Chương 318:Người Thắng Cuối Cùng


Ở phía trên quảng trường là một mảnh trầm mặc,mãi một lúc sau mới thốt ra những tiếng cảm thán tiếc hận .
"Ai" bàn tay nhẹ nhàng phủi đi tro bụi vương trên áo bào, ngẩng đầu nhìn Tiêu Viêm ở phía bên kia lớp sương mù, lắc lắc đầu thầm nghĩ đại hội lần này vốn là Nham Kiêu cùng với thần bí thiếu niên kia so tài cao thấp, nhưng cuối cùng Nham Kiêu lại thất bại a. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
"Lần này chúng ta quá mất mặt a."
"Ha, ha. Pháp Mã hội trưởng, Nham Kiêu đã thất bại ngài hãy nhanh chóng tuyên bố kết quả cuối cùng của đại hội đi a." Viêm Lợi điên cuồng cười lớn, trong lòng âm thầm vui sướng, ngẩng đầu nhìn mấy người Pháp Mã ngồi phía trên nói lớn.
"Làm sao bây giờ." Hải Ba Đông nhíu mày, trên mặt xuất hiện một chút sát ý, lạnh lung liếc nhìn Viêm Lợi ở phía dưới, thấp giọng nói.
"Còn có thể làm được gì chứ? Không lẽ chúng ta trước mặt bao nhiêu người liền hợp sức đánh chết hắn hay sao." Pháp lão bất đắc dĩ nói, nhưng lúc này hắn cũng không hề có biện pháp gì.
"Sớm biết như vậy hôm qua nên bắt hắn lại." Pháp lão lạnh lùng nói.
"Ai, giết cũng phiền toái a, tên đó biết chúng ta không có biện pháp làm hắn bại lộ thân phận nên rất ngông cuồng a." Lắc lắc đầu, Pháp lão cười khổ nói: "Xem ra chỉ có thể để hắn đạt được vị trí quán quân trước mặt mọi người a."
Nghe vậy, Hải Ba Đông cùng Gia lão cùng liếc nhìn nhau, nhưng lại không có biện pháp nên đành phải gật đầu đồng ý.
Chậm rãi tiến lên, Pháp lão ánh mắt đảo qua một lượt tất cả mọi người trong quảng trường, bất đặc dĩ nói: "Dựa theo qui định của đại hội, ai có thể điều chế ra đan dược có phẩm giai cao nhất sẽ trở thành người thắng cuộc. Liễu Linh tuy luyện chế được tứ phẩm đan dược nhưng ở phẩm giai cùng trình độ đều kém hơn tử tâm phá chướng đan do Viêm Lợi luyện chế. Vì vậy….."
Toàn bộ mọi người đều im lặng, Chỉ có âm thanh bất đắc dĩ của Pháp lão chậm rãi vang lên.
"Vì vậy người thắng cuộc trong Luyện dược sư đại hội của Gia Mã đế quốc lần này là…."
Song chưởng ôm trước ngực , khuôn mặt Viêm Lợi tủm tỉm cười nhìn khuôn mặt đang âm trầm trên đài cao của ba người Pháp lão, hắn bây giờ có thể nghĩ đến , khi hắn trở về Xuất vân đế quốc thì vị trí hội trưởng sẽ không có người nào tranh được với hắn .
"Người thắng là Viêm…" Pháp lão nghiến răng nghiến lợi rốt cuộc cũng nói được vài từ.
"Đợi đã."
Một thanh âm thình lình vang lên, ngăn lời nói của Pháp lão lại. Vô số ánh mắt trên quảng trường đều đổ dồn về bãi đá bị bao vây bởi hàn khí nơi phát ra thanh âm.
Một lúc sau, sương mù bao phủ chung quanh bãi đá nhạt dần, cảnh tượng bên trong bãi đá dần hiện lên trước mắt mọi người.
Ở trên tảng đã cứng rắn , bởi vì lúc trước dược đỉnh nổ mạnh . phía trên bãi đã cũng là một mảnh hỗn độn, nhìn lên trên tảng đá một chút là một thanh niên quần áo có chút bị tàn phá, tay đang cầm giữ lấy tảng đá, phía ngoài thân thể còn ẩn có chút máu, chắc là nguyên do bị nổ đỉnh.
