Chương 568: Giải phong (hạ).


Bốn người Vu sư huynh cũng chỉ có thể chịu bị mắng, cho dù là tính nết giống như Thủy Linh đi nữa cũng không dám có chút tức giận nào.

- Mau vào! Lão phu muốn cho các ngươi một đại lễ, các ngươi đừng có không biết tốt xấu như vậy!

Thanh âm già nua thúc giục nói.

Bốn người vẫn không động đậy, thậm chí còn có chút xung động muốn rời đi, thế nhưng lại không dám, ngay lúc bốn ngươi đang chần chừ không quyết, một cỗ lực lượng vô hình bỗng nhiên áp tới.

Lực lượng này cuốn lấy bốn người cuồn cuộn lôi kéo vào trong cấm địa môn phái, bốn người trong sự kinh hoàng muốn giãy dụa nhưng không có chút kết quả nào, lực lượng của đối phương vượt xa bọn họ nhiều lắm, hoàn toàn không phải cùng một đẳng cấp.

Tốc độ bị lôi đi so với tốc độ phi hành của bốn người còn nhanh hơn nhiều, thoáng cái đã tiến vào trong ngọn núi, đi qua một cái khe chật hẹp, tiến sâu vào trong lòng núi, trong nháy mắt rơi xuống thâm cốc, lại tiến vào trong một bí đạo.

Mãi cho tới khi vào rất sâu, bốn người nhất thời hoảng hốt, bọn họ biết nơi này chính là Địa Linh Hà, cũng là cấm địa của môn phái, ngoài trừ lão tổ ra, tuyệt đối không cho phép bất cứ kẻ nào tiến vào.

Xong đời rồi, trong lòng bốn người đồng thời hiện lên một câu, hận không thể lập tức chấm dứt.

- Sư tổ, không nên a, ngươi đang chơi đùa chúng ta sao?

Thủy Linh lớn tiếng la lên, chỉ là lời nói của nàng không hề được đáp lại. Nguồn truyện: TruyệnYY.com

Ước chừng nửa chén trà nhỏ sau, bốn người bị kéo vào trong một huyệt đàm sâu dưới nên đất, bên trong không hề đen tối như tưởng tượng, thậm chí còn rất sáng sủa, tuy rằng không thể so sánh được với bên ngoài, thế nhưng hoàn toàn có thể nhìn thấy rõ bốn phía xung quanh.

Một hồ nước thật lớn nằm ngang trước mắt bốn người.

Đây là cảnh sắc đồ sộ nhất mà bốn người Thủy Linh lần đầu tiên nhìn thấy, ngầm dưới lòng đất dĩ nhiên lại có hồ nước lớn tới như vậy, liếc mắt nhìn không thấy đầu cùng, hơn nữa khí nguyên vô cùng nồng đậm, so với động phủ tu luyện của bọn họ không biết cao hơn bao nhiêu lần, coi như là động phủ của nguyên lão đi nữa thì cũng cách biệt một trời một vực.

Trên hồ nước còn có một tòa Đảo Đỉnh Sơn, bốn người vô cùng kinh khủng, hoàn toàn bị phong cảnh nơi này chấn động, nếu như không tận mắt nhìn thấy thì quả thực rất khó tưởng tượng được trên đời lại có loại hoàn cảnh như thế này tồn tại.

- Nơi này chính là cấm địa Địa Linh Hà của phái ta sao?

Thủy Linh dụi dụi mắt lẩm bẩm nói.

- Tiểu oa nhi, đương nhiên đây chính là Địa Linh Hà, chẳng lẽ là Minh Hà hay sao?

Thanh âm già nua lại một lần nữa phát ra.

- Sư tổ, người rốt cuộc là ở đâu?

Thủy Linh lúc này ngược lại dần dần bình ổn, dù sao đi nữa thì cũng đã tới, kết cục đã được định trước rồi, không phải là chết thôi sao, không bằng trước khi chết cố gắng tham quan câm địa môn phái một chút, cũng coi như không tồi.

- Ta ở ngay bên cạnh các ngươi!

Thanh âm già nua lần đầu tiên gần như vậy.

Thủy Linh bỗng nhiên cảm giác lòng bàn tay mát lạnh, một cỗ âm phong thổi tới, tóc gáy toàn thân dựng thẳng, không biết vì sao trong lòng cảm thấy sợ hãi, quay mặt nhìn, nhất thời cả kinh nhảy dựng lên.

- A, quỷ a!

Ba người Vu sư huynh bị cử động của Thủy Linh dọa sợ, bất quá khi bọn họ theo tiếng nói nhìn lại, càng cảm thấy kinh hãi hơn nhiều, chỉ thấy một lão giả hình dạng u hồn phiêu đãng giữa không trung, thân thể bập bềnh làm người khác phải dựng thẳng lông.

Vu sư huynh cố lấy hết can đảm hỏi:

- Sư tổ là người hay quỷ?

U linh kia vô cùng buồn bực trả lời:

- Lão phu không phải người cũng không phải là quỷ, mấy tiểu oa nhi các ngươi cần gì phải ngạc nhiên như vậy, lẽ nào các ngươi không có nội linh của chính mình hay sao? Dù gì cũng có tu vi đại sư giai, một điểm kiến thức như vậy cũng không có!

