Chương 91: Dạ trung tương đáo


"Ngươi đến tột cùng là ai ?"
Nghe thiếu nữ thản nhiên nhẹ nhàng nói , hắc bào nhân bất đắc gĩ nhún vai , thoáng trầm mặc , thanh âm già nua chậm rãi truyền ra : "Ta nghĩ ngươi tại Tiêu Gia đã gặp qua ta ?"
Nhẹ nhàng nhấc đôi chân tuyết trắng bước tới , Huân Nhi sóng mắt lưu chuyển , tùy ý nhẹ giọng dò hỏi : "Ngươi tới Gia Liệt gia tộc , làm cái gì ?"
"Nhận ủy thác của một người , tới giải quyết phiền toái "
"Chịu ai ủy thác ?" Đôi mắt trong sáng nheo lại thành một đường cong mờ , Huân nhi theo sát hỏi
"Ách , điều này không thể nói "Vuốt vuốt bàn tay , Dược Lão cười nói
"Nhưng ta muốn biết " Khuôn mặt tinh xảo nhỏ nhắn giương lên thản nhiên tươi cười , Huân Nhi cước bộ hướng về trước một bước , thân hình dĩ nhiên huyền phù trên không trung , hỏa diểm màu vàng nhạt trên tay , cấp tốc ngưng tụ .
"Hắc hắc , tiểu nha đầu , ta biết ngươi hiện tại rất mạnh , bất quá chỉ mới thế này mà muốn ngăn cản lão đầu ta thì còn kém một chút " Dược Lão cười nói
Huân Nhi mày liễu cau lại nhưng không nói lời nào , ngọc thủ trắng nõn giương lên , đầu ngón tay tỏa ra kim sắc hỏa diễm
Nhìn bộ dáng không chịu bỏ qua của Huân Nhi , hắc bào nhân nhất thời có chút đau đầu , thở dài một hơi , Dược Lão bất đắc gĩ nói : "Ta cũng không muốn cùng ngươi động thủ , vạn nhất bị thương ở đâu , tên kia hẳn là sẽ đau lòng "
"Được rồi , được rồi , sợ ngươi , hôm nay có người không coi trọng đùa giỡn nữ hài tử , mà tên kia vừa vặn nhận thức ta , cho nên , ta được hắn gọi tới đảm đương công việc khó nhọc này , ai không nhắc tới lão đầu ta lớn tuổi như thế , nửa đêm còn phải chạy tới đây !"
Lông mi thon dài nhẹ nhàng chớp chớp , khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo khẽ ửng đỏ đôi bàn tay nhỏ của Huân Nhi thu lại , hỏa diễm kim sắc chậm rãi tiêu tán , ánh mắt liếc hắc bào nhân , cười khanh khách nói : "Lão tiên sinh quả thật cùng với Tiêu Viêm ca ca có quan hệ "
"Hắc , nói như vậy cũng đúng " Dược Lão cười cười nói : "Ngươi sợ rằng đã sớm đoán được ta cùng với Tiêu Viêm có quan hệ đi? "
"Trước kia chỉ là phỏng đoán mà thôi bất quá không ngờ lại chính xác " Huân Nhi lắc đầu cười , đứng trên không trung đối với Dược Lão cúi người thi lễ , mỉm cười nói "Mặc dù không biết lai lịch của lão tiên sinh , bất quá một năm trước Tiêu Viêm ca ca có thể vứt bỏ đi dĩ vãng chán chường , nói vậy cùng ngài có một chút liên hệ đi ?"
Dược Lão thản nhiên cười một tiếng , từ chối cho ý kiến
Đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm hắc bào nhân , Huân Nhi ngọt ngào cười , nhẹ giọng nói : "Mặc kệ lão tiên sinh vì mục đích gì mà tiếp xúc với Tiêu Viêm ca ca , bất quá vẫn thỉnh lão tiên sinh ngàn vạn lần đừng có ý niệm gì đối với Tiêu Viêm ca ca , nếu không Huân Nhi sẽ bất kể người đó là ai , nếu có uy hiếp tới Tiêu Viêm ca ca sẽ nhất định tiêu diệt kẻ đó, có lẽ lão tiên sinh rất mạnh , nhưng tin tưởng Huân Nhi , lời ta nói ra thì sẽ có khả năng làm được "
"Sách sách , khá lắm thật là một ny tử cường thế " Nghe Huân Nhi lời nói thản nhiên lộ ra vẻ uy hiếp , Dược Lão sửng sốt , chợt cười nói
"Ta chỉ là không muốn Tiêu Viêm ca ca bị người khác lừa gạt làm tổn thương mà thôi" Cười khẽ , Huân Nhi lại một lần nữa đối với Dược Lão thi lễ , cười nói : "Sắc trời cũng không còn sớm , Huân Nhi phải trở về , tối nay gặp lão tiên sinh , vẫn thỉnh không nên cho Tiêu Viêm ca ca biết "
"Yên tâm , ta sẽ không nói một chữ nào " Dược Lão gật gật đầu , trong lòng trêu tức một câu : "Bởi vì hắn chính mình đã nghe thấy được "
Nhìn thấy Dược Lão đáp ứng , Huân Nhi mỉm cười , vừa muốn xoay người quay về , đột nhiên một đạo bóng xanh xé gió bay đến , thoáng sửng sốt , Huân Nhi bàn tay nhỏ vung lên , đem hút vào trong tay
Nhìn bình ngọc trong tay , Huân Nhi run run , đem ánh mắt hướng hắc bào nhân
