Chương 308: Viêm Lợi


" Sách sách, nguyên lai là hắn", Nhìn đại hán trong phòng, Pháp Mã bỗng nhiên thấp giọng cười lạnh nói.
"Pháp lão nhận thức hắn?" . Nghe vậy , Tiêu Viêm nhẹ giọng dò hỏi
"Hắc hắc, nhận thức,hắn là phó hội trưởng luyện dược sư công hội của Xuất Vân đế quốc, tên hình như gọi là Viêm Lợi, năm đó cùng hắn gặp qua một lần, gia hỏa này tại Xuất Vân đế quốc có được danh vọng không nhỏ, mặc khác, gia hỏa này bởi vì chủ trương phi thường muốn đem luyện dược sư cùng độc sư kết hợp, cho nên rất được đám độc sư ở Xuất Vân đế quốc tín nhiệm, bởi vậy hắn là người có khả năng kế thừa chức hội trưởng Xuất Vân đế quốc tương lai." Pháp Mã nói.
"Chỉ là không nghĩ tới, gia hỏa này cũng dám đơn độc tới Gia Mã đế quốc, quả nhiên là tài cao lớn mật a. " Pháp Mã nhàn nhạt cười nói.
"Kế tiếp làm gì bây giờ?" Hải Ba Đông thuận miệng hỏi.
"Trước nhìn một chút". Thoáng trầm ngâm, Pháp Mã ra hiệu cho mấy người an tâm, chớ vội nóng nảy.
Nhẹ gật đầu, Tiêu Viêm không hề mở miệng, cúi đầu đem ánh mắt gắt gao chăm chú vào trên người đại hán bên trong phòng, lúc này trong lòng hắn , cũng lặng lẽ thở dài một hơi, hoàn hảo, người này cũng không phải là chỉ mới mười bảy tuổi, nhìn bộ dáng hắn , có lẽ là ba mươi bảy cũng không chừng, loại thiên phú này , mặc dù cũng có thể đủ tính là trên ưu tú, bất quá lúc này giá trị tiềm lực so với lúc trước tại trong lòng Tiêu Viêm , chợt giảm xuống vài lần.
Trong phòng, từ một từ một thiếu niên non nớt biến thành trung niên đại hán, một cỗ hơi thở hùng hồn, cũng theo trong cơ thể bành trướng tràn ra ngoài, luồng khí thế mạnh mẽ này mơ hồ ẩn chứa uy thế của đấu vương cường giả cấp bậc, xem ra cấp bậc của trung niên đại hán này , ít nhất cũng có thể ở khoảng chừng thất bát tinh đấu linh.
"Hô, biến trở về dung mạo vẫn là thoải mái hơn một chút, ít nhất là có thể phát huy được trăm phần trăm thực lực của chính mình." Cảm thụ được bên trong cơ thể lực lượng mênh mông lưu chuyển , trung niên đại hán hài lòng mỉm cười, thản nhiên nói.
Thủ chưởng sờ sờ khuôn mặt, trung niên đại hán làm như nhớ tới cái gì, bỗng nhiên bước nhanh đi tới bên cạnh giường, từ cái màn sau giường, tìm ra một đầu sợi hắc tuyến, sau đó nhẹ nhàng lay động.
Trên nóc phòng, nhìn thấy trung niên đại hán lay động sợi hắc tuyến , Tiêu Viêm sắc mặt khẽ biến, đột nhiên di động tầm mắt, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào chỗ hai cái chuông mà lúc trước bị Gia lão chấn thành bụi phấn. Nơi đó,sợi hắc tuyến đột nhiên hơi giật giật, tiếng chuông không chỉ không vang lên, hơn nữa sợi hắc tuyến còn trực tiếp bị giật xuống.
"Nguy rồi". Trong lòng thì thào như vậy.Bên trong phòng đang an tĩnh trong nháy mắt, một tiếng quát chói tai đột nhiên vang lên: "Ai ở phía trên? "
"Động thủ". Nghe được tiếng quát, Gia lão cười lạnh một tiếng, bàn tay vung lên, thân thể chợt biến mất. Một màn tốc độ kinh khủng như vậy, làm cho Tiêu Viễm nhãn đồng hơi co lại.
