Chương 990: Vương Trần


Nhìn khuôn mặt xinh đẹp tràn ngập khó tin, Tiêu Viêm cũng hơi mỉm cười, giọng nói hòa hoãn hơn vài phần, nhẹ giọng hỏi:
- Không sao chứ?
Những chuyện năm đó, từ khoảnh khắc Vân Lam tông giải tán đều đã tan thành mây khói. Tiêu Viêm cũng không phải là kẻ lòng dạ hẹp hòi. Những chuyện kia cũng đã dần dần quên đi. Đến bây giờ nghĩ lại, thì cũng tóm gọn trong một câu: tuổi trẻ khinh cuồng.
Đối với giọng điệu nhu hòa như vậy của Tiêu Viêm, Nạp Lan Yên Nhiên cũng có chút ngây người. Nàng dường như rất ít khi nhìn thấy Tiêu Viêm nói chuyện bình thản với nàng như vậy. Dù sao nàng cũng biết, chuyện năm đó đối với nam tử có lòng tự trọng rất mạnh này đã tạo thành phiền nhiễu và thương tổn đến nhường nào.
- Không có việc gì, cũng nhờ ngươi!
Chớp chớp mắt, Nạp Lan Yên Nhiên lắc lắc đầu, thấp giọng nói.
- Xem ra vị bằng hữu này thật sự nghĩ diễn một lần anh hùng cứu mỹ nhân sao?
Thấy Tiêu Viêm từ đầu đến cuối không hề để ý đến bản thân mình, sắc mặt của ba vị nam tử áo vàng cũng hơi hơi trầm xuống. Kẻ lúc trước tự xưng là Hoàng Thiên âm trầm nói.
- Cút đi!
Ánh mắt Tiêu Viêm không hề di chuyển, nhẹ giọng nói một câu, sau đó chậm rãi đi đến bên cạnh Nạp Lan Yên Nhiên, liếc mắt nhìn năng lượng màu đen đang quấn quanh thân thể nàng, không khỏi khẽ cười lạnh một tiếng:
- Đấu khí Ám thuộc tính, thật đúng là hiếm thấy! Nhưng mà lấy thực lực của ngươi không ngờ lại còn ra tay đánh lén. Thật sự là làm cho người ta khinh thường.
Vừa nói xong, bàn tay Tiêu Viêm liền bắt lấy cổ tay tuyết trắng của Nạp Lan Yên Nhiên. Trên đầu ngón tay bỗng hiện liên một ngọn lửa màu xanh biếc, chợt điểm đến nhanh như chớp.
Đối mặt với đầu ngón tay nhanh chóng điểm đến, năng lượng màu đen quấn quanh thân thể của Nạp Lan Yên Nhiên kia giống như tuyết đọng gặp lửa cháy, nhanh chóng hòa tan.
Trên cành cây, nam tử mặc áo vàng sẫm nheo mắt nhìn Tiêu Viêm ở phía dưới, đặc biệt khi nhìn thấy Tiêu Viêm cư nhiên lại có thể dễ dàng đuổi đi năng lượng màu đen trên thân của Nạp Lan Yên Nhiên thì đồng tử cũng không khỏi hơi co lại.
Theo sự biến mất của năng lượng màu đen trên thân thì thân thể của Nạp Lan Yên Nhiên cũng khôi phục tự do, đôi tay ngọc khẽ giãy dụa. Thấy vậy Tiêu Viêm cũng vội vàng buông tay ra, vừa muốn nói thì sắc mặt Nạp Lan Yên Nhiên lại hơi thay đổi, gấp giọng nói:
- Cẩn thận!
Nhìn thẳng đối mặt với Nạp Lan Yên Nhiên, Tiêu Viêm khẽ cười, thân hình đột nhiên dịch chuyển, trong tay hiện lên trọng xích, xen lẫn theo kình phong hùng hồn, mạnh mẽ công kích về phía sau.
Răng rắc!
Trọng xích mạnh mẽ đánh lên trường thương, lực đạo cương mãnh trực tiếp chấn nát trường thương. Thấy vậy, trong lòng ba người Hoàng Thiên xuất hiện một mảnh kinh hãi, vứt bỏ thanh trường thương trong tay, nhanh chóng lui về phía sau.
