Chương 601: Hiện hình


Phía chân trời, Vẫn Lạc Tâm Viêm sau khi đánh lui Hàn Phong, ngoài ý liệu nó không lập tức truy kích theo Hàn Phong, ngược lại mạnh mẽ xoay cái đầu rắn thật lớn, xà đồng tập trung lên Tiêu Viêm. Trong lúc Vẫn Lạc Tâm Viêm nhìn Tiêu Viêm, lát sau Thanh Liên Địa Tâm Hỏa trong nội thể giống như tự động cảnh giới, đột ngột từ trong nội thể tự động bạo phát mà ra, trong nháy mắt đã đem toàn thân Tiêu Viêm bao lấy chặt chẽ.
"Rít !"
Vô hình hỏa mãng ngửa mặt lên trời phát ra một trận âm thanh sắc bén, cái đuôi lớn hung hăng vung lên, hóa thành một trận kình phong hỏa diễm hỗn loạn, hướng Tiêu Viêm bắn tới. Sắc mặt khẽ biến, không chút do dự, sau lưng Tiêu Viêm hỏa diễm song dực rung lên, dưới lòng bàn chân, ngân sắc phù hiện lên, chợt một đạo tiếng sấm vang lên, thân hình quỷ mị biến mất tại chỗ. Ngay tại chỗ Tiêu Viêm vừa biến mất, một đạo kình khí khủng bố bắn tới, ngay cả không khí xung quanh cũng phát ra một tiếng nổ mạnh. Một kích không trúng, vô hình hỏa mãng xoay chuyển ánh mắt, ngoài trăm mét, trên bầu trời, một bóng người màu đen đứng đó, cự đại xà đồng lóe lên một tia lạnh lẽo, vô hình hỏa diễm rào rạt từ trong nội thể trào ra, chợt thân thể không lồ của vô hình hỏa mãnh lại một lần nữa quỷ dị biến mất, nhìn thấy Vẫn Lạc Tâm Viêm quỷ dị biến mất như vậy, Tiêu Viêm cũng ngẩn ra, bất quá cũng may có vết xe đổ của Hàn Phong lúc trước, bởi vậy hắn có thể mơ hồ đoán được bản thể của Vẫn Lạc Tâm Viêm hẳn là hóa thành một ngọn lửa tầm thường, trong phô thiên cái địa hỏa diễm đang quét tới.
"...Cẩn thận một chút, đừng để ngọn lửa này vây quanh, thân là thuần túy dị hỏa, Vẫn Lạc Tâm Viêm có thể có thể tùy ý biến hóa thành hỏa diễm lẫn vào trong đó, sau đó tới gần ngươi thì một lần nữa ngưng tụ bản thể tiến hành công kích." Âm thanh Dược lão ngưng trọng nhắc nhở vang lên trong lòng Tiêu Viêm.
Nghe vậy, tiêu Viêm trong lòng nhất thời rùng mình, khẽ gật đầu, nhìn vô hình hỏa diễm bốn phương tám hướng quét đến, thanh hỏa song dực rung lên, theo một khe hở trong lưới lửa còn chưa thành hình, lao vụt ra ngoài. Tiêu Viêm thân hình vừa mới thoát ra ngoài, liền cảm giác được phía sau một trận kịch liệt dao động, khóe mắt khẽ động thoáng nhìn, nguyên lai một chỗ vô hình hỏa diễm đột nhiên dao động lên, thân thể to lớn của hỏa mãng ở trong đó như ẩn như hiện.
"Rít !"
Phía chân trời đột nhiên bạo rống lên một âm thanh sắc nhọn, vô hình hỏa mãng theo một chỗ trong hỏa diễm ngưng hiện mà ra, thấy Tiêu Viêm thoát ly vòng vây, xà đồng nhất thời lửa giận hừng hực, nhất thời một đoàn vô hình hỏa diễm hướng Tiêu Viêm bắn tới.
Cảm nhận được nhiệt độ sau lưng đột nhiên tăng mạnh, sớm có cảnh giác, Tiêu Viêm xoay người, song chưởng vừa lật, hai cỗ thanh sắc hỏa diễm mênh mông từ lòng bàn tay bắn ra, cuối cùng dưới ánh mắt chăm chú của vô số người, va chạm với vô hình hỏa diễm. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
"Uỳnh !"
Lại một tiếng nổ to, năng lượng nóng cháy dao động từ nơi va chạm bắn phá ra, làm cho khu vực này thiên địa vốn khô ráo, nay lại càng trở nên khô nóng, tựa như sa mạc khô cằn. Dựa vào Thanh Liên Địa Hỏa hỗ trợ, Tiêu Viêm với thực lực tầm đấu vương cường giả đem vô hình hỏa diễm đè nén xuống, nhưng chưa kịp cao hứng, trên đỉnh đầu đột nhiên xuất hiện năng lượng bạo động.
