Chương 673: Huyết tẩy


Tiếng quát như sấm xen lẫn đấu khí, tại toàn bộ mỗi ngõ ngách ở bên trong thành Gia Mã đế quốc không ngừng quanh quẩn, giờ khắc này, ở trong thành vô số người đều ngẩng đầu lên, đem ánh mắt quẳng ném đến phương hướng, nơi đó có đấu khí xông lên tận trời, như trụ chống trời hung bạo bốc lên.
Tại Mễ Đặc Nhĩ gia tộc, đám người Hải Ba Đông, Nhã Phi đều chạy ào ra khỏi đại sảnh, sắc mặt ngưng trọng nhìn về phía nơi hùng hồn đấu khí bùng nổ. "Làm sao bây giờ?" Mễ Nặc Nhĩ – Đằng Sơn thanh âm nặng nề nói.
"Còn có thể như thế nào? Nếu không muốn đầu hàng, như vậy liền liều mạng đánh một trận sống chết chứ sao!" Hải Ba Đông hừ lạnh một tiếng, nhàn nhạt hàn khí lượn lờ quanh thân, mà lúc hàn khí bao phủ xuống, trong hai tròng mắt màu xanh thẩm càng thêm thâm trầm.
"Mọi người nghe lệnh, giữ nghiêm cương vị của mình, không thể bối rối, một khi có người xâm lấn, không cần bẩm báo, giết!" Nhã Phi vẻ mặt lạnh như băng, mắt phượng ẩn chứa sát khí, thanh âm lạnh lẽo tại trong toàn bộ Mễ Đặc Nhĩ gia tộc không ngừng khuếch tán.
Nhìn Nhã Phi truyền đạt mệnh lệnh đâu vào đấy, hơn nữa nhanh chóng ổn định cục diện xôn xao, Hải Ba Đông khẽ gật đầu, chợt hai mắt híp lại lạnh lùng nhìn đến địa phương đấu khí bộc phát, nắm tay trong tay áo chậm rãi nắm chặt. Vân Sơn lão tạp mao, ngươi nghĩ muốn diệt Mễ Đặc Nhĩ gia tộc ta, lão phu cũng muốn cho ngươi thương tổn xương cốt cùng một chút máu!"
Tất cả thành viên tại Mễ Đặc Nhĩ gia tộc nghiêm trang đợi chờ, tại cái địa phương đấu khí bùng phát kia đột nhiên truyền đến một đạo thanh âm chói tai, chợt làm cho tất cả mọi người ở trong thành liền nhìn thấy đại đội áo bào trắng từ nơi đó ùn ùn kéo đến, cuối cùng mọi tại phía trên những tòa nhà trong thành bay vút ra qua, mấy bào phục màu trắng kia nổi lên hoa văn thanh kiếm và đám mây đặc thù như vậy, làm cho người ta liền nhận ra thân phận của bọn họ, rõ ràng là người Vân Lam Tông!
"Hí" Không nghĩ tới Vân Lam Tông lần này thế nhưng lại phái ra nhiều người như vậy, xem ra quả nhiên là muốn đem Mễ Đặc Nhĩ gia tộc ăn tươi nuốt sống a"
Nhìn đám người mặc trang phục áo bào trắng giống như con bọ chét nhảy nhót phía trên từng tòa nhà, không ít người đều âm thầm hít một hơi lương khí, chợt có chút tiếc hận cùng căm giận, Vân Lam Tông động thủ gióng trống khua chiên như vậy, dáng vẻ bệ vệ thật sự là quá mức khoa trương.
Đại đội áo bào trắng giống như cơn thủy triều màu trắng, lập tức từ hướng Bắc vọt ới, cuối cùng ùn ùn kéo đến đối với Mễ Đặc Nhĩ gia tộc tiến hành vây quanh, nhìn thanh thế như vậy chỉ sợ Vân Lam Tông ít nhất đã điều động hơn mấy ngàn người, quy mô lớn như vậy đủ để tranh đua với một quân đội nho nhỏ.
