Chương 123: ĐỘT PHÁ



Trong làng có mười hai hộ, phần lớn chiến sỹ ngủ ở ngoài, còn Tiếu Ân một mình chiếm lấy một gian nhà riêng.

Đối với chuyện này, không có bất cứ ai dị nghị cả, sau khi thấy Tiếu Ân thi triển Phong Tường Thuật, hắn được hưởng đãi ngộ như đãi ngộ với ma pháp sư chính thức. Đặc biệt, hai vị học đồ bát cấp và cửu cấp học đồ, Kim và Lai Ân, càng nơm nớp lo sợ, thể hiện rõ thái độ lấy lòng.

Tiếu Ân biết, hai tên học đồ bình thường này cho tới giờ chưa được vị ma pháp sư nào nhận làm môn hạ, bọn họ biểu hiện như thế, rất có khả năng muốn bái mình làm sư phụ.

Nhưng Tiếu Ân hiểu rõ thực lực của mình, kỳ thực thực lực của hắn không cao hơn nhiều so với hai người. Chỉ có điều tốc độ thi triển và sự lý giải về ma pháp sâu sắc hơn đối phương mà thôi. Có lẽ dựa vào số lục thư trong vòng cổ không gian, Tiếu Ân có thể chỉ điểm được hai người, nhưng hắn không có ý định đó.

Ngôi làng được dọn dẹp sơ qua, mặc dù trên mặt đất vẫn còn vết máu rõ ràng nhưng tất cả thi thể đã bị chất sang một cái hố lớn.

Cái hố này là do Daier ra lệnh đào lên, vốn Daier định lờ đi vì những người này giết thì cũng đã giết rồi.

Nhưng Tiếu Ân nói muốn siêu độ linh hồn cho bọn họ, mà Kim và Lai An phụ họa theo, ngay cả Diya cũng ủng hộ ý kiến của Tiếu Ân, nên Daier không thể làm gì khác đành phái người đào một cái hố lớn, dung nạp được khoảng hơn ba mươi người.

Một mình tới trước hố, nhìn trong hố có hơn ba mươi thi thể của Tuyết Lang Nhân, Tiếu Ân thở dài một hơi. Từ trong vòng cổ không gian, hắn lấy ra vài món vật phẩm, phân biệt là ba khối lục cấp ma hạch, và một ít nguyên liệu trên người lục cấp ma thú.

Dựa theo những điều mà vị ma pháp sư vô danh lưu lại, Tiếu Ân cầm lấy ba khối ma hạch đã khắc ma pháp ấn ký, bắt đầu quán chú lực lượng tinh thần vào trong.

Từ từ, một lực trường kỳ dị khuyếch tán ra xung quanh. Một luồng năng lượng quỷ dị hung ác từ những thi thể trong hố chậm rãi tỏa ra.

Tiếu Ân cẩn thận đặt ba khối ma hạch lên trên đống nguyên liệu ma pháp, cẩn thận cảm ứng biến hóa trong đó.

Từ từ, luồng năng lượng này giống như bị lực trường trong ma hạch hấp dẫn, tất cả chui vào trong, không sót lại một tí nào.

Tiếu Ân nhạy cảm phát hiện ra, luồng năng lượng quỷ dị này không phải trong thi thể nào cũng có. Hơn nữa số lượng tỏa ra từ mỗi thi thể không hề giống nhau.

Có thể nói, càng là thi thể có thể hình cường tráng, tử trạng thê thảm, trước khi chết phản kháng mãnh liệt, năng lượng sinh ra càng mạnh.

Mà những thi thể chỉ một đao là bị giết chết, chết không thể giải thích được, năng lượng tỏa ra lại không nhiều.

Gãi đầu, giờ Tiếu Ân mới hiểu được, ma pháp này tại sao gọi là Sát Lục Thiên Mạc. Đó là vì phải thu thập năng lượng trên thi thể người chết mới có thể thi triển được.

Tiếu Ân nhẹ nhàng thở một hơi, trong lòng thầm suy đoán, ma pháp kinh khủng này là do ai sáng chế ra. Vị ma pháp sư vô danh kia không lưu lại tên họ, chẳng những kết hợp tử linh pháp thuật với nguyên tố triệu hoán thuật, còn để lại trong mật thất cả ma hạch và nguyên liệu ma pháp.

Chuyện Tiếu Ân phải làm chẳng qua là kích thích ma pháp trên ma hạch, tạo ra lực trường. Hấp thu đủ năng lượng sát lục, sau đó ghép đống nguyên liệu lại là xong.

Nếu không đơn giản như thế thì chỉ bằng một chút thực lực của Tiếu Ân, tuyệt đối khó có khả năng vận hành đồ án ma pháp thần bí khắc trên lục cấp ma hạch.

Năng lượng sát lục được hấp thu với tốc độ rất nhanh. Hơn ba mươi cỗ thi thể chỉ có một nửa là có năng lượng sát lục, nhưng sau khi hấp thu xong, Tiếu Ân thất vọng phát hiện ra, chỉ có một bộ phận nhỏ đồ án ma pháp trên ma hạch là sáng lên.

Lông mày Tiếu Ân không khỏi nhíu lại, dựa theo những gì ghi trên lục thư thì năng lượng sát lục nhiều mới khiến cho ma pháp đồ tỏa sáng, đợi tới khi toàn bộ đồ án sáng lên, mới có thể tiến hành bước cuối cùng, lắp ráp đạo cụ ma pháp.

Nhưng xem ra, muốn làm được điều này, không phải trong thời gian ngắn có thể hoàn thành.

Đột nhiên, một cơn gió lạnh thổi qua. Tiếu Ân giật mình ớn lạnh một cái. Muốn hoàn thành ma pháp này, chỉ sợ phải hấp thu năng lượng sát lục của hơn một vạn người, hơn nữa còn phải là những thi thể có năng lượng sát lục. Nghĩ đến điều này, trong lòng Tiếu Ân mơ hồ thấy phát lạnh, dường như muốn buông tha việc chế tạo đạo cụ ma pháp này.

Do dự trong chốc lát, cuối cùng Tiếu Ân nhặt mọi thứ lại, trở về căn phòng nhỏ của mình, còn về cái hố kia tự nhiên là có người phụ trách lấp nó lại.

Tiếu Ân trở về phòng, đây là căn phòng tốt nhất ở đây. Tiếu Ân vừa về, đã ngả đầu ra ngủ, mặc dù thân thể hắn vẫn chống đỡ được, nhưng hắn cũng cần phải phục hồi bản thân.

Tờ mờ sáng ngày thứ hai, mới có chút ánh sáng le lói, Daier đã tự mình tới.

Đi theo Daier, còn có Tiểu Thanh. Trong tay kỵ sỹ này cầm một phần điểm tâm, đây là phần điểm tâm nóng hổi nhất từ khi vào dãy núi Ishtar.

Trên núi, do điều kiện hạn chế nên mỗi người chỉ có thể ăn lương khô, mọi người sớm đã ngán tới tận cổ cái thứ lương khô lạnh tanh đó.

Tiếu Ân cầm lấy, nuốt ngấu nghiến vào bụng, lúc này mới thỏa mãn thở ra một hơi, thực lòng nói: "Cám ơn!"

"Tiếu Ân các hạ. Người quá khách khí." Daier chân thành nói: "Để một pháp sư tôn quý như người chịu khổ cùng chúng ta, ta rất áy náy."

Trong lòng Tiếu Ân thầm nghĩ, mấy ngày nay ngoài thức ăn hơi kém ra, hắn cũng không chịu khổ nhiều, nhưng hắn mỉm cười, không nói câu nào.

Daier cúi đầu, đột nhiên nói: "Nghe nói Tiếu Ân các hạ tới từ đế quốc Cát Hãn."

"Đúng thế!" Tiếu Ân nhướng mày thầm nghĩ, không phải ngươi đã sớm biết rồi sao.

"Người tới từ đế quốc Cát Hãn, vậy chắc người không rõ mối thù giữa đế quốc Lang Nhân chúng ta và Tuyết Lang Nhân rồi."

Tiếu Ân ngẩn ra, chậm rãi lắc đầu, trên thực tế, trước khi xuất phát, hắn còn không biết ở phương bắc của đại thảo nguyên còn có một chủng tộc lang nhân khác.

