Chương 122: MA THÚ KỴ SĨ




Trên con đường lớn, cỗ xe ngựa chậm rãi di chuyển, bánh xe tiếp xúc với mặt đất tạo nên những âm thanh nhẹ nhàng, giống như một nhạc khúc, khiến người ngồi trên xe mơ màng, buồn ngủ.

Nhưng giờ phút này, ngồi trên xe ngựa, Nick lại cực kỳ hưng phấn, hắn tuyệt đối không ngờ được, ma pháp sư có thực lực cường đại như Tiếu Ân lại nhanh chóng đáp ứng yêu cầu của hắn, đồng ý gia nhập đoàn dong binh của thế tập hiệp sỹ Daier.

Khi Tiếu Ân đột nhiên xuất hiện trước mặt Nick, vị chấp sự đạo tặc công hội thiếu chút nữa đã bỏ trốn, nhưng liên tưởng đến thân phận của đối phương, là ma pháp sư nắm giữ lực lượng thần bí, hắn liền bình tĩnh trở lại.

Khi biết Tiếu Ân đồng ý với yêu cầu của mình, hắn không do dự, dẫn Tiếu Ân tới gia tộc Linton ở quận Reynolds.

Là một gia tộc cao cấp, được sắc phong danh hàm hầu tước, gia tộc Linton tự nhiên chiếm một vùng lãnh thổ rộng lớn. Đặc biệt là tại phương bắc của đại thảo nguyên, gia tộc Linton còn chiếm được cả hai quận.

Sau khi hầu tước đại nhân bệnh chết, hai quận này bị hai người con rể của hắn chiếm đoạt, căn cứ theo luật pháp của đế quốc Lang Nhân, bọn họ dùng lực lượng của mình triệu tập dong binh, bắt đầu phát động tấn công đối với Tuyết Lang Nhân. Trong cuộc chiến tranh này, người nào thu được công lao lớn hơn sẽ kế thừa tước vị hầu tước.

Ở trong đế quốc Lang Nhân, bất kể xét về danh tiếng hay vũ kỹ thì Daier vẫn là một hậu nhân của công huân kỵ sỹ với tiếng tăm hiển hách và rất nhiều công lao. Mặt khác, hắn là một lang nhân cường tráng, cho nên mới lọt vào mắt xanh của hầu tước đại nhân, vì thế hầu tước đại nhân mới gả con gái cho hắn.

Loại chuyện này tại thế giới loài người rất ít khi phát sinh, bởi vì có nhiều yếu tố để dẫn tới một cuộc hôn nhân, đặc biệt là hôn nhân chính trị lại càng nhiều. Nhưng đối với lang nhân thì chuyện này có rất ít yếu tố phải băn khoăn, nếu không Daier mà muốn trở thành người thừa kế của hầu tước đại nhân thì còn gặp phải rất nhiều khó khăn.

Trên đường đi, Nick kể chi tiết những chuyện liên quan tới kỵ sỹ Daier cho Tiếu Ân biết. Hắn rất hy vọng Daier có thể thu được thắng lợi trong cuộc tranh đấu này.

Xe ngựa chợt dừng lại, Nick che mặt, dẫn Tiếu Ân lẳng lặng lẻn vào cửa sau của trang viên.

Đi quanh trang viên vài vòng, rất nhanh hai người đi tới một gian thư phòng rộng lớn.

Trên đường đi, Tiếu Ân yên lặng không nói một câu nào, cho đến khi đến thư phòng, khi bỏ khăn che mặt ra, Tiếu Ân mới cười hỏi: "Nick, ngươi rất quen thuộc với nơi này."

"Đúng vậy!" Nick không do dự nói: "Ta và kỵ sỹ Daier đã liên lạc với nhau hơn mười năm, đương nhiên là quen thuộc với từng ngọn cây ngọn cỏ ở đây."

Trên mặt Tiếu Ân lộ ra một nụ cười thoải mái, nhưng trong lòng hắn lại không hề cười cợt tí nào.

Nick là đạo tặc nổi danh ở đế quốc Lang Nhân, mà gia tộc Linton lại là một gia tộc có thanh danh hiển hách, nhưng hai giai cấp thế lực đối lập này lại kết hợp hoàn mỹ với nhau, đây là trường hợp điển hình của chuyện quan giặc cấu kết với nhau.

Nhưng đã ở thế giới này và trải qua một kiếp người, Tiếu Ân hiểu rõ chuyện này là chuyện bình thường, khó có thể thay đổi được.

Sau một lúc, một vị lang nhân cao lớn đi tới. Từ trên người hắn, Tiếu Ân cảm ứng được một khí thế cường đại.

Trước luồng khí thế này, Nick trở lên nhỏ bé, Tiếu Ân lẳng lặng đánh giá hắn, trong lòng cảm thấy kinh ngạc vạn phần, bởi trên người kẻ này chẳng những có khí thế của nhân vật nắm quyền còn có một tia năng lượng dao động yếu ớt.

Giây phút này, trong mắt Tiếu Ân tràn ngập vẻ nghi hoặc. Chẳng lẽ lang nhân này là một vị ma pháp sư hay lang nhân tát mãn? Nhưng nhìn vóc dáng và cơ bắp trên người hắn, nhìn kiểu gì cũng giống một tên cơ bắp tứ chi phát triển, đơn giản mà nói thì đây là một lang nhân điển hình.

"Kỵ sỹ Daier đại nhân, chào người!" Nick cung kính cúi đầu nói.

Lang nhân cơ bắp cười lớn, nói: "Tiên sinh Nick, chào ngươi."

Hắn quay đầu nhìn về phía Tiếu Ân, hỏi: "Vị này là ai, trước kia ta chưa từng gặp thì phải."

Tiếu Ân cười cười, bất tri bất giác đối với tên cơ bắp này xuất hiện một tia hảo cảm, kẻ thẳng thắn như thế này sao lại kết hợp được với một tên gian manh nhỉ.

"Đại nhân, vị này là ma Tiếu Ân pháp sư, người tự nguyện gia nhập vào quân đội của người, đồng ý theo người đi thảo phạt bộ tộc Tuyết Lang Nhân."

Ánh mắt Daier nhất thời sáng lên, khi nghe được ba chữ ma pháp sư, ngay cả hắn cũng phải kích động.

"Tốt quá, Tiếu Ân pháp sư, có thể được người trợ giúp, thực sự là vinh hạnh của kẻ hèn này."

"Người quá khách khí!" Tiếu Ân thuận miệng đáp, hắn gia nhập đoàn dong binh của Daier, mục đích của hắn không chỉ để giúp đỡ Daier, mà còn là vì để chế tạo ma pháp đạo cụ mới.

Daier do dự một chút nói: "Tiếu Ân pháp sư, đại chiến sắp xảy ra, tha thứ cho ta, không thể tổ chức tiệc rượu để chào mừng người gia nhập. Nhưng ta cam đoan, nếu chúng ta chiến thắng trở về, chắc chắn ta sẽ cử hành yến tiệc long trọng nhất để tiếp đón người…"

"Không cần!" Tiếu Ân thản nhiên cắt đứt lời hứa hẹn của hắn, nói: "Ta tới là để giúp người giành lấy tước vị, trừ chuyện này ra, ta không hy vọng có nhiều người biết đến lai lịch và ý đồ của ta."

Daier ngẩn ra, nhưng hắn cũng biết, đa số ma pháp sư nắm giữ thực lực cường đại đều không giống với người bình thường, cho nên hắn chỉ cười khổ một tiếng.

Ba người trò chuyện một lúc thì có người hầu tiến vào tìm Daier. Tên lang nhân này quả thực bận rộn, đặc biệt khi sắp sửa xuất chinh, tất cả mọi chuyện đều đổ lên vai hắn, khiến hắn bận tới nỗi không thở nổi.

