Chương 119: HẮC GIÁP TÍCH CỔ QUÁI




Tiếu Ân cảm kích nhìn Adelaide, nói: "Đoàn trưởng Adelaide, ta không thể tự nhiên tiếp nhận ý tốt của người, ý tốt của người, ta chỉ có thể ghi nhớ trong lòng."

Adelaide vui vẻ cười nói: "Tiên sinh Tiếu Ân, người cũng từng vào nam ra bắc, không cảm thấy đi một mình rất đơn độc sao?"

Tiếu Ân giật mình, trong lòng hắn quả thực có chút động tâm, thời gian hành trình một tháng vừa qua, đi theo đoàn đội, hắn không có cảm giác tịch mịch. Nhưng nếu hành tẩu một mình trong đại thảo nguyên, cảm giác hoàn toàn khác.

Do dự một chút, Tiếu Ân hỏi: "Đoàn trưởng Adelaide, ý của người là…"

Adelaide nghiêm mặt nói: "Tiên sinh Tiếu ân, hiện tại ta đại biểu cho dong binh đoàn Huyết Lang, chính thức mời người gia nhập."

Sắc mặt Tiếu Ân hơi biến hóa một chút, hắn cúi đầu, trầm ngâm không nói.

Một lát sau, hắn ngẩng đầu lên, nhìn ánh mắt trông chờ của Adelaide, hắn chậm rãi lắc đầu, nói: "Xin lỗi, đoàn trưởng Adelaide, ta ở một mình đã quen, chỉ sợ khó tuân theo quy củ của đoàn đội được, cho nên ta xin lỗi không đáp ứng yêu cầu của người được."

Vẻ mặt Adelaide thất vọng, hắn thở dài một hơi, nói: "Tiên sinh Tiếu Ân, nếu như người đã quyết định như vậy, ta chỉ biết hối tiếc mà thôi."

Hắn lắc đầu nói: "Ta còn tưởng dong binh đoàn Huyết Lang sẽ có thêm một vị đại tướng mới, thực sự là đáng tiếc."

Tiếu Ân đứng bên cạnh, bình tĩnh không nói gì, nhưng trong lòng hắn khinh bỉ, tên Adelaide này, chỉ sợ trong lòng đang nguyền rủa mình sớm chết đi.

Feikesite đột ngột đứng dậy, nhìn sâu vào mắt Tiếu Ân, sau đó xoay người bỏ đi.

Tiếu Ân đưa tay, làm ra bộ dáng muốn gọi lại nhưng không dám.

Adelaide vỗ vai hắn, an ủi nói: "Tiên sinh Tiếu Ân không cần lo lắng, tính tình tên đó là như vậy, qua vài ngày nữa là bình thường thôi."

Tiếu Ân gật đầu cười khổ, nhưng trong lòng lại cười lạnh. Qua vài ngày nữa, các ngươi sẽ ám sát ta, tâm tình tự nhiên sẽ tốt lên.

Chần chừ một chút, Adelaide tiếp tục nói: "Tiên sinh Tiếu Ân, nếu người muốn tới hồ Stanco thử vận khí, có thể đi cùng với chúng ta?"

Tiếu Ân kinh ngạc hỏi: "Dong binh đoàn không phải đi cùng với thương đội sao?"

"Không phải!" Adelaide cười lớn nói: "Chúng ta nhiều người cùng nhau lên đường, có thể chiếu cố cho nhau, gặp phải đạo tặc có thể cùng nhau chống cự. Nhưng tới hồ Stanco, nếu có quá nhiều người sẽ kinh động tới ma thú cao cấp trong hồ Stanco. Đến lúc đó, chết như thế nào cũng không biết. Cho nên chỉ có thể điều động thành viên tinh anh mà thôi."

"Ma thú cao cấp?" Trong lòng Tiếu Ân giật mình. Trong những tin tức hắn thu được, dường như không có ma thú cao cấp.

"Không sai, có ma thú cao cấp. Nhưng ma thú cao cấp đều ở khu vực giữa hồ, bên bờ hồ chỉ có nhất cấp, nhị cấp ma thú. Nếu như đoàn chúng ta có ma pháp sư tọa trấn, khẳng định sẽ có thu hoạch.

Đôi mắt Tiếu Ân chuyển động, trong lòng mơ hồ hiểu được, bọn chúng muốn lợi dụng địa hình tại đó để ám toán mình. Tại hồ Stanco, một số người bị chết đi sẽ không gây ra sự chú ý.

Nhưng trong lòng hắn lại cười lạnh một tiếng, cuối cùng không biết ai tính kế ai, đến lúc đó sẽ biết.

Thấy Tiếu Ân vui mừng gật đầu đồng ý, Adelaide thương nghị một lúc nữa mới rời đi. Sau khi rời khỏi phòng của Tiếu Ân, hắn không tự chủ được thở dài một tiếng, người này có tài bắn tên cao siêu, không sử dụng được thực sự đáng tiếc.