Ánh mắt Tiêu Viêm lạnh nhạt liếc nhìn ba người một cái, trọng xích trong tay cắm xuống mặt đất. Bàn chân đạp mạnh một cái, tiếng sấm và gió gào vang lên, mà thân hình lại biến mất một cách quỷ dị không thấy nữa.
Nhìn thấy Tiêu Viêm quỷ dị biến mất, ba người Hoàng Thiên cũng cả kinh, vừa muốn tựa lưng vào nhau để phòng ngự thì một đạo thân ảnh quỷ mị đã xuất hiện trước mặt, quyền phong sắc bén đột nhiên đánh úp đến, đập mạnh lên khôi giáp phía ngoài thân thể ba người.
Ầm!
Nắm tay nặng nề đánh trúng ba người, một luồng lực đạo đáng sợ nhất thời xuất ra. Ba người chợt như diều đứt dây, bay ngã ra, cuối cùng đụng vào mấy cây đại thụ, trực tiếp phun ra một ngụm máu tươi.
Chỉ một chiêu lập tức đánh tan ba gã tứ tinh Đấu Hoàng. Nhìn thấy cảnh này thì Nạp Lan Yên Nhiên cũng không nhịn được đưa tay che miệng, rồi chợt đưa mắt đầy phức tạp nhìn về bóng dáng cao gầy kia. Người thanh niên đã từng bị nàng cho rằng là phế vật lại không ngừng đi trước bản thân nàng. Mà điều nàng có khả năng làm dường chỉ có nhìn lên. Mấy năm trước như thế, vài năm sau, cũng vẫn là như thế.
Ba người Hoàng Thiên ngã trên mặt đất, co lại giống như tôm, không ngừng rên rỉ. Khôi giáp trên thân thể đón một quyền của Tiêu Viêm đã vỡ nát. Bọn họ thế nào cũng không nghĩ ra, lấy thực lực của bọn họ tại sao ngay cả một quyền của tiểu tử này cũng không đỡ được. Có thể làm được điều này, trong đám người cùng bối phận, cho dù là đưa mắt nhìn khắp Trung Châu Bắc Vực sợ rằng cũng không có được bao nhiêu người. Tên tiểu tử trước mắt này… Rốt cuộc có lai lịch thế nào?
Bốp bốp!
Tiếng vỗ tay đột nhiên từ trên cây truyền xuống. Nam tử trên mặt có vết sẹo lúc này cũng chậm rãi đứng thẳng lên, con mắt chăm chú nhìn Tiêu Viêm, trên khuôn mặt lộ ra một nụ cười có chút khó coi.
- Không tồi! Ngươi tên là Tiêu Viêm? Không biết kẻ có xung đột với Phong Lôi các có phải chính là ngươi hay không?
Tiêu Viêm liếc mắt nhìn nam tử có vết sẹo này, đôi mắt híp lại. Người này có thực lực rất mạnh, so với ba người lúc trước có thể nói là cách biệt một trời một vực.
- Tiêu Viêm, cẩn thận! Hắn rất mạnh!
Tay ngọc của Nạp Lan Yên Nhiên nhẹ nhàng vẫy vẫy về phía sương mù, một bóng trắng thoáng hiện ra, cuối cùng nhào vào trong lòng nàng, hóa thành một con bạch hồ đáng yêu. Nạp Lan Yên Nhiên ôm lấy chồn bạc, có chút lo lắng nói
.
Tiêu Viêm khẽ gật đầu, hỏi:
- Tại sao bọn họ lại ra tay với ngươi?
- Ở ngoài Thiên Mục sơn có một mê trận. Nếu như không biết được phương pháp đi vào sẽ bị nhốt ở trong đó, thẳng đến khi năng lượng triều tịch kết thúc. Mà thông linh bạch hồ của ta lại có thể miễn dịch với mê trận. Đi theo nó là có thể thuận lợi ra khỏi mê trận. Bọn họ ra tay với ta cũng vì muốn cướp Bạch hồ đi.