Tiếu Ân và Nick chào từ biệt Daier, nghỉ ngơi ở một gian phòng trong trang viên. Tiếu Ân tất nhiên ở riêng một phòng, hắn dùng lực lượng tinh thần dò xét bốn phía, hỏi: "Nick, vị kỵ sỹ Daier kia chỉ là một kỵ sỹ sao?"

"Đúng vậy, người là một vị kỵ sỹ kiệt xuất." Nick chăm chú nói: "Ngay cả ta, cũng không chống đỡ nổi mười chiêu."

Tiếu Ân nhíu mày hỏi: "Nhưng ta cảm ứng được trên người hắn có năng lượng dao động? Chẳng lẽ ngoại trừ là một vị kỵ sỹ, hắn còn là một ma pháp sư hoặc lang nhân tát mãn sao?"

Nick cười khổ nhìn Tiếu Ân, giây phút này, thực sự hắn rất khó giải thích. Đặc biệt khi đối mặt với Tiếu Ân, tâm tình hắn lại càng khó có thể diễn đạt.

Ma pháp sư? Tát mãn?

Nói giỡn sao, chẳng lẽ ngươi cho rằng một kẻ có được lực lượng của kỵ sỹ, còn có thời gian để học tập ma pháp sao?

Đương nhiên, những câu này hắn không dám nói thẳng với Tiếu Ân, không thể làm gì khác hơn, hắn lắc đầu nói: "Tiếu Ân các hạ, Daier là một vị kỵ sỹ chân chính, hắn không kiêm tu ma pháp hay tát mãn, hơn nữa hắn là lang nhân, không có khả năng trở thành ma pháp sư."

Tiếu Ân vuốt cằm nghi hoặc hỏi: "Thế sao trên người Daier có ma lực dao động?"

"Ma lực dao động?" Nick suy nghĩ trong chốc lát, cuối cùng bừng tỉnh nói: "Tiên sinh Tiếu Ân, kỵ sỹ Daier mặc dù không phải là ma pháp sư nhưng hắn là một vị kỵ sỹ ma thú, trên người hắn có năng lượng dao động chắc là do ở chung lâu với ma thú, cho nên mới nhiễm phải một ít."

Tiếu Ân rùng mình, mặc dù hắn đã sớm nghe qua đại danh của kỵ sỹ ma thú nhưng đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy.

"Ma thú của hắn thuộc loại gì?"

"Là một con song hệ ma lang hiếm thấy." Nick đắc ý nói: "Đây là một con tam cấp ma thú."

Tiếu Ân gật đầu, cuối cùng hắn hiểu ra, tại sao Nick lại đặt cược vào Daier.

"Nick, đối thủ cạnh tranh của Daier là ai? Cũng là kỵ sỹ ma thú sao?"

"Tất nhiên không phải, nhưng chiếm cứ quận Eastbourne là kỵ sỹ Matthew, con thứ hai của bá tước Stanco, mặc dù thực lực cá nhân kém nhưng lại có số lượng dong binh đông. Cách biệt giữa hai bên không lớn."

Tiếu Ân "a" một tiêng. Xem ra song phương mỗi người một vẻ, nhưng một bên thì bằng thực lực cá nhân và sức thu hút để triệu tập dong binh, còn một bên dựa vào lực lượng gia tộc để chiêu mộ.

Nếu như ở trên trái đất, bên thứ hai sẽ chiếm thế thượng phong tuyệt đối, nhưng trong thế giới ma pháp này, lực lượng của đôi bên lại ngang nhau.

Sống yên lành tại trang viên một tháng, theo hiệu lệnh của Daier, cuối cùng đoàn dong binh chính thức xuất phát.

Tiếu Ân tự nhiên đi theo đoàn, còn Nick, sau khi bàn bạc cụ thể với Tiếu Ân, liền rời khỏi quận Reynolds.

Dù sao hắn cũng là một tên đạo tặc nổi tiếng. Nếu như để kẻ khác nắm được chứng cứ hắn cấu kết với Daier thì sẽ tạo ra ảnh hưởng xấu trong việc tranh đoạt chức hầu tước của Daier.

Nhưng trước khi rời đi, Nick có nói cho Daier biết, Tiếu Ân là một vị ma pháp sư có thực lực cường đại. Mặc dù hắn không kể lại chuyện giao thủ với Tiếu Ân nhưng từ thái độ khiêm nhường của hắn khi nhắn nhủ lại, Daier xác định được Nick không phao tin nhảm.

Trước khi xuất phát một ngày, Daier tự mình tới phòng của Tiếu Ân, mời hắn tham gia cuộc họp chuẩn bị trước khi chiến đấu.

Mặc dù Tiếu Ân không có nhiều kinh nghiệm về chiến tranh, nhưng hắn biết tầm quan trọng của cuộc họp này, chỉ là hắn không hiểu sao Daier lại mời một ma pháp sư như hắn tham gia, chẳng lẽ Daier muốn mời hắn làm quan chỉ huy? Suy nghĩ này quá điên đi.

Trong một căn phòng rộng lớn, đã có mấy người ngồi, trừ mười đại hán thô tráng ra, còn có bốn người mặc áo choàng, trên người bọn họ lộ ra năng lượng dao động.

Lực lượng tinh thần của Tiếu Ân đảo qua trên người bọn họ một vòng, nhất thời hắn thấy yên lòng.

Thực lực của mấy tên này nhiều nhất chỉ ngang với pháp sư và lang nhân tóc bạc trong đoàn đạo tặc Nick, chỉ cần đối phương không giở thủ đoạn lưỡng bại câu thương ra, trên cơ bản không tạo ra uy hiếp gì đối với Tiếu Ân.

Daier và Tiếu Ân tiến vào, giới thiệu cho Tiếu Ân biết những người này.

Đoàn dong binh có tổng cộng hơn năm trăm người, mặc dù nhân số kém hơn so với đoàn dong binh của Matthew, nhưng đây là khả năng lớn nhất mà thế tập kỵ sỹ thừa nhận được.

Mười tên tráng hạn trong đội ngũ năm trăm người, mỗi người thống lĩnh một trăm người này là những bằng hữu Daier quen được khi đi lịch lãm, mỗi người đều có năng lực cường đại. Đương nhiên ngoài Daier ra, trong bọn họ không có ai là kỵ sỹ ma thú.

Bốn người khoác áo choàng là ma pháp sư và lang nhân tát mãn do Daier dùng trăm phương ngàn kế mời về.

Trong đó pháp sư tự do là Kim và Lai An, lang nhân tát mãn là Stanley và Solomon.

Mỗi nơi có bản sắc riêng của mình. Trên đại thảo nguyên, ma pháp sư và tát mãn có thói quen mặc áo choàng, giống như ma pháp sư loài người có thói quen mặc ma pháp bào, là do phong tục tập quán khác nhau của mỗi nơi.

Còn về Tiếu Ân, khi tới đại thảo nguyên, hắn không mặc ma pháp bào nữa, cũng không có thói quen mặc áo choàng, nhưng khi hắn tiến vào, bốn người này lập tức nhận ra năng lượng dao động trên người hắn, ánh mắt nhìn về phía hắn mang theo vẻ cảnh giác và đề phòng.

Động tác của bọn họ bị Daier nhìn ra. Nhưng đối với một vị chỉ huy như hắn thì chỉ cần thủ hạ dưới trướng không công khai đối địch với nhau, hắn vẫn duy trì quan hệ cạnh trạnh, đối với kẻ thống trị thì ngược lại đó là chuyện tốt.

Đương nhiên, nếu bọn họ vượt quá giới hạn thì đó là một trường tai nạn, để duy trì quan hệ này như thế nào còn phải xem bản lĩnh của kẻ chỉ huy.

Sau khi giới thiệu mọi người xong, Daier cao giọng nói: "Các vị, theo tin tức mà ta thu được, dong binh đoàn Matthew tổng cộng có một ngàn hai trăm người."