Nằm xuống giường, Tiếu Ân đeo mắt kính, tiến vào Nhất Hào không gian.

"Nhất Hào, tình hình giám sát thế nào?" Tiếu Ân lớn tiếng dò hỏi.

"
Người yên tâm, mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay." Nhất Hào hăng hái nói: "Tôi rất thích cách sống của Bond trước kia, cám ơn người cho ta cơ hội làm việc này."

Tiếu Ân sửng sốt hỏi: "
Bond? Cha ta xảy ra chuyện gì?"

Nhất Hào nghiêng đầu, khó hiểu hỏi: "
Cha người ở công quốc Louis, bởi khoảng cách quá xa, hơn nữa không có tin tức và số liệu cụ thể, tôi không thể phán đoán chính xác được."

Hai mắt Tiếu Ân tối lại, nói: "
Vậy sao ngươi lại muốn học theo cách sống của cha ta?"

"
Cha người?" Nhất Hào ảo não nói: "Người hiểu lầm rồi, ta nói không phải là cha người."

"
Không phải?" Đột nhiên trong đầu Tiếu Ân xuất hiện một ý tưởng, hắn trợn tròn hai mắt, hỏi: "Nhất Hào, ý ngươi là 007?"

"
Đúng vậy, người làm sao biết được, thực không thể tin được." Nhất Hào khó tin hỏi.

Tiếu Ân giả bộ ho khan một tiếng nói: "
Rất đơn giản, bởi vì trước kia ngươi có cho ta xem phim điệp viên 007 Bond."

"
Thực không?" Nhất Hào nhăn mặt lại, trong trí nhớ của hắn dường như không có điều này.

Tiếu Ân hắc hắc cười một tiếng, nhanh chóng chuyển chủ đề nói: "
Nhất Hào, bộ nhớ của ngươi chắc có chỗ không ăn khớp, ta đề nghị ngươi nên sửa chữa lại."

"
Được!" Nhất Hào thì thào nói: "Thực sự gặp quỷ, chẳng nhẽ tôi thực sự mất trí nhớ?"

Trong lòng Tiếu Ân lạnh lại, dù là ai, nghe được một cái máy tính nói nó mất trí nhớ, chỉ sợ đều có cảm giác này. Vỗ vai Nhất Hào, Tiếu Ân nghiêm mặt nói: "
Nhất Hào, chậm rãi thích ứng đi, sẽ quen dần thôi."

Nhất Hào học theo bộ dáng của Tiếu Ân, ra vẻ xem thường sau đó nói: "
Chủ nhân, theo số liệu mà ta phân tích, hẳn bọn chúng sẽ ám sát người ở vùng phụ cận hồ Stanco."

"
Ta biết rồi!" Khóe miệng Tiếu Ân nhếch lên, nói: "Đến lúc đó, ta sẽ cho bọn chúng biết, ai mới là thợ săn chân chính."

"
Ngoài bọn chúng ra, tôi còn phát hiện một chuyện thú vị."

"
Cái gì?"

"
Người còn nhớ tên Nick bị người bắn ngã ngựa chứ?"

"
Tên đạo tặc đó à, đương nhiên ta nhớ."

"
Thương thế của hắn đã khỏi, hơn nữa trong lòng hắn rất hận người, giờ đang tự mình dẫn người tìm tới nơi đây."

Tiếu Ân hít sâu một hơi. Hắn chân thành cảm kích, nói: "
Nhất Hào, cảm ơn ngươi!"

Nếu như không biết rõ tình hình, bị địch nhân bất ngờ tập kích, tuyệt đối là chuyện rất phiền phức.

"
Chủ nhân, bọn chúng ở đây!"

Trước mắt Tiếu Ân lập tức hiện lên hình ảnh, Tiếu Ân nhìn thấy một con hẻm quen thuộc. Hắn cười cười, giảm thấp âm thanh hỏi: "
Nhất Hào, chỗ này là chỗ ta đã đi qua đúng không?"

"
Đúng vậy, chỗ đó người đã đi qua."

"
Tại sao bọn chúng lại ở đó?"

"
Căn cứ theo tin tức mà tôi thu được, chỗ đó hẳn là một cứ điểm bí mật của bọn chúng ở thành Satin La."

"
Ông trời ạ!" Tiếu Ân vỗ trán. Trong lòng hắn oán giận không thôi, tên ngốc Madison, lại dẫn hắn vào hang ổ của mấy tên đạo tặc, may mà lúc đó chỉ có lang nữ, nếu không…

Trong lòng hắn động, hỏi: "
Nhất Hào, Madison có biết nơi đó là hang ổ của bọn đạo tặc Nick không?"

"
Hẳn là không biết."

"
Như vậy…" Tiếu Ân dừng một chút, hỏi: "Hắn biết đám Adelaide muốn đối phó với ta không?"

"
Không biết, theo những tin tức tình báo, cùng với biểu hiện của Madison, xem ra hắn không biết chuyện này."

