Chương 328: Tiêu Gia - Tiêu Viêm


Vân Lam Tông ở Gia Mã Đế Quốc có thế lực cường đại. Mỗi một thế hệ truyền thừa thay thế không hề bị gián đoạn. Đã khiến cho tông phái rất cổ xưa này sừng sững đứng ở trên đỉnh tại Gia Mã Đế Quốc. Nếu không vì các phe phái trong Tông giáo không thể lấy đi quyền khống chế của Hoàng đế thì chỉ sợ trong một vài lần thay đổi Hoàng triều tại đế quốc. Vân Lam Tông có thể kiểm soát hoàn toàn đế chế của toàn bộ Gia Mã.
Mà cũng vì nguyên nhân này, cho nên những người trị vì đế quốc Gia Mã đều đối với con quái vật khổng lồ gần gũi trong gang tấc này cực kỳ kiêng kị. Đến khi hoàng thất Gia Mã cai quản hiện tại liền gia tăng thêm câu nói: Người thủ hộ, cũng như bảo vệ các loại dị thú huyền bí vậy !?. Một thế hệ hoàng thất này ngay sau đó thực hiện một số sức mạnh cho phép làm cho Vân Lam Tông cũng nể nang một chút. Đó là lý do mà Gia Mã hoàng thất phái thêm một nhánh quân đoàn tinh nhuệ thân kinh bách chiến đóng tại dưới chân núi Vân Lam Sơn thì mới vô sự sống yên ổn với nhau.
Hoàng thất Quân đoàn Tướng quân đi đến đóng quân ở trong này rất nhiều năm. Mục đích của nó cơ hồ là bất luận kẻ nào cũng hiểu rõ, Bọn họ đang đề phòng Vân Lam Tông.
Đối phó với loại hoàng thất nổi dậy này . Vân Lam Tông thật vẫn chưa có quá mức kịch liệt phản ứng, Ngoại trừ sự khởi đầu của một số các môn đồ trẻ bên trong tông phái thỉnh thoảng quấy rối ở quân doanh . Tông nội cao tầng đối với việc này cũng vẫn là duy trì im lặng. Bởi vì bọn họ cũng biết rõ một đạo lý "Bên cạnh giường. Há lại dung nạp kẻ khác ngủ" [1]. Gia đình Đế vương nhiều nghi kỵ. Cái này bọn họ sớm cũng đã tập mãi thành thói quen, Chỉ cần Vân Lam Tông một ngày chưa sụp đổ. Như vậy mặc kệ cái quân đoàn đóng ở dưới chân núi kia vĩnh viễn cũng không dám có chút dị động.
Không có bất luận một cái triều đại nào tại Gia Mã Đế Quốc dám chân chính ra tay chống lại Vân Lam Tông. Bởi vì bọn họ đều hiểu rõ ràng. Cái siêu cấp tổ ong vò vẽ này. Chọc vào một cái chính là cơ hội để cho bọn họ lật đổ.
Vân Lam Tông được xây dựng ở phía trên Vân Lam Sơn. Mà Vân Lam Sơn lại cách Đế đô vẻn vẹn có mấy chục dặm lộ trình. Hai cái ở gần kề lại như xa cách. Giống như hai con quái vật lớn đối địch với nhau.
Tuy rằng vì ngày này Tiêu Viêm đã chờ đợi ba năm thời gian , nhưng hắn cũng không có sử dụng Tử Vân Dực vội vã chạy đi. Ngược lại là không nhanh không chậm diễu hành các bước. Hướng tầm mắt về tận chỗ ngọn núi tuyết trắng, vươn thẳng chọc vào trong đám mây mà bước đi, Một kiện Hắc bào, Thân vác Cự xích. Giống hệt như một người khổ hạnh.
Phía trên con đường lớn thông suốt một thanh niên thân vận hắc bào chậm rãi hành tẩu. Hắc thước to lớn sau lưng gã rõ ràng làm người khác cực kỳ chú ý. Ở giữa đường thỉnh thoảng xe ngựa qua lại phía trên. Cũng đều xầm xì bàn tán cùng ngoái đầu nhìn xuống tỏ ra vô cùng ngạc nhiên, mà đối với những đôi mắt này Tiêu Viêm cũng là phớt lờ giống như không nghe thấy.