Tất cả mọi người trong phòng nhíu mày lại, mặc dù bọn họ biết, nhân số giữa đôi bên sẽ có sự khác biệt, nhưng không tưởng được, khác biệt giữa đôi bên là gấp đôi.

Daier tiếp tục nói: "Mục tiêu cuối cùng của ta và Matthew là hai bộ lạc trung bình của Tuyết Lang Nhân. Đương nhiên, dọc trên đường đi, khi tiêu diệt những bộ lạc nhỏ cũng được tính là chiến tích."

Hắn liếc mắt nhìn mọi người trong phòng, nói: "Mọi người, chúng ta phải làm sao?"

Tiếu Ân không mở miệng. Nói thực từ khi tới đế quốc Cát Hãn, mặc dù nghe qua một ít tin tức về đại thảo nguyên, nhưng hắn không hề hiểu rõ sự phân bố thế lực giữa những quốc gia. Đặc biệt vì sao đế quốc Lang Nhân lại dụng binh với Tuyết Lang Nhân, hắn lại càng không hiểu rõ.

Nhưng chỉ cần nghĩ một chút là hắn hiểu ra, đây là quá trình tự giết hại lẫn nhau.

Một vị thống lĩnh một trăm người tên là Parker trầm tĩnh nói: "Các vị, binh lực của chúng ta ít hơn so với dong binh đoàn Matthew. Nếu so về binh lực thì chúng ta yếu hơn, ta đề nghị chúng ta lập tức tập trung toàn bộ lực lượng, dùng tốc độ nhanh nhất hướng tới mục tiêu. Có lẽ về chỉnh thể công lao không hơn được đối phương, nhưng về mặt thời gian, chúng ta sẽ chiếm thế thượng phong."

Khi hắn nói đến vấn đề binh lực, trong lòng Tiếu Ân mắng to, binh lực không phải ít hơn mà là không thể so được với đối phương. Trừ khi là kỳ tích phát sinh, nếu không kết quả đã sớm định rồi.

Khuôn mặt giấu sau tấm áo choàng, Lai An lạnh lùng nói: "Tiên sinh Parker, dựa theo pháp luật của đế quốc, dù chúng ta có đến mục tiêu nhanh hơn, nhưng nếu công lao kém hơn đối thủ, phần thắng cuối cùng cũng rất nhỏ đó."

"Ta biết nhưng có thể sẽ hòa." Parker mỉm cười nói: "Một khi hòa, thắng lợi cuối cùng sẽ thuộc về chúng ta."

Tiếu Ân ngẩn ra, thực sự không hiểu ý nghĩ của hắn, không nhịn được thốt lên hỏi: "Tại sao?"

Nhất thời, ánh mắt của mọi người tập trung nhìn vào Tiếu Ân, trong mắt mỗi người mang theo vẻ kinh ngạc, dường như hoài nghi, tại sao vấn đề đơn giản như vậy mà Tiếu Ân lại không biết.

Daier gật đầu với mọi người rồi giải thích: "Tiên sinh Tiếu Ân đến từ đế quốc Cát Hãn, cho nên không biết luật của đế quốc chúng ta. Nếu như công lao của đôi bên như nhau, thì ta và kỵ sỹ Matthew sẽ tiến hành quyết đấu, người thắng lợi sẽ giành được tước vị hầu tước."

Lúc này Tiếu Ân mới hiểu, Matthew chẳng qua chỉ là một kỵ sỹ lang nhân bình thường, nhưng Daier lại là kỵ sỹ ma thú hiếm có, nếu hai người quyết đấu, giống như là thỏ quyết đấu với sói, Matthew tuyệt đối không có khả năng thủ thắng.

Lang nhân tát mãn Stanley khẽ gật đầu, áo choàng trên người hắn lắc lư, hắn chậm rãi nói: "Biện pháp hay, có lẽ đây là biện pháp tốt nhất."

Daier đột nhiên thở dài một tiếng, nói: "Ta cũng biết, đây là biện pháp duy nhất, nhưng chúng ta dù làm được như thế, cũng chưa chắc giành được thắng lợi cuối cùng."

"Tại sao?" Stanley dò hỏi: "Nếu như ta là Matthew, nhất định sẽ chia một ngàn hai trăm người làm ba tiểu đội."

Daier trầm ngâm nói: "Chỉ cần dùng một tiểu đội gần sáu trăm người, giống như chúng ta trực tiếp hướng thẳng tới mục tiêu, thì thời gian tới nơi không sai biệt nhiều so với chúng ta. Sáu trăm người còn lại chia làm hai tiểu đội, dọc đường tiến hành công kích các bộ lạc Tuyết Lang Nhân. Cứ như thế, dù so về mặt thời gian chậm hơn chúng ta, nhưng công lao thu được chắc chắn hơn chúng ta."

Sắc mặt Parker biến đổi nói: "Daier, những người chúng ta đều là những kẻ chiến đấu lão luyện, ta tin tưởng, Matthew không chiêu mộ được những dong binh lão luyện. Nếu như chúng ta dùng toàn lực, có lẽ…"

Daier lắc đầu nói: "Parker, ta tin tưởng thực lực của các huynh đệ, nhưng ta quên nói cho các ngươi, dong binh của Matthew đều là những kẻ tinh nhuệ tới từ gia tộc Stanco, lực chiến đấu của bọn họ cực kỳ cường đại, không như dong binh bình thường, đặc biệt trang bị của từng thành viên hơn xa so với chúng ta."

Mọi người nhìn nhau, không biết nói gì.

Đây là chênh lệch giữa đại gia tộc và thế tập kỵ sỹ, dù là tài lực hay binh lực, đều có một cái hào sâu khó có thể vượt qua được.

Hai vai Kim rung lên nói: "Daier, không cần phải hỏi ý kiến nữa, nếu ngươi triệu tập chúng ta về đây, chắc chắn là ngươi đã có chủ ý rồi, thử nói ra đi."

Sắc mặt mọi người trở nên thoải mái lên, dường như mọi người đều tin tưởng Daier, mà ngay cả nhóm bốn người ma pháp sư và lang nhân tát mãn cũng không ngoại lệ.

Tiếu Ân rùng mình, nhất thời nhìn Daier bằng con mắt khác, hắn có thể khiến nhiều người tin tưởng như vậy, tuyệt đối không phải chuyện đơn giản.

Trong ánh mắt của Daier ẩn chứa vẻ vui mừng, khuôn mặt không lộ ra thần sắc chán nản, cười ha hả nói: "Không hổ là lão bằng hữu, đúng là hiểu ta mà."

Thanh âm của hắn đột nhiên hạ thấp nói: "Các vị, các vị hẳn biết, ta vẫn duy trì liên lạc với Nick."

"Chờ đã!" Kim đột nhiên lớn tiếng quát, quay đầu nhìn chằm chằm vào Tiếu Ân, không chỉ có hắn, ánh mắt mọi người đều lộ vẻ cảnh giác, mấy trăm người tay nắm lấy binh khí, ý tứ rất rõ ràng, một lời không hợp, lập tức ra tay.

Trong đế quốc Lang Nhân, mặc dù những kẻ đứng đầu trong gia tộc có quan hệ với đạo tặc, nhưng đều giấu quan hệ này trong bóng tối, nếu để bên ngoài biết được thì sẽ bị diệt tộc. Những người được Daier mời tới phòng đều là tâm phúc theo hắn hơn mười năm, chỉ có Tiếu Ân là người ngoài, cho nên đám Kim mới cẩn thận như thế.

Tiếu Ân bất động thanh sắc, liếc mắt nhìn mọi người, bộ dáng thong dong, dường như không để bọn họ trong mắt. Kỳ thực trong lòng hắn đã sớm có chuẩn bị, chỉ cần xảy ra động tĩnh, ngay lập tức hắn sẽ thuấn phát ma pháp.