Lúc này Tiếu Ân mới thở phào một hơi. Lang nhân Madison là kẻ hào sảng, cùng hắn ở chung mấy ngày, Tiếu Ân rất vui vẻ, cho nên hắn hy vọng Madison không tham gia vào loại chuyện bỉ ổi này.

Đôi mắt chuyển động, Tiếu Ân cười nói: "
Nhất Hào, ta có kế hoạch, ngươi xem xem ta làm thế được không?"

Lúc lâu sau, thanh âm hưng phấn của Nhất Hào vang lên: "
Chủ nhân, nếu làm được thế thì quá tốt."

"
Cốc cốc cốc!"

"
Kẻ nào tới quấy rầy ta thế, không sợ bị thiên lôi trừng phạt sao?" Thanh âm phẫn nộ của Madison truyền ra.

Tiếu Ân lớn tiếng nói: "
Madison, ta tới để nói cho ngươi biết một tin tức tốt."

Madison ăn mặc không chỉnh tề bước ra nghi hoặc hỏi: "
Tin tốt gì, mà sao ngươi lại quay trở lại."

Tiếu Ân cười ha hả đi vào, cố ý đè thấp âm thanh, nhưng lại để cho lang nữ nằm trên giường có thể nghe rõ nói: "
Madison, Adelaide đã đáp ứng, mang ta tới hồ Stanco. Nghe nói bọn họ phát hiện ra ở chỗ đó có nhiều đồ tốt, đã đáp ứng chia cho ta một phần."

Hai mắt Madison nhất thời tỏa sáng, hỏi: "
Có thứ gì tốt?"

"
Không biết, nhưng khiến cho Adelaide động tâm, những thứ đó tuyệt đối sẽ không kém."

Madison liên tục chà xát hai tay, cuối cùng bỏ qua lang nữ bên cạnh, phân phó một tiếng, rồi cùng Tiếu Ân, vội vã trở về thương đội.

Phía sau bọn họ, xuất hiện mấy thân ảnh cao lớn.

"
Các ngươi thực sự đã điều tra ra? Hắn không có quan hệ gì với hầu tước đại nhân?"

"
Đúng vậy, thưa chủ nhân, chúng ta đã điều tra, hắn chẳng qua chỉ là một kẻ độc hành. Hơn nữa cây ma pháp cung gia truyền của hầu tước đại nhân không bị mất, cho nên cây cung trong tay hắn chỉ là một cây ma pháp cung khác mà thôi."

Người nọ khẽ gật đầu, nhìn phương hướng hai người Tiếu Ân rời đi, im lặng không nói.

Một người thấp giọng hỏi: "
Chủ nhân, có muốn bắt hắn hay không?"

"
Không!" Người nọ chậm rãi quay lại, vóc người của hắn khôi ngô, nhưng trên mặt hắn có một ít vết bầm, hắn hung hăng nói: "Ta muốn xem, bọn chúng kiếm được đồ tốt gì, ha ha…"

Nghe tiếng cười lạnh thấu xương của hắn, mấy tên bên cạnh cũng nhe răng cười, dường như mong chờ chuyện sắp tới.

Nhưng bọn chúng không biết rằng, ở một góc không nổi bật của căn phòng, có một con ruồi nhỏ đang ẩn núp.

Ba ngày sau, Tiếu Ân đi theo một tiểu đội tinh nhuệ gồm mười lăm người, chính thức rời khỏi thành Satin La.

Ở trong tiểu đội săn thú tinh nhuệ này, ngoài Tiếu Ân ra, còn có Andelaide và Feikesite của dong binh đoàn Huyết Lang, cung tiễn thủ kiêm đoàn trưởng dong binh đoàn Miller.

Ngoài những người này ra, còn lại là những hảo thủ trong hai dong binh đoàn, trong đó có ba cao thủ đến từ thương đội Dell.

Trong đội ngũ có chiến sỹ tinh thông thuật công kích, có cung tiễn thủ bách phát bách trúng như Tiếu Ân và Miller, ngoài ra còn có ba chiến sỹ tinh thông thuật trinh sát. Đương nhiên, nhân vật trọng yếu nhất, được mọi vây quanh bảo vệ là Feikesite.

Nghe nói vị cửu cấp học đồ này nắm giữ ít nhất ba nhị cấp ma pháp, thực lực của hắn rất cường đại. Nếu phối hợp hoàn mỹ với chiến sỹ, chắc chắn sẽ có tác dụng như định hải thần châm.

Nhưng pháp sư học đồ có một nhược điểm trí mạng, đó là thể chất yếu kém. Nếu không có chiến sỹ cường đại bảo vệ, tự mình hành động một mình, thì hết sức nguy hiểm.

Nhưng một khi các pháp sư học đồ này trở thành ma pháp sư chính thức, thực lực sẽ thay đổi về chất, lực lượng của bọn họ hơn chiến sỹ bình thường gấp trăm lần, hơn nữa chủng loại ma pháp thuấn phát gia tăng. Khi đó dù chỉ có một mình, họ cũng có thể tự do đi lại.

