Chương 145: LO TRƯỚC TÍNH SAU




Tiếu Ân tự nhiên không biết, bởi vì một câu nói của hắn khiến cho Bảo Mạn đã hiểu lầm lại càng hiểu lầm sâu hơn.

Hắn quay đầu, lấy lại vòng tay, sau đó quấn vào bắp chân.

Ba người Bảo Mạn thấy động tác của hắn, không biết nói gì cả.

Trong vòng tay là vật gì?

Đó là Hắc Giáp Tích đó, hơn nữa còn là một con Hắc Giáp Tích đã ăn tám linh hồn thể nhện chúa, một khi tỉnh lại sẽ tiến giai thành ngũ cấp ma thú, cao cấp Hẳc Giáp Tích.

Nếu như người khác có một con ma thú như vậy, chắc chắn sẽ cẩn thận, coi nó như chủ nhân, sợ hầu hạ nó không chu toàn, sẽ khiến tâm tình của Hẳc Giáp Tích bất mãn.

Nhưng nhìn bộ dáng hiện tại của Tiếu Ân, đâu có coi nó như bảo bối, rõ ràng chỉ coi nó là một đồ vật bình thường, quấn nó vào bắp chân, loại thái độ này khiến bọn họ cảm thấy khác thường. Đặc biệt là Bảo Mạn, trong lòng nói thầm: "Cũng chỉ có đệ tử của vị đại nhân vật kia, mới có thể không để Hắc Giáp Tích vào trong mắt."

Hơn nữa, Hắc Giáp Tích là ma thú ở sâu trong hồ Stanco, ở đó có những đám ma thú kinh khủng.

Có thể bẳt sổng được một con Hắc Giáp Tích trong đàn ma thú kinh khủng đó, chẳc chỉ có cấp bậc của người kia mới có thể làm được.

Tiếu Ân cột chắc vòng lại nói: "Hairison, ngươi giúp ta ước định với Holyfield, ba năm sau, ta và hắn sẽ quyết chiến lại. Khi đó, song phương có thể sử dụng ma thú."

Harrrison gật đầu cười, nếu có lông của hỏa sơn hồng trĩ, trong ba năm chắn chắn Hắc Giáp Tích sẽ tiến hóa. Một khi Tiếu Ân và Holyfield đều có ma thú, vậy kết quả quyết đấu ra sao, dùng đầu ngón chân cũng biết.

"Được, ta giúp ngươi hạ chiến thư. Nhưng người cần phải giữ bỉ mật, trước khi quyết đấu đừng để Holyfield biết ngươi cũng có ngũ cấp ma thú, nếu không hắn nhất định không dám ứng chiến." Nói xong, Harrison nở nụ cười đẳc ý.

Tiếu Ân lẳc đầu, nhìn Harrison có chút hả hê, hắn thuận miệng hỏi: "Hairison, hiện tại nói về ngươi đi, kể chuyện trong mộ địa của tát mãn đi."

"Được!" Vừa nhẳc tới vấn đề này, mặt mày Harrison hớn hở lên, hắn vỗ gáy mình, lẩy trứng Hoàng Kim Sa Trùng trong vòng tay không gian đưa cho Tiếu Ân nói: "Tiếu Ân, thứ này ta đã dùng qua, ngươi lấy đi. Sau này nở ra tiểu sa trùng, chẳc sẽ có chỗ dùng."

Tiếu Ân khẽ gật đầu, cẩn thận cất nó đi.

Đối với tát mãn mà nói, lực lượng tinh thần của bọn họ không cường đại, chỉ cường đại khi kết hợp với linh vật.

Mỗi loại linh vật có một năng lực đặc thù riêng, cho nên mới khiến các tát mãn không có thực lực đồng nhất và có năng lực quỷ dị khác nhau.

Nhưng cũng chính vì thế,trứng Hoàng Kim Sa Trùng đổi với bọn họ mà nói, cũng không có nhiều tác dụng.

Nhưng ma pháp sư thì khác, dược vật có thể trong nháy mắt khôi phục lại lực lượng tinh thần thì đó là bảo bổi đáng giá ngàn vàng đổi với ma pháp sư vốn luôn dựa vào ma lực.

Tiếu Ân không làm bộ gì cả, thuận tay nhận lấy.

Ho nhẹ một tiếng, Harrison hấp dẫn lực chú ý của mọi người nói: "Xin lỗi, tình huống trong mộ địa ta không thể nói ra, bởi vì ta đã đáp ứng Dida đại tát mãn."

Mọi người lần lượt gật đầu, ngay cả Tiếu Ân cũng không vì vậy mà oán giận. Sau khi gặp được Dida đại tát mãn, và thấy qua lực lượng của lão, Tiếu Ân sớm đã tâm phục khẩu phục.

Mặc dù lập chí muốn đánh bại lão, nhưng đó là một quá trình lâu dài. Trời mới biết, bao nhiêu năm nữa, chờ tới khi hắn tu luyện thành công, có khi lão tát mãn đã chết rồi cũng không biết chừng.

Dù sao, Dida đại tát mãn cũng không còn trẻ nữa.

Tiếu Ân liếc mắt đánh giá Harrison, rồi nói: "Được rồi, lấy linh vật mà ngươi vừa lấy được ra cho ta xem một chút."

Harrison gật đầu mạnh một cái, trên người hắn xuất hiện đạo ánh sáng màu đen.

Trước kia bạch tuộc có ánh sáng màu trắng, giờ phút này lại biến thành màu đen, bởi vậy có thể thấy được, linh vật bạch tuộc đã hoàn toàn bị thay thế."

Ánh sáng màu đen với tốc độ vô cùng nhanh mau chóng ngưng tụ lại, cuối cùng hiện thành ba cái đầu sói to lớn sau lưng Harrison.

Bảo Mạn và Klee đồng thời kinh hô một tiếng, rất hiển nhiên, ngay cả bọn họ cũng lần đầu tiên nhìn thấy linh vật mới của Harrison.

Ánh mắt của Tiếu Ân khẽ động, nhưng hắn lập tức thu liễm tâm thần lại, bởi vì từ trên người ba cái đầu sói, Tiếu Ân cảm nhận được một cỗ áp lực, mặc dù cỗ áp lực này không so được với uy áp của kim mao sư vương, nhưng luồng áp lực này khiến hắn có cảm giác đặc biệt, dường như nó còn có tiềm lực vô hạn chưa được phát huy ra.

"Đó là quái vật gì?" Tiếu Ân kinh ngạc hỏi.

Trong nháy mắt, mười hai con mắt nhìn chằm chằm vào người hắn, trong ánh mắt mang theo sự bất mãn.

Trong lòng Tiếu Ân sợ hãi, Bảo Mạn, Harrison và Klee thì cũng thôi, nhưng ba cái đầu sói cũng nhìn mình, hơn nữa trong mắt của chúng còn mang theo sự tức giận.

Cảm giác này khiến người khác khó có thể tin nổi, đổi lại là người khác đều khó tránh khỏi sự kinh hãi.

Tiếu Ân đã thấy qua không ít linh vật, dù là Diya, Milligan, hay bạch tuộc của Harrison, linh vật trên người bọn họ đều kết hợp với linh hồn của bọn họ thành một thể, bị ý chí của bọn họ chi phổi, không có trí tuệ và tư tưởng, cho nên chưa từng mang đến cho hắn loại cảm giác này.

Nhưng linh vật này rõ ràng không giống bình thường, trong lòng hắn khẽ động, trong đầu hiện ra hình bóng của Juliana, ánh sáng màu đỏ nhạt trên người nàng cũng khiến hắn có cảm giác giống như ba cái đầu sói, nhưng chỉ gần như thế mà thôi.

"Tiếu Ân, đây là thủ hộ thần của bộ tộc thanh lang, tam đầu lang Cruyff các hạ, ngươi khôngđược vô lễ." Harrison nghiêm túc nói.

Đây là lần đầu tiên hắn đưa ra yêu cầu như thế với Tiếu Ân, Tiếu Ân lập tức tiếp nhận nó.

"
Được, Harrison, cái này… Cruyff các hạ dường như có trí tuệ?" Tiếu Ân cẩn thận dò hỏi.