Bốn người vu sư huynh đối mặt nhìn nhau, ngày hôm nay bọn họ thực sự gặp phải rất nhiều chuyện quái dị.

- Vậy người là gì?

Thủy Linh bật thốt hỏi.

- Tiểu oa nhi, lòng hiếu kỳ hại chết mèo, đối với các ngươi không có chỗ nào tốt. Hôm nay gọi các ngươi tới đây chính là muốn các ngươi làm chút chuyện, qua đây!

U thể nói xong liền bay về phía sâu trong địa huyệt.

Vu sư huynh, Thủy Linh, Phương sư tỷ, Trần sư đệ, cả bốn người thoáng nhìn nhau, kiên trì đi theo, đã tới nơi này rồi, vô luận là đứng tại chỗ hay là xâm nhập vào sâu hơn cũng không khác gì nhau, huống hồ bọn họ biết chính mình không đi theo cũng sẽ bị cưỡng ép lôi đi.

Lão giả hình dạng u thể tự nhiên không cần phải nói, chính là Kỳ Áo, người cùng với Lâm Khiếu Đường tiến vào Địa Linh Hà một trăm hai mươi năm trước.

Bốn người đi theo lão giả u linh, rất nhanh liền tiến vào trong một động phủ mở rộng cửa, bên trong không có gì phức tạp, chỉ có một gian duy nhất mà thôi, ước chừng rộng hơn mười trượng.

Trung tâm động phủ có đặt một chiếc bàn dài ước chừng hai trượng, mặt trên huyền phù tám kiện pháp bảo, bốn người vừa mới bước tới liền bị khí nguyên cường liệt mạnh mẽ áp bức thiếu chút nữa không đững vững phải thối lui lại mấy bước.

Kỳ Áo liếc mắt quan sát bốn người một chút nói:

- Ngày hôm nay lão phu sẽ để cho các ngươi thể nghiệm một chút mùi vị sinh tử chi cảnh.

Lời này vừa nói ra, bốn người nhất thời kinh hãi, nhưng cũng không thể làm gì được, một lực hút thật lớn từ tám kiện pháp bảo truyền tới, lập tức kéo mạnh bốn người lại gần.

Hai kiện pháp bảo đối ứng với một người, bốn người muốn thét to nhưng không thể phát ra lời, thấy khí nguyên vô cùng vô tận mạnh mẽ quán nhập vào trong cơ thể chính mình, cảm giác giống như sắp bạo tạc tới nơi.

Kỳ Áo cười lớn một tiếng, u thể chợt lóe lên, đầu tiên tiến vào trong cơ thể Vu sư huynh, hoàn toàn dung hợp với thân thể này cùng một chỗ.

Vu sư huynh đầu tiên thấy vô cùng kinh khủng, nhưng sau đó phát hiện ra, cảm giác căng phồng kia dần dần giảm nhẹ đi không ít, từ từ biến mất, thế nhưng khí nguyên vẫn như cũ điên cuồng xâm nhập vào trong cơ thể, chỉ là cơ thể của hắn đã có nhiều hơn môt linh nguyên hấp thu lượng khí nguyên này.

Trong thời gian một nén hương, Kỳ Áo liền từ trong cơ thể Vu sư huynh bay ra ngoài, lại tiến vào trong cơ thể một người khác, cứ liên tục làm như vậy, lần lượt từng người một, liên hoàn liên tục mấy lần.

Lặp đi lặp lại tới hơn mười lần mới kết thúc, tiêu hao thời gian tròn một ngày một đêm.

Khi Kỳ Áo dừng lại, từ trong cơ thể một người bay ra ngoài, trên người hắn tỏa ra quang mang màu lam nhàn nhạt, nhìn không ra trạng thái u thể, căn bẳn giống hệt như người sống, nhưng trên thực tế hắn vẫn nhu cũ không hề có thân thể chân chính.

Chịu đựng khí nguyên quán nhập vào cơ thể, liên tục tàn phá bừa bãi trong thời gian dài, dương như đã trải qua một cuộc chiến đấu sinh tử, khí nguyên toàn thân đã tiêu hao không còn, thân thể giống như nhũn ra, ngay cả khí lực để nói chuyện cũng không còn.

- Ha ha, rốt cuộc lão phu cũng hoàn thành giải phong rồi, ba mươi chín năm trước còn tưởng rằng thành công, nguyên lai vẫn còn nhiều lực lượng phong ấn chưa hấp thu như vậy!

Kỳ Áo cất tiếng cười to.

Mấy người Thủy Linh từng ngụm từng ngụm thở hổn hển, nằm ngã trên mặt đất, bất quá trong lòng cũng thở dài một hơi, vừa rồi bọn họ nghĩ chính mình đã chết đi rồi.

- Mấy tiểu oa nhi các ngươi không tồi, rất nghe lời, lão phu nhớ kỹ, yên tâm, sẽ không để các ngươi xuất lực không công đâu!

