Đó là hiệu quả mà ngày thường các ngươi khổ luyện đó à?"

Đám người Kim trở nên căng thẳng, khuôn mặt mang theo vài phần khủng hoảng.

Vừa rồi ở trong lều vải, thời gian bọn họ thi triển tam cấp ma pháp hơn xa so với thời gian bình thường, giờ phút này nghĩ lại, mặt không khỏi đỏ lên.

Tiếu Ân lạnh lùng nhìn bọn họ nói: "Ta biết, trong sát lục kết giới, tốc độ làm phép của các ngươi bị chậm đi, nhưng các ngươi phải nhớ kỹ, đã là ma pháp sư, tốc độ làm phép là sinh mệnh của các ngươi. Các ngươi nhất định phải thi triển ma pháp ra trong nháy mắt dù ở bất cứ tình huống nào."

"Vâng!" Đám người Kim nghiêm túc nói.

"Ừ!" Tiếu Ân thoáng hài lòng, gật đầu nói: "Hiện tại thi triển lại tam cấp ma pháp cho ta xem, xem có khác gì so với vừa rồi không?"

Đám người Kim đồng thời ngưng thần đề khí, hơn mười giây sau, năm người đồng thời thành công thi triển ra tam cấp ma pháp.

Năm tam cấp ma pháp đánh vào vòng phòng hộ trên người Tiếu Ân, mặc dù là ngũ cấp vòng phòng hô cao cấp, cũng phải lay động dữ dội.

Sắc mặt Tiếu Ân khẽ biến, hắn cũng không kinh ngạc về uy lực của năm tam cấp ma pháp đồng thời phát ra, mà cảm thấy kinh ngạc đối với tốc độ làm phép của bọn họ.

Lúc bọn Kim luyện tập ma pháp, không có Nhất Hào không gian, cho nên bọn họ chỉ dựa vào sự tích lũy kinh nghiệm để nâng cao tốc độ thi triển ma pháp.

Nhưng tam cấp ma pháp dù sao cũng khác nhất cấp, nhị cấp ma pháp, với thực lực của bọn họ, nếu muốn thi triển tam cấp ma pháp, ít nhất phải cần hai mươi giây.

Nhưng hiện tại, tốc độ của bọn họ đạt mười lăm giây.

Không nên xem thường năm giây ngắn ngủi đó, đối với bọn Kim mà nói, đó là một tiến bộ không nhỏ.

Mấy người nhìn nhau, sau một lát, ánh mắt của bọn họ đồng thời lóe sáng.

"Sư phụ, thi triển ma pháp trong sát lục kết giới, có thể đề cao tốc độ thi triển ma pháp sao?" Đức Lỗ Phu run giọng hỏi.

Tiếu Ân trầm ngâm vuốt cằm nói: "Rất có khả năng, sát lục kết giới có thể ảnh hưởng tới tâm lý của các ngươi, khiến các ngươi không cách nào tập trung được tinh thần, nếu như ở trong hoàn cảnh đó, các ngươi cũng có thể thi triển ma pháp, vậy trong hoàn cảnh bình thường, hắc, hắc…"

Đám người Kim lộ vẻ vui mừng, hưng phấn không thôi.

Tiếu Ân than nhẹ một tiếng, xem ra sau này tốc độ tiêu hao năng lương tinh thạch sẽ gia tăng gấp đôi.

"Vù!" Tiếng xé gió mãnh liệt vang lên, Carter không ngừng giơ tay thi triển nhất cấp ma pháp, cấp hai. Ma pháp ở trên tay hắn giống như tinh linh nhảy múa phóng ra ngoài.

Ở phía đối diện, hắc quỷ pháp sư mệt mỏi đối phó, khóe miệng Carter hơi nhếch lên, lộ ra nụ cười đắc ý.

Cao Ôn Chước Xạ, ngay khi vòng phòng hộ cấp ba của đối phương suy yếu tới cực điểm, còn chưa kịp bổ sung, thì tam cấp ma pháp chuyên công kích vào thân thể đã hung hăng đánh vào người hắn.

Hắc quỷ pháp sư phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết, vòng phòng ngự trên người hắn vỡ tung ra, Cao Ôn Chước Xạ xuyên từ bờ vai hắn tới lưng hắn.

Nhiệt độ cao trong nháy mắt phá hủy toàn bộ sinh cơ trong cơ thể hắn.

Một người có thể thi triển ma pháp, nhưng cũng không đại biểu cho việc thân thể của hắn có thể chịu đựng được sự công kích của ma pháp, tên hắc quỷ pháp sư xui xẻo sau khi co rút vài cái, rốt cuộc rơi xuống mặt đất, không còn cử động được nữa.

Xa xa trên bầu trời, có hai bóng người bay lên, đó là Kim và Đức Lỗ Phu.

Tuy nhiên giờ phút này, bộ dáng và khí chất của hai người đã có sự thay đổi vi diệu.

Đặc biệt là Đức Lỗ Phu, đã không còn cảm giác non nớt nữa, mà đã trở nên thâm trầm và chững chạc hơn.

Ánh mắt của hai người rạng rỡ, liếc mắt một cái, dường như có một loại lực lượng thần kỳ, khiến cho không có gì có thể ẩn trốn trong mắt bọn họ.

Từ trên người bọn họ có một áp lực nhàn nhạt, chỉ có trên chiến trường, trải qua vô số lần sinh tử, mới có thể sinh ra sát khí sắc bén như vậy.

Nếu như để các bằng hữu của Đức Lỗ Phu ở ma pháp công hội gặp hắn lúc này, chắc chắn bọn họ không dám tiến lên nhận quen.

Hai người bọn họ bắt tay nhau đến, tới bên người Carter, nhìn hắc quỷ pháp sư đã chết, Kim nói: "Carter, chúng ta trở về thôi. Thời gian luyện công sắp tới rồi."

Carter lục soát trên người pháp sư đã chết, ngoài một tấm thiết phiến và một ít năng lượng tinh thạch ra thì không có đồ tốt gì cả. Hắn than nhẹ một tiếng nói: "Tên hắc quỷ pháp sư này thực là nghèo, giết nhiều như vậy, ngay cả đạo cụ không gian và ma pháp trượng cũng chưa từng thấy qua."

Kim cười cười nói: "Đó là vận khí của ngươi không tốt, trừ ngươi ra, mỗi người chúng ta đều thu được một cây ma pháp trượng."

Carter nhún vai, làm ra vẻ bất đắc dĩ.

Đức Lỗ Phu nhìn về phương xa, vẻ tươi cười chậm rãi thu lại, nói: "Một năm qua, giết đám Tuyết Lang Nhân và hắc quỹ mãi cũng không xong."

Kim và Carter liếc mắt nhìn nhau, cười nói: "Đức Lỗ Phu, nếu như không có bọn họ để bồi luyện, chúng ta sao có thể tiến bộ nhanh như vậy."