"
Đương nhiên!" Harrison đẳc ý nói: "Cruyff các hạ khi còn sổng là cửu cấp ma thú đỉnh cao đó."

"
Cửu cấp sao?" Trong lòng Tiếu Ân nhanh chóng hiện lên hình bóng của vương giả sa mạc Yidikalun, không biết nó so với hoàng kim thương ưng thế nào, có thể không chiến mà thắng không?

"
Lần này ta cũng không nghĩ đến, Cruyff các hạ lại chọn ta làm sứ giả của người, thực sự khiến ta rất vinh hạnh." Harrison cảm khái nói.

Bảo Mạn hít sâu một hơi, đột nhiên tiến lên một bước nói: "
Harrison, Cruyff các hạ đại biểu cho cái gì đổi với bộ tộc thanh lang, ngươi chẳc là đã biết."

Mặt của lão vô cùng khó coi nói: "
Chuyện trọng yếu như vậy, sao ngươi không nói sớm với ta?"

"
Cái này…" Harrison xấu hổ gãi đầu nói: "Con nghe thấy Tiếu Ân bị thương, liền quên mất việc này."

Đôi mắt Tiếu Ân hơi động, thu vẻ mặt của Harrison vào trong mắt, nhất thời hiểu được người này sau khi nghe được tin về mình, lập tức chạy tới nơi này, cho nên không có thời gian nói chuyện với bọn Bảo Mạn.

Không hiểu sao, trong lòng của hắn thấy ấm áp, khóe miệng nở một nụ cười nhàn nhạt.

"
Ai!" Bảo Mạn bất đắc dĩ lắc đầu, nhưng ánh mắt của lão tràn ngập thần sắc ngạc nhiên và vui mừng.

Còn về Klee, mặc dù cũng như thế, nhưng trong mắt của hắn không che dấu được tia đổ kỵ, có lẽ trong lòng của hắn đang nghĩ, tại sao người tiến vào mộ địa không phải là hắn.

"
Hairison, ngươi lập tức theo ta đi gặp quốc vương bệ hạ, còn có tất cả các nghị viên của hội nghị. Ta phải thông báo chuyện này với bọn họ." Vẻ mặt của Bảo Mạn tự mãn, không kìm lòng được nói: "Gia tộc Berwick rốt cuộc tới ngày quật khởi rồi. Ta xem sau này có tên khốn khiếp nào dám chống đối chúng ta trước mặt Cruyff các hạ không."

Nhìn vẻ mặt cuồng tiếu dường như sắp trở thành đệ nhất thiên hạ của Bảo Mạn, trong lòng Tiếu Ân càng thêm tò mò, linh vật này chắc chắn có lai lịch không vừa, nếu không với thân phận và tính cách thâm trầm của Bảo Mạn, tuyệt đối sẽ không thất thổ như thế.

"
Hairison, Cruyff các hạ là…" Tiếu Ân kéo dài âm thanh hỏi.

Vẻ mặt của Harrison ngưng trọng lại nói: "
Cruyff các hạ là thủ hộ thần của bộ tộc thanh lang chúng ta, cũng là ma thủ vĩ đại nhất phù hộ cho chúng ta chiếm cứ đại thảo nguyên. Nghe nói, người có huyết mạch của thần linh, thuộc một trong những chủng tộc vĩ đại nhất trên thế giới."

Tiếu Ân yên lặng gật đầu, nhưng hắn chỉ biết sơ qua một ít lịch sử đế quốc lang nhân, không có nhiều sự kính sợ đối với tam đầu lang này.

Bảo Mạn túm lấy tay Harrison, hăng hái nói: "
Chúng ta đi thôi, chuyện này càng có nhiều người biết càng tốt."

Nói xong, hắn áy náy cười với Tiếu Ân nói: "
Tiếu Ân pháp sư, mời ngươi tạm thời nghỉ ngơi ở chỗ này một chút."

Tiếu Ân đương nhiên hiểu được chuyện này ngoại nhân không thể nhúng tay vào, vì vậy mỉm cười tiễn bọn họ đi. Chỉ là khi ánh mắt của hắn dừng trên người Klee không khỏi có chút âm hàn.

Người này, rõ ràng đã sinh lòng đổ kỵ với Harrison, sẽ rất dễ sinh ra cừu hận và sát ý, hắn lại ở bên người Harrison, có chút không ổn đây.

Trong mắt Tiếu Ân hiện lên một tia sát khí sắc bén, nhưng dù muốn ám toán hắn, cũng không thể để ai biết, nếu không dù mình xuất phát từ ý tốt với Harrison, cũng không thể duy trì được tình bằng hữu với Harrison.

Đúng lúc này, trong lòng Tiếu Ân động, thân hình hắn nhanh như điện rời đi, xuất hiện tại một góc trong căn phòng.

Ánh mắt của hắn vừa chuyển, lập tức thấy được một bóng người vô thanh vô tức ngồi trên một chiếc ghế trong phòng.

Tinh thần Tiếu Ân lập tức đề cao, ở một giây này, tinh khí thần chợt đề tụ tới cực điểm, giống như một quả khí cầu tràn đầy hơi, chỉ cần chạm nhẹ một cái là có thể nổ mạnh, phát ra lực phá hoạt cường đại.

Người ngồi trên ghế chậm rãi ngẩng đầu lên, khuôn mặt nở nụ cười ôn hòa.

Vẻ mặt Tiếu Ân buông lỏng, nhất thời khí thế thả lỏng xuống.

Trách không được có thể giấu diếm cảm ứng của mình, nguyên là người này, thế thì không có gì là kỳ quái.

Bởi vì lão chính là đệ nhất nhân của đế quốc Lang Nhân, Dida đại tát mãn.

Khom người với lão tát mãn, Tiếu Ân nói: "Dida các hạ, người tới khiến ta giật mình!"

"
Thực không?" Lão tát mãn cười cười nói: "Lá gan của ngươi lớn như vậy, sao có thể giật mình chứ?"

Tiếu Ân vừa nghĩ tới thái độ của mình khi ở quảng trường với Dida, lông mày nhăn lại, trong lòng thấy không yên.

Không chịu thua là chuyện tốt, nhưng khiến người ta nhìn ra là chuyện không tốt. Nhưng với thân phận của Dida đại tát mãn, hắn sẽ không tính toán chi li với mình.

"
Dida các hạ, Harrison được sự đồng ý của Cruyff các hạ, trở thành linh vật của hắn, người chắc đã biết tin tức này." Tiếu Ân lập tức chuyển đề tài.

"
Đương nhiên, mộ địa của các triều đại tát mãn do ta thủ hộ, sao ta lại không biết chứ?" Dida đột nhiên chớp mắt, đè thấp âm thanh nói: "Nói cho ngươi một bí mật."

Tiếu Ân không khỏi ngẩn ra, lão tát mãn này đột nhiên lộ ra vẻ mặt như trẻ con, khiến hắn kinh ngạc, đây đâu giống với một nhân vật trác tuyệt chứ?

Nếu để cho đám người Harrison nhìn thấy vẻ mặt này của lão, chắc chắn sẽ không tin tưởng, đây là vị khiến sa mạc chi vương Yidikalun kiêng kỵ, khiến Holyfield bị trái tim dã thú chi phối phải thuần phục, khiến vô số người trong đế quốc kính ngưỡng.

Dida từ từ nói: "Người thủ hộ mộ địa của tát mãn có quyền chọn người có tư cách tiến vào mộ địa nhưng không được chỉ dẫn, chỉ có thể để bọn họ dựa vào vận khí của mình, tìm linh vật thích hợp để hợp thể. Hơn nữa trong quá trình linh thể khảo nghiệm, không thể ra tay hỗ trợ."

Tiếu Ân nhìn vẻ mặt của Dida, đột nhiên hiểu được ý của lão, hắn kinh hô: "
Ta biết rồi, Harrison có thể tìm được tam đầu lang, còn được nó đồng ý là do người âm thầm hỗ trợ."

Sắc mặt Dida trong nháy mắt thay đổi nói: "
Nói bậy, không có chứng cớ không được nói lung tung."

