Chương 18: Không bằng cầm thú


"Tàn nhẫn, quá mức tàn nhẫn!"

Nghe mấy lời Tề Sơn nói mà Giang Nam không khỏi rợn da gà, rùng mình một cái. Dùng mạng của bốn mươi tên nô bộc chỉ để dụ dỗ con Thông Linh Di Viên kia xuất hiện, cũng chỉ có mấy tên đệ tử mấy thế gia khổng lồ mới có thể xem tính mạng con người như rác rưởi vậy được.

"Cuối cùng có nên cứu mấy tên nô bộc này không?"

Giang Nam hơi chần chừ, một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ, cùng thân phận tôi tớ, nếu cứ đứng im nhìn mấy tên nô bộc này mất mạng như vậy thì hắn cũng không đành, nhưng nếu hắn ra tay ắt hẳn việc hắn học trộm Giang Nguyệt Phá Lãng quyết và Long Hổ Tượng Lực quyết sẽ bị bại lộ lập tức. Dù cho có giết được Tề Sơn thì mấy mươi tên nô bộc kia cũng có thể để lộ cho người vương phủ biết, khi đó hắn chết là cái chắc.

"Không cứu!"

Sắc mặt Giang Nam trầm xuống, cắn răng quyết định: "Không thể vì người ngoài mà đẩy chính mình và Giang Tuyết tỷ tỷ vào tình cảnh nguy hiểm được? Năm đó, thiên thần đại chiến đã hủy diệt quê nhà mình, yêu thú ăn thịt, uống máu người nhà họ Giang mình, chết đi không biết bao nhiêu người, lúc đó có ai cứu bọn ta không?"

"Thiếu gia anh minh."

Con mắt Trần Phóng sáng rực, hô hấp dồn dập, cười he he nói: "Thiếu gia, có chắc con Thông Linh Di Viên ở trong quặng mỏ này có giữ "Phật Thủ Kim Liên" không?"

Ngô Quân Thông nghe được mấy chữ "Phật Thủ Kim Liên" thì con mắt cũng sáng ngời lên, thở hổn hển, chửi thầm mấy câu rồi cười ha ha nói: "Nghe nói Phật Thủ Kim Liên chỉ có thể phát triển ở bên trong mạch khoáng, có hình dạng hoa sen, gốc giống như một bàn tay phật, nhìn qua rất giống như đang hái hoa, vì vậy mới gọi nó là Phật Thủ Kim Liên, rất hiếm thấy. Thứ linh dược này chính là linh căn của mạch khoáng, tụ tập tinh hoa của thiên địa, chỉ cần ăn vào mộ cây, liền có thể giúp tăng khí tăng vọt, thậm chí có thể tu tới Thần Luân. Tề Sơn thiếu gia, nếu lát nữa thật sự đạt được Phật Thủ Kim Liên, mong thiếu gia không nên quên cho lão nô ít canh thừa."

Trần Phóng gật đầu liên tục.

Giang Nam nghe thấy không khỏi động lòng, Thần Luân chính là cảnh giới cao nhất của võ đạo, là cánh cửa vô số người thèm muốn, ước mơ, cả ngàn vạn người trong Kiến Vũ quốc này thì chỉ có trăm vạn người tu luyện võ đạo, nhưng đạt đến Thần Luân thì lại lác đác vài người.

Thế gian này có loại linh dược có thể giúp người ta ăn vào liền trở thành cao thủ Thần Luân sao, thật không thể tưởng tượng nổi!

Phủ Dược vương sở dĩ có thể sánh vai cùng với phủ Tề vương là vì bọn hắn có khả năng luyện chế ra đan dược gia tăng tu vị, dù cho phủ Dược vương tiếng tăm như vậy nhưng cũng không thể luyện ra thứ linh dược giúp người khác ăn vào liền tu tới Thần Luân được.

Có thể thấy rằng, nếu mấy lời vừa rồi là thật, cái gốc Phật Thủ Kim Liên trong mỏ quặng kia nhất định là thứ dị bảo có giá trị liên thành.

"Công hiệu của Phật Thủ Kim Liên chỉ sợ đã bị Tề Sơn bốc phét thêm rồi chăng? Cho dù một đóa Phật Thủ Kim Liên có thể tạo nên một tên cao thủ Thần Luân, thì liệu có cơ thể nào đủ mạnh mẽ để có thể thừa nhận lượng chân khí khổng lồ như thế trong một thời gian ngắn chứ.