Đức Lỗ Phu ngẩn ra, rồi mở miệng cười, sau đó ba người xoay người rời đi.

Bay hơn mười dặm, bọn họ hạ xuống, nơi này có mấy chiếc lều vải đã được dựng sẵn, bọn họ không chút do dự tiến vào chiếc lều vải lớn nhất.

Lai An và Mary mỉm cười nhìn về phía bọn họ, hai người bọn họ cũng trở nên trưởng thành.

Năm người ngồi xuống vị trí của mình, lều vải chợt động, một con ma thú to lớn nghênh ngang bò vào, tới bên người Carter, hít hít trên người hắn, đột nhiên mở cái miệng rộng, lay động chiếc đuôi.

Carter dở khóc dở cười nói: "Hắc Toàn Phong, thu lại cái đuôi đi, nếu như ngươi làm hỏng lều, sẽ bị sư phụ mắng đó."

Thân hình sắp vượt qua tám thước của Phi Thiên Hắc Giáp Tích chợt dừng lại, nó cẩn thận quay đầu nhìn quanh một chút, chớp đôi mắt, dường như buông lỏng một chút, sau đó mở cái miệng lớn về phía Carter.

Hơi lắc đầu, Carter lấy từ trong vòng tay một khối năng lượng tinh thạch vừa mới lấy được, nhét vào cái miệng rộng không đáy của nó, đồng thời oán giận nói: "Hắc Toàn Phong, đồ của ta bị ngươi ăn sạch, tốt xấu gì cũng phải để lại cho ta một ít chứ."

Cái đầu to của Hắc Toàn Phong lắc lư mấy lần, dường như rất đồng ý với lời nói của hắn, nhưng trong miệng nó không ngừng vọng lại những tiếng "Gừ, Gừ." Chỉ có nó mới biết nó nói gì.

Mary mỉm cười nói: "Hắc Toàn Phong càng ngày càng thông minh, ngay cả năng lượng tinh thạch Carter giấu đi cũng không thể gạt được nó, không biết khi nào nó sẽ tiến giai."

"Đúng vậy!" Đức Lỗ Phu cảm khái nói: "Sư phụ có nói qua, nhiều nhất là hai năm nữa, chắc chắn nó sẽ đột phá ngũ cấp ma thú, tiến giai thành lục cấp ma thú."

Do dự một chút, hắn quay đầu hỏi: "Kim, đế quốc dường như cũng có một vị kỵ sỹ ma thú có thú cưỡi là Phi Thiên Hắc Giáp Tích, nó có thông minh như Hắc Toàn Phong không?"

Kim lắc đầu nói: "Không biết, nhưng ma thú thông minh như Hắc Toàn Phong thì lần đầu tiên ta mới nhìn thấy. Ngoài cửu cấp ma thú và ma thú của bộ tộc Hoàng Kim, dường như chưa nghe nói qua ma thú nào thông minh như nó vậy."

Hắc Toàn Phong lập tức ngẩng cái đầu to của mình lên, miệng "Gừ, Gừ", âm thanh ngày càng vang dội, nhìn thế nào thì cũng thấy, nó đang đắc ý.

Tất cả mọi người đều mỉm cười, ngay cả Carter bị nó cướp đoat cũng lên tiếng cười.

Cừa lều động, một bóng người cường tráng vô thanh vô thức xuất hiện.

Mọi người đang cười lập tức dừng lại, khuôn mặt mọi người lộ vẻ tôn kính. Hắc Toàn Phong xoay người, thân thể to lớn của nó bò tới trước mặt người này.

"Sư phụ!" Năm người đồng thanh nói.

Tiếu Ân mỉm cười vuốt ve Hắc Toàn Phong, hắn ngẩng đầu lên.

Mặc dù vẫn là khuôn mặt đó, nhưng trên khuôn mặt đã có thêm vài phần phong trần, gò má gầy đi, ít đi vài phần ôn hòa nhưng lại có vẻ kiên nghị và lão thành hơn.

Ánh mắt đảo qua mọi người, Tiếu Ân hài lòng nói: "Không tồi, tốc độ tiến bộ của các ngươi không thấp hơn mong đợi của ta."

"Sư phụ, đó là nhờ sự dạy bảo của người." Kim chân thành nói.

Tiếu Ân quay đầu, trong mắt lộ ra thần sắc hài lòng.

Từ khi chia tay với đám người Parker, bọn Tiếu Ân đã ở lại chiến khu một năm.

Trong một năm này, bọn họ ở trên chiến trường, nhanh chóng lột xác, trở thành một cao thủ nho nhỏ.

Dù là thế giới nào thì có thể làm cho con người nhanh chóng thành thục, chắc chắn chỉ có chiến trường.

Chỉ có những người chịu áp lực lớn, ở trong hoàn cảnh sinh tử mới có thể kích phát được toàn bộ tiềm lực trong cơ thể.

Ngắn ngủi một năm, dù là Tiếu Ân hay năm đệ tử, đều tiến bộ với tốc độ không thể tin được.

Bọn họ tiến bộ trên phạm vi lớn, so với một năm trước ở trong ma pháp động, tiến bộ hôm nay không có gì có thể so sánh được.

Đối với mấy tên nhập môn đệ tử, Tiếu Ân toàn tâm toàn ý đối đãi, hễ trong tay có thứ gì tốt, không keo kiệt lấy ra cho bọn chúng dùng.

Mỗi một lần sử dụng Hoàng Kim kết giới đều phải tiêu hao một lượng năng lượng tinh thạch nhất định, nhưng trong một năm này chưa khi nào bị gián đoạn. Một ngày sáu giờ điên cuồng hấp thu năng lượng, khiến cho thực lực của đám người Kim tăng mạnh.

Nếu như năm đó ở ma pháp động, thì giờ phút này, Tiếu Ân chắc chắn sẽ lo lắng bọn họ không kịp chuyển hóa năng lượng hấp thu. Nhưng nơi này thì khác, nơi này là chiến trường, ở chỗ này mỗi người đều cảm thấy một áp lực cường đại.

Do có luồng áp lực này, khiến cho đám người Kim, mỗi giây tu luyện và học tập, đều cố gắng hấp thu năng lượng ngoại giới, sau đó chuyển hóa thành lực lượng của mình.

Hơn nữa, sau khi biết đặc tính của sát lục kết giới, mỗi ngày Tiếu Ân đều mở nó ra một giờ, trong một giờ đó, Tiếu Ân để đám người Kim ở bên trong liều mạng thi triển ma pháp.

Lúc đầu chưa thích ứng được, thi triển ma pháp phải mất mấy phút, càng về sau càng được đề cao lên, tới khi chỉ còn cần hơn mười giây.