Còn cao cấp tới đại ma pháp sư và ma đạo sỹ thì có đủ loại năng lực để bảo vệ, đừng nói là các võ sỹ, cho dù là ma thú cũng đừng mơ phá vỡ được phòng ngự của bọn họ.

Một khi ma pháp sư đạt tới cảnh giới đó, bọn họ sẽ tự mình hành động, bởi kỵ sỹ và chiến sỹ khi đó lại trói buộc bọn họ.

Hiện giờ, mặc dù Tiếu Ân chưa trở thành ma pháp sư chính thức nhưng hắn nắm giữ hai tam cấp ma pháp phụ trợ, hơn nữa những loại ma pháp hắn nắm giữ đều có thể trong nháy mắt thuấn phát, cho nên lực chiến đấu trong chốc lát của hắn không hề dưới ma pháp sư chính thức.

Đương nhiên, bởi vì lực lượng tinh thần đôi bên chênh lệch nên không bù đắp được, cho nên Tiếu Ân chưa cuồng vọng tới nỗi khiêu chiến quyền uy của ma pháp sư chính thức. Nhưng một cửu cấp học đồ nho nhỏ, Tiếu Ân không hề đặt trong mắt.

Đoàn người đi được vài ngày, cuối cùng tới hồ Stanco trong truyền thuyết.

Sau khi tới nơi, Tiếu Ân không khỏi cười khổ, diện tích của hồ quá rộng lớn, nhìn qua dường như không có điểm cuối.

Nhìn mặt hồ không biết rộng lớn đến bao nhiêu, trong lòng Tiếu Ân có cảm giác muốn hỏi ông trời.

Không biết ai đặt tên cho cái hồ này, dám gọi nó là hồ, lẽ ra phải gọi là Địa Trung Hải mới đúng…

Trách không được Adelaide có nói, trung tâm của hồ có ma thú cao cấp. Nếu phạm vi của hồ lớn như thế này, hơn nữa còn là chỗ ít người qua lại thì việc xuất hiện một ít ma thú cao cấp chỉ là chuyện bình thường.

Hít sâu một hơi, Tiếu Ân chợt nghe Adelaide giới thiệu: "Đây chính là hồ Stanco, xung quanh hồ có một ốc đảo, tiếp tục đi về phía tây là tới sa mạc Sahara."

Tiếu Ân khẽ gật đầu, cảm khái nói: "
Tạo hóa thực thần kỳ mới tạo ra được địa phương hùng vĩ thế này."

"
Đúng vậy!" Adelaide đồng cảm nói: "Đây là biên giới của sa mạc Sahara, đại thảo nguyên Sa Aola và hồ Stanco. Nghe nói những người tiến vào sa mạc Sahara, tám chín phần mười không quay trở lại được, cũng không ai biết được hồ Stanco này cuối cùng thông đến nơi nào."

Nhẹ nhàng thở dài một hơi, hắn nói tiếp: "
Nếu như ta không phải là đoàn trưởng của dong binh đoàn Huyết Lang, chỉ sợ ta đã sớm tiến vào sa mạc, hoặc thám hiểm trên hồ, xem xem đến cuối cùng nơi đó thông tới chỗ nào."

Tiếu Ân quay đầu cười cười, không thể tưởng được nội tâm của vị đoàn trưởng dong binh đoàn Huyết Lang này hào sảng như vậy.

Thấy Tiếu Ân dường như có vẻ đăm chiêu, Adelaide hỏi thăm: "
Tiếu Ân tiên sinh, người sao vậy?"

"
Ta nhớ tới Madison." Tiếu Ân bất đắc dĩ nhún vai nói: "Ta mời hắn đi cùng với ta nhưng đoàn trưởng Victor lại có nhiệm vụ khác, toàn bộ thành viên của dong binh đoàn Tiger đều phải tham gia, thực sự đáng tiếc."

Adelaide mỉm cười, quan hệ giữa Madison và Tiếu Ân vô cùng tốt, đương nhiên chuyện này không thể để Madison tham gia. Trong lòng hắn động, nghiêm mặt nói: "
Tiên sinh Tiếu Ân, người cùng Madison có quan hệ tốt như thế, chẳng lẽ người không nghĩ tới việc gia nhập dong binh đoàn Tiger sao?"

Tiếu Ân ngẩn ra, hỏi ngược lại: "
Adelaide, không phải ngươi muốn ta gia nhập dong binh đoàn của ngươi sao?"

Adelaide tự hào cười nói: "
Dong binh đoàn Tiger, mặc dù không thuộc dong binh đoàn của chúng ta, nhưng nhiều năm hợp tác cùng nhau, hai dong binh đoàn không khác gì là một."