Nhận thấy được sương mù chung quanh đã tan hết, khuôn mặt có chút tái nhợt của Tiêu Viêm ngẩng lên nhìn Pháp lão trên đài cao, thanh âm khàn khan nói: "Pháp Mã hội trưởng, trận đấu vẫn còn hơn mười phút phải không?"
"Ân, còn mười bốn phút." Nhìn Tiêu Viêm đã gần như kiệt sức, Pháp lão gật đầu trả lời.
"Nham Kiêu, dược đỉnh của ngươi đã vỡ tan, cho dù còn lại hơn mười phút thì ngươi sẽ làm được gì chứ? Không lẽ, lại đổi lấy dược đỉnh mới sau đó luyện chế lại từ đầu sao? Ha Ha, ta khuyên ngươi nên trực tiếp nhận thua đi, ." Nhìn Tiêu Viêm, Viêm Lợi nhịn không được châm chọc cười nói.
"Có thể tái chiến nhưng lại chọn lùi bước, như vậy mới không phải điều mà một nam nhân nên làm." Thản nhiên cười cười, khóe miệng Tiêu Viêm Hiện lên vẻ đùa cợt, lạnh lùng nói "Còn nữa, ai nói cho ngươi ta cần phải luyện chế một lần nữa."
"Ngươi nói vậy là sao?" Nhìn bộ dáng thần thần bí bí của Tiêu Viêm, nụ cười trên mặt Viêm Lợi dần thu lại, có chút bất an quát to.
Không trả lời lại câu hỏi của Viêm Lợi, trước ánh mắt chăm chú của mọi người trong quảng trường, Tiêu Viêm chậm rãi giơ tay phải lên, một cỗ hấp lực đột nhiên hướng tới không trung bạo dũng mà ra.
Theo lòng bàn tay của Tiêu Viêm hướng lên thì một đóa hoa màu trắng hỏa diễm .
Bởi vì màu sắc của hỏa diễm giống với tầng mây chung quanh cho nên nếu không cẩn thận quan sát thì sẽ không phát hiện được đó là một ngọn hỏa diễm màu trắng.Ngọn hỏa diễm màu trắng này là lúc trước khi dược đỉnh nổ tung, Tiêu Viêm đã nhanh chóng đem Tam văn thanh linh đan dùng cốt linh lãnh hỏa bao lấy, rồi đẩy lên không trung khiến cho đan dược tránh bị ảnh hưởng khi dược đỉnh nổ tung.Tại giây phút khẩn cấp có thể nghĩ ra được biện pháp biến nguy thành an như vậy, ngay cả Tiêu Viêm cũng cảm thấy bội phục chính bản thân mình. Điều đó rõ ràng làm cho cục diện của đại hội thay đổi.
"Đây là…" Ngạc nhiên nhìn ngọn hỏa diễm màu trắng kia, Pháp lão có thể nhận thấy được xung quanh ngọn hỏa diễm này ẩn chứa một loại hàn khí vô cùng băng lãnh, tuy nhiên bên trong ngọn hỏa diễm đó lại ẩn hiện một quả đan dược màu xanh.
"Ha, Ha, lúc này nói đến thắng bại còn hơi sớm a. Kỳ tích, vĩnh viễn đều xuất hiện ở thời khắc cuối cùng huống hồ tên đó là người luôn khiến người khác phải ngạc nhiên a." Nhìn ngọn hỏa diễm màu trắng, Hải Ba Đông trong lòng thở dài nhẹ nhõm, hắn chỉ biết muốn đánh bại tên tiểu yêu quái Tiêu Viêm kia, bằng vào thực lực của Viêm Lợi tựa hồ không thể.
"Hảo tiểu tử, ta quả nhiên là đã đánh giá thấp hắn. Chỉ có điều, vì cái gì mà mỗi lần hắn phải đem đến cho mọi người nhiều bất ngờ như vậy?" Gia lão vỗ tay, cười tán thưởng nói.
Pháp lão cũng gật gật đầu đồng ý, xem trận đấu của người này nếu không có một thần kinh cường hãn, chỉ sợ sẽ bị ngạc nhiên mà chết, Trong trận đấu này Tiêu Viêm đã làm cho nhiều người thấp thỏm bất an .
"Tiểu tử khủng bố này, trong thời khắc cuối cùng còn có thể nghĩ được biện pháp như vậy để bảo toàn đan dược, thật vô cùng ghê gớm a." Nạp Lan Kiệt vuốt râu cười cười nói, khen không dứt miệng.