Tiếu Ân dở khóc dở cười gật đầu, nhưng trong lòng có sự thay đổi nhỏ với lão già này, dù xuất phát từ mục đích gì, lão có thể trợ giúp Harrison là được rồi.

Dida đột nhiên than nhẹ một tiếng nói: "
Kỳ thực quy định này mặc dù có từ xa xưa nhưng ba trăm năm trước, nó đã bị người ta đánh vỡ."

"
Là ai đánh vỡ?" Tiếu Ân tò mò hỏi.

Dida thâm ý liếc mắt nhìn hắn một cái nói: "
Sao, sư phụ của ngươi không nói cho ngươi biết sao?"

Sắc mặt Tiếu Ân nhất thời thay đổi, trong lòng hắn nổi lên một cơn sóng lớn, chẳng lẽ Dida biết sư phụ Maren của mình? Chuyện này không có khả năng.

Đừng nói công quốc Louis cách đại thảo nguyên hơn vạn dặm, đơn độc nói về thân phận và địa vị giữa hai người, cũng cách nhau quá xa.

Dida thở dài một tiếng nói: "
Sư phụ của ngươi quả nhiên không kể chuyện cũ cho ngươi."

Tiếu Ân mấp máy miệng, rốt cuộc hỏi: "
Dida các hạ, người biết sư phụ của ta?"

Dida mỉm cười nói: "
Ngươi nghĩ ta lừa dối ngươi sao?"

Tiếu Ân lập tức lắc đầu, nếu như với thân phận của Dida, còn lừa gạt hạng vô danh tiểu tốt như hắn, vậy đừng nói người khác không tin, ngay cả bản thân hắn cũng không tin.

"
Người cùng sư phụ của ta là…" Tiếu Ân cẩn thận hỏi.

Dida phất tay nói: "
Chuyện cũ ngươi không cần biết, nếu sư phụ của ngươi không nói cho ngươi, ta cũng không nói cho ngươi. Nhưng ta không nghĩ ra, hắn đã hoàn thành ước nguyện của mình, tìm được một thiên tài, trước hai mươi tuổi trở thành nhất tinh ma pháp sư."

Trong lòng Tiếu Ân càng không hiểu, tâm nguyện của Maren đâu phải như thế? Dường như người chưa đề cập tới chuyện này mà, nhưng không hiểu sao, Tiếu Ân lại có hào khí kích động, khiến vài lần hắn muốn mở miệng hỏi lại nhịn xuống không hỏi nữa.

Dida cảm thán nửa ngày, rốt cuộc nói: "
Tiếu Ân, có thể để ta nhìn sát lục thiên mạc được không?"

Tiếu Ân ngẩng đầu lên, trong mắt hắn lộ ra vẻ kinh hãi, run giọng nói: "
Người… Người…"

Dida mỉm cười trấn án nói: "
Ngươi yên tâm, ta không có ý cướp đoạt của ngươi đâu."

Tiếu Ân đờ đẫn gật đầu, với thực lực của Dida, nếu muốn chiếm đoạt nó, hắn căn bản khó bảo toàn được. Nhưng trong giây phút này, Tiếu Ân đã hiểu được một chuyện.

Dida, căn bản lão hiểu nhầm.

Nguyên lão coi mình là đệ tử của vị pháp sư vô danh trong ma pháp động.

Hiểu lầm này rất lớn nhưng Tiếu Ân không có ý định giải thích. Bởi vì từ thái độ của Dida, sự hiểu lầm này không mang lại sự nguy hiểm gì cho mình.

Lấy ba khối ma hạch lục cấp tạo thành sát lục thiên mạc từ trong vòng cổ không gian ra, Tiếu Ân chần chừ một chút, hỏi: "Dida các hạ, làm thế nào người biết sư phụ của ta?"

"
Chuyện này rất đơn giản." Dida bật cười nói: "Sát lục thiên mạc của ngươi là đề tài sư phụ ngươi nghiên cứu trước khi rời đi. Sư phụ của ngươi đã tới đại sa mạc, tìm Yidikalun, lừa gạt hắn ba khối lục cấp ma hạch."

Tiếu Ân hơi sợ run, lúc đầu Ydikalun cũng chú ý tới sát lục thiên mạc, hơn nữa còn cảm khái thốt ra một câu.

Chỉ là lúc ấy, toàn bộ tâm thần của hắn đều tập trung trên người sa trùng, không có suy nghĩ sâu xa như thế. Nhưng không thể tưởng tượng được, ba khối lục cấp ma hạch không có gì nổi bật này lại là ma hạch của Hoàng Kim bộ tộc. Xem ra muốn chính thức hình thành sát lục thiên mạc, không thể dùng ma hạch bình thường để duy trì.

Dida vuốt sát lục thiên mạc, thở dài nói: "Ngoài sát lục thiên mạc ra, trên thế giới này chỉ có sư phụ của ngươi mới lấy được lông của Hỏa Sơn Hồng Trĩ, lúc ngươi đem bảo bối đó tặng Juliana, ta đã chú ý tới ngươi. Hơn nữa còn tới ma pháp công hội để tra lai lịch của ngươi."

Lão cười nói: "
Ngươi không trách ta chứ?"

"
Tất nhiên là không." Trong lòng Tiếu Ân thầm hô may mắn, may là lúc nãy hắn không báo ra tên sư phụ Maren. Nếu không, giờ phút này hắn đã hết đường chối cãi.

"
Năm đó khi sư phụ của ngươi rời đi, từng thề, nhất định phải tìm được thiên tài ma pháp để kế thừa tri thức và học vấn của hắn." Khuôn mặt Dida càng thêm tươi cười: "Quả thực hắn đã tìm được rồi. Một ma pháp thiên tài mặc áo giáp, bảo kiếm chiến đấu… Ngươi quả là lạc lõng."

Tiếu Ân xấu hổ cười hai tiếng, nhưng nói ngược lại, trong giới ma pháp sư, quả thực hắn rất lạc lõng.

Dida cười nửa ngày, chậm rãi thu hồi vẻ tươi cười, lão nhớ lại hồi xưa, kinh ngạc nhìn sát lục thiên mạc, thực lâu sau mới trả lại thứ này cho Tiếu Ân.

Tiếu Ân âm thầm thở phào một hơi, nhận lấy nó, thận trọng cất vào trong vòng cổ không gian.

"Tiếu Ân, sát lục thiên mạc của ngươi còn chưa chế tạo xong?"

"
Vâng!" Tiếu Ân tự nhiên không dám giấu giếm, nói: "Thứ này mặc dù hoàn thành hơn phân nửa, nhưng còn phải sưu tầm rất nhiều năng lượng sát lục. Điều này không phải trong thời gian ngắn có thể hoàn thành."

"
Chuyện này rất dễ."

"
Dễ?"

Trong lòng Tiếu Ân phát lạnh, năng lượng sát lục chỉ có trong thi thể người mới chết, vậy những lời của lão nói đại biểu cho điều gì?

Dida hơi gật đầu nói: "
Harrison nếu được sự đồng ý của Cruyff, như vậy tới lúc bộ tộc thanh lang chúng ta phản công rồi."

Sắc mặt Tiếu Ân khẽ biến, hỏi: "
Tuyết Lang Nhân?"

"
Không sai, dù là quốc vương bệ hạ, hay hội nghị, sau khi có được tin tức này, đều sẽ lựa chọn khiêu chiến với đại thảo nguyên, đoạt lại thổ địa thuộc về chúng ta."

Tiếu Ân nhìn lão, môi hơi động, thầm nghĩ: "
Chuyện này do quốc vương quyết định, không bằng nói do lão an bài đi. Nếu như lão không xuất hiện ở trong sa mạc, chắc chắn Yidikalun sẽ không dễ dàng giao ra trứng Hoàng Kim Sa Trùng, nếu như không phải lão âm thầm trợ giúp, chưa chắc Harrison có thể tìm được tam đầu lang."

Không thể tưởng tượng được, tất cả mọi chuyện, đều do lão đầu hòa ái này xếp đặt.

Nghĩ tới đây, trong lòng Tiếu Ân mơ hồ có chút phát lạnh.