Đôi mắt Daier hướng về Tiếu Ân, hắn nhận ra Tiếu Ân rất tỉnh táo, trong lòng mừng thầm. Bị nhiều người vây như vậy, nhưng vẫn bảo trì sự trấn tĩnh, nếu không có lực lượng tuyệt đối cường đại thì là một kẻ ngốc, mà nhìn thế nào thì Tiếu Ân cũng không phải là kẻ ngu.

Hít sâu một hơi, Daier nói: "Chờ chút!"

Sau đó hắn rất nhanh giải thích: "Tiếu Ân các hạ vốn là người do Nick mời tới trợ giúp."

Đám người Kim lúc này mới thở phào một hơi, sau đó bình tĩnh trở lại.

Daier ra hiệu cho mọi người bình tĩnh trở lại, tiếp tục nói: "Nick được sự ủng hộ của hầu tước đại nhân, đã trở thành phần tử nòng cốt của đạo tặc công hội, mà trên thế giới, tin tức của đạo tặc là linh thông nhất."

"Thế thì sao? Chẳng lẽ hắn có thể cung cấp cho chúng ta tin gì hữu ích sao?" Stanley dò hỏi.

"Đúng thế, Nick có nói qua, hắn tìm được trong tư liệu của công hội một con đường độc đạo, nếu hành trình theo đường đó, có thể rút ngắn lộ trình xuống năm ngày." Hai mắt Daier tỏa sáng, tỉnh táo nói.

Mọi người sợ hãi than một tiếng, mục tiêu của Daier và Matthew là xâm nhập vào lãnh địa của Tuyết Lang Nhân, cướp lấy lá cờ truyền thừa của một bộ lạc trung cấp. Nhân số đôi bên tiến vào lãnh địa Tuyết Lang Nhân không nhiều, cực hạn là hơn một nghìn người.

Hơn nữa mục tiêu của bọn họ không phải là đi đánh chiếm, nếu mà là đánh chiếm thì đây không phải là khảo nghiệm nữa mà là tự đi tìm chết.

Khoảng cách giữa hai bộ lạc trung cấp và biên cảnh của đế quốc tầm mười lăm ngày đường, nếu có một con đường độc đạo có thể rút ngắn thời gian tới đó năm ngày, chỉ còn lại mười ngày, không nghi ngờ gì là tin tức tốt nhất cho cả đoàn.

"Thực không ngờ tên Nick này mang đến tin tức hữu ích như vậy." Stanley cảm thán nói.

"Đúng thế, nếu như chúng ta có thể hoàn thành sớm nhiệm vụ trước mười ngày rồi trở về, thì dù cho bọn chúng có tích lũy được công lao nhiều hơn, cũng không thể chiến thắng." Parker hưng phấn nói.

Daier cười khổ nói: "Các vị, con đường tắt này không phải là con đường dễ đi, hơn nữa còn có mấy chỗ nguy hiểm, muốn đi qua không phải là một chuyện dễ dàng."

"Con đường này ở đâu?" Kim không nhịn được dò hỏi.

"Ở dãy núi Ishtar." Daier nói từng chữ.

Quả nhiên, tâm tình của mọi người liền sa sút xuống. Tiếu Ân cũng nhíu mày.

Mặc dù nơi này là đại thảo nguyên, nhưng đi tiếp về hướng bắc có một dãy núi rộng lớn, mà đối tượng bọn họ cần tập kích nằm đúng ở sau lưng của dãy núi.

Nếu như trực tiếp đi xuyên qua dãy núi thì việc rút ngắn thời gian xuống còn một phần ba không phải là chuyện nhảm. Nhưng vấn đề là, dãy núi Ishtar quá hiểm trở, nếu là một tiểu đội mạo hiểm thì có thể thử, nhưng cả một đoàn quân tiến vào thì căn bản là chuyện cười.

"Daier, tin tức của Nick có đáng tin không?" Parker do dự hỏi: "Số người nhiều nhất có thể đi qua con đường đó là bao nhiêu?"

"Hai trăm năm mươi người." Daier không chút do dự nói: "Hơn nữa không thể mang theo vũ khí hạng nặng, chỉ có thể đem theo lương khô đủ để ăn trong vòng mười ngày."

Parker ảo não nói: "Trời ạ, nói cách khác, mỗi ngày chúng ta chỉ có thể ăn một bữa."

"Mười ngày. Nhịn một chút không sao." Daier an ủi nói.

"Dù chúng ta có thể đi qua đó, nhưng không có khí giới hạng nặng và cung lớn, chẳng lẽ chúng ta sử dụng đoản đao để liều mạng với Tuyết Lang Nhân sao?" Parker lắc đầu nói: "Một bộ lạc Tuyết Lang Nhân trung hình có khoảng hai nghìn người, mỗi cá nhân đều là những chiến sỹ kiệt xuất, trừ người già và trẻ nhỏ ra, ít nhất có khoảng tám trăm người có khả năng cầm vũ khí chiến đấu."

"Chúng ta có ma pháp sư và tát mãn." Daier tỉnh táo nói: "Hơn nữa, Tuyết Lang Nhân bình thường không đấu lại được với chiến sỹ của chúng ta, hai trăm năm mươi người phối hợp với pháp sư và tát mãn, chắc chắn hủy diệt được bộ lạc tầm trung của Tuyết Lang Nhân."

Parker do dự một chút nói: "Được rồi, hai trăm năm mươi chiến sỹ xuất sắc cùng tổ hợp năm người gồm ma pháp sư và tát mãn, hy vọng đến lúc đó ngươi không hối hận vì quyết định này."

"Hẳn là không!" Daier hài lòng mỉm cười.

"Đáng tiếc!" Kim thở dài một tiếng nói: "Nếu như chúng ta có một kiện đạo cụ ma pháp không gian, có lẽ sẽ giải quyết được vấn đề này."

Daier khẽ gật đầu, quay đầu lẳng lặng nhìn Tiếu Ân.

Tiếu Ân nhất thời hiểu ra, chắc chắn Nick đã kể chuyện mình có kiện đạo cụ ma pháp không gian cho Daier biết, nếu không vị kỵ sỹ ma thú này tuyệt đối khó có khả năng lựa chọn phương pháp này.

Trong lòng hắn do dự một chút, cuối cùng nói: "Kỵ sỹ Daier, người muốn mang theo bao nhiêu vật tư?"

"Không ít!" Daier lập tức nói: "Nếu như đặt cùng một chỗ, đại khái chiếm khoảng ba mươi thước vuông."

"Được!" Tiếu Ân suy nghĩ một chút, không chút do dự gật đầu đáp ứng.

Một giây sau, dù là pháp sư hay tát mãn, trong mắt mỗi người đều lộ rõ thần sắc kinh ngạc, đặc biệt là bốn kẻ có lực lượng thần kỳ của pháp sư và tát mãn.

Đạo cụ ma pháp không gian được xem là loại hiếm có nhất trong số các đạo cụ ma pháp.

Đặc biệt là ở những vùng xa trung tâm loài người và tinh linh, như ở phương bắc đại thảo nguyên này, số lượng ma pháp sư cao cấp càng thêm khan hiếm, cũng đại biểu cho sự khan hiếm của đạo cụ ma pháp không gian.

Ở đây, những người có được đạo cụ ma pháp không gian đều là những người cường đại. Thực lực của bọn họ hơn xa, bát cấp, cửu cấp học đồ, cho nên khi nghe Tiếu Ân nói chuyện với Daier, bốn người Kim ngoài kinh hãi, thái độ liền trở nên cung kính, thái độ khiêu khích lúc trước biến mất vô tung vô ảnh.

"Tiếu Ân pháp sư, còn một chuyện, ta cần sự trợ giúp của người." Daier trực tiếp nói.

"Chuyện gì?"

"Chúng ta nếu muốn đi xuyên qua dãy núi Ishtar, trên đường đi phải đi qua mấy cái khe núi, có thể phải bay qua đó."

Tiếu Ân khẽ lắc đầu nói: "Không được, ta không có cách nào mang hai trăm năm mươi bay qua đó."

