Chương 248: Nạp Lan Yên Nhiên


Ánh mắt nhìn chằm chằm vào nguyệt bào nữ tử đứng ở đại môn , Khuôn mặt Tiêu Viêm bị che phủ bởi hắc bào , từ mỉm cười biến thành âm trầm , tuy nói khoảng cách đã ba năm , tất cả đều biến hóa rất lớn , bất quá hắn vẫn có thể mơ hồ nhìn ra bóng giáng cô gái xông vào Tiêu gia năm đó ….Nạp lan Yên Nhiên !
Bàn tay nắm chặt , Móng tay bấm vào lòng bàn tay truyền ra từng đợt co rút . Ánh mắt cũng không chớp mắt nhìn chằm chằm vào nguyệt bào nữ tử , trong lòng Tiêu Viêm bỗng nhiên trào ra một cỗ phẫn nộ , Ba năm , Nàng có lẽ ở Vân lam tông rất sung sướng ? Chính mình thì sao ? Bao nhiêu lần đã vượt qua làn đao tử vong , nàng có lẽ không biết , mỗi lần khổ tu , đều là vì nàng , cho nên mới cắn răng vượt qua tất cả .
Thân thể nhỏ yếu sau một lúc run rẩy , Một cỗ hơi thở hung hãn bỗng nhiên từ cơ thể Tiêu Viêm tràn ra .
" Tiêu Viêm ?" Hải Ba Đong đi phía sau cảm nhận được Tiêu viêm không khống chế được bạo phát ra hơi thở , không khỏi sửng sốt , chợt phía sau thấp giọng quát .
Thanh âm của Hải ba đông có chút Đấu khí băng giá , truyền vào trong tai của Tiêu Viêm , làm cho cỗ không hiểu cảm xúc nóng nảy trong lòng phục hồi lại tinh thần, Hít sâu một chút không khí lạnh lẽo , đôi mắt chậm rãi nhắm lại , trong lòng thấp giọng lẩm bẩm nói :" Không nghĩ tới a…"
Đích xác là không nghĩ tới , trong vòng ba năm , nữ nhân xinh đẹp trước mặt cơ hồ là làm cho Tiêu Viêm kiên cường cô độc tu hành , hiện giờ bỗng nhiên gặp lại , cỗ cảm xúc kia cơ hồ làm cho hắn khó khống chế được sự xúc động .
" Đích xác không nghĩ tới…"
Dược lão cười trấn an một tiếng , cũng là chậm rãi vang lên trong lòng Tiêu Viêm , Vẫn làm bạn tu luyện với Tiêu viêm. Tự nhiên rõ ràng rằng , Trong lòng Tiêu Viêm có vết thương khắc sâu , Tuy vết thương này là Nàng đánh trúng tôn nghiêm của Tiêu Viêm lưu lại , bất quá , nói như thế nào , địa vị nữ nhân này cũng chỉ có thể so sánh với Huân nhi , đương nhiên …Đây là hai phương diện tình cảm bất đồng .
Một nữ nhân có thể khiến cho Nam nhân lúc nào cũng nhớ đến nàng , theo một cái phương diện mà nói , Mặc kệ dụng ý như thế nào , nàng tựa hồ đã thành công .
Bàn tay luồn vào hắc bào , dùng sức chà xát khuôn mặt , mãi đến khi khuôn mặt thanh tú đỏ bừng , Tiêu Viêm mới đình chỉ , hít sâu vài hơi. Tốt cục mới mới điều chỉnh được tâm trạng . Ánh mắt hiện lên chút lãnh ý , đảo qua Nạp Lan Yên Nhiên cũng với bên cạnh lão nhân đã làm cho Tiêu Viêm ấn thượng sâu đậm . trong lòng thấp giọng hỏi :" Sư phụ ,Người có thể tra xét được thực lực của nàng không ?"