Sau đó, Tiếu Ân phát hiện ra điều ngoài ý muốn, đám người Kim có thể thi triển ma pháp trong vòng mười giây ở trong sát lục kết giới, thì trong tình huống bình thường, bọn họ có thể thi triển được ma pháp trong vòng một giây.

Sự thực này được chứng minh nhiều lần, đám người Kim còn yêu thích sát lục kết giới hơn cả Hoàng Kim kết giới.

Trong một năm chiến đấu với hắc quỷ pháp sư và tát mãn Tuyết Lang Nhân, bọn Kim cảm nhận được một điều.

Đó là khi ma pháp ngang cấp đối chiến với nhau, ai thi triển ma pháp nhanh hơn sẽ chiến thắng. Nhiều ma pháp sư có ma lực cường đại nhưng không phát huy được một trăm phần trăm lực lượng của bản thân.

Nếu như bọn Kim, một mình tới chiến trường, như vậy rất có khả năng chết trong tay người khác, nhưng cũng may bọn họ là một đoàn thể, có thể hỗ trợ lẫn nhau, thường hỗ trợ cho đồng bạn và được đồng bạn bảo vệ lại.

Cứ như thế, qua nửa năm, bọn họ mới chính thức thích ứng được với nơi này, nơi mà quy tắc tự nhiên mạnh được yếu thua được đề cao.

Giờ phút này, nhờ vào Hoàng Kim kết giới, sát lục kết giới và áp lực trên chiến trường, đám người Kim đã thành công tiến giai thành nhị tinh ma pháp sư.

Còn sư phụ của bọn họ, Tiếu Ân lại càng không buông lỏng, chỉ trong thời gian một năm ngắn ngủi, đã đạt tới cảnh giới đỉnh cao của nhị tinh ma pháp sư.

Nhưng cho tới bây giờ, hắn chưa nắm giữ một ngũ cấp ma pháp nào cả.

Cũng không phải hắn không muốn học, mà bởi vì trên tay hắn, không có ngũ cấp ma pháp lục thư.

Đối với pháp sư tự do không có sư phụ là đại ma pháp sư và ma đạo sỹ mà nói, thì việc có được ngũ cấp ma pháp lục thư không phải chuyện dễ dàng.

Đương nhiên, thực lực của đám người Tiếu Ân tăng lên, Hắc Toàn Phong theo bên cạnh cũng thu được lợi ích không nhỏ.

Không biết là do Hỏa Sơn Hồng Trĩ hay thạch bích thần bí, tóm lại Hắc Toàn Phong rất thông tuệ. Mặc dù nó có cái đầu khổng lồ, nhưng trí tuệ của nó không hề kém so với bộ tộc Hoàng Kim. Tốc độ của nó cũng cực nhanh, khiến người khác cứng miệng, khó có thể tin.

Cách một tháng nuốt chửng một khối thạch bích, hơn nữa mỗi ngày có sáu giờ ở trong Hoàng Kim kết giới, khiến cho khí lực của nó càng thêm mạnh mẽ.

Hiện giờ thân hình của nó đã vượt qua tám thước, thân cao gần hai thước. Đối mặt với Tiếu Ân, cái miệng của nó phải ngậm lại, Tiếu Ân mới vuốt ve được đầu của nó.

Nếu như không phải chiếc lều vải đủ lớn, chắc chắn không thể nào dung nạp được thân hình to lớn của nó.

Trong một năm, hắc quỷ pháp sư và tát mãn chết trong tay đám người Tiếu Ân đã vượt qua ba chữ số, gần như cách một ngày là có môt trận chiến, mặc dù trong số này, phần lớn là học đồ pháp sư và tát mãn bậc thấp, nhưng ma pháp sư chính thức và chiến tranh tát mãn cũng có hơn mười vị.

Bọn họ thu hoạch được những đồ tốt trên người những tên đó. Kim, Đức Lỗ Phu, Lai An và Mary đều có được ma pháp trượng. Vật phẩm không gian cũng lấy được bảy cái, còn có rất nhiều năng lượng tinh thạch, thiết phiến lục thư, và các loại nguyên liệu ma pháp, ma hạch.

Nhưng do bọn họ cũng tiêu hao rất lớn, năng lượng tinh thạch ngoài chuyện phải dùng để cung cấp cho hai kết giới, còn phải để làm no bụng Hắc Toàn Phong, cho nên mỗi tháng Tiếu Ân phải chạy tới ma pháp công hội ở phương xa, đem tất cả chiến lợi phẩm để đổi lấy tinh thạch.

Mà hôm này, hắn vừa trở về từ ma pháp công hội.

Tay sờ vòng cổ một chút, Tiếu Ân từ từ lấy ra năng lượng tinh thạch.

Đôi mắt Hắc Toàn Phong tỏa sáng, nó mở to mắt nhìn Tiếu Ân, nhưng không dám tiến lên tranh đoạt. Nguồn truyện: TruyệnYY.com

Tiếu Ân buồn cười, lấy ra hai viên năng lượng trung cấp tinh thạch, nhét vào miệng của nó, nói: "Kim, ngươi thu hồi năng lượng tinh thạch lại để dùng cho mỗi ngày."

"Vâng, sư phụ!" Kim cười thu năng lượng tinh thạch vào trong vòng tay không gian, nói: "Sư phụ, lần này người đổi được không ít năng lượng tinh thạch."

Tiếu Ân than nhẹ một tiếng nói: "Kim, lần sau ngươi thay ta tới ma pháp công hội để trao đổi."

Kim nao nao, lập tức nói: "Vâng, sư phụ!"

Nhìn ánh mắt hồ nghi của mấy tên đệ tử, Tiếu Ân nói: "Một năm qua, ta đã tới đó ba lần, tần suất quá cao sẽ không ổn. Từ này về sau, ta và Kim, Lai An sẽ thay nhau tới ma pháp công hội để trao đổi tinh thạch. Bọn Đức Lỗ Phu bị nhiều người nhận biết, không tiện lộ mặt."

Lúc này mọi người mới bừng tỉnh, Lai An từ trong vòng tay không gian lấy ra một ít vật phẩm nói: "Kim, đây là chiến lợi phẩm của ta và Mary, ngươi cầm lấy đi."

Kim kiểm tra một chút cười nói: "Lai An, các ngươi thu hoạch không tồi, lần này giết được bao nhiêu hắc quỷ pháp sư?"

"Sáu tên!" Lai An bình tĩnh nói ra.

Đám người Kim sợ hãi than một tiếng, Carter nói: "Hai người các ngươi có vận khí thực tốt, chúng ta ba người mà chỉ giết được bốn hắc quỷ pháp sư và một tát mãn Tuyết Lang Nhân, các ngươi lại giết được sáu tên…"

Mary che miệng cười, mặc dù dung nhan của nàng không tuyệt sắc, nhưng cũng đạt tiêu chuẩn, nhất thời khiến trong lều vải trở nên tươi mát.