Trong lòng Tiếu Ân nhanh chóng xuất hiện một vài ý niệm, nguyên ba dong binh đoàn này có quan hệ sâu dày. Nếu như mình giết chết những kẻ này, đối với dong binh đoàn Tiger, chỉ sợ không phải là chuyện tốt.

Adelaide chờ đợi, thấy Tiếu Ân không trả lời, không khỏi thở dài nói: "
Tiên sinh Tiếu Ân, chúng ta có lẽ phải ở tạm chỗ này một tháng, hy vọng tới lúc đó cả hai chúng ta đều nhận được tin tốt."

Dứt lời, hắn xoay người rời đi.

Trong lòng Tiếu Ân âm thầm trào phúng, xem ra Adelaide cho mình một tháng để lựa chọn. Sau một tháng, khi trở lại thành Satin La sẽ tỏ rõ thái độ đối với mình.

Nếu như mình không gia nhập, chỉ sợ cái mạng nhỏ khó bảo toàn được.

Nhẹ nhàng vuốt ve đoản cung đeo trên lưng, trong lòng Tiếu Ân có chút khổ sở. Nếu như không vì thứ này, đám người Adelaide chưa chắc đã quan tâm tới mình.

"Hô Hô…"

Một tiếng động trong dòng nước truyền đến. Một lát sau, một sinh vật lớn giống như con cá sấu thong thả bò lên bờ.

Adelaide kinh ngạc mở rộng miệng nói: "
Trời ạ, chúng ta thực may mắn, không ngờ gặp được Hắc Giáp Tích."

Tiếu Ân nhìn mọi người xung quanh, chỉ thấy mắt mọi người sáng lên, dường như không phải đang nhìn một con ma thú, mà nhìn một đống tiền vàng Cray.

"
Adelaide. Đó là sinh vật gì?"

"
Đây là ma thú sống ở gần trung tâm của hồ Stanco, có tên là ma thú Hắc Giáp Tích." Adelaide nhẹ giọng nói: "Loại ma thú này có lớp da ngoài rất cứng, toàn thân của nó đều là bảo bối, là nguyên liệu tốt nhất dùng để chế tạo đạo cụ ma pháp. Nếu như chúng ta có thể làm thịt nó, bán cho ma pháp sư, đủ để sống cả năm nay."

Tiếu Ân nao nao, ba dong binh đoàn có gần hai trăm người, mà những thứ trên người còn Hắc Giáp Tích, đủ để cho hai trăm người sống trong một năm, trách không được đám người Adelaide lại hưng phấn như thế.

Hơi cảm ứng một chút, nhận ra trên người ma thú có ma lực dao động, sắc mặt Tiếu Ân thay đổi, hỏi: "
Đây là ma thú cấp mấy?"

"
Nhị cấp đỉnh phong, hoặc là tam cấp."

"
Trời ạ, các ngươi chẳng lẽ chuẩn bị trêu chọc tam cấp ma thú sao?"

Tiếu Ân khó tin hỏi, đồng thời hắn lùi về phía sau một bước. Tam cấp ma thú có thực lực tương đương với ma pháp sư chính thức, nếu như mình không bại lộ thân phận, thì chỉ bằng tiểu đội này căn bản không thể ứng phó.

Adelaide mỉm cười, nói: "
Ngươi yên tâm đi, Hắc Giáp Tích là một loại ma thú dị loại, chúng nó không dựa vào ma pháp, chỉ dựa vào trọng giáp và những chiếc răng nhọn để tấn công mà thôi."

Tiếu Ân thất kinh nói: "
Người nói gì? Không sử dụng ma pháp?"

"
Đúng, loại ma thú này mặc dù không có ma pháp nhưng chúng nó bình thường sống ở khu vực gần giữa hồ, căn bản chúng ta không thể tiếp xúc, không thể tưởng được, hôm nay, chúng ta có thể gặp được, thực là quá may mắn." Adelaide cảm thán nói, sau đó vung tay lên, lập tức có hơn mười người bắt đầu hành động.

Có ba gã võ sỹ hạ trọng thuẫn xuống, dưới sự trợ giúp của đồng bạn, che chắn những chỗ yếu hại, sau đó có một người mang theo trọng thuẫn, thong thả đi về phía Hắc Giáp Tích.

Tiếu Ân mở to mắt, khó tin hỏi: "
Adelaide, trên đời này, thực sự có tam cấp ma thú không có ma pháp?"

"
Có!" Feikesite lạnh lùng tiến đến nói: "Chúng mặc dù không có ma pháp nhưng nếu sống thêm một trăm năm nữa, thì có thể trực tiếp tiến hóa thành ngũ cấp ma thú Phi Thiên Hắc Giáp Tích, đồng thời có thêm ma pháp thủy hệ và phong hệ."

Lúc này Tiếu Ân mới hiểu, có thể từ tam cấp trực tiếp tiến hóa lên ngũ cấp, điều này quả là chuyện không thể tin được, nhưng ma thú này phải bỏ ra cái giá rất lớn, đó là trong vòng trăm năm không có ma pháp, thì điều này cũng bình thường.