Kế sau là Gia lão, Hải Ba Đông hai người thân thể cũng trong nháy mắt hóa thành một trận thanh phong, biến mất tại trên nóc nhà.
Bên trong căn phòng, trung niên đại hán nhìn phía cuối sợi hắc tuyến trống không, đầu tiên là sửng sốt, sau đó quát lên, tại lúc đồng thời quát lên chói tai, hắn bàn chân mãnh liệt đạp trên mặt đất, thân thể hóa thành một trận cuồng phong, hướng cửa sổ vọt đi.
Khi còn cách cửa sổ vài thước, trung niên đại hán sắc mặt bỗng nhiên biến đổi, thân hình đang lao tới trước chợt dừng lại, hung hăng vỗ phách vào cột trụ phòng, mượn phản lực đẩy ngược, thân thể hắn trong nháy mắt lướt ngang vài thước.
"Thịch!" Cửa sổ ở giờ phút này, ầm ầm bạo liệt, ẩn chứa hơi thở bá đạo, kình khí từ cửa sổ bắn mạnh vào, sau đó nện thật mạnh lên phòng trụ, nhất thời, từng đạo vết nứt giống như mạng nhện bình thường , lan tràn trên cây cột.
"Ai?" Nhìn cây cột hiện đầy vết nứt, đại hán nhãn đồng hơi co lại , quát lên.
Không hề để ý đến tiếng quát của hắn, bóng dáng ở ngoài cửa sổ chợt hiện, tay áo phất lên, kình khí cuồng mãnh xen lẫn âm thanh bạo liệt, tựa như sấm rền cuốn sạch căn phòng, lúc này dưới tiếng sấm rền , các đồ vật làm bằng thủy tinh đều ầm ầm vỡ vụn.
Sắc mặt âm trầm nhìn bóng người mơ hồ bất ngờ tập kích, đại hán tay phải hơi dựng thẳng, hỏa diễm màu vàng sẫm, từ trong lòng bàn tay bốc ra, tay phải hơi nghiêng , tay giống hình lưỡi đao, hung hăng hướng bóng người vừa đến chém xuống.
"Hừ!" Nhìn thấy đại hán không biết tự lượng sức mình cư nhiên muốn ngạnh kháng, bóng người không khỏi cười lạnh một tiếng châm chọc, bàn tay như ưng trảo co lại đột nhiên lộ ra, trong không khí , từng vòng kình khí rung động cực kỳ bá đạo trong khoảng phụ cận bàn tay khuếch tán ra, âm bạo như tiếng sấm vang,chấn vào hai tai đại hán.
Ưng trảo cùng thủ đao của đai hán trong nháy mắt tiếp xúc, sau đó trong nháy mắt lại tách ra, đúng lúc tách ra, đại hán sắc mặt đột nhiên nảy lên một tia đỏ bừng, một khẩu máu tươi không nhịn được phun ra, bàn chân chà xát trên mặt đất, để lại từng đạo vết rãnh thật sâu.
"Pháp Mã, ta biết là các ngươi ! Viêm Lợi ta đã dám đến Gia Mã đế quốc các ngươi , cũng sẽ không sợ các ngươi giết ta, bất quá sau khi giết ta, luyện dược sư công hội các ngươi cũng sẽ không xong đâu!" Lau vết máu ở khóe miệng, đại hán nhìn bóng người vừa lại muốn mạnh mẽ tấn công mình lần nữa, sắc mặt không khỏi dữ tợn quát.
Đại hán quát lên chói tai, làm cho thế công của bóng người chợt dừng lại, bất quá ngay sau đó , sát khí âm lãnh bốc lên vọt ra, lúc này ưng trảo lao tới, rõ ràng là muốn lấy mạng đại hán.
"Gia lão đầu, chờ đã!" Ngay vừa lúc bóng người muốn giải quyết,tiếng quát âm trầm của Pháp Mã bất thình lình vang lên.
Nghe vậy , bóng người sửng sốt, chợt bất đắc dĩ lui lại, thân hình chớp động, lúc này đã xuất hiện tại bên cạnh chiếc bàn,đôi mắt âm lãnh liếc mắt nhìn Viêm Lợi đang co quắp tê liệt ngồi dưới đất.
