Chương 466: Thực lực của Bạch Bang


Trên bãi đất trống, bầu không khí tĩnh lặng như đọng lại, từng ánh mắt nhìn Phó Ngao không chút sứt mẻ nằm ở cách đó mấy chục mét, sự kinh hãi nổi lên trong ánh mắt khó có thể che dấu.
Đây chính là Tam Tinh Đấu Linh cường giả a, lấy thực lực của Phó Ngao, cho dù là trong toàn bộ nội viện, đó cũng có thể tiến vào bảy mươi người bài danh đứng đầu, thế nhưng hắn lại bại dưới tay một tên tân sinh vừa mới tiến vào Nội Viện thời gian không quá năm ngày, hơn nữa , sự thất bại này… còn là thất bại thê thảm như thế, nhớ tới mười phút trước Phó Ngao còn dạt dào đắc ý, thế nhưng hiện giờ lại giống như một con chó chết bình thường nằm ở cách đó không xa, một màn hí kịch này , thật sự làm cho mọi người vây xem ở chung quanh cảm thấy có chút không thể tưởng tượng được.
"Khụ, khụ..."
Tiếng ho khan kịch liệt bỗng vang lên trên bãi đất trống , phá tan đi bầu không khí tĩnh lặng.
Trọng xích trong tay Tiêu Việm chạm đất, đầu gối cũng nhịn không được phải quỳ xuống, trên khuôn mặt thanh tú lúc này nổi lên một chút nhợt nhạt, mồ hôi lạnh tinh mịn không ngừng từ trên trán thẩm thấu ra, trông hơi thở hổn hển kia, thì rõ ràng một trận thắng này cũng không phải là dễ dàng đối với hắn.
"Tiêu Viêm ca ca, không sao chứ? " Một bóng dáng xinh đẹp nhanh chóng xuất hiện ngay bên cạnh, đồng thời cánh tay nhỏ nhắn quấn ngang thắt lưng Tiêu Viêm, nhìn gương mặt người bên cạnh tái nhợt, thanh y thiếu nữ giọng nói không khỏi có chút đau lòng nói.
"không có việc gì, chỉ là di chứng sau khi thực lực đột nhiên tăng mạnh mà thôi." Tiêu Viêm gian nan cử động thân thể, cắn răng lắc lắc đầu, Thiên Hỏa Tam Huyền Biến quả thật có thể làm cho thực lực của mình tăng lên trong khoảng thời gian ngắn, nhưng năng lượng cuồng bạo kia cũng sẽ tạo thành thương tổn không nhỏ đến cơ thể, nếu bản thân Tiêu Viêm không phải là Luyện Dược Sư, hơn nữa vẫn còn có Dược Lão một vị luyện dược tông sư có kinh nghiệm chế thuốc vô cùng phong phú ở một bên phụ trợ, chỉ sợ Tiêu Viêm cũng không dám dễ dàng vận dụng thứ này, chẳng qua cho dù là như vậy, nhưng sau mỗi lần thi triển, thì thân thể đều sẽ cảm nhận được một cỗ đau quặn toàn tâm .
Cánh tay khoát lên trên bờ vai nhỏ bé yếu ớt của Huân Nhi, Tiêu Viêm lạnh lùng liếc mắt nhìn Phó Ngao ở phía xa, người kia vốn sẽ không thua thê thảm như vậy. Chẳng qua cũng là vì xem thường trình độ khắc chế của dị hỏa đối với đấu khí thủy thuộc tính, nhớ tới công kích cường hãn lúc trước do đấu kỹ phối hợp với đấu khí ngưng xuất ra, nếu là đổi lại không bị dị hỏa quá mức khắc chế thuộc tính mà nói, e rằng Tiêu Viêm cũng không dám liều mạng đánh bừa như vậy.
Bất quá trong chiến đấu thì không phân biệt có sự may mắn hay không, hiện tại Tiêu Viêm đã đạt được thắng lợi trong cuộc tỉ thí, điều này, vậy là đủ rồi!
Từ trong nạp giới lấy ra quả đan dược chữa trị nội thương nhét vào miệng, Tiêu Viêm lúc này mới quay đầu đem ánh mắt ném về phía đám người Bạch Sơn.
