Chương 199: Thanh Liên Địa Tâm Hỏa.


" Thanh liên địa tâm hỏa ?"
Nghe được thanh âm của Dược lão , Trong đầu Tiêu Viêm nhất thời hiện lên những thứ liên quan đến tư liệu Dị hỏa trong Dị hỏa bảng .
" Thanh liên địa tâm hỏa " Được xếp thứ mười chín trên bảng Dị hỏa , sinh sống trong lòng đất , trải qua vô số lần rèn luyện của hỏa nham , áp súc , dung hợp …..Mười năm thành linh . Trăm năm thành hình . Ngàn năm thành liên . chính là lúc hình thành " Thanh liên địa tâm hỏa " .
Hoa này hỏa lực vô cùng lớn , thường sống trong miệng núi lửa , Thậm chí có thể dẫn phát núi lửa ! Hình thành rất lớn lực lượng hủy diệt .
Trong đầu rất nhanh hiện lên đoạn tin tức này , Khuôn mặt của Tiêu Viêm thoáng chốc hiện lên vẻ mừng rỡ như điên , thân thể hơi chấn động , dãy khỏi đuôi của Hỏa linh xà , ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào Tảng đấ có quang mang bao quanh .
" Hí…" Bên cạnh , Miệng rộng của Hỏa linh xà phát lên từng tiếng rít bén nhọn , Tiêu Viêm quay đầu nhìn lại , phát hiện đầu súc sinh này giường như có chút úy kỵ quang mang màu xanh , thân thể to lớn có chút run lên . Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Không để ý đến Hỏa linh xà , Tiêu Viêm liếm liếm môi , Trong lòng kích động nói :" Sư phụ ! Chúng ta tìm được rồi "
" Aa , hình như là vậy " thật không nghĩ tới là tìm được dị hỏa à ….Mặc dù Thanh liên địa tâm hỏa chỉ bài danh thứ mười chín , bất quá nó hiện tại đối với ngươi chính là hảo vật a . Dù sao những thứ ta chuẩn bị cho ngươi vài thứ đồ vật đủ để hấp thu Dị hỏa bài danh thứ mười sáu , cho nên Thanh liên địa tâm hỏa vừa vặn thích hợp đối với
ngươi !" . Dược lão cười có chút vui mừng , mấy năm cố gắng rốt cuộc có chút thu hoạch .
Kích động hít một ngụm lương khí , Tiêu Viêm không thể chờ đợi , nói : "
Mau qua xem một chút ?"
"
Ân ! Qua nhìn một chút , Ta sẽ tăng phần giới bị "
Tiêu Viêm gật đầu , ánh mắt liếc qua hỏa linh xà đang rất úy kỵ , Bĩu môi , bàn chân đạp ở trên nham thạch , Thân thể giống như một con cá nhỏ , bơi nhanh tới tảng đá mà quang mang đang bao phủ .
Thân thể càng ngày càng đến gần quang mang màu xanh , Tiêu Viêm mơ hồ cảm nhận được nhiệt độ mơ hồ tăng cao .
Mím mím cái môi có chút khô khốc , Tiêu Viêm cắn răng một cái , Bàn chân một lần nữa bước , thân thể nhảy vào chỗ bị quang mang bao phủ .
Thân thể tiến vào quang mang màu xanh , trái với dự tính , nhiệt độ bên trong tựa hồ giảm đi rất nhiều.
Đối với một màn có chút kỳ tích , Vẻ mặt Tiêu Viêm ngạc nhiên , sau một lát , Phục hồi lại tinh thần , ánh mắt vỗi vã đảo qua , cuối cùng tập trung tai phía giữa vị trí đang có đóa hao sen màu xanh .
Hoa sen màu xanh , phân thành tám lá , giống như một khối ngọc hoàn mỹ do thiên nhiên tạo thành . Liếc mắt nhìn qua , trong suốt long lanh . làm cho người ta cảm giác yêu thích không nỡ rời .