Ngay khi cơn thủy triều màu trắng cuốn qua, toàn bộ đế đô lại giống như chảo lửa sôi trào, hoàn toàn xôn xao lên, vô số người nhảy lên mái nhà, sau đó dán tại sau cơn thủy triều, sau cùng đủ để nhìn thấy Mễ Đặc Nhĩ gia tộc mới đình chỉ cước bộ, tiếp đó xác định địa phương trong tầm mắt không sai biệt lắm, bắt đầu chú ý đại sự oanh động nhất tại Gia Mã đế quốc trong trăm năm qua
Gia Mã đế quốc tam đại gia tộc, đều từng tại đế quốc đứng sừng sững trong khoảng thời gian không ngắn, trong những năm này thế lực của tam đại gia tộc càng thêm hùng hậu, gia tộc tầm thường khó có thể vượt qua. Hôm nay Vân Lam Tông ra tay đối Mễ Đặc Nhĩ gia tộc, không thể nghi ngờ là trong vòng mười mấy năm qua, lần phát sinh va chạm này là quy mô lớn nhất ở Gia Mã đế quốc!
Đối với cái loại cứng chạm cứng, không ít người trong lòng đều tràn ngập hiếu kỳ, bởi vậy lúc cơn thủy triều màu trắng Vân Lam Tông còn chưa tới Mễ Đặc Nhĩ gia tộc thì phía sau chung quanh ở trên cao đã xuất hiện đám người đông nghìn nghịt" Tiêu đại ca, đợi tí nữa lúc xảy ra chiến đấu, ngươi liền trốn ở một bên nha" Nhìn cơn thủy triều màu trắng từ đàng kia cuốn tới, Nhã Phi quay đầu lại, đối với Tiêu Đỉnh đang ngồi trên xe lăn lên tiếng nhắc nhở.
"Đã đến nước này rồi trốn ở một bên có thể có tác dụng gì chứ? Hơn nữa chẳng lẽ ngươi thật đúng cho ta là người trói gà không chặt sao?" Đối với hảo ý của Nhã Phi, Tiêu Đỉnh cười cười lắc đầu, chợt một bàn tay khô gầy xuất hiện một cỗ đấu khí nồng đậm khác thường màu xanh biếc tràn ngập sinh cơ nhanh chóng trào ra, đem bàn tay vây kín mít.
"Di? Ngươi tiến vào Đấu Linh rồi sao? Đây là chuyện khi nào vậy?" Hải Ba Đông đứng một bên nhìn thấy Tiêu Đỉnh phóng thích ra hơi thở, nhất thời giật nảy mình, có chút kinh ngạc nói. "Chân không có tri giác, nên chỉ có thể âm thầm tu luyện, ngược lại có tiến triển quả thật có chút không tồi". Chỉ là thường ngày chưa từng thi triển ra đấu khí, cho nên mọi người cũng không biết mà thôi. Tiêu Đỉnh cười nói.
"Có thực lực tự bảo vệ mình là được rồi, đợi đến lúc nếu có tình huống không ổn, ngươi cùng Nhã Phi tìm cơ hội thoát đi". Chúng ta toàn bộ tử thủ ở nơi này cũng không sáng suốt gì, có như vậy, cho dù Mễ Đặc Nhĩ gia tộc thật sự bị diệt, ngày sau cũng còn có người thay chúng ta báo thù" Hải Ba Đông gật gật đầu, đột nhiên thấp giọng nói. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Nghe được Hải Ba Đông nói lời này, Tiêu Đỉnh cùng Nhã Phi đều là ngẩn ra, vừa muốn nói cái gì đó, người phía trước sắc mặt đã hoàn toàn ngưng trọng, chậm rãi nói: "
Đến đây … "
Hai người theo thanh âm ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn lại, chỉ thấy ở phía trên từng tòa nhà bên ngoài trang viên, đã đứng đầy dẫy bóng người áo trắng, trong tay đồng loạt nắm trường kiếm sắc bén không sai biệt lắm. Dưới phản xạ ánh mặt trời, hàn quang lạnh lẽo quanh quẩn trong trang viên làm cho người ta toàn thân phát lạnh.