Thanh âm sâu kín của Dida chậm rãi vang lên: "
Hiện giờ Tuyết Lang Nhân đã không còn là lang nhân hung hãn như ba trăm năm trước. Tài nguyên phong phú trên đại thảo nguyên phương bắc đã khiến bọn chúng quên mất sự gian khổ và dũng mãnh của tổ tông. Mà bộ tộc thanh lang của chúng ta, sau khi kết hợp với nhân loại, được nghỉ ngơi dưỡng sức mấy trăm năm, đã hoàn toàn khôi phục nguyên khí. Cho nên, hiện tại chính là thời cơ phản công tốt nhất."

Sắc mắt Tiếu Ân biến đổi nói: "
Tại sao người lại nói với ta điều này?"

Dida chậm rãi nói: "
Bởi vì ta hy vọng, ngươi có thể thông tri cho sư phụ của ngươi, nói cho hắn biết, một thời gian nữa khe nứt thời gian sẽ xuất hiện, để hắn nhanh quay trở về."

Sắc mặt của Tiếu Ân nhất thời trở nên do dự.

Trong lòng hắn thầm mắng to, ta đâu biết tên pháp sư vô danh kia giờ chạy tới đi dạo nơi nào. Để ta đi tìm hắn, chẳng phải bắt ta mò kim giữa đáy biển hay sao?

Hơn nữa khe nứt thời gian là gì? Chẳng lẽ vì chuyện này nên đế quốc Lang Nhân mới phản công hay sao?

Dida dừng lại một chút, tiếp tục nói: "Đương nhiên, ta biết yêu cầu này có chút quá mức, nếu như sư phụ của ngươi không muốn ra mặt, vậy ta hy vọng ngươi gia nhập chiến trường?"

"
Ta?" Tiếu Ân chỉ vào mũi của mình, khó tin hỏi. Thực lực của hắn mặc dù không tồi, nhưng trong mắt những người như Dida, căn bản chả được tính là gì cả.

"
Không sai, nếu như ngươi có thể đại biểu hắn tham gia. Ta nghĩ…" Dida ngẩng đầu lên, nhìn về phương xa, thanh âm chan chứa tình cảm: "Ta nghĩ, đó cũng là ý muốn của hắn."

Tiếu Ân cân nhắc trong chốc lát, nghĩ tới sát lục thiên mạc trong vòng cổ, rốt cuộc nói: "
Dida các hạ, đế quốc muốn tiến hành thảo phạt Tuyết Lang Nhân, cần phải có thời gian dài để chuẩn bị chứ?"

"
Một năm!" Dida không chút do dự nói: "Nếu như muốn tiến hành một cuộc chiến tranh không lồ giữa các chủng tộc, thời gian chuẩn bị nhiều hơn cũng không đủ. Nhưng lúc này lại không giống, chúng ta chỉ cần truyền ra tin tức này, vậy một năm là đủ rồi."

Tiếu Ân yên lặng gật đầu, trong lòng hoài nghi, nghe khẩu khí của lão, dường như đây không phải là một cuộc chiến tranh chủng tộc, hơn nữa trong đó dường như có cất dấu cơ mật. Trong lòng hắn khẽ động, nói: "
Dida các hạ, Cruyff đối với đế quốc Lang Nhân thực sự quan trọng như vậy sao?"

"
Đúng, đó là thủ hộ thần của bộ tộc thanh lang chúng ta, chỉ khi nó xuất hiện, mới có thể phát động tổng động viên trong đế quốc."

"
Như thế, nếu như Harrison không lấy được trứng Hoàng Kim Sa Trùng thì sao?" Tiếu Ân tỉnh táo hỏi: "Nếu như không có Harrison, vậy người có người khác để bổ sung không?"

"
Có!" Dida chần chừ một chút nói: "Ta vốn định chọn Seth, nhưng Harrison xuất hiện, hơn nữa còn chiếm được tình hữu nghị của ngươi, đủ để thay thế Seth."

Tiếu Ân yên lặng gật đầu, vị Seth tát mãn này là một tát mãn trẻ tuổi cực mạnh trong đế quốc Lang Nhân, nhưng sau này danh hiệu đó sẽ không còn là của hắn nữa, mà sẽ rơi xuống đầu Harrison.

"
Dida các hạ, ta không thể hứa với người, nhưng chỉ cần có thể, một năm sau, ta nhất định sẽ trở lại." Tiếu Ân cân nhắc trong chốc lát, nói với Dida.

Dida lộ ra vẻ tươi cười nói: "
Ngươi phải rời khỏi đế đô sao?"

"
Đúng!"

"
Được, ngươi yên tâm rời đi, ta hứa với ngươi, không cho người giám thị ngươi, cũng sẽ không có người nào dám trêu chọc ngươi." Dida nghiêm túc nói: "Hy vọng một năm sau, ta có thể nhận được tin tức tốt của ngươi."

Tiếu Ân nhíu mày nói: "
Dida các hạ, thực sự mà nói, đã nhiều năm rồi ta chưa từng gặp sư phụ, còn chuyện người đi đâu, ta thực sự không biết."

"
A, ngươi không phải đi gặp hăn sao?"

"
Không phải!" Tiếu Ân ngẩng đầu lên, đón nhận ánh mắt dò hỏi của Dida, chăm chú nói: "Ta thực sự không tìm được người."

Tiếu Ân nói những lời này, tuyệt đối là lời nói thực, cho nên mới nói rất bình tĩnh, giống như cây ngay không sợ chết đứng, khiến người khác có cảm giác tin phục.

Dida thất vọng thở dài hỏi: "
Đại khái, hắn đi đâu?"

Tiếu Ân hồi tưởng lại tình hình lúc đầu trong ma pháp động nói: "
Lão nhân gia có nói, người tới phương nam, nhưng cuối cùng tới địa phương nào, ta cũng không biết."

Sau đó, hắn khom người nói: "
Xin ngài tha thứ!"

Dida trầm mặc lên, không khí trong phòng nhất thời tràn ngập áp lực.

Mặc dù Tiếu Ân rõ ràng cảm nhận được luồng áp lực này khiến người khác cực kỳ khó chịu, nhưng hắn không hối hận.

Bởi vì hắn biết, đáp án càng nói sớm càng tốt, nếu thực sự có một ngày, Dida mất hết kiên nhẫn, bắt buộc mình tìm vị pháp sư vô danh kia, mà hắn lại không có cách nào bịa được nữa, lúc đó mới thực sự là đại họa lâm đầu.

Giờ phút này nói ra mặc dù khiến Dida cảm thấy thất vọng, nhưng vẫn miễn cưỡng giải thích được, cho nên Tiếu Ân mới cân nhắc kỹ càng, nên nói ra luôn. Có lẽ như thế, hắn sẽ không thu hoạch được nhiều chỗ tốt, nhưng vì đại kế lâu dài, thẳng thắn vẫn tốt hơn.

Quả nhiên, Dida lẳng lặng trầm mặc một hồi lâu, cuối cùng lắc đầu, trên mắt hắn không còn vẻ tươi cười nữa, bỗng dưng già đi thêm vài tuổi.

Nhưng thái độ của lão đối với Tiếu Ân không vì thế mà thay đổi. Vẻ mặt vẫn ôn hòa như trước nói: "Ta hiểu, chuyện này không thể trách ngươi."

Lão dừng lại một chút nói: "
Tiếu Ân, từ nay về sau, ở chỗ của ta sẽ dành cho ngươi một căn phòng, mặc dù nó kém xa hoa, nhưng ta cam đoan, nó là nơi an toàn nhất trên đại thảo nguyên."

Trong lòng Tiếu Ân đại động, thực không biết vị pháp sư vô danh kia và Dida có quan hệ như thế nào, tại sao lão lại chiếu cố mình như vậy.

Hiện giờ hắn đã hoàn toàn đắc tội với đế quốc Sư Tâm, ngay cả Hoàng Kim bộ tộc chỉ sợ cũng có địch ý với mình.

Nhưng Dida nói những lời này, giống như cho hắn thêm một tấm hộ thân phù, những người muốn động thủ với mình, chỉ sợ phải suy nghĩ kỹ trước khi động thủ.

Tiếu Ân cân nhắc một chút, cung kính nói: "Dida các hạ, đa ta người quan tâm, nhưng trong một năm tới, ta phải rời đi."