"Ngươi sử dụng bí pháp , mấy ngày tới , sợ rằng có điểm suy yếu , này bình dưỡng khí tán , ngươi giữ đi , sớm một chút hồi phục lại , miễn làm ra bộ dáng tiều tụy khiến cho người nào đó nhìn thấy mà đau lòng " Dược Lão thản nhiên cười nói
Nghe vậy Huân Nhi khuôn mặt nhỏ nhắn hiện lên nét ửng đỏ , nắm tay giữ bình ngọc , hướng về hắc bào nhân cảm kích gật đầu , mũi chân ở trên hư không điểm nhẹ , thân hình cấp tốc hòa mình vào bóng tối , từ từ biến mất không thấy
Đứng nhìn bóng lưng biến mất tại cuối tầm mắt , Dược Lão đột nhiên khẽ thở dài một hơi , lẩm bẩm nói :" Năm đó tiểu tử ngươi len lén tiến vào phòng nữ hài người ta ân cần chăm sóc , thật là có tác dụng nha , dĩ nhiên bậy bạ mà câu dẫn được tấm lòng nữ hài , ai , lại nói tiếp , vận may của ngươi thật là làm cho người khác ghen ghét a "
Hắc bào hạ , Tiêu Viêm sờ sờ cái mũi , trong lòng hắn cũng minh bạch , nếu không phải khi còn bé xảy ra sự kiện nọ , sợ rằng sau khi lớn lên Huân Nhi đối với mình , thái độ cũng giống như Tiêu Trữ đám người kia , sợ rằng cũng không có quá lớn khác biệt
Đương nhiên đó là giả thiết còn sự thật trước mắt là , hắc hắc , ai biểu hắn tại lúc nữ tử người ta tại lúc tâm linh yếu đuối nhất xông vào , hơn nữa trong lòng nhân gia đã có một ấn ký thuộc về hắn
Thoáng có chút đắc ý cười , Tiêu Viêm hai tay nhàn nhã ôm sau gáy , sau đó tùy ý để Dược Lão không chế thân thể , nhanh chóng hướng Tiêu Gia lao đi
Sau khi về tới Tiêu Gia , Tiêu Viêm vì sợ Huân Nhi phát hiện cho nên đặc biệt cẩn thẩn vượt qua phiến sân nơi Huân Nhi ở , lúc này mới rơi xuống bên ngoài phòng mình , sau đó lủi nhanh vào bên trong phòng , nhẹ nhàng đóng kỹ cửa phòng cùng cửa sổ
Tiến vào phòng , Tiêu Viêm nhanh chóng trút bỏ hắc bào , đem thu vào trong nạp giới , lúc này mới nặng nề thở dài một hơi , ngã trên giường , miễn cưỡng nhẹ giọng lẩm bẩm : "Ai , thật sự là một đêm tuyệt vời "
Hôm sau , sáng sớm , Gia Liệt gia tộc
Gia Liệt Tất lúc này sắc mặt âm trầm có chút kinh khủng , nhè nhẹ thở ra một hơi lạnh lẽo khiến cho thị nữ xinh đẹp quỳ trên mặt đất sợ đến run cầm cập
Ánh mắt lạnh lùng ở biệt viện của Liễu Tịch tinh tế đảo qua trong phòng , Gia Liệt Tất lạnh giọng nói : "Ngươi nói Liễu Tịch mất tích ?"
"Đúng vậy , tộc trưởng , đêm qua tì nữ không biết vì sao , đột nhiên mất đi tri giác , đợi đến bình minh mới thức tỉnh , nhưng vừa tỉnh dậy cũng không thấy Liễu Tịch đại nhân , tì nữ hỏi qua hộ vệ tuần tra bên ngoài , nhưng bọn họ cũng không có nói gặp qua Liễu Tịch đại nhân " Thị nữ nơm nớp lo sợ nói
"Từ đêm qua hắn bước vào phòng ta liền nhận thấy , hắn vẫn chưa đi ra , hơn nữa Gia Liệt gia tộc tại hai đại môn , đêu có đấu sư cấp bậc cường giả trông coi , lấy thức lực của hắn , tuyệt đối khó có khả năng yên lặng không một tiếng động rời khỏi Gia Liệt gia tộc !"Gia Liệt Tất âm lãnh nói
"Tì nữ cũng không biết " Thị nữ sắc mặt trắng bệch , sợ Gia Liệt Tất sẽ trách tội đến nàng
Khóe mắt khẽ nhíu lại , tâm tình cơ hỗ có chút hỗn loạn , Gia Liệt Tất hít sâu một hơi , không có để ý đến thị nữ đang run rẩy quỳ gối ở dưới , chậm rãi bước đi quan sát các nơi trong phòng
Nhìn thấy Gia Liệt Tất cử động , thị nữ cũng không dám lên tiếng , thân thể quỳ dưới đất , không dám có chút nhúc nhích
Từng bước một đi lại trong căn phòng , tại một góc phòng , Gia Liêt Tất cước bộ chợt dừng lại , nhãn đồng co rút nhanh lại , nhìn chằm chằm vào góc tường nơi có một tiểu đoàn bột phấn màu trắng
Trong lòng kinh hoàng ngồi xổm xuống , Gia Liệt Tất lấy tay niêm khởi một ít bột phấn , đặt ở đầu mũi khẽ ngửi , nhất thời âm lãnh sắc mặt , trong nháy mắt hóa thành kinh hãi
Thật sâu thở ra một hơi , Gia Liệt Tất đột nhiên nhận thấy gót chân mình có chút nhũn ra , một cỗ hàn khí không kiềm chế được từ đáy lòng chậm rãi phát ra
"Liễu Tịch …Dĩ nhiên bị người không coi gì giết chết ?"

Đấu Phá Thương Khung - Chương #91


Báo Lỗi Truyện
Chương 91/1641