Daier ngẩng đầu, chăm chú nói: "Năm trăm năm trước, kỳ thực toàn bộ phương bắc của đại thảo nguyên thuộc bộ tộc Thanh Lang chúng ta."

"À!" Tiếu Ân nhìn vào mắt hắn, trong lòng đã đoán được tám chín phần mười chuyện này.

Quả nhiên, chuyện Daier kể kế tiếp hoàn toàn hợp với suy đoán của Tiếu Ân.

Bộ tộc Tuyết Lang Nhân ở cực bắc của đại thảo nguyên. Khi bọn họ tới đại thảo nguyên, thực lực không đủ, đầu tiên xưng thần với bá chủ đại thảo nguyên là bộ tộc Thanh Lang. Nhưng dần dần số lượng Tuyết Lang Nhân di chuyển tới càng ngày nhiều, hơn nữa sau vài lần sinh sản, thực lực của bọn họ ngày càng cường đại lên. Sau cùng lộ ra bộ mặt thực, trở mặt với bộ tộc Thanh Lang, song phương bắt đầu trận chém giết thảm thiết.

Trải qua trăm năm chém giết, song phương đều tử thương trầm trọng, cuối cùng bộ tộc Thanh Lang bị ép phải thừa nhận địa vị của Tuyết Lang Nhân, toàn tộc thoái lui tới giữa đại thảo nguyên Sa Aola. Hơn nữa, sau đó bộ tộc Thanh Lang thay đổi quyết sách, sống hòa bình với loài người chiếm cứ phía nam bộ đại thảo nguyên.

Có lẽ là do lo bị Tuyết Lang Nhân và loài người hai mặt giáp công, cho nên trong thời khắc nguy khốn đó, bộ tộc Thanh Lang đã thương nghị với loài người. Trải qua mấy trăm năm phát triển, hiện giờ trong đế quốc Lang Nhân, Thanh Lang và loài người đã dung nhập với nhau, loài người chiếm gần một nửa giang sơn.

Tất nhiên là lúc đầu ở nam phương, đế quốc Cát Hãn phái rất nhiều người tiến vào đại thảo nguyên, không phải có lòng tốt gì.

Bọn họ muốn nâng cao vị thế của loài người, sau đó khống chế toàn bộ bộ tộc Thanh Lang. Nhưng hoàng đế của đế quốc Cát Hãn không nghĩ đến, sau khi hắn phái ra những tinh anh tiến vào nắm giữ những vị trí chủ chốt trong bộ tộc Thanh Lang, những người này không thu bộ tộc Thanh Lang vào bản đồ, ngược lại còn hợp tác với bộ lạc Thanh Lang, thành lập nên đế quốc Lang Nhân.

Nhân tính, đó là là một chuyện cực kỳ phức tạp.

Khi đã hưởng thụ quyền lực tối cao, cũng không ai hy vọng mình bị kẻ khác thao túng.

Hoàng đế của đế quốc Cát Hãn cuối cùng đành phải thừa nhận địa vị của đế quốc Lang Nhân. Do bộ lạc Thanh Lang cùng loài người kiến tạo nên đế quốc khổng lồ, nên bộ lạc Thanh Lang từ từ thoát khỏi cuộc sống bộ lạc, thành lập nên những thành thị hùng vĩ.

Quốc lực tăng lên khiến bộ lạc Thanh Lang khôi phục lại thực lực lúc đầu. Mà lúc này bọn họ cũng không muốn tách khỏi loài người, tự mình sinh tồn một mình.

Có lẽ về mặt thể chất, lang nhân hơn xa loài người, nhưng loài người sau khi trải qua rèn luyện trở thành những chiến sỹ cường tráng không thua gì lang nhân. Hơn nữa trong nhân loại còn có ma pháp sư nắm giữ lực lượng thần bí và các loại kỹ thuật tiên tiến, do đó kết hợp là nguyện vọng của đôi bên.

Có điều bộ lạc Thanh Lang không có quên mối thù năm đó, nếu như không có Tuyết Lang Nhân, bọn họ cũng không bị bức tới tình cảnh chật vật như vậy, suýt chút nữa đã diệt vong.

Cho nên mấy trăm năm gần đây, về mặt đối ngoại, đế quốc Lang Nhân chỉ mở những cuộc chiến tranh về phương bắc. Mà ngay cả khi giải quyết tranh đấu giữa quý tộc, điều đầu tiên bọn họ nghĩ đến, không phải quyết đấu, mà là công lao trong chiến tranh với Tuyết Lang Nhân.

Khi Daier nói xong. Hắn nghiêm mặt nói: "Tiếu Ân các hạ, người có lẽ không giống Thanh Lang nhân chúng ta có mối thù với Tuyết Lang Nhân, nếu có lựa chọn, ta tin mỗi một Thanh Lang nhân chúng ta đều sẽ lựa chọn tiêu diệt toàn bộ Tuyết Lang Nhân."

Tiếu Ân vuốt cằm, âm thầm cười khổ không thôi, hắn chậm rãi nói: "Kỵ sỹ Daier, ta hiểu được ân oán giữa các ngươi. Ngươi có thể yên tâm, dù ngươi đối xử với Tuyết Lang Nhân thế nào, ta cũng sẽ không có ý kiến."

Rốt cuộc Daier mới yên tâm. Hắn hài lòng rời đi.

Trên thực tế, nỗi lo lắng nhất của Daier chính là Tiếu Ân bất mãn đối với việc hắn hạ lệnh giết hại, rồi rời đi. Cho nên mới sáng sớm ra, hắn đã tới để giảng giải ân oán lịch sử giữa hai chủng tộc, để Tiếu Ân có thể hiểu được. Nhưng hắn tuyệt đối không ngờ, Tiếu Ân lại đồng ý dễ như vậy, điều này quả thực nằm ngoài dự liệu của hắn. Sau khi Daier rời đi, Tiếu Ân khẽ lắc đầu, hắn mặc dù không có hoài nghi Daier, nhưng hắn là người tới từ thế kỷ hai mươi mốt ở trái đất, hắn hiểu rõ một việc, đó là chiến tranh chủng tộc rất khó phân biệt được là ai đúng ai sai.

Thực lực không bằng đối phương, cúi đầu chịu thua, xưng thần cống nộp, mà khi thực lực trở nên cường đại, liền nuốt chửng đối phương. Điều này trong sách sử của các triều đại đã từng ghi lại nhiều.

Nhưng muốn quật khởi là một chuyện cực kỳ khó khăn. Hơn nữa ngoài thực lực ra phải có vận may, thiếu một thứ cũng không được. Tuyết Lang Nhân có thể lớn mạnh lên, hơn nữa còn đuổi bộ tộc Thanh Lang ra khỏi phương bắc đại thảo nguyên, tuyệt đối không phải là nhờ vào may mắn.

Đương nhiên, nếu một bên bị xâm lược và thương tổn, chắc chắn sẽ không thừa nhận sự thực này. Mà theo lời kể của Daier, Tiếu Ân khó giải thích được sự chán ghét đến tận xương tủy của hắn đối với Tuyết Lang Nhân.

Nhìn về phương xa. Mặt trời đã mọc, bên ngoài truyền đến những tiếng ồn huyên náo, hiển nhiên mọi người đã bắt đầu chuẩn bị xuất phát. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com

Thần sắc của Tiếu Ân bình tĩnh nhưng trong lòng hắn lại nghĩ, nếu như đế quốc Lang Nhân thực sự tiêu diệt được hết Tuyết Lang Nhân, vậy chỉ sợ tổ hợp giữa loài người và lang nhân sẽ tan vỡ.

Dù có miễn cưỡng hợp lại cùng một chỗ, bước tiếp theo, chắc chắn sẽ phát động chiến tranh, khi đó đế quốc Cát Hãn là mục tiêu xui xẻo.

Lắc đầu, Tiếu Ân vứt ý nghĩ không thể giải thích được đó ra khỏi đầu. Dù thế nào đi nữa, cũng không quan hệ gì đến mình. Cho dù đế quốc Lang Nhân tiêu diệt đế quốc Cát Hãn, cũng không thể đánh tới cố hương công quốc Louis của hắn được, bản thân mình quan tâm đến những thứ vớ vẩn đó làm gì.