Hắn dừng lại một chút, bổ sung nói: "Trừ khi người tìm được một vị đại ma pháp sư tới, nếu không thì không ai có được năng lực cường đại như vậy."

Daier không khỏi cười khổ nói: "Đây là chuyện đùa mà, nếu như ta có thể mời được đại ma pháp sư tới trợ giúp thì trận tỷ thí này không cần diễn ra nữa."

Quả thực, một người có được sự trợ giúp của đại ma pháp sư, cho dù chỉ có một mình, vị đó cũng có thể dễ dàng hủy diệt bộ lạc vài nghìn người. Cho nên mới nói, nếu như Daier mời được một vị đại ma pháp sư tới thì hắn có thể trực tiếp kế thừa tước vị của hầu tước đại nhân.

Tiếu Ân phất tay, ra hiệu mình bó tay.

Khuôn mặt Daier vẫn tươi cười như cũ, nói: "Tiếu Ân pháp sư, ta không định nhờ người mang chúng ta bay qua, mà ta nhờ người tạo cho chúng ta một cây cầu."

"Cầu?"

Daier lấy ra một sợi dây, Tiếu Ân vừa nhìn thấy, sắc mặt lập tức khẽ biến.

Đây không phải là sợi dây bình thường mà là gân của ma thú. Mặc dù ma thú đã chết, nhưng vừa sờ lên trên đó, dường như có thể cảm nhận được năng lượng cường đại trong đó.

"Đây là nguyên liệu của ma thú gì?" Tiếu Ân dò hỏi.

"Không biết, đây là phu nhân của ta đưa cho ta. Nó bền phi thường, cho dù một trăm người cùng treo trên đó cũng không bị đứt."

"Ta hiểu rồi. Ngươi muốn ta mang thứ này bay qua khe núi, sau đó các ngươi chậm rãi trèo qua đó?" Tiếu Ân mỉm cười hỏi, kiếp trước, hắn xem không ít phim, không xa lạ gì đối với những trường hợp như thế này.

"Đúng vậy!" Daier giơ ngón tay cái lên nói: "Tiên sinh Tiếu Ân, người đoán rất chuẩn."

"Nhưng mà đoạn dây này không đủ dài." Tiếu Ân cầm nó trong tay nói.

"Không sao cả, ta còn một đoạn dài hơn, chừng khoảng hai trăm thước."

Hai mắt Tiếu Ân sáng lên, trong lòng động, đoạn dây này lấy từ trên người ma thú xuống quả thực hiếm có, hơn nữa chắc chắn là lấy từ trên người ma thú cao cấp.

Chủng loại ma thú rất phong phú, có ma thú mặc dù thể tích không lớn, nhưng có thể rút ra một đoạn gân dài, nhưng hơn hai trăm thước gân ma thú thì quả thực phi thường hiếm thấy.

"Nếu như ta giúp ngươi, ngươi phải cho ta đoạn gân ma thú đó." Tiếu Ân chăm chú nhìn đối phương, dõng dạc nói từng chữ.

"Không thành vấn đề!" Daier vươn tay, nói: "Một lời đã định!"

Kết thúc hội nghị, Tiếu Ân lập tức rời đi. Dù sao hắn chỉ là người ngoài, mà ở trong đó cơ bản là tâm phúc của Daier, Tiếu Ân không có nhiều đề tài để nói chuyện với bọn chúng.

Nhưng trước khi rời đi, theo thói quen, Tiếu Ân thả một con ruồi máy ra. Có thứ này, dù đám người Daier có thương lượng gì, hắn cũng có thể nắm rõ trong lòng bàn tay.

Quả nhiên, sau khi Tiếu Ân rời đi, Kim lập tức hỏi: "Daier, người này chẳng lẽ là ma pháp sư chính thức?"

"Ta không biết!" Daier nói: "Nhưng căn cứ theo lời Nick nói, thực lực của người này cực kỳ cường đại, chẳng những trên người hắn có đạo cụ ma pháp không gian, hắn còn có thể trực tiếp bay được."

"Bay được sao?" Kim thì thào nói, thanh âm của hắn tràn ngập vẻ hâm mộ. Đối với một ma pháp sư hạ cấp mà nói, có thể bay lượn tự do trên bầu trời là ước muốn cao nhất của bọn họ.

"Nếu như hắn thực sự có thể bay được, thì hắn chưa chắc đã là ma pháp sư chính thức, nhưng ít nhất cũng là thập cấp học đồ, hơn nữa còn là học đồ sắp tiến giai."

"Nhưng…" Solomon do dự trong chốc lát, nghi hoặc nói: "Xem năng lượng dao động trên người hắn, thấy không cao hơn chúng ta bao nhiêu mà."

"Ma pháp thiên biến vạn hóa." Kim thở dài nói: "Có lẽ hắn học được cách ẩn giấu năng lượng dao động."

Stanley khẽ gật đầu, hỏi: "Daier, bọn Matthew có ma pháp sư chính thức trợ trận không?"

"Không!" Sắc mặt Daier lộ vẻ xem thường nói: "Tên Matthew kia triệu tập được binh mã, đều là nhờ phụ thân của hắn, bá tước Stanco. Mặc dù gia nghiệp của gia tộc hắn to lớn, nhưng không có ma pháp sư chính thức nào nguyện ý trở thành pháp sư thuộc gia tộc của bá tước."

"Thế tát mãn thì sao?" Stanley thần sắc trầm xuống hỏi.

Daier do dự một chút nói: "Chắc là sẽ không có tát mãn cao cấp, nếu không bệ hạ cũng sẽ không đồng ý."

"Không sai, Stanley, ngươi không cần lo lắng." Solomon an ủi nói: "Trong nhà của bá tước đại nhân quả thực có một tát mãn cao cấp nhưng nếu như tát mãn cấp bậc này cũng gia nhập vào quân đội của Matthew, hơn nữa còn có một ngàn hai trăm người nữa, thế thì chẳng khác gì gia tộc Stanco nhúng tay vào cuộc tỷ thí này. Pháp luật của đế quốc chắc chắn không cho phép bọn chúng làm như thế."

Stanley cười khổ một tiếng nói: "Kỳ thực, bọn chúng đã sớm nhúng tay vào."

Daier thu hồi vẻ tươi cười trên mặt, lộ ra vẻ kiên nghị độc nhất vô nhị của loài người.

"Yên tâm, ta sẽ không để cho móng vuốt của bọn chúng lan xa."

Ba ngày sau, đoàn người Tiếu Ân cuối cùng cũng xuất phát.

Trước khi rời đi, Daier chuẩn bị một loạt những chiếc rương, trừ vũ khí ra, còn có nhiều đồ ăn, nước uống và lều vải, dù đã sắp xếp lại thành một chiếc rương lớn, nhưng nó vẫn vượt ba mươi thước vuông.

May là, không gian trong vòng tay ít hơn ba mươi thước vuông nhưng không gian trong vòng cổ vẫn còn nhiều. Tiếu Ân do dự một chút, liền nhét tất cả mọi thứ vào trong vòng cổ không gian.

Sau khi Tiếu Ân cho đống đồ đó vào trong vòng cổ, Daier mới thở phào một hơi.

Hắn chuẩn bị đồ ăn thức uống cho ba mươi ngày, nếu không cũng sẽ không nhiều đồ như vậy. Nếu như Tiếu Ân nói không mang theo hết được thì hắn cũng đành buông tha số vật tư đó. Nhưng sau khi Tiếu Ân không nói gì đem đống đồ đó đi, trong lòng hắn có chút hối hận: "Tại sao mình không chuẩn bị nhiều hơn chứ…"

Đoàn người rời khỏi quận Reynolds. Mười ngày sau, cuối cùng bọn họ cũng tới biên cảnh ở phương bắc.