Nghe vậy . Dược lão trầm mặc một chút , một lát sau trả lời :" Không được…"
Nghe được lời này . trong lòng Tiêu Viêm chợt trầm xuống , kinh ngạc thất thanh nói :" Không thê? Làm sao có thể ? Lấy thực lực của Sư phụ lại không dò xét được thực lực của Nàng ? Chẳng lẽ nàg là Đấu hoàng cường giả ? "
" Vớ vẩn?" Nhìn thấy Tiêu Viêm thất thố , Dược lão dở khóc dở cười , nói tiếp :" Cũng không phải là ta không dò xét ra thực lực của Nàng , Ta cảm giác được ở trên người của Nàng có một tầng năng lượng ngăn cách linh hồn năng lượng của Ta dò xét ."
" Theo kinh nghiệm của ta , Nàng chắc là mang trên người một loại đạo cụ chống dò xét , cho nên ngươi cũng không cần phải lo lắng , ít hôm nữa cùng nàng giao thủ , thực lực chân chánh tự nhiên là có thể thấy được ." Dược lão an ủi cười nói .
" Phù …" Nghe vậy , Tiêu Viêm mới thở dài nhẹ nhõm một hơi , chậm rãi đem cảm xúc trong lòng nén lại , nhìn qua Hải Ba Đông bên cạnh thấp giọng nói :" Không có việc gì "
" Ngươi làm sao thế ?" Hải Ba Đông có chút kinh ngạc nhìn chằm chằm vào thiếu niên khoác hắc bào , trong thời gian quen biết này , lão vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy Tiêu Viêm thất thố như vậy , Ngay cả khí tức cũng không thể kiềm chế được .
" Không có gì ." Hàm hồ lắc lắc đầu , Tiêu Viêm tháng ngẩng đầu , phát hiện trong đại sảnh , bởi vì chính mình không kiềm chế được hơi thở , nên làm cho những đạo ánh mắt kinh ngạc phóng lại phía hắn .
Trong các ánh mắt , Tiêu Viêm cảm nhận được một đạo ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng có chứa một chút kinh ngạc . Cùng lúc ánh mắt của Hắc bào thiếu niên cũng nhìn đối diện với ánh mắt của nguyệt bào nữ nhân .
Gắt gao nhìn chằm chằm vào khuôn mặt xinh đẹp động lòng người , từ đó có thể mơ hồ thấy hình giáng cô gái , chậm rãi thở ra một hơi , nắm tay Tiêu Viêm khẽ vuốt lên ngực , áp chế lửa giạn trong lòng , hướng Hải Ba Đông bên cạnh nhẹ giọng nói :" Đi thôi ."
Nhìn thấy Tiêu viêm có hành động quái lạ ,Hải Ba Đông ngẩn người , một lát sau , ánh mắt quét qua nguyệt bào nữ tử đang đứng giữa đại môn ,khẽ nhíu mày trong lòng mơ hồ hiểu được điểm gì đó .
Bất đắc dĩ lắc đầu , Hải Ba Đông nha chóng bước theo Tiêu Viêm , hướng phía ngoài đại môn đi ra .
Nhìn hai người đều mặc hắc bào có chút thần bí , Nạp Lan Yên Nhiên có chút hứng thú khẽ chớp đôi lông my thon dài , ánh mắt dừng ở trên người Tiêu Viêm một hồi , không biết vì sao , vị hắc bào nhân này luôn cấp cho nàng một cảm giác khó hiểu , đương nhiên loại cảm giác này không có khả năng là tình cảm nam nữ mà chính là loại cảm giác đối địch .
Bàn tay trắng nõn khẽ vân vê cái trán , Nạp Lan Yên nhiên đem chút ý nghĩ quái lạ hoang đường này xóa khỏi đầu , nghiêng đầu nhìn Linh Lâm nhẹ giọng cười nói :" Chắc hai vị này là tối hôm qua muội đã đắc tội sao?"
