Chương 29: Trọng yếu đích nhật tử


Ba tháng thời gian, trong chớp mắt đã vội vàng đi qua hơn một nửa, mà khoảng cách đến nghi thức thành thân của Tiêu Viêm, cũng chỉ còn gần một tháng .
Bên trong căn phòng nhỏ sạch sẽ, hai mắt Tiêu Viêm lặng lẽ nhìn thủy dịch màu xanh trong mộc bồn, đây đã là số trúc cơ linh dịch cuối cùng, đấu khí càng đến giai đoạn sau, càng khó có thể tu luyện, từ lần trước lúc đột phá đoạn thứ bảy, đấu khí trong cơ thể Tiêu Viêm đã yên lặng gần hai tháng, trong hai tháng này mặc kệ hắn tu luyện như thế nào, cái cảm giác đột phá, thủy chung không có xuất hiện.
Giương mắt ngốc trệ nhìn mộc bồn được nửa ngày, Tiêu Viêm lúc này mới bất đắc dĩ lắc lắc đầu, tự nhủ nói : "Không biết dùng đến giọt trúc cơ linh dịch cuối cùng này, có thể đột phá lên đoạn đấu khí thứ tám không?"
Thân thể chậm rãi đứng dậy, có chút hơi ê ẩm, Tiêu Viêm bất ngờ không tu luyện đấu khí, ngược lại từ trong tủ lấy ra một bộ quần áo màu đen hợp với thân mình .
Trước lúc cử hành nghi thức thành nhân một tháng, tất cả mọi người, đều cần tham gia một cuộc kiểm tra, tác dụng cuộc kiểm tra, tự nhiên là loại trừ ra người có đấu khí không hợp cách, tộc nhân có trên bảy đoạn đấu khí, sau khi hoàn thành xong nghi thức thành nhân, có thể đạt được tư cách tiến vào đấu khí các tìm kiếm công pháp, mà tộc nhân có dưới bảy đoạn, lại không có quyền lợi này, nghi thức thành nhân qua đi, sẽ bị phân về các sản nghiệp của gia tộc, ngày sau trừ phi biểu hiện kiệt xuất hoặc tốc độ tu luyện vượt qua các tộc nhân ưu tú khác, nếu không rất khó trở lại thành nội bộ gia tộc.
Vừa mới thay được quần áo,ngoài cửa liền truyền đến tiếng đập cửa nhẹ nhàng.
"Tiêu viêm ca ca, ta vào được không?"
Nghe thanh âm thanh thúy của cô gái, Tiêu Viêm khẽ cau mày, với lấy quần áo, hai tay đẩy lên mộc bồn, dấu vào một góc bí mật, lúc này mới ung dung đi đến gần cửa phòng, đẩy một cánh cửa mở ra.
Cửa phòng mở ra, ánh mặt trời ấm áp nhất thời lan tỏa mà tiến vào, chiếu lên trên thân một thiếu niên mặc hắc sam, nhìn qua hết sức đặc biệt.
Ngoài cửa phòng, thiếu nữ mảnh khảnh duyên dáng, chiếc áo màu xanh nhạt nhẹ nhàng phụ trợ hoàn hảo cho thân thể mềm mại kia, quần áo che dấu tiểu hung bộ (phần ngực), tuy nhiên có chút sanh sơ, nhưng lại kiêu ngạo như thích biểu hiện sức hấp dẫn tuổi thanh xuân, một cái thắt lưng màu tím bó sát chiếc eo yêu kiều lại, gió nhẹ phất qua, thắt lưng tung bay ...
Nhìn thiếu nữ xinh đẹp ngoài cửa này, Tiêu Viêm sửng sốt được một lúc, sau đó mới chậm rãi khôi phục tinh thần lại, trên dưới dò xét Huân Nhi một chút, lấy làm kì lạ nói : "Mới sáng sớm, ta còn tưởng làm sao nữ thần giáng thế, nhìn kỹ lại, thì ra là Huân Nhi nhà ta a. "
Nghe những lời tán dương của Tiêu Viêm này mang vài phần vui vẻ, Huân Nhi chớp chớp đôi mắt to, miễn cưỡng mím miệng mỉm cười, nhưng cặp mày liễu lặng lẽ vẽ thành hình bán nguyệt xinh đẹp, cũng nói lên vui sướng trong lòng thiếu nữ.
Làn thu thủy mang theo vài phần hân hỉ, Huân Nhi cũng ngẩng đầu, đánh giá thiếu niên đang mở cửa đi ra.
Mất một năm khổ tu, làm cho Tiêu Viêm bớt vài phần ngây thở, khuôn mặt thanh tú, xuất ra vài phần phong thái kì diệu, thân thể huấn luyện trong thời gian dài, cũng khiến cho bản thân Tiêu Viêm rắn chắc kiện tráng, một bộ hắc sam mặc trên người, cả người nhìn qua, cũng tính là một thiếu niên tuấn tú.
Đi ra khỏi phòng, xoay tay lại đóng cửa phòng, nhìn ánh mắt chăm chăm đang nhìn mình của Huân Nhi, Tiêu Viêm có chút ngạc nhiên dò xét chính mình một chút, nghi hoặc hỏi: "Không có gì không đúng chứ ?"
