Chương 311: Cốt Tâm Thảo.



Trở lại động phủ, Lâm Khiếu Đường đem các loại pháp trận cùng kết trận bố trí cẩn thận lại một lần, một bên lại kinh ngạc phát hiện hai loại bảo vật linh nhục cùng cổ độc thi thảo, hai loại linh thảo kỳ dị này cư nhiên đã cắm rễ sâu vào trong đất.

Không thể tùy thân mang theo, mà để ở đây như vậy thì Lâm Khiếu Đường lại không quá yên tâm, liền để hơn mười vạn đầu tham thị thú phối hợp với tầng tầng lớp lớp kết trận kết hợp cùng trông coi huyệt động.

Sau khi an bài động phủ thỏa đáng, Lâm Khiếu Đường liền đến bảo điện Thiên Hà Tông, nơi cất giữ tất cả các điển tích, nghiên cứu tất cả các môn phái lớn nhỏ, đặc điểm và hoàn cảnh địa lý cơ bản của Nam Xuyên Giới.

Lại qua mấy ngày, Lâm Khiếu Đường đem tất cả sự tình chuẩn bị thỏa đáng. Trước lúc khởi hành còn đem Linh nhục đang được bồi dưỡng bên trong tĩnh thất cắt thành hai nửa đem theo bên người, tùy thời mà chuẩn bị cho bất cứ tinh huống nào.

Thông báo với hai vị nguyên lão của Thiên Hà tông một tiếng, Lâm Khiếu Đường với một thân quần áo nhẹ nhàng thẳng tiến hướng Thập Quốc Minh.

Lâm Khiếu Đường tuy có tín vật chí cao của Thiên Hà tông là Thiên Hà lam bào cùng Hà tinh quải bội, nhưng hai dạng vật phẩm này thực sự quá chói mắt bởi vậy mà cũng không có mặc ở trên người, chỉ diện một thân trang phục chấp sự là lục bào sam mà khởi hành.

Trang phục như vậy cũng đủ để thuận lợi đi lại trên đường, thông qua không ít quan khẩu. Tại toàn bộ phạm vi Nam Xuyên Giới để phòng ngừa các đại tu luyện giới khác tập kích nên những khu vực trọng yếu đều được thiết trí các trạm kiểm soát, đối với những tu luyện giả không rõ lai lịch đều là kiểm tra cực kỳ hà khắc, nhưng đối với những tu luyện giả có thân phận xác định tại Nam giới lại coi như tương đối rộng rãi.

Thiên Hà Tông tại Nam giới cũng được tính là một đại phái nhất lưu, bởi vậy mà Lâm Khiếu Đường cũng không có gặp phải bao nhiêu phiền hà trên đường.

Nam Xuyên Giới so với tưởng tượng còn lớn hơn nhiều lắm, Lâm Khiếu Đường tự mình một đường phi độn chừng hơn nửa tháng, mặc dù chưa dùng toàn lực, cũng có thể nói là nhàn nhã rong chơi nhưng tốc độ vẫn vô cùng nhanh chóng, một ngày đi ít cũng phải được ngàn dặm đường. Lúc này đã gần hai mươi ngày phi hành liên tục, nhưng vẫn còn chưa có tiến vào trong phạm vi Thập Quốc Minh.

Dọc đường gặp qua không ít tạp thị (chợ ), Lâm Khiếu Đường đều ghé qua, nhìn xem có bảo vật gì đó mà chính mình cần hay không. Đáng tiếc là cấp bậc của những phiên tập thị này có chút thấp nên đã không thể thỏa mãn được pháp nhãn Lâm Khiếu Đường hôm nay, bởi vậy hầu như trắng tay mà rời khỏi.

Rốt cuộc tại ngày thứ hai mươi mốt, Lâm Khiếu Đường mới tới được vùng giao giới giữa Thập Quốc minh, Vạn Sơn Đạo minh cùng Thiên Vũ minh. Nơi đây gần mấy thập kỷ qua đã trở thành nơi tập kết hàng hóa của các môn phái tu luyện giả, các ngoại sự đệ tử thuộc tam đại minh tụ tập nơi đây đã có được rất nhiều những vụ giao dịch được tiến hành.

Do có đặc thù địa lý thuận tiện cho việc tập kết hàng hóa, bởi vậy mà một tòa trấn nhỏ đã chậm rãi được thành hình, mà tiểu trấn này cũng được những người địa phương đặt cho một cái tên "Tân Trấn".

Tại đây, ngày nào cũng có rất nhiều tài liệu pháp bảo được vận chuyển tới, cũng có rất nhiều tài nguyên được vận chuyển đi, sự phồn vinh cùng náo nhiệt đang dần được hình thành, mà quy mô cũng đang từng bước được mở rộng.

Cư dân thường trú tại Tân Trấn cũng không có nhiều, số lượng cũng chỉ hơn ngàn người, thế nhưng mỗi ngày lượng nhân khẩu lưu động nơi đây lại là một con số khổng lồ, bình quân cũng vượt quá ba ngàn người, tại những lúc cao điểm, con số kia còn có thể vượt quá một vạn người. Hơn nữa toàn bộ đều là những tu luyện giả đến từ những môn phái có ít nhiều danh tiếng.

Lâm Khiếu Đường lúc trước khi tiến nhập Tân Trấn liền thu liễm tu vi toàn thân lại, khống chế tại mức sư giai sơ kỳ. Nếu đã muốn xuất hiện dưới thân phận là Thiên Hà tông chấp sự, thì tu vi sư giai sơ kỳ chính là lựa chọn phù hợp nhất.