Sau khi tới biên cảnh, bọn họ chia làm hai bộ phận. Mỗi bộ phần có hai trăm năm mươi người, nhưng một bộ phận có tố chất thân thể tốt, vũ kỹ cao, và có năm người nắm giữ lực lượng siêu cường của pháp sư và tát mãn rất nhanh hướng về phía dãy núi Ishtar.

Một ngày sau, bọn họ đã tới dưới chân núi, mà giờ phút này một thân ảnh quen thuộc xuất hiện trước mắt Tiếu Ân.

"Diya?" Khi nhìn thấy lang nhân tát mãn, Tiếu Ân không khỏi kinh hô. Hắn cũng hiểu được tại sao Nick muốn hội hợp với đoàn người tại chỗ này, bởi vì tên đạo tặc nổi danh này không thể quang minh chính đại xuất hiện trong quận Reynols.

"Kỵ sỹ Daier, chào người, Tiếu Ân pháp sư các hạ, chào người!" Diya cung kính nói.

Đối với Tiếu Ân, hắn không dám có chút bất kính nào.

Thấy thái độ của Diya, mọi người càng thêm khẳng định thực lực của Tiếu Ân, tự nhiên càng thêm tôn kính hắn.

Tiếu Ân vung tay chặn lại, nhìn lang nhân, kinh ngạc hỏi: "Tóc ngươi sao lại biến thành màu đen?"

"A, đây là một thủ đoạn nhỏ, sử dụng dược vật trộn với màu sắc của thực vật là có thể thay đổi màu tóc, thậm chí là cả màu da nữa."

Trong lòng Tiếu Ân khẽ động, nghĩ lại ngày xưa tên đại lừa đảo Ryder cũng có năng lực cải sửa dung mạo, chỉ tiếc là hắn không học được.

Quay sang lang nhân tát mãn, Tiếu Ân nói: "Tiên sinh Diya, người có thể truyền kỹ thuật này lại cho ta không? Ta rất có hứng thú đối với kỹ thuật này."

"Tất nhiên là được." Diya không chút do dự nói. Mặc dù lần trước gặp nhau, Tiếu Ân giết chết rất nhiều người trong đoàn đạo tặc, nhưng nếu đã làm đạo tặc thì bọn chúng đã có sự chuẩn bị sẵn đối với cái chết.

Tiếu Ân có thể làm được như thế, chứng minh thực lực của hắn vượt xa mọi người. Nếu Tiếu Ân đã thả hắn, trong lòng lang nhân căn bản không có ý định báo thù.

Tiếu Ân gật đầu, lui ra phía sau một bước, Daier cảm kích cười nói: "Tiên sinh Diya, mời người dẫn đường."

Đi theo Diya, trong rừng núi, địa thế từ từ cao lên, đường xá cũng trở nên gập ghềnh. May mà Daier chọn đi lần này đều là những chiến sỹ cường đại, nhừng người này đều là tùy tùng của Daier, đã theo hắn lập công trên chiến trường, cho nên không có ai tụt lại phía sau.

Hành tẩu trên sơn đạo không có ảnh hưởng gì lớn tới Tiếu Ân. Với thân thủ nhanh nhẹn và sự chịu đựng của hắn, ngay cả so với những kẻ xuất sắc nhất trong đám người Daier cũng không hề thua kém.

Nhưng đối với hai ma pháp sư còn lại thì bọn họ có vẻ hết sức chật vật. Cuối cùng, bọn họ phải gia trì cho bản thân Khinh Linh Thuật. Đây là nỗi bi ai của ma pháp sư hạ cấp, nếu là ma pháp sư cao cấp, hoàn toàn có thể thi triển Phong Tường Thuật, phi hành như một thiểm điện trên không trung, mà không phải thi triển thêm ma pháp phụ trợ như bây giờ, lại còn phải có người chiếu cố mới có thể theo kịp đoàn người.

Còn về ba lang nhân tát mãn, mặc dù bọn họ có được lực lượng thần bí, cũng không chú trọng rèn luyện thể lực, nhưng bọn họ tốt xấu gì cũng là lang nhân, tố chất thân thể tốt hơn nhiều so với loài người, cho nên miễn cưỡng không liên lụy tới đội ngũ.

Hành tẩu năm ngày, tới một ao nước, Diya dừng lại. Vốn đã kêu khổ không thôi, Kim và Lai An lập tức ngồi bệt xuống đất, không còn sức để di chuyển nữa.

Theo thói quen, Tiếu Ân quay đầu lại, cẩn thẩn đánh giá con cự lang màu xanh ở không xa. Trong hoàn cảnh ác liệt như vậy, biểu hiện của con cự lang này vẫn rất tốt, không hề bị ảnh hưởng gì cả.

Trong đoạn thời gian này, Tiếu Ân tập trung một nửa lực chú ý vào vật cưỡi của Daier.

Trong đám người này, chỉ có Daier mang theo vật cưỡi. Đó là một con cự lang màu xanh, Tiếu Ân có thể dễ dàng cảm nhận được năng lượng dao động nồng đậm trên người nó.

Căn cứ theo lời giới thiệu của Daier, con cự lang này là một loại tam cấp ma lang, có năng lực phong hệ cường đại. Trong một lần tình cờ may mắn tại đại thảo nguyên, Daier tìm được ma lang non này mang về.

Mặc dù nhìn con ma lang này rất lớn, thậm chí còn có thể trở thành vật cưỡi của Daier, nhưng trên thực tế, nó mới chỉ có mười lăm tuổi mà thôi.

Có lẽ phát giác ra Tiếu Ân đang quan sát, Daier nhẹ nhàng vỗ đầu sói, đi tới bên người Tiếu Ân.

"Tiếu Ân pháp sư, người rất thích Tiểu Thanh sao?" Daier tươi cười nói. Trên mặt hắn, Tiếu Ân không hề tìm ra sự mệt mỏi.

"Tiểu Thanh?" Tiếu Ân nhất thời đổ mồ hôi. Cái tên này dường như giống với một loại yêu quái trong truyền thuyết ở kiếp trước.

"Đúng vậy!" Daier vươn bàn tay to, thân mật vuốt ve đầu cự lang, mà cự lang hơi híp mắt lại, dường như hưởng thụ sự vuốt ve này.

Tiếu Ân thở dài một hơi, nói: "Thể tích của nó thực lớn, nó chỉ là tam cấp ma thú thôi sao?"

Mặc dù Tiếu Ân không hoài nghi Daier, nhưng căn cứ vào sự cảm ứng của hắn, năng lượng dao động trên người con cự lang không lớn tới mức đó.

Động tác của Daier cứng lại, sau một lát mới tiếc nuối nói ra: "Mặc dù thể tích của Tiểu Thanh không nhỏ, nhưng tuổi tác của nó quá nhỏ, chỉ có mười lăm tuổi, cho nên thực lực của nó hiện tại chỉ bằng nhị cấp ma thú."

Tiếu Ân chậm rãi gật đầu, thầm nghĩ quả nhiên mình cảm ứng không sai, con ma thú này chưa phải tam cấp ma thú.

Thanh âm Daier đột nhiên trở nên hùng hậu có lực: "Nhưng ta tin tưởng, qua năm mươi năm nữa, Tiểu Thanh nhất định sẽ đột phá, trở thành tam cấp ma thú."

Tiếu Ân chớp hai mắt, năm mươi năm? Ngay cả đối với ma pháp sư chính thức thì con số này cũng hết sức lớn đó.

Sức sống của lang nhân mặc dù cường hãn, nhưng bọn họ không sống lâu hơn nhân loại. Nhìn nét mặt có chút phong sương của Daier, Tiếu Ân hết sức hoài nghi, đến lúc đó hắn còn sống, cũng không thể cưỡi được Tiểu Thanh tung hoành. Đọc Truyện Online Tại http://truyenyy.com

Daier tiếp tục vuốt ve cự lang, hơn nữa nói: "Hiện tại, ta nhất định phải thành công, một khi ta trở thành hầu tước, Tiểu Thanh sẽ trở thành thủ hộ thần trong gia tộc của ta. Con cháu của ta sẽ hợp tác với nó để tác chiến, mang lại vinh quang cho gia tộc."