Đẩy cửa ra, trên cơ bản mọi người đã sớm chuẩn bị xong, hơn hai trăm năm mười chính thức xuất phát về phía trước.

Thoát ra khỏi dãy núi, khoảng cách giữa bọn họ và mục tiêu chỉ còn hai ngày đường. Trong lúc hành quân, bọn họ gặp phải một tiểu bộ lạc, tiểu bộ lạc này không lớn, dân cư chỉ có hai mươi người.

Dưới sự đánh lén của cao thủ như Parker, rất nhanh chiến đấu kết túc, Tiếu Ân thở dài, giả bộ tiến lên siêu độ vong linh, sau đó đuổi theo đoàn người.

Hai ngày sau, bọn họ đã tiếp cận mục tiêu.

Ở xa, đã có thể thấy được những đám khói bay cao. Mặc dù không nhìn thấy bất cứ ai nhưng đám người Daier đã ngừng lại.

Bọn họ không định chưa chuẩn bị mà đã nghênh nganh tiến vào mà dừng lại chuẩn bị thực tốt để đêm nay tiến hành đánh lén.

Parker và Solomon dẫn theo năm tên chiến sỹ kiệt xuất rời khỏi đoàn người, trước khi đêm xuống, bọn họ bắt được một Tuyết Lang Nhân còn sống tới.

Đó là một tiểu tử còn chưa trưởng thành, bị trói lại, ánh mắt lộ rõ vẻ sợ hãi.

Tiếu Ân nhướng mày hỏi: "Cứ như thế bắt người, không sợ kinh động bọn chúng hay sao?"

"Không!" Daier khẳng định nói: "Trên thảo nguyên, ngẫu nhiên mất tích một người là chuyện bình thường, dù là những kẻ buôn lậu, dã thú, thậm chí là ma thú, đạo tặc cũng có thể mang đến tai họa cho một kẻ đơn độc."

Tiếu Ân thất kinh. Không thể tưởng tượng được, đại thảo nguyên nhìn sơ qua tràn ngập hấp dẫn nhưng cũng có nhiều cạm bẫy nguy hiểm. Xem ra vẫn là quê hương Louis của mình là tốt nhất, ít nhất ở nơi đó không có người nào đột nhiên mất tích. Trong lòng hắn cảm khái vạn lần, bất tri bất giác hoài niệm tới người nhà của mình.

Song động tác của đám người Daier rất nhanh, một chút thời gian cũng không thể lãng phí.

Hắn giật miếng vải nhét trong miệng tên thiếu niên đó hỏi: "Ngươi tên gì? Thuộc bộ lạc nào?"

Tiếu Ân ngẩn ra, trong lòng thầm nghĩ, tên này thực giảo hoạt, rõ ràng đã biết lai lịch của đối phương, nhưng lại còn muốn đùa giỡn với đối phương.

Tên Tuyết Lang Nhân run rẩy nói: "Ta là Tans thuộc bộ lạc Milly, các ngươi là ai?"

"Chúng ta là nhóm buôn lậu." Daier bốc phét nói: "Chắc ngươi đã nghe qua rồi."

Thân thể Tans run lên, nghĩ đến sự đáng sợ của bọn buôn người. Hắn thở hổn hển nói: "Các ngươi tốt nhất nên thả ta, nếu không nhất định Milligan các hạ sẽ không tha cho các ngươi."

Mắt Daier nhất thời trở nên sáng ngời, hắn vốn định hỏi vòng vèo để thu thập tin tức, không ngờ đối phương lại phối hợp tốt như vậy.

Đây cũng là nguyên do mà đám người Paker chọn đứa nhỏ Tuyết Lang Nhân này, tuổi tác hắn không lớn, hơn nữa kiến thức lại không có nhiều, không nghi ngờ gì đây là đối tượng tốt nhất để tra hỏi.

"Milligan?" Daier cố ý chau mày, nghi hoặc hỏi: "Tên này nghe rất quen. Hình như đã nghe qua ở đâu rồi thì phải."

Tans cố gắng ưỡn ngực lên, nhưng sợi dây trói hắn không lỏng đi tí nào, cho nên nhìn qua có chút buồn cười: "Milligan các hạ là chiến tranh tát mãn vĩ đại. Nếu như các ngươi không thả ta, người nhất định sẽ giết chết các ngươi."

Sắc mặt đám người Daier lập tức trở nên khó coi.

"Milligan là chiến tranh tát mãn?"

"Đúng vậy!" Tans tự hào nói.

"Tốt!" Daier khẽ gật đầu. Parker túm lấy gáy Tuyết Lang Nhân, kéo hắn ra ngoài tra hỏi tiếp.

"Chuyện này khó có khả năng." Solomon liếc mắt nhìn bốn phía, thấp giọng nói: "Chiến tranh tát mãn? Một bộ lạc trung bình sao có được chiến tranh tát mãn chứ?"

Hai mắt Tiếu Ân hơi nhắm lại, các loại ý niệm không ngừng xoay chuyển trong đầu.

Hỏi qua Diya, hắn biết được địa vị của chiến tranh tát mãn trong thú nhân.

Cái gọi là chiến tranh tát mãn, đó là tát mãn có được linh vật cường đại, hơn nữa linh vật có sức chiến đấu rất mạnh, khác hoàn toàn so với Hắc Mãng Linh của Diya.

Nếu xét theo tiêu chuẩn của ma pháp sư, thì chiến tranh tát mãn có thực lực tương đương với ma pháp sư chính thức của loài người.

Những tát mãn như vậy thường chỉ có ở những bộ lạc thú nhân khổng lồ hoặc siêu không lồ. Đương nhiên, cũng có rất nhiều người thích sống một mình hoặc sống lưu lãng, nhưng ở một bộ lạc chỉ có khoảng hơn nghìn người lại xuất hiện một vị chiến tranh tát mãn, điều này quả thực khiến người ta kinh ngạc.

"Làm sao giờ?" Kim cắn răng nói: "Giờ chúng ta còn muốn đánh lén không?"

Mấy nhân vật chủ chốt ở giữa sân đều trầm mặc, thực lực của chiến tranh tát mãn, mọi người đều biết. Nếu làm theo kế hoạch đánh lén ban đầu, cuối cùng kẻ bị tiêu diệt có lẽ là bọn họ.

Dần dần ánh mắt của mọi người chuyển qua người Tiếu Ân. Nếu như nói ở đây có ai đối phó được chiến tranh tát mãn, thì cũng chỉ có người nắm giữ được tam cấp ma pháp, Tiếu Ân.

Lông mày Tiếu Ân chậm rãi nhíu lại, ai cũng có thể nhìn ra, hắn không muốn xung đột trực tiếp cùng đối phương.

Không có ai vì điều này mà trách cứ Tiếu Ân. Bởi vì nếu đổi lại là bọn họ, chỉ sợ bọn họ cũng sẽ lựa chọn như vậy.

Đột nhiên, Parker tiến vào. Khuôn mặt hắn có vẻ hưng phấn nói: "Ta mới hỏi ra được, Milligan quả thực là chiến tranh tát mãn, nhưng hắn chỉ mới vừa thăng cấp thành chiến tranh tát mãn."

Trong lòng mọi người động, nếu như không biết thực lực sâu cạn của đối phương, có lẽ bọn họ sẽ lựa chọn rút lui. Nhưng nếu chỉ phải đối phó với chiến tranh tát mãn vừa mới tấn chức, bọn họ liều mạng cũng có thể thắng được.

"Tên đó sao ở bộ lạc này?" Daier tỉnh táo hỏi.

"Bởi vì Milligan vốn là người của bộ lạc này. Hắn trở về để thăm người thân."

Đám người Daier không khỏi cười khổ. Bọn họ lại dám có chủ ý với người thân của chiến tranh tát mãn, vận khí quả quá đen đi.

Hít sâu một hơi, Daier đột nhiên xoay người nói: "Tiếu Ân các hạ, lần này xin người hãy ra tay."

Tiếu Ân lẳng lặng nhìn hắn, một lúc lâu sau, rốt cuộc nói: "Được, tên chiến tranh tát mãn kia giao cho ta."

