Chương 102: KẾ HOẠCH




Cảnh tượng trước mắt biến đổi, giống như linh hồn rời khỏi thân thể, bay vào không gian vô tận. Vô số cây cối hiện ra, cảnh tượng chung quanh đó được hắn thu vào mắt.

Cuối cùng, hắn đã tìm thấy mục tiêu.

Hắn nhận ra trang phục trên người hai tên chiến sỹ, bọn chúng đang dựa vào một cây cổ thụ lớn, mặc dù đang nghỉ ngơi nhưng bọn chúng vẫn cảnh giác. Trong rừng Gobbi, không có bất cứ ai dám lơ là.

Hai tên chiến sỹ, một tên có vóc người khôi ngô, trên tay cầm một chiếc búa lớn, tên còn lại thân thể gầy gò có vẻ thông minh, vác trên vai một chiếc cung tên khác với những cây cung bình thường, dường như có một tia sáng màu trắng tỏa ra trên cây cung đó.

Nhìn cây cung đó, Tiếu Ân liền biết ai là kẻ gây thương tổn cho Benson.

Trong rừng cây rậm rạp, sử dụng cung tên là chuyện bình thường. Nhưng cây cung này rõ ràng không bình thường, uy lực to lớn của nó tuyệt đối không kém với cường cung của quân đội, bởi xem năng lượng dao động trên cây cung là hiểu được nó là một cây ma pháp cung.

Tiếu Ân có thể nhìn ra được điều này, không phải nhãn lực hắn tốt mà là do mấy con ruồi máy Nhất Hào phái đi trinh sát, trên người mấy con ruồi máy đó đều có thiết bị điện tử có chức năng giám sát mục tiêu và năng lực phân tích.

Hiện tại, tên hán tử đeo cung tên đột nhiên mở to hai mắt ra, quan sát chung quanh, hắn cầm cây cung lên.

Hán tử thô ráp kinh ngạc, liếc mắt nhìn chung quanh, hỏi: "Ngươi làm gì thế, phát hiện ra gì sao?"

"Không!" Hán tử gầy gò do dự một chút nói: "Dường như ta có một dự cảm không tốt."

"Ngươi yên tâm đi, chúng ta đã giải quyết được một tên, hơn nữa còn truyền tin tức đi, chỉ cần đợi thiếu chủ tới nơi này hội họp là được."

"Ta hiểu, nhưng ta chỉ lo lắng…"

"Lo lắng gì?"

"Gã ma pháp sư chạy trốn kia." Hán tử gầy gò vuốt ve cây cung trong tay, cười khổ nói: "Động tác của tên đó rất nhanh như đạo tặc vậy, mặc dù ôm một người nhưng ta lại không bắn trúng được, quả là một địch nhân đáng sợ."

Hán tử tráng kiện nhất thời trầm mặc, sau một lúc mới nói: "Bọn người thiếu chủ sắp tới rồi, loại kỳ nhân dị sỹ này để cho bọn họ xử lý đi."

Đột nhiên cảnh tượng trước mắt biến đổi, Nhất Hào hiện ra giữa không trung.

"Chủ nhân,chính là hai tên đó tập kích ngài, ngài định xử lý như thế nào?"

Sắc mặt Tiếu Ân xanh mét, mặc dù hiện tại hắn rất giận dữ nhưng không đánh mất lý trí. Hắn hiểu rõ sở trường cùng nhược điểm của mình.

Động tác của hắn quả thực linh hoạt, không hề thua kém đạo tặc nhưng về mặt võ kỹ, hắn không biết gì cả, động tác của hắn chỉ nhanh và có chút khí lực mà thôi.

Cho nên mới nói, nếu trực diện lao ra, chỉ sợ kết quả cuối cùng đó là chết thảm tại chỗ.

Hít sâu một hơi, thanh âm Tiếu Ân lạnh như băng nói: "Nhất Hào, ta muốn giết chết toàn bộ bọn chúng, ngươi có cách gì không?"