Cổ tay nàng lấy ra một cây gậy dài hơn sáu mươi phân, sau đó nàng cầm nó trong tay, chậm rãi thưởng thức.

Mắt của đám người Kim trợn tròn lên, Carter kinh hô: "Ma pháp trượng, đây không phải của cô…"

"Quả thực không phải của ta!" Khuôn mặt Mary hiện lên vẻ sợ hãi nói: "Lần này chúng ta gặp phải hắc quỷ pháp sư, có một người đã mượn năng lực của ma pháp trượng, khiến năng lực của hắn trở nên cường đại, nếu như không phải Lai An thi triển không gian giam cầm, chỉ sợ chúng ta đã thua trên tay chúng."

Mặc dù nàng nói đơn giản, nhưng tất cả mọi người đều biết, sự tình lúc đó chắc chắn hết sức hung hiểm.

Kim nhíu mày nói: "Lai An, lần sau nếu gặp phải hắc quỷ pháp sư có ma pháp trượng, nghìn vạn lần không được khinh thường, nếu như không nắm chắc, phải về tìm Hắc Toàn Phong rồi mới ra tay."

Lai An nhẹ nhàng gật đầu nói: "Vâng!"

Đôi mắt Mary chớp động, đột nhiên đem ma pháp trượng ném cho Carter nói: "Tiện nghi cho ngươi."

Carter không từ chối, cười ha ha, cầm ma pháp trượng thử vài cái, lực lượng tinh thần cảm ứng ma hạch trong ma pháp trượng, mặt của hắn hơi đổi nói: "Vong linh hệ?"

Tiếu Ân cũng kinh ngạc quay đầu lại nhìn hỏi: "Là ma hạch của vong linh hệ?"

"Vâng!" Carter cầm ma pháp trượng lên, cung kính nói: "Sư phụ, trong ma hạch có ẩn chứa năng lượng vong linh hệ cường đại, chắc chắn là ma hạch của ma thú vong linh hệ."

Tiếu Ân cầm lấy ma pháp trượng, cẩn thận cảm ứng một chút, hài lòng nói: "Không sai, khối ma hạch này không tồi, Carter, vận khí của ngươi rất tốt."

Carter hết sức phấn khởi nói: "Lai An, cảm ơn!"

Mặc dù ma pháp trượng là do Mary lấy ra, nhưng người nào cũng biết, có thể chiến thắng được hắc quỷ pháp sư kia, chắc là là do công lao của Lai An.

Trong một năm này, Tiếu Ân truyền thụ cho đám người Kim ma pháp nguyên tố, đồng thời cũng truyền những lĩnh ngộ về vong linh hệ cho Carter.

Còn Lai An, Tiếu Ân truyền cho hắn không gian giam cầm.

Kỳ thực, không gian ma pháp là do Nhất Hào và Tiếu Ân nghiên cứu trong lục thư của đại ma pháp sư Zoe, mặc dù chỉ có một pháp thuật không gian hệ, nhưng uy lực của pháp thuật vô cùng mạnh mẽ, lại vô cùng lạ thường, nếu không sẽ không thể thuận lợi đánh chết tên hắc quỷ pháp sư có ma pháp trượng vong linh hệ.

Lai An khoát tay, nở nụ cười nói: "Không cần!"

Nói xong, hắn quay đầu nhìn về phía Tiếu Ân, dường như muốn nói nhưng lại thôi.

Tiếu Ân hỏi: "Lai An, ngươi có việc gì, cứ nói ra đi."

Lai An cân nhắc một chút nói: "Sư phụ, đệ tử phát hiện, gần đây thực lực của hắc quỷ pháp sư và tát mãn Tuyết Lang Nhân không ngừng được tăng cường, chúng ta muốn thủ thắng không còn dễ nữa. Kỳ thực có mấy lần, nếu như không phải con và Mary liên thủ với nhau, chưa chắc có thể chiến thắng đối phương."

Tiếu Ân hơi gật đầu, khuôn mặt hiện lên một tia lo lắng nói: "Chúng ta tiến bộ, bọn họ cũng tiến bộ, lần này ta trở lại ma pháp công hội, nghe được một ít tin tức khiến người khác khiếp sợ."

Ánh mắ đảo qua người bọn họ nói: "Nghe nói ở cạnh phương bắc đại thảo nguyên, có vài đại đế quốc, đã hao tổn hơn năm trăm ma pháp sư, mặc dù phần lớn đều là học đồ pháp sư, nhưng trong đó có hơn mười vị từ nhất tinh tới tam tinh ma pháp sư."

Sắc mặt đám người Kim trong nháy mắt trở nên trắng bệch, Đức Lỗ Phu thẳng thắn nói: "Sư phụ, sao mấy đế quốc đó có nhiều ma pháp sư như vậy?"

Vẻ mặt Tiếu Ân ngưng trọng nói: "Đó không phải là ma pháp sư cung đình, mà là các pháp sư tự do ở ma pháp công hội."

Đám người Kim chậm rãi gật đầu, trên thế giới này, phần lớn ma pháp sư đều một mình tu luyện, nguyện ý tiếp nhận sự phụng dưỡng của quý tộc và quốc gia chỉ có số ít. Phần lớn ma pháp sư tình nguyện tới ma pháp công hội đăng ký, chứ không nguyện ý gia nhập quốc gia.

"Sư phụ, tại sao pháp sư tự do lại tiến vào chiến trường?" Kim nghi hoặc hỏi.

"Bởi vì ma pháp công hội phát hành nhiệm vụ." Tiếu Ân giảm thấp âm thanh nói: "Trong một năm này, ma pháp công hội phát hành ra rất nhiều nhiệm vụ, có ma đạo sỹ tự mình phát hành ra, tất cả nhiệm vụ có tám chín phần mười là để pháp sư tự do tiến vào chiến trường giết hắc quỷ pháp sư và tát mãn Tuyết Lang Nhân."

"Sao ma pháp công hội lại phát hành nhiệm vụ như vậy?" Đức Lỗ Phu và Mary nhìn nhau, bọn họ cực rung động.

"Đúng vậy, hơn nữa còn có ma đạo sỹ nói, bất cứ pháp sư tự do nào có thể giết chết ba tên hắc quỷ pháp sư đồng cấp, hoặc tát mãn tuyết lang nhan, như vậy bọn họ có thể bái làm môn hạ của ma đạo sỹ để học tập." Tiếu Ân cười khổ một tiếng nói: "Vì điều này nên mới có nhất tinh và tam tinh ma pháp sư chen vào, hơn nữa theo ta được biết, tin tức này đã truyền vào nam, phỏng chừng không lâu nữa sẽ có nhiều pháp sư tự do tiến vào."

