Chương 115: THỢ RÈN




Tiến vào hậu viện, trên mặt Tiếu Ân lộ ra một tia mỉm cười.

Nơi này sắp xếp không giống với cửa hàng của thợ rèn Witte, nhưng do đều cùng nghề thợ rèn, cho nên có thể bắt gặp những chỗ tương đồng với nhau, cho nên Tiếu Ân không khỏi xúc động nhớ tới những người thân cách xa vạn dặm.

"Thằng nhóc này?" Một thanh âm thô lỗ vang lên. Tiếu Ân ngẩng đầu nhìn, một đại hán đầu trọc liếc mắt nhìn hắn, cười lớn nói: "Ngươi cầm nổi búa không? Trở về ăn thêm mấy năm nữa đi."

Nhất thời bốn phía tràn ngập tiếng cười, vẻ tươi cười trên khuôn mặt Tiếu Ân thu liễm lại.

Cuộc sống mấy năm gần đây của Tiếu Ân vô cùng tốt, mặc dù luyện tập quảng bá thể thao khiến hắn mỗi ngày phải vận động nhiều, nhưng lượng vận động kiểu đó không giống với lượng vận động của thợ rèn, cho nên da dẻ và cơ bắp của hắn, không hề giống với một thợ rèn.

Nhưng hiện giờ Tiếu Ân không phải là một tiểu tử, đặc biệt trải qua hai tháng trong rừng Gobbi, khiến khí chất của hắn có sự biến hóa nghiêng trời lệch đất. Khi hắn thu liễm nụ cười, từ trên người hắn tỏa ra một trận hàn ý.

Cả đại sảnh đang đầy tiếng cười dần dần trầm xuống, mặc dù những kẻ này không hiểu đã xảy ra chuyện gì, nhưng cảm nhận trong không khí tràn ngập hàn ý khiến bọn họ cảm thấy sợ hãi. Đọc Truyện Online Tại http://truyenyy.com

Tiếu Ân bước nhanh, tới bên cạnh gã đại hán đầu trọc.

Khi Tiếu Ân đứng bên cạnh, trên trán tên đại hán đầu trọc đổ đầy mồ hôi, nhưng không ai xác định được đến cuối cùng hắn sợ hãi cái gì, hay là do thời tiết nóng bức ảnh hưởng.

Ánh mắt Tiếu Ân đều đều di chuyển qua người hắn, không biết vì sao, tất cả mọi người đều thở phào một hơi.

Cuối cùng ánh mắt của Tiếu Ân dừng trên chiếc búa bên người gã đại hán đầu trọc.

Đó là một chiếc búa lớn, rõ ràng nặng hơn nhiều so với những chiếc búa bình thường, trên người tên đại bán còn có một cặp hỏa kiềm và phôi của một con dao.

Tiếu Ân không nói hai lời, cầm lấy hỏa kiềm, đặt phôi dao vào trong lò rèn.

Đại hán đầu trọc mở miệng dường như muốn nói gì đó, nhưng cánh tay phải của Tiếu Ân duỗi ra, nhẹ nhàng cầm lấy chiếc búa lớn, những người khác không hẹn mà cùng há hốc mồm.

Hai mắt Tiếu Ân bình tĩnh nhìn lò rèn, kéo ống bễ, chỉ trong chốc lát, phôi đao đỏ bừng.

"Đinh, Đinh, đinh…"

Những tiếng búa đập xuống phôi đao vang lên. Những nhát búa đập xuống theo một tiết tấu hài hòa. Chiếc búa lớn trong tay Tiếu Ân tựa như một sợi lông gà, phảng phất không có sức nặng, nhưng khi chạm vào phôi dao, tạo ra những âm thanh rung chuyển lòng người.

Mọi người im lặng nhìn Tiếu Ân, nhìn phôi dao dần dần thành hình trong tay hắn, cuối cùng hắn nhúng phôi dao vào trong thùng nước, khói trắng nhất thời bốc lên, nhanh chóng tràn ngập cả căn phòng.

"Căn cơ thực tốt!"

Từ cửa một tiếng nói hùng hồn truyền đến. Tiếu Ân quay đầu thấy một lão nhân. Tất cả mọi người bao gồm cả đại hán đầu trọc đều cung kính cúi đầu, kêu: "Sư phụ Fit, chào ngài!"

