Chương 719: Kết Thúc


Khắp trời yên tĩnh, chỉ có giọng nói lạnh lùng chậm rãi của Tiêu Viêm quanh quẩn. Vô số đệ tử của Vân Lam Tông lúc này mới nhẹ nhõm thở dài một hơi, chợt cảm thấy bi thương, nhớ tới Vân Lam Tông năm đó uy phong ra sao, không nghĩ tới hiện giờ lại rơi xuống mức mặc cho người khác chém giết, chênh lệch như vậy, thật khó để người phải chấp nhận.
Đương nhiên, mặc kệ hiện tại có khó có thể chấp nhận hay không. Nhưng những đệ tử Vân Lam Tông này cũng không có chút biện pháp nào. Nhìn Tiêu Viêm đằng đằng sát khí kia, sớm đã có ý niệm huyết tẩy Vân Lam Tông, nếu không phải có chút giao tình quan hệ với tông chủ Vân Vận, chỉ sợ trên sân rộng này sớm đã máu chảy thành sông. Bởi vậy, có thể giữ được một mạng, đối với bọn hắn cũng đã là chuyện cực kỳ may mắn.
Nghe thấy âm thanh xét xử lạnh lùng cuối cùng của Tiêu Viêm, thân thể mềm mại của Vân Vận cũng khẽ run lên, hàm răng cắn chặt lên đôi môi đỏ mọng, khuôn mặt tái nhợt lại.
"Vân Lam Tông này, thật sự là phải hủy tại trong tay mình sao?"
Ngọc thủ nắm chặt lại, đôi mắt sáng của Vân Vận chậm rãi quét qua vô số khuôn mặt đệ tử Vân Lam Tông, trên gương mặt hiện lên một chút bi thương, lẩm bẩm nói: "Đây là sự trả thù của ngươi đối với Vân Lam Tông sao? "
Nhìn bộ dáng thống khổ kia của Vân Vận, Nạp Lan Yên Nhiên cũng là một trận đau lòng, nắm chặt ngọc thủ của người đứng trước, đột nhiên ngẩng đầu đối với Tiêu Viêm nói:
- Tiêu Viêm, hiện giờ Vân Lam Tông đối với ngươi đã không có uy hiếp gì nữa, chẳng lẽ không thể thủ hạ lưu tình sao? Ta cùng với lão sư có thể trước mặt mọi người thề, đoạn ân oán này, ngày sau Vân Lam Tông không có một người nhắc tới!
Tiêu Viêm đưa mắt liếc nàng một cái, mặt không chút thay đổi nói.
- Nhìn vào quan hệ trong quá khứ, đây đã là nhượng bộ cuối cùng của ta, chó gà không tha cùng với tự động giải tán, hai cái chọn một, lựa chọn như thế nào, chính các ngươi quyết định!
Nghe thấy Tiêu Viêm nói xong, con ngươi của Nạp Lan Yên Nhiên cũng là ảm đạm lại, nàng biết, Tiêu Viêm tuyệt đối sẽ không để cho Vân Lam Tông tiếp tục tồn tại ở Gia Mã Đế Quốc, có thể để hắn tha đi những đệ tử bình thường, đó đã là nhượng bộ lớn nhất của hắn.
Mà Tiêu Viêm vừa dứt lời, vô số ánh mắt trong lúc nhất thời cũng nhìn về phía Vân Vận, lựa chọn cuối cùng như thế nào cũng là do ý của nàng.
Dưới sự soi mói của vô số ánh mắt, bàn tay ngọc của Vân Vận khẽ nắm chặt lại. Ánh mắt lóe lên vẻ giãy dụa, hồi lâu sau, rốt cuộc suy sụp thở dài, một âm thanh khàn khàn tràn ngập mệt mỏi cùng vô lực phát ra.
- Thôi, mọi việc đã đến đây, có nói thêm nữa cũng vô dụng, nếu như ý ngươi là thế, thì cứ theo ý ngươi đi. Chỉ cần ngươi không đả thương những đệ tử bình thường của Vân Lam Tông, trong một tháng, ta sẽ giải tán Vân Lam Tông!