Mọi người yên tâm trở lại. Có được câu nói của Tiếu Ân, bọn họ tin tưởng, Tiếu Ân nhất định có thể chiến thắng được chiến tranh tát mãn kia.

Kỳ thực Tiếu Ân đáp ứng, không phải do nhất thời xúc động, mà đã suy ngẫm kỹ.

Milligan mặc dù là chiến tranh tát mãn, nhưng hắn dù sao chỉ mới tấn chức, so với những chiến tranh tát mãn có uy tín lâu năm, khẳng định có sự chênh lệch lớn.

Mà Tiếu Ân không phải là một bát cấp học đồ bình thường. Hắn chẳng những nắm giữ được hai tam cấp ma pháp, hơn nữa trên người hắn còn có nhiều quyển trục cao cấp và một bộ trang bị ma pháp hoàn chỉnh.

Mấy thứ này đừng nói là một học đồ, dù là sư phụ của hắn ma pháp sư Maren, cũng không thể so sánh được với Tiếu Ân.

Do có nhiều quyển trục và đạo cụ pháp cho nên Tiếu Ân mới muốn thử thực lực của chiến tranh Tát mãn. Dù sao hắn cũng tuyệt đối tin rằng bất kể tên kia có lợi hại hơn nữa,đối mặt với chiếu sát thủ của mình, thất cấp quyển trục, Tử Vong Xạ Tuyến, hắn chết là cái chắc.

Tiếu Ân là một người sảng khoái. Nếu đã quyết định, tự nhiên sẽ không thay đổi, hơn nữa vì cái mạng nhỏ của mình, hắn không bao giờ keo kiệt.

Tay vung lên, lấy từ trong vòng cổ ra hơn một trăm quyển trục ma pháp mặc dù chỉ là nhất cấp, nhị cấp quyển trục, khiến cho mọi người thất kinh.

Không chút do dự đem đống quyển trục đó đưa cho Kim và Lai An, Tiếu Ân dặn dò: "Mấy thứ này các ngươi cầm lấy, đợi lát nữa khi tấn công, tuyệt đối không được keo kiệt."

"Vâng!" Hai vị bát cấp học đồ cung kính trả lời. Động tác của Tiếu Ân khiến thân phận ma pháp sư chính thức của hắn càng được thêm khẳng định. Có thể có nhiều sơ cấp quyển trục như vậy, hơn nữa nhìn thái độ tùy tiện của Tiếu Ân, nếu giờ Tiếu Ân không thừa nhận mình là ma pháp sư chính thức, chỉ sợ không có ai tin.

Tặng những thứ có vẻ tầm thường đối với mình xong, Tiếu Ân lấy bộ giáp ma pháp từ trong vòng cổ ra.

Trước ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Tiếu Ân thoải mái mặc nó vào.

Một giây sau khi Tiếu Ân lây ra bộ áo giáp, trong mắt mọi người đều lộ ra vẻ kì dị. Nhưng khi hắn mặc nó vào trong, trừ Diya ra, tất cả mọi người đề sợ ngây người.

Kim và Lai An lắc đầu, bọn họ hết sức hoài nghi cặp mắt của mình, có phải là qua mệt mỏi nên hoa mắt không?

Tiếu Ân là một ma pháp sư đó, trên đời này ma pháp sư là những nhân vật tôn quý nhất. Phần lớn bọn họ đều mặc ma pháp bào đẹp đẽ dễ chịu, cầm ma pháp trượng trong tay để chiến đấu.

Nhưng vị ma pháp sư này thì sao? Nhìn bộ trọng giáp trên người, cùng đại kiếm trên tay, hai người đã có cảm giác sắp ngất xỉu đến nơi.

Tiếu Ân không để ý đến bọn họ, bắt đầu thử đại kiếm trên tay. Mặc dù hắn không học qua vũ kỹ nhưng hắn tự tin, nếu như vị chiến tranh tát mãn kia muốn tỉ thí sức lực với hắn, hắn chắc chắn sẽ đánh bại đối phương.

"Tiếu… Tiếu Ân các hạ!" Daier cười khổ một tiếng hỏi: "Người định mặc thứ này để chiến đấu với Milligan?"

"Đúng vậy. Có gì không đúng sao?" Tiếu Ân mỉm cười hỏi.

Daier há mồm to, cả người giống như sét đánh, trầm ngâm trong chốc lát, hắn rút cuộc nói: "Tóm lại, xin người hãy cẩn thận."

"Ta hiểu!" Tiếu Ân vỗ vai hắn nói: "Ta muốn được yên tĩnh một chút."

Daier gật đầu, mang mọi người rời khỏi.

Solomon thấp giọng hỏi thăm: "Daier, ngươi có cảm thấy hắn giống như một ma pháp sư không?"

"Ta không biết!" Daier nhìn hắn một cái trầm giọng nói: "Nhưng cha của ta đã từng nói một câu: "Dùng người thì không được nghi ngờ"."

Diya ở phía sau chậm rãi gật đầu. Hắn là kẻ duy nhất ở đây từng chịu khổ trong tay Tiếu Ân, tự nhiên hắn biết rõ sự thần kì của bộ áo giáp ma pháp này. Hắn cũng biết tài bắn cung xuất thần nhập hóa của Tiếu Ân. Tất cả những điều này chắc chắn sẽ khiến cho chiến tranh tát mãn phải ngạc nhiên.

Thấy bọn họ đã đi ra xa. Tiếu Ân mới lấy nhữn thứ tốt trong vòng cổ không gian ra.

Trên bộ áo giáp này có bốn chỗ để đặt năng lượng. Trước kia đặt trong bốn chỗ này là năng lượng hạ cấp tinh thạch. Năng lượng này mặc dù con người không thể sử dụng được nhưng lại cung cấp sinh lực cho đạo cụ ma pháp.

Trước kia, đặt trên bốn chỗ đó là bốn khối năng lượng hạ cấp tinh thạch. Trong tay hắn có mấy trăm khối năng lượng tinh thạch loại này. Là một ma pháp học đồ, nhưng tài phú mà hắn có được, quả thực cả ma pháp sư chính thức cũng không so sánh được.

Nhưng lúc này, Tiếu Ân không hề do dự. Đem tháo bỏ hạ cấp tinh thạch, thay vào đó là bốn khối trung cấp tinh thạch.

Trong vòng cổ của Tiếu Ân có hơn sáu mươi khối trung cấp tinh thạch, lúc này vì cần tắc vô ưu, hắn chấp nhận ra để chuẩn bị.

Sau đó, trên hay tay hắn, mỗi tay đeo một chiếc nhẫn.

Hai chiếc nhẫn này có chứa ma pháp phụ trợ, có thể hình thành vòng phòng hộ, ngăn cản công kích của địch nhân. Ngày xưa, mười ba cái Bạo Tạc Thuật nổ động thời cũng không kích phá được vòng phòng hộ này. Không cần nghĩ cũng biết, vòng phòng hộ này có thể ngăn cản ma pháp công kích, nhưng lại không ngăn cản được dư lực xung kích. Nếu không, chưa chắc Tiếu Ân đã giữ được mạng mình trong rừng Gobbi.

Chuẩn bị xong, Tiếu Ân lấy ma pháp đoản cung và một cây ma pháp tiển, hơn nữa còn chuẩn bị thêm hai cuốn quyển trục cao cấp và mấy khối nhị cấp ma hach chứa đựng Phi Tương Bạo Thuật.

Để đối phó với chiến tranh tát mãn, có thể nói Tiếu Ân đã đem toàn lực ra, không bảo lưu lại gì cả.

Dần dần sắc trời từ từ tối sầm lại. Quả nhiên đúng như dự liệu của Daier, trong bộ lạc cũng không có ai tìm Tuyết Lang Nhân bị mật tích. Có điều xem trên trang phục trên người Tuyết Lang Nhân, có quá nửa chỉ là con một của một người bình dân bình thường, tự nhiên khó có khả năng khiến cả bộ lạc dốc sức tìm kiếm.

Lần này Daier mang tới đây phần lớn là lang nhân, dù chiến sĩ loài người thì cũng đều là những kẻ hung tợn. Hơn nữa một khi ẩn núp, dường như mỗi cá nhân đều tinh thông, nhìn động tác của bọn họ, thậm chí Tiếu Ân hoài nghi, trước kia bọn họ từng được huấn luyện. Nếu như vậy Daier quả là đáng sợ.