Vừa tiến vào trong trấn, Lâm Khiếu Đường liền quan sát ghi nhớ một số trọng điểm của Tân Trấn rồi dạo qua một vòng nhưng cũng không tìm được những vật mà mình mong muốn, đành tìm một khách sạn bình dân tạm thời lưu lại.

- Công tử, tập thị này thứ tốt nhất cũng chỉ toàn là các loại đan dược cùng bảo bối tại tầng sư giai, cùng với một vài loại quáng tinh tu luyện thông thường, sao công tử lại chọn nơi này làm điểm dừng chân?

Tân Tây Á rất không giải thích được hỏi. Mấy ngày qua Tân Tây Á nhận thấy những hành động của Lâm Khiếu Đường có chút kỳ quái.

Đứng sát cạnh cửa sổ, Làm Khiếu Đường ngửa mặt nhìn lên trời đêm lấp lánh sao trời, Lâm Khiếu Đường thản nhiên nói:

- Ta đã nói qua là muốn trọng tổ thân thể cho ngươi.

Bên trong Tử kim trường thương, linh thân Tân Tây Á nhất thời chấn động, loại cảm động này đúng là không thể dùng tới ngôn từ mà diễn tả, bởi nó chính là xuất phát từ tận sâu trong linh hồn.

Một lúc lâu sau, Tân Tây Á mới nhỏ giọng nói:

- Công tử, kỳ thực có hay không có thân thể đối với Tân Tây Á mà nói cũng không có gì khác biệt, chỉ cần có thể bầu hạ bên người công tử, giúp cho công tử một phần công sức đã là đủ lắm rồi.

- Không được, không có thân thể, không những tu vi của người không thể tiến thêm lên một bước mà còn có thể theo thời gian trôi qua mà chậm rãi giảm xuống, thẳng đến khi hồn phi phách tán, thọ nguyên lại càng giảm thiểu thật lớn. Tu luyện được đến linh hồn giai nào có được dễ dàng? Sau này không được nói những lời không chút chí khí như vậy nữa.

Trong lời nói của Lâm Khiếu Đường đã có chút ý tránh cứ.

- Tất cả đều theo công tử làm chủ.

Âm sắc Tân Tây Á kéo dài, ngừng lại một chút lại hiếu kỳ hỏi:

- Mấy ngày nay chẳng lẽ không phải là công tử đang tìm tài liệu tu luyện mà chính là tìm tài liệu thích hợp để trọng tổ thân thể hay sao?

Lâm Khiếu Đường ngẩng nhìn mặt trăng màu vàng trong bầu trời đêm, ánh mắt lay động, biểu tình như có phần hưng phấn nói:

- Ta không giống với ma đạo, nhưng sự tình như xúc phạm đến thân thể người khác ta cũng muốn đi làm, kỳ thực tại thật lâu trước đây, ta đã có được một ý tưởng nhưng thời gian đó tu vi thực lực vẫn còn yếu kém, gần như chỉ có thể nghĩ đến mà thôi. Hôm nay hỏa hầu đã có chút tiểu thành, cũng muốn thử sức nhiệt tâm một phen, nếu là không được thì đành tìm một tên không vừa mắt diệt sát trợ giúp cho nguyên linh của ngươi đoạt xá cũng không muộn.

Tân Tây Á ngạc nhiên nói:

- Ngoại trừ đoạt xá ra, chẳng lẽ còn có phương pháp khác hay sao?

Quang mang trong mắt Lâm Khiếu Đường chợt lóe nói:

- Theo như nhận biết của ta hẳn là có, chỉ là tương đối rắc rối, cái giá phải trả cũng không phải nhỏ. Nếu có thể thu thập đầy đủ nhất định là có thể chế luyện ra một thân thể hoàn mỹ.

Linh thân Tân Tây Á mạnh mẽ thất kinh nói:

- Công tử muốn trống rỗng mà tạo ra một thân thể hay sao?

Lâm Khiếu Đường mạnh dạn gật đầu.

Ý niệm này trong đầu Tân Tây Á thì thực sự vô cùng điên cuồng, căn bản so với hành động nghịch thiên cũng không khác biệt là mấy. Trên đời này thực có loại thần thuật kỳ dị như vậy sao? Sợ là ngay cả thượng giới cũng không có được thần thuật như vậy.

Cho dù Tân Tây Á có chút không thể tin được, nhưng theo như lời Lâm Khiếu Đường, cho dù có là nghịch thiên thì Tân Tây Á cũng lập tức đạo nghĩa không chùn bước, dường như coi đây chính là tín ngưỡng của chính mình vậy.

- Công tử muốn cần dùng loại tài liệu gì?

- Rất nhiều, hiện tại có thể nghĩ đến hơn hai mươi loại, bất quá cũng may là tám phần mười không phải là loại gì hiếm có, tại những nơi tập thị đều có thể tìm được. Thế nhưng chế luyện nhục thể chi thân lại không phải như pháp khí, đan dược và nguyên liệu cần phải cực độ tinh thuần mới có thể dùng được. Mấy ngày nay dạo qua các loại tập thị đã thấy xuất hiện hơn mười loại nguyên liệu ta cần, đáng tiếc là độ tinh thuần lại quá kém nên không thể dùng được.

Đấu Y - Chương #311


Báo Lỗi Truyện
Chương 311/573