Chương 431: Tây hành. (2)



Khuôn người đầy đặn với những đường cong quyến rũ phi thường, cho dù đã được khoác lên mình một ma pháp bào rộng thùng thình che lấp đi những đường cong chết người kia nhưng dưới con mắt của những kẻ mạo hiểm giả lại càng kích thích ham muốn, thậm chí có người chảy nước bọt khóe miệng.

Bất quá những kẻ mạo hiểm giả này cũng chỉ là thưởng thức qua nhãn thần, không có bất luận cử động đùa giỡn nào cả, bông hoa hồng đẹp này chung quy rất nhiều gai, một gã ma pháp sư không phải là ai cũng có thể trêu chọc vào được. Mà nếu như theo lời hai gã đại kiếm sư đồng bạn nói thì đoàn đội này có thực lực rất kinh khủng, đủ để chống lại một dong binh đoàn hạng trung, mà nhìn thứ trên ngực bọn họ cũng đã đủ cho mọi người biết bối cảnh của mình, người khác tốt nhất là không nên trêu vào, bằng không…

Ny Na tựa hồ đã quen với việc trở thành tiêu điểm, trên mặt vẫn mỉm cười, đi tới trước người thanh niên mặc tử bào, rất tự nhiên kéo lấy chiếc ghế phía đối diện ngồi xuống rồi không hiểu là cố ý hay vô tình mà lắc nhẹ cặp mãn phong trước ngực làm cho chủ nhân những ánh mắt tham lam vẫn đang trừng trừng bốn phía nhất thời như bị hỏa thiêu.

Thế nhưng toàn bộ quá trình thanh niên mặc tử bào này thủy chung không hề liếc mắt một cái, chỉ là trầm mặc nhìn chén rượu trong tay đến xuất thần.

Lòng cao ngạo của Ny Na nhất thời bị đả kích, trong lòng không khỏi có chút tức giận bốc lên, dĩ nhiên có người có thể coi thường chính mình, bất quá trên mặt vẫn như cũ duy trì một nụ cười vô cùng mỹ lệ.

- Lai khách tôn kính, ta là Ny Na Tạp Liệt Hưu Tư, một kẻ mạo hiểm giả, nơi này có người ngồi sao?

- Có!

Câu trả lời rất đơn giản, không hề có ý tứ tự giới thiệu. Ny Na sửng sốt một chút, lúc này mới ý thức được đối phương không phải bởi vì xuất thần mà không chú ý tới mình, rõ ràng chỉ làm như không thấy.

"Chẳng lẽ không thể tự giới thiệu một chút sao? Thái độ thật đúng không lễ phép."

Cơn tức giận trong lòng Ny Na đã mạnh mẽ bốc lên, bất quá trên khuôn mặt mỹ lệ nhỏ nhắn vẫn như cũ duy trì nét mỉm cười, chỉ là trong đôi mắt màu xanh nhạt kia đã lộ ra chút oán giận.

- Bằng hữu ngươi tựa hồ không đến, ta có thể ngồi một chút được không?

- Không thể!

Vừa muốn sử dụng mỹ nhân kế trước tiên mê hoặc đối phương một chút, làm cho đối phương thần hồn điên đảo rồi sau đó mới tiếp tục vấn đề, nhưng là Ny Na lúc này lại có điểm phát điên lên.

- Xin lỗi đã quấy rầy.

Ni Na có gắng áp chế nỗi tức giận và tủi hổ trong lòng đứng dậy nói.

Hơi chút dừng lại mong muốn đối phương đổi ý chủ động nói lời mời mình lưu lại, thế nhưng thanh niên mặc tử bào tựa hồ nhìn chén rượu trong tay như có giá trị quan tâm hơn so với nàng, thủy chung vẫn không hề liếc mắt sang dù chỉ một cái.

- Thật khinh người quá đáng! Người này đúng là không biết chút lễ giao, không hề có chút tu dưỡng, đích thực là một tên hỗn đản.

Khi Ny Na hổn hển trở lại chỗ ngồi trợn mắt nói với ba vị đồng bạn của nàng.

- Nếu như tại Hắc Nê Chiểu Trạch mà để ta gặp được tên này, phải cho hắn biết thế nào là nhan sắc không thể bỏ qua.

Tâm tình Ny Na có chút kích động nói.

Quán rượu lúc này đã cho thêm một đoạn nhạc đêm giữa các tiết mục. Đông đảo những kẻ mạo hiểm giả đối với tên nam tử tóc đen thần bí cư nhiên có thể cự tuyệt một vị nữ pháp sư mỹ lệ chủ động đến gần cảm thấy rất ngoài ý muốn, nếu như là bọn hắn có được cơ hội này chắc chắn sẽ phải tận dụng thật tốt.