Trước mắt Tiếu Ân hiện ra những hình ảnh liên tiếp, ánh sáng ma pháp chói mắt lóe lên. Tiếu Ân biết, Nhất Hào đang tiến hành mô phỏng, hắn đứng bên lạnh lùng quan sát, ghi nhớ toàn bộ nội dung trong đó lại.

Mặc dù hắn hiểu, đây chẳng qua chỉ là suy diễn mô phỏng mà thôi, nhưng với năng lực cường đại của Nhất Hào thì việc mô phỏng này có giá trị tham khảo rất lớn.

Sau một lúc, toàn bộ hình ảnh trước mắt biến mất, Nhất Hào nói: "Chủ nhân, nếu ngài tiến hành công kích, có tám phần rưỡi khả năng giết chết bọn chúng. Nhưng có một khuyết điểm lớn đó là tiêu hao rất lớn."

Miệng Tiếu Ân lộ ra một nụ cười khác thường, lầm bầm nói: "Không sao cả, chỉ cần có thể giết chết bọn chúng, tổn thất nào ta cũng chịu."

Rời khỏi Nhất Hào không gian, Tiếu Ân kéo vạt áo trước ngực ra, vòng cổ không gian lộ ra ngoài.

Ánh sáng trên vòng cổ không gian lóe lên, trong tay Tiếu Ân có thêm bốn khối ma hạch và mười ma pháp quyển trục.

Mấy thứ này có giá trị xa xỉ, dù là một trung đội săn bắt ma thú cũng không có được khoản tài phú như thế. Nhưng cầm những thứ này trên tay, ngay cả liếc mắt Tiếu Ân cũng không có hứng thú.

Trước khi tiến vào rừng Gobbi, trong vòng cổ không gian của Tiếu Ân đã có hơn một nghìn ma pháp quyển trục cùng với hơn một trăm khối ma hạch chứa đựng ma pháp nguyên tố triệu hoán hệ, cho nên mặc dù tu vi của hắn chỉ đạt ngũ cấp học đồ nhưng thực lực chính thức của hắn vượt xa các pháp sư đồng bậc khác.

"Hí… Hí…"

Tiếng động do ma pháp quyển trục bị xé ra vang lên, trên người Tiếu Ân có thêm bốn, năm loại ánh sáng có màu sắc khác nhau. Ánh sáng đó cực kỳ mờ, người bình thường khó có thể phát hiện ra. Nhưng nếu Nepal có mặt ở đây, khẳng định hắn sẽ giật mình kinh hãi. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com

Bời vì chỉ trong một thời gian ngắn, Tiếu Ân đã thi triển ra năm loại ma pháp khác nhau, mặc dù có ma pháp là do sử dụng ma pháp quyển trục, nhưng nếu để học đồ bình thường nhìn thấy, khẳng định sẽ bị bọn họ mắng là kẻ xa xỉ.

Nếu tính theo giá cả bình thường, số ma pháp quyển trục Tiếu Ân sử dụng hiện tại tương đương với mười hai, mười ba khối năng lượng tinh thạch. Đối với học đồ bình thường thì đây là khoản tài phú xa xỉ.

Song trong hai năm gần đây, Tiếu Ân thu thập được rất nhiều vật phẩm, số lượng này mà so với số vật phẩm trong vòng cổ không gian thì không đáng nhắc tới tí nào, huống hồ sắp tới là một trường ác đấu, hao phí vì cái mạng nhỏ của mình thì tuyệt đối không được keo kiệt.

Thi triển ma pháp xong, Tiếu Ân hít sâu một hơi, hai mắt hơi nhắm lại, thân thể giống như cung rời tên phóng thẳng về phía trước.

Dị Giới Chi Quang Não Uy Long - Chương #102


Báo Lỗi Truyện
Chương 102/482