Tiếu Ân ngẩn ra, nhìn đầu cự lang, trong lòng cảm thán một tiếng, xem ra ngươi không những trở thành vật cưỡi của Daier, mà còn trở thành vật cưỡi truyền thừa của gia tộc bọn họ.

Ma thú và loài người không giống nhau, mặc dù chúng nó không có trí tuệ như loài người, nhưng chúng nó sống rất lâu, đặc biệt là tam cấp ma thú, chúng nó chẳng những sống lâu hơn hẳn loài người mà thực lực còn tăng lên theo độ tuổi, thậm chí còn đột phá cực hạn, có khả năng tiến thêm một bước nữa.

Nguyên nhân là do ma thú sống lâu hơn loài người, cho nên trước khi tử vong, kỵ sỹ ma thú đều tìm kiếm một người trong gia tộc kết hợp với vật cưỡi, truyền vật cưỡi lại cho đời sau.

Nếu một ma thú cường đại bị con người thuần phục thì chúng sẽ đem lại cho gia tộc những lợi ích không thể nào tưởng tượng được.

Đương nhiên, khả năng thu phục được ma thú không cao, hơn nữa có thể trở thành kỵ sỹ cưỡi ma thú, phải là tam cấp ma thú có trí tuệ trở lên. Cho nên trong các triều đại, mặc dù nhiều người muốn trở thành kỵ sỹ ma thú để một bước có thể lên trời nhưng mấy ai có thể làm được điều này.

Tiếu Ân vô thức vuốt cái vòng tay của mình, trong vòng tay của hắn có một con Hắc Giáp Tích.

Nghe nói dưới sự trợ giúp của tát mãn cao cấp, có thể trực tiếp khiến cho Hắc Giáp Tích này tiến hóa đồng thời nắm giữ năng lực của hai hệ ma pháp phong và thủy, trở thành ngũ cấp ma thú Phi Thiên Hắc Giáp Tích.

Ngũ cấp ma thú, đây là tồn tại tương đương với đại ma pháp sư cường đại.

Mặc dù trong chiến đấu, loài người cùng ma thú có thể sử dụng các loại phụ trợ để gia tăng cơ hội chiến thắng, nhưng nếu muốn chống lại, hơn nữa giết chết ngũ cấp ma thú, ít nhất cũng phải là tam tinh ma pháp sư chính thức.

Đang lúc Tiếu Ân liên tưởng, ở nơi không xa truyền đến tiếng kêu của Diya, vị lang nhân tát mãn nhuộm tóc đen này đã phát hiện ra một cái khe núi lớn.

Đây là một khe núi lớn, có khoảng cách khoảng tám mươi thước.

Hai đầu ngọn núi cao chót vót, mở mắt nhìn, trên vách núi có những phiến đá bóng loáng, dưới sự phản chiếu của ánh sáng tỏa ra những tia sáng lộng lẫy.

Một ngọn núi lớn dường như bị một chiếc búa bổ làm hai, cho nên mới biến thành hình dạng như thế này. Mấy trăm người chứng kiến cảnh tượng trước mắt đều tấm tắc khen ngợi. Nhưng bọn họ rất nhanh nhớ tới, bản thân mình dường như sắp phải xuyên qua khe núi này, nhất thời trong mắt mọi người hiện lên những thần sắc khác nhau.

Có kẻ kinh hoàng thất thố, có người hưng phấn nhảy nhót, có cả những người run run, sắc mặt tái nhợt.

Diya nhìn khe núi lớn trước mắt, thì thào nói: "Căn cứ theo sách sử mà bộ tộc lang nhân chúng ta ghi lại, nơi đây vốn là một ngọn núi lớn hoàn chỉnh."

"Hoàn chỉnh!" Kim không nhịn được cười nói: "Ngươi không phải nói là có thứ gì bổ nó ra làm hai đó chứ."

Ngoài sự mong đợi, Diya thong thả gật đầu kiên định nói: "Đúng vậy, trong truyền thuyết, trong cuộc chiến giữa các viễn cổ đại thần, trên bầu trời phát ra vô số đạo sấm sét, mỗi một đạo có uy lực cường đại khó có thể tưởng tượng được. Cho nên dãy núi Ishtar nối liền với nhau mới bị loại lực lượng không thuộc về nhân gian này bổ cho thất điên bát đảo, không thể ăn khớp lại với nhau."

Đám người Tiếu Ân nhìn nhau, đại chiến giữa những vị thần, dường như danh từ này rất xa vời.

Daier vỗ mạnh tay một cái, nói: "Tốt lắm, chúng ta chuẩn bị một chút rồi qua đó."

Mọi người lần lượt gật đầu, ánh mắt tập trung nhìn Tiếu Ân. Dựa theo ước định trước đó, Tiếu Ân phải thi triển Phong Tường Thuật, đem gân ma thú qua bên đó, hơn nữa phải tìm một địa phương cố định để tạo thành cầu, như thế mọi người mới có thể bình an vượt qua.

Từ trên lưng cự lang, Daier lấy một cái túi, mở túi ra, bên trong là một đoạn gân ma thú dài tới hơn hai trăm thước.

Gân ma thú này mặc dù dài nhưng lại không to, ngược lại có chút tinh tế, đặt cùng một chỗ chỉ to bằng một lòng bàn tay.

Tiếu Ân cầm lầy một đoạn, nói: "Ta qua đó."

Dứt lời, trên người hắn xuất hiện một trận năng lượng dao động mãnh liệt, một giây sau, thân thể của hắn giống như mất đi sức nặng, bay lên giữa không trung. Quan sát bốn phía, thân hình Tiếu Ân nhanh như điện, vượt qua khoảng cách trăm thước, tới bờ đối diện bên kia.

Cự lang Tiểu Thanh mở to đôi mắt, trong mắt nó lộ rõ vẻ tò mò và hâm mộ. Với trí tuệ hiện giờ của mình, nó đã có thể hiểu được bay lên trên không là chuyện khó khăn, hơn nữa nó cảm thấy sợ hãi đối với năng lượng dao động trên người Tiếu Ân.

Daier quay đầu hỏi: "Thế nào?"

Kim đè thấp âm thanh nói: "Hắn không sử dụng đạo cụ ma pháp, hoàn toàn dựa vào thực lực của mình thi triển Phong Tường Thuật."

"Không sai, có thể thi triển Phong Tường Thuật tùy tâm sở dục như vậy, người này ít nhất phải là một vị nhất tinh ma pháp sư chính thức." Stanley gật đầu, vui sướng nói: "Lần này Nick đã lập được công lớn, mời được ma pháp sư chính thức tới tương trợ, quá thần kỳ."

Daier lên tiếng, đôi mắt chớp động, ánh mắt cao thâm khó lường, dĩ nhiên không ai có thể nhìn thấu trong lòng hắn nghĩ gì.

Tại bờ bên kia, Tiếu Ân tìm một khối đá lớn, cột chặt sợi gân ma thú lại, dùng sức lôi kéo thử, phát giác thứ này có thể chịu được sức nặng của mười người.

Do ở giữa không trung, mặc dù cách xa nhau trăm thước, liên lạc cũng không thuận lợi. Tiếu Ân lấy ra một hòn đá lớn, cọ xát hòn đá một chút, nhất thời hoa lửa hiện lên. Thứ này là Tiếu Ân lấy của lang nhân tát mãn, dùng làm tín hiệu để liên lạc.

Sau một lát, từ phía của Daier, rất nhanh có một người dọc theo gân ma thú trượt sang. Tiếu Ân vừa nhìn, trong lòng không khỏi vui mừng.

Nguyên người này dùng một cái ròng rọc đặc chế, hai tay hắn cầm hai bên cái ròng rọc đó, cứ như thế nhờ sự co giãn của gân ma thú mà trượt sang.

