Chương 13: TIÊU CHUẨN




Hậu viện nhà hắn bố trí giống như ở đây, hơn nữa điểm giống nhau nhất đó là có một chiếc búa lớn và nhiều khối gỗ đặt xen kẽ nhau.

Đương nhiên điểm khác nhau giữa hậu viện nhà hắn và nơi này đó là nơi này lớn hơn hậu viện nhà hắn năm lần, hơn nữa đủ chỗ cho cả sáu người đốn củi cùng một lúc.

Witte dẫn đám người tới, sáu thanh niên đang đốn củi liền dừng lại.

Tiếu Ân thấy rõ mồ hôi đều chảy đầm đìa trên người bọn họ, hơn nữa ở xa đã có thể nghe được tiếng thở dốc trầm trọng của họ, hiển nhiên bọn họ đã tập đốn củi lâu rồi.

"German!" Witte lớn tiếng kêu lên.

"Sư phụ, con đây!" Một tiểu tử tráng kiện hơn so với Witte chạy ra.

"Tiếu Ân đây là đệ tử đầu tiên của thúc, German. Hắn đã học được vài phần tay nghề của ta, đặc biệt lúc rèn luyện, biểu hiện không tồi, có lẽ năm nay hắn có thể đi thử khảo hạch sơ cấp thợ rèn."

Nghe Witte đánh giá, mấy thiếu niên lộ vẻ hâm mộ.

Khuôn mặt German hơi đỏ lên nói: "Sư phụ con không đi khảo hạch sơ cấp thợ rèn đâu, con chỉ muốn ở cạnh người."

Mặc dù German không biểu lộ rõ ý của mình nhưng tất cả mọi người hiểu được ý của hắn. Witte nhẹ nhàng vỗ vỗ vai của hắn nói: "Nói hươu nói vượn! German, cái gì thuộc về mình thì nên tranh thủ, không nên buông tha. Nếu như con không muốn rời đi, chẳng lẽ con sợ ta đuổi con đi sao?"

German thật thà chất phác cười, dường như đã yên tâm.

Dù là nghề nghiệp gì, nếu không đạt được tư cách sơ cấp, thì không được tính là xuất sư. Nhưng một khi đạt được danh hiệu sơ cấp thì có thể tự lập môn hộ.

Đối với phần lớn mọi người, bọn họ đều hy vọng sẽ có ngày này.

Mà German rõ ràng đã có thực lực sơ cấp, nhưng bản thân lại không muốn tham gia khảo hạch, là do hắn không muốn rời xa Witte. Tương tự, mặc dù Witte lớn tiếng quát mắng, nhưng trong lòng lại coi German giống như thân nhân của mình.

Nhìn đôi thầy trò này, trong lòng Tiếu Ân cảm thấy ấm áp.

"German, đây là Tiếu Ân cháu ta, con hiện tại làm mẫu cho hắn biết muốn trở thành một gã học đồ thợ rèn thì phải có lực lượng gì."

"Vâng, thưa sư phụ!" German tiến lên trước, cầm một khối gỗ đặt lên đôn mộc nói: "Tiếu Ân, đệ nhìn cho rõ."

Một tay hắn cầm chiếc búa lớn, một tay dựng thẳng khối gỗ lên, hô to một tiếng rồi chém xuống.

Lỗ tai Tiếu Ân run lên, ánh mắt của hắn là không tập trung nhìn chiếc búa lớn mà tập trung nhìn động tác cử trọng nhược khinh của German, hắn đoán được kết quả.

Nhưng hắn thấy, một búa này của German mặc dù lực lượng cực lớn, nhưng động tác của hắn không đạt tiêu chuẩn, vị trí thân thể cũng không chuẩn. Nếu như là so với huấn luyện khoa học thì một búa này của hắn, uy lực chỉ có thể tăng lên ba mươi phần trăm.

Đương nhiên, nếu như chỉ dùng để bổ một khối gỗ bình thường thì lực lượng này của German là thừa.

Một búa chém xuống, khối gỗ chia làm hai mảnh bằng nhau.

"Nhìn thấy chưa, đó là mục tiêu của các ngươi, nếu như muốn có tư cách trở thành thợ rèn, điều đầu tiên là phải có khí lực cùng thân thể cường tráng giống như trâu bò đó." Witte cao giọng nói với mấy thanh niên.

"Vâng, Witte tiên sinh." Mấy thanh niên lớn tiếng đồng thanh đáp, bọn họ lần nữa tập đốn củi.

Nhưng bọn họ đã tiêu hao quá nhiều khí lực, cho nên động tác có chút biến hình, đừng nói là một búa bổ đôi được khối gỗ, mà ba bốn búa chém xuống cũng không bổ đôi được.

Khiến Tiếu Ân thấy kỳ quái đó là, mỗi lần bọn họ bổ xuống đều cố gắng bổ trúng chỗ bổ lần đầu tiên. Mỗi khi bổ trúng, khuôn mặt bọn hộ lộ rõ vẻ tươi cười.

Nhìn một hồi, cuối cùng Tiếu Ân mới hiểu ra, nguyên bọn họ không chỉ luyện tập lực lượng, mà còn luyện tập cả độ chính xác nữa.

"Các ngươi, thử một lần đi, đem lực lượng tốt nhất của mình phát huy đi." Witte giơ ngón tay, ý bảo ba thanh niên chủ động tiến lên thử. Truyện Tiên Hiệp - TruyệnYY.com

Bọn họ đều hiểu, đây là vòng khảo hạch thứ nhất. Bọn họ cầm chiếc búa cao bằng nửa người, hướng tới khối gỗ chém xuống.

Bọn họ đều là nông gia đệ tử, từ khi sinh ra đã sớm tiếp xúc với công việc đốn củi, nấu nước, đối với bọn họ thì đốn củi đã là một chuyện rất quen thuộc.

Nhưng hiện tại thì khác, do có Witte đứng bên cạnh, cho nên vẻ mặt của ba người hơi thất thố.

Tiếu Ân nhanh chóng phát hiện được vẻ mặt thất vọng của Witte, xem ra biểu hiện của ba người không khiến Witte hài lòng.

Quả nhiên, sau khi kết thúc, ba thanh niên này không được tuyển.

Theo Witte, khí lực của bọn họ đủ nhưng biểu hiện lại làm hắn thất vọng bởi vì bọn họ khi chém khối gỗ luôn nơm nớp lo sợ, thiếu chút nữa còn chém trúng bản thân mình.

Lúc ấy có Witte ở bên cạnh hù dọa, nếu như bọn họ một búa chém trúng thì mới hơi lạ.

Cho nên Witte dứt khoát nói, để trở thành học đồ của hắn cần phải có tố chất tâm lý. Nếu như có khí lực mà không có tố chât tâm lý thì cũng vô dụng.

Có lẽ bởi hy vọng nhiều mà lại thất bại, nên bọn họ có chút uể oải. Tóm lại Witte đã cự tuyệt họ.

Cuối cùng, Witte nói: "Joey, lát nữa muội dẫn chúng đi dạo, có thứ gì tốt thì mua cho bọn chúng."

"Vâng!" Joey bất đắc dĩ nói. Mặc dù không ai trúng tuyển nhưng tốt xấu gì thì mấy tiểu tử này cũng được tới trang viên kỵ sĩ.

"Chờ đã, Witte thúc thúc. Còn cháu chưa thử mà." Đôi mắt Tiếu Ân mở to, nói.

Dị Giới Chi Quang Não Uy Long - Chương #13


Báo Lỗi Truyện
Chương 13/482