Chương 12: THỢ RÈN WITTE




Tốc độ của con ngựa già không nhanh, nhưng so với người bình thường thì rõ ràng nhanh hơn, cho nên không tới nửa ngày, bọn họ đã tới trang viên kỵ sĩ.

Hai mươi năm trước trang viên đã trải qua lần xây dựng thứ hai, diện tích được mở rộng ra.

Nghe nói nếu nơi đây không phải là một nơi hẻo lánh, với thân phận của kỵ sĩ, căn bản là khó có khả năng có được một khối lãnh địa lớn như thế này.

Nhưng chuyện này không có quan hệ gì với Tiếu Ân, ánh mắt của hắn hướng tới khu chợ lớn ở phía tây nam trang viên.

Phía tây nam trang viên, được xem là nơi phồn hoa nhất, kiếm được một cửa hàng ở đó là giấc mộng của rất nhiều người.

Xe ngựa tiến sâu về phía tây nam, sau đó dừng lại trước cửa một gian hàng.

Tất cả mọi người đều dùng ánh mắt hâm mộ nhìn về phía xe ngựa dừng lại bởi vì đó là cửa hàng chiếm diện tích lớn nhất tại tây nam trang viên.

Có lẽ sinh ý nơi này không phải tốt nhất, nhưng xét về vị trí và độ nổi tiếng thì tuyệt đối là nhất.

Mặc dù tây nam trang viên có rất nhiều tiểu điếm nhưng không có ai có dị nghị gì. Nguyên nhân bởi vì ngoài kỵ sỹ Scott ra thì đây là vị thứ hai có được chức nghiệp cao cấp - Witte tiên sinh, mà cửa hàng này chính là của Witte tiên sinh.

Ba thiếu niên bên cạnh Tiếu Ân, trong thế giới này mười sáu mười bảy tuổi, kỳ thật có thể xưng là thanh niên.

Ba người bọn họ dường như muốn chứng minh bản thân mình rất khỏe mạnh, nên cố gắng ưỡn thẳng ngực mình lên.

"Joey muội muội của ta, hoan nghênh muội tới."

Witte thân cao hai thước nhiệt tình ôm lấy Joey, nếu như không phải khuôn mặt hai người giống nhau, vừa nhìn đã biết có quan hệ huyết thống, Tiếu Ân thực sự hoài nghi, Joey và Witte không phải là hai anh em. Đọc Truyện Kiếm Hiệp Hay Nhất: http://truyenyy.com

"Witte, muội lần này mang tới chỗ huynh mấy thiếu niên khỏe mạnh, có lẽ huynh sẽ vừa ý." Joey cười nói.

Ánh mắt của Witte đảo một vòng qua bốn người trên xe ngựa.

Ba thanh niên cố gắng ưỡn thẳng lưng, Tiếu Ân cũng học tập theo, nhưng do tuổi tác còn hạn chế, nên vẻ bề ngoài của hắn dù có thúc ngựa cũng không đuổi kịp ba thiếu niên.

Ánh mắt của Witte dừng lại trên người Tiếu Ân, hắn hồ nghi hỏi: "Tiểu tử này là ai? Huynh thu nhận học đồ khỏe mạnh chứ không phải mở nhà trẻ mà."

"Ha ha…" Xung quanh tràn đầy tiếng cười.

Ở chỗ này Witte được coi là một người nổi tiếng, cho nên khi hắn xuất hiện mọi người đều tự giác giữ im lặng. Song khi hắn nói câu này mọi người xung quanh không nhịn được cười lớn lên.

Joey hô lên một tiếng, nàng dường như tức giận nói: "Witte, đó là Tiếu Ân, con trai của Bond."

Witte nhất thời xấu hổ, hắn biết tâm ý của Joey, cũng biết Tiếu Ân có vị trí quan trọng trong lòng lão Bond. Hắn đột nhiên xoay người, tới bên cạnh xe ngựa, dường như cố ý cười lớn nói: "Tiếu Ân, đã lâu không gặp, vừa rồi thúc không nhận ra cháu, xin lỗi."