Phía trong hoa sen , tựa bồ có một cái đài sen nho nhỏ . Đài sen phía trên có chút lỗ hổng , tản ra một ít huỳnh quang , Vật này chắc chắn do năng lượng của hỏa thuộc tính ngưng tụ thành hạt sen .
Phía dưới hoa sen màu xanh còn có một cái rễ cây nhỏ dài khoảng mười thước , trên rẽ cây có nhiều rẽ nhỏ đâm tua tủa , lắc nhẹ nhàng , Tiêu Viêm cóa thể cảm giác được rõ ràng , Chúng nó đang trong trạng thái tham lam, điên cuồng hấp thu năng lượng nham thạch xung quanh .
Đóa sen màu xanh , như vậy trôi nổi trong nham thạch vô tận , giống như lục bình trong biển rộng , phiêu bạt khắp nơi , Lần này nếu không có Hỏa linh xà dẫn đường , Lấy bản lãnh của Tiêu Viêm , xem như là chết chắc , ở một không gian khổng lồ muốn tìm một đóa hoa sen màu xanh nhỏ thì cực kỳ khó khăn .
" Cẩn thận một chút , đừng để rẽ cây đâm trúng , nếu không , Đấu khí trong cơ thể trong chớp mắt sẽ vị hút sạch " Thanh âm Dược lão nhắc nhở , làm cho ý niệm muốn đến gần của Tiêu Viêm đem bỏ đi .
"
Đi thôi , cẩn thận một chút , Ta xem thấy thanh liên này , rõ ràng đã trải qua hơn một ngàn năm , thì mới ngưng tụ ra thanh liên địa tâm hỏa " Dược lão cười nói .
"
Ân , tới giờ khắc này , Thân thể Tiêu Viêm có chút phát run , hai Tay tạo thành chữ thập , sau đó nuốt một miếng nước bọt , thân hình chậm rãi hướng thanh liên đi tới .
Khoảng cách ngày càng gần Thanh liên , Tiêu Viêm càng thấy nó xa hoa , lộng lẫy , loại này gần như hoàn mỹ , chỉ có thời gian cùng với thiên nhiên thế này mới tạo ra sự hoàn mỹ này .
Cẩn thận tránh né những rễ cây tua tủa , Tiêu Viêm chậm rãi đi tới Thanh liên , ánh mắt kích động đảo qua , thân thể đột nhiên cứng ngắc …
Tại trong thanh liên , có một lỗ hổng bằng nắm tay , song lúc này ..Trong lỗ hổng hoàn toàn không có gì .
Nhìn Liên tâm trống rỗng , Tiêu viêm nhất thời lẩm bẩm nói :" Như thế nào có thể ? Như thế nào lại thế này ? Lấy đóa thanh liên như thế này , hẳn là sớm phải có thanh liên địa tâm hỏa a "
Như thế nào lại không có ? " Khóe miệng Tiêu Viêm khẽ co quắp , Trầm mặc một lát ,khuôn mặt đối với thạn liên có chút dữ tợn .
"
An tĩnh ! Tỉnh táo cho Ta !" Ngay lúc Tiêu Viêm có chút mất đi lý trí , Tiếng quát của Dược lão vang lên , giống như một tiếng chuông cảnh tỉnh .
"
Chúng Ta tiếp tục tìm , Đúng rồi , Đấu khí đại lục không phải chỉ có nơi này có Dị hỏa !" gần chỗ của Tiêu Viêm , Dược lão an ủi nói .
"
Nhưng mất công sức lớn như vậy , chẳng lẽ ..Lại về tay không ?" Tiêu Viêm hung hăng lắc đầu , không cam lòng nói .