Chỉ nói mấy câu ngắn ngủn, nhưng lại giống như đã dùng hết toàn bộ khí lực trong cơ thể. Câu nói sau cùng vừa nói ra, đôi mắt sáng của Vân Vận cũng đã trở nên ảm đạm không chút ánh sáng, cứ như vậy mà suy sụp, người thấy cũng cảm giác thương tâm không thôi.
Ngoan độc không nhìn tới thần sắc của Vân Vận, âm thanh của Tiêu Viêm trầm thấp nói:
- Hi vọng ngươi có thể làm được, nếu như trong tông có ý không phục, ta đây sẽ ra tay.
Dứt lời, ánh mắt Tiêu Viêm xoay chuyển, nhìn về Yêu Dạ đứng đầu vô số quân đội phía dưới, thản nhiên nói.
- Yêu Dạ công chúa, thu quân đi, nhưng mà để phòng ngừa vạn nhất, có thể tạm thời trú đóng dưới chân núi.
Nghe thấy âm thanh Tiêu Viêm, Yêu Dạ vội vàng mỉm cười gật đầu, xoay người lại, từng câu mệnh lệnh đâu vào đấy tuyên bố ra, mà sau khi mệnh lệnh được truyền ra, quân đội đông nghìn nghịt kia, nhất thời giống như là thủy triều, nhanh chóng thối lui, cuối cùng biến mất trên đỉnh núi.
- Chuyện hôm nay, đa tạ chư vị.
Đem quân đội lui binh, ánh mắt của Tiêu Viêm lần nữa nhìn đám người Gia Hình Thiên, trên khuôn mặt hờ hững xuất hiện chút tươi cười miễn cưỡng.
Nghe vậy, đám người Gia Hình Thiên, Pháp Ma vội vàng xua tay cười nói khách khí, hôm nay có thể đem Vân Lam Tông hủy diệt, công lao lớn nhất vẫn là Tiêu Viêm cùng với vị lão sư thần bí kia. Còn bọn họ, thật ra cũng là ra tay ngăn cản vài vị trưởng lão của Vân Lam Tông mà thôi. Hơn nữa, hiện giờ Vân Lam Tông đã như vậy, thế cục ngày sau của Gia Mã đế quốc có lẽ đại biến, lấy thế lực hiện giờ của Tiêu Viêm, không thể nghi ngờ là sẽ trở thành phương mạnh nhất ở Gia Mã đế quốc, bọn họ sau này, cũng phải xem sắc mặt của Tiêu Viêm mà làm việc.
- Nhận được sự giúp đỡ của các vị, đợi sau khi thương thế của Tiêu Viêm khỏi hắn, sẽ đền đáp sau.
Ánh mắt của Tiêu Viêm lại chuyển sang ba người Âm Cốt Lão, cười nhạt nói.
- Ha ha, không vội không vội, việc quan trọng nhất bây giờ là Tiêu môn chủ hãy dưỡng thương cho thật tốt.
Ba người Âm Cốt Lão vội cười làm lành, thái độ vô cùng khách khí, trải qua lần đại chiến lúc này. Bọn họ đối với thực lực Tiêu Viêm là kiêng kị không thôi, nếu nói lúc trước bọn họ là bởi vì Mỹ Đỗ Toa mới kiêng kị Tiêu Viêm, nhưng hiện tại cũng là vô cùng kinh sợ. Dù sao, theo thực lực hiện giờ của Tiêu Viêm, mà cũng có thể đánh bại được cường giả Đấu Tông, đây mới chính là nguyên nhân làm cho họ phải cẩn thận đối đã. Mặc kệ ở nơi nào, thực lực vĩnh viễn bao trùm tất cả.
Gật gật đầu, thân hình Tiêu Viêm đột nhiên run lên, đôi Hỏa Dực xanh biếc sau lưng cũng nhất thời trở nên mờ ảo, đấu khí mạnh mẽ tràn ngập trong cơ thể nhất thời như thủy triều tiêu tán, sắc mặt lại lần nữa trở nên trắng bệch, hiển nhiên, dược lực trong cơ thể tiêu tán, việc lực lượng cạn kiệt cũng đã bắt đầu rồi.
