Chương 664: Mọi sự đã sẵn sàng


"Ầm ầm !"
Trong dãy núi im lìm, rậm rạp cây cối đột nhiên vang lên một tiếng sấm lớn, hù doạ vô số phi điểu trong rừng vỗ cánh vội vàng bay lên cao, bộ dạng như đang cảm giác có đại nạn lâm đầu.
Trong dẫy núi đó có một đỉnh núi lung lay như sắp đổ, những tảng đá lớn không ngừng đổ xuống, đem những cây đại thụ dưới chân núi bẻ gãy, những vết nứt lớn đang không ngừng lan tràn theo triền núi tạo thành những cái khe to như cánh tay, ngắn ngủi mấy phút thơi gian mà một toà núi lớn hoàn hảo mà nay đang dần dần vỡ vụn, sụp đổ.
Trên không trung của đỉnh núi, một hắc bào nhân, sau lưng hoả dực xanh biếc không ngừng chấn động, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía ngọn núi đang lung lay sắp sụp đổ, trên mặt thoáng hiện vẻ thoả mãn, khẽ gật đầu lẩm bẩm:
"Uy lực của Khai Sơn Ấn hiện nay so với lúc trước cường hãn hơn rất nhiều. Hơn nữa, đây cũng chỉ là tập luyện nên cũng chưa sử dụng hết đấu khí để thúc dục. Khó có thể tưởng tượng được nếu một ngay kia, đúng thời điểm mà đem ra thi triển thì uy lực sẽ kinh khủng cỡ nào". Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
"Đây là Khai Sơn Ấn sao? Không hổ là Địa giao cao cấp đấu kỹ a".
Bên cạnh hắc bào thanh niên, một bóng hư ảo già nua nhẹ nhàng lăng không đứng, đưa mắt nhìn ngọn núi dưới công kích kinh khủng không chịu nổi đang sụp đổ, hơi có chút kinh ngạc, gật đầu cười nói.
"Vâng !"
Tiêu Viêm gập đầu, chợt hỏi:
"Lão sư trước đây có từng nghe qua bộ đấu kỹ này?"
"Ha ha! Đế Ấn Quyết! Thanh danh lớn như vậy thế nào lại chưa nghe nói qua. Bộ đấu kỷ này cho dù đặt tại trong tộc của tiểu nha đầu kia cũng không phải là ai cũng có thể tu tập. Nàng ta có thể lấy đến đây có hơn phần nửa là bởi vì thân phận của nàng ta không tầm thường, nhưng mà nàng ta có thể đem bộ đấu kỹ quý hiếm này tặng ngươi thì đúng là ngoài dự đoán của mọi người a".
Dược lão cười cười, rồi lại khẽ thở dài.
"Năm đó ta cũng có hứng thú không nhỏ với bộ thủ ấn đấu kỹ này, đáng tiếc lại chưa thu được vào tay. Bộ thủ ấn đấu kỹ này luyện đến đại thành thì chuyện Phá núi lật biển (phần sơn chử hải) cũng không phải là không thể."
"Chỉ là, Huân nhi đưa cho ta quyển trục này thì bên trong thủ ấn đấu kỹ chỉ có hai loại."
Tiêu Viêm lắc đầu nói, vẻ tiếc nuối.
"Tiểu tử, lòng tham quả không nhỏ, như vậy vẫn thấy chưa đủ a? Bộ Đế Ấn Quyết này tuy nói là Địa giai cao cấp đấu kỹ, nhưng nếu thật sự có thể tu luyện đến một ấn cuối cùng, liền có thể đạt tiếp đến trạng thái thông suốt mọi sự thì sợ rằng có thể so sánh cùng với Thiên giai đấu kỹ."