Hắn bước không nhanh không chậm. Dù cho trọng lượng của Huyền Trọng Xích đủ để người nào đó vừa tiếp xúc lần đầu, cũng đều cảm thấy hoảng sợ. Nhưng cái này trải qua hai năm tiếp xúc Tiêu Viêm đối với trọng lượng của nó đã hết sức quen thuộc rồi. Vì vậy. khi vác nó đi đường cơ hồ không có nửa điểm bị trì hoãn. Đặt chân xuống, cũng chỉ là lưu lại một dấu chân nhợt nhạt không có mảy may như một cái tràng cảnh bàn chân lang sói năm đó, vừa hạ xuống đã thành một cái hố thật sâu.
Từng bước, từng bước một. Không nhanh cũng không chậm. Mặc dù thân ảnh đơn bạc, nhưng lại khiến cho người bên cạnh thấu triệt vẻ ung dung cùng tiêu sái.
Loại đạo hạnh một cách tĩnh tâm này đối với Tiêu Viêm. Đều không phải là không có công hiệu. Lúc mới ra cửa thành kia, bởi vì nguyên do vừa mới đột phá lên đẳng cấp Đại đấu sư. Khí tức nhè nhẹ như tơ tằm luôn tràn ra khỏi cơ thể. Khiến chung quanh người qua đường không tự chủ được rời xa bên cạnh Tiêu Viêm, Cổ hơi thở áp bách kia cũng không phải là những người qua đường thậm chí ngay cả Đấu Giả cũng khó có thể chống cự được.
Dọc theo con đường đi tới. Đến lúc này khí tức tràn đầy bên ngoài cơ thể Tiêu Viêm đã một ít xâm nhập vào ở chỗ sâu trong thân thể. Lần thứ hai nhìn lại. Không kể Hắc Thước to lớn ở sau lưng ra. Hiện đã không còn bất kỳ khác thường nào, mà trở lại là một người bình thường.
Khi vầng thái dương kia đột phá bình tuyến trói buộc chậm rãi leo lên trời cao. Tiêu Viêm rốt cục thì đình chỉ cước bộ. Đứng ở một chỗ trên sườn dốc. Tầm mắt nhìn về chỗ tận cùng dưới chân núi khổng lồ nọ. Tại chỗ vị trí chân núi , Doanh trại quân đội to lớn vĩ đại kéo dài nhấp nhô hiện rõ ra ở trên một vùng bằng phẳng sơn dã. Ánh mắt xuyên thấu qua lều trại màu trắng này. Ẩn ẩn có thể thấy được một ít binh lính đang thao luyện.
"Quả nhiên giống như người khác đã nói . Gia Mã Hoàng Thất ở dưới Vân Lam Sơn đồn trú Quân đoàn tinh nhuệ" Thu hồi ánh mắt. Tiêu Viêm lắc lắc đầu. Đi xuống dưới sườn dốc . Theo đường lớn chậm rãi tiếp cận chân núi . Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Tuy rằng nơi quân doanh này . Phòng thủ cực kỳ nghiêm ngặt, Bất quá đối với những người qua đường muốn đi lên trên núi lại không có xuất hiện ngăn trở. Cho nên Tiêu Viêm chỉ bị vài tên lính gác bên đường, sau khi dùng ánh mắt tùy ý quét nhìn qua một chút. Liền cực kỳ dễ dàng theo đường lớn đi lên trên núi.
Với vẻ xanh ngát bắt đầu hiện ra tại hai bên. Bên tai âm thanh binh lính đang thao luyện cũng là dần dần tiêu tán. Hơi hơi ngẩng đầu. Hiện rõ ra trước mặt Tiêu Viêm rõ ràng là cỏ mọc lan tràn đến cuối tầm mắt chổ thềm đá màu xanh. Liếc mắt nhìn lại một cái. Tựa như Thông Chi Thê (cái thang thông suốt liền nối nhau- A Sì chú).
Đứng ở dưới chân núi. Tiêu Viêm ngẩng đầu chăm chú nhìn thềm đá này không biết đã tồn tại qua bao nhiêu năm tháng xưa cổ . Trên đôi mắt trì hoãn mờ mờ ảo ảo vào lúc này tựa hồ có tiếng động kiếm minh rất nhỏ. Từ cuối thềm đá. Lanh lảnh truyền xuống giữa núi rừng rộng lớn im phăng phắt. Lại giống như chuông ngân. Làm tâm trí con người ta say đắm.