Bàn tay Nạp Lan Yên Nhiên nhẹ nhàng vuốt lông bạch hồ, thấp giọng nói. Nghe vậy, Tiêu Viêm lúc này mới thấy giật mình. Không ngờ rằng còn có một mê trận ở phía trước. Nếu hắn lung tung xông tới mà nói, chỉ sợ cho dù có được lực lượng linh hồn mạnh mẽ cũng bị vây một thời gian thật lâu. Mà hiện giờ, thứ không thể tiêu hao nhất chính là thời gian…
- Ta không có hứng thú gì với bạch hồ của ngươi. Ta cũng không cần cái thứ này, là ba tên này muốn.
Nam tử có vết sẹo thản nhiên nói:
- Ta cùng với một người ở Địa Linh môn là bạn cũ. Trước khi đi hắn nhờ vả ta đem bọn hắn vượt qua mê trận. Biện pháp của ta thuộc loại bí mật của môn phái, không thể để cho người khác cùng biết. Vì vậy liền chỉ có thể tìm một con thông linh bạch hồ dẫn đường cho bọn hắn.
- Bạch hồ sẽ không đưa cho ngươi. Vì vậy, mời rời đi!
Tiêu Viêm hướng về phía nam tử mặt sẹo mỉm cười, nói.
- Vương Trần ta cũng không phải là người dễ đuổi đi như vậy!
Nam tử có vết sẹo nhếch miệng cười, ẩn ẩn trong đó có chút lành lạnh, âm trầm.
- Vương Trần? Hoàng Tuyền các Vương Trần?
Nam tử mặt sẹo vừa nói xong thì Nạp Lan Yên Nhiên ở bên cạnh bỗng nhiên kêu to, khuôn mặt xinh đẹp cũng có chút biến sắc.
- Hoàng Tuyền các?
Tiêu Viêm cũng đột nhiên giật mình, chợt khẽ bật cười. Trên đoạn đường này, cái gọi là Tứ phương các thì hắn dường như đã gặp người của ba các, không biết đến lúc nào sẽ gặp được Tinh Vẫn các?
- Tiêu Viêm, nếu không đem bạch hồ cho bọn hắn đi? Vương Trần này trời sinh ham chém giết, hơn nữa thực lực rất mạnh, e rằng đã sớm tới Đấu hoàng đỉnh phong. Nghe nói hắn đã từng chiến đấu với một ít lão quái cấp bậc Đấu Tông mà không chết!
Nạp Lan Yên Nhiên khẽ cắn môi, suy nghĩ một lúc, cuối cùng thì chần chờ nói. Nàng cũng không muốn thấy Tiêu Viêm bị cuốn vào chuyện này.
- Không có bạch hồ, chúng ta qua mê trận như thế nào?
Tiêu Viêm quay đầu lại, liếc mắt nhìn Nạp Lan Yên Nhiên, giống như biết nàng đang lo lắng liền cười cười và nói:
- Yên tâm đi, giao cho ta. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Nhìn nụ cười của thanh niên, Nạp Lan Yên Nhiên sửng sốt nhưng trong lòng không biết tại sao lại có một loại cảm giác chắc chắn, thật an toàn, lập tức chỉ có thể khẽ gật đầu một cái.
- Bạch hồ, ngươi nếu muốn, phải nhìn xem ngươi có bản lĩnh đó hay không?
Nét tươi cười trên khuôn mặt của Tiêu Viêm cũng trở nên nhạt dần, bàn tay chậm rãi nắm lấy Huyền trọng xích ở bên cạnh và nói.
Nghe những lời này của Tiêu Viêm thì nét cười trên khuôn mặt Vương Trần không khỏi đậm thêm. Người quen thuộc hắn đều biết, mỗi khi hắn cười càng vui vẻ, đó cũng chính là lúc sát ý trong lòng dày đặc nhất
- Trước đó không lâu vừa vặn gặp được Đường Ưng của Vạn Kiếm các, cũng đã giao thủ cùng hắn. Hắn nói ở đằng sau còn có một người càng thêm thú vị. Nói vậy chắc hẳn là nói về ngươi.
Bàn tay của Vương Trần chậm rãi buông xuống, năng lượng màu đen nồng đậm nhanh chóng quấn quanh tới. Hắn nhìn Tiêu Viêm, đầu lưỡi đỏ tươi liếm liếm môi, trong nháy mắt, hai mắt đột nhiên trở nên âm trầm:
- Nếu đã như thế, vậy thì để cho ta đến xem xem, liệu ngươi có thể chơi đùa tốt như lời của hắn không?
