Chương 347: Tróc Điêu du hí (hạ)



Mỗi một vị tu luyện giả ở nơi đây đều khiếp sợ nhìn gã thanh niên đột nhiên xuất hiện, nhìn qua tuổi tác không cao nhưng khí nguyên trên người tản mát ra đã đạt tới cảnh giới linh hồn giai hậu kì đỉnh phong, coi như là âm La Ma Quân cũng không bằng được.

Mấy lão già này không ngừng tìm kiếm trong ký ức nhưng không tìm ra được bất luận tư liệu gì về người thanh niên cực kì xa la trước mặt, thế nhưng một vị tu luyện giả có tu vi cao như vậy, sao có thể là một gã vô danh đây?

Không chỉ mấy lão già, trên thực tế tuyệt đại đa số tu luyện giả có mặt nơi đây đối với gã thanh niên này hoàn toàn không biết gì cả, nhưng vẫn còn ba người lúc này đang trừng trừng đôi mắt, không thể tin tưởng nhìn tới gã thanh niên.

Ba người này phân biệt là vị nữ đệ tử diễm lệ Thái Vân Tông, Quỷ Nhãn Lãnh Tử và Cự Thân La Hán, hai người sau càng khiếp sợ hai mặt nhìn nhau không biết làm sao.

Ngay không lâu trước, Quỷ Nhãn Lãnh Tử và Cự Thân La Hán từng gặp qua vại thanh niên này tại Hiên Viên Tông, khi đó vị thanh niên này bất quá chỉ là linh hồn giai trung kì, nhưng ngay cả như vậy đã cao thâm khó dò. Hiện tại chỉ cách mấy tháng thời gian, tu vi dĩ nhiên đã đạt tới linh hồn giai hậu kì, cho dù tận mắt nhìn thấy cũng không thể tin tưởng cho được.

Hai người tự đánh giá rất có thể người thanh niên này khi đó ẩn tàng thực lực, chỉ là bọn hắn không thể cảm nhận được mà thôi.

Nữ đệ tử Thái Vân Tông vừa mới động nôk do sư phụ bị đánh trọng thương, tại lúc thanh niên nhân xuất hiện, cả ngườ dường nhu mộng mị, đôi mắt trong veo lập tức bị một cỗ nhiệ lưu kích động muốn rơi lệ, thân thể run nhè nhẹ, nỗi tức giận lúc trước đã biến mất không còn, thay vào đó là một loại cảm giác kích động tưởng như có từ kiếp trước.

Thanh niên làm kinh sợ toàn trường chính là Lâm Khiếu Đường trên đường truy đuổi tìm đến, cuối cùng cũng gặp mặt được bóng người khiến cho hắn yên lòng hơn một chút. Kể tù khi rời khỏi địa điểm có nguyên hỏa, một đường truy duổi đã qua thời giam một ngày nửa đêm, trong lúc đó ngay cả một bóng quỷ ảnh Lâm Khiếu Đường cũng không thấy, mặc kệ là người hay thú hoàn toàn không chút tin tức, tưởng như Tù Ma Cốc này thực sự đã biến thành quỷ cốc rồi.

Lâm Khiếu Đường nhìn lướt qua mọi người, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Quỷ Nhãn Lãnh Tử, nhất thời khiến hắn lạnh toats sống lưng, toàn thân đổ mồ hôi đầm đìa, vội chạy tới cúi người thi lễ, khô khốc nói:

-Bái kiến tiền bối, vãn bối và người thật là hữu duyên!

Mọi người hiển nhiên thật không ngờ Quỷ Nhãn Lãnh Tử có thể nhận thức thanh niên này, không khỏi sinh một chút hoài nghi về thân phận người thanh niên kia, dù sao Quỷ Nhãn Lãnh Tử là người của ma tông, tâm thuật bất chính, nếu thanh niên nhân này lại là một lão quái vật ma tông, nếu vậy ngày hôm nay thực hết đường chạy trốn rồi.

Lâm Khiếu Đường hơi gật đầu, đối với ánh mắt mọi người không thèm để ý, đạm nhiên hỏi:

-Có thấy một vã thanh niên mặc thanh sam và năm tên tu luyện giả dẫn mặc bạch phục mang theo một đám người hay không?

Quỷ Nhãn Lãnh Tử cúi đầu nói:

-Vãn bối không gặp qua, vãn bối và nguyên lão Thái Vân Tông là Thông Vân Chân Nhân đã ở đây hơn một ngày, ngoại trừ mấy người ở đây không gặp qua tu luyện giả nào khác. Nguồn truyện: TruyệnYY.com

Lâm Khiếu Đường nhất thời thất vọng, nhãn thần chuhngs tu luyện giả xung quanh cũng trở lên cổ quái, đối với câu hỏi của thanh niên nhân có chút hoài nghi, bởi vì thanh niên nhân chính đang mặc thanh bào, mà người mặc y bào loại này cũng không có nhiều người.

