Chương 186: Trắc Nghiệm.


"Thiếu gia , rời giường nhanh..."
Sáng sớm, Thanh Lân hai tay chống trên eo nhỏ nhẹ giọng hô, khuôn mặt xin xắn nhỏ nhắn, có chút bất đắc dĩ nhìn trên giường nọ một ổ chăn mền vang tiếng ngái ngủ của Tiêu Viêm.
Đang lúc Thanh Lân huyên náo kêu, TiêuViêm mơ mơ màng màng cũng mở mắt ra , cố gắng mở mắt, miễn cưỡng nhấc người dậy, dở khóc dở cười nhìn bên cạnh cái miệng nhỏ nhắn đang dẩu lên của Thanh Lân, thở dài một hơi, đành phải buông tha cho cái ý niệm tiếp tục lười biếng trên giường trong đầu ra, để Thanh Lân cặp bàn tay nhỏ non nớt kia ôn nhu hầu hầu hạ hạ, thay trang phục, sau đó nhanh chóng đem quần áo mặc vào.
"Thiếu gia , người cũng không nên trách Thanh Lân quấy rầy mộng đẹp của Người , hôm nay là Mạc Thiết dong binh đoàn mỗi ba tháng một lần tổ chức trắc nghiệm , cũng là ba tháng một lần là lúc náo nhiệt nhất bên trong binh đoàn , cũng là người đêm qua nhắc nhở Thanh Lân , nhất định phải đúng lúc gọi người thức giấc , nếu không..." Thanh Lân nói đến chỗ này , trên khuôn mặt xin xắn nhỏ nhắn thoáng hiện lên một nét nhàn nhạt ửng đỏ , thanh âm thấp không thể nghe thấy nói:
"Nếu không gọi người thì mông của Thanh Lân phải gặp nạn ." (dg: ta ngất…)
"Khụ..." Sáng sớm vừa mới rời giường , đúng là lúc nam nhân dục vọng thịnh nhất , mặc dù Thanh Lân trước mặt tuổi tác mới mười ba mười bốn , nhưng có lẽ là bởi vì duyên cớ do nhân xà huyết mạch đồng thể , nên thân hình xinh xắn linh lung , cái nên lõm thì lõm , cái nên đầy đặn thì đầy đặn , chổ thì mảnh mai tinh tế, này các loại đều hội đủ , phối hợp với tuổi càng làm cho có chút cổ quái đối với người bình thường mà nói , đều là những hấp dẫn trí mạng a.
Tuy nhiên Tiêu Viêm cũng không có cái loại sở thích này, nhưng là lúc này trong lòng củng toát ra một cỗ xúc động, bất quá cũng may hắn nhanh chóng đem xúc động nọ nhanh chóng áp chế xuống tới, nếu không chẳng phải là là mất thể diện đến chết?
Thanh Lân một đôi bàn tay nhỏ mềm mại , đem Tiêu Viêm hầu hạ đến cực kì hài lòng , duỗi cái lưng mệt mỏi , hắn trêu tức cười nói:"Loại cuộc sống này , mới thật sự là thiếu gia a , ngày sau bên người nếu là có ngươi bên cạnh thiếp thân, ta đây chẳng phải là lại được trở lại như trước kia cái loại này sinh hoạt?"
Nghe vậy, Thanh Lân trong lòng có vị ngọt , trải qua mấy ngày nay ở chung , trong quan hệ giữa nàng cùng Tiêu Viêm cũng là càng ngày càng hữu hảo . Mà bởi vì Tiêu Viêm đối với nàng ôn hòa, như thế cũng khiến cho Thanh Lân cực kì vui thích hầu hạ hắn.
"Nếu là thiếu gia nguyện ý, Thanh Lân có thể vẫn đi theo bên cạnh người làm thị nữ." Bàn tay nhỏ vuốt lên nếp gấp trên tay áo Tiêu Viêm, Thanh Lân thấp giọng nói.
"Aa, Ta thật ra muốn vậy , nhưng nhiều nhất chỉ có thể ở cùng ngươi tại nơi này trong thời gian mười ngày đợi mà thôi. Mười ngày qua đi , ta còn phải tiếp tục tiến vào sa mạc, tiến hành tu luyện, cái loại… này hoàn cảnh, ngươi một tiểu cô nương theo bên người, chẳng phải là tự mình chuốc lấy cực khổ sao? Yên tâm đ i, ta trước khi đi , nhất định sẻ dặn dò đại ca bọn họ hảo hảo chiếu cố ngươi ." Tiêu Viêm nhẹ xoa đầu Thanh Lân, lại cười nói.