Nhìn thấy ánh mắt sắc bén mạnh mẽ tựa lưỡi dao của Tiêm Viêm ném về phía mình, một đám người của "Bạch Bang" kể cả Bạch Sơn kia, đều nhịn không được lui về sau hai bước, vẻ mặt cảnh giác nhìn Tiêu Viêm.
"Phó Ngao thua, cho người mang hắn đi đi, nhớ kĩ ước hẹn giữa chúng ta, ở đây có không ít người làm chứng, nếu là muốn bội ước, danh dự Bạch Bang các ngươi coi như rác rưởi." Tiêu Viêm vẫn chưa có bất cứ hành động gì quá khích, chỉ là thanh âm lạnh lùng nói.
"Tên ngu xuẩn tự cho mình rất cao này, tưởng Tam Tinh Đấu Linh là không có đối thủ hay sao, hiện tại không chỉ là thua mà còn cấp cho bọn Tiêm Viêm thêm nửa năm thoải mái nghỉ ngơi, nửa năm sau, muốn lại tiếp tục thu thập "Bàn Môn" ,e rằng thế nào Đường ca cũng phải tự mình dẫn người đến đây!" Bạch Sơn nghiến răng nghiến lợi nhìn Phó Ngao như con chó chết nằm trên mặt đất cách đó không xa, trong lòng nổi giận mắng.
"Đi!" Bị ánh mắt âm lãnh của Tiêu Viêm nhìn chăm chú, Bạch Sơn toàn thân cảm giác không thoải mái, một lát sau đành vung tay lên, thanh âm nặng nề cực kỳ không cam lòng quát.
Dứt lời, hắn là người đầu tiên quay đầu, hướng bên ngoài khu dừng chân của tân sinh bước nhanh đi. Sau đó vài tên thành viên kia của "Bạch Bang" vội vàng đuổi theo, khi đi ngang qua chỗ Phó Ngao, liền phân ra hai người nâng hắn lên.0
Nhìn đoàn người chật vật biến mất tại cuối tầm mắt, những thành viên vốn đang căng thẳng kia của "Bàn Môn", rốt cuộc cũng thở dài một hơi nhẹ nhõm, chẳng qua lúc này bọn họ vậy mà vẫn chưa hoan hô ra tiếng, cùng liếc mắt nhìn nhau một cái, đều là từ trong mắt đối phương nhìn ra một chút khẩn trương, đó là khẩn trương của sự tăng trưởng thực lực!
Mặc dù mới tiến vào Nội Viện không quá vài ngày , nhưng bọn họn cũng đã thực sự cảm nhận được tầm quang trọng của thực lực tại trong nội viện, trước kia khi còn ở Ngoại Viện, bọn họ có thể xem là những người nổi bật, nhưng hôm nay tại Nội VIện này , lại chỉ là một thành viên tối bình thường, để có thể không còn bị cùng loại vũ nhục như ngày hôm nay, thì bọn họ phải mau chóng tăng thực lực, trong lòng bọn họ cũng đã rõ ràng, ở trong Nội Viện này, mọi việc đều không thể hoàn toàn phụ thuộc vào đám người Tiêu Viêm gánh vác, làm một thành viên của Bàn Môn, bọn họ cũng muốn nỗ lực!
"Các vị, trò hay đã hết, mời mọi người trở về đi." Tiêu Viêm chắp tay hướng bọn lão sinh vây xem xung quanh, nói.
Nghe mệnh lệnh muốn trục khách của Tiêu Viêm, mấy người vây xem bên kia cũng có chút khách khí hướng Tiêu Viêm chắp tay, sau đó tốp năm tốp ba hướng bên ngoài bước đi, dọc đường không ngừng nói nhỏ với nhau, hẳn là đang đàm luận về trận chiến lúc trước. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
"Ha hả, Tiêu Viêm ca ca, chỉ sợ không bao lâu nữa, chuyện ngươi đánh bại Phó Ngao sẽ được truyền bá khắp toàn bộ Nội Viện." Đang đỡ Tiêu Viêm, Huân Nhi cười duyên nói.