"
Trên thế giới này , mỗi ngày có hàng vạn người tìm kiếm dị hỏa , mà bọn họ nố lực tìm kiếm , ngay cả dị hỏa thế nào cũng không có gặp , ngươi đi tới nơi này cũng làm cho người Ta đố kỵ a " Dược lão nhẹ giọng an ủi , quay đầu nhìn Thanh liên trống rỗng , trong lòng cũng khẽ thở dài một hơi , nói không buồn bực quả thật là giả , vốn tưởng rằng có Dị hỏa dễ như trở bàn tay , không ngờ lại đột nhiên không cánh mà bay , nếu định lực kém một chút , sợ rằng cũng sẽ bạo hỏa .
"
Di ? đây là cái gì ?"
Ánh mắt cẩn thận nhìn trên đài sen đang lượn lờ , Dược lão đột nhiên vang lên tiếng kinh ngạc , Bạch hỏa diễm ngưng tụ nơi bàn tay ,nhất thời một đạo thất thải quang mang từ đài sen bắn mạnh ra , cuối cùng rơi vào trong tay Dược lão .
"
Vật gì đây ?" Tinh thần sa sút quay đầu lại , Tiêu Viêm nhìn vào tay của Dược lão , ngạc nhiên hỏi :" Lân phiến ?"
Trong lòng bàn tay của Dược lão có một miếng bảy màu sắc khoảng bằng nửa bàn tay , nhìn bảy màu này rất lộng lẫy , lại có chút rực rỡ .
"
Đây là …Vảy rắn bảy màu ?" Đôi mắt híp lại , Khóe miệng Dược lão nổi lên nét cười lạnh .
"
Vảy rắn bảy màu ?"
"
Ta đang hỏi tại sao hoa sen lại không có thanh liên địa tâm hỏa , nguyên lai có người nhanh chan dành trước a "Dược lão đưa vảy rắn bảy màu về phía Tiêu Viêm cười lạnh nói .
Vội vàng tiếp nhận lân phiến , trong tay bốc lên một trận lạnh lẽo , hơn nữa cỗ hơi thở âm hàn không ngừng dung nhập cơ thể , Nếu không có Cốt linh lãnh hỏa của Dược lão che chở , chống đỡ , Tiêu Viêm sợ rằng không chạm chạm vào .
"
Chủ nhân của Lân phiến đã đem thanh liên địa tâm hỏa mang đi ?" Nắm chặt lân phiến bảy màu ,Tiêu Viem cau mày hỏi .
"
Lân phién bảy màu . Ở Tháp Qua Nhĩ đại sa mạc chỉ có một người có được, đó chính là xà nhân tộc Mỹ Đỗ Toa nữ vương , Xem ra , Thanh Lân cảm ứng được hơi thở thần bí nọ , Hẳn là của Mỹ Đỗ Toa nữ vương " Dược lão trầm ngâm nói .
"
Ai , Nàng có thể như thế nào ? Thời gian đã qua đi nửa năm , Thanh liên địa tâm hỏa khẳng định đã bị nàng hấp thu …" Thấy như thế , Tình thàn Tiêu Viêm có chút sa sút nói .
"
Ngươi thật sự là ấm đầu…Mỹ đỗ toa nữ vương trong cơ thể chảy huyết mạch của xà nhân , Là thuộc tính âm hàn trời sinh , Hấp thu Dị hỏa ? Nàng chán sống rồi ?" Nghe vậy , Dược lão nhất thời trách mắng Tiêu Viêm
"
Nếu thuộc tính Nàng khắc với Dị hỏa , vậy thì Nàng cần gì phải đoạt dị hỏa , Hơn nữa theo như lời Thanh Lân , lúc nàng lấy dị hỏa chắc chắn bị thương ? Nàng không có việc gì sao tự nhiên lại phí sức như vậy ?" Tiêu Viêm cười khổ nói .