Động tác của Kim và Lai An cùng hai vị tát mãn cũng vô cùng nhẹ nhàng, bọn họ gia trì thêm cho mình vài loại pháp thuật phụ trợ. Nhiệm vụ của bọn họ cực đơn giản, trực tiếp nhất, đó chính là xâm nhập vào trong bộ lạc của đối phương, sử dụng ma pháp hoặc dùng thuốc, khiến cho những người bộ lạc mất đi khả năng chiến đấu.

Chỉ đơn thuần dựa vào ma pháp thì rất khó làm được điều này, nhưng tát mãn lại có một số thủ đoạn nhỏ có thể làm được như vậy.

Cách đó không xa, toàn thân Tiếu Ân mặc áo giáp, một tay cầm đại kiếm, một tay cầm đoản cung, lúc nào cũng có thể bắn tên.

Rốt cuộc Daier vung tay lên. Kim, Lai An và ba gã lang nhân tát mãn thi triển ra pháp thuật mình đã chuẩn bị, oanh kích về phía bộ lạc.

Nếu trong bộ lạc có chiến tranh tát mãn, kế hoạch đánh lén của bọn họ đành phải thay đổi.

Nếu như không có kẻ này, bọn họ có thể từ từ tiến đến. nhưng đã có kẻ này tọa trấn, như vậy bên Daier chỉ có duy nhất một lần để ra tay, bởi vì một khi có năng lượng dao động, chắc chắn sẽ khiến đối phương chú ý. Điểm này, ngay cả Tiếu Ân cũng không có biện pháp che dấu.

Quả nhiên, ba vị tát mãn vừa mới phóng ra khí độc mà mình chế tạo, trong bộ lạc nhất thời phát ra một tiếng sói tru kinh thiên động địa.

Sau đó một thân ảnh cao lớn xuất hiện, phá tan được đỉnh của chiếc lều vải bay ra.

Đám người Daier không nương tay chút nào, một khi tát mãn đã động thủ, bọn họ lập tức giết vào. Kim và Lai An không ngừng sử dụng ma pháp hỏa hệ, tại mỗi nơi mà hai người đi qua đều bị đốt cháy, mặc dù hai người không động thủ giết người, nhưng để tạo ra hỗn loạn thì không nghi ngờ gì là kinh khủng nhất.

Chỉ trong giây lát, bốn phía bộ lạc đều có lửa bốc lên, nhất thời cả bộ lạc lâm vào hỗn loạn.

Giữa không trung là một lang nhân cao lớn, cả người có bộ lông trắng như tuyết. Khuôn mặt của hắn cực kỳ hung hãn, trên người dao động một loại ánh sáng màu lam nhạt bao quanh người hắn, giống như một bộ áo giáp xinh đẹp.

Hắn bay lên giữa không trung, hô to một tiếng nhắc nhở tộc nhân. Đang muốn bay xuống hỗ trợ tộc nhân, đột nhiên hắn cảm nhận được một luồng sát khí sắc bén nhắm vào mình.

Ở bên cạnh, Tiếu Ân đã sớm chuẩn bị, ngón tay buông lỏng xuống, ma pháp tiễn bằng tốc độ nhanh nhất, rời khỏi đoản cung, hung hăng bắn vào đầu Milligan.

Ầm một tiếng nhỏ, ma pháp tiễn vỡ tan thành hai mảnh. Ma pháp tiễn bắn vào đầu lang nhân thì dừng lại. Trên đầu hắn, một tầng ánh sáng màu lam sáng lên, không nhân nhượng chặn ma pháp tiễn lại.

Tiếu Ân biến sắc, hai chân dùng lực một chút, nhất thời bay lên trên không trung. Một mũi tên nữa bắn ra, lần này bắn thẳng về phía đối phương.

Đồng thời, khi hắn rời đi, trên mặt đất mơ hồ tản ra một tia năng lượng dao động. trong một phạm vi nhất định, một lực trường thần kỳ được hình thành, mà trên người những Tuyết Lang Nhân chịu khổ trước khi tử vong tỏa ra một nguồn năng lượng quỷ dị, từ từ bị hút vào trong đó.

Nhưng điều đáng tiếc, đó là uy lực của ma pháp tiễn không đủ, không thể công kích được khải giáp màu lam của đối phương. Ngoài việc khiến lang nhân thấy choáng váng ra, không có bất cứ tác dụng gì.

Nhưng đối với Tiếu Ân thì hắn đã đạt được mục đích.

Phong Tường Thuật trên áo giáp tự khởi động, Tiếu Ân mặc chiếc áo giáp, nặng mấy trăm cân, giống như một chiếc búa lớn lao về phía đối phương, đồng thời hắn thay cung bằng kiếm. Khi tiếp xúc với đối phương, đại kiếm trong tay phát ra Phong Nhận Thuật, hơn nữa còn mang theo âm thanh xé gió bổ thẳng vào đối phương.

Hôm nay chắc chắn là ngày xui xẻo nhất trong cuộc đời của Milligan. Vừa mới lên tiếng cảnh báo, hắn đã bị người khác bắn liên tiếp hai tiễn, hai tiễn này vừa nhanh vừa độc. Nếu như không phải trước khi nhảy ra, hắn đã phát động áo giáp linh vật thì giờ phút này hắn đã là người chết.

Không chờ hắn bừng tỉnh, màn tiếp theo càng khiến hắn thêm sợ hãi.

Một kỵ sĩ toàn thân mặc trọng giáp, hai tay cầm hung khí đại kiếm siêu cấp, bay thẳng về phía hắn.

Sống hơn ba mươi năm, đừng nói là cho tới bây giờ chưa từng thấy qua cảnh này, thậm chí nghe nói qua cũng không có nốt.

Nếu như đối phương cưỡi ma thú phi hành, nhất định hắn sẽ không thất kinh, nhưng dưới chân đối phương không hề có gì cả, khiến cho lang nhân trong nháy mắt thất thần, người này là ai?

"Ầm." Phong Nhận Thuật đánh thẳng vào người Milligan, một kích này khiến hắn bừng tỉnh lại từ trong khiếp sợ, vị chiến tranh tát mãn vừa tấn chức này quát lớn một tiếng, bắt đầu di động trong không trung.

Ánh sáng màu lam trên người hắn giống như có linh tính. Thân hình hắn bay ra xa. Nhưng Tiếu Ân liền phát động Phong Tường Thuật đuổi theo hắn, mục đích không đạt được thề không bỏ qua.

Nếu như Milligan bỏ chạy không chiến đấu nữa, chắc chắn Tiếu Ân sẽ vui mừng mà phụng bồi.

Bởi vì trên áo giáp có khảm bốn khối trung cấp năng lượng tinh thạch, đủ cho hắn phi hành trong một thời gian dài, quan trọng hơn nữa là, Tiếu Ân không hề quan tâm đến cuộc chiến đấu trong bộ lạc Tuyết Lang Nhân.

Quả nhiên, Milligan vặn vẹo trên không trung vài cái, liền bay trở lại, mục tiêu của hắn rất rõ ràng, tạm thời bỏ qua tên quái vật mặc áo giáp có thể bay lượn để giải quyết cục diện hỗn loạn phía dưới.

Giờ phút này trong bộ lạc Tuyết Lang Nhân nổi lên một trận máu tanh. Hai trăm năm mươi người có tổ chức tiến công, ngay cả lúc bình thường cũng đủ khiến bộ lạc trao đảo. Hơn nữa còn có hai tên có hơn trăm quyển trục, liều mạng phòng thích ma pháp, cùng ba gã tát mãn thi triển những phương thức công kích quỷ quái. Như thế, ngay cả khi quang minh chính đại giao phong cũng đủ để tiêu diệt bộ lạc này.

Mà lúc này, bọn họ lại nhân lúc ban đêm, hèn hạ tiến đánh lén, hơn nữa còn biến chiến trường thành một mảng hỗn loạn, dưới tình huống này, kết cục của hơn nghìn người trong bộ lạc bao gồm cả người già và trẻ nhỏ đã sớm bị định đoạt.