Tiếng nói vừa dứt thì thân hình hắn liền hóa thành một đạo hắc tuyến vọt mạnh tới. Trong nháy mắt liền hiện ra trước mặt Tiêu Viêm. Nắm tay phủ kín năng lượng màu đen mang theo một cỗ gió tanh không hề hoa lệ đánh thẳng về phía trái tim của Tiêu VIêm. Nhìn thấy, Vương Trần đột nhiên ra tay, Nạp Lan Yên Nhiên vội vàng nhắc nhở kêu lên.
Ầm!
Bóng đen giống như tấm chắn nhanh như chớp chặn trước mặt Tiêu Viêm, nắm tay mạnh mẽ đánh tới, nhất thời bạo xuất một tiếng quát trầm thấp:
- Thực Thi Thủ!
Nắm tay nhanh chóng mở ra, bàn tay trực tiếp chuyển thành một màu đen ghê người, chợt quỷ dị tránh đi cự xích, đánh thẳng về phía yết hầu của Tiêu Viêm. Quỹ tích công kích của Vương Trần đúng là có chút quỷ dị, nghênh ngang thẳng tới, giống như là người gỗ bị điều khiển, nhìn thì không nhanh nhưng lại khiến người ta có loại cảm giác kỳ dị khó có thể tránh được.
Hai mắt Tiêu Viêm nhìn chăm chú bàn tay màu đen đang phóng lớn trong đồng tử. Ngay lập tức, ánh mắt ngưng lại, không hề có chút chậm trễ, nắm tay mang theo ngọn lửa xanh biếc quấn quanh cũng đánh ra một quyền.
Rầm!
Nắm tay cực kỳ chính xác đánh mạnh lên bàn tay màu đen kia. Ngọn lửa nóng bỏng trực tiếp làm cho bàn tay đen kia xuất hiện khói trắng nồng đậm. Đối mặt với Dị hỏa, lực ăn mòn của đấu khí Ám thuộc tính của Vương Trần hoàn toàn không có chút hiệu quả nào.
Va chạm mạnh mẽ mang theo một cỗ sóng xung kích cường đại. Ầm một tiếng rồi nhanh chóng khuếch tán ra, sóng xung kích còn đánh sâu vào khiến cho cây lớn ở xung quanh gãy đổ, trên mặt đất cũng vì vậy mà trở thành một mảnh hỗn độn.
- Dị hỏa?
Quyền chưởng giao phong chỉ kéo dài trong chớp mắt. Sắc mặt của Vương Trần kia nhất thời biến đổi, cước bộ năng nề lui về phía sau, đấu khí trong cơ thể mạnh mẽ tuôn ra ép ngọn lửa xanh biếc rất nhỏ từ trong lòng bàn tay ra ngoài. Nhìn ngọn lửa kia, sắc mặt hắn dần dần trầm xuống.
Tiêu Viêm co ngón tay búng Huyền Trọng Xích, thu nó vào trong Nạp giới, liếc mắt nhìn Vương Trần một cái. Thực lực của người này thực sự là cực kỳ không kém, nhưng đối với hắn mà nói lại không có quá lớn lực uy hiếp. Đấu khí Ám thuộc tính tuy nói là quỷ dị nhưng khi đối mặt với Dị hỏa cũng sẽ bị áp chế thê thảm. Nếu thực sự muốn giao thủ, Tiêu Viêm có bảy phần nắm chắc sẽ đánh chết kẻ này.
Vương Trần âm lãnh cười, không thèm nhìn đến ba người Hoàng Thiên. Thân hình chợt lùi lại liền tiến vào trong sương mù dày đặc. Một đạo thanh âm từ từ rơi xuống:
- Khó trách có thể làm cho Đường Ưng coi trong như vậy. Ngươi xem ra thật sự cũng có vài phần bản lĩnh. Chuyện hôm nay coi như bỏ qua. Trên Thiên Sơn đài, ta chờ ngươi. Để nhìn xem, ngươi có bản lĩnh tới đó hay không!

Đấu Phá Thương Khung - Chương #990


Báo Lỗi Truyện
Chương 990/1641