Trầm mặc duy trì liên tục sau một lúc lâu. Tiêu Viêm mới mở mắt ra. Vỗ nhẹ nhẹ Huyền Trọng Xích ở sau lưng. Cước bộ nhẹ đạp rốt cục thì cái nhân quả đã sơ lược kết trái đó đã ở ngay sau thềm đá cổ kính. Giờ khắc ba năm ước hẹn này . Chính thức đến!.
Bước chân hạ xuống một lúc. Tiêu Viêm có thể cảm nhận được tận sâu trong linh hồn mình tựa hồ đều là giờ phút này nhả ra một ngụm hơi thở áp lực ba năm.
Ba năm trước. Ai được tính với một loại người nhìn qua có vẻ rất lỗ mãng cùng ấu trĩ, cảm thấy nhục nhã và oán hận Niên thiếu rời nhà. Tiến vào núi sâu. Xông xáo tại Sa mạc lớn. Giữa kiếm đao máu lửa như con nhộng bình thường nhanh chóng chuyển đổi lột xác. Ba năm tuế nguyệt. Phai mờ đi vẻ mặt non nớt cũng là nhân chứng cho sự trưởng thành. Nhưng mà hết thảy mọi trả giá này. Đều là vì ước định của ngày hôm nay!.
Trong lòng tràn ngập một cỗ tâm tình không tên. Tiêu Viêm cước bộ lại vẫn như cũ duy trì tốc độ đều đặn . Ánh mắt vươn thẳng tập trung ở từng tiếng lộp cộp đập qua từ cuối thềm đá. Nhìn kỹ giống như là xuyên thấu qua không gian trở ngại. Bắn tới bên mình nữ tử đang ngồi xếp bằng phía trên đỉnh núi ấy.
"Nạp Lan Yên Nhiên" miệng khẽ động đậy. Bình tĩnh mà mang theo một cái tên đầy cảm xúc. Nhẹ nhàng từ trong miệng Tiêu Viêm. Phun ra.
Dài đằng đẳng tận cùng bậc thềm đá. Phía sau lớp mây mù lượn lờ. Là quảng trường vĩ đại. Quảng trường hoàn toàn do tảng đá cùng một màu sắc trải liền mà thành. Lộ ra một vẻ rất cổ xưa. Ở vị trí trung ương quảng trường. Có một tấm bia đá thật lớn sừng sững dựng đứng. Phía trên Tấm bia đá. Ghi lại tên tuổi các vị Tông chủ nhiệm kỳ trước của Vân Lam Tông, cùng với những người có công trạng lớn lao đối với Tông phái.
Nhìn chung quanh quảng trường. Lúc này đây ở phía trên. Ước chừng mổi người gần kề đều ngồi xếp bằng trong đó. Những người này hợp thành hình bán nguyệt . Bọn họ không có một tiền lệ nào. Toàn bộ quần áo trên người đều cùng sắc màu xanh nhạt. Ở chỗ cổ tay áo , áng mây trường kiếm theo gió phiêu lãng giống như một loại đồ vật sống động. Mơ hồ ẩn chứa một chút kiếm ý sát phạt.
Ở vị trí cuối cùng nơi quảng trường. Phàm là hợp chất giản đơn biến thành hợp chất phức tạp làm nảy sinh một số bậc thang Thạch tọa cao ngất, Bậc thang dần dần hướng về phía trước. Đại khái là càng lên cao thì số năm tuổi của đá càng lớn. Lúc này, tầng cao nhất của đài đá đang trống rỗng, không có một ai ngồi ở chính giữa, Theo đó đang có hơn mười người vắt chéo chân ngồi xếp bằng, Trong số đó có một Bạch bào lão giả đang nhắm mắt dưỡng thần. Lão già này tuy rằng nhìn không ra ở mặt ngoài có chút gì đặc sắc nhưng thân thể vừa vặn của lão giống như một thứ sắt thép mặc cho gió thổi như thế nào đều là không có nửa điểm lay động đến quần áo. Cũng là khiến cho trong lòng mổi người đều hiểu rõ. Lão già này thật không đơn giản!