Nghe Tiêu Viêm nói thế. Con ngươi màu bích lục của Thanh Lân buông xuống thoáng xuất hiện một nét thất vọng, bất quá một lát sau, nàng vội vã cố gắng tươi cười nói:
"Tốt lắm. Thiếu gia, chúng ta đi thôi, có lẽ trắc nghiệm hiện tại đã bắt đầu rồi."
Cười gật đầu. Tiêu Viêm đeo chặt huyền trọng xích lên lưng. Sau đó cất bước hướng phòng ngoài đi tới. Mà tiểu lanh lợi Thanh Lân. Thì là một bước mau mắn mở cửa phòng. Sau đó quay đầu lại đối với Tiêu Viêm cười đáng yêu.
Cái gọi là trắc nghiệm. Là Mạc Thiết dong binh đoàn mỗi ba tháng một lần kiểm nghiệm thực lực. Mục đích loại kiểm tra này. Rất có chút khích lệ đoàn viên cố gắng tu luyện. Bởi vì bình thường chỉ cần tại trong trắc nghiệm biểu hiện ra xuất sắc. Liền có thể đạt được chính mình tư cách tổ chức một chi tiểu đội. Vì thế cũng có thể tấn chức trở thành một người đội trưởng.
Vì có thể đạt được một tư cách. Bên trong Mạc Thiết dong binh đoàn không khí chăm chỉ hướng phía trước tiến thủ vẫn tương đối tăng lên. Thực lực của Đoàn viên. Ở trong loại cạnh tranh này. Tốc độ phát triển so với dong binh đoàn khác cũng càng nhanh thêm một ít. Mà thực lực đoàn viên Mạc Thiết dong binh đoàn trong mắt dân chúng. Vẫn dẫn đầu các dong binh đoàn khác trong Mạc Thiết thành là một trong những nguyên nhân.
Đối với loại trắc nghiệm mang tính cạnh tranh này. Tiêu Viêm cũng có chút đồng ý. Mà đề nghị loại cạnh tranh này. Không ngoài dự tính của Tiêu Viêm. Cũng là do vị đại ca đầu óc luôn luôn cực kì linh hoạt Tiêu Đỉnh đề ra . Tới hiện giờ. Loại này vốn là trắc nghiệm có chút khuyết điểm. Đã từng bước dần hoàn thiện. Giờ thu được hiệu quả. Cũng là càng lúc càng thêm rõ rệt. Dong binh đoàn bên trong vòng một vài vòng. Trên đường cũng gặp một ít chính loại tay chân luống cuống mới từ trên giường đi xuống. Mọi người thấy nhau. Cười đánh bắt chuyện. Sau đó một đám bắt đầu bán mạng hướng sân huấn luyện phía hậu viện chạy như điên đi.
Có lẽ nguyên nhân là bởi vì Tiêu Viêm. Hiện tại Mạc Thiết đoàn viên. Cùng lúc cũng quay mắt về phía Thanh Lân. Tâm tình chán ghét biểu hiện ra đã thu liễm rất nhiều. Mặc dù đối với nàng thái độ vẫn lãnh đạm như cũ. Bất quá ít nhất không có như trước kia lời lẻ cay độc.
Tiêu Viêm cũng không có ý đi thi kiểm tra. Cho nên cũng không cần như bọn họ sốt ruột. Cùng Thanh Lân thay nhau cười trò chuyện. Chậm rãi đi vào hậu viện.
Chờ khi hai người đi tới sân huấn luyện, thì phía trên hỏa nhiệt chiến đấu đã bắt đầu bốc lên hướng lên trời, tại sân thượng là hơn trăm người loạn chiến, ở dưới trường mọi người đều là sắc mặt kích động đích rống lớn, có địa phương, thậm chí mở ra bàn đổ đánh cá năm người kiên trì tới cuối cùng là ai.
Đứng ở phần đất bên ngoài trường thi đâú trên một khối cự thạch, Tiêu Viêm cũng là đem Thanh Lân kéo đi lên, hai người song song mà đứng, thả cổ hăng hái nhìn sân huấn luyện thượng đang tràn ngập không khí chiến đấu, thỉnh thoảng lại nhìn thấy một ít chiêu số cực kì hạ lưu, đều là không nhịn được có chút bật cười.