"
Tại sao?" Dida khó hiểu hỏi.

"
Bởi vì ta có thu mấy nhập môn đệ tử, đang học tập ở thời điểm mấu chốt, cần phải chỉ điểm bọn họ."

Trong nháy mắt Dida trở nên thất thần, lão kinh ngạc hỏi: "
Ngươi nói gì? Nhập môn đệ tử?"

"
Vâng, ta đã là nhất tinh ma pháp sư, đã có tư cách để thu nhận học đồ." Tiếu Ân lạnh nhạt nói.

Khuôn mặt Dida hơi co lại, dường như muốn cười nhưng lại phải nhẫn lại.

"
Ngươi nhận mấy nhập môn đệ tử?"

"
Năm người!" Tiếu Ân đàng hoáng nói: "Ta muốn bọn họ đều trở thành ma pháp sư chính thức, hơn nữa bọn họ có hy vọng lớn hoàn thành tâm nguyện của ta."

Khuôn mặt của Dida hiện lên thần sắc dở khóc dở cười, hắn thầm thở dài một tiếng nói: "
Tiếu Ân, ta rốt cuộc đã hiểu được, tại sao sư phụ của ngươi lại nhìn trúng ngươi, hơn nữa không tiếc tặng sát lục thiên mạc và lông của Hỏa Sơn Hồng Trĩ cho ngươi. Bởi vì ngươi và hắn quá giống nhau."

Tiếu Ân ngẩn ra hỏi: "
Ta và lão nhân gia rất giống nhau sao?"

"
Không, ta không phải nói dung mạo của các ngươi, mà là tính cách, đều là…" Dida do dự một chút nói: "Đều là những kẻ khác người."

Tiếu Ân lặng lẽ cười, cũng không nói gì.

Nhưng hắn cũng biết, một người chưa tới hai mươi tuổi đã trở thành nhất tinh ma pháp sư đã rất hiếm thấy, nhưng ở độ tuổi này còn thu nhận học đồ, tuyệt đối giống như phượng mao lân giác, gần như khó có thể tưởng tượng.

Mà thoáng cái thu nhận năm tên học đồ, hơn nữa còn nói rất chắc chắn, muốn bồi dưỡng bọn chúng thành ma pháp sư chính thức, lại càng độc nhất vô nhị.

"Được rồi, nếu ngươi đã quyết định, vậy cứ can đảm làm đi!" Dida đột nhiên đứng lên, hào khí can vân nói: "Giống như sư phụ của ngươi, làm những chuyện kinh thiên động địa khiến người khác phải kinh ngạc."

"
Vâng!" Tiếu Ân bình tĩnh nói.

Dida hài lòng gật đầu, tiểu tử này không tồi, trước mặt mình thể hiện thái độ trầm ổn như thế, thực là khó tin.

Song lão cũng không biết, Tiếu Ân không phải là truyền nhân của vị pháp sư vô danh kia, thậm chí ngay cả diện mạo của người đó cũng chưa từng thấy qua. Cho nên ngay cả khi lão nói những lời khiến lòng người kích động cũng đừng mơ khiến Tiếu Ân động tâm.

"Tiếu Ân, trước khi ngươi rời đi, ta muốn tặng ngươi một đồ vật." Dida vừa nói, cổ tay lắc lư, đột nhiên có thêm một tấm thiết phiến.

Đôi mắt của Tiếu Ân sáng lên, hắn chỉ cần liếc mắt một cái, đã nhìn ra đó là ma pháp lục thư.

Với thân phận của Dida, sưu tầm ma pháp lục thư không không có khả năng là những thứ rác rưởi, nếu lão đã lấy ra, tự nhiên muốn tặng cho mình.

"
Trước kia sư phụ của ngươi, thích nhất là những ma pháp ngạc nhiên và cổ quái, đặc biệt là ma pháp nguyên tố triệu hoán hệ, chỉ cần hắn nhìn thấy, nhất định sẽ tìm cách để học được." Dida cảm thán lắc đầu nói: "Ma pháp lục thư này ta vốn muốn đưa cho hắn, nhưng nếu hắn đã biến mất, như vậy tặng ngươi cũng giống nhau."

Trong lòng Tiếu Ân thầm hô xấu hổ, nhưng khuôn mặt lại lộ vẻ sợ hãi và vui mừng, biểu lộ rõ cảm xúc của mình.

Tiếp nhận lục thư từ tay của Dida, Tiếu Ân vô thức lướt xem qua nội dung trong đó, quả nhiên là thâm ảo khó lường, đơn độc về độ phức tạp của lộ tuyến, đã hơn xa những ma pháp mà Tiếu Ân biết trước mắt.

Đương nhiên ma pháp phức tạp như thế tự nhiên khó có khả năng lĩnh ngộ ngay ra được, Tiếu Ân cảm tạ Dida xong, liền cất ma pháp lục thư vào trong vòng cổ.

Dida vui mừng gật đầu với hắn, sau đó đi ra ngoài, khi bước tới cửa, đột nhiên lão dừng bước, hơi nghiêng đầu nói: "Tiếu Ân, ngươi đừng quên, trên đại thảo nguyên, ngươi còn có sự hậu thuẫn của ta."

"
Vâng!" Trong lòng Tiếu Ân nóng lên, mặc dù hiểu được đối phương yêu thầy yêu luôn cả trò, nhưng cảm giác quan tâm nhiệt tình này không có tí giả dối gì cả.

Hắn khom lưng thực sâu, coi như vì cuốn ma pháp lục thư này, hắn cũng phải hành lễ nhiệt tình với vị đại tát mãn này.

Dida hài lòng cười lớn một tiếng, thân hình động, nhất thời biến mất tại chỗ. Mặc dù ánh mắt của Tiếu Ân thủy chung không rời khỏi người lão, nhưng cũng không biết rõ lão rời đi bằng cách nào.

Tiếu Ân chậm rãi đứng thẳng dậy, ánh mắt nhìn về nơi Dida biến mất, trong mắt hiện lên sự phức tạp.

Tiếu Ân đợi ở thành suốt một ngày, sau đó mới thấy Harrison xuất hiện, nhưng lúc này trên mắt của Harrison, khó có thể che dấu được thần thái hưng phấn.

Đặc biệt khi Tiếu Ân hỏi hắn chuyện ngày hôm qua, ánh mắt của hắn lập tức sáng lấp lánh, giống như những ngôi sao trên bầu trời, tỏa ra sắc thái thần bí.

"Tiếu Ân, ta nói cho ngươi biết một bí mật." Hắn đè thấp âm thanh nói nhỏ: "Sau khi biết linh vật của ta là Cruyff, quốc vương bệ hạ và các thành viên của hội nghị, cùng nhau đưa ra một quyết định."

Hắn hít sâu một hơi nói: "
Thực là điên cuồng mà, chỉ một ngày đã đưa ra quyết định không thể tin đó."

Tiếu Ân mỉm cười nói: "
Quyết định gì? Khai chiến với Tuyết Lang Nhân đúng không?"

"
A?" Harrison mở to hai mắt, kinh ngạc nhìn Tiếu Ân nói: "Làm sao ngươi biết, chẳng lẽ ngày hôm qua ngươi cũng ở đó?"

"
Tất nhiên không phải!" Tiếu Ân cười ha ha nói: "Cruyff là thủ hộ thần của bộ tộc thanh lang, nếu thủ hộ thần đã xuất hiện, tự nhiên sẽ phù hộ cho sự phồn vinh hưng thịnh của bộ tộc thanh lang, dưới tình huống này, phản công Tuyết Lang Nhân đã trở thành chuyện tất nhiên."

Harrison chậm rãi gật đầu, ánh mắt nhìn Tiếu Ân mang theo vài phần kính nể. Không thể tưởng tượng được, vị bằng hữu này của mình chẳng những có thực lực cường hãn, ngay cả nhìn nhận vấn đề cũng không giống người thường.

Hắn không biết, giờ phút này, trong lòng Tiếu Ân đã sớm cười rụng cả răng. Hắn có thể biết rõ chân tướng, chẳng qua là dựa theo những tin tức mà Dida tiết lộ.