Giang Nam thầm nghĩ: "Nếu thật sự có công dụng này, chỉ sợ cũng chỉ dám cắn từng miếng nhỏ ra ăn, nếu ăn liền một lần chắc chắn sẽ nổ tung như một quả bong bóng."

Hôm nay tu vị hắn đã tăng nhiều, nên sự hiểu biết về mối quan hệ giữa tu vị và thân thể cũng càng rõ ràng, tu vị càng cao yêu cầu thân thể cũng phải cao tương ứng, nếu thân thể và tu vị quá chênh lệch sẽ dẫn đến rất nhiều vấn đề. Như nếu tu vị quá thấp mà sử dụng linh vật như Phật Thủ Kim Liên thì cơ thể chắc chắn sẽ bị nổ tung.

Tề Sơn cười ha hả nói: "Hai vị quản sự yên tâm, nếu ta lấy được Phật Thủ Kim Liên sẽ không quên công lao các ngươi."

Mặc dù nói như thế nhưng trong mắt hắn lại hiện lên một tia lạnh lẽo rất khó phát hiện.

"Thiếu gia, nếu Phật Thủ Kim Liên quý giá như vậy, sao ngài không dâng lên cho vương phủ?" – Ngô Quân Thông suy nghĩ nghĩ một chút rồi hỏi.

Tề Sơn cười ha hả, lắc đầu nói: "Báo cho vương phủ sao? Ngô quản sự, ngươi già rồi lú lẫn phải không? Một đóa Phật Thủ Kim Liên chỉ có thể tạo nên một vị cao thủ Thần Luân, nộp lên cho vương phủ thì làm sao đến phiên ta dùng chứ." Text được lấy tại truyenyy[.c]om

Hắn liên tục cười lạnh: "Nhưng nếu ta chiếm được Phật Thủ Kim Liên, tu thành Thần Luân liền có thể vượt qua đại ca Tề Phong của ta, cái gì mà Thế tử thế tiếc cũng phải bị ta giẫm nát dưới gót chân, thậm chí ta có thể yêu cầu vị trí Tề vương, thậm chí cả ngai vàng hoàng đế, ha ha…"

Đột nhiên tay hắn vung lên như một thanh đao rồi bổ xuống một cái, chỉ thấy một cánh tay khác rơi xuống, một tên nô bộ đột nhiên kêu lên thảm thiết, cánh tay phải của hắn đã bị cắt lìa, máu chảy như suối, mặc dù bị cột dây thừng chặt kín nhưng vẫn bị một chiêu kia chém đứt lìa.

Tề Sơn cười khanh khách nói: "Thông Linh Di Viên cực kỳ khát máu, chỉ có thể dùng máu dụ nó rời khỏi sào huyệt mới có thể thừa cơ lẻn vào đoạt lấy Phật Thủ Kim Liên. Những tên nô tài này không có võ nghệ, chỉ có máu của chúng mới giúp được ta. Trần quản sự, Ngô quản sự, các ngươi y theo ta mà làm, khiến cho mấy tên nô bộc này bị thương, sau đó thả cho bọn hắn tùy ý trốn chạy để giúp chúng ta dụ con Thông Linh Di Viên rời đi."

Tên nô bộc bị chém đứt tay kêu thảm thiết không ngừng, hắn cố nén đau đớn cắm đầu cắm cổ chạy về phía xa. Mấy tên nô bộc khác thấy thế cũng lập tức bỏ chạy tán loạn.

Trần Phóng, Ngô Quân Thông nhe răng cười, sau đó từng tên liền thực hiện nhiệm vụ của mình, chỉ thấy bọn hắn bấm tay búng nhẹ mấy cái liền có mấy đạo chỉ phong bay ra kèm theo âm thanh xuy xuy đâm thủng bả vai của mấy tên nô tài đang trốn chạy kia.

Hơn hai mươi tên nô bộc bị thương trong tíc tắc, máy chảy lênh láng, nhưng bọn hắn vẫn không ngừng lại, vẫn chạy trốn thục mạng về bốn phía.