"Thiếu gia, Tiêu Đỉnh đoàn trưởng bọn họ ở mặt trên." Tại lúc Tiêu Viêm xem náo nhiệt, Thanh Lân một bên đột nhiên ngón tay chỉ hướng trường đối diện trên đài cao, quay về Tiêu Viêm mỉm cười nói.
"Ah?" Hơi hơi sửng sốt, Tiêu Viêm giương mắt nhìn lên, quả nhiên là nhìn thấy tại nơi trên đài cao, Tiêu Đỉnh cùng Tiêu Lệ đang ngồi ở phía trên, tại bên người bọn họ, vẫn có một ít người mặc Mạc Thiết dong binh ngồi phục thị, nghĩ đến bọn họ hẳn đó là cao tầng trong binh đoàn, đến mấy ngày nay, Tiêu Viêm cũng cùng bọn họ đều đã gặp mặt, cho nên mơ hồ lúc này cũng có thể nhận thức.
Đang lúc Tiêu Viêm nhìn kĩ , Tiêu Đỉnh cùng Tiêu Lệ , cũng là đem ánh mắt nhìn lại , ba người nhìn nhau, không khỏi sung sướng cười lên , lẫn nhau giơ tay lên.
Ngay khi Tiêu Viêm chuẩn bị thu hồi ánh mắt , đột nhiên nhìn thấy Tiêu Lệ tay làm thủ thế, không khỏi sửng sốt, ngón tay chỉ hướng trong trường đấu, tái chỉ chỉ chính mình.
Thấy thế, Tiêu Lệ cười lớn gật đầu, cúi đầu đối với Tiêu Đỉnh một bên nói cái gì đó, sau đó hắn sắc mặt bất đắc dĩ hạ nhảy xuống đài cao, vững vàng đứng ở giữa sân.
Nhìn Tiêu Lệ đích cử động, Tiêu Viêm bất đắc dĩ đảo cặp mắt trắng dã, đối với Thanh Lân bên người nói một tiếng sau, bàn chân đột nhiên đạp cự thạch một cước, theo một tiếng nổ vang, thân hình vọt mạnh tiến vào trong trường đấu, thân thể tại giữa không trung lăng không một phen, hai chân sau đó là bước vào trong trường đấu.
"Ha ha, tiểu viêm tử, để cho ta nhìn ngươi một chút nhà tiểu thiên tài trong tộc này, ở tại mấy năm thời gian, có thể mạnh mẻ đến loại nào tình trạng!" thanh âm Tiêu Lệ, mang theo đấu khí, dĩ nhiên là đem huyên náo chung quanh sân huấn luyện đè ép xuống.
"Nhị đoàn trưởng! Nhị đoàn trưởng!"
Nghe được tiếng hét lớn của Tiêu Lệ , đám người chung quanh chỉ là sau thoáng ngạc nhiên, chợt sắc mặt kích động lớn tiếng kêu gào , nhất thời tại chung quanh sân huấn luyện , liên tiếp cuồng nhiệt tiếng hò hét hối thành một cỗ thanh âm như thủy triều, thẳng hướng tận trời.
"Nhị ca đã có ý, tiểu đệ tự nhiên không dám cự tuyệt!" Bị hào khí sôi sục chung quanh kích động thoáng khơi đậy trong lòng một chút nhiệt huyết hào khí, Tiêu Viêm bàn tay cầm huyền trọng xích đột nhiên kéo "Sang" một tiếng, trọng xích nắm nghiêng nhếch lên, ngẩng đầu dũng cảm cười nói. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
"Ha ha.., hảo!"
Thấy thế, Tiêu Lệ một tiếng cười lớn, bàn tay vừa trở, trong lòng bàn tay một chuôi trường thương thẳng tắp như cương bút xuất hiện , bàn tay nắm chặt lại , trên thân thể , đấu khí màu bạc đột nhiên dựng lên tung bay , cuối cùng biểu hiện ra tại bên ngoài thân thể hình thành một tầng màu bạc đấu khí sa y.
"Không nghĩ tới mấy năm không thấy, đấu khí lôi thuộc tính của nhị ca phát ra càng tinh thuần a." Ánh mắt đảo qua đấu khí sa y màu bạc biểu hiện ra trên thân thể Tiêu Lệ, Tiêu Viêm nhịn không được lắc đầu, đấu khí Tiêu Lệ có chút hiếm thấy, là một loại đấu khí thuộc tính lôi điện, loại này đấu khí không chỉ có lực công kích cường hãn, nhưng lại còn mang thêm vào thuộc tính phụ gây tê liệt đặc hiệu, khi chiến đấu cực kì làm cho người ta đau đầu.