"
Các ngươi hai người chỉ huy ở bên trong trang viên, người Vân Lam Tông để ta đối phó". Hải Ba Đông nhìn Phi Nhã nói một tiếng, chợt bàn chân điểm xuống mặt đất, thân hình liền phóng lên trời, mà ngay sau đó, Mễ Đặc Nhĩ - Đằng Sơn thấy thế, vội vàng hét lớn một tiếng, sau đó phần đông tộc nhân thực lực rất mạnh của Mễ Đặc Nhĩ đều theo sát bay lên, cuối cùng xuất hiện tại bên ngoài trang viên, cùng đại đội Vân Lam Tông hình thành đối lập nhau.
Thân thể trôi nổi giữa không trung, Hải Ba Đông hai vai nhếch lên, một đôi đấu khí băng dực bắt đầu từ sau lưng dài ra, hai cánh chấn động đem thân hình ổn định tại trên bầu trời, hai mắt xuất hiện tia bănng hàn lạnh lẽo nhìn đại đội Vân Lam Tông như cơn thủy triều màu trắn. Đấu khí cường hãn từ trong cơ thể phát ra, mà theo đấu khí bắt đầu hiện lên, một cỗ khí thế hào hùng quanh quẩn trên không trung, áp bức khác thường bao phủ phạm vi trăm mét.
Vì thế lực của Hải Ba Đông cấp bậc Đấu Hoàng, một khi phóng thích ra khí thế, không chỉ có làm cho đại đội Vân Lam Tông xuất hiện một trận xôn xao, nhưng ngay cả những người ở chung quanh vây xem trên những tòa nhà cao ngất cũng phát ra một hồi than sợ hãi, Làm Đấu Hoàng cường giả tại bên trong Gia Mã đế quốc chỉ đếm trên đầu ngón tay, Hải Ba Đông danh vọng trong ba năm này cũng lại lần nữa khôi phục lại danh vọng đỉnh cấp năm đó.
"Hải Ba Đông, không cần dựa vào địa thế hiểm yếu để chống lại, bằng lực lượng của ngươi còn muốn ngăn cản cơn sóng dữ này sao? Nếu thật sự thức thời, nhanh chóng giao ra tàn đảng Tiêu gia!"
Ngay khi khí thế mênh mông của Hải Ba Đông bắt đầu hình thành thì hai đạo thanh âm rống to lên, đột nhiên từ trong thành hét dựng lên, chợt hai cổ khí thế đủ để cùng với người trước so sánh nhau, cũng là đột nhiên hiện lên. Dưới hai cổ khí thế xuất hiện trong chốc lát, một trận tiếng xé gió cũng theo đó mà lên, sau cùng tại vô số luồng ánh mắt soi mói, hai đạo lưu quang xẹt qua từ cuối chân trời cuối cùng xuất hiện tại trên không trung bên ngoài Mễ Đặc Nhĩ gia tộc. Xuất hiện hai người đều có bộ dáng già khụ, một thân áo bào trắng hoa văn đám mây biểu hiện ra thân phận của bọn họ, mà hai cổ khí thế cường hãn kia rõ ràng cũng là do hai người này phát ra.
Đột nhiên xuất hiện hai vị Vân Lam Tông trưởng lão, cũng là đưa tới tất cả ánh mắt mọi người ở trong thành chăm chú nhìn, đặc biệt nhận thấy được từ trong cơ thể hai ngươi mơ hồ phát ra cảm giác áp bức, làm không ít người trong tâm đều nảy lên một chút hoảng sợ, hai người này thế nhưng đều là Đấu Hoàng cường giả? Vân Lam Tông từ khi nào lại xuất hiện hai gã Đấu Hoàng vậy?
Ánh mắt Hải Ba Đông tại trên người khi hai gã xuất hiện liền gắt gao quẳng nén qua, đặc biệt ngay khi tầm mắt quét đến trên khuôn mặt hai người thì trong lòng nhất thời kinh hãi, thanh âm trầm thấp quanh quẩn trong không trung mang theo một chút khó có thể tin được: "Vân Đốc? Vân Sát? Các ngươi tiến vào Đấu Hoàng rồi sao?".
"
Hắc, hắc, chỉ có ngươi trở thành Đấu Hoàng thôi sao, chẳng lẽ người khác cũng không được à?" Nghe được lời nói của Hải Ba Đông, gã lão giả kêu là Vân Sát cười lạnh một tiếng, nói.