Tề Sơn chắp hai tay sau lưng cười nói: "Cuối cùng con Thông Linh Di Viên kia cũng đã tới…"

Giang Nam lúc này cũng cảm nhận một luồng yêu khí cuồng bạo truyền ra từ lòng đất của quặng mỏ hoang này, chỉ thấy một cơn gió mang theo mùi tanh tưởi thổi từ trong động ra, kèm theo là một thân hình lắc lư phá không vọt tới. Chỉ sau một giây, sau lưng tên nô bộc đứt tay đã xuất hiện một con vượn hung dữ.

Con vượn này có bộ lông màu xanh đen bao phủ toàn thân, hốc mắt lõm sâu, miệng nhô ra với một hàm răng nhọn dữ tợn, sức mạnh còn kinh khủng hơn so với Thiết Trụ, như một cái bong bám theo tên nô bộc kia.

Tên nô bộc kia dường như chưa phát hiện ra, vẫn tiếp tục cắm cổ chạy như điên, chỉ thấy con vượn kia khẽ vung tay, một tiếng vù vang lên kèm theo cái cầu của tên nô bộc kia rời khỏi cổ, thân thể của hắn vẫn chạy về phía trước theo quán tính tới hơn mười bước mới ngã xuống.

Con vượn cười khặc khặc một cách quái dị, sau đó đưa tay nắm lấy cổ tên nô bộc này, sau đó đưa miệng uống một ngụm máu tươi thật lâu, hút khô toàn bộ dương khí, ngay cả máu tươi bên trong trái tim cũng bị hút cho khô cạn.

Thân thể tên nô bộc kia khô quắp lại trong nháy mắt, nhìn qua giống như một bộ thây khô không đầu.

Con vượn vừa xuất hiện chính là con Thông Linh Di Viên sinh sống bên trong mỏ quặng, là một con yêu thú khát máu điên cuồng, cực kỳ mẫn cảm đối với mùi máu tươi. Sau khi hút khô máu tên nô bộ, ánh mắt nó dời về một tên nô bộ khac, sau đó vừa cười khặc khặc quái dị vừa đuổi theo tên kia, dần dần rời xa khỏi quặng mỏ.

"Ầm!"

Tề Sơn đột nhiên đánh ra một chưởng mạnh mẽ lên ngực Trần Phóng, khiến cho tên quản sự này bay ra mấy trượng, ho ra máu liên tục.

"Sơn thiếu gia, ngươi làm sao vậy? Trần Phóng đứng dậy khó khăn, mồm ho ra máu không ngừng, sắc mặt sợ hãi nói.

Tề Sơn cười ha hả, giọng nói đầy đắc ý: "Trần quản sự à, mấy tên nô tài này chạy chậm quá, con Thông Linh Dị Viên kia chẳng mấy chốc sẽ làm thịt hết bọn chúng, đến lúc đó bổn thiếu gia sẽ rơi vào hiểm cảnh mất. Tu vị của ngươi cao, chạy trốn nhanh hơn nhiều, cũng coi như kéo dài thêm một ít thời gian cho bổn thiếu gia."

Trần Phóng sắc mặt như tro tàn, run run nói: "Thiếu gia, lão nô đối với ngươi vốn trung thành và tận tâm…"

"Phì…"

Tề Sơn cười nhếch miệng, lạnh lùng nói: "Ngươi cũng chỉ là một tên nô tài, tánh mạng ngươi ta cần phải quan tâm sao? Đợi tới lúc ta xưng vương, xưng hầu, khi đó muốn bao nhiêu tên nô tài tận tâm, trung thành thì có bấy nhiêu. Huống chi nếu giữ lại ngươi, lúc nào đó ngươi lại lỡ miệng khiến tin tức này lọt vào tai Tề Phong, đóa Phật Thủ Kim Liên này còn có phần ta không?"

Hắn xoay đầu nhìn về tên quản sự còn lại, Ngô Quân Thông, tên này biết chuyện không ổn, sắc mặt trắng bệch, giọng run run: "Thiếu gia, ba người chúng ta liên thủ thì hơn phân nửa có thể giết chết con Thông Linh Di Viên này, cần gì phải…"

Tề Sơn cười khanh khách nói: "Tiêu diệt Thông Linh Di Viên sao? Con vượn này trong coi Phật Thủ Kim Liên đã lâu, đã ăn được không ít cánh hoa, thực lực mạnh mẽ hơn ta nhiều, tính ra có thể ngang với cao thủ luyện khí Ngoại Cương. Cho dù liên thủ với bọn ngươi đi nữa thì cũng bị nó làm gỏi mà thôi. Ngô quản sự, có thể xả thân vì bổn thiếu gia cũng xem như là phúc phận của ngươi rồi."

