Chương 1637: Lực lượng của cường giả Đấu Đế


 

 
 
- Hồn Thiên Đế... Lão thành công rồi...
 
Tổng bộ liên minh.
 
Cổ Nguyên và Chúc Khôn đột nhiên biến sắc, hoảng sợ ngẩng đầu lên nhìn quầng mây dày đặc màu máu bên ngoài vòng phòng ngự. Ở tại đó, lần đầu tiên họ cảm giác được một thứ mà khiến ngay cả linh hồn họ cũng phải run sợ.
 
Khí tức loại này chỉ ở cường giả Đấu Đế mới có thể có được.
 
Mà trong huyết vân, người duy nhất có thể trở thành Đấu Đế không cần nói cũng biết, tự nhiên là Hồn Thiên Đế.
 
- Hôm nay... chính là lúc Hồn Thiên Đế ta phong Đế.
 
Mà trong lúc Cổ Nguyên và Chúc Khôn sắc mặt liên tục thay đổi thì một giọng nói mang theo vô cùng vô tận mùi máu tanh bất chợt từ trên trời cao vọng xuống, vang vọng đến từng ngóc ngách của Trung Châu.
 
- Hồn Thiên Đế...
 
Nghe được giọng nói lúc này được ví như ác ma đó, xung quanh tổng bộ liên minh nhất thời náo loạn, ai nấy đứng bật dậy, mặt lộ vẻ sợ hãi, nhìn lên không trung.
 
Hơn nửa năm ở đây, liên quân hiển nhiên đã trải qua không ít lần tập luyện, để hôm nay hành động đã có dáng dấp của đại quân, khác hẳn trước kia, thêm phần ăn ý và cũng ngưng tụ nhiều hơn.
 
Nhìn đại quân đông nghịt đang lơ lửng trên không, đám đông đang rối loạn cũng thoáng an tĩnh một ít. Xem ra tác động của liên quân cũng làm cho bọn họ cảm thấy chút gì đó an toàn, tuy vẫn hiểu rõ, chút an lòng này là hết sức mong manh.
 
Đám người Cổ Nguyên và Chúc Khôn đồng loạt xuất hiện phía trước đại quân, ngẩng đầu nghiêm mặt nhìn lên quầng mây máu dày đặc sau vòng phòng ngự, mùi máu tươi trong thiên địa có vẻ càng lúc càng nồng nặc.
 
- Khí tức nọ đích thực là của Hồn Thiên Đế...
 
Cổ Nguyên hít sâu một hơi, trong lòng nặng nề áp lực và phiền muộn bất an, vung tay trầm giọng:
 
- Đại quân