"
Địch lão, hai lão này ba năm trước hãy còn là tứ tinh Đấu Vương mà thôi, làm sao có thể tại trong ba năm ngắn ngủi liền đột phá tới Đấu Hoàng?" Nhất thời một thân ảnh thoáng hiện lên bên cạnh Hải Ba Đông, hiện thân ra chính là Mễ Đặc Nhĩ - Đằng Sơn, giờ phút này hắn cũng có vẻ mặt không thể tin được nhìn hai người ở xa xa trên không trung.
Hải Ba Đông sắc mặt âm trầm, mắt hơi mở ra, ánh mắt tại trên hai người Vân Đốc, Vân Sát lướt qua, một lát sau cũng lắc lắc đầu, nói: "
Hai tên gia hỏa này hơi thở có điểm không đúng, mặc dù khí thế nhìn như đã đạt đến Đấu Hoàng cấp bậc, nhưng khí tức lại xa xa không bằng Đấu Hoàng cường giả, như vậy, đương nhiên hẳn là Vân Sơn kia đã sử dụng cái quỷ dị bí pháp gì đó, làm cho thực lực bọn hộ tăng lên mạnh mẽ … "
"
Vậy, hiện giờ tại nên làm như thế nào cho phải đây?" Mễ Đặc Nhĩ Đằng Sơn có chút sốt ruột nói, cho dù Vân Đốc, Vân Sát kia cũng không phải chân chính là Đấu Hoàng cường giả, mà phân ra một người bám trụ Hải Ba Đông, hẳn là không phải việc khó khăn gì, mà một người còn lại, bằng vào thực lực của hắn rõ ràng rất khó ngăn cản, hà huống chi, bên kia còn có Vân Lam Tông đệ tử một khi phát động công kích, chỉ dựa vào cường giả ít ỏi này sợ là không ngăn cản được bao lâu.
"Còn có thể như thế nào nữa? Loại tình thế này chẳng lẽ còn có thể đầu hàng hay sao?" Hải Ba Đông nhíu mày, lạnh nhạt khiển trách một tiếng, chợt trầm giọng nói: "Ta sẽ nhanh chóng đem một người trong bọn hắn đánh chết, sau đó đến giúp ngươi chém giết một người khác, chỉ cần đem hai tên đầu lĩnh này giết chết, những thứ Vân Lam Tông đệ tử khác cũng không đủ gây nguy hiểm gì!"
Mễ Đặc Nhĩ – Đằng Sơn cười khổ một tiếng, hiện giờ chi kế cũng chỉ có như vậy mà thôi, bất quá cho dù hôm nay chiến bại, nhưng dưới nhiều người chăm chú nhìn thế này, mặc dù coi như chiến bại trong vinh quang!
"
Hải Ba Đông, ta hỏi lại một tiếng nữa, đến tột cùng là có giao người này ra hay không?" Vân Sát ánh mắt âm hàn liếc nhìn hai người Hải Ba Đông đang trôi nổi trên không trang viên, quát một tiếng.
"
Vân Lam Tông mấy năm nay làm việc quả thực mất hết mặt mũi của một đại tông chủ! Vân Sơn lão tạp mao kia, chẳng lẽ sẽ không sợ liệt tổ liệt tông sống lại tìm đến hắn tính sổ sao?" Hải Ba Đông cười nhạo một tiếng, giễu cợt nói.
Nghe vậy, Vân Sát cùng Vân Đốc sắc mặt hoàn toàn chìm xuống, dưới vô số luồng ánh mắt soi mói, hai người chậm rãi giơ tay lên, ngay lập tức đột nhiên hạ xuống, mà lúc dưới bàn tay hạ xuống trong tích tắc, kèm tiếng quát tháo tràn ngập sát ý lạnh lẽo tại trên không trung vang vọng lên: "
Vân Lam Tông chúng đệ tử nghe lệnh, huyết tẩy Mễ Đặc Nhĩ gia tộc!"
Theo tiếng quát của hai người vừa dứt, kiếm khí lạnh lẽo đột nhiên từ giữa cơn thủy triều mãnh liệt tuôn ra, đem cả bầu trời trên tòa thành thị đều bao phủ.

Đấu Phá Thương Khung - Chương #673


Báo Lỗi Truyện
Chương 673/1641