Chương 103: ĐÁNH LÉN




Vừa rồi trong Nhất Hào không gian, Tiếu Ân đã khắc sâu toàn bộ hoàn cảnh vào trong đầu, chỉ cần hai tên kia không rời khỏi chỗ đó thì hoàn cảnh chung quanh sẽ không gây bất cứ ảnh hưởng gì tới Tiếu Ân.

Rất nhanh, hắn lặng lẽ tới gần cách hai tên đó khoảng hai mươi thước. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.

Khoảng cách này đối với chiến sỹ ở trạng thái đề phòng mà nói thì tương đối nguy hiểm, đặc biệt là tên sở hữu cung tên, lúc nào hắn cũng có thể bắn tên. Nhưng may mắn là khoảng cách này cũng đủ để Tiếu Ân thi triển ma pháp.

Hắn hơi nghiêng đầu, bên cạnh mấy con ruồi máy bay vòng xung quanh hắn nửa vòng tròn tròn. Động tác này của chúng báo cho hắn biết, tất cả bình thường, địch nhân không phát hiện ra hắn.

Nếu như hai tháng trước, lúc hắn vừa mới vào rừng Gobbi, hắn tuyệt đối không có cách nào để không làm kinh động tới hai tên này.

Nhưng sống trong rừng Gobbi hai tháng khiến hắn đã quen với nơi này, đặc biệt ma pháp sư trời sinh đã có cảm giác hài hòa với tự nhiên, hơn nữa động tác của hắn lại nhanh nhẹn, càng khiến hắn giống như cá lạc vào biển lớn.

Đương nhiên, so với Tiếu Ân, Benson thua kém hơn nhiều. Vừa nhớ tới động tác vụng về chậm chạp của Benson, trong lòng Tiếu Ân lại đau xót.

Nhắm hai mắt lại, Tiếu Ân tận lực kìm nén bản thân, hắn không muốn để lộ sát khí của mình ra ngoài, kinh động kẻ địch.

Ngón tay búng ra, một viên ma hạch nhẹ nhàng bay ra, phảng phất giống như có cánh bay thẳng về phía trước.

Phi tường Bạo Tạc Thuật, đây là ma pháp thứ nhất Tiếu Ân thi triển ra, ma pháp này được phong ấn trong ma hạch uy lực có thể so với ma pháp tam cấp, dưới sự điều khiển của hắn, bay thẳng tới chỗ hai tên kia.

Khóe miệng Tiếu Ân nhếch lên, hắn nhớ lại cảnh vừa rồi trong Nhất Hào không gian, nếu giờ này hắn ở trong Nhất Hào không gian, có thể giám sát bọn chúng bất cứ lúc nào thì thật tốt.

Nhưng điều đáng tiếc đó là, chỉ cần hắn vào trong Nhất Hào không gian, dù hắn thi triển ma pháp gì cũng không thực hiện được ở bên ngoài. Dưới tình huống đó, luyện tập ma pháp là lựa chọn tốt nhất nhưng tại thế giới hiện thực khi giao thủ mà còn đeo mắt kính thì không khác gì là tự đi tìm đường chết.

Ma hạch lơ lửng trên không trung, may mà hai tên này không phải là ma pháp sư, không cảm ứng được sự dao động của lực lượng tinh thần, nếu không bọn chúng sẽ dễ dàng phát giác ra.

Vài giây ngắn ngủi trôi qua, phảng phất lâu như một thế kỷ, khi ma hạch thuận lợi bay tới mục tiêu, Tiếu Ân mới thở phào một hơi.

Lúc này trên mặt hắn hiện rõ vẻ ác độc, một tiếng nổ lớn vang lên, vậy là khối ma hạch đã nổ mạnh ở trên không.

Mặc dù chỉ cách hơn hai mươi thước nhưng Tiếu Ân cảm ứng rõ được lực lượng cuồng bạo. Nếu như không phải hắn sớm nấp vào một cây đại thụ gần đó, thì giờ này hắn đã bị dư chấn của trận nổ mạnh đó ảnh hưởng.

