Chương 999: Giao dịch


Đợi đến lúc Tiêu Viêm trở lại thạch thai thì vượt ải Âm Ba Trận đã đến hồi kết thúc, mà làm cho hắn cảm thấy kinh ngạc, là ở trong thời gian ngắn như vậy, mà có đến ba người cùng thành công lên tới đỉnh núi, cứ như vậy mà nói..., trên thềm đá hiện tại có đến chín người, nhưng danh ngạch ở Thiên Sơn Huyết Đàm, sau khi trừ ra hai cái danh ngạch của Phệ Kim Thử, thì chỉ còn lại có tám cái, nói cách khác, trong chín người này sẽ có một người đánh mất cơ hội đi vào Thiên Sơn Huyết Đàm. Thân hình dừng ở trên thềm đá, Tiêu Viêm nhìn người cuối cùng vượt sấm quan, cảm nhận trình độ cường hãn của âm ba kia, không khỏi nhướng mày, tựa hồ như âm ba hiện tại so với trước yếu nhược không ít a?
Trong lòng mang theo nghi hoặc tự đánh giá một chút, một lát sau, sau khi Tiêu Viêm nhìn thấy mấy cái Phệ Kim Thử bên kia có chút uể oải, nhất thời hiểu được nguyên do, lập tức bất đắc dĩ cười khổ một tiếng, hắn không nghĩ tới sau khi sử dụng Sư Hổ Toái Kim Ngâm, lại làm cho những tên phía sau chiếm được đại tiện nghi.
Dựa theo trình độ cường hãn lúc trước của Thử Triều Âm Ba Trận, trong ba người vừa mới thành công xông qua được, có ít nhất một người sẽ khó có thể thông qua, còn hai người khác, cũng không có khả năng thoải mái như vậy, lại nói, Tiêu Viêm trong lúc vô tình đã để lại cho những tên đi sau một cái điều kiện vượt sấm quan tốt nhất.
Đương nhiên, mặc dù là có được điều kiện vượt sấm quan tốt như vậy, nhưng đồng dạng cũng phải cần một chút thực lực mới được, ba người trước mặt đây thực lực cũng đều là ở tầng thứ thất tinh Đấu Hoàng, lại nói, cũng không coi là cái gì yếu ớt.
Trong lòng bất đắt dĩ thở dài một cái, Tiêu Viêm ánh mắt chuyển hướng sang một đạo thân ảnh đang chật vật ở trên thang đá, khẽ lắc đầu, người này thực lực bất quá chừng lục tinh Đấu Hoàng, xem ra muốn thông qua Thử Triều Âm Ba Trận này, xác xuất thành công cũng sẽ không lớn chút nào.
Quả nhiên, đúng như Tiêu Viêm dự đoán, đạo thân ảnh khi còn cách đỉnh núi chỉ có ngắn ngủn hơn 10m thì đấu khí trong cơ thể rốt cục thì cạn kiệt, sắc mặt trắng nhợt, một ngụm máu tươi liền là phun ra, thân hình chật vật bắn ngược trở ra, cuối cùng rơi xuống thật mạnh ở trên bình đài, trên mặt tỏ vẻ không cam lòng.
Nhìn thấy người cuối cùng này lại thất bại trong gang tấc, mấy người thất bại ở trên bình đài bên kia cũng thở dài một hơi, ánh mắt cay đắng nhìn lên đỉnh núi, nơi đó đã có cũng đủ tám cái danh ngạch, nói cách khác, bọn họ đã không có cơ hội trèo lên đỉnh.
"Sấm quan kết thúc, người chưa từng thành công, đợi lát nữa sẽ có người đem bọn ngươi rời khỏi Thiên Mục Sơn" Kim Thạch liếc mắt mọi người không cam lòng trên bình đài một cái, thanh âm nhàn nhạt, tuyên cáo kết cục của bọn hắn.
Nghe được lời này của Kim Thạch, sắc mặt của không ít người cũng trở nên tái nhợt rất nhiều, nhưng Kim Thạch lại chưa từng để ý tới điều này, bàn tay vung lên, liền là có thêm vài đạo nhân ảnh thân người đầu chuột cường tráng đi ra, đem cửa thang đá phong tỏa, mà thân hình hắn lại nhoáng lên một cái, như một loại quỷ mị hư vô hiện ra ở trên đỉnh núi, từ trên cao nhìn xuống đám người Tiêu Viêm.