Lúc này ngoài Bạch bào Lão giả lại xuất hiện. Một người dáng mỏng manh chiếm một vị trí tại thềm đá. Trên thân thể nữ tử mặc quần áo màu thiên thanh. Đôi mắt đang khép hờ . Gió nhẹ đưa đến làm Y bào kề sát thân thể mềm mại lộ ra những đường cong hoàn mỹ của dáng người nàng. Cái gương soi bằng đồng dời về phía nữ tử kia bày ra yên tĩnh lạnh nhạt hai má mỹ lệ. Rõ ràng đó là Nạp Lan Yên Nhiên!.
Tuy rằng phía trên quảng trường. Có đầy đủ xấp xỉ một ngàn người. Mà trung tâm quảng trường cũng là lặng ngắt như tờ, ngoại trừ tiếng gió thổi vù vù ở bên ngoài ra lại không có mảy may một âm thanh bất thường nào vang lên.
Ngẫu nhiên trong một cơn gió hơi hơi thổi qua quảng trường. Nhất thời. Hiện cả ra trước mắt những người ở bên trong. Áo bào trắng lay động theo chiều gió tựa như phía chân trời đám mây vui vẻ cùng đáp xuống . Cảnh tượng như vậy liếc mắt nhìn lại một cái hơi có chút chấn động lòng người.
Thỉnh thoảng giữa không trung bỗng nhiên vang lên từng cái âm thanh như xé gió. Ngay lập tức bóng người xuất hiện ở tại phía trên ngọn cây cao ngất kia. Cái gương soi bằng đồng mờ đi một lúc. Lúc này mới phát hiện ra ở chung quanh quảng trường bên trên một ít cây đại thụ. Thế nhưng đứng sừng sững không ít nhân ảnh. Không chỉ có Hải Ba Đông ở đây, Thậm chí là Pháp Mã. Gia Hình Thiên. Ngay cả Nạp Lan Kiệt cùng với mấy Thủ lĩnh Gia tộc khác và lớp vãn bối . Tỷ như lần trước Tiêu Viêm từng có xung đột gây chiến với cả đám người này.Hiện tất cả đều ở chổ này. Xem ra lúc này đây. Vân Lam Tông mời khách nhân cũng đích thật là không ít.
Bóng người tới quả thật gấp rút . Lại cũng không có lỗ mãng bật ra âm thanh phá vỡ bầu không khí im lặng trong quãng trường. Tuy rằng một ít đệ tử Vân Lam Tông lúc này phát hiện một vài vị khách nhân vừa tới thực lực mạnh mẻ . Nhưng lại vẫn chưa có nửa điểm phản ứng gì. Thực tại yên tĩnh lượn quanh. Nhìn qua dường như bọn họ đã từ lâu sớm nhận được lệnh.
Đứng thẳng ở phía trên ngọn cây. Hải Ba Đông ánh mắt chậm rãi đảo qua quảng trường yên lặng kia. Sắc mặt thoáng có chút ngưng trọng ,Ở trong mắt loại cường giả như hắn nhìn qua. Tự nhiên là có thể phát hiện một ít tình tiết mà kẻ khác khó có thể nhận ra được. Trong cảm ứng của mình điều này là gần một nghìn Vân Lam Tông đệ tử hô hấp tiết tấu đã thực sự chính xác cùng một nhịp thở. Mỗi hơi thở tương hỗ lẫn nhau cùng hành động đối phó với bất kỳ một vấn đề gì liên quan. Tất cả sẽ đón nhận giống như bạo vũ tổng công kích liên miên rất mãnh liệt. Tại bên trên cái quảng trường này. Gần một ngàn người. Cơ hồ tựa như là một khối chuyên nhất. Vào lúc động thủ đánh nhau. Ngàn người nhất tề cùng ra tay. Cho dù là Đấu Hoàng Cường Giả cũng phải tạm lánh xa mũi nhọn này a.
" Không hổ là Vân Lam Tông". Trong lòng khẽ thở dài một tiếng. Hải Ba Đông không khỏi khen ngợi khâm phục. Muốn đem giữa các đệ tử này phối hợp điều hòa ăn ý như thế vậy có bao nhiêu khó khăn?.