Dược lão cười cười mắng một tiếng, nói tiếp:
"Xem ra tiểu nha đầu của ngươi trong gia tộc của nàng hẳn có thân phận không tầm thường. nhưng mà dám tự mình đem đấu kỹ loại này tặng cho ngươi thì chắc cũng gặp phiền toái lớn. Một ít tộc nhân của nàng đối với những loại đấu kỹ hàng đầu này hẳn là rất xem trọng, có thể cho ngươi hai loại trong Đế ẤnQuyết sợ cũng chính là cực hạn của nàng."
Tiêu Viêm cười nhạt một tiếng, hắn cũng chỉ là tuỳ ý nói thôi, tự nhiên hắn không có chân chính than phiền về Huân Nhi. Nhớ lúc trước, khi nàng đưa Đế Ấn Quyết cho hắn, sắc mặt trịnh trọng thì hiển nhiên đối với nó vô cùng coi trọng. Dựa theo quyển trục ghi chép thì dù chỉ luyện tập Khai Sơn Ấn thì ít nhất cũng phải là Đấu vương cường giả, lấy thực lực của Tiêu Viêm hiện giờ thì cũng chỉ có thể miễn cưỡng thi triển được Khai Sơn Ấn. Nếu như Huân Nhi có thể đưa cho hắn đủ bộ Đế Ấn Quyết thì hắn cũng chỉ có thể nhìn những loạt ấn quyết phía sau mà nuốt nước miếng thôi, có thể xem mà không thể luyện đó chính là một sự tra tấn.
"Vào núi cũng đã nửa tháng, Nhị ca bên kia cũng không có tin tức gì, sẽ không có chuyện gì xảy ra chứ?"
Tiêu Viêm cau mày nhìn về phía Hắc Giác Vực, phát động hoả dực, cau mày nói.
"Chắc là không có chuyện gì đâu, nếu là có chuyện thì hắn sẽ cho người gửi thư tín cho người thôi."
Dược lão cười cười, chợt nghiêm nắt mặt noi:
"Hiện tại ngươi nên đem tâm thần đặt trên bản thân đi, muốn cùng Vân Sơn chống chọi mà không có thủ đoạn thì quả thật khó có thể đánh chết hắn."
Nhắc tới danh tự mà Tiêu Viêm chôn sâu trong trí nhớ, hắn lập tức thu hồi vẻ tươi cười, khẽ gật đầu, trầm ngâm nói:
"Mặc dù ba năm nay thực lực của ta tăng mạnh, mà lão gia hoả kia hẳn cũng không có khả năng chỉ dậm chân tại chỗ, hơn nữa Vân Lam Tông đứng sừng sững giữa Gia Mã đế quốc nhiều năm như vậy thì khẳng định không thể kém, đấu kỹ mà lão gia hoả kia tu luyện hẳn cũng không thể yếu."
Năm đó, bằng vào thực lực của Dược lão, Tiêu Viêm mặc dù có thể miễn cưỡng cùng với Vân Sơn va chạm vài lần, nhưng đó cũng chỉ là dưới tình huống không sử dụng đấu kỹ, một khi thi triển đấu kỹ lại phối hợp với bản thân thực lực thì chỉ sợ năm đó Tiêu Viêm dù có Dược lão tương trợ thì kết quả cũng sẽ cực kỳ thê thảm.
Mà hiện giờ, tuy nói Tiêu Viêm thực lực đại tăng, hơn nữa lại có Phật Nộ Hoả Liên cùng với Đế Ấn Quyết bực này sát khí nhưng nếu nói có thể đánh chết Vân Sơn thì quả thật là nói không suy nghĩ. Dù sao Đấu Tông cấp bậc , cho dù là tính trên khắp đại lục, tuy không phải là đứng trên đỉnh của Kim tự tháp, nhưng so với những cường giả đó cũng chỉ kém chút ít mà thôi. Đối với những cường giả loại này mà ôm tâm lý khinh thường thì không thể nghi ngờ sẽ đem bản thân đến tai hoạ ngập đầu, đặc biệt là Tiêu Viêm so cấp bậc còn quá kém.