Sắc mặt Giang Nam ngưng trọng, hắn có thể nhận ra được thực lực mạnh mẽ kinh khủng của con Thông Linh Di Viên này, không phải mấy con thú yêu bình thường có thể so sánh được.

Ngô Quân Thông la to, hắn biết chính mình khó có thể thoát khỏi kiếp nạn này, liền hét lên một tiếng, tung người đánh về Tề Sơn, song chưởn giao nhau, chân khí phát ra, chưởng lực tựa như cuồng phong bạo vũ mạnh mẽ đánh xuống Tề Sơn.

"Ngao…"

Trong người Tề Sơn vang lên một tiếng rồng ngâm, hắn lật tay đưa ra một chưởng đón đỡ khiến Ngô Quân Thông lảo đảo lui về phía sau, hai mắt trở thành đỏ hồng, trong miệng tràn đầy máu tươi, cất giọng khàn khan: "Long Hổ Tượng Lực quyết?"

"A…"

Lại một tiếng kêu thảm thiết của một tên nô bộc vang lên, con Thông Linh Di Viên kia uống máu người quá nhanh, rất nhiều người đã tán mạng vì nó. Tuy nhiên đối với những người không bị thương thì hứng thú của nó giảm đi rất nhiều, rất xứng với tên gọi "hung thần khát máu".

Tề Sơn thu quyền, không có tiếp tục tấn công, thản nhiên nói: "Ngô quản sự, Trần quản sự, các ngươi hiện tại mau chóng chạy đi. Thông Linh Di Viên vốn rất thích những con mồi bị thương đổ máu, thương thế các ngươi hiện giờ không nhẹ, nếu chạy nhanh mà nói không chừng còn có thể sống sót. Đợi con hung thú kia giết xong mấy tên nô tài, lúc đó bọn ngươi muốn chạy cũng không kịp."

Hai người Ngô Quân Thông, Trần Phóng run rẩy, sau đó quát to một tiếng, xoay người bỏ chạy như điên: "Tề Sơn, chúng ta chết thì ngươi cũng không thể trốn thoát khỏi Thông Linh Di Viên."

Tề Sơn cười ha ha, cực kỳ đắc ý nói: "Hai vị quản sự, cái này không cần bọn ngươi lo lắng, có mấy tên nô tài các ngươi kéo dài, ta cũng đủ thời gian để thong dong lấy được Phật Thủ Kim Liên rồi rời đi."

Hắn tính toán rất đơn giản, con Thông Linh Di Viên kia rất khát máu, chỉ cần ngửi được mùi máu tươi liền không thể kiềm chế được mà đuổi theo con mồi. Có hai tên Ngô Quân Thông, Trần Phóng dẫn dụ thì hắn có thể thừa cơ lấy Phật Thủ Kim Liên.

"Mấy tên nô tài các ngươi chết đi rồi, bổn thiếu gia có thể trở thành cao thủ Thần Luân, các ngươi ở dưới cửu tuyền chắc cũng vui mừng lắm nhỉ?"

Tề Sơn mỉm cười, sau đó đi nhanh vào trong quặng mỏ, đột nhien hắn nghe thấy tiếng sóng biển vang lên, trong lòng cực kì kinh hãi, chỉ thấy một bàn tay theo tiếng sóng không biết từ đâu đánh thằng về phía hắn.

Một chưởng nhẹ nhàng kia khẽ chuyển động, sau đó biến mắt trước mặt hắn, hóa thành một cơn sóng lớn mãnh liệt vỗ bờ, tiếng gió xoáy ầm ầm rung động, khắp bầu trời đều là những đợt sóng cuồn cuộn không dứt tràn đến.

"Giang Nguyệt Phá Lãng quyết? Là vị huynh đệ nào trốn ở đây?"

Tề Sơn tức giận gầm lên một tiếng, bàn tay chuyể động, thôi động Long Hổ Tượng Lực quyết nghênh tiếp một chiêu này. Hắn chỉ cảm thấy một cổ sức mạnh liên miên không dứt tràn tới, sau đó bị một chiêu Đại Giang Bạn Triều Sinh kia đánh bay lên trời, khi huyết chập chờn không ổn định.

loading...

Đế Tôn - Chương #18


Báo Lỗi Truyện
Chương 18/2883