- Không có sao chứ?
Nhìn thấy thân hình của Tiêu Viêm rung động, thân thể Hải Ba Đồng vừa động hiện ra ở bên cạnh, đón lấy hắn, lo lắng hỏi.
Phất tay áo, mồ hôi lạnh khắp cả trên trán Tiêu Viêm, theo việc đấu khí tiêu tán, thương thế trong cơ thể cũng bắt đầu bùng nổ, đau đớn kịch liệt làm cho cả người hắn phải run rẩy.
- Thương thế của ngươi không nhẹ, lực lượng lại nhanh chóng cạn kiệt, nhanh chóng tĩnh dưỡng đi, bằng không vạn nhất ngày sau lưu lại di chứng, đối với việc thực lực tăng lên lại có thêm một trở ngại.
Nhìn Tiêu Viêm sắc mặt trắng bệch, Hải Ba Đông cau mày nói. Khẽ gật đầu, Tiêu Viêm thở gấp thở ra một hơi, đối với mọi người trên bầu trời phất phất tay, nói.
- Chuyện hôm nay, liền trước dừng ở đây, đi thôi.
Dứt lời, hắn nghiêng đầu nhìn Vân Vận, thanh âm đạm mạc nói.
- Một tháng sau, ta không hy vọng lại tiếp tục nghe thấy cái tên Vân Lam Tông này, nếu không...
Vân Vận cay đắng cười, hít sâu một hơi, chợt thản nhiên nói.
- Hết thảy đều đã như ngươi mong muốn.
Nhìn thoáng qua Vân Vận thật sâu, Tiêu Viêm đột nhiên nói. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
- Sau khi Vân Lam Tông giải tán, ngươi còn có thể tự vận tạ ơn tổ sư?
Lòng nao nao, ánh mắt của Vân Vận nhìn thoáng qua khuôn mặt của đệ tử Vân Lam Tông rồi đến Tiêu Viêm, hiểu được ý của người nói, nàng chỉ chậm rãi trả lời.
- Chỉ cần ngươi buông tha Vân Lam Tông đệ tử, hết thảy đều cũng y ngươi!
- Vậy thì tốt rồi, tuy nói sau khi giải tán, Vân Lam Tông không còn tồn tại nữa, nhưng việc tìm ra bọn họ tin rằng cũng không có.
Tiêu Viêm ảm đạm cười, ánh mắt đột nhiên nhìn bộ thi thể lạnh băng của Vân Sơn trên mặt đất, hàn quang hiện lên trong mắt, bàn tay nắm chặt, một lực hút hút bộ thi thể tới trong tay, sau đó nhét vào trong nạp giới.
Tuy nói hiện giờ Dược Lão đã bị Hồn Điện bắt được, nhưng Tiêu Viêm vẫn quyết định như cũ, nhất định phải đem toàn bộ tài liệu mà lão sư đã nói luyện chế ra, bởi vì hắn tin chắc, ngày sau, hắn chắc chắn có thể cứu được lão sư ra, sau đó đem một khối thân thể hoàn mỹ cho lão nhân gia!
Nhìn cử động của Tiêu Viêm, sắc mặt của Vân Vận cũng là hơi đổi, muốn mở miệng nói gì đó, nhưng mà dưới ánh mắt tràn đầu hàn quang của Tiêu Viêm, đành phải nuốt xuống miệng, hiện giờ có rất nhiều tánh mạng của Vân Lam Tông nằm trong tay người trước mắt, nàng cũng không dám chọc làm cho hắn giận lên.
Sau khi làm cho Vân Vận phải kinh sợ, Tiêu Viêm lúc này mới khẽ hừ một tiếng, nghiêng thấp giọng nói với Hải Ba Đông:
- Đi thôi...
- Uhm.
Hải Ba Đông gật gật đầu, ánh mắt quét Vân Vận liếc mắt một cái. Một tay nhấc Tiêu Viêm, băng dực sau lưng run lên, liền bay vút về đế đô, sau đó đám người Gia Hình Thiên, Pháp Mã, Mỹ Đỗ Toa cũng là bay theo.