Tiếu Ân buông búa xuống, sau đó cũng cúi mình nói: "Chào ngài, phôi dao này còn chưa hoàn thành!"

Fit gật đầu hỏi: "Nếu như ngươi rèn tiếp, thì phải mất thời gian bao lâu?"

Khóe miệng Tiếu Ân mỉm cười, nếu như hắn sử dụng toàn lực, phối hợp với ma pháp, thì chỉ cần thời gian nửa ngày là hoàn thành. Nhưng nếu bài trừ nhân tố ma pháp thì…

Hắn suy nghĩ một chút nói: "Ba ngày, ta chỉ cần ba ngày là có thể rèn xong."

Fit hài lòng gật đầu nói: "Tốt, ngươi thông qua khảo hạch."

Tiếu Ân ngẩn ra, hắn hồ nghi nhìn Fit, mặc dù hắn chưa từng tham gia khảo hạch thợ rèn, nhưng ít nhiều cũng biết, không có khả năng dễ dàng thông qua.

Dường như cảm nhận được nghi hoặc của Tiếu Ân, Fit cười giải thích nói: "Không phải nghi hoặc, vừa rồi ta đã nhìn thấy kỹ năng cơ bản của ngươi, đánh giá phôi dao ngươi rèn, ta đã có thể xác định, tối thiểu ngươi phải là trung cấp thợ rèn. Mà ngươi tới đây chỉ để lấy tư cách sơ cấp thợ rèn, đương nhiên không cần khảo hạch."

Tiếu Ân cười cười, ánh mắt hắn lộ vẻ khâm phục, chỉ bằng mấy câu nói đó, Tiếu Ân biết, người này dù là kỹ thuật hay thân phận, ở trong tòa thành này, khẳng định là đệ nhất, đệ nhị nhân vật nếu không sao có được uy thế và ánh mắt như vậy.

Cúi người, Tiếu Ân hỏi: "Xin hỏi, ngài là…"

"Ta là Fit, thợ rèn sư!"

Tiếu Ân kinh ngạc nhìn Fit, không thể tưởng tượng được trong tòa thành này có thợ rèn sư, điều này nằm ngoài dự liệu của hắn. Nếu như hắn vừa mới bước chân ra khỏi trang viên của kỵ sỹ Scott, khẳng định hắn sẽ rất kích động. Nhưng hiện tại, Tiếu Ân đã là ma pháp sư, mặc dù chỉ là học đồ, nhưng đối mặt với thợ rèn sư, hắn đã không còn thấy khiếp sợ và hâm mộ.

"Fit các hạ, kẻ hèn Tiếu Ân, đa tạ ngài đã đánh giá cao!" Tiếu Ân thi lễ, không kiêu ngạo, không siểm nịnh nói.

Fit hết sức hài lòng với thái độ của Tiếu Ân, nói: "Tuổi còn trẻ như vậy mà đã nắm vững được kỹ năng cơ bản, quả là giỏi, sư phụ của ngươi là ai?"

Tiếu Ân sửng sốt, thật lòng nói: "Sư phụ của ta là Witte, người làm việc tại một địa phương nhỏ, chỉ sợ ngài không biết."

Trên mặt Fit hiện rõ vẻ chần chừ, hắn đang cố nhớ Witte là ai, sao lại bồi dưỡng được một thợ rèn kiệt xuất còn trẻ như vậy.

Tiếu Ân cười khổ một tiếng, nếu như Fit có thể biết được Witte, nhất định mình sẽ chạy khỏi đây ngay lập tức, thà rằng chạy tới đế quốc Lang Nhân, chứ không thể để lộ hành tung cho gia tộc Leyden biết.

Fit suy nghĩ nửa ngày, cuối cùng chán nản buông tha, hỏi: "Tiên sinh Tiếu Ân, ngươi hiện tại đã lấy được tư cách sơ cấp thợ rèn, hiện tại ngươi có tính toán gì không?"

Tiếu Ân suy nghĩ một lúc, nói: "Tạm thời chưa có tính toán gì, có lẽ tại hạ sẽ tìm một nơi nào đó, mở một cửa hàng thợ rèn nhỏ."

Hắn nói: "Hy vọng làm ăn không quá kém."

Fit mỉm cười nói: "Điều này ngươi có thể yên tâm, tại thành Subi Tira, cái gì cũng có thể thiếu nhưng binh khí thì không."

Tiếu Ân gật đầu cảm tạ.