Quán rượu rất nhanh khôi phục lại được trạng thái ồn ào như trước, nhưng mà đúng lúc này, bên ngoài tửu quán lại truyền đến tiếng bước chân trầm trọng, một cỗ áp lực vô hình nhất thời ập đến, hơn phân nửa mạo hiểm giả nơi đây đều cảm thấy ngực khó chịu, cực độ khó chịu.

Phanh! Cánh cửa đang lắc lư bị một cước đá văng ra. Một gã đại hán ngưu đầu nhân đi đến, ngay sau đó là một gã chiến sĩ mặc trọng giáp.

Chỉ chốc lát ba gã ngưu đầu nhân và năm tên chiến sĩ mặc trọng giáp đi vào, không gian bên trong tửu quán vốn đã không quá lớn lúc này càng trở nên chật hẹp.

Bất quá trạng thái này chỉ duy trì một thời gian rất ngắn. Không ít mạo hiểm giả thấy thú tộc ngưu đầu nhân này cùng Lai Đặc giáo trọng giáp chiến sĩ là một tổ hợp, trong lòng liền biết không thể trêu vào, tất cả đều vội vàng đứng dậy trả tiền rượu rồi cướp đường chạy đi.

Một lát sau, tửu quán chỉ còn lại bốn bàn có người ngồi là bốn người Ny Na, thanh niên mặc tử bào, ba gã thần bí mặc hắc bào che kín toàn thân và đám ngưu đầu nhân cùng trọng giáp chiến sĩ vừa mới đến.

Bốn người Ny Na trước đó vẫn dễ dàng tâm sự nhưng lúc này dường như hết chuyện tâm sự, tuy rằng là không phải e ngại ba ngưu đầu nhân cùng năm trọng giáp chiến sĩ kia nhưng cũng là không muốn tùy tiện đắc tội, trọng yếu hơn tám tên dã nhân này cũng không phải là chủ ý đến gây chuyện, bọn họ chỉ là qua đường mà thôi.

Bốn người Ny Na dù sao cũng có ba người là đại sư giai, hơn nữa lại còn là những thành viên nòng cốt trong Cự Phong dong binh đoàn vốn trực thuộc Đạt Khắc giáo nên cũng không phải e ngại gì nhiều.

Đạt Khắc giáo tuy nói là đã từng cùng Lai Đặc giáo thủy hỏa bất dung, nhưng từ vài trăm năm trước, sau sự kiện hải thú tấn công với quy mô lớn, hai đại giáo hội trong lúc đó đều có chung địch nhân nên quan hệ đã hòa hoãn không ít, những năm gần đây do vẫn phải đề phòng hải thú tập kích bởi vậy cũng không phát sinh xung đột gì lớn.

Ny Na cổ quái nhìn thoáng qua thanh niên mặc tử bào, người kia vẫn trước sau không thèm nhìn tới bất kỳ ai, ánh mắt thản nhiên nhìn chén rượu trong tay, phảng phất coi đó như là một tuyệt thế bảo bối mà hắn muốn nhìn thấu vậy.

- Đầu người này bị bệnh sao?

Ny Na không khỏi thầm nghĩ, bất quá rất nhanh cuộc đối thoại của đồng bạn đã kéo chú ý của nàng lại.

- Ngay cả giáo hội và thú nhân cũng đến tham dự, xem ra bảo bối được tam đầu cự khuyển kia trông coi không đơn giản!

Á Lợi Tư lo lắng nói với đồng bạn mà.

Lạp Tây Đức vốn luôn luôn không biết sợ trời sợ đất lúc này trong mắt cũng lộ ra một tia hoang mang bất định:

- Nếu như giáo hội và thú nhân đã phái cao thủ tới, chỉ sợ mấy người chúng ta đi chuyến này công toi.

Thanh niên mục sư đẩy đẩy đôi mắt kính khẩn trương nói:

- Không bằng chúng ta buông tha kế hoạch trước đó, chờ đợi đội trưởng tới rồi mới động thủ lần nữa?

- Chỉ còn biết như vậy mà thôi!

Ni Na do dự một hồi rồi thất vọng nói.

Bốn người khe khẽ nói chuyện, ba gã ngưu đầu nhân và năm tên trọng giáp chiến sĩ có giọng thô như tiếng sấm dậy, không chút để ý đến những người khác, hơn nữa thỉnh thoảng còn phát ra những tiếng cười điếc tai, tiếng cụng ly và đập bàn đập ghế.