Daier dẫn theo bộ tộc Thanh Lang, mỗi người trong tay đều cầm một cây loan đao màu đen. Mỗi đao chém xuống là có một người nằm xuống. Khắp nơi có vô số tay chân đứt gãy, máu tươi văng khắp nơi, vô số người kêu gào, cầu cứu, liều mạng vang lên cùng một chỗ. Vốn là nơi yên bình giờ lại biến thành địa ngục trần gian.

Rất nhiều năng lượng sát lục được sinh ra, giống như nước sông chui vào biển lớn, chui vào ba khối ma hạch cấp sáu được Tiếu Ân giấu dưới đất trong bộ lạc Tuyết Lang Nhân. Bất tri bất giác, mỗi người đều như bị luồng khí tức hung ác đó làm mất đi lý trí, đôi mắt mơ hồ đỏ lên, liều mạng chém giết địch nhân xung quanh.

Milligan ở giữa không trung, đương nhiên có thể rõ ràng nhìn thấy tất cả mọi việc. Hắn hét lên một tiếng, dùng tốt độ nhanh nhất để bay xuống, nhưng dù động tác của hắn có nhanh hơn nữa, lại không thể thoát được sự bám đuổi của Tiếu Ân khi Tiếu Ân thi triển Phong Tường Thuật.

Cho nên khi hắn vừa đi vào trong bộ lạc Tuyết Lang Nhân thì bị Tiếu Ân chặn lại.

Ở chỗ này, Tiếu Ân có thể cảm ứng rõ trong không gian tràn đầy những luồng sát khí cường đại, từng cảm ứng qua khí tức của chết choc, hắn đương nhiên hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra, không thể tưởng tượng được tác dụng thần kỳ của trường lực khi hấp thu sát lục, không ngờ lại sớm phát huy được một phần uy lực của đạo cụ.

Có điều uy lực trước mắt cũng không quá cường đại, dường như chỉ có thể kích phát được sự tàn bạo của lang nhân, khiến cho bọn họ trở nên dũng mãnh hơn, cũng không có thêm tác dụng gì nữa… Hơn nữa, ghê gớm nhất đó là luồng khí hung bạo này chẳng những khiến cho đám người Daier trở nên hung ác bạo tàn, đồng thời còn kích phát cả bản tính hung tàn trong cơ thể Tuyết Lang Nhân, mặc dù trong cơ thể có rất nhiều người già và trẻ nhỏ nhưng thực lực của bọn họ cũng không thể coi thường.

Khiến Tiếu Ân dở khóc dở cười là có một bộ phận Tuyết Lang Nhân dường như quá sợ hãi, bọn họ không phân biệt được địch ta, cứ thế liều mạng chém giết người bên cạnh, dù những người này là bộ tộc Thanh Lang hay đồng bào thân hữu của chính mình, là do quá sợ hãi mà đánh mất lý trí của chính mình.

Hơn nữa xu thế này còn có dấu hiệu mở rộng ra. Đặc biệt là những Tuyết Lang Nhân nhỏ yếu, hiện tượng này càng biểu hiện rõ.

Đồng thời, khí tức này cũng không có tác dụng gì đối với những người có tinh thần lực cường đại pháp sư, tát mãn và những chiến sĩ có ý chí cực kỳ cường đại như Parker và Daier. Trong tay có quyển trục, Kim và Lai An trở nên điên cuồng táo bạo, những người này không thêm tránh né, trực tiếp lấy thân thể để chống lại ma pháp. Mà ma pháp có uy lực cường đại, có uy lực lớn hơn hỏa dược và đạn dược trên trái đất, những Tuyết Lang Nhân bình thường sao có thể chống lại được.

Cho nên khi hai vị pháp sư liên tục xé quyển trục ra, ma pháp phóng thích ra, thường tạo ra hiệu quả không ngờ tới được, tiêu diệt rất nhiều sinh mệnh của đối phương.

Thực lực của ba gã tát mãn mặc dù còn lâu mới bằng được Milligan, nhưng đã là thú nhân tát mãn, ba người có vô số thủ đoạn quỷ dị, đặc biệt là trong hỗn chiến, người bình thường còn lâu mới bì kịp được lực sát thương của bọn họ.

Đương nhiên so về tố chất của chiến sỹ, lần này Daier mang tới đây hai trăm năm mươi chiến sỹ, đều là những lão binh dày dạn kinh nghiệm sa trường, lợi hại hơn hẳn so với những chiến sỹ của bộ lạc Tuyết Lang Nhân.

Cho nên mặc dù đôi bên chiến đấu thảm thiết nhưng đám người Daier dần chiếm được ưu thế rõ ràng.

Milligan gào lên một tiếng, ánh sáng màu lam trên cơ thể điên cuồng chuyển động, tỏa ra xung quanh.

Không biết ánh sáng màu lam này do vật gì biến thành, tóm lại khi nó lan tỏa xuống phía dưới, những Tuyết Lang Nhân đang tự giết hại lẫn nhau chậm rãi ngừng lại, trong ánh mắt của bọn họ lộ ra vẻ mờ mịt, dường như không hiểu hành vi vừa rồi của mình.

Đứng ở một bên xem náo nhiệt, Tiếu Ân biến sắc. Dù đã sớm biết tát mãn có những thủ đoạn quỷ dị khó lường. Nhưng có thể phá giải năng lượng sát lục vẫn khiến hắn thất kinh. Giờ phút này, Tiếu Ân không dám chậm trễ, hai tay hắn lấy ra hai quyển trục, tung ra hai khối ma hạch, hai Phong Nhận Thuật to lớn mang theo tiếng rít gào chém về phía đối phương. Ẩn giấu phía sau là hai ma pháp Phi Tường Bạo Tạc Thuật.

Tiếu Ân không vận dụng lực lượng tinh thần của bản thân, chẳng qua chỉ lợi dụng quyển trục ma pháp và ma hạch để tiến hành công kích.

Đối với ma pháp sư, mỗi một tia lực lượng tinh thần đều rất quý giá, đặc biệt là khi đối mặt với đối thủ mạnh hơn mình, thêm một ít lực lượng tinh thần là thêm một phần tiền vốn để bảo vệ sinh mệnh. Cho nên từ đầu đến cuối, Tiếu Ân đều chỉ nhờ vào bộ áo giáp và quyển trục. Còn lực lượng tinh thần của bản thân, tự nhiên tới thời khắc mấu chốt mới có thể sử dụng.

Đối mặt với pháp thuật của Tiếu Ân, Milligan không dám chậm trễ, ánh sáng màu lam trên người hắn sáng lên, giữa không trung chợt phát ra hai tiếng rít chói tai. Hai đạo Phong Nhận Thuật dường như gặp phải một luồng năng lượng phong hệ cường đại khác. Cả hai va vào nhau, tạo ra một tiếng nổ lớn.

Tiếng nổ còn chưa biến mất, ẩn sau Phong Nhận Thuật, Phi Tường Bạo Tạc Thuật đột nhiên nổ mạnh. Sóng xung kích cường đại khuếch tán ra bốn phương tám hướng.

Sớm có chuẩn bị từ trước, Tiếu Ân lùi nhanh về phía sau, đồng thời hai cánh tay duỗi ra, trên người xuất hiện thêm vòng phòng hộ nhị cấp ma pháp, cản dư lực của sóng công kích lại.

Nhưng Milligan lại không có may mắn như vậy, mặc dù hắn phát giác ra ở giữa không trung có hai khối ma hạch. Nhưng hắn lại không biết đó là vật gì, chỉ khi nó nổ mạnh, hắn mới cảm nhận được sự cường đại của luồng sóng xung kích. Có điều ánh sáng màu lam lưu động trên người hắn quả thực cường đại. Ngay cả dư lực cường đại của sóng xung kích xung kích cũng không bị đánh tan, giống như một ngọn lửa lung lay trước gió, nhìn qua lúc nào cũng có thể bị dập tắt, nhưng lại cực kỳ ương ngạnh.

Vụ nổ mạnh trên bầu trời khiến mọi người đang chiến đấu dưới đất thấy thất kinh. Thấy ánh sáng màu lam trên bầu trời trở nên yếu ớt vô cùng với việc nghe được tiếng nổ mạnh lạ thường, đám người Daier trở lên hưng phấn, hô to một tiếng, khí thế tăng lên.