"Hảo tàn nhẫn". Trên nóc nhà , Tiêu Viêm kinh ngạc nhìn Gia lão ra tay không chút nào lưu tình, nếu tên Viêm Lợi này không có phản ứng lúc nãy, sợ rằng khi mới vừa giao thủ, đã có một vị đấu linh sắp tiến vào đấu vương cấp bậc,phải chết non ở đây.
"Pháp Mã , quả nhiên là các ngươi!" Ói ra một ngụm máu tươi xen lẫn nước bọt, Viêm Lợi âm độc nói.
Trong căn phòng , gió nhẹ thoảng qua, chợt bóng dáng Hải Ba Đông cùng Pháp Mã liền xuất hiện bên trong căn phòng, ánh mắt băng hàn nhìn Viêm Lợi.
"Pháp lão đầu, trực tiếp giết hắn đi không phải tốt hơn sao?" Gia lão cau mày. Đừng xem lão một thân ma bào, tươi cười ôn hòa,nhưng một khi xuất thủ, lại không có chút nào quản chính mình cùng đối phương thân phận hay cấp bậc chênh lệch, vừa ra tay , đó là trực tiếp tính lấy tính mạng đối phương.
Pháp Mã lắc lắc đầu, nếu như theo lời Viêm Lợi nói, làm phó hội trưởng của Xuất Vân đế quốc luyện dược sư công hội, hắn dám một mình mạnh mẽ đến đế đô của Gia Mã đế quốc, vậy là đã sớm chuẩn bị tâm lý bị vạch trần, cho nên, hắn khó có khả năng sẽ không có chuẩn bị, nếu thật sự ở chỗ này giải quyết hắn, sợ rằng sẽ rơi vào trong bẫy.
"Hắc hắc, vẫn là Pháp Mã hội trưởng nhìn xa trông rộng, chỉ cần các ngươi động thủ giết ta, ngày mai, Gia Mã đế quốc luyện dược sư công hội vì thao túng giải quán quân đại hội, tin tức tùy ý sát hại người tham gia thi đấu , nhanh chóng sẽ khuếch tán ra các đế quốc xung quanh, đến lúc đó , ta xem công hội này của ngươi,còn có thể duy tri bao lâu?". Đứng dậy có chút lắc lư lung lay, Viêm Lợi cười lạnh nói: "Lời này của ta, ngươi tin cũng tốt , không tin cũng được, nếu là ngươi nguyện ý cầm danh dự luyện dược su công hội làm tiền đặt cược, vậy ngươi cứ thử xem sao. "
"Viêm Lợi ngươi ngụy trang thân phận tham gia đại hội luyện dược sư công hội tại Gia Mã đế quốc ta, là đã làm trái điều kiện tham gia thi đấu của đại hội, dựa theo quy định, công hội chúng ta có quyền xử trí ngươi." Pháp Mã thản nhiên nói.
" Ngụy trang? Ha ha, ngươi nói ngụy trang thì là ngụy trang sao?" Viêm Lợi bỗng nhiên ngửa đầu cười lớn một trận, bàn tay vừa lật, ba quả đan dược màu đỏ nhạt xuất hiện tại đầu ngón tay, thâm hoàng sắc hỏa diễm bốc lên, trong giây lát đem đan dược đốt thành hư vô.
"Pháp Mã, lấy kiến thức của ngươi, chắc hẳn cũng nghe nói qua cái tên Phục Dung đan chứ . Không sai! Ta biến thành được bộ dáng thiếu niên,đúng là do nó." Viêm Lợi đắc ý cười nói: "Đan dược màu đỏ nhạt này, là công hội chúng ta đặc biệt luyện chế , có thể để cho ta tại trong vòng mười phần chung, biến trở về dung mạo trước kia, mười phần chung sau, đem dung mạo lần nữa hồi phục lại bộ dáng thiếu niên, hiện tại còn sót lại ba quả , đã bị ta phá hủy, ngươi cho rằng , lấy bộ dáng thiếu niên như vậy, đến lúc đó, ai sẽ tin ta là Xuất Vân đế quốc phó hội trưởng luyện dược sư công hội? Mọi người cũng chỉ biết là, Pháp Mã sợ hãi ta,sợ hãi một người của Xuất Vân đế quốc đạt được giải quán quân sẽ khiến cho công hội các ngươi mất thể diện,đã âm thầm hạ sát thủ!"