Linh Lâm xấu hổ gật gật đầu , khóe mắt thoáng chút khiếp đảm nhìn thân hình Hắc bào thiếu niên , Nàng biết , xem thân phận của hắn , cường giả như hắn thì người thường không có gì đặc biệt , nếu thật sự chọc gịân người ta , bị trực tiếp giết , tựa hồ cũng không có vấn đề gì xảy ra .
Nhìn Linh Lâm gật đầu , Nạp Lan yên Nhiên quay đầu về phía Cát Diệp thấp giọng hỏi :" Cát thúc , thực lực hai người này , Người có nhìn thấu không ?"
" Tiểu thư , người cũng quá xem trọng lão già này rồi ?" Nghe vậy , Cát Diệp cười khổ lắc đầu , ánh mắt giống như một con ưng đang chằm chằm nhìn vào thân ảnh hai người đang đi , thở dài nói :" hai người này , Ta cũng không nhìn ra thực lực của ai cả , xem ra thực lực của bọn họ đã vượt xa ta ."
Nghe được lời này của Cát Diệp , khuôn mặt của Nạp Lan Yên Nhiên thoáng xẹt qua một tia kinh ngạc , ba năm thời gian , Cát Diệp từ thất tinh Đại đấu sư thuận lợi đột phá tới Nhị tinh Đấu linh , tuy trong đó có đan dược của Cổ Hà phụ trợ . Bât quá lão hiện tại cũng đã ở trong hàng ngũ cường giả , có thể được lão đánh giá như vậy thì ít nhất cũng là ngũ tinh hoặc thất tinh Đấu linh đi !"
"
Sư phụ nói quả nhiên không sai , cường giả che dấu ở Gia mã đế quốc , số lượng quả thật không ít a ."
Trong lòng khẽ thở dài một tiếng , mặc dù muốn kết bạn với bậc cường giả này , bất quá nhìn trang phục hai người Tiêu Viêm, Nạp Lan yên Nhiên sáng suốt bỏ ngay ý niệm này trong đầu , Hai người này ăn mặc như vậy , rõ ràng là không muốn tiết lộ thân phận , một khi đã như vậy , Nạp Lan Yên Nhiên cũng không chủ đông làm mất mặt . Mặc kệ như thế nào , thân phận bọn hắn còn chưa có thể làm cho nàng xuống nước .
" Yên Nhiên sư muội , ha ha . Thật sự có lỗi , hai ngày nay gia tộc quá nhiều việc , thiếu chút nữa chậm trễ khách quý ." Ở phía ngoài đại môn bông nhien vang lên một đạo tiếng cười . Ngay sau đó là một vị thanh niên có chút anh tuấn , tươi cười đầy mặt tiến vào , vô cùng thân thiết đối với Nạp Lan Yên Nhiên cười nói .
Nhìn anh tuấn thanh nên bước vào cửa , cước bộ Tiêu Viêm hơi dừng lại một chút , trong lòng dâng lên một chút cảm giác cổ quái , bởi vì hắn phát hiện , thanh niên này rõ ràng chính là ba năm trước cùng đi với Nạp Lan Yên Nhiên đến Tiêu gia , và đã làm cho nữ nhân của Tiêu gia ái mộ không thôi .
" A , không khí hôm nay thật là tốt a , ba người lại gặp nhau ." Tiêu Viêm lắc lắc đầu , trong lòng cười lạnh nói . Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
"
Mặc Lê sư huynh khách khí ."Khuôn mặt hiện lên chút ý cười miễn cưỡng , Nạp Lan Yên Nhiên hướng về phía thanh niên đang tươi cười đầy mặt , vẫn không vì thanh niên mà có chút nhu hòa .
Nhìn thấy Nạp Lan Yên Nhiên miễn cưỡng tươi cười , Thanh niên được xưng là Mặc Lê thoáng hiện lên chút thất vọng , vài năm ở chung nữ tử này được hắn xem là nữ thần trong lòng , tựa hồ vẫn như cũ không có chút tư tâm với hắn , thật sự là làm cho trong lòng hắn chó chút nản .