Giờ phút này, con Hắc Giáp Tích xấu xí dường như cảm nhận được tên loài người tiến gần đến mình không có hảo ý.

Nó giương thân hình cao gần hai thước lên, ánh mắt lạnh như băng, nhìn chằm chằm vào ba gã chiến sỹ cầm cự thuẫn.

Cuối cùng, dưới sự chỉ huy của Adelaide, ba gã chiến sỹ cầm cự thuẫn dũng cảm tiến lên, trực tiếp đụng thẳng vào đầu Hắc Giáp Tích.

Chuyện này dường như khiến cho Hắc Giáp Tích nổi giận. Nó mở cái miệng lớn, lộ ra hàm răng giống như những con dao, hung hăng cắn xuống.

Một chiến sy cầm cự thuẫn lanh tay lẹ mặt, giơ cự thuẫn lên che, chỉ nghe "kịch", một tiếng vang nhỏ, hàm răng của Hắc Giáp Tích va chạm cùng cự thuẫn. Hàm răng của nó cắn phải cự thuẫn, lưu lại trên cự thuẫn mấy lỗ thủng to.

Trong lòng Tiếu Ân thất kinh. Tên quái vật này mặc dù không thi triển được ma pháp nhưng thực lực của nó vẫn cường đại. Nếu như không cẩn thận, bị nó cắn trúng, chỉ sợ cho dù có trọng giáp hộ thân, cũng không thể chống lại được.

Giờ phút này, cục diện trong sân có biến hóa lớn.

Adelaide ra lệnh một tiếng, hơn mười người tiến lên, lợi dụng những tấm khiên yểm trợ, vây Hắc Giáp Tích lên trên một tảng đá lớn.

Hắc Giáp Tích này mặc dù có khí lực lớn nhưng bị mười mấy mãnh nam liều mạng đè ép, cho nên bị ép tới nỗi không thể động đậy được.

Tiếu Ân trợn mắt há hốc mồm nhìn cảnh này, ngoài Feikesite, Miller và mình ra thì ngay cả Adelaide cũng đã động thủ.

Mười mấy người trong một không gian nhỏ hẹp, vây chặt Hắc Giáp Tích lại.

"Cái này…" Tiếu Ân cẩn thận hỏi: "Có thể đối phó với ma thú như thế sao?"

Feikesite lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn, nói: "
Không biết thì mở mắt mà nhìn đi!"

Sắc mặt Tiếu Ân thay đổi, nhất thời ngậm miệng lại.

Feikesite tiến lên, thi triển nhất cấp ma pháp lên Hắc Giáp Tích.

Cảm ứng ma lực dao động, Tiếu Ân biết, tên này thi triển nhất cấp ma pháp Hôn Thụy Thuật. Tiếu Ân cũng đã học qua loại ma pháp này, nhưng uy lực của nó không cường đại. Theo Tiếu Ân biết thì loại ma pháp này chỉ có tác dụng với người bình thường, ma pháp sư có lực lượng tinh thần cao và chiến sỹ trải qua rèn luyện gian khổ có sức miễn dịch lớn đối với loại ma pháp này.

Nhưng dùng để đối phó ma thú, hơn nữa còn là tam cấp ma thú rất khó có thể thành công.

Quả nhiên, Feikesite thi triển liên tiếp ba lần nhưng không thể làm cho Hắc Giáp Tích mê man.

Adelaide thở hổn hển nói: "Feikesite, ma thú này có khí lực rất lớn."

"
Cái đuôi, cái đuôi…"

Hai người điên cuồng kêu lên, nguyên mấy người đè lên đuôi của Hắc Giáp Tích không thể duy trì được.

Sắc mặt Adelaide đại biến, vội vàng kêu lên: "
Miller, Tiếu Ân, không cần cảnh giới nữa, tiến lên đè nó lại."

Tiếu Ân liền nhào tới, bắt lấy cái đuôi của nó. Khi bàn tay Tiếu Ân chạm vào cái đuôi, mới hiểu ma thú này khí lực lớn đến dường nào, loại khí lực này gần như muốn đẩy bắn hắn ra ngoài.

Hít sâu một hơi, cơ nhục trên người Tiếu Ân nổi lên, trong nháy mắt bộc phát lực lượng cường đại, không nhân nhượng đè chặt cái đuôi của Hắc Giáp Tích xuống. Nguồn: http://truyenyy.com

Mấy người bên cạnh Tiếu Ân rõ ràng cảm ứng được trên người Tiếu Ân bộc phát ra lực lượng lớn, ngay cả ba gã chiến sỹ cầm cự thuẫn cùng với vài tên lang nhân tráng kiện cũng cảm thấy kinh hãi.

Người này, hắn thực sự là một ma cung thủ sao? Không phải là giả trang làm thân phận khác chứ?

Thần sắc của Adelaide trở nên phức tạp, nói với Feikesite: "Nhanh lên một chút, ba lần nữa, nhất định phải làm nó mê man, nếu không chúng ta đành phải giết chết nó."