Kỳ Áo thần thanh khí sảng nói.

Cánh tay Kỳ Áo thu lại, tám kiện pháp bảo tụ tại cùng một chỗ, khí nguyên tỏa ra bên ngoài đã giảm đi không ít, thế nhưng khí thế tỏa ra lại không giảm đi bao nhiêu, tuyệt đối không kém hơn bất cứ kiện pháp bảo lợi hại nhất hạ giới nào, tám kiện bảo bối này cho dù là mang tới thượng giới đi nữa cũng có thể so sánh với thượng nguyên thánh bảo, thậm chí là mạnh hơn nửa bậc, tuy rằng kém hơn thiên nguyên thánh bảo một chút, nhưng không kém hơn bao nhiêu.

Tám kiện bảo bối này phân biệt là Khai Thiên Kiếm, Cửu Thiên Nguyên Lô, Diệt Thánh Kim Phù, Luân Hồi Chi Quyển, bốn thứ này Lâm Khiếu Đường đã từng nhìn thấy qua, còn có bốn thứ Lâm Khiếu Đường chưa từng thấy, phân biệt là Thiên Công Phủ, Trấn Thiên Chùy, Nghênh Thiên Thuấn, Trớ Chú Chi Quyển.

Luân Hồi Chi Quyển và Trớ Chú Chi Quyển là hai kiện bảo vật năm đó Kỳ Áo đắc ý nhất, tuy rằng công dụng thực tế của hai pháp bảo này phi thường hữu hạn, thế nhưng hắn có thể luân hồi chuyển thế thì công lao của chúng không thể nào thay thế được, chỉ là sau khi hoàn thành hiệu dụng của chúng đã hầu như không còn nữa.

Trong suy nghĩ của Kỳ Áo thì hai thứ này chỉ coi trọng phụ trợ trong một số trường hợp đặc biệt, có thể chống đỡ không ít công kích.

Bởi vì tám kiện pháp bảo này Kỳ Áo hoàn toàn chỉ dùng để bảo vệ bản thân khi luân hồi, có lực lượng đặc thù bảo vệ mình là tốt rồi, không thiên về mặt công kích cho lắm, bất quá tài liệu chế tạo nên tám kiện pháp bảo này chính là thượng phẩm, có thể luyện chế lại một lần nữa.

Ngay khi bốn người Thủy Linh cho rằng tới đây là xong, thì phía Địa Linh Hà bên ngoài xuất hiện biến đổi lớn, toàn bộ huyệt động cũng dường như cộng hưởng sinh ra dị tượng.

Chỉ thấy toàn bộ màu đen, màu xanh và hồ nước màu u lam bắt đầu phát sinh biến hóa, chuyển biến thành bảy màu rực rỡ, có vài đạo quang mang mờ mờ từ bên dưới mặt đất bắn vào trong Địa Linh Hà.

Mặt đất có hơi chút rung rung, phảng phất giống như xảy ra động đất, mà rung động lại rất có quy luật, không hề quá mạnh mẽ.

Phàm là những vật có khí nguyên đều mạnh mẽ hướng về phía Địa Linh Hà.

Bốn người Thủy Linh bên trong huyệt động cũng cảm thấy được biến hóa xung quanh, nếu như ở trên mặt đất thì biểu tình của bọn họ so với bây giờ khẳng định đặc sắc hơn rất nhiều.

Gần một nửa khu vực môn phái Thiên Hà Tông bị bao phủ trong một đoàn tường vân sặc sỡ sắc màu, trong mây còn có những hình tượng biến ảo như rồng hổ và một số đồ án ký hiệu kỳ dị.

Khí nguyên trong phương viên hơn mười vạn dặm đều mạnh mẽ tụ tập vào trong đoàn tường vân trên bầu trời, hình thành nên cơn lốc xoáy, xâm nhập vào trong cấm địa Thiên Hà Tông, giống như dòng thác cao điên cuồng chảy mạnh.

Các loại yêu thú càng vui mừng nhảy nhót, không biết là bị dọa sợ hay hưng phấn, lại tựa hồ như chúc mừng cái gì đó hoặc như sợ hãi.

Những tu luyện giả đang ở trong khu vực này đều lộ vẻ kinh hãi, không biết dị tượng cấp độ này là tốt hay xấu, loại dị tượng quy mô lớn như thế này cho tới bây giờ bọn họ vẫn chưa từng nghe thấy qua, cuộc đời này lần đầu tiên chứng kiến, thậm chí trước đây cả nghe cũng chưa từng nghe qua, thông thường tu luyện giả bước vào linh hồn giai hoặc địa vương giai sẽ gặp phải một ít dị tượng, thế nhưng phạm vi không rộng lớn như vậy, cũng không khí thế cường đại, càng như long tượng, đồ đằng hoặc là ký hiệu đồ án…

Đám môn nhân đệ tử Thiên Hà Tông đều kích động nhìn dị tượng trên bầu trời, trong mắt bọn họ thì đây chính là điềm lành của môn phái, đều quỳ rạp xuống đất bái lạy.

Đấu Y - Chương #568


Báo Lỗi Truyện
Chương 568/573