Trong mắt thất vọng nhanh chóng ẩn dấu đi , Mặc Lê cười nói :" Nạp Lan sư muội , đi cùng ta đến Mặc gia chứ , dù sao cũng tiện đường ."
Nghe vậy , Nạp Lan yên Nhiên thoáng có chút chần chờ , sau đó chợt mỉm cười gật đầu .
Nhìn thấy Nạp Lan Yên Nhiên gật đầu , trong lòng Mặc lê có chút mừng thầm , mặc kệ như thế nào, vài năm ở chung vẫn có chút thành quả , nếu hiện tại đổi lại người khác , chỉ sợ là Nạp Lan Yên Nhiên lập tức cự tuyệt , cho nên hắn tin tưởng bằng vào dung mạo gia thế cùng với thiên phú tu luyện , chỉ cần có thể kiên trì tiếp thì vị Vân lam tông Tông chủ tương lai này sẽ nằm trong lòng bàn tay của hắn .
" Chỉ cần nàng sau này trở thành nữ nhân của Ta , thì Gia mã đế quốc còn ai dám vượt lên ta ?" Trong lòng nổi lên dã tâm to lớn , ánh mắt của Mặc lê đột nhiên nhìn thấy thân ảnh hai người Tiêu viêm đang chậm rãi đi tới , hồi tưởng lại vị thúc thúc trong gia tộc hồi báo , Hắn vội vàng tiến lên vài bước , vẻ mặt tươi cười nghênh đón.
Nhìn thấy hành động của Mặc Lê , Nạp Lan yên nhiên có chút hứng thú đưa mắt nhìn qua , nàng đối với hai vị hắc bào nhân này đồng dạng có chút hứng thú .
" Ha ha , Nhị vị tiên sinh, tại hạ là Mặc gia Mặc Lê, nghe nói hôm qua xá muội không cẩn thận đắc tội với hai vị tiên sinh , Gia phụ liền bắt tại hạ đến tạ lỗi với nhị vị ." Khuôn mặt Mặc Lê tươi cười , nhìn qua có chút chân thành nói :" Nếu như nhị vị không ngại , hôm nay Mặc gia có việc mừng , không biết có được sự nể mặt của nhị vị , đến tham dự một lát ?"
Không thể không nói , Lời nói của Mặc Lê vẫn rất cẩn thận , dễ dàng đạt được hảo cảm , Bất quá đối với sự ác cảm của Tiêu Viêm đối với hắn mà nói , không hề nghi ngờ là không có nửa điểm tác dụng.
Dừng chân lại , con ngươi Tiêu viêm có chút khôi hài nhìn Mặc Lê , trong lòng nghĩ , nếu như hắn biết mình đang cung kính xưng hô tiên sinh chính là vị mà ba năm trước hắn có thể 1 tay giải quyết thiếu gia phế vật , thì không biết khuôn mặt sẽ biến thành như thế nào .
Trong lòng cười lạnh , Tiêu Viêm hơi nghẩng đầu , nhàn nhạt nói :" Không cần mời , ta nghĩ không bao lâu chắc Mặc thiếu gia hẳn sẽ gặp lại chúng ta tại Mặc gia ."
Nói xong , Tiêu Viêm đi xuyên qua Mặc Lê , sau đó hai người đi ra phía đại môn , cuối cùng từ từ biến mất ở trong biển người.
Đứng ở đại môn , Nạp Lan Yên Nhiên hơi nhíu mày , nhẹ giọng lẩm bẩm nói : "
Thanh âm này ….Vì sao làm cho ta cảm giác có chút quen thuộc ???"

Đấu Phá Thương Khung - Chương #248


Báo Lỗi Truyện
Chương 248/1641