-Vị đạo hữu này rất lạ mặt, không biết là nguyên lão phái nào?

Âm La Ma Quân đột nhiên mở miệng hỏi.

-Tại hja là nguyên lão Thiên Hà Tông, tên Lâm Khiếu Đường !

Lâm Khiếu Đường từ lâu đã nhận ra hán tử mặt đen này là người có tu vui cao nhất trong đám người, tuy nói khí nguyên trên người này cực kỳ âm u, nhưng vô luận chính phái hay ma phái, đối với Lâm Khiếu Đường mà nói cũng không có khác biệt, bởi vậy cũng không hoàn toàn bài xích.

-Khiếu Đường, thật là ngươi?

Thình lình vang lên một thanh âm đánh vỡ sự yên lăng. Ánh mắt mọi người nhất thời chuyển đến nơi phát ra thanh âm, dừng lại trên người vị nữ đệ tử Thái Vân Tông. Thông Vân Chân Nhân cũng há miệng kì quái nhìn xuống vị nữ đệ tử chính mình.

Lâm Khiếu Đường nhìn sang vị nữ đệ tử vừa gọi thẳng tên mình, trong mắt lóe ra một tia vô cùng kinh ngạc, bởi vì nữ tử có thể gọi hắn như vậy cũng không nhiều.

Đối với nhãn thần có chút mờ mịt của Lâm Khiếu Đường, nữ tử có vẻ thất vọng, nhưng lập tức cười nhẹ nói:

-Tiểu Đường Đường nay là nguyên lão một phái nên đã quên tỷ tỷ ta đây rồi sao?

-Tô Thiến Thiến!

Lâm Khiếu Đường bật thốt lên nói, sắc mặt kinh ngạc vô cùng, thực sự không thể nghĩ tới có thể dưới tình huống như vậy gặp được cố nhân, càng không thể nghĩ tới nữ tử này có thể vượt qua quan khẩu bước vào đại sư giai.

Hiện tại vô luên là khí chất hay trang phục của Tô Thiến Thiến so với ngày trước khác một trời một vực, không còn thấy rõ vẻ yếu nhược mong manh của ngày trước, dần thay vào đó là sự cứng cáp, ổn trọng của người đã trải qua vô vàn sóng gió, đây cũng là nguyên nhân khiến Lâm Khiếu Đường chỉ nhìn qua mà không thể nhận ra nàng.

Tô Thiến Thiến bỗng nhiên tìm lại được một chút cảm giác khi xưa, cười nhẹ nói:

-Cuối cùng cũng nhớ ra tên tỷ tỷ, không uổng công một phen tính ý của tỷ tỷ với ngươi khi xưa.

Có thể bề ngoài có chút biến hóa, thế nhưng Tô Thiến Thiến vẫn giữ nguyên được tính cách ngày nào, nét cười, lời nói cũng như hành động cho nhãn thần vài tên tu luyện giả tuổi đời còn trẻ phải rung động, trong giây lát như lạc vào si mê.

Lâm Khiếu Đường lãnh đạm cười, còn đang muốn nói gì, lại bị một thanh âm nghiêm khắc cắt đứt.

-Thiến nhi, không được vô lễ, sao có thể tự xưng tỷ tỷ với nguyên lão Thiên Hà Tông, nếu là như vậy, vi sư sao có thể xưng hô với người ta đây?

Thông Vân Chân Nhân vội vàng khiển trách.

Tô Thiến Thiến hướng phía Thông Vân Chân Nhân thè lưỡi, quay lại phía Lâm Khiếu Đường thi lễ, giới thiệu:

-Vãn bối bái kiến tiền bối, đây là gia sư, nguyên lão Thái Vân Tông, Thông Vân Chân Nhân!

Đối với Tô Thiến Thiến, Lâm Khiếu Đường vẫn còn chút tình cảm đặc thù, ngày trước cùng vị nữ tử yêu mị này tiến hành song tu cũng là những ngày tháng đau khổ trong ngọt bùi.

Lâm Khiếu Đường quay sang Thông Vân Chân Nhân gật đầu, sau nhìn sang Tô Thiến Thiến muốn hỏi mấy câu, lại nhìn thấy nàng ta không ngừng nháy mắt, càng ra dấu giữ im lặng.

Nhìn thấy vị nữ đệ tử Thái Vân Tông và gã thanh niên cao thâm thần bí kia tỏ ra rất thân thuộc, sắc mặt âm La Ma Quân không khỏi hiện lên một nét ngưng trọng.