Nhìn cảnh này, trong lòng Tiếu Ân cảm khái vạn lần, hóa ra người ở nơi này không khác nhau mấy so với ở trên trái đất. Người trái đất có thể nghĩ ra biện pháp nào, bọn họ cũng có thể nghĩ ra và áp dụng biện pháp đó.

Người đi tiên phong là tâm phúc của Daier, bách phu trưởng Parker. Sau khi sang tới nơi, hắn cười với Tiếu Ân, nhìn sợi gân trói vào tảng đá vài lần, kéo thử vài cái, cuối cùng mới nở nụ cười mỹ mãn, sau đó, hắn cũng đốt một cây đuốc.

Một lát sau, một tổ ròng rọc lớn hơn trượt qua đây, lần này ròng rọc rất lớn, một lần có thể chở được năm người.

Khi bọn họ sang tới nơi, Parker ném ròng rọc đi, khí lực của lang nhân vốn lớn, mà Parker là người nổi bật trong số đó, lực ném không phải bàn tới, chiếc ròng rọc lớn phát ra những tiếng rít chói tai trên sợi gân ma thú. Phía đối diện, Daier lập tức xuất hiện, hắn vững vàng tiếp được chiếc ròng rọc. Sau đó hắn ung dung thả xuống, cả sợi gân ma thú dần dần bình thường trở lại.

Cứ như thế, cứ năm người một lần, hai giờ sau, toàn bộ mọi người vượt qua được nơi hiểm yếu này.

Trong khi vận chuyển, lúc đầu cự lang Tiểu Thanh tỏ vẻ không tình nguyện, đại khái là nó không quen ở trên cao, nhưng khi kỵ sỹ Daier thì thào nói nhỏ với nó vài tiếng, cự lang mặc dù trong lòng không tình nguyện nhưng cũng đồng ý qua đó.

Sau khi mọi người sang tới nơi, Tiếu Ân bay trở lại, tháo đầu gân ma thú ra, sau đó quay lại.

Tới giờ phút này, cuối cùng Tiếu Ân mới hiểu, tại sao kỵ sỹ Daier không chút do dự tặng hắn sợi gân ma thú này. Bởi muốn vượt qua địa thế hiểm trở này, nếu không có ma pháp sư biết phi hành thì tuyệt đối không thể vượt qua được.

Nếu như không có ai biết bay, kế hoạch này coi như bị phá sản, chỉ là một bình hoa để ngắm khiến kẻ khác chê cười mà thôi.

Cứ như thế, di chuyển trong núi sáu ngày, trên đường đi tổng cộng gặp phải ba chỗ hiểm yếu như vậy, do có năng lực phi hành của Tiếu Ân, bọn họ không gặp nguy hiểm gì, toàn bộ đều vượt qua.

Bảy ngày sau, bọn họ chính thức thoát khỏi dãy núi Ishtar, khi tới nơi lập tức biết rõ những ai có tố chất thân thể tốt.

Mặc dù không có chiến sỹ nào bị tụt lại phía sau nhưng khuôn mặt tràn đầy vẻ uể oải, hai tên tát mãn thở hồng hộc, còn Kim và Lai An thì người mềm nhũn ra, không có sức để di chuyển nữa, cuối cùng phải nhờ người đỡ mới đi tiếp được. Bọn họ không còn để ý gì tới hình tượng ma pháp sư cao quý nữa, mà trực tiếp nằm thẳng cẳng trên mặt đất như một con chó giả chết, thở hổn hển.

Trong đoàn người, Daier và Parker thường xuyên phải chạy dọc chạy ngang, hơn nữa mỗi lần vượt qua nơi hiểm yếu, không nghi ngờ gì hai người lãnh phần việc nặng nhất, nhưng biểu hiện của bọn họ vẫn như trước, đấu chí vẫn được duy trì cao, cả người trên dưới không có dấu hiệu gì của sự suy giảm lực lượng.

Còn về Tiếu Ân, hễ người nào nhìn về phía hắn, trong lòng đều nghĩ hắn là một tiểu quái vật.

Là ma pháp sư, vậy mà hắn di chuyển với cường độ cao theo đoàn đội, chẳng những có thể kiên trì bám theo, hơn nữa biểu hiện không hề kém so với đám người Daier và Parker. Nếu như Tiếu Ân không thể hiện màn trình diễn bay trên không, chỉ sợ tuyệt đại đa số mọi người sẽ không tin hắn là một ma pháp sư.

Ra khỏi dãy núi, nhiệm vụ dẫn đường của Diya hoàn thành, nhưng hắn không rời khỏi đội ngũ, mà tiếp tục đi theo đội ngũ. Đương nhiên nhiệm vụ dò đường bây giờ không do hắn thực hiện nữa.

Hiện tại đã là buổi chiều, không lâu sau, thám tử phát hiện ra một ngôi làng ở phía trước, sau khi hỏi rõ, Parker lặng lặng đi tới, nói: "Daier, phía trước là một tiểu bộ lạc Tuyết Lang Nhân, chỉ có mười hai hộ gia đình."

Daier khẽ gật đầu nói: "Tốt, đêm nay chúng ta sẽ ngủ ở đó."

Parker lên tiếng, vung tay lên, năm mươi chiến sỹ bám sau hắn, rất nhanh tiến về ngôi làng.

Mặc dù bọn họ đã mệt mỏi, nhưng vừa nghe tới chiến đấu, tinh thần lập tức phấn khởi lên, thậm chí Tiếu Ân còn phát hiện ra trong mắt vài lang nhân còn lộ rõ màu huyết sắc.

"Kỵ sỹ Daier, đây là bộ lạc của Tuyết Lang Nhân?" Tiếu Ân tiến lên hỏi.

"Đúng vậy!"

"Ngươi chuẩn bị xử lý bọn chúng như thế nào?"

Daier ngẩn ra, nhìn Tiếu Ân, nghiêm mặt nói: "Bộ đội của ta cần phải nghỉ ngơi, tối nay chỗ đó là chỗ chúng ta nghỉ lại."

"Không, ý ta là, ngươi tính xử lý những người đó như thế nào?"

Daier do dự một chút, nhìn không ra ý định trong mắt Tiếu Ân, không thể làm gì khác hơn đành nói: "Bọn họ phải chết."

Tiếu Ân mấp máy miệng, thở dài, tiến về phía ngôi làng, Daier cả kinh, vội vàng nói: "Tiếu Ân các hạ, chúng ta chỉ có hai trăm năm mươi người, mặc dù có pháp sư và tát mãn, nhưng muốn đối phó với một bộ lạc hơn một nghìn người, phải lựa chọn biện pháp đánh lén, chúng ta không thể để lộ tin tức ra được."

Tiếu Ân dừng bước nói: "Kỵ sỹ đại nhân, ta hiểu mà, nhưng xin người cho phép ta tới đó để làm lễ cầu khấn, để cho vong linh của bọn họ thanh thản rời khỏi thế giới này."

Daier thở phào một hơi, nói: "Không vấn đề gì, tất cả theo như ý muốn của người."

Ở không xa, nhiều tiếng kêu thảm thiết thê lương vang lên, hiển nhiên đám người Parker đã bị phát hiện.

Trong lòng Tiếu Ân cũng hơi kinh hãi, đám người Parker tập kích trong đêm tối, thế mà bị phát hiện ra, có thể thấy được trong bộ lạc Tuyết Lang Nhân này có cao thủ.

Nhưng đám người Daier lại trấn tĩnh dị thường, dường như không cảm thấy kỳ quái, quả nhiên không lâu sau, tiếng kêu từ từ trầm xuống, hơn nữa biến mất không thấy.

Bàn tay Daier vung lên, đội ngũ tiến vào làng.

Dị Giới Chi Quang Não Uy Long - Chương #122


Báo Lỗi Truyện
Chương 122/482