Feikesite khẽ gật đầu, Hôn Thụy Thuật, một lần nữa được phóng ra. Không biết có phải lúc này uy lực của ma pháp mới bộc phát hay không mà lần này Hôn Thụy Thuật lại thành công.

Đám người Tiếu Ân rõ ràng cảm nhận được Hắc Giáp Tích đang giãy dụa đột nhiên dừng lại, cặp mắt to âm lãnh cũng chậm rãi nhắm lại.

Đám người Adelaide đồng thanh hoan hô một tiếng, âm thanh của mỗi người không che dấu được sự kích động.

Tiếu Ân buông lỏng, không thể giải thích được nhìn mọi người, kinh nghiệm ngày hôm nay khiến hắn mở mắt ra rất nhiều, không thể tưởng được, trên thế giới này, lại có biện pháp đối phó với ma thú như thế này. Nếu như trở lại ma pháp tháp ở công quốc Luois, nói cho bọn Benson biết, chỉ sợ không có ai tin hắn.

Nhìn đôi bàn tay có chút ươn ướt, nghĩ lại vừa rồi mình vừa so khí lực với một ma thú, trong lòng dâng lên một trận hàn khí, chẳng lẽ mình điên rồi, chuyện nguy hiểm như thế cũng làm. Thực không thể tin được.

Feikesite như trút được gánh nặng, thở phào một hơi, sau đó nói: "Hôn Thụy Thuật của ta một lần chỉ duy trì được hai giờ, chúng ta phải trở về ngay lập tức."

"
Trở về?" Tiếu Ân không hiểu hỏi: "Giờ trở về?"

"
Đúng vậy!" Adelaide hưng phấn nói: "Chúng ta có thể bắt sống một con Hắc Giáp Tích, thu hoạch lần này quá lớn. Nhưng muốn an toàn đem nó trở về thành Satin La thì không phải là chuyện đơn giản."

Tiếu Ân nhướng mày nói: "
Chúng ta vất vả lắm một tới đây được. Chẳng lẽ chỉ vì thứ này mà trở về sao?"

Tất cả mọi người kinh ngạc, mắt nhìn Tiếu Ân lộ ra vẻ cổ quái.

Adelaide chần chừ một chút nói: "
Tiếu Ân, một con Hắc Giáp Tích còn sống, dù là bán cho đế quốc Lang Nhân hay đế quốc Cát Hãn, đủ để cho mọi người chúng ta có được một khoản tài phú lớn. Khoản tài phú đó đủ cho dong binh chúng ta sống sung túc nửa đời."

Tiếu Ân nghi hoặc hỏi: "
Thực không, con ma thú này đáng giá vậy sao?"

Miller gật đầu mạnh một cái nói: "
Nghe nói cung đình pháp sư của đế quốc có một loại thủ đoạn, có thể làm cho Hắc Giáp Tích còn sống trong vòng mấy năm tiến hóa trở thành Phi Thiên Hắc Giáp Tích. Nếu như hoàng tộc có thêm một kỵ sỹ Phi Thiên Hắc Giáp Tích, ngươi có hiểu, điều này đại biểu cho lực lượng gì không."

Tiếu Ân nhìn con Hắc Giáp Tích xấu xí, trong lòng sáng rõ.

Lực chiến đấu của chiến sỹ tuyệt đối không thể chống lại ma pháp sư, cao cấp chiến sỹ có thể chém giết ma pháp sư cùng bậc, căn bản là nói hươu nói vượn.

Muốn bồi dưỡng một ma pháp sư, tiêu hao thời gian và khó khăn gấp trăm lần so với việc đào tạo chiến sỹ. Nếu như chênh lệch giữa hai bên không lớn, vậy thì có kẻ đần mới đi học ma pháp.

Trên đời này, tất cả phải lấy thực lực để nói chuyện. Nếu như ma pháp sư không phải có thực lực vượt xa chiến sỹ, thì làm sao bọn họ có được địa vị cao quý.

Nhưng chiến sỹ muốn đối phó với ma pháp sư vẫn có một ít biện pháp. Ngoài việc âm thầm đánh lén ra, thì chỉ có trở thành kỵ sỹ ma thú, dựa vào sự cường đại của vật cưỡi, mới có thể quang minh chính đại giao đấu cùng ma pháp sư.

Nhưng muốn trở thành kỵ sỹ ma thú, tuyệt đối không phải là chuyện dễ dàng. Nhưng nghe khẩu khí của đám người Miller, dường như đế quốc Lang Nhân và đế quốc Cát Hãn có biện pháp làm cho Hắc Giáp Tích trong vòng vài năm lột xác tiến hóa thành Phi Thiên Hắc Giáp Tích, hơn nữa còn hàng phục được đầu ma thú này.