Fit do dự một chút nói: "Kì thực ta có một đề nghị, nếu như ngươi không chê, không ngại ở lại chỗ ta, ta nghĩ nơi này sẽ khiến ngươi hài lòng."

Ánh mắt đảo quanh một vòng. Fit nói không sai, ở đây có đầy đủ công cụ. Nếu làm công ở đây, sẽ có được lớp vỏ ngụy trang rất tốt.

Fit nhìn Tiếu Ân do dự nói: "Nếu như ngươi đồng ý, mỗi tháng có thể nhận được hai trăm đồng bạc Cray. Đương nhiên, ngươi phải làm ra được một số lượng sản phẩm nhất định."

"Bao nhiêu?"

"Sáu cây cương đao có phẩm chất tốt."

"Nếu ta hoàn thành xong, có thể sử dụng công cụ ở nơi này không?"

"Đương nhiên có thế, nhưng ngươi chế tạo đồ vật, nguyên liệu tự ngươi cung cấp."

Tiếu Ân gật đầu, đó là chuyện đương nhiên, nếu không đồng ý mới gọi là vớ vẩn. Hắn mỉm cười với Fit, nói: "Nếu cấp cho ta một căn phòng riêng và miễn phí ba bữa ăn mỗi ngày, ta sẽ đáp ứng."

"Được!" Fit nở nụ cười, giờ phút này, hắn dường như hóa thân thành một lão hồ ly, lộ rõ vẻ tươi cười đắc ý.

Mọi người xung quanh nhìn Tiếu Ân với những ánh mắt khác nhau. Được Fit thừa nhận là chuyện rất khó, hơn nữa Fit còn đưa ra mức giá bằng với một trung cấp thợ rèn.

Cương đao có phẩm chất tốt là binh khí không thể thiếu trong quân đội, mỗi tháng chế tạo ra sáu cây, chỉ có tốc độ của trung cấp thợ rèn mới thuận lợi hoàn thành. Như thế, Fit đã thừa nhận Tiếu Ân có tư cách trung cấp thợ rèn.

Trên thế giới này, dù loại nghề nào đều phải có chân tài thực học mới được mọi người tôn trọng, nghề thợ rèn đương nhiên cũng không ngoại lệ.

Cho nên khi Tiếu Ân đáp ứng, thái độ của mọi người đối với hắn có sự chuyển biến lớn.

Theo sự phân phó của Fit, tự nhiên có người dẫn Tiếu Ân tới chỗ ở của hắn.

Trong cửa hàng thợ rèn, ngoại trừ phần bên ngoài dùng để làm việc thì phần còn lại dùng làm chỗ ở. Thường thì cứ bốn người ở trong một gian, nhưng nếu Tiếu Ân được sự đồng ý của Fit, thì một mình một phòng cũng không có ai dám dị nghị.

Sau khi Tiếu Ân rời đi, Fit tới gần thùng nước, dùng hỏa kiềm lấy phôi đao mà Tiếu Ân vừa rèn, trong ánh mắt của lão tràn ngập sự cảm thán và vui sướng.

Đại hán đầu trọc do dự một chút, tiến lên nói: "Sư phụ, hắn thực sự có thực lực của trung cấp thợ rèn?"

Fit cười cười, khẽ lắc đầu.

Đại hán xoa chiếc đầu trọc của mình, nghi hoặc hỏi: "Sư phụ, nếu thực lực của hắn không đạt tới tiêu chuẩn của trung cấp thợ rèn, sao người lại cấp cho hắn thù lao cao như vậy?"

Fit ngẩn ra, quay đầu nhìn đại hán đầu trọc nói: "Ai nói hắn không có thực lực trung cấp thợ rèn?"

Đại hán đầu trọc cười cười, trong lòng kìm nén cơn tức giận, rõ ràng ngài vừa nói giờ lại phủ nhận.

Fit thu hồi ánh mắt, tiếp tục chăm chú nhìn phôi đao, thở dài một tiếng nói: "Chùy pháp quá tốt, không biết là vị cao thủ nào mà có thể bồi dưỡng ra đệ tử xuất sắc như vậy."

Mọi người trong cửa rèn liếc mắt nhìn nhau, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ dị, thanh niên tên là Tiếu Ân này, chẳng lẽ có thực lực cao cấp thợ rèn?

Dị Giới Chi Quang Não Uy Long - Chương #115


Báo Lỗi Truyện
Chương 115/482