Nhìn thấy Kim Thạch xuất hiện, đám người Tiêu Viêm cũng vội vàng hành lễ, bọn họ cũng biết rõ ràng, ở trong Thiên Mục Sơn mà nếu như đắc tội Phệ Kim Thử tộc nhân, bất kể là ai, chỉ sợ đều không có dễ chịu, yên ổn.
Kim Thạch hơi gật đầu, từ từ hạ xuống đất mặt, sau đó liền trực tiếp hướng vào chỗ thâm sơn trong đỉnh núi bước vào: "Đi theo ta"
Nghe vậy, đám người Tiêu Viêm cũng không dám chậm trễ, cước bộ nhanh chóng đuổi kịp Kim Thạch.
Trên đỉnh Thiên Mục Sơn, quái thạch dựng đứng san sát nhau, ở trong này ngẩng đầu vừa vặn có thể thấy trên bầu trời cơn sóng năng lượng dao động cực kỳ nồng đậm, uy áp mà cổ năng lượng kia trong lúc mơ hồ khuếch tán ra, làm cho trong lòng người khác không tự chủ được hiện ra chút ít hàn ý.
Cơn sóng năng lượng ngũ thải (năm màu) giống như đang cuộn sóng, mỗi một luồng sáng không ngừng khuếch tán ra tứ phía, khung cảnh như vậy là cực kỳ đồ sộ.
Dưới cơn sóng năng lượng trên bầu trời, đám người Tiêu Viêm xuyên qua giữa đám quái thạch, sau một hồi lâu như vậy, cước bộ mới theo Kim Thạch ở phía trước mà dần dần dừng lại. Chậm rãi đi lên một chỗ sườn núi cao, một màn hiện ra trước mắt, nhất thời làm cho đám người Tiêu Viêm khẽ hít một hơi khí lạnh.
Trước mặt đám người Tiêu Viêm, là một miệng núi lửa cực kỳ rộng lớn, những sương khói nóng cháy liên tiếp hiện ra hỏa độc không ngừng bị phun ra, ở trung tâm của miệng núi lửa, có một cái ao lớn nhỏ ước chừng ước chừng mấy trượng, giờ phút này trong ao cực kỳ rất ít ỏi, chỉ có thể trong lúc mơ hồ thấy một chút lửa đỏ, giống như một loại nham thạch nóng chảy vậy.
"Đó chính là Thiên Sơn Huyết Đàm, bất quá bây giờ còn không phải đỉnh điểm của cơn sóng năng lượng, đợi đến đạt tới giờ cao điểm thì cả tòa sơn mạch năng lượng cũng sẽ ngưng tụ ở miệng núi lửa, mà đến lúc đó huyết đàm cũng sẽ tràn đầy, mà các ngươi lúc ấy cần phải đi vào trong đó" Ngón tay chỉ vào vị trí trung tâm miệng núi lửa, chính là cái cái ao kia, thản nhiên nói.
Nghe vậy, trong lòng mọi người không khỏi nhảy dựng lên, ánh mắt nhìn phía cái ao kia cũng trở nên nóng lên rất nhiều, nếu là có thể ở nơi này ngâm mình, đây chính là giảm đi không biết bao nhiêu năm khổ tu a.
"Các ngươi phải nhớ kỹ, trong Thiên Sơn Huyết Đàm có hỏa độc rất nặng, càng đi xuống thì độ đậm đặc hơn, vì vậy không thể ở bên trong quá lâu, nhiều lắm ba ngày thời gian, phải đi ra, nếu không hỏa độc nhập vào cơ thể, cho dù là Lão sư các ngươi ra tay, muốn đuổi đi cũng rất khó khăn, hỏa độc ở nơi này chính là từ vô số năm lắng đọng mà thành, một khi nhập vào cơ thể, liền như một loại đĩa đói, nếu không phải phải là một vài Luyện Dược Sư đẳng cấp cao, chỉ sợ không người có thể giải"
Kim Thạch trầm giọng nói.