"
Có lẽ…" Dược lão trầm ngâm nói :" Xem ra chúng ta vẫn phải vào sâu một chuyến trong Tháp Qua Nhĩ sa mạc , Ta không biết rốt cuộc Nàng muốn làm gì , bất quá ta chỉ có thể nói cho ngươi , Nàng tuyệt đối không có khả năng hấp thu Dị hỏa …Nói không chừng , chúng Ta vẫn còn có một cơ hội lấy được dị hỏa " .
"
Đi tìm Mỹ đỗ toa nữ vương đoạt dị hỏa ? Nàng chính là Đấu hoàng cường giả a , lúc trươc ngay cả Băng Hoàng danh chấn Gia Mã đế quốc , cũng bị nàng làm cho bộ giáng thê thảm , chúng Ta đi tìm Nàng ..?" Tiêu Viêm vuốt trán , cười khổ nói .
"
Có mục tiêu còn hơn chúng Ta suốt ngày chạy lung tung tìm kiếm , Hơn nữa…..Nếu lúc đó cần động thủ , Mặc dù Mỹ Đỗ Toa nữ vương hung danh lan xa , nhưng chắc gì chúng Ta đã thua " Dược lão bĩu môi nói .
Cười khổ một tiếng , Tiêu Viêm cũng đành thở dài gật đầu , chợt quay đầu xoay người lại .
"
Này , Ngươi làm gì ?" Nhìn Tiêu Viêm cử dộng , Dược lão có chút ngạc nhiên hỏi .
"
Trở về a..Chẳng lẽ ở tại chổ này ăn nham thạch ?" Tiêu Viêm tức giận trả lời.
"
Ngươi …Ngươi thật là ngu xuẩn a " Nghe vậy , Dược lão nhất thời tức giận , bàn tay hung hăng vỗ trên đầu Tiêu Viêm , ngón tay chỉ vào Hoa sen màu xanh nói :" Thứ dị bảo này ngàn năm mới thành hình , Ngươi thật là bại gia tử mà "
"
A?" hai mắt trừng len kinh ngạc , Tiêu Viêm xoay người nhìn vào hoa sen màu xanh , trong đầu đầy mơ hồ hỏi :" Thứ này có tác dụng gì a?"
Nghe lời này , Dược lão bị Tiêu Viêm chọc giận , vuốt râu mép cả giận nói :"
Đài sen màu xanh là do Chí hỏa ngưng tụ , ngàn năm thời gian mới thành hình , chỉ cần hái đem đi , ngày sau nếu Tu luyện , chỉ cần ngồi lên , Tốc độ tu luyện không dám nói tăng lên mười lần , nhưng ít nhất sẽ tăng lên ba , bốn lần có thừa , hơn nữa khi ngộ địch, đem đấu khí khởi động , đem dấu Địa hỏa trong đó phóng xuất ra , nếu gặp phải Đấu linh cường giả cũng không thể bại , nếu muốn chạy trốn cũng không khó khăn gì a "
"
Còn hạt sen trong đài sen này , được xưng là Linh chi địa hỏa , Là trăm năm kết tinh , Ngươi sau này nếu di ra ngoài hô to một tiếng , Ngươi có Địa hỏa hạt sen , Ta dám cam đoan , Đấu hoàng cường giả cũng liều mạng đến trao đổi , đương nhiên..không ngoại trừ có người muốn trực tiếp giết người đoạt bảo "
"
Mấy thứ này nếu xuất ra , thì sẽ làm cho Gia Mã đế quốc oanh động , Ngươi bại gia tử lại không muốn ?" Nói đến chỗ này , Dược lão đã có chút bớt giận .
"
……" Thấy Dược lão nói dến văng nước miếng khắp nơi , Nhãn đồng Tiêu Viêm ngày càng phát sáng , khi vừa nghe xong , hai mắt mở to lao tới đài hoa sen .
"
Mẹ kiếp , đây xem như thu một chút lợi tức …

Đấu Phá Thương Khung - Chương #199


Báo Lỗi Truyện
Chương 199/1641