Mà sắc mặt đám Tuyết Lang Nhân trở lên ảm đạm, coi nhơ không bị khí tức sát lục làm mất đi ý chí, giờ phút này bọn họ cũng không còn tin tưởng gì nữa.

Tiếu Ân mặc áo giáp bay ngược về phía sau mấy chục thước, dư âm của vụ nổ mạnh dần tan biến. nhưng hắn không chờ nó tiêu tán hoàn toàn, lại bay lên.

Đối với chiến đấu trên không, Tiếu Ân nắm chắc hơn đối phương, điều này có liên quan tới tính chất đặc thù của Bạo Tạc Thuật. Bởi vì trong số ma pháp hạ cấp có thể sinh ra hiệu quả hỗn hợp thì chỉ có ma pháp nguyên tố triệu hoán hệ, cho nên Milligan không kịp đề phòng, tự nhiên ăn không tiêu.

Tốc độ của Tiếu Ân cực nhanh, mặc dù sự linh hoạt không bằng ở dưới đất nhưng hắn vẫn khống chế rất tốt. Khi Milligan vẫn còn đang chống lại dư lực của sóng xung kích, Tiếu Ân đã áp sát lại, hai tay giơ cao đại kiếm, hung hăng chém xuống.

Giờ phút này, ánh sáng màu lam trên người Milligan đã ảm đạm đi rất nhiều, nếu như bị một kiếm này chém trúng, rất có khả năng, hắn sẽ bị chém thành hai mảnh.

Song ngay khi một kiếm của Tiếu Ân sắp chém xuống, ánh sáng màu lam trên người Milligan lại bộc phát. Ánh sáng màu lam đó không phải dùng để phòng hộ, mà trực tiếp bắn về phía Tiếu Ân.

Sắc mặt Tiếu Ân khẽ biến. Hắn không nghĩ ngợi lui về phía sau. Giờ phút này, hắn đã chiếm thế thượng phong, không tội gì mà phải lưỡng bại câu thương cùng đối phương, trước khi không biết rõ lai lịch của vầng ánh sáng màu lam đó, hắn không muốn mạo hiểm.

Thu hồi đại kiếm, tay Tiếu Ân vung lên, vòng phòng hộ cấp ba trên áo giáp cùng ma pháp Thuẫn Bài cấp hai đồng thời hiện lên, hình thành lên một tấm hộ thuẫn không thể phá vỡ ở trước mặt.

Ánh sáng màu lam của đối phương xung kích hộ thuẫn, nhưng không cách nào đánh vỡ được hộ thuẫn do Tiếu Ân dùng vòng phòng hộ cấp ba và ma pháp thuẫn bài cấp hai tạo ra.

Nhìn tình cảnh này, cuối cùng Tiếu Ân thở phào một hơi. Vốn có chút không yên tâm, giờ đã hơi vững vàng trở lại, không thể tưởng tượng được thực lực của đối phương không cường đại như phỏng đoán của mình. Mình còn chưa vận dụng lực phòng hộ của hai chiếc nhẫn mà đã ngăn cản được công kích của đối phương, nếu đối phương không cách nào phá được vòng phòng hộ của mình, thế thì phải so đấu xem ma pháp của ai lợi hại hơn đi. Thắng lợi cuối cùng chắc chắn thuộc về hắn.

Sắc mặt Milligan đại biến. Khi công kích mất đi hiệu quả, trong lòng hắn tràn ngập khổ sở. Nhìn kẻ đối diện toàn thân bao phủ lớp giáp dày, hắn có một loại xúc động muốn xoay người bỏ chạy.

Đến cuối cùng đối phương là ai? Cung tiễn thủ, pháp sư hay là chiến sĩ?

Loại đối thủ này hắn chưa từng nghe nói qua chứ đừng nói là gặp.

Có điều hai mắt hắn đột nhiên mở ra, chú ý tới hoa văn trên bộ áo giáp. Dưới ánh sáng của những ngọn lửa, hắn lập tức hiểu ra, đối phương sử dụng ma pháp không phải là do năng lực của bản thân, mà là trên bộ áo giáp có sẵn ma pháp.

Một khi nghĩ thông suốt điểm này, nhất thời trong lòng Milligan trấn định trở lại. Khóe miệng hắn cong lên, tức giận nói ra hai chữ: "Muốn chết!"

Dứt lời, hắn cắn răng một cái, trong miệng phun ra một luồng máu tươi. Nhất thời ánh sáng màu lam trên người hắn sáng rực lên. Mặc dù giờ phút này thì số lượng hay độ sáng thì ánh sáng màu lam không thể so với lúc ban đầu, nhưng dưới công pháp đặc thù của hắn vẫn pháp ra uy năng to lớn, một luồng ánh sáng màu lam nhanh như thiểm điện bay về phía Tiếu Ân.

Hừ lạnh một tiếng, Tiếu Ân vung tay lên thi triển ma pháp hộ thuẫn, đồng thời khởi động ma pháp hộ thuẫn trên áo giáp. Mặc dù trên áo giáp có khắc ma pháp làm lạnh, nhưng vấn đề là bộ áo giáp này chứa đựng toàn bộ tâm huyết của hắn, bên trong còn tàng trữ nhiều ma pháp.

Phá được một cái hộ thuẫn thì thế nào, ta còn cái thứ hai nữa.

Song lúc này, dường như lại có sự khác biệt. Milligan phát ra ánh sáng màu lam không trực tiếp đâm thẳng vào hộ thuẫn, mà khi cách hộ thuẫn nửa thước, đột nhiên lại bùng nổ ra.

Lập tức trong không khí bị nhiễu loạn, đặc biệt là khí lưu quanh người Tiếu Ân lại càng bị ảnh hưởng lớn.

Lắc lư giữa không trung vài cái, Tiếu Ân lập tức phát hiện ra, bản thân mình không thể khống chế được thân thể.

Trong lòng hắn rùng mình, nguyên nhân là do hắn phát động Phong Tường Thuật trên bộ áo giáp, cho nên một khi nguyên tố xung quanh bị nhiễu loạn, hắn không có cách để nắm giữ.

Xem ra Milligan là một kẻ thông minh, biết cách đối phó với chiến sĩ sử dụng đạo cụ ma pháp.

"Vù" Cuối cùng Tiếu Ân không thể duy trì ở trên không trung, phảng phất như con diều đứt dây rơi xuống mặt đất.

Milligan cười lạnh một tiếng, ánh sáng màu lam hóa thành một đạo ánh sáng hoa lệ, đuổi theo Tiếu Ân. Hắn đã nhìn ra, trong những kẻ tới tập kích đêm nay, chắc chắn thực lực Tiếu Ân phải xếp thứ nhất, thứ hai. Đối với Milligan mà nói thì bộ áo giáp đó có giá trị liên thành. Nếu để cho một chiến sĩ cường đại mặc vào, chỉ cần có đủ năng lượng tinh thạch cung cấp, thậm chí có thể đối phó được ma pháp sư phổ thông.

Cho nên Milligan mới quyết định, dù như thế nào cũng phải giết chết Tiếu Ân. Đương nhiên, nếu như có thể, đoạt được bộ áo giáp này là tốt nhất.

Tốc độ của Milligan rất nhanh. Dưới sự trợ giúp của ánh sáng màu lam, hắn đồng thời rơi xuống cùng lúc với Tiếu Ân. Hắn vung tay lên, một tia sáng màu lam ly thể, cuốn về phía Tiếu Ân, hắn chuẩn bị sau khi Tiếu Ân rơi xuống đất, lập tức trói lấy Tiếu Ân.

Song một giây trước khi Tiếu Ân rơi xuống đất, thân thể hắn đột nhiên nhẹ nhàng, giống như là một chiếc lá, cách mặt đất khoảng nửa thước, thì lại lơ lửng trên không trung.

Milligan ngẩn ra, một luồng khí tức nguy hiểm xuất hiện sau gáy, khiến tóc gáy trên người hắn dựng đứng lên.