Ngay khi tiếng nổ mạnh vang lên, hai tiếng kêu kinh sợ cũng liên tiếp vang lên, sau đó một cái bóng nhanh như tia chớp lùi lại phía sau. Có điều, động tác của tên đó vẫn chậm một nhịp, vẫn bị dư chấn của Bạo Tạc Thuật ảnh hướng, thân thể bắn mạnh vào một cây cổ thụ.

Tiếu Ân lập tức phát hiện ra, hắn không chút do dự vọt ra. Mặc dù không thấy rõ khuôn mặt của đối phương nhưng từ động tác của hắn, Tiếu Ân liền đoán ra, tên đó chắc chắn là chiến sỹ cầm cung.

Trung tâm của vụ nổ chưa tiêu tán hết năng lượng dao động, nhưng trên người Tiếu Ân có nhiều loại ma pháp phụ trợ, dư chấn của vụ nổ đó không tạo ra bất cứ ảnh hưởng gì đối với hắn.

Khi vụ nổ này trôi qua được một phút, hắn liếc nhìn chiếc búa lớn, quanh chiếc búa đó là một vài bộ phận thân thể còn sót lại, rõ ràng tên chiến sỹ có thực lực cường đại kia đã bị diệt vong, thậm chí là chết không toàn thây dưới ma pháp đánh lén.

Nếu Benson chứng kiến cảnh thê thảm này, khẳng định hắn sẽ ngồi xuống nôn mửa nhưng Tiếu Ân thì chỉ liếc mắt nhìn qua. Xác định đối phương đã chết, không còn gây uy hiếp cho mình, hắn thu hồi lực chú ý, đặt toàn bộ tinh thần lên người tên cung tiễn thủ.

Không phải Tiếu Ân là kẻ trời sinh đã máu lạnh, mà là do sau khi hắn được Nhất Hào rèn luyện trong những hoàn cảnh kinh khủng thì đã không còn là kẻ mềm yếu nữa. Hắn đã tập thành thói quen hờ hững với mọi việc.

Tiếu Ân ở giữa không trung, hắn chưa xuyên qua địa điểm của trận nổ mạnh, hắn tìm hai quyển trục, một quyển là Phong Nhận Thuật, quyển còn lại là Mông Lung Thuật, cùng lúc thi triển ra ngoài.

Tên hán tử cầm cung tên kia mặc dù đã trải qua nhiều hiểm cảnh nhưng vừa mới bị vụ nổ mạnh đả kích, còn chưa thoát ra khỏi trạng thái kinh hoảng thì lại bị Tiếu Ân đánh lén tiếp.

Dưới tình huống này, hắn cảm ứng được nguy hiểm sắp đến, theo bản năng lùi về phía sau, đồng thời giương đoản cung lên trước ngực.

Khi đối mặt với nhiều địch nhân, Phong Nhận Thuật của Tiếu Ân phát huy ra hiệu quả cực kỳ lớn, nhưng để đối phó với một người, uy lực thậm chí còn không bằng Tật Phong Thuật. Cho nên dư âm của phong nhận đụng vào cung tên của đối phương, hoa lửa tuôn ra, phong nhận đã bị cây vũ khí ma pháp này ngăn cản.

Song trên mặt Tiếu Ân lại lộ ra một tia cười lạnh, đặc biệt khi hắn nhìn thấy động tác trì hoãn của tên cung tiễn thủ, vẻ tươi cười trên mặt hắn càng thêm lạnh lùng.

Nếu tên này không bị chết trong trận nổ mạnh, thì nên bắt sống hắn.

Động tác của hắn không chậm chút nào, trong nhày mắt, hắn mở ma pháp quyển trục ra, đồng thời phát động lực lượng tinh thần, trong nháy mắt thi triển hai ma pháp Tật Phong Thuật.

Lúc này, tên cung tiễn thủ không còn tránh được nữa, một cánh tay của hắn trúng phải ma pháp Tật Phong Thuật. Hắn rú lên một tiếng thê thảm, vừa mới nhảy lên trên không trung thì ngã xuống, tay cầm cung tên không giữ nổi, cung tên đồng thời rơi xuống mặt đất.

Dị Giới Chi Quang Não Uy Long - Chương #103


Báo Lỗi Truyện
Chương 103/482