"Như vậy cũng tốt, ít nhất cũng có thể làm cho các thế lực khác có ý nghĩ xấu đối với "Bàn Môn" chúng ta kinh sợ một chút." Tiêu Viêm thở dài một hơi, ngẩng đầu nhìn những thành viên của "Bàn môn" ở bên kia vẻ mặt đang nóng bỏng nhìn mình, chậm rãi nói: "Các vị, chắc hẳn hiện tại cũng đã hiểu được sự trọng yếu của thực lực tại Nội Viện này rồi chứ?"
"Ân!" Mấy chục tân sinh đồng loạt gật đầu!
"không có thực lực, cũng chỉ có thể bị người khác tới trước cửa khi dễ! Sự việc hôm nay, các ngươi còn muốn chịu lần thứ hai sao?" Tiêu Viêm trầm giọng hỏi.
"Không muốn!" Khuôn mặt tất cả tân sinh đột nhiên đỏ lên, trong lòng nhiệt huyết sôi trào, hét lớn.
"Bắt đầu từ ngày mai, thành viên "Bàn Môn", bắt đầu tiến vào "Thiên Phần Luyện Khí Tháp" tu luyện, hôm nay nhân việc đánh bại Phó Ngao, trong khoảng thời gian ngắn, hẳn là sẽ không có thế lực nào tới làm phiền chúng ta, cho nên , trong khoảng thời gian này, chúng ta phải mau chóng tăng lên thực lực!" Tiêu Viêm trầm giọng nói.
"Hơn nữa, hôm nay đánh bại Phó Ngao, không thể nghi ngờ là đã mạnh mẽ cho "Bạch Bang" một cái tát, chính vì vậy, bọn họ tuyệt đối sẽ không từ bỏ ý đồ, bởi vì lời hứa hẹn, nửa năm này bọn họ sẽ không ra tay với chúng ta, chỉ khi nào thời gian nửa năm trôi qua, "Bạch Bang" kia , tất nhiên sẽ làm đến nơi đến chốn!"
"Để nửa năm sau có thể chống đỡ được "Bạch Bang" hay không, thì việc tăng lên thực lực là điều tối cấp bách hiện giờ!"
Nghe tiếng quát của Tiêu Viêm, thành viên Bàn Môn khuôn mặt đều đỏ lên gật đầu thật mạnh!
"Tốt lắm, hôm nay mọi người đều tự giải tán, ngày mai tập hợp tại nơi này, cùng nhau tiến vào "Thiên Phần Luyện Khí Tháp"!" Tiêu Viêm phất tay trở về, xoay người hướng về phía tiểu lâu bước vào, lúc sắp bước vào đại môn bỗng nhiên dừng cước bộ xoay người nhẹ giọng nói với Huân Nhi ở bên cạnh :"Phải rồi, bảo A Thái tới đây một chút, ta có việc muốn hỏi hắn."
"Ân." Huân Nhi khẽ gật đầu xoay người bước trở ra.
… …
"Ngươi đối với Bạch Bang nọ biết nhiều ít bao nhiêu?"
Bên trong đại sảnh, Tiêu Viêm, Huân Nhi, Ngô Hạo, Hổ Gia bốn người phân biệt ngồi hai bên vị trí trái phải, A Thái cũng ngồi như vậy, mà câu hỏi của Tiêu Viêm rõ ràng là hướng về phí hắn.
"Thủ lĩnh của Bạch Bang là Bạch Trình, là đường ca của Bạch Sơn, Thực lực rất mạnh, ước chừng ở cấp bậc Lục Tinh Đấu Linh, nghe nói hiện tại vẫn là cao thủ trên "Cường Bảng", ở bên trong Nội Viện cũng thuộc loại người có danh vọng hiển hách." A Thái suy tư một chút rồi chậm rãi nói.
"Lục Tinh Đấu Linh? Cao thủ "Cường bảng"? Xếp ở vị trí bao nhiêu?" Tiêu Viêm nhíu mày, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, hắn cùng chiến đấu với Phó Ngao người này chỉ là Tam Tinh Đấu Linh, mà đã phải xuất ra Thiên Hỏa Tam Huyền Biến, hơn nữa còn có lợi thế về dị hỏa mới có thể may mắn đánh thắng, nếu là gặp lục tinh Đấu Linh mà nói, không sử dụng đại hình Phật Nộ Hỏa Liên cơ bản là không có phần thắng.