Nghe được lời này, sắc mặt không ít người đều là hơi có chút biến hóa, không nghĩ tới này trong Thiên Sơn Huyết Đàm lại còn có chuyện nguy hiểm như vậy.
Tiêu Viêm ánh mắt lướt qua trên người Kim Thạch, trong lòng đột nhiên hơi có chút giật mình, khó trách luôn cảm thấy được trong cơ thể hắn có loại thương thế tích tụ, hiện giờ xem ra, có lẽ cùng với hỏa độc này có một chút quan hệ.
"Mặt khác, các ngươi hiện tại ở nơi này có chín người, nói cách khác, trong các ngươi, có một người không thể tiến vào Thiên Sơn Huyết Đàm, về phần ai không thể tiến vào, chính là do các ngươi phán định" Kim Thạch mí mắt vừa nhấc, chậm rãi nói.
Lời này vừa hạ xuống, bầu không khí nhất thời trở nên cực kỳ vi diệu, một vài người đơn độc, ngoại trừ bốn người Phượng Thanh Nhi ra, những người còn lại đều chậm rãi lui cước bộ về phía sau một chút, ở bên trong ánh mắt nhìn chung quanh, nhiều hơn một tia cảnh giác cùng với đề phòng.
Đối với phản ứng của bọn hắn, Kim Thạch lại không thèm để ý, vừa muốn xoay người, cước bộ lại đột nhiên dừng lại, ánh mắt chuyển đến trên người Tiêu Viêm, nói: "Ngươi đi theo ta xuống đây"
Nghe vậy, mọi người ở đây kể cả Tiêu Viêm đều là ngẩn ra, chợt ánh mắt kỳ dị nhìn về phía Tiêu Viêm.
Thân là người trong cuộc, Tiêu Viêm chần chờ một chút, vừa muốn mở miệng, lại nhìn thấy Kim Thạch đã ở phía xa hướng một cái sơn khẩu ở trên một sườn núi khác đi vào, nơi đó có một cái Thạch đình, thấy thế hắn chỉ có thể gật gật đầu, đối với Nạp Lan Yên Nhiên dặn dò một tiếng, liền nhanh chóng đi theo.
Đợi đến khi Tiêu Viêm đi vào Thạch đình thì Kim Thạch đã là đứng chắp tay, ánh mắt nhìn cơn sóng năng lượng ngũ thải trên bầu trời kia, hơn nữa ở trong Thạch đình, hắn còn gặp được cái vị lão giả áo xám mà đã gặp trước khi vào mê trận.
Kim Cốc nhìn thấy Tiêu Viêm đi vào, hướng về phía hắn cười hắc hắc, nhìn thoáng qua Kim Thạch, nói: "Tiểu tử kia, biết ta gọi ngươi tới là làm gì không?"
Nghe vậy, Tiêu Viêm thoáng trầm mặc, chợt nói: "Chẳng lẽ là bởi vì thương thế trong cơ thể Kim Thạch tiền bối sao?"
Vừa nói như vậy xong, Tiêu Viêm rõ ràng nhận thấy được thân thể Kim Thạch khẽ chấn động, mà Kim Cốc lại là cười lớn một tiếng, nói: "Xem đi, ta nói tiểu tử này tuyệt đối không phải Luyện Dược Sư bình thường mà"
Kim Thạch chậm rãi xoay người, ánh mắt vốn bình thản thế nhưng lúc này là trở nên dị thường sắc bén, hắn chăm chú nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, có chút hoài nghi nói: "Ngươi có thể nhìn ra thương thế trong cơ thể ta?" Cũng không trách hắn lại hoài nghi như vậy, phải biết rằng mặc dù là một vài Lục phẩm Luyện Dược Sư đứng đầu, đều không đạt được tới nước này đều, chẳng lẽ thanh niên nhìn bất quá chưa tới hai mươi tuổi ở trước mặt đây, cư nhiên so với cấp bậc kia lại càng cao hơn nữa sao?
"Ân, có thể nhìn ra một chút" Tiêu Viêm khẽ gật đầu.