"Điên rồi, bọn họ đều điên rồi!" Mary thì thào nói.

Đức Lỗ Phu lắc đầu mạnh nói: "Bon họ không có điên, nếu như chúng ta không bái làm môn hạ của sư phụ, nếu nghe được tin này, chắc chắn sẽ động tâm."

Đám người Kim lần lượt gật đầu. Có thể bái làm môn hạ của ma đạo sỹ, đừng nói là học đồ pháp sư, dù là nhất tinh tới tam tinh ma pháp sư, cũng rất khó ngăn cản được sự hấp dẫn đó.

"Sư phụ, tại sao bọn họ lại làm như vậy?" Lai An đột nhiên hỏi.

Tiếu Ân cười khổ lắc đầu nói: "Điều này ta cũng muốn biết."

Hắn than nhẹ một tiếng nói: "Dù là đế quốc Lang Nhân hay Tuyết Lang Nhân, ma pháp công hội và hắc quỷ pháp sư. Bọn họ phái vào đều là những người có lực chiến đấu không quá tam tinh ma pháp sư hoặc chỉ là những chiến tranh tát mãn đỉnh cao mà thôi. Chuyện này đến cuối cùng là sao chứ?"

Đám người Kim liếc mắt nhìn nhau một cái, Carter nói: "Sư phụ, mặc kệ thế nào thì địa phương này cũng là nơi chúng ta thí luyện tốt nhất."

Tiếu Ân chậm rãi lắc đầu nói: "Ta cũng biết, nhưng không biết vì sao, trong lòng luôn thấy không yên."

Đám người Kim nhìn nhau cười khổ, muốn nói không lo lắng chút nào căn bản là tự dối mình dối người.

Đột nhiên vốn đang lẳng lặng nằm trên mặt đất, Hắc Toàn Phong mở to hai mắt, nhìn về phía ngoài, trong miệng rít lên những tiếng gào trầm thấp.

Đám người Tiếu Ân khẽ biến sắc, bọn họ đi ra ngoài lều vải.

Ở phía xa trên bầu trời, xuất hiện ba điểm đen nho nhỏ, đang từ từ tới gần.

Phi Thiên Hắc Giáp Tích ở phía sau Tiếu Ân, ngạnh giáp trên người nó phồng lên, trời sinh ma thú có cảm ứng linh mẫn, khiến cho nó phát hiện được có ba địch nhân cường đại đang bay tới.

Sắc mặt đám người Tiếu Ân ngưng trọng, bọn họ yên lặng nhìn phương xa, có thể khiến cho ngũ cấp ma thú đỉnh cao là Phi Thiên Hắc Giáp Tích thận trọng, chắc chắn không phải là người bình thường.

Kim ra hiệu với mọi người, mọi người lập tức ra tay, thu lều vải vào trong đạo cụ không gian.

Nếu một lúc nữa phát sinh chiến đấu, chưa chắc bọn họ có thừa lực để chiếu cố tới hoàn cảnh ở nơi đây.

Hai mắt Tiếu Ân khép hờ, khi mắt hắn mở ra, một đạo ánh sáng kim sắc chợt lóe lên trong mắt, hắn đã thi triển Ưng Nhãn Thuật.

Ma pháp này có thể khiến cho mắt người trong khoảng thơi gian ngắn giống như mắt thương ưng, mặc dù không sánh được sa mạc chi vương, Hoàng Kim thương ưng, nhưng muốn thấy rõ diện mạo của người khác, là chuyện dễ dàng.

Khi Tiếu Ân nhìn thấy diên mạo của ba bóng đen, trên mặt lộ ra vẻ kỳ quái, hắn tuyệt đối không nghĩ ra, lại gặp những người này ở đây.

"Sư phụ, là Seth!" Carter tiến lên một bước nói: "Hắn cũng tới đây, chẳng lẽ hắn không sợ chết sao?"

"Seth là ai?" Đức Lỗ Phu dò hỏi.

"Seth là tát mãn trẻ tuổi lợi hại nhất trong đế quốc." Kim giải thích nói: "Ta và Carter cùng với sư phụ khi tới đế đô đã gặp mặt hắn một lần."

Tiếu Ân nhíu mày nói: "Không sai, hắn chính là Seth, nhưng các ngươi có biết hai vị bên cạnh hắn là ai không?"

Ánh mắt của Carter hiện lên một tia tàn khốc, nói: "Sư phụ, là tên Sư Tâm vương tử Holyfield cưỡi Hoàng Kim sư tử."

Sắc mặt đám người Kim trở nên khó coi, bon họ đã sớm biết thù hận giữa Tiếu Ân và Holyfield, giờ phút này sắc mặt không được tốt.

Tiếu Ân khẽ gật đầu, giơ tay chặn lại nói: "Các ngươi làm ra vẻ mặt đó làm gì? Ta đã đáp ứng Dida đại tát mãn, xóa bỏ ân oán lúc trước với hắn."

"Sư phụ, người định bỏ qua cho hắn?" Carter kinh ngạc hỏi.

"Hừ!" Tiếu Ân cười lạnh một tiếng nói: "Có bỏ qua cho hắn hay không, phải xem hắn có biết thức thời hay không."

Nếu như phía sau Holyfield không có cả Sư Tâm đế quốc làm hậu thuẫn, chắc chắn Tiếu Ân sẽ không tốt như vậy.

"Sư phụ, còn có một người nữa, là ai vậy?" Mary dò hỏi: "Có thể đi cùng với Seth và Holyfield, chắc không phải là người vô danh."

Tiếu Ân chần chừ một chút nói: "Người này ta chưa từng thấy qua, nhưng hắn là ma pháp sư, năng lực của hắn cao hơn các ngươi."

Đối với đánh giá của Tiếu Ân, lập tức đám người Kim cẩn thận đề phòng.

Giờ phút này, ở phương xa ba người kia cũng đã phát hiện ra đoàn người Tiếu Ân, bọn họ dừng lại ở giữa không trung, dường như thương lượng điều gì đó, một lát sau, Seth thoát ly đội ngũ, bay xuống phía dưới.

"Tiếu Ân pháp sư, chúng ta lại gặp nhau." Seth mỉm cười nói.

"Seth tát mãn tôn kính, người biết ta?" Tiếu Ân kinh ngạc hỏi, lần đầu gặp mặt, hắn che đi diện mạo chỉ có Harrison mới nhận ra hắn, làm sao Seth có thể biết được diện mạo thực của hắn.

Seth vô cùng điềm tĩnh, hắn nói hết sức nhịp nhàng, khiến người khác không dễ xen vào.

"Tiếu Ân pháp sư, mặc dù ta không nhìn thấy diện mạo thực của người, nhưng hình ảnh của người ở đế đó rất nổi danh đó."