"Ba mươi bốn." A Thái thành thật trả lời, hiểu biết của hắn đối với Nội Viện, thực sự có chút ngoài dự đoán của Tiêu Viêm.
"Lục Tinh Đấu Linh cũng mới chỉ là bài danh 34, Nội Viện Cường Bảng quả nhiên thật có cân lượng a." Huân Nhi đang cầm chén trà ấm áp, khóe miệng cười nói.
"Ân. Đích xác rất có cân lượng." Ngô Hạo cười gật gật đầu, trên khuôn mặt tràn ngập chiến ý cuồng nhiệt.
"Bạch Bang ngoại trừ thủ lĩnh Bạch Trình ra, còn có 3 gã Đấu Linh cường giả nữa, trong đó một gã hôm nay đã xuất hiện là Phó Ngao, hai người còn lại sức chiến đấu đều cao hơn Phó Ngao một bậc, chẳng qua cấp bậc, cũng đều là ở khoảng tam tinh Đấu Linh." A Thái nói.
Mười ngón tay đan vào nhau, thân thể dựa trên ghế, Tiêu Viêm thở dài một hơi: "Các thành viên khác của Bạch Bang thì sao? Thực lực như thế nào?"
" Các thành viên khác tổng cộng có 34 người, Đại Đấu sư có 13 người, còn lại phần lớn đều bị vây ở Đấu Sư đỉnh, nói không chừng cơ duyên vừa đến , sẽ trực tiếp tiến vào Đại Đấu Sư".
"Bốn gã Đấu Linh, 13 Đại Đấu Sư, còn lại đều là Đấu Sư đỉnh cấp…" Khẽ thở dài một tiếng.
Tiêu Viêm lẩm bẩm nói " Thực lực Bạch Bang quả thật không kém, thật sự phiền toái a.."
"Đích xác là không kém, "Bạch Bang" này tại bên trong Nội Viện có lẽ cũng không thể tính là một trong những thực lực đứng đầu, thế nhưng những người có thể trêu chọc cũng không nhiều." A Thái cười khổ nói :"Đổi lại là trước kia, kì thật với loại cấp bậc thế lực này của "Bạch Bang", là thuộc vào loại sẽ không tìm thế lực tân sinh gây phiền toái, lúc này tìm tới cửa, hơn phân nửa nguyên nhân là do Bạch Sơn."
Tiêu Viêm khẽ gật đầu, gã Bạch Sơn này sớm đã có ganh ghét, hiện giờ đi vào Nội Viện , lại có thế lực có thể mượn, tất nhiên là muốn gây phiền toái cho mình , lại nói, Bàn Môn xem như là đã bị chính mình làm liên lụy rồi.
"Tất cả đều án theo lời nói của ta lúc trước mà làm, bắt đầu từ ngày mai, thành viên "Bàn Môn" tiến vào bên trong "Thiên đốt luyện khí tháp" tu luyện, chúng ta cần phải đề thăng thực lực trong thời gian ngắn." Sau một hồi trầm ngâm,Tiêu Viêm ngẩng đầu lên hỏi: "Hỏa Năng trong tay mọi người hẳn là đủ dùng chứ?"
"Ha hả, nhân cơ hội tại bên trong Hỏa Năng cuộc săn, số Hỏa Năng mà chúng ta chiếm được cũng đủ ở bên trong tháp tu luyện một tháng thời gian." A Thái cười gật đầu.
"Ân, vậy là tốt rồi…" Tiêu Viêm gật gật đầu, hạ thấp giọng lẩm bẩm :"Hy vọng hiện tại sẽ không tiếp tục có chuyện phiền toái nữa, Bàn Môn hiện tại, quả thật quá yếu, muốn sống yên ổn ở Nội Viện, thật đúng là phiền toái a."

Đấu Phá Thương Khung - Chương #466


Báo Lỗi Truyện
Chương 466/1641