"Vậy cũng nắm chắc có thể chữa khỏi chứ?" Kim Thạch tiến lên hai bước, trầm giọng nói.
"Có thể thử xem" Tiêu Viêm chần chờ một chút, cũng không khách khí, tiến tới bàn đá trước mặt ngồi xuống, ngón tay chỉ cái ghế đá bên cạnh, Kim Thạch thấy thế, miệng không nói gì, cũng chỉ có thể theo lời ngồi xuống. Nắm cánh tay Kim Thạch lên, Tiêu Viêm đôi mắt khẽ híp lại, một luồng linh hồn nhanh chóng xâm nhập vào.
Nhìn thấy Tiêu Viêm nhắm mắt, Kim Thạch cùng Kim Cốc liếc nhau một cái, cũng không có quấy rầy, đa số Luyện Dược Sư đều là hạng người có tính cách quái gở, lúc trước tìm một vài Luyện Dược Sư hỗ trợ xem thử, bọn họ thật sự đã ăn không ít khó chịu, Tiêu Viêm cùng bọn họ so sánh mà nói thì thật ra tốt hơn vô số lần.
Sau một lúc lâu xem xét, Tiêu Viêm rốt cục cũng chậm rãi mở hai mắt ra, sắc mặt hơi có chút ngưng trọng.
"Như thế nào?" Kim Cốc ở một bên thấy thế, vội vàng nói. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
"Hỏa độc nhập vào cơ thể, hơn nữa là sâu tận xương tủy, hỏa độc xâm nhập sâu như thế, là lần đầu tiên ta thấy, muốn khu trừ, rất khó" Tiêu Viêm thu bàn tay về, lắc lắc đầu, nhìn phía Kim Thạch ánh mắt không khỏi có chút đồng tình, nếu không phải lão gia hỏa này thực lực cường hãn, chỉ sợ sớm dưới tác động của hỏa độc hóa thành tro tàn.
Nghe được Tiêu Viêm này cùng với một vài cao giai Luyện Dược Sư trước kia xem xét cơ hồ là có kết quả hoàn toàn giống nhau. Kim Thạch cùng Kim Cốc hai người sắc mặt cũng trở nên u ám rất nhiều. Nhìn thấy bộ dáng của hai người này, ngón tay Tiêu Viêm khẽ gõ nhẹ xuống bàn một chút, một lát sau, mới chậm rãi nói: "Mặc dù rất khó khu trừ, nhưng là cũng không phải là hoàn toàn không có cách nào"
"Răng rắc!"
Vừa nghe nói như vậy, bàn đá trước mặt Kim Thạch nhất thời hiện ra vài đường nứt nẻ, ánh mắt hắn nóng bỏng ngẩng đầu, gắt gao nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, thanh âm rốt cục thì cũng trở nên dồn dập lên: "Ngươi… Tiêu Viêm tiên sinh có thể trục xuất Thiên Sơn hỏa độc ở trong cơ thể ta?"
Tiêu Viêm cười cười, nhưng cũng không trả lời, mà là đem ánh mắt chuyển hướng ra ngoài Thạch đình, bày ra một bộ dáng bí hiểm.
Thấy thế, Kim Thạch cùng Kim Cốc đều là sửng sốt, chợt như hiểu cái gì, Kim Thạch chần chờ một chút, rốt cục thì hung hăng cắn răng một cái, thanh âm trầm thấp nói: "Chỉ cần ngươi có thể hoàn toàn trục xuất Thiên Sơn hỏa độc trong cơ thể ta, ta cho ngươi một cơ hội tuyệt đối thuận lợi tiến vào Đấu Tông!"
" Bá!"
Ánh mắt đang chuyển hướng ra bên ngoài Thạch đình, chợt quay lại giống như kiểu thuấn di, ánh mắt Tiêu Viêm vào giờ khắc này cũng trở nên cực kỳ nóng bỏng, không có chần chờ chút nào, một thanh âm thật mạnh, trực tiếp từ trong miệng truyền ra. "Tốt!"

Đấu Phá Thương Khung - Chương #999


Báo Lỗi Truyện
Chương 999/1641