Khẩn cấp ngẩng đầu lên, Tiêu Viêm nhất thời hít một tia lương khí, chỉ thấy trên bầu trời vô hình hỏa diễm từng lớp, hơn nửa ngọn hỏa diễm này đang huyền phù quanh thân vô hình hỏa mãng giống như tùy thời phát động công kích tiếp theo.
"Rít !"
Âm thanh sắc bén vang vọng, chợt thấy hỏa diễm trên bầu trời bắt đầu khởi động, tất cả mọi người chỉ có thể dùng ánh mắt hoảng sợ nhìn vô hình hỏa diễm phóng xuống, giống như vẫn thạch từ trên không rơi xuống, cái loại phô thiên cái địa như thế này tạo cho người ta cái loại cảm giác giống như tai vạ đến nơi.
Đối với thế công quy mô như thế, Tiêu Viêm dù có được lực lượng của Dược Lão hỗ trợ cũng không nhịn được có cảm giác tim đập liên hồi, cùng với dị hỏa được ngưng tụ bao nhiêu năm tháng mà so sánh, nhân lực thật sự là quá yếu ớt. " Năng lượng súc sinh này tựa hồ như dùng mãi không hết, bị tấn công liên tiếp như thế này, nếu tiếp tục trì hoãn sẽ bị nó làm cho kiệt quệ mất, phải nghĩ biện pháp đánh cho nó bị thương nặng mới được." Nắm tay thật chặt, Tiêu Viêm trên mặt mồ hôi ròng ròng, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vô hình hỏa mãng.
Nhưng mà muốn đánh trọng thương vô hình hỏa mãng thật sự là nói dễ hơn làm, lúc trước kia Hàn Phong thi triển tấn công mạnh mẽ như vậy mà không những không thương tổn được nó ngược lại còn chọc nó nổi giận, chính mình còn chịu nhiều đau khổ.
"Tĩnh tâm lại đi, ngươi hiện tại nhìn thấy vẻn vẹn chỉ là Vãn Lạc Tâm Viêm ngoại hình thể, chân chính căn nguyên Vẫn Lạc Tâm Viên, hẳn là trốn tại đâu đó trong thân thể khổng lồ kia, chỉ cần ngươi có thể tìm ra, hơn nữa tạo ra thương tổn cho căn nguyên, như vậy Vẫn Lạc Tâm Viêm hẳn là sẽ bị trọng thương. Nếu giống tên kia công kích lung tung thì chỉ tiêu tốn năng lượng vô ích mà thôi." Trong lúc Tiêu Viêm hết đường xoay xở, thanh âm Dược Lão lại vang lên trong vòng.
Cả người run lên, Tiêu Viêm cắn răng thật chặt khẽ gật đầu, chậm rãi phun ra thở ra một hơi, tâm thần đang dao động cũng lặng yên trở lại. Hỏa diễm đầy trời giống như diệt thế, cảnh tượng khủng bố làm không ít người chăm mềm nhũn ra.
"Hưu! Hưu!"
Ngọn lửa giống như vẫn thạch, mang theo những tiếng xé gió không dứt cùng với kình phong nóng bỏng, theo khoảng không phía trên buông xuống. Trên bầu trời, mấy người Tô Thiên nhìn thấy công kích đại quy mô gần như hủy diệt, sắc mặt nhất thời đại biến, công kích nếu dừng trong nội viện, chỉ sợ toàn bộ kiến trúc trong nội viện sẽ trong khoảng khắc bị hủy diệt.
Ngọn lửa chiếu lên khuôn mặt dày đặc mồ hôi, từng đạo hỏa diễm cấp tốc tiếp cận, tại nơi kình phong khủng bố kéo đến, Tiêu Viêm một trang hắc bào gắt gao dính chặt lên làn da, bào phục mềm mại, lúc này giống như tháo nước, khô cằn cơ hồ hóa thành bột. Tại thời điểm khẩn yếu quan đầu, Tiêu Viêm ngưng thần cực độ, đồng tử gắt gao tập trung vào vô thiên cái địa hỏa diễm giống như vẫn thạch giáng hạ, đột nhiên không biết khi nào, ngoại giới đủ loại âm thanh ồn ào dần trở nên mỏng manh, trong đôi mắt lúc này chỉ có vẻn vẹn ngọn hỏa diễm, cố gắng tìm kiếm ngọn hỏa diễm căn nguyên. Trong lòng gần như tự thì thào, một cổ thanh sắc hỏa diễm lặng yên tràn ngập đôi mắt, trong nháy mắt, Tiêu Viêm trong mắt đột nhiên đại biến, trên bầu trời kia hỏa mãng khổng lồ, dưới cái miệng cự đại của nó nữa thước, một khối vảy xà, chậm rãi xuất hiện một đoàn vô hình, nhưng lại có thể cảm giác được ánh sáng trong ngọn lửa.