Nếu như một ngũ cấp ma thú bị loài người thu phục, tổ hợp như thế tuyết đối không kém hơn tam tinh ma pháp sư bình thường, thậm chí còn có thể so tài cao thấp với đại ma pháp sư, cho nên hai quốc gia nguyện ý nỗ lực bỏ ra một khoản tiền lớn là chuyện đương nhiên.

Gật đầu, Tiếu Ân nói: "Được rồi, các ngươi trở về đi!"

"
Còn ngươi?" Adelaide dò hỏi.

"
Ta ở lại đây để tìm kiếm thêm một ít đồ vật." Tiếu Ân cười híp mắt nói: "Những thứ đó đối với ta rất hữu ích."

Đám người Adelaide liếc mắt nhìn nhau, tâm tư trong lòng bọn họ xoay chuyển. Lúc lâu sau, Adelaide gật đầu nói: "
Được rồi, chúc ngươi may mắn."

Tiếu Ân vẫy tay với bọn họ, sau đó chạy về phía không xa, không lâu sau, thân hình của hắn biến mất sau mấy tảng đá trong lòng hồ.

"
Tại sao để hắn đi?" Một thành viên thương đội hỏi.

"
Làm người cần phải biết đủ!" Adelaide lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn, trầm giọng nói.

Feikesite tiếp lời nói: "
Chúng ta trở về thành Satin La, nhanh nhất phải mất bảy ngày, cách một giờ, ta phải thi triển Hôn Thụy Thuật, cho nên từ giờ trở đi, ngoài việc thi triển ma pháp này, ta không thể trợ giúp thêm cho các ngươi nữa."

Miller thở dài một tiếng nói: "
Lấy lực lượng, tốc độ cùng với ma cung của Tiếu Ân, nếu như mất đi pháp sư, chúng ta chưa chắc có thể lưu hắn ở lại. Nếu như phát sinh giằng co, để cho Hắc Giáp Tích trốn mất, thì cái được không bù nổi cái mất."

Ba thủ lĩnh đã đưa ra quyết định giống nhau, nhất thời không có ai phản đối, mấy tráng hán đem Hắc Giáp Tích hôn mê, trở về đường cũ.

"
Thủ lĩnh, bọn họ quả thực phát hiện bảo bối!" Cách đó vài dặm, một tên đạo tặc báo cáo cho Nick, trong mắt kẻ này lộ rõ vẻ tham lam.

"
Bọn chúng phát hiện ra thứ gì?" Nick lớn tiếng hỏi.

"
Hắc Giáp Tích, một đầu Hắc Giáp Tích còn sống." Tên đạo tặc hưng phấn nói: "Trách không được bọn chúng dẫn theo ba chiến sỹ cầm cự thuẫn, nguyên bọn chúng sớm đã chuẩn bị mai phục để chờ Hắc Giáp Tích."

Nếu đám người Adelaide nghe được những câu này, khẳng định sẽ cười đến rụng cả răng. Bọn họ mang theo ba chiến sỹ cầm cự thuẫn, mục đích là để phòng bị Tiếu Ân, nhưng không ai ngờ được là ở chỗ này tự nhiên lại gặp được Hắc Giáp Tích, khiến bọn chúng đỏ mắt, buông bỏ mục tiêu ban đầu.

"
Hắc Giáp Tích?" Nick cao giọng đứng lên hỏi: "Ngươi không nhìn nhầm chứ?"

"
Tuyệt đối không!"

"
Rất tốt, lần này chúng ta tới đây không phí công." Hai mắt của Nick lấp lánh hữu thần, hắn đương nhiên biết được giá trị của Hắc Giáp Tích.

"
Hắc Giáp Tích không phải sống ở giữa hồ sao? Tại sao lại tới gần bờ hồ?" Một tên mặc áo choàng, trang phục không khác so với Feikesite hỏi.

Tên tóc bạc lang nhân khẽ thở dài một tiếng, nói: "
Nick, nếu như chúng ta nắm giữ phương pháp này…"

Nick khẽ gật đầu, nói: "
Không sai, nếu như chúng ta có thể nắm giữ phương pháp này, thế thì chúng ta có thể không ngừng tạo ra kỵ sỹ ma thú, đây chính là chuyện động trời."

Hắn ngẩng đầu lên, lạnh lùng nói: "
Các huynh đệ, lát nữa phải nhớ kỹ, bắt sống toàn bộ bọn chúng cho ta."

Trong mắt hắn lóe ra tia sáng âm trầm, lầm bầm nói: "
Nhất định ta phải tra ra phương pháp đó."

Nấp sau một tảng đá lớn, Tiếu Ân tháo mắt kính xuống, sắc mặt cổ quái, trong lòng thầm nghĩ, cho dù Nick có rút da lột gân bọn chúng, chỉ sợ cũng không có đáp án…

Hắn khẽ lắc đầu, chăm chú suy nghĩ, chậm rãi theo dõi.

Dị Giới Chi Quang Não Uy Long - Chương #119


Báo Lỗi Truyện
Chương 119/482