Bộ ngực đầy đặn nhẹ nhàng phập phồng, Nạp Lan Yên Nhiên thở dài như chút được gánh nặng, hơi hơi gật đầu, chợt bàn tay trắng nõn nhanh chóng lau đi mồ hôi lạnh trên trán, không nghĩ tới kết cục trận đấu đã định nay lại có chuyển biến.
"Đây là cái gì vậy?" Sắc mặt âm trầm nhìn ngọn hỏa diễm trắng trên trời, cảm giác bất an trong lòng Viêm Lợi ngày càng gia tăng.
Trong quảng trường, trên bầu trời màu trắng hỏa diễm,sau khi được Tiêu Viêm hấp lực cũng bắt đầu nhanh chóng sa xuống. Theo đó, bề ngoài của ngọn hỏa diễm trắng nhanh chóng tiêu tán mà viên đan dược màu xanh ngày càng hiện rõ.
Khi đan dược cách bàn tay của Tiêu Viêm nửa thước, hỏa diễm hoàn toàn tiêu tán, viên đan dược màu xanh đã chuẩn xác lọt vào lòng bàn tay của Tiêu Viêm.Rút tay lại, Tiêu Viêm cúi đầu nhìn viên đan dược màu xanh vừa trải qua biến đổi bất ngờ đồng thời thuận lợi ra khỏi dược đỉnh, nhịn không được ngửa đầu hít một hơi khí lạnh.
Đan dược màu thanh sắc , giống như một hạt long nhãn, bao phủ phía ngoài là một Thanh một Tử một Bạch ba đạo giới văn xếp hàng có thứ tự ,nắm đan dược trong tay, Tiêu Viêm có thể nhận thấy trong đó ẩn chứa một năng lượng khổng lồ.
"Rốt cuộc cũng thành công a." Trên khuôn mặt tái nhợt hiện lên nụ cười vui mừng. Kể từ khi học luyện dược, đây là lần đầu tiên Tiêu Viêm hao tốn nhiều tinh thần và thể lực để luyện chế một loại đan dược đến vậy.
"Thành công sao? Là cái gì phẩm giai a?" Nhìn thấy nụ cười của Tiêu Viêm, mấy người tiểu công chúa bên cạnh nhịn không được mở miệng dò hỏi. Bởi vì hàn khí mà mùi hương của Tam văn thanh linh đan không tỏa ra ngoài, đó là bị hàn khí làm đông cứng lại. Vì vậy, đám người tiểu công chúa dù ở gần cũng không biết chính xác Tiêu Viêm là luyện đan dược gì. Đương nhiên cho dù không có mùi vị của đan hương tiêu tán ra, nhưng bọn họ có dùng đầu gối nghĩ cũng biết phẩm giai của Đan dược này không thấp.
Tiêu Viêm khẽ cười, ánh mắt khẽ lướt qua cách đó không xa vẻ mặt âm trầm hơn nữa còn có chút bất an của Viêm Lợi, tay cầm đan dược giơ lên cao, ánh mắt dừng lại trên đài cao mỉm cười nhìn Pháp Mã mấy người, khẽ quát."Tứ phẩm đan dược, Tam văn thanh linh đan."
"Ha, Ha,…"
Nhìn đan dược trên tay thanh niên phía dưới, Pháp lão rốt cuộc nhịn không được sự hưng phấn trong lòng, vui mừng cười to.
"Tam văn thanh linh đan."
Bên tai vang lên thanh âm tựa như sấm sét vang lên trong lòng Viêm Lợi, khuôn mặt đang đắc ý trong nháy mắt trở nên ảm đạm, ánh mắt nhìn chằm chằm vào viên đan dược trong tay Tiêu Viêm, chân tay mềm nhũn ngồi trên đất.
Tử tâm phá chướng đan tuy mạnh nhưng Viêm Lợi cũng rõ ràng Tam văn thanh linh đan tuyệt đối hơn rất nhiều.
Ngôi vị quán quân sắp tới tay, trong năm phút ngắn ngủn lại lần nữa để tuột mất.
Đó là kỳ tích!
Người thanh niên chưa tới hai mươi tuổi này đã sáng tạo ra kỳ tích.

Đấu Phá Thương Khung - Chương #318


Báo Lỗi Truyện
Chương 318/1641