Mà sau khi đội hình trên bầu trời nhanh chóng rời đi, áp lực bao phủ của mọi người tại Vân Lam Tông mới dần dần giảm đi, mọi người hai mặt nhìn nhau liếc mắt một cái, đều là thầm than cười khổ, ý bi thương trong ánh mắt rất nồng đậm.
- Yên Nhiên, sau khi chuyện ở nơi đây giải quyết xong, hãy về nhà đi, ngươi và mẫu thân ngươi ba năm chưa thấy, bà ta rất là nhớ ngươi.
Nạp Lan Kiệt cùng Nạp Lan Túc nhìn mọi người rời đi, lúc này mới quay đầu đối với Nạp Lan Yên Nhiên nói.
Nghe vậy, Nạp Lan Yên Nhiên khẽ run lên, một lát sau khẽ nhìn Vân Vận có chút mất hồn mất vía, chần chờ một chút rồi gật đầu.
Nhìn thấy Nạp Lan Yên Nhiên gật đầu, hai người Nạp Lan Kiệt mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, nhìn Vân Vận, một tiếng thở dài, cũng không dám ở lâu. Hiện giờ Vân Lam Tông cũng không phải là cao cao tại thượng như quá khứ, cái gọi là "tường ngã người xô", tuy nói Vân Vận là Đấu Hoàng cường giả, nhưng bọn họ cũng không dám quá mức thân thiết đối với nó, nếu không một khi làm cho Tiêu Viêm bất mãn, chỉ sợ Nạp Lan gia tộc ngày sau cũng phải biến mất ở Gia Mã đế quốc.
Chắp tay đối với Vân Vận, hai người Nạp Lan Kiệt cũng là vội vàng về đế đô, cũng không có ý tiếp tục ở lại cái đống Vân Lam Tông hỗn độn này.
Trên bầu trời hiu quạnh, gió thu thổi qua, lưu lại hai người nữ tử đơn bạc nhìn nhau, khóe miệng đều là chứa đựng một chút cay đắng.
- Lão sư, ngươi định làm như thế nào?
Nhìn những đệ tử Vân Lam Tông vẻ mặt suy sụp, Nạp Lan Yên Nhiên thở dài một tiếng, nói.
- Còn có thể làm sao? Ngươi đối với Tiêu Viêm chẳng lẽ còn không biết sao, lần này là hắn xem trọng tình cảm của ta với ngươi, cho nên mới không làm cho Vân Lam Tông máu chảy thành sông, nhưng giải tán Vân Lam Tông đã là giới hạn của hắn, nếu là trong lúc này lại tiếp tục xuất ra biến cố, chỉ sợ...
Vân Vận cười khổ lắc lắc đầu, đối với Tiêu Viêm, nàng chưa nói tới cừu hận gì, những việc mà Vân Lam Tông làm với Tiêu gia, có kết cục như vậy cũng không có gì lạ, ở điểm này, mặc dù nàng là người của Vân Lam Tông cũng hiểu rất rõ.
Thờ dài một hơi, Vân Vận rã rời phất tay, nói.
- Nói với đệ tử Vân Lam Tông đi đi, trong vòng một tháng nhanh chóng ly khai, lúc rời đi, hãy đưa cho mỗi người một khoản tiền. Lấy thực lực của bọn họ, chắc cũng có năng lực kiếm sống.
Nạp Lan Yên Nhiên yên lặng gật gật đầu, trong lòng cũng đã triệt để hiểu rõ.
Ánh mặt trời xuyên thấu qua tầng mây ở chân trời, ánh sáng nhàn nhạt chiếu trên người của Vân Vận, đôi mắt của nàng nhìn về phương hướng mà đám người Tiêu Viêm rời đi, trong lòng dâng lên một cỗ cảm xúc không hiểu rõ. Một thiếu niên năm đó như con cá non nớt, thật giống như những gì mà nàng đã tiên đoán, trở thành một cường giả có thể một mình đảm đương mọi việc. Chẳng qua, không nghĩ tới, sau khi hắn đã phát triển được, người thứ nhất lãnh hội được sự lợi hại lại là bản thân nàng.

Đấu Phá Thương Khung - Chương #719


Báo Lỗi Truyện
Chương 719/1641