Vì phản công Tuyết Lang Nhân, bộ tộc thanh lang đã chuẩn bị hơn mười năm. Cái bọn họ chờ đợi, chỉ là cơ hội mà thôi, hiện giờ có tin tức phấn chấn lòng người, nếu những chính khách không lợi dụng cơ hội này, bọn họ nên xuống đài đi là vừa.

Rồi lại nói, chuyện này có Dida đại tát mãn đứng sau lưng, với thủ đoạn của vị tát mãn này, tự nhiên sẽ khiến thần không biết quỷ không hay, biến chuyện này thành sự thực.

Harrison thở dài một hơi nói: "Tiếu Ân, nguyên ta tưởng chỉ có ta mới có năng lực tiên tri, nhưng hiện tại xem ra, ngươi cũng có năng lực đó."

Tiếu Ân ngẩn ra, hỏi ngược lại: "
Năng lực tiên tri gì?"

"
Chính là biết trước, dự cảm trước những chuyện phát triển trong tương lai."

Hai mắt Tiếu Ân sáng lên hỏi: "
Ngươi có năng lực này?"

"
Ta không có!" Harrison lắc đầu, nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Tiếu Ân, sau đó cười nói: "Nhưng Cruyff các hạ có năng lực này."

Ánh mắt của Tiếu Ân quay vòng trên người của hắn, trong mắt lộ ra vẻ kinh ngạc.

Năng lực biết trước là một loại năng lực phi thường cường đại, ngay cả ở trong thế giới ma pháp, cũng có rất ít người có được năng lực này.

Điểm này, chỉ cần nhìn số lượng dự ngôn sư trong giới ma pháp sư là biết.

Những kẻ tiên đoán trong những gia tộc phần lớn đều là những kẻ lừa đảo, mục đích tồn tại của bọn họ chẳng qua chỉ vì nhu cầu tự sướng của giới quý tộc mà thôi.

Nếu ma pháp sư thực sự có được thiên phú nhìn thấu tương lai, dù cấp bậc của hắn thấp, dù hắn chỉ có thực lực ngũ cấp học đồ, cũng sẽ được ma pháp công hội toàn lực nâng đỡ, có vô số người đánh nhau vỡ đầu để thu nhận hắn làm nhập môn đệ tử.

Dù sao, người có cường thịnh cũng không đối kháng lại được thời gian, giữa một dòng sông lớn dài vô hạn như thời gian, dù cá nhân có thực lực kinh thiên động địa như thế nào, cũng chỉ như một giọt nước trên dòng sông đó mà thôi.

Sắc mặt của Tiếu Ân biến hóa nói: "Harrison, Cruyff các hạ thực sự có năng lực biết trước?"

"
Đương nhiên!" Harrison kiên định nói: "Cruyff các hạ có ba cái đầu, phân biệt nắm giữ năng lực tiên đoán, thủ hộ và trị liệu, đối với người mà nói, không có gì là không nhìn thấu."

Trong lòng Tiếu Ân khẽ động, hỏi: "
Thế còn công kích?"

"
Cruyff các hạ là một vị trưởng giả ôn hòa, người không am hiểu đấu đá cùng người khác." Harrison nghiêm túc nói: "Nhưng không có vấn đề gì, bên cạnh người có vô số dũng sỹ thủ hộ, khó có khả năng gây ra nguy hiểm cho người."

Tiếu Ân không nhịn được cười, nếu tam đầu lang này là thủ hộ thần của bộ tộc thanh lang, chắc chắn bọn Dida sẽ dùng trăm phương ngàn kế để đảm bảo an toàn cho nó. Hơn nữa mặc dù nó không có năng lực tấn công, nhưng Tiếu Ân tin tưởng, nếu thực sự gặp phải địch nhân, chỉ bằng diện mạo cao chót vót của tam đầu lang, cũng khiến đối thủ thúc thủ chịu chết.

Nó khi còn sống là cửu cấp ma thú, thậm chí có thể so sánh với siêu cường giả của bộ tộc Hoàng Kim, Yidikalun, nếu nó không có một ít kỹ năng giết địch, ngay cả người ngốc cũng không tin.

Tiếu Ân tự biết mình biết người, nếu Cruyff khôi phục lại năng lực đỉnh cao, muốn đối phó với người khác, tuyệt đối chỉ cần nhấc ngón tay là xong.

Do dự nửa ngày, Tiếu Ân nói: "Harrison, ngươi có thể giúp ta nhìn qua tương lai của ta không?"

"
Có thể!" Harrison không chút do dự nói: "Nhưng năng lực của ta chỉ có hạn. Hơn nữa Cruyff các hạ vừa mới thức tỉnh, cho nên không thể thấy được tương lai quá xa."

"
Ta hiểu được!" Tiếu Ân thở sâu một hơi, trong lòng khó tránh khỏi có chút khẩn trương, dù là ai, sắp biết tương lai của mình, đều sẽ có cảm giác như vậy.

Harrison bình tĩnh một chút, hơi nhắm hai mắt lại, trên người hắn xuất hiện ánh sáng màu đen, một lát sau, linh hồn thể của tam đầu lang lại một lần nữa xuất hiện phía sau lưng hắn.

Nhưng lần này khác với lần trước, tam đầu lang chậm rãi tới gần Harrison, bao quanh người Harrison.

Diện mạo của Harrison biến ảo trong màn sương đen, ở phía đối diện, thậm chí Tiếu Ân còn có một loại ảo giác, đó là Harrison giờ đã trở thành một đầu sói.

Không lâu sâu, mí mắt của Harrison co giật kịch liệt, không ai có thể tưởng tượng được.

Trong lòng Tiếu Ân có chút lo lắng, nhưng nhìn bộ dáng của hắn, Tiếu Ân cảm thấy tức cười.

Biểu hiện của hắn thực quỷ dị, có thiên phú giống thần côn.

Đột nhiên, đúng lúc này, hai mắt Harrison không hề báo trước mở ra, nhìn thoáng qua về phía Tiếu Ân.

Thân thể của Tiếu Ân chợt cứng lại, thân thể của hắn giống như bị Thúc Bác Thuật vây khốn, không cách nào cử động được.

Trong lòng hắn xuất hiện cảm giác cực kỳ sợ hãi, giây phút này, hắn rất rõ cặp mắt kia của Harrison không nên tồn tại trong cuộc sống.

Nhìn vào đôi mắt đó, Tiếu Ân thấy được sự biến hóa của tinh vân, thấy được sự tang thương của lịch sử, nó giống như một cái hắc động không đáy, khiến người khác muốn đầu nhập vào trong đó.

Đồng thời, đôi mắt đó mang đến cho người ta một áp lực cực lớn, giống như thái sơn áp đỉnh, khiến người khác không hít thở nổi.

Đôi mắt của Harrison chỉ mở ra trong nháy mắt, sau đó chậm rãi nhắm mắt lại.

Nhưng Tiếu Ân lại có cảm giác, thời gian trong nháy mắt đó dài đằng đẳng, thậm chí còn dài hơn so với thời gian khi hắn sinh ra đến giờ hơn trăm lần.

Trong nháy mắt này, Tiếu Ân có cảm giác mình bị người khác nhìn thấu, không có chỗ nào ẩn trốn được, dường như lai lịch của mình, kinh nghiệm cả đời mình đều bị người khác nắm giữ, khiến hắn hết sức khó chịu.

Vô số mồ hôi lạnh đổ dọc sống lưng của Tiếu Ân, chỉ trong thời gian ngắn ngủi này, khí lực trên người Tiếu Ân dường như bị hư thoát hết, hận không thể nằm xuống để ngủ.

Chỉ là, nguyện vọng của hắn không được thực hiện.

Bởi vì người đầu tiên té xỉu không phải là Tiếu Ân mà là Harrison.

Hai mắt người này đã nhắm lại, thân thể mềm nhũn nằm xuống, ánh sáng màu đen trên người hắn vô tung vô ảnh biến mất.

Tay mắt Tiếu Ân mau lẹ, mặc dù tình huống của hắn cũng không tốt, nhưng không trực tiếp nằm xuống như Harrison.