Chính vì vậy lần này quay về Gia Mã đế quốc, Tiêu Viêm lại càng không thể dễ dàng có nửa điểm sơ xuất. Năm đó, hắn bị đuổi giết ra khỏi Gia Mã đế quốc thật giống như chó nhà có tang, sau đó làm liên luỵ đến Tiêu gia gặp đại nạn. Nếu lần này trở về lại gặp thất bại thì bản thân hắn có thể thoát đi nhưng chờ đợi Tiêu Gia có lẽ chính là hoạ diệt tộc.
Vì vậy lần này trở về Gia Mã đế quốc, cho dù là trả giá thế nào cũng phải đem Vân Sơn cùng Vân Lam Tông triệt để tiêu diệt.
Đương nhiên, có thực lực khủng bố của Mỹ Đỗ Toa cùng với Dược lão thì đánh chết Vân Sơn tất nhiên không khó. Nhưng đáng tiếc là với Mỹ Đỗ Toa, Tiêu Viêm hoàn toàn không nắm chắc có thể thuyết phục được nàng giúp đỡ mình đối phó với Vân Sơn. Cho dù là Dược lão thì cũng có khó khăn, tuy nói hiện tại thực lực của hắn cũng đủ để cùng Đấu Tông cường giả chống lại nhưng ai có thể cam đoan Vân Lam Tông có hay không vẫn ẩn tàng siêu cấp cường giả khác.
Theo như lời Tiêu Lệ, Vân Lam Tông rõ ràng cùng với Hồn Điện có quan hệ, sở dĩ Tiêu Viêm phải tính toán đến trường hợp xấu nhất vì nếu như điều đó xảy ra thì khi Dược lão không thể tham chiến thì hắn phải một mình nghênh chiến Vân Sơn. Bởi vậy hắn phải có được thực lực đánh chết được Vân Sơn.
Nhìn khuôn mặt của Tiêu Viêm dần dần lạnh lẽo, Dược lão khẽ gật đầu, chậm rãi nói:
"Lấy thực lực của ngươi hôm nay muốn tuyệt đối năm chắc đánh chết Vân Sơn xác thật là khó khăn, bất quá cũng không phải hoàn toàn không có khả năng."
"Lão sư, có biện pháp gì sao?" – Tiêu Viêm ngẩn ra, chợt vội vàng hỏi.
"Đem Đế ẤnQuyết đệ nhị ấn tu luyện thành." – Dược lão cười nhạt nói.
Nghe vậy Tiêu Viêm nhất thời chán nản, bất đắc dĩ nói:
"Hiện tại ta ngay cả đệ nhất ấn cũng không hoàn toàn nắm giữ, đệ nhị ấn làm sao có thể? Hơn nữa dựa theo Huân Nhi nói thì đệ nhị ấn ít nhất cũng phải có được Đấu hoàng cấp bậc mới có thể tu luyện."
"Ha. Ha! Một khi đã như vậy thì chỉ còn một cách mà thôi."
Dược lão cười, bàn tay vung lên, sâm bạch hoả diễm liền lượn lờ bốc lên, chiếu lên khuôn mặt trầm tư của Tiêu Viêm, nói tiếp:
"Dung hợp ba loại dị hoả, thi triển Phật Nộ Hoả Liên!"
"Dung hợp ba loại dị hoả, Phật Nộ Hoả Liên…"
Tiêu Viêm khuôn mặt biến ảo, chau mày. Là người sáng tạo ra Dị hoả hoả liên nên đối với tính nguy hiểm và sự không ổn định của đồ vật này hắn phi thường hiểu rõ. Năm đó, dựa vào sự may mắn nên hắn cân bằng được hai loại dị hoả, tuy vậy hắn cũng đã thiếu chút nữa tự bạo mà chết, vô cùng nguy hiểm. Bây giờ dung hợp ba loại dị hoả, mặc dù thoạt nghe thì vô cùng đơn giản chỉ là gia tăng thêm một loại dị hoả nhưng độ khó khăn thì bản thân hắn hiểu rất rõ, không ngần ngại nói ngay là độ khí khi đem ba loại dị hoả dung hợp so với tu luyện Khai Sơn Ấn hoàn toàn không thấp hơn.