Chậm rãi thở ra một hơi, trong cơ thể Tiêu Viêm tử hỏa đấu khí cũng là cấp tốc lưu động, sau một lát, bốc lên một tử hỏa đấu khí sa y màu tím, đồng dạng là đem Tiêu Viêm bao lại bên trong.
"Khá lắm..." Nhìn Tiêu Viêm triệu hồi ra tử hỏa sa y, Tiêu Lệ không khỏi than thở một tiếng, chợt nắm chặt trường thương, quát to:"Bắt đầu đi!"
Tiêu Lệ thanh âm vừa xuất ra, thân thể Tiêu Viêm cùng hắn, đó là cơ hồ đồng thời cùng động, hai người bàn chân đạp trên mặt đất một cước, thân hình điên cuồng bắn ra.
Nhìn vậy cơ hồ là đem hỗn loạn trường đấu xé ra, sinh ra một đường chỉ hai người, chung quanh đích lính đánh thuê nhất thời lại sôi trào lên, hai gã đấu sư chiến đấu, ở ngày thường, có thể xem như khó gặp, hôm nay có thể có nhãn phúc tham quan hoc tập một hồi, những người này như thế nào không cảm thấy hưng phấn.
"Thiếu gia, cố gắng lên!" Đứng ở trên cự thạch, Thanh Lân khuôn mặt nhỏ nhắn thoáng có chút đỏ lên, trong trẻo hô to.
"A.a.., đoàn trưởng, Người nói nhị đoàn trưởng cùng Tiêu Viêm tiểu huynh đệ , ai có phần thắng lớn hơn một chút?" Trên đài cao , Tuyết Lam ánh mắt phiêu lướt qua bên trong sân đấu, cười duyên hỏi.
Nghe Tuyết Lam vấn đề hỏi, mấy vị cao tầng khác trên đài mặt cũng là đem ánh mắt đầu lại đây, nhìn vị ngày thường quyết sách sự vụ lớn nhỏ bên trong đoàn Tiêu Đỉnh.
Bị mọi người nhìn chăm chú vào, Tiêu Đỉnh dường như không có việc gì đích nâng chung trà lên, nhẹ nhấp một hơi, tầm mắt quét về phía trong trường đấu, cười dài nói:
" thực lực Nhị đệ hiện giờ là bốn sao đấu sư, lấy tốc độ của hắn, tất sau đó không lâu liền có thể đi vào năm sao cấp bậc."
"Mà tiểu viêm tử thực lực bây giờ, chỉ là vừa mới bước vào đấu sư, mặc khác, nhị đệ lôi thuộc tính đấu khí, chư vị cũng là từng lĩnh giáo qua, mặc dù tử hỏa đấu khí của tiểu viêm tử, để cho ta có chút nhìn không ra , bất quá... Các ngươi nói thử xem, ai phần thắng sẻ lớn hơn?" Tiêu Đỉnh trong đôi mắt một thoáng hiện lên nét xảo trá , cười nói.
"Như vậy xem ra, nhị đoàn trưởng không phải sẻ thắng sao? Dù sao bọn họ rốt cuộc khác biệt vài tinh thực lực mà..." Nghe vậy, Tuyết Lam không khỏi bĩu môi, có chút thất vọng nói, nàng đúng là rất muốn nhìn thấy bộ dáng xấu mặt của Tiêu Lệ.
"Ân..." Khẽ cười cười, Tiêu Đỉnh ngón tay nhẹ nhàng đánh gõ vào mặt bàn, ánh mắt nhìn chằm chằm thiếu niên bao phủ bởi tử hỏa đấu khí ở giữa sân nhẹ giọng nói:
"Đổi lại người khác, có lẽ đúng vậy xác thực không có nửa điểm phần thắng, bất quá... Đối với tiểu đệ đệ này của ta ít nhất cũng không thể theo lẽ thường mà phán đoán, tiểu gia hỏa kia từ nhỏ đã biết như thế nào là ẩn giấu chính mình, ta cũng không cho rằng thực lực hắn chỉ có biểu hiện ra từng ấy điểm..."
"Cho nên... Trận này tỉ thí, không thể nói, phần thắng của tiểu viêm tử sẻ lớn hơn nữa!"

Đấu Phá Thương Khung - Chương #186


Báo Lỗi Truyện
Chương 186/1641