"Tìm thấy rồi!"
Ngọn lửa cấp tốc biến mất trong mắt, hai con ngươi Tiêu Viêm một lần nữa khôi phục thanh minh, dưới bàn chân nhàn nhạt ngân quang hiện lên, tiếng sấm vang thanh thúy giữa trời, sau nháy mắt, bàn chân đột nhiên dẫm mạnh chỉ còn lại một tàn ảnh.
"Xuy! Xuy!"
Vô số ánh mắt đang nhìn theo hắn, chỉ nháy mắt sau, đã trợn mắt há hốc mồm, chỉ thấy thân ảnh hắc bào ở mỗi lần ngân sắc lóe lên, thân hình đó lại xuất hiện tại chỗ hỏa diễm chảy xuống, sau đó tàn ảnh từng đạo từng đạo xuất hiện. Trên bầu trời, từng đạo tàn ảnh cấp tốc xuất hiện, mà bản thể lại tựa như một tia chớp, bay nhanh qua từng đạo hỏa diễm phô thiên cái địa, ngày càng tiếp cận khoảng không phía trên quái vật. Cực hạn tốc độ, Tiêu Viêm cảm giác được toàn bộ thiên địa đều trở nên mơ hồ, chỉ có phía dưới cái miệng khổng lồ của hỏa mãng, đoàn vô hình căn nguyên kia, ánh lên ánh sáng màu ngọc.
"Tới !"
Theo khoảng cách song phương không ngừng ngắn lại, Tiêu Viêm yết hầu phát ra một trận âm thanh trầm thấp như sấm, bàn tay nắm chặt, thanh sắc hỏa diễm giống như tinh linh sôi trào phóng lên, chợt lấy tốc độ cực nhanh đọng lại thành một thanh thanh sắc trường thương. Bàn chân lăng không một bước, tiếng sấm chớp động, từng đạo tàn ảnh chỉ còn là một bóng đen mơ hồ, dưới ánh mắt gắt gao chăm chú, Tiêu Viêm như thuấn di xuất hiện phía trước hỏa mãng. Gần gũi tiếp xúc, hình thể khổng lồ làm cho người ta nhịn không được có cảm giác nhỏ bé, dưới ánh mắt chăm chú của đôi cự đại xà đồng, làm người ta có cảm giác muốn tránh né tràn ngập trong lòng.
"Súc sinh, chết đi!"
Nhiệt độ nóng cháy làm cho Tiêu Viêm cả người rát bỏng, nhưng mà bàn tay vẫn nắm chặc hỏa diễm trường thương, một đạo tiếng quát chói tai vang lên, chợt một ngọn hỏa diễm trường thương giống như tia chớp xé rách không gian, lấy thế sét đánh không kịp bưng tai, hung hăng xuyên thủng khối vảy dưới miệng xà.
"Ngu xuẩn, tiểu tử quả thật là muốn chết!"
Trên mặt đất, Hàn Phong nhìn theo cũng không dám như thế tiếp cận Vẫn Lạc Tâm Viêm, nhất thời cười lạnh một tiếng, hắn từng cùng hỏa mãng giao chiến nên phi thường rõ ràng cái loại lực lượng khủng bố ấy, trước kia hắn ngay cả hắn cũng ngưng tụ dị hỏa thành một kích cũng không có hiệu quả, huống chi là Tiêu Viêm?
Người có ý tưởng như Hàn Phong cũng không ít, thậm chí ngay cả Tô Thiên sắc mặt cũng hơi trầm xuống, đấu khí trong cơ thể bắt đầu khởi động, tùy thời ra tay cứu viện. Nhưng mà mọi người ở đây, vì Tiêu Viêm lỗ mãng như vậy mà cười lạnh cùng với lo lắng, vô hình hỏa mãng bị Tiêu Viêm đâm trúng, lại trong giây lát, nâng cái đầu thật lớn phát ra một trận âm thanh hỗn loạn khó có thể che giấu đau đớn, thê lương vang vọng khắp bầu trời. Trận thanh âm thê lương vừa dứt, chợt vô hình hỏa mãng trong ánh mắt xuất hiện từng đạo kinh hãi, thân thể lặng yên trở nên hư ảo.
"Tập kích thành công! Hiện tại nó cũng sắp hiện hình rồi! Tiểu tử ngươi nên chuẩn bị cướp lấy dị hỏa a!"
Ở trong lòng Tiêu Viêm, tiếng cười của Dược Lão bỗng nhiên vang lên, tiếng cười kia lẫn trong đó một chút vui mừng cùng kích động.

Đấu Phá Thương Khung - Chương #601


Báo Lỗi Truyện
Chương 601/1641