Khuôn mặt nhỏ nhắn yêu kiều có chút đỏ lên, Huân Nhi dời ánh mắt về một bên, hé miệng mỉm cười nói: "Đi thôi, Tiêu Viêm ca ca, ngày hôm nay chính là ngày tham gia kiểm tra, người đã chuẩn bị tốt chưa ?"
Đôi mắt híp lại, Tiêu Viêm nhún vai, khóe miệng hé ra một chút kiệt ngạo như ẩn như hiện, bàn tay chậm rãi sửa lại các nếp nhăn (quần áo), cười nhẹ nói : "Cái tên phế vật, bắt đầu từ hôm nay, đem nó trả lại những người đã đặt nó cho ta đi!"
Nhìn thấy Tiêu Viêm tin tưởng mười phần, Huân Nhi nghiêng đầu, khẽ cười nói: "Ta tin tưởng Tiêu Viêm ca ca !"
"Ngươi đương nhiên tin tưởng, chỉ sợ rằng ngươi sớm đã nhìn thấu thực lực của ta." Tiêu Viêm liếc mắt nhìn nàng, nhếch miệng bắt đắc dĩ nói .
Nhìn Tiêu Viêm tựa hồ có chút buồn bực, Huân Nhi quay người, khẽ gật gật đầu, bàn tay đáng yêu nắm nhẹ , cười nói : "Từ ba đoạn lên bảy đoạn đấu khí, dùng không đến một năm thời gian, thiên phú tu luyện của Tiêu Viêm ca ca, cho dù là Huân Nhi, cũng không mong đuổi kịp a ... "
" Đi thôi, ny tử!"
Tiêu Viêm sờ sờ cái mũi, bàn tay thân mật vỗ nhẹ lên đầu Huân nhi, sau đó vung tay lên, hướng phía sau huấn luyện trường của gia tộc bước nhanh tới . Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Nhìn thiếu niên hoàn toàn bất đồng với bóng dáng cô tịch ảm đạm trước kia, Huân Nhi vui mừng cười, thấp giọng nỉ non nói : "Tiêu Viêm ca ca, Huân Nhi đã sớm nói qua, ngươi sẽ tìm lại được tôn nghiêm cùng vinh diệu của chính mình a ... "
….
Huấn luyện trường làm bằng đá xanh thật lớn, trong đó tập trung khoảng hơn một trăm thiếu niên thiếu nữ, trận trận ồn ào âm thanh, phóng lên cao
Giữa huấn luyện trường, dựng một tấm bia đá đen dùng để trắc nghiệm rất lớn, loại bia đá trắc nghiệm này, cũng chỉ có một ít gia tộc có thực lực mới có tư cách trang bị, giá trị xa xỉ,bên cạnh bia đá đen, như cũ vẫn là vị trắc thí viên lạnh lùng của một năm trước đây .
Trên đài cao bên trái huấn luyện trường, đang ngồi là một ít nhân sĩ nội bộ trong gia tộc, tại chính giữa, là tộc trưởng Tiêu Chiến cùng ba vị trưởng lão.
Bên trong quảng trường, là các thiếu niên thiếu nữ đang sớm chờ được kiểm tra, đang bồn chồn đứng thẳng, một ít người ưu tú biểu hiện bình thường, trên mặt vẫn chưa có nhiều ít khẩn trương gì, một ít người thiên phú bình thường hoặc quá thấp, lại là vẻ mặt bàng hoàng cùng rối loạn.
Tiêu Chiến điềm tĩnh nghiêm mặt nhìn sắc mặt khác nhau của tộc nhân dưới trường, trong lòng nhẹ nhàng hít một hơi, Viêm nhi, ngươi có thể vượt qua một ải này không ?
"Tộc trưởng, thời gian sớm sắp đến, Tiêu Viêm sao còn chưa tới ?" Bên cạnh Tiêu Chiến, hai trưởng lão nhíu mày hỏi.
Tiêu Chiến khinh miệt liếc mắt hắn, nhàn nhạt nói : "Thời gian còn chưa tới, vội cái gì? Hai vị trưởng lão ngay cả một điểm định lực này cũng không có?"
Bị Tiêu Chiến làm cho á khẩu, hai trưởng lão sắc mặt thoáng có chút khó coi, hừ lạnh âm trầm nói: "Cho dù ngươi mua đấu giá cho hắn trúc cơ linh dịch, vậy cũng không có thể làm cho hắn trong một năm thăng lên bảy đoạn đấu khí! Ngươi đừng mong chờ có kì tích gì xảy ra."
Nghe vậy Tiêu Chiến khuôn mặt giận dữ, hắn hiện tại cũng đang phiền não, tên gia hỏa này tựa hồ rất thích nói xấu người khác,đúng lúc hắn định quát mắng lại, giữa sân thoáng chốc náo loạn lên.
Xoay chuyển ánh mắt, phía trên đường nhỏ xa xa quảng trường, hai cái bóng chậm rãi đi đến, thong dong bước đi, tựa hồ không vì hôm này là một ngày trọng yếu mà phải gấp gáp.
Híp lại ánh mắt nhìn nụ cười nhàn nhạt trên khuôn mặt thiếu niên mặc hắc sam phía xa xa, Tiêu Chiến chẳng biết vì sao, thở nhẹ ra một hơi ...

Đấu Phá Thương Khung - Chương #29


Chương 29/1641