Quay đầu đi đến. Hải Ba Đông cùng Pháp Mã, Gia Lão hai người liếc mắt nhìn nhau một cái. Đều là từ trong mắt của đối phương nhìn ra vẻ mặt ngưng trọng. Hiển nhiên Vân Lam Tông hợp thể đại trận này. Trong lòng bọn họ cũng là có chút kiêng kị.
Trên quảng trường rộng lớn im lặng không một tiếng động. Thời gian cũng đang tĩnh mịch lặng yên xẹt qua.
Phía trên không trung. Mặt trời từ từ leo lên một đỉnh núi lớn. Ấm áp dương quang từ từ chiếu xuống tràn ngập toàn bộ đỉnh núi.
Tại một phút chốc nào đó âm thanh tinh tế của bàn chân đột nhiên từ bên ngoài bậc thang màu xanh lặng lẽ vang lên theo các bước . Thanh âm khe khẽ từ từ đi vào làm cho người ở giữa quảng trường trọn vẹn một khối khí tức hơi hơi nổi lên nhiều điểm biến hóa.
Ở giữa. Tất cả đệ tử của Vân Lam Tông đều là mở to đôi mắt. Tầm mắt tập trung ở tiếng bước chân không nhanh không chậm chổ bậc thang màu xanh . Đúng là từ chổ đó truyền đến.
Bên trên đài đá. Nạp Lan Yên Nhiên cũng là dần dần mở to cặp mắt phát sáng ánh mắt nhìn một cái về phương hướng kia. Không biết vì cái gì cặp nhãn châu vốn rất lạnh nhạt cũng là bỗng nhiên có chút rối loạn nhảy lên vài cái.
Tiếng bước chân. Càng ngày càng gần, càng ngày càng vang dội. Thế cho nên bên trên đài đá hơn mười vị Bạch Bào Lão Giả cũng là mở mắt ra. Ánh mắt cùng hướng về một phía.
Xa xa phía trên bầu trời. Đột nhiên Dương quang tỏa ra ánh sáng. Xuyên thấu qua tầng mây mờ ảo che lấp. Vừa vặn là bắn ở tại thềm đá cuối cùng. Nơi đó. Một thân ảnh đơn bạc cao ngất rốt cục thì chậm rãi hiện ra tại vô số tầm mắt bên trong.
Ở phía trên quảng trường gần ngàn đạo ánh mắt đang nhìn chăm chú. Hắc bào thanh niên trên lưng đeo hắc thước thật lớn cước bộ từng bước nâng lên. Đi hết đến bậc thang sau cùng.
Gã thanh niên ánh mắt không vui không buồn đảo qua tại giữa quảng trường thật lớn cuối cùng dừng lại ở phía trên đài đá, đồng dạng đem một đôi con ngươi sáng ngời phóng đến trên người nữ nhân mỹ lệ kia .
Cước bộ khẽ nâng. Sau đó phóng đến ba bước tiến tới. Chỉ có tiếng bước chân trầm thấp tại giữa quãng trường yên tĩnh nhẹ nhàng lay động theo chiều gió phiêu đãng.
Ba bước hạ xuống. Gã thanh niên ngẩng cao đầu. Chăm chú nhìn nữ tử nọ. Lạnh nhạt mở miệng.
"Tiêu gia. Tiêu Viêm!".
(1) [Nguyên văn] - 卧榻之旁. 岂容他人睡 - Ngọa Tháp Chi Bàng. Khởi Dung Tha Nhân Thụy
[Giải thích] Chính mình giường biên, như thế nào có thể để cho người khác vù vù ngủ ngon? so sánh chính mình thế lực phạm vi hoặc ích lợi không để cho hứa người khác xâm chiếm.
[Thành ngữ] -【AD 960, Triệu Khuông Dẫn thành lập nhà Tống, ông áp dụng chiến lược tiêu diệt từng bộ phận, trước sau công diệt Nam Bình, Hồ Nam Thục và các nước khác. Năm 974,Ông ta triệu Hậu chủ Nam Đường là Lý Dục đến Biện Kinh cầu kiến. Lý Dục sợ bị giam giữ, liền phái Từ Huyễn đến biện kinh cầu hòa. Tống thái tổ trực tiếp nói: "Chiếc ghế bên cạnh, thế nào chúng ta có thể cho phép người khác Hán Thủy?".

Đấu Phá Thương Khung - Chương #328


Báo Lỗi Truyện
Chương 328/1641