Nhìn hô hấp vững vàng của Harrison, rõ ràng là đã tiến vào giấc ngủ say, trong lòng Tiếu Ân có chút lo lắng.

Cũng may thời gian hắn mê man không dài, chẳng qua chỉ có một lát, Harrison ngáp to một cái, tự động tỉnh dậy.

Lúc này Tiếu Ân mới thở phào một hơi, hắn ngồi nửa ngày, trên người mặc dù vẫn có chút uể oải, nhưng so lúc đầu đã tốt hơn nhiều, ít nhất đã khôi phục lại hơn nửa khí lực.

"Harrison, ngươi không sao chứ?" Tiếu Ân nhẹ giọng hỏi.

"
Ừ, ta rất tốt!" Harrison vung tay chặn lại nói: "Ngươi yên tâm, đó là do Cruyff các hạ còn chưa khôi phục lại, cho nên mới dùng một phần lực lượng của ta để nhìn thấu tương lai."

Sắc mặt Tiếu Ân khẽ biến hỏi: "
Chuyện này có ảnh hưởng gì tới ngươi không?"

"
Không có bất cứ ảnh hưởng gì cả." Harrison nhún vai nói: "Chẳng qua lấy đi một ít thể lực và tinh lực của ta mà thôi, với thể chất của ta, chỉ cần ngủ một giấc là hoàn toàn khôi phục."

Tiếu Ân khẽ gật đầu, nhìn thần thái sáng lạn của Harrison, mới thấy yên tâm.

Nếu như loại phương pháp nhìn thấu tương lai phải dùng sức sống của Harrison để tiến hành, Tiếu Ân tuyệt đối sẽ không thả lỏng như vậy.

Nhưng chỉ mất một ít thể lực và tinh lực, đối với thể chất của lang nhân mà nói, quả thực không có bất cứ vấn đề gì.

"A?" Harrison đột nhiên kinh ngạc kêu lên, lộ ra vẻ mặt khó tin.

"
Chuyện gì?"

"
Thực là kỳ quái, Cruyff các hạ không nhìn thâu được tương lai của ngươi." Harrison thì thào nói: "Một chút cũng không nhìn thấy, điều này sao có thể?"

Sắc mặt Tiếu Ân biến đổi, hỏi: "
Một chút cũng không nhìn thấy?"

"
Đúng vậy, ngày hôm qua ta đã thử nhìn thấu tương lai của một người trong vòng nửa năm, nhưng tại sao hiện tại lại không được?" Harrison khổ nảo nói.

Sắc mặt Tiếu Ân âm trầm bất định, rốt cuộc ung dung cười nói: "
Điều này cũng không có gì. Có thể là chuyện ngoài ý muốn."

Trong lòng Harrison có nhiều điều hoài nghi, hiển nhiên chuyện này đã vượt qua phạm vi giải thích của hắn.

Trong lòng Tiếu Ân xoay chuyển, hắn mơ hồ đoán được chân tướng, có thể do mình không phải là người của thế giới này, nên mới tạo ra kết quả như vậy.

Nếu như mình đoán không sai, tam đầu lang này chỉ có thể nhìn thấu tương lai của những người thuộc thế giới này, nhưng đối với linh hồn từ thế giới khác lại bó tay.

Chỉ là, phỏng đoán này hắn chỉ có thể để trong lòng, không thể thương lượng cùng ai cả.

"Harrison, chuyện này ngươi không định nói ra ngoài chứ?" Sắc mặt Tiếu Ân ngưng trọng, nói: "Ta không muốn trở thành kẻ quái dị trong mắt mọi người."

Harrison sửng sốt, do dự một chút nói: "
Được, ta sẽ không nói ra!"

Thu được sự đống ý của hắn, Tiếu Ân nhẹ nhàng gật đầu một cái, yên tâm gỡ tảng đá lớn ra khỏi lòng. Hắn biết, nếu Harrison đã đáp ứng mình, chắc chắn hắn sẽ tuân thủ lời hứa. Đối với điều này, hắn không hề nghi ngờ.

Đứng lên, Tiếu Ân nói: "
Harrison, ta phải rời khỏi đây."

"
Rời đi? Ngươi muốn đi đâu?"

"
Có một việc ta nhất định phải đi làm, nhưng ngươi yên tâm, đại khái một năm sau, ta sẽ trở về."

Đôi mắt Harrison sáng lên nói: "
Thảo phạt Tuyết Lang Nhân!"

Tiếu Ân mỉm cười nói: "
Không nhất định, nhưng đến lúc đó ta sẽ cho ngươi một lời giải thích."

Bên ngoài đột nhiên có những tiếng bước chân dồn dập, Klee đẩy cửa đi vào, ánh mắt của hắn nhìn vào mặt hai người Tiếu Ân, nói: "
Harrison, nhanh tới phòng khách, Feilide đại tát mãn, bệ hạ và Dida đại tát mãn muốn triệu kiến đệ."

Harrison đáp ứng, nhưng vừa đi được vài bước, hắn đột nhiên xoay người, ôm thực chặt Tiếu Ân nói: "
Đi sớm về sớm, một năm sau, ta chờ ngươi tạo lập công huân."

Tiếu Ân vỗ vai của hắn, cười nói: "
Không, ở cùng một chỗ với ngươi, chắc chắn ta không thu được công huân."

"
Tại sao?" Harrison kinh ngạc hỏi.

"
Với thân phận hiện tại của ngươi, còn có thể ra chiến trường sao?" Tiếu Ân nghiêng đầu hỏi.

Harrison nhất thời không nói được gì, dù sao hắn cũng sinh ra từ danh môn vọng tộc, biết rõ tầm quan trọng của tam đầu lang Cruyff đối với đế quốc Lang Nhân.

Mặc dù hắn có được linh vật này, bản thân hắn và gia tộc Berwick thu được chỗ tốt, nhưng chính vì thế, hắn cũng mất đi tự do, mất đi những tháng ngày mạo hiểm.

Bởi vì không có ai có thể gánh chịu được hậu quả khi Cruyff bị nguy hiểm, điều này Dida cũng không dám cam đoan.

Còn chuyện ra chiến trường lập công huân, lại càng là chuyện cười. Tiếu Ân có thể khẳng định, chỉ cần Harrison biểu lộ với người khác ý muốn ra chiến trường, ngay lập tức hắn sẽ bị cấm túc, những người bảo tiêu bên cạnh hắn sẽ theo sát hắn như hình với bóng.

Đúng lúc này, Tiếu Ân đột nhiên cảm nhận được một luồng khí lạnh phát ra bên cạnh người, mặc dù chỉ trong nháy mắt, nhưng nó rất chân thực.

Đôi mắt hắn vô thức thoáng nhìn qua, đúng lúc thấy được khóe mắt Klee còn sót lại một tia âm hàn.

Trong lòng Tiếu Ân nhất thời náo động, một dự cảm không tốt xuất hiện. Nguồn truyện: TruyệnYY.com

Klee cười hắc hắc hai tiếng nói: "Tiếu Ân pháp sư, ngươi phải rời khỏi đây sao?"

"
Đúng, ở chỗ này một thời gian dài như vậy, ta còn một ít chuyện phải làm." Tiếu Ân mỉm cười nói.

"
A, thế kẻ hèn này có thể cống hiến một chút sức lực không?"

"
Đây là vấn đề riêng của ta, không cần phải nhờ tới ai cả." Tiếu Ân hướng về phía hắn khẽ gật đầu nói: "Cám ơn ý tốt của người."

Klee tiếc nuối nói: "
Người quá khách khí, nếu có chuyện gì cần kẻ hèn, hoặc gia tộc Berwick có thể giúp được, người cứ phân phó."

Tiếu Ân mỉm cười gật đầu, đẩy Harrison đi, nói: "
Nhanh thôi, một năm sau chúng ta sẽ gặp lại."

Harrison nặng nề gật đầu, xoay người rời đi.

Song ngay khi Harrison vừa bước ra khỏi phòng, trong mắt Klee lóe lên một tia sáng sắc bén.

Tiếu Ân đưa mắt nhìn Harrison nhưng lực chú ý của hắn tập trung tám chín phần trên người Klee, sớm thu đạo ánh mắt tàn khốc này vào trong mắt, nhưng biểu hiện bề ngoài không để lộ ra điểm gì, ngược lại làm ra vẻ không biết.