Ba gã mặc hắc bào thần bí và thanh niên mặc tử bào thủy chung chìm đắm trong thế giới của chính mình, không hề có bất luận động tĩnh nào khác.

Một phương không hề kiêng kỵ, ba phương còn lại đều là tương đối an tĩnh, bầu không khí cứ như vậy hơi có phần quái dị nhưng lại an tường vô sự.

Lão bản và tiểu nhị quán rượu đều rất khổ sở. Ngưu đầu nhân chính là phần tử bạo lực, tùy thời đều có thể bạo phát, đặc biệt trong lúc uống rượu, tâm tính sẽ rất khó khống chế, cũng chỉ có thể hy vọng tám vị đại sát tinh này mau mau chóng chóng rời đi.

Đáng tiếc lại không được như mong muốn, chỉ không lâu sau, lại một gã ngưu đầu nhân vóc người càng thêm lực lưỡng đẩy cửa đi vào, thân mình chí ít cũng cao đến hai mét ba. Cũng may cửa quán rượu mở ra so với bình thường lớn hơn không ít, bằng không với thân hình quá khổ như vậy căn bản là không thể tiến vào.

Trên vai tên ngưu đầu nhân này mang theo hộ giáp, hẳn là một vị thống lĩnh, khí nguyên trên người không hề ẩn dấu đều phi thường kiêu ngạo phóng ra.

Bốn người Ny Na nhất thời đều kinh hãi, đây chính là một gã ngưu đầu nhân đại sư giai hậu kỳ Tát mãn chiến sĩ.

Khi đi tới, ba gã ngưu đầu nhân và năm tên trọng giáp chiến sĩ đều là đứng dậy hành lễ, sau đó lại ngồi xuống tiếp tục ăn uống cười nói vui vẻ. Ngưu đầu nhân thống lĩnh tìm đến một cái bàn trống khác ngồi, tựa hồ muốn chờ một ai đó đến.

Lão bản lúc này mới phát hiện, mấy kẻ mạo hiểm giả bình thường ương ngạnh miệng đầy thô tục vẫn còn là người đáng yêu cỡ nào a. Ngày hôm nay mấy lượt khách này tới đây mới đều có bộ dáng cổ quái, làm cho hắn luôn luôn có một loại dự cảm không thể nói rõ.

Khổ niệm của lão bản đúng là còn chưa dứt, cánh cửa lại bị đẩy ra, có thể nói ngày hôm nay đúng là ngoài dự liệu khi liên tục xuất hiện những vị khách nhân cực kỳ đặc biệt. Khi cánh cửa một lần nữa bị đẩy ra, tất cả mọi người trong quán đều nhìn lại, đến ngay cả ba gã mặc hắc bào che kín khuôn mặt cũng nghiêng đôi nhãn thần âm u hướng về phía cửa, chỉ còn lại thanh niên mặc tử bào ngồi trong góc phòng vẫn trầm tư như cũ, vô luận là có phát sinh chuyện tình gì cũng không hề sợ hãi.

Khi thấy người khách mới đến tiến vào, tửu quán bỗng nhiên yên tĩnh lại, đến ngay cả lão bản cũng tạm thời quên đi những phiền não của mình, ánh mắt như có chút thất thần.

Ai cũng không ngờ người tới lại là một nữ tử tuyệt sắc như vậy, nếu là ngắm nhìn nàng đúng là làm cho ngươi ta có cảm giác choáng ngợp.

Mái tóc dài màu vàng được bó gọn lại, đôi con mắt màu lam trong suốt, cái mũi vểnh cao mà tinh xảo, phối hợp với một đôi môi màu phấn hồng, ngũ quan vô luận là chỉ nhìn một cách đơn thuần hay là tổ hợp cùng một chỗ cũng đều làm cho người ta kinh tâm động phách. Cái cổ trắng ngần để lộ rất dụ hoặc, đôi song phong êm dịu kia được che lấp bởi trường bào màu lam nhưng vẫn hiện lên một đường cong tuyệt mĩ. Cặp mông đầy đặn kết hợp với vòng eo thon tạo nên cảnh tượng kinh diễm. Tuy rằng trường bào đã che lấp đi phần nào đôi chân, nhưng thi thoảng vẫn để lộ ra khuôn hình làm cho ai cũng có thể tưởng tượng được đôi chân dài miên man đến chừng nào.

Phì phì…

Ba gã ngưu đầu nhân uống đã quá ba tuần rượu, lỗ mũi phun ra vài tia nhiệt khí, có vẻ như đang rất phấn khích.