Lâm Khiếu Đường căn bản không định hỏi tới nguyên nhân tranh chấp của đôi bên, bất quá hiện tại gặp được cố nhân ngày trước, hơn nữa ngày trước Tô Thiến Thiến cũng tính là có ân với mình, tự nhiên không thể không đếm xỉa gì tới.

-Không biết các vị vì sao tranh đấu tại nơi này?

Lâm Khiếu Đường thuận miệng hỏi, bất quá người thông minh vừa nhìn là biết, gã thanh niên này tự có ý đồ.

Tô Thiến Thiến nhất thời trợn mắt nhìn chúng tu luyện giả âm La Điện nói:

-Đám yêu nhân ma phái này không biết dùng thủ đoạn gì, khiến cho tất cả chúng tu luyện giả các phái tiến vào cốc đều bị bắt giữ, hiện tại chỉ còn lại không nhiều tu luyện giả đang tán loạn xung quanh cốc.

Quang mang trong mắt Lâm Khiếu Đường chợt lóe, lẽ nào gã thanh niên nhân mặc thanh sam và năm gã tu luyện giả mặc bạch phuc trong hình ảnh Tham Thị Thú truyền về trước đó liên quan đến đám ma tu này?

Thấy đối phương có cường viện đến, âm La Ma Quân không còn tự tin như trước, huống chi gã thanh niên trước mắt này hết sức cổ quái, có chút nhìn không thấu sâu cạn, sau khi cân nhắc lợi hại, âm La Ma Quân không muốn tiếp tục phát sinh xung đột, nhân tiện nói:

-Chứng cứ đâu, nếu như thực sự là phái ta gây nên, sao còn phải dây dưa với các ngươi lâu như vậy cũng không có hoàn toàn động thủ?

-Ai biết các ngươi có tâm tư thế nào!

Tô Thiến Thiến không cần suy nghĩ phản lời.

-Từ đầu đến cuối, các ngươi đều là suy đoán linh tinh, quả thực là cố tình muốn gây sự!

Âm Toàn Lão Tổ nhịn không được nói.

Thông Vân Chân Nhân sau khi thụ thương, tâm tình đã ổn định không ít, cẩn thận nghĩ lại cũng phát giác ra điều kì quái, khẩu khí cũng ôn hòa rất nhiều nói:

-Nếu không phải các ngươi gây nên, vậy còn ai vào đây nữa?

Lâm Khiếu Đường thấy rõ song phương tỉnh táo lại, theo như lời nói cũng không có phát hiện dị thường, nhân tiện nói:

-Không biết các vị có cảm ứng được xa xa có một cỗ khí nguyên trường kì lạ không ngừng di chuyển?

Cần phải nói lại một điểm, đại bộ phận tu luyện giả nơi đây đều là người trên một mặt trận, sao lại có thể xuất hiện một cỗ khí nguyên trường có hành vi kỳ lạ như vậy. Bất quá sắc mặt Thông Vân Chân Nhân, âm Toàn Lão Tổ và âm La Ma Quân cổ quái, tựa hồ bọn họ cũng từng cảm ứng được sự di chuyển cổ quải của cỗ khí nguyên kia.

-Nửa ngày trước lão phu cũng cảm nhận được cỗ khí nguyên này, có người nói trong khu vực Tù Ma Cốc có một loại yêu thú quần cư tên là Vô Tung Thú, loại yêu thú này có thể thi triển pháp thuật bước nhảy không gian, thuộc về thượng cổ yêu thú, bất quá trời sinh ôn hòa, số lượng cũng không nhiều lắm nên không được xếp vào nhóm yêu thú có tính uy hiếp, lẽ nào những con Vô Tung Thú này có điều cổ quái?

Thông Vân Chân Nhân kì quái nói.

Sắc mặt Lâm Khiếu Đường khẽ động, đối với Vô Tung Thú hắn cũng từng nghe nói qua, thế nhưng hắn cũng không cho rằng cỗ khí nguyên kia có liên quan với Vô Tung Thú, thuận tiện nói:

-Thông Vân đạo hữu, cỗ khí nguyên này tuy yêu khí nồng đậm nhưng vẫn chỉ là một bộ phận nhỏ, cạnh đó càng có nhiều khí nguyên khác, so với yêu khí hỗn tạp muốn nhiều hơn rất nhiều, hẳn chủ thể của nó phải là tu luyện giả.

Thông Vân Chân Nhân trầm mặc không nói, chính hắn cũng đắn đo không chính xác!

Đấu Y - Chương #347


Báo Lỗi Truyện
Chương 347/573