"Nếu ngươi thật sự có thể đem ba loại dị hoả dung hợp thành Phật Nộ Hoả Liên thì việc đánh chết Vân Sơn không phải là điều nói suông nữa."
Dược lão nhìn Tiêu Viêm cau chặt đôi mày, cười cười nói.
"Ta… Thử xem đi,"
Tiêm Viêm chần chờ một hồi, cũng đành gật đầu bất đắc dĩ, hiện giờ chỉ sợ cũng chỉ có biện pháp này mà thôi.
Dược lão gật đầu cười, nói:
"Cũng không cần quá mức sốt ruột, có thể dung hợp được thì dung hợp, còn không thì không nên quá miễn cưỡng. Cùng lắm thì đến lúc đó lão sư ta xuất thủ tương trợ, đem Vân Sơn kia đánh chết là xong."
Tiêu Viêm cười cười, nhưng trong lòng thì rõ ràng, để có thể hoàn toàn chắc chắn thì vẫn là tự thân cố gắng.
Có mục tiêu, một thời gian sau Tiêu Viêm liền tập trung thử đem dung hợp ba loại dị hoả thành Phật Nộ Hoả Liên, bất quá cũng đúng như hắn đã lo lắng, dung hợp loại này thật sự là quá mức gian nan, trong quá trình thí nghiệm thì không chỉ thất bại là xong mà tại lúc dị hoả phối hợp với nhau không dung hợp, kích nổ gây cho hắn một ít vết thương.
Đối với những thất bại của Tiêu Viêm, Dược lão cũng đành bó tay. Thật ra không thể nói là Tiêu Viêm thiên phú không đủ mà là dị hoả dung hợp xác thật là không dễ dàng, thậm chí bản thân hắn nghĩ rằng ngay cả thời kỳ hắn đang ở đỉnh phong thì việc dung hợp ba loại dị hoả cũng khó có thể làm được. Còn nữa, tuy nói Tiêu Viêm đã có được hai loại dị hoả nhưng dù sao Cốt linh lãnh hoả lại là dị hoả thuộc về Dược lão, tuy có thể sử dụng nhưng khó có thể đạt tới sự khống chế hoàn mỹ. Mà chỉ cần có một điểm khống chế sai lệch thì toi ngay, dưới tình huống cần sự tinh tế khi dung hợp thì đó lại là điểm tối quan trọng.
Nhưng đối với những thất bại không ngừng, Tiêu Viêm vẫn không hề có vẻ vội vàng, xao động, điều này làm cho Dược lão bớt đi nhiều lo lắng. Hắn thật sự lo tiểu tử này trong lúc bị áp bách thì làm liều, loại dung hợp dị hoả này không phải cứ gấp là thành công, tâm càng tĩnh lại càng tốt, nếu gấp quá thì có khi mất nhiều hơn được.
Trải qua thực nghiệm không ngừng trong một tháng, ba loại dị hoả dung hợp bước đầu đã có một chút tiến triển, bất quá lúc này tại Hắc Giác Vực có chim đưa thư tới làm cho Tiêu Viêm phải tạm dừng kế hoạch thực nghiệm.
"Mọi sự đã sẵn sàng, tuỳ thời có thể đi."
Trên tờ giấy chỉ có một câu nhưng những chữ đó khiến cho Tiêu Viêm trầm mặc một lúc, sau đó chợt ngẩng đầu lên trời thở một hơi thật dài, một ngày này hắn đã đợi ba năm… !

Đấu Phá Thương Khung - Chương #664


Báo Lỗi Truyện
Chương 664/1641