Pháp Mã sắc mặt âm trầm, trong nhãn đồng đục ngầu , hàn quang liên tục lóe lên. Nguồn: http://truyenyy.com
Cười lạnh nhìn sắc mặt âm tình bất định của Pháp Mã, Viêm Lợi trong lòng cũng một trận bất an , đối phương là ba gã đấu hoàng cấp bậc cường giả, loại đội ngũ này, nếu như muốn đánh chết hắn, cơ hồ là dễ như trở bàn tay, mặc dù đích xác cũng như lời vừa rồi hắn nói, chỉ cần hắn chết đi, người của bọn họ sẽ bắt đầu chế ra đại lượng lời đồn, đạt được mục đích đánh sập Gia Mã đế quốc luyện dược sư công hội. Có người nào mà không sợ chết, hắn Viêm Lợi cũng không phải cái gì phần tử nhiệt huyết, nếu không phải là vị trí hội trưởng của Xuât Vân đế quốc luyện dược sư công hội sắp tới sẽ bầu mới, hơn nữa còn có mấy đối thủ có cường lực cạnh tranh, hắn cũng không đáng mạo hiểm lớn như vậy, làm loại chuyện cửu tử nhất sanh này để tăng lên danh vọng chính mình tại giới luyện dược sư trong nước.
"Chỉ cần lần này có thể thành công trở về, vị trí hội trưởng công hội, chắc chắn phải thuộc vè ta, không có nỗ lực, lấy đâu hồi báo, càng huống chi, Pháp Mã thực lực mặc dù mạnh mẽ, nhưng lại quan tâm quá mức đến công hội, bởi vậy chắc hẳn sẽ không gặp phải nguy hiểm quá mức." Trước lúc đến đây, hắn đã phân tích rất chi tiết về tính tình của Pháp Mã, nhưng phân tích là phân tích, vạn nhất xuất hiện một điểm biến cố gì, vậy thì hắn, chỉ có thể coi như xong đời.
"Hô" Tại bầu không khí áp chế trong phòng, Pháp Mã sắc mặt âm tình bất định đột nhiên thở ra một hơi: "Hảo, hiện tại không giết ngươi, bất quá bằng ngươi muốn lấy được quán quân đại hội, sợ rằng còn không dễ dàng như vậy!"
"Hắc hắc, cái này không cần ngươi quan tâm, lần đại hội này, ngoại trừ thanh niên gọi là Nham Kiêu ra,những tên còn lại,vẫn chưa có cái gì gọi là có chỗ thần kỳ.Nhưng nếu ngay cả bọn tiểu bối này mà tranh không lại, ta còn như thế nào đi tranh đoạt chức vị hội trưởng công hội đây chứ? ". Trong lòng lặng lẽ thở phào một hơi, Viêm Lợi cười lạnh nói.
"Vậy thì chờ xem". Pháp Mã khóe miệng khễ nhếch, thanh âm lạnh như băng không có chút độ ấm : "Mặt khác , hy vọng ngươi cuối cùng có thể thuận lợi trở lại Xuất Vân đế quốc tranh đoạt vị trí hội trưởng. "
"Đi." Tay áo bào nhẹ phất, Pháp Mã quát khẽ một tiếng, thân thể tại trước vẻ mặt khó coi của Viêm Lợi , hóa thành bóng đen lướt ra khỏi căn phòng, sau đó, Hải Ba Đông cùng Gia lão , đành phải bất đắc dĩ đuổi theo.
"Mẹ nó, lão già này, cũng dám uy hiếp ta,chỉ cần ta lấy được chức quán quân, được bao người chú ý để mắt đến, ta cũng không tin, đến lúc đó ngươi dám ra tay với ta". Cắn răng, Viêm Lợi gằn giọng, bưng chén trà húp một ngụm, thực sự hiện giờ, cánh tay của hắn có chút run rẫy khó có thể che dấu, tựa hồ là vì sợ hãi một lý do nào đó.
Nếu như lấy không được quán quân,bị ba gã đấu hoàng cường giả đuổi giết, thì hắn sẽ lên trời không được , xuống đất không xong.

Đấu Phá Thương Khung - Chương #308


Báo Lỗi Truyện
Chương 308/1641