Chương 14: LỰC LƯỢNG KINH NHÂN




"Cháu?" Witte đột nhiên muốn hét to lên, hắn thề, nếu như Tiếu Ân không phải là con trai của lão Bond, nếu như không phải Joey thích lão Bond, thì hắn nhất định sẽ khiến cho tiểu tử trước mặt mình này biết thế nào là trời cao đất rộng.

Mọi người trong hậu viện nhìn thân hình nhỏ gầy của Tiếu Ân, ý cười trong mắt hiện rõ.

Không có ai tin lời Tiếu Ân nói cả, ngay cả ba thanh niên theo hắn cùng đến cũng không ngoại lệ.

Trong lòng Tiếu Ân thầm than, kỳ thật nếu có thể chọn, hắn cũng không thích cái nghề thợ rèn này. Nhưng Nhất Hào ở trong không gian hư cấu lại mãnh liệt yêu cầu hắn học tập kĩ năng thợ rèn.

Đương nhiên, án chiếu theo lời của Nhất Hào thì chỉ cần hắn học nghề thợ rèn, như thế hắn có thể rất nhanh nắm giữ được năng lực cao cấp đốn củi.

Cao cấp đốn củi, một khi nghĩ đến phong cách và tư thế của Nhất Hào khi thực hiện, trong lòng hắn khó khống chế được ham muốn.

"Được rồi, cháu thử đi." Để ý tới sắc mặt của Joey, Witte không thể làm khác đành phải đồng ý.

"Cám ơn Witte thúc thúc." Tiếu Ân lễ phép khom lưng xuống nói, rồi tiến tới giữa sân, lựa chọn một chiếc búa. Mặc dù đó là chiếc búa nhỏ nhất ở đây, nhưng so với chiếc búa trong nhà hắn còn lớn hơn hai phần. Đọc Truyện Online Tại http://truyenyy.com

Chọn một khối gỗ đặt vững vàng lên đôn mộc. Tay Tiếu Ân nắm lấy cán búa, nhẹ nhàng dùng sức, đem chiếc búa nâng cao lên.

Witte kinh ngạc hô một tiếng, ánh mắt nhìn Tiếu Ân nhất thời thay đổi.

Ánh mắt mọi người nhìn Tiếu Ân cũng đều thay đổi.

Chiếc búa này mặc dù hơi nhỏ nhưng cân nặng tuyệt đối không nhỏ. Bọn họ đều nghĩ Tiếu Ân phải dùng tới hai tay mới nhấc nổi nó lên.

Nhưng mà, giây phút này Tiếu Ân chỉ vừa nắm tay cái đã nâng được búa lên cao, hơn nữa nhìn bộ dáng của hắn, dường như vẫn còn dư thừa thực lực, có vẻ phi thường thoải mái.

Tay Tiếu Ân vừa mới tiếp xúc với cán búa, tâm thần của hắn theo thói quen thu liễm lại.

Hắn quên đi Joey, quên Witte, quên đi chuyện hắn đang tiến hành khảo hạch.

Hắn dường như quay trở lại hậu viện nhà mình, nơi mà hàng ngày hắn vẫn luyện tập sơ cấp đốn củi.

Chiếc búa được giơ cao lên đến đỉnh đầu hắn, một giây này một đường vòng cung kỳ dị rất nhanh chém xuống.

Đôi mắt Tiếu Ân chăm chú nhìn khối gỗ trước măt, dường như thấy được đường viền màu trắng trên khối gỗ. Không biết vì sao, giây phút này hắn vô cùng nhập tâm, phảng phất như toàn bộ tinh thần hắn đều tập trung lại trên đường viền đó.

Động tác của hắn hài hòa cân đối, cũng vô cùng đơn giản, một búa này chém xuống như là một bức tranh hoàn mỹ khiến người khác phải hân thưởng.

"Ba!" Thanh âm thanh thúy truyến đến tai mọi người, khối gỗ bị một búa của Tiếu Ân chia làm hai mảnh tinh tế, hơn nữa khiến cho mọi người cảm thấy giật mình đó là, hai mảnh này lại giống nhau như đúc.

Tiếu Ân thở dài một hơi, không thể tưởng tượng được bản thân mình vừa rồi tiến nhập vào trạng thái tốt như vậy. Dường như từ khi hắn học xong bộ động tác nhỏ thứ ba của quảng bá thể thao, biểu hiện hôm nay của hắn là xuất sắc nhất.

"Witte thúc thúc, cháu có thể… Di, thúc làm sao vậy?" Tiếu Ân mới nói một nửa, thấy Witte trợn mắt há mồm, kỳ quái hỏi.