"Không sao!" Tiếu Ân dở khóc dở cười nói: "Lần trước thúc thấy cháu thì cháu mới có năm tuổi, hiện tại thúc không nhận ra, đó là chuyện bình thường mà."

"Cháu quả là một hài tử thông minh." Witte không chút keo kiệt tán dương nói: "Lão Bond dạy con thực tốt, hắn có năng khiếu làm thầy giáo đó. Cháu lần này tới đây để làm gì? Muốn dạo quanh trang viên chơi vài ngày hay là lão Bond sai mua thứ gì? Thúc để dành cho hắn một cái cuốc, một cái búa và vài thanh thái đao, cháu mang về cho hắn nhé."

Tiếu Ân ho nhẹ một tiếng nói: "Witte tiên sinh, cuốc và dao trong nhà cháu còn đủ dùng hơn trăm năm."

Chung quanh mọi người lộ rõ vẻ hâm mộ, mặc dù đó chỉ là công cụ bình thường của nông phu. Nhưng đó là do Witte chế tạo ra, dù là độ cứng hay độ bền đều vượt xa so với thợ rèn bình thường.

Người bình thường nếu có công cụ đó, ít nhất có thể sử dụng hơn mười năm.

"Thật không?" Witte suy nghĩ một lúc, rồi nói: "Thúc dẫn cháu đi chơi, mua cho cháu ít đồ ăn ngon nhé."

Tiếu Ân hướng Joey cầu cứu, hắn biết, Witte chỉ coi hắn là một đứa trẻ.

"Witte, Tiếu Ân muốn trở thành học đồ của huynh."

"Học đồ? Điều này không được." Witte nghiêm túc nói: "Muốn trở thành học đồ của ta, sẽ phải chịu khổ rất nhiều."

"Tiên sinh, cháu không sợ khổ."

"Thúc biết." Witte ôn hòa nói, nếu như là đứa trẻ nhà khác, hắn đã sớm mở miệng mắng, nhưng Tiếu Ân là con trai của lão Bond. Witte khẳng định, nếu như mình ầm ĩ với Tiếu Ân, Joey chắc chắn sẽ không ngồi nhìn.

"Tiếu Ân, nếu như cháu thật sự muốn học nghệ với thúc, thúc nhất định sẽ dạy cho cháu, nhưng hiện tại thì không được."

"Tại sao?"

"Bởi vì tuổi của cháu còn nhỏ, dù là khí lực hay sức chịu đựng, đều không đủ."

Tiếu Ân cúi đầu suy nghĩ, hắn không biết, mọi người sau khi nghe Witte nói, đều hâm mộ hắn. Đây là lần đầu tiên Witte hứa hẹn với người khác, đem tất cả kỹ nghệ của mình truyền thụ.

"Tiên sinh, cháu muốn hỏi tiêu chuẩn để trở thành học đồ là gì?"

"Cháu thật sự muốn biết?"

"Vâng!"

"Được, cháu, cả các ngươi nữa, đi theo ta." Witte chỉ ba thanh niên còn đang ngu ngơ trên xe ngựa, nắm tay Tiếu Ân đi về phía sau cửa hàng.

Trên đường mọi người bắt đầu nhốn nháo lên.

"Witte lại bắt đầu chọn học đồ, không biết bọn họ có đạt tiêu chuẩn không?"

"Một lần bốn người, chắc là sẽ có một người đạt."

"Ta xem, tên tiểu tử ở giữa rất rắn chắc, có lẽ đạt tiêu chuẩn."

Bọn Tiếu Ân không nghe thấy tiếng đàm luận, bọn họ tới hậu viện, Tiếu Ân tới nơi, không khỏi thấy hơi sững sờ, nơi này dường như rất quen thuộc

Dị Giới Chi Quang Não Uy Long - Chương #12


Báo Lỗi Truyện
Chương 12/482