Rời khỏi gia tộc Berwick, Tiếu Ân thoải mái ra khỏi đế đô, dọc đường đi có không ít người chỉ trỏ về phía hắn. Tiếu Ân biết, đó là do sự nổi danh của hắn trên quảng trường.

Nhưng tình hình này đã nằm trong dự liệu của hắn, hoặc nói, kỳ thực hắn cố ý làm như vậy, bởi hắn muốn tất cả mọi người biết, hắn đã rời khỏi đế đô

Rời khỏi đế đô hơn mười dặm, Tiếu Ân tìm một địa phương hẻo lánh dừng lại, cẩn thận dò xét một vòng, xác định không có ai theo dõi.

Sau đó, hắn lấy mắt kính ra, tiến vào Nhất Hào không gian.

"Nhất Hào, giúp ta phân tích ánh mắt của Klee, hắn sẽ làm gì, có gây bất lợi cho Harrison không?"

"
Vâng, thưa chủ nhân!" Nhất Hào trầm ngâm im lặng không nói.

Giờ phút này, Nhất Hào xuất hiện dưới diện mạo của Juliana, nên Tiếu Ân không thúc giục, chỉ yên lặng thưởng thức.

Sau một lát, Nhất Hào ngẩng đầu lên, nói: "
Chủ nhân, theo kết quả mà tôi phân tích, hiện tại Klee không gây bất lợi với Harrison, nhưng hơn mười năm sau, sẽ có sự chia rẽ thậm chí có thể tự giết hại lẫn nhau, hơn nữa với tích cách của song phương, khả năng chiến thắng của Klee là cực lớn."

Tiếu Ân yên lặng gật đầu, giờ phút này Klee và Harrison không có sự phân tranh nhau về lợi ích một cách rõ ràng, nhưng hơn mười năm sau, khi bọn họ bắt đầu nắm giữ quyền lực của gia tộc Berwick, nhất định sẽ xuất hiện mâu thuẫn.

"
Nhất Hào, phái ruồi máy giám thị hành động của hai người."

"
Ai?"

"
Klee và Holyfield!" Khóe miệng Tiếu Ân xuất hiện một tia cười lạnh, nói: "Hy vọng hai người bọn họ có thể cho ta cơ hội này."

"
Ngài tính làm gì?" Nhất Hào phái ra ruồi máy, sau đó khó hiểu hỏi.

"
Không có gì, ta chỉ định chuẩn bị vu oan giá họa, thuận tiện giúp Harrison quét sách những chướng ngại, thuận lợi nắm giữ quyền lực trong gia tộc." Tiếu Ân thản nhiên nói.

"
Nhưngm như thế có tính nguy hiểm rất cao." Nhất Hào tính toán một chút nói: "Thực lực của Klee cũng không yếu, người chưa chắc có thể không kinh động người khác mà giết chết được hắn."

Tiếu Ân không nhịn được cười nói: "
Tại sao ta muốn giết Klee chứ? Tốt xấu gì hắn cũng là huynh trưởng của Harrison."

"
Người không phải chuẩn bị đánh chết Klee? Chẳng lẽ người tính giết chết Holyfield, sau đó giá họa cho Klee sao?" Nhất Hào kinh ngạc nói: "Người không có tính sai đó chứ? Hắn là kỵ sỹ ma thú đó, thực lực còn hơn xa Klee."

Tiếu Ân phất tay nói: "
Nhất Hào, Holyfield cưỡi kim mao sư vương thì quả thực là một đối thủ khó chơi, nhưng ngươi cho rằng, lúc nào hắn cũng cưỡi kim mao sư vương sao?"

"
Tôi biết rồi!" Nhất Hào bừng tỉnh, nói: "Một khi hắn rời khỏi kim mao sư vương, hắn chẳng khác gì một võ sỹ bình thường. Người như thế ám sát đương nhiên thuận lợi hơn."

"
Không sai, chỉ cần hắn thu kim mao sư vương vào trong mũ, chúng ta sẽ có cơ hội." Tiếu Ân ngưng thần nói.

Nhất Hào chần chừ một chút, lại hỏi: "
Nhưng người đã từng ước định với Holyfield, ba năm sau sẽ quyết chiến với hắn, nếu như hiện tại giết chết hắn, vậy làm sao người thực hiện được ước định?"

"
Ước định? Dù sao ba năm sau, ta sẽ đi phó ước. Nếu Holyfield không tới, là do hắn thất ước, không quan hệ gì với ta." Tiếu Ân xem thường cười nói: "Chỉ bằng hắn, ta không bao giờ coi hắn là đối thủ."

Nghe được câu trả lời của Tiếu Ân, ngay cả Nhất Hào cũng sinh ra cảm giác không nói được gì. Thì ra hắn căn bản không để ước định trong lòng, có lẽ đó là một thủ đoạn khiến vương tử Sư Tâm buông lỏng cảnh giác.

Ban đêm, Tiếu Ân ăn ngủ tại chỗ, hắn không dựng lều vải, mà yên lặng ngồi xuống, trước mặt hắn có đeo mắt kính, che hơn nửa khuôn mặt của hắn.

"Chủ nhân, tin tức truyền đến." Nhất Hào hăng hái bừng bừng nói: "Tôi đã tìm thấy bọn họ."

"
Sao phải mất nhiều thời gian như vậy chứ?" Tiếu Ân có chút bất mãn nói.

"
Rất đơn giản, trong đế đô có quá nhiều cao thủ có năng lượng cường đại, tôi không dám để cho ruồi máy xuất hiện trước mặt bọn họ, cho nên chỉ có thể giám sát ở cự ly xa. Nhưng ta mang đến cho người hai tin tức, một tin tốt và một tin xấu."

"
Tin xấu gì?"

"
Tin xấu là về Holyfield, hắn không thu kim mao sư vương vào trong mũ, ngược lại ở cùng một chỗ với nó, không có dấu hiệu chia cách."

"
Tại sao lại như thế?" Tiếu Ân hiếu kỳ hỏi.

"
Có lẽ là do bại về tay người, khiến hắn bị tự ái, cho nên muốn mượn lực lượng của ma thú, để khiêu chiến lại với người." Nhất Hào tổng kết nói: "Là kỵ sỹ ma thú, chỉ có dùng nhiều thời gian ở cùng một chỗ với ma thú của mình, mới có thể bồi dưỡng ra cảm tình tốt, phát huy lực chiến đấu cao hơn. Cho nên tôi phỏng đoán, trong vòng ba năm này, Holyfield sẽ không rời khỏi kim mao sư vương."

Tiếu Ân vuốt mũi, không thể không nói, lần này hắn tự mang đá đập vào chân mình.

Nếu một người một thú không rời xa nhau, như thế hắn muốn dùng chiến thuật âm thầm ám sát đã không còn khả năng thành công.

Than nhẹ một tiếng, Tiếu Ân hỏi: "
Thế còn tin tức tốt?"

"
Tin tức tốt đó là, người không cần lo lắng cho Harrison, khả năng hắn trở mặt thành thù với Klee chắc chắn sẽ không xảy ra, không cần phải tính tới nữa."

"
Tại sao?"

"
Bởi vì Bảo Mạn đã tìm Klee nói chuyện, lão nói, sau này người nắm giữ gia tộc Berwick chắc chắn là Klee. Còn Harrison sau khi được sự đồng ý của Cruyff, hắn phải kế thừa vị trí của Dida đại tát mãn, trở thành người thủ hộ mộ địa của các triều đại tát mãn, hắn không có cách nào tránh khỏi vận mệnh này."

Tiếu Ân mấp máy miệng, trong lòng thấy kỳ lạ, nhưng nếu Klee và Harrison không có xung đột lợi ích với nhau, vậy Tiếu Ân không cần phải làm ác nhân nữa.

Hắn vỗ mông đứng dậy, cuối cùng liếc mắt nhìn đế đô, bay về phía dãy núi Ishtar.

Dị Giới Chi Quang Não Uy Long - Chương #145


Báo Lỗi Truyện
Chương 145/482