Witte như từ trong giấc mộng tỉnh lại nhìn Tiếu Ân, trong mắt hiện lên thần sắc kỳ quái: "Tiếu Ân, cháu năm nay mấy tuổi?"

"Chín tuổi!"

"Chín tuổi!" German hâm mộ nói.

"Chín tuổi!" Trong mắt mấy học đồ tràn ngập đố kỵ, thật sự là một tiểu quái vật.

Witte cười ha ha, hắn than thở nói: "Chín tuổi mà đã có khí lực lớn như vậy, thật sự là quá giỏi."

Sắc mặt Tiếu Ân ửng đỏ, dường như suy nghĩ một chút rồi nói: "Witte thúc thúc, cháu không thể cam đoan mỗi búa cháu chém xuống có thể bổ đôi khối gỗ như thế này, thực tế lúc cháu luyện tập ở nhà, xác xuất thành công không đến một nửa."

"Một nửa cũng rất giỏi rồi." Witte xoa đầu hắn nói: "Cháu là một tiểu tử trung thực, sau này cháu nhất định sẽ trở thành một thợ rèn kiệt xuất."

"Cám ơn thúc." Trong lòng Tiếu Ân thầm nghĩ, thợ rèn chẳng qua chỉ là một bước ngoặt trong cuộc đời hắn, hắn chắc chắn mình sẽ không theo nghề thợ rèn này cả đời.

"Được rồi Joey. Muội nói lại với lão Bond, con trai của hắn trời sinh là một thợ rèn, huynh nhất định đem tất cả bản lĩnh của mình dạy cho hắn. Bất quá từ hôm nay hắn phải ở lại chỗ của huynh."

Witte sảng khoái nói, thấy được tiềm lực của Tiếu Ân, hắn lập tức quyết định thu Tiếu Ân làm đồ đệ.

"Được rồi, muội sẽ nói lại với Bond." Joey tiến lên, kéo tay Tiếu Ân nói: "Tiếu Ân dũng cảm lên, dì biết sau này cháu sẽ thành công, cháu ở chỗ này phải cố gắng nhé."

"Dì Joey, sao dì biết cháu sẽ thành công?"

Joey cười. Mặc dù nàng không xinh đẹp, nhưng thời khắc này lại khiến Tiếu Ân cảm thấy ấm áp.

"Tiếu Ân, dì đã thấy cháu khổ luyện đốn củi ở nhà." Joey cười nói: "Tóm lại, chúc mừng cháu."

"Dạ, cám ơn dì Joey, cháu phải ở lại học với Witte thúc thúc, nếu như có thể, nhờ dì chiếu có cha cháu."

Joey cười ôn hòa nhưng trên mặt nàng lại hiện thêm một tia ửng đỏ.

Buổi tối, cùng với Witte tiễn Joey và ba thanh niên trở về. Nhìn vẻ mặt ảm đạm của bọn họ, trong lòng Tiếu Ân bất chợt dâng lên một cảm giác kỳ dị, nếu như bản thân mình không có máy học tập, nắm giữ được hai bộ động tác của quảng bá thể thao, thì hiện tại vẻ mặt của hắn chắc chắn giống như bọn họ.

"Tiếu Ân, cháu nếu đã muốn theo thúc học tập, như vậy nhất định phải tuân thủ quy định của thúc." Witte nghiêm mặt nói: "Thúc sẽ không ưu đãi gì đối với cháu, cháu cần phải hiểu rõ."

"Vâng, Witte thúc thúc, nhưng cháu có một yêu cầu nho nhỏ."

"Cái gì?"

"Cháu muốn buổi tối được ngủ riêng, cháu không có thói quen ngủ cùng người khác."

"Ách?" Mặc dù Witte không hiểu vì sao Tiếu Ân lại có sở thích kỳ quái này, nhưng nể mặt Joey, hắn không chút do dự đáp ứng.

Dẫn Tiếu Ân vào một căn phòng riêng, German hâm mộ nói: "Tiếu Ân, khí lực của đệ thật là ghê gớm."

"Khí lực của huynh cũng rất lớn." Tiếu Ân nói.

"Không, ta hiện tại đã hai mươi lăm tuổi, hơn nữa ta còn luyện tập suốt mười hai năm." German khẳng định nói: "Sau này đệ nhất định sẽ trở thành một thợ rèn ưu tú. Nhất định là như vậy."

Tiếu Ân bất đắc dĩ vỗ gáy, rên rỉ: "Thợ rèn!"

Dị Giới Chi Quang Não Uy Long - Chương #14


Báo Lỗi Truyện
Chương 14/482