Tiếu Ân ngẩn ra, nghe xong hắn nói những lời này, trong lòng không khỏi có chút rợn người.

Trước kia vì chứng minh sựu dũng cảm của Harrison, hình ảnh của hắn cũng đươc ghi lại trong kí ức thạch, gì mà nổi danh ở đế đô chứ, thực có chút trào phúng mà.

Ngẩng đầu lên, nhìn hai người ở phía trên, Tiếu Ân nói: "Vương tử Holyfield cũng tới, vị ma pháp sư có thể đi cùng với các ngươi, chắc không phải là hạng vô danh tiểu tốt chứ."

Seth dịu dàng cười, nói: "Hắn là tam tinh ma pháp sư của đế quốc Cát Hãn, Grossman, người chắc đã nghe qua đại danh của hắn."

Khuôn mặt Tiếu Ân hiện lên vẻ kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn lại.

Grossman quả nhiên anh tuấn lịch sự, ngay cả Seth và Holyfield cao ngạo cũng kém hơn hắn một chút.

Đặc biệt có Ưng Nhãn Thuật, Tiếu Ân có thể nhìn rõ khuôn mặt của hắn, lồng mày của hắn dày đậm, đôi mắt có vẻ thâm trầm ẩn giấu trí tuệ, hơn nữa còn là kẻ hiểu lòng người.

Dường như cảm nhận được ánh mắt của Tiếu Ân, Grossman khẽ gật đầu với Tiếu Ân, khuôn mặt tươi cười không hề thay đổi.

Tiếu Ân rùng mình, hắn tự nhiên có thể nhìn ra đối phương không thi triển Ưng Nhãn Thuật, chẳng qua chỉ dựa vào tinh thần để cảm ứng, người này quả thực không thể khinh thường.

Trong lòng tính toán một chút, nếu như mình không ra tay, như vậy chỉ có Carter nắm giữ vong linh hệ và Lai An nắm giữ ma pháp không gian hệ mới có thể cùng hắn đánh một trận. Nhưng dù hai người bọn họ có nắm giữ ma pháp đặc thù, chỉ sợ đơn đả độc đấu với hắn cũng dữ nhiều lành ít.

Seth gật đầu với mọi người ở phía sau lưng Tiếu Ân, nhưng Tiếu Ân lại nhận ra, mặc dù ánh mắt của hắn không nhìn vào Hắc Toàn Phong, nhưng mỗi khi vô tình đảo qua thân hình khổng lồ của Hắc Toàn Phong, đáy mắt của hắn lộ ra sự hồi hộp.

Quả thực với uy thế và hình thể của Hắc Toàn Phong, bất cứ ai cũng phải để ý tới nó.

"Tiếu Ân pháp sư, ba người chúng ta chạy liên tục ba ngày, nếu như người cho phép, chúng ta muốn nghỉ lại chỗ này hai giờ." Seth khách khí nói.

Tiếu Ân trầm ngâm một chút hỏi: "Seth tát mãn, người chắc đã nghe qua chuyện giữa ta và vương tử Holyfield, chẳng lẽ người không lo lắng sao?"

"Tại sao phải lo chứ?" Seth không hiểu nói: "Dida đại tát mãn đã đứng ra điều giải, chẳng lẽ chúng ta không tin lời Dida đại tát mãn nói sao?"

Tiếu Ân nhất thời nghẹn lời, hắn nghĩ tới thanh danh hiển hách của Dida đại tát mãn ở đế quốc Lang Nhân, hắn cũng tin đáp án này.

"Được!" Tiếu Ân sảng khoái nói: "Đều là bằng hữu ở đế quốc, các ngươi muốn nghỉ tạm, không cần phải khách khí, muốn có lều vải không?"

Đôi mắt Seth sáng lên, nói: "Nếu như người có thể cung cấp lều vải, chúng ta thực cảm kích."

Vừa nói, hắn vẫy tay lên không trung. Holyfied và Grossman thong thả bay xuống.

Lông mày Tiếu Ân hơi nhíu lại nhưng nhanh chóng giãn ra.

Hắn vốn chỉ thuận miệng hỏi một câu mà thôi, đó là đạo lý chủ đãi khách, nhưng không nghĩ tới, Seth lập tức đồng ý, dày mặt thu nhận.

Nếu sớm biết như thế, hắn đã không mở miệng.

Ra hiệu với Kim, lập tức từ trong vòng tay, Kim lấy ra một chiếc lều lớn. Chiêc lều này là chiếc lều dự bị của bọn họ, dưới sự trợ giúp của Đức Lỗ Phu và Lai An, rất nhanh chiếc lều được dựng lên.

Có lẽ vì không muốn tạo ra hiểu lầm, tốc độ của hai người Holyfield cũng không nhanh.

Nhưng chuyện ngoài ý muốn xảy ra, khi kim mao sư vương bay xuống, Hắc Toàn Phong đột nhiên rít lên một tiếng, cái miệng khổng lồ dữ tợn của nó mở ra, lộ ra hàm răng rạng rỡ giống như con dao găm, khiến người khác kinh hoàng.

Đồng thời trên người nó xuất hiện khí thế cường đại cao ngạo, một quả băng cầu hiện ra, chỉ cần nhìn quả băng cầu này là có thể tưởng tượng được lực phá hoại của nó.

Tương tự, ánh sáng màu Hoàng Kim trên người kim mao sư vương xuất hiện, giống như vòng phòng hộ ma pháp của loài người, bao phủ nó và Holyfield vào trong.

Đối mặt với ma thú hung mãnh như Hắc Toàn Phong, ngay cả kim mao sư vương cũng cảm nhận được áp lực cường đại, chuyện duy nhất nó có thể làm, đó là dùng toàn lực để chuẩn bị nghênh chiến.

Trong lúc nhất thời, không khí hữu hảo biến mất, khí thế giương cung bạt kiếm xuất hiện.

"Tiếu Ân pháp sư, nghe nói người có một ma sủng lợi hại, nhưng hành vi không phân biệt được địch ta này, hình như hơi làm mất mặt mũi của người đó." Âm thanh nhẹ nhàng của Grossman vang lên, giống như một cơn gió mát thổi qua khiến người khác cảm thấy thư sướng.

Song Tiếu Ân không lay động, hắn mỉm cười, nhẹ nhàng vỗ cái đầu to của Hắc Toàn Phong.

Phi Thiên Hắc Giáp Tích nhất thời ngừng công kích, phe phẩy cái đuôi to lớn, nhưng đôi mắt vẫn nhìn chằm chằm vào kim mao sư vương, dường như lúc nào cũng có thể xông lên.

"Grossman pháp sư, Hắc Toàn Phong chẳng qua thấy có ma thú cường đại, nên mới lộ ra bản năng chiến đấu, nó muốn quyết chiến với kim mao sư vương mà thôi." Ánh mắt nhìn kim sắc năng lượng vờn quanh kim mao sư vương, Tiếu Ân mở mắt nói dối: "Ta cam đoan, Hắc Toàn Phong không có ác ý."