Tiếu Ân cười lớn một tiếng, thân thể nhẹ nhàng bay lên, tối nay đây là lần đầu tiên hắn sử dụng ma pháp. Mặc dù Phong Tường Thuật đối với bát cấp học đồ như hắn mà nói có một gánh nặng rất lớn, nhưng trong thời khắc mấu chốt, Tiếu Ân không chút do dự thi triển ra.

Khoảng cách giữa đôi bên hết sức gần nhau. Tiếu Ân sử dụng Phong Tường Thuật, cả thân thể giống như tên rời cung phóng ra, sử dụng thân thể của mình, lao về phía Milligan.

Chiến tranh tát mãn cực kỳ hoảng sợ. Hắn liều mạng muốn gọi tia sáng màu lam về nhưng đột nhiên phát sinh biến hóa, khiến cho phản ứng của hắn trở nên chậm chạp.

Thân thể Tiếu Ân đụng phải thân thể của Milligan, đồng thời đại kiếm trên tay cũng đâm thủng vòng sáng phòng hộ màu lam trên người hắn, tạo ra một lỗ thủng trên bụng Milligan.

Milligan hét lớn một tiếng, thanh âm tràn ngập sự tuyệt vọng và thống khổ, hai mắt hắn nhắm lại, một cỗ hung khí trời sinh ẩn chứa trong thân thể lang nhân trong thời khắc này hoàn toàn bộc phát ra.

Hai tay hắn nắm chặt, bắt lấy thân của đại kiếm. Hai tay của hắn giống như một cây thiết bản, tràn ngập lực lượng.

Tiếu Ân bất động, hắn quyết định rất nhanh, buông tay, đồng thời nhanh như thiểm điện lùi về phía sau. Song giờ phút này, hắn thấy rõ cặp mắt của Milligan, cặp mắt tràn ngập tơ máu, trông vô cùng kinh khủng.

Toàn bộ ánh sáng màu lam trên người lang nhân tát mãn biến mất, thân hình hắn mất đi chỗ dựa, nặng nề ngã xuống, nhưng đúng lúc đó, hắn mở miệng ra, một đạo tinh thần dao động không nhìn thấy được đâm về phía Tiếu Ân.

Đang ở giữa không trung, đột nhiên đầu Tiếu Ân đau nhói. Một cỗ chấp niệm mang theo lực lượng tinh thần phá tan vòng phòng hộ hắn bố trí bên ngoài, không gặp phải trở ngại nào tiến vào trong đầu hắn.

Tinh thần Tiếu Ân trở nên hoảng hốt. Đầu giống như bị một cây chùy sắt giáng thẳng xuống. Thân thể mất đi lực khống chế, Phong Tường Thuật trong nháy mắt tiêu tán, ngã xuống giống như lang nhân.

Trước khi thần trí tiêu tán, trong lòng Tiếu Ân vô cùng oán giận, tên tát mãn đó rốt cuộc sử dụng công kích gì? Tại sao hai chiếc nhẫn trên tay mình không phòng hộ được. Căn bản không tạo ra tác dụng gì?

"Ầm!" Tiếu Ân và Milligan đồng thời ngã xuống đất. Cũng may, hai người không phải rơi từ trên cao mấy chục thước xuống mà chỉ cách mặt đất khoảng vài thước, xuống bên ngoài vòng chiến đấu. Hôn mê bất tỉnh như vậy mà rơi xuống, nếu không ngã chết tại chỗ thì cũng bị người khác chém thành một đống thịt nát.

Lâm vào trạng thái hôn mê, Tiếu Ân tựa hồ cảm nhận được sự nguy hiểm, hắn liều mạng nói mình phải tỉnh lại, nhất định phải tỉnh lại. Nhưng đầu của hắn vẫn như cũ, cực kỳ đau đớn. Toàn bộ lực lượng tinh thần giống như bị giam lại, không thể nào thoát ra ngoài.

Không chỉ có như thế, căn nhà giam đó còn không ngừng thu nhỏ lại, dường như không khiến lực lượng tinh thần của hắn hao mòn hết thì không bỏ qua.

Cảm giác nguy cơ càng thêm mãnh liệt, cuối cùng Tiếu Ân tỉnh lại.

Nhưng hắn không phải tỉnh lại ở bên ngoài, mà trực tiếp tỉnh lại trong một không gian thần bí.

Trước mặt hắn, dường như có một khuôn mặt vặn vẹo, sát khí mãnh liệt không ngừng tỏa ra từ khuôn mặt đó, tràn đầy trong không gian.

Tiếu Ân xoay người muốn bỏ chạy, nhưng trong phiến không gian này dường như tràn ngập lực lượng của đối phương, loại áp lực và sát khí khổng lồ khiến hắn không làm chủ được bản thân.

Những hình ảnh quen thuộc không ngừng xuất hiện trước mặt Tiếu Ân, lão Bond, kỵ sĩ Scott, sư phụ Maren, Benson, trong lòng hắn có một dự cảm kinh khủng, dường như những người này một khi biến mất, cũng là lúc hắn mất mạng,

Bỗng nhiên đúng lúc này, một hình ảnh vừa quen thuộc lại vừa xa lạ xuất hiện.

Đó là các tòa nhà cao tầng, xe cộ không ngừng di chuyển trên đường. Đó là một bức tranh miêu tả cuộc sống ở đô thị? Tại sao lại xuất hiện ở đây?

Một ý niệm giống như thiểm điện xuất hiện trong đầu hắn, sau đó quá trình giao thủ giữa hắn và Milligan xuất hiện trong đầu hắn.

Thoáng nhìn qua, cuối cùng hắn hiểu ra, bản thân mình gặp phải vấn đề gì.

Tiếu Ân hít sâu một hơi. Thân thể của hắn chậm rãi đứng lên. Mặc dù áp lực xung quanh vẫn cường đại như cũ, mặc dù chân hắn run rẩy, nhưng hắn vẫn kiên trì, không hề lùi bước, từ từ đứng lên.

"Milligan, đây là tinh thần cuối cùng mà ngươi công kích sao?" Khuôn mặt Tiếu Ân trở lên dữ tợn giống như một ác ma đến từ địa ngục nói: "Lực lượng tinh thần của ngươi quả là cường đại. Nhưng đáng tiếc, đây là địa bàn của ta."

Phảng phất như đáp lại lời của Tiếu Ân, xung quanh vang lên liên tiếp những tiếng đổ vỡ. trong không gian xuất hiện một khe hở nhỏ rất khó có thể phát hiện.

Khuôn mặt đối diện phát ra những tiếng kêu gào không cam lòng, dường như không tin vào chuyện đang phát sinh trước mắt.

Tiếu Ân nhíu mày. Một cỗ lực lượng tinh thần từ trên người hắn tuôn ra. Lực lượng có lẽ không quá cường đại như đối phương nhưng hắn nói không gian nơi này là địa bàn của hắn, là thế giới của hắn, quả thực không sai.

Khi lực lượng tinh thần của Tiếu Ân liên lạc được với ngoại giới lập tức bộc phát ra một cỗ lực lượng to lớn, khó có thể tưởng tượng được. Lực lượng này vô cùng tinh túy, dường như không gì không phá được đập bể không gian thành từng mảnh nhỏ.

Khuôn mặt đối diện phát ra tiếng kêu tuyệt vọng không cam, sau đó biến mất vô tung vô ảnh.

Lực lượng tinh thần của Tiếu Ân nhanh chóng khuếch trương, tự nhiên hấp thu toàn bộ lực lượng của đối phương để lại. Là một ma pháp sư, hắn biết, vừa rồi mình trải qua tình cảnh cực kỳ nguy hiểm, bởi vì vừa rồi hắn sử dụng lực lượng tinh thần tinh thuần nhất để đối kháng với Milligan. Dưới loại tình huống này, một khi thất bại, trừ việc linh hồn tiêu tán ra, không còn con đường thứ hai có thể đi.

May mà ở đây mình là chủ nhà, cũng may mình còn ký ức một đời trước đó, mới khiến cho Milligan khiếp sợ, cho nên cuối cùng mới có thể chuyển bại thành thắng, giữ được cái mạng nhỏ.

Thở dài ra một hơi, cuối cùng Tiếu Ân mở hai mắt ra.

Dị Giới Chi Quang Não Uy Long - Chương #123


Báo Lỗi Truyện
Chương 123/482