Chỉ có nữ tử duy nhất bên trong tửu quán lúc trước là Ny Na còn giữ lại được chút tinh thần, đối với dung mạo của chính mình từ trước đến nay đều tự tin mười phần, nhưng đến hôm nay đúng là đã bị nữ tử mặc lam bào này làm nàng sinh ra chút tự ti .

Tất cả mọi người đều vô thức dò xét qua nữ tử mặc lam bào này, nhưng sau đó tất cả mọi người đều kinh ngạc, vị nữ tử mặc lam bào như siêu phàm thoát tục này trên người dĩ nhiên lại không có chút khí nguyên cảm, tự nhiên nàng ta là một người bình thường.

Nữ tử mặc lam bào hiện nên một vẻ kinh diễm, nhãn thần lại phảng phất như có chút lạnh lùng làm người ta có cảm giác không thể với tới.

Nữ tử mặc lam bào trong ánh mắt chăm chú của mọi người vẫn chậm rãi đi vào tửu quán, cặp mắt băng lãnh kia khi chạm đến một nơi bỗng nhiên biến đổi thành nhu hòa, trong mắt như không hề có gì khác ngoài người kia.

Lão bản tửu quán đang tự hỏi xem có nên đi tới bắt chuyện một chút, nhưng khi liếc mắt nhìn thấy mấy tên ngưu đầu nhân và trọng giáp chiến sĩ liền lập tức bỏ đi ý niệm này trong đầu, trong lòng thầm thở dài than vị nữ tử này quá không cẩn thận, có dung mạo kinh diễm như vậy mà buổi tối dám đi ra ngoài chạy loạn, không phải là rước phiền toái cho chính mình hay sao?

Ánh mắt nữ tử mặc lam bào chỉ tập trung một điểm, rồi thẳng hướng đi tới. Khi đi ngang qua bàn đám ngưu đầu nhân và trọng giáp chiến sĩ thì đột nhiên một gã ngưu đầu nhân bỗng đứng dậy ngăn cản lối đi.

-"Tóc vàng hoe" (ặc ặc) xích xích!

Hơi thở mang theo tửu khí nồng đậm từ trong miệng tên ngưu đầu nhân tỏa ra.

- Đây là màu tóc mà ta thích nhất đấy. Tiểu thư, cùng Khắc Lỗ Đức ta uống một chén nào!

Vài tên trọng giáp chiến sĩ cũng bắt đầu ồn ào hẳn lên:

- Đến đi, uống một chén đại gia ta liền thưởng cho một tử kim tệ, hai chén liền thưởng cho mười tử kim tệ.

- Khắc Lỗ Đức ngươi còn đứng đó làm gì, còn không mau mời nàng lại ngồi.

- Cô em, một người tịch mịch, nhiều nam nhân như vậy chẳng phải có ý tứ hơn sao?

- Tránh ra!

Một thanh âm trong trẻo nhưng đa phần là mang theo hàn ý. Biểu tình của nữ tử mặc lam bào đã có chút không nhẫn nhịn được.

Ngưu đầu nhân Khắc Lỗ Đức nhất thời đỏ bừng mặt, trước mặt nhiều người như vậym à nữ nhân này lại không cho mình một chút mặt mũi nào. Cánh tay đã thuận hướng nữ tử vươn tới.

Xoẹt, một đạo quang mang hiện lên.

Không ai thấy rõ được điều gì xảy ra.

Ngưu đầu nhân chỉ cảm thấy trước mắt mình hoa lên, cánh tay đã bắt vào khoảng không. Nữ tử mặc lam bào quỷ mị xuất hiện phía sau hắn.

Những người khác nhất thời kinh ngạc, chẳng lẽ là ma thuật?

Nữ tử mặc lam bào cũng không liếc mắt đến một cái, tiếp tục hướng phía góc tửu quán bước đến.

- Đứng lại!

Ngưu đầu nhân Khắc Lỗ Đức hét lớn lên một tiếng, hiển nhiên không thể chấp nhận được việc bị người trêu đùa liền hùng hổ quay người lại xông đến. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com

Phụt…Thanh âm của máu bị phun ra.

Thân thể khổng lồ của ngưu đầu nhân Khắc Lỗ Đức thình lình xuất hiện hơn mười vết rạch, máu tươi đang không ngớt từ đó phun ra bên ngoài. Tên ngưu đầu nhân vô cùng kinh khủng, muốn cầm máu lại, nhưng khi hắn vừa động, những vết thương đó nhất thời mở rộng ra làm cho thân thể khổng lồ nhất thời biến thành một đống máu thịt hoàn toàn phân liệt mà trước đó hắn dĩ nhiên không hề phát hiện ra.

Đấu Y - Chương #431


Báo Lỗi Truyện
Chương 431/573