Ba người Grossman nhìn nhau, trong mắt bọn họ lộ rõ ý, người này da mặt quá dày đi.

Seth ung dung cười nói: "Có sự cam đoan của người, đương nhiên chúng ta tin, sau khi trở về chúng ta sẽ bẩm báo với Dida đại tát mãn."

"Tốt!" Tiếu Ân cười nhưng trong lòng không cười nói: "Ba vị nghỉ ngơi đi, chúng ta không quấy rầy."

Cách ba người Holyfiled mấy chục thước, Kim mới lấy chiếc lều vải lớn nhất, mấy người lần lượt chui vào trong.

Vừa tiến vào trong lều vải, Carter lập tức bày ra ma pháp thuẫn bài, trong thuẫn bài, tiếng nói của mọi người sẽ không bị truyền ra ngoài. Đương nhiên, nếu như đối phương có thực lực quá mức mạnh mẽ, có thể sẽ không kinh động Carter, nghe trộm cuộc nói chuyện của bọn họ.

Nhưng Tiếu Ân tin tưởng, ba người Seth không có thực lực cường đại như vậy.

"Sư phụ, bọn họ có chút cổ quái." Người không thường xuyên mở miệng như Lai An lại là người đầu tiên lên tiếng.

"Không sai, rõ ràng bọn họ biết sư phụ ở chỗ này mới cố ý yêu cầu được nghỉ ngơi ở chỗ này." Hai mắt Mary tỏa sáng nói: "Tên Holyfield kia, cũng không nói một câu nào, hơn nữa còn không nhìn về phía sư phụ, chắc chắn hắn mang theo nỗi oán giận, nếu như không phải hắn biết thực lực của mình không đủ, chắc chắn đã gây phiền phức."

Quả thực kỵ sỹ ma thú sở dĩ cường đại, là do bọn họ có thể mượn được lực lượng của ma thú, nhưng hiện giờ bên người Tiếu Ân có một con Phi Thiên Hắc Giáp Tích khổng lồ, chỉ cần nhìn Hắc Toàn Phong khiêu khích, thế mà kim mao sư vương không dám đáp lại là đủ biết thực lực giữa đôi bên có sự chênh lệch.

Dưới tình huống này, Holyfield đương nhiên phải nhẫn nại.

Carter vuốt cằm, chậm rãi nói: "Thực kỳ quái, tại sao bọn họ lại tới đây? Chẳng lẽ bọn họ không sợ bị bẽ mặt sao?"

Mọi người nhìn nhau mỉm cười, đáp án này không quá mức chứ.

"Sư phụ!" Hai mắt Carter đột nhiên tỏa sáng: "Người có thể nghe đươc cuộc nói chuyện của bọn họ không?"

Ánh mắt của mấy người tràn ngập kỳ vọng, mặc dù bọn họ cũng biết, thực lực của Tiếu Ân, nhiều nhất chỉ tương đương với Grossman, nhưng bọn họ tràn ngập tin tưởng Tiếu Ân, chỉ cần nhìn Hoàng Kim kết giới và sát lục kết giới là biết, trong cấp bậc pháp sư từ nhất tinh tới tam tinh, còn ai có thể chế tạo được đạo cụ ma pháp thần kỳ như vây?

Tiếu Âm mỉm cười, nói: "Tiểu tử này, chờ một lát nữa ta sẽ để các ngươi xem."

Tất cả mọi người mừng rỡ, nhưng đối với năng lực trinh thám xuất quỷ nhập thần của Tiếu Ân lại càng cảm thấy cao thâm khó lường.

Hai tiếng sau, đám người Seth quả nhiên đúng hẹn rời đi, nhìn ba người bọn họ bay lên trời, không hề quay đầu lại, đám người Tiếu Ân nhìn nhau, thực sự không rõ bọn họ sao phải nghỉ hai giờ, rốt cuộc có âm mưu quỷ kế gì đây.

Kim vào trong lều vải của bọn họ, nửa ngày sau, mang theo vẻ mặt nghi hoặc bước ra, lắc đầu với mọi người, chỉ ra rằng hắn không phát hiện ra có điều gì khác thường ở bên trong.

Tiếu Ân vung tay lên, nói: "Không nên nghĩ nhiều, các ngươi vào trong Hoàng Kim kết giới, tiếp tục tu luyện đi. Chúng ta không thể vì bọn họ đột nhiên đến mà cắt đứt kế hoạch tu luyện đã dự định."

Đám người Kim tuân mệnh, cầm Hoàng Kim kết giới, bắt đầu luyện tập trong vòng sáu giờ.

Tiếu Ân về lều vải của mình, đồng thời tiến vào Nhất Hào không gian để tu luyện. Nhưng trước khi tu luyện, hắn mở đạo cụ kí ức ra, ghi chép lại những hình ảnh Nhất Hào vừa mới chụp được.

Sáu giờ sau, đám người Kim thuận lợi kết thúc quá trình luyện tập, còn Tiếu Ân đem theo đạo cụ kí ức tới lều vải.

Vừa nhìn thứ này, trong mắt mọi người tràn ngập chờ mong, chỉ có Hắc Toàn Phong là vẫn mở to mắt nhìn chằm chằm vào năng lượng tinh thạch đặt trên đạo cụ ma pháp. Phỏng chừng nếu như không có mặt Tiếu Ân, rất có khả năng nó trực tiếp nhảy lên nuốt thứ đó vào bụng.

Tiếu Ân bất đắc dĩ tung một viên tinh thạch, Hắc Toàn Phong giống như một thiểm điện, mở cái miệng rộng, dùng hàm răng sắc bén cắt nát năng lượng tinh thạch, giống như con chó đùa giỡn với khúc xương, vui sướng khi có đồ ăn.

Hình ảnh bắt đầu phát ra, ba người Seth tiến vào trong lều vải, bọn họ cũng bày ra ma pháp thuẫn bài, nhưng sau khi bày ra thuẫn bài, bọn họ lại vùi đầu đi ngủ.

Ngoài kim mao sư vương phụ trách cảnh giới ra, ba người không hề giữ hình tượng ngã xuống ngủ, ngay cả người điềm tĩnh như Grossman cũng nằm lăn ra ngủ.

Ngủ đủ hai giờ, kim mao sư vương mới gọi Holyfield dậy.

Vương tử Sư Tâm híp hai mắt, gọi hai người kia tỉnh dậy, trong mắt ba người tràn ngập thần sắc uể oải, nhưng thở sâu vài cái, cùng với việc Grossman lấy ra nhiều nước cho bọn họ rửa mặt, vẻ ủ rũ trên mặt bọn họ lập tức tan biến.

Quan sát hình ảnh, tất cả mọi người biết, bọn họ chỉ mạnh mẽ chống cự mà thôi.

Cuối cùng Grossma lấy ra một ít thực vật, bọn họ vội vã nhét vào mồm, sau đó rời khỏi lều vải, nói lời từ biệt với Tiếu Ân, sau đó vội vàng rời đi.

Trên mặt mấy người lộ vẻ khó hiểu.

Biểu hiên của ba người, thực sự là do quá mệt mỏi, nên mới muốn có chỗ nghỉ ngơi.

Dù là lời nói hay động tác của bọn họ, không lộ ra bất cứ sơ hở gì cả, nhưng trong lòng Tiếu Ân có chút không bất an, dường như có một tảng đá đang đè nặng.

"Âm mưu!" Carter thì thào nói: "Chắc chắn có âm mưu gì đó."

Kim bất đắc dĩ lắc đầu nói: "Sư phụ, có lẽ bọn họ quá mệt mỏi, cho nên mới ở lại chỗ này nghỉ ngơi một lúc."

"Tại sao bọn họ lại mệt mỏi?" Mary đột nhiên hỏi.

Đôi mắt Tiếu Ân sáng lên nói: "Ta hiểu rồi, bọn họ ở chỗ này tiến hành thí luyện."

Mọi người nhất thời bừng tỉnh, nơi này không phải địa phương bình thường, mà là một nơi hung hiểm, ở chỗ này ma pháp sư và tát mãn tử vong không ít, các đoàn lính đánh thuê cũng tử vong không ít.

Nếu như ba người bọn họ cùng nhau tới thí luyện, thời gian gấp gáp có lẽ cũng khiến bọn họ biến thành bộ dáng như hiện tại.

Ngón tay Tiếu Ân nhẹ nhàng gõ, trong đó ẩn chứa một loại tiết tấu ổn định.

Đám người Kim đình chỉ thảo luận, bọn họ lẳng lặng nhìn Tiếu Ân trầm tư, trong lòng bọn họ, dường như không có gì có thể làm khó được Tiếu Ân.

Một lát sau, Tiếu Ân chậm rãi nói: "Hai năm trước, ta nghe nói Grossman chỉ là nhị tinh ma pháp sư, nhưng hiện tại mới có hai năm, hắn đã có thực lực tam tinh ma pháp sư. Hắc hắc, nếu như hắn không ở chỗ này thí luyện, sao có thể đột phá nhanh như vậy được."

Ánh mắt vô tình đảo qua đám người Kim.

Sắc mặt Kim nghiêm lại, cao giọng nói: "Sư phụ, chúng con sẽ cố gắng, sẽ sớm đuổi kịp hắn."

Những lời nói này rất tự tin, đám người Lai An cũng lộ ra vẻ kiên quyết.

Nhìn năm đệ tử, trong lòng Tiếu Ân có chút vui mừng.

Mặc dù Grossman là nhập môn đệ tử của ma đạo sỹ, nhưng đám người Kim vẫn có niềm tin sẽ siêu việt hơn hắn.

Đó là bởi vì bọn họ tin vào Tiếu Ân, tin vào Hoàng Kim kết giới và sát lục kết giới.

"Tốt, siêng năng khổ luyện, sớm ngày thành tam tinh pháp sư, hơn nữa còn hoàn toàn siêu việt Grossman."

"Vâng!" Năm âm thanh cùng vang lên, ở bên cạnh Hắc Toàn Phong thừ người ra, nó nhìn mọi người một chút, đột nhiên cũng mở rộng miệng, phát ra một tiếng gầm to lớn.

Đám người Tiếu Ân nhìn nhau mỉm cười, đồng thời cười không dứt, chỉ có Hắc Toàn Phong nháy mắt nghi hoặc, không rõ tại sao mọi người lại cười nhạo đấu chí của mình.

Mọi người rời khỏi lều vải, sắc mặt Tiếu Ân từ từ trầm xuống.

Ba người này đi cùng một chỗ, thực sự rất kỳ quái.

Có một số việc Tiếu Ân không nói cho bọn Kim biết, đó là việc Harrison từng nói, cả ba người đều theo đuổi Juliana.

Nguyên nhân có Juliana ở trong đó, nên Tiếu Ân mới thận trọng nói chuyện, che dấu chuyện này đi.

Theo lý mà nói, quan hệ giữa bọn họ là quan hệ thù địch và quan hệ cạnh tranh, nhưng hôm nay xem bộ dáng ăn ý của ba người, chỉ sợ không phải ở chung một hai ngày là bồi dưỡng thành.

Dưới sự giám sát của ruồi máy, bọn họ biểu hiện quan hệ rất kỳ quái, mặc dù đôi bên ủng hộ nhau, nhưng cũng có chút mùi vị cạnh tranh, quan hệ phức tạp đó làm cho người ta thấy đau đầu.

Đến tột cùng lực lượng gì khiến ba người vốn là đối thủ của nhau, lại đi cùng nhau, hơn nữa còn không sợ nguy hiểm tiến vào chiến khu thần bí để thí luyện?

Phải biết rằng, thân phận của ba người không phải chuyện đùa, trừ khi là bọn họ nguyện ý chứ không ai có thể bắt buộc được bọn họ tiến vào khu vực nguy hiểm để thí luyện. Đặc biệt là Holyfield, hắn là vương tử điện hạ của đế quốc Sư Tâm, thân phận cao quý như vậy, nhưng vẫn không để ý tiến vào nơi này, trong đó chắc chắn có ẩn tình.

Trong lúc hoảng hốt, Tiếu Ân dường như nắm được điều gì đó, nhưng hắn lắc đầu, đem ý niệm vô căn cứ đó vứt ra khỏi đầu.

Than nhẹ một tiếng, cuối cùng Tiếu Ân vứt bỏ chuyện của ba người ra khỏi đầu.

Dù bọn họ đang làm trò quỷ gì, Tiếu Ân cũng không quan tâm, bởi vì hắn có tự tin, trên thế giới này, tất cả phải dựa vào thực lực, chỉ cần trưởng bối của ba người không ra mặt, Tiếu Ân tuyệt đối không sợ hãi bọn chúng.

Đương nhiên nếu như trưởng bối của ba người ra mặt, như vậy…

Sờ vòng cổ trước ngực, tín vật mà Dida đại tát mãn biếu tặng vẫn nằm bên trong.

Không biết khi hắn lấy tín vật ra, những trưởng bối đó sẽ có vẻ mặt gì.

Suy nghĩ một chút, thực có vài phần chờ mong.

Nhưng, hai ngày sau, Tiếu Ân rốt cuộc cũng hiểu được dụng ý của đám người Seth.

Dị Giới Chi Quang Não Uy Long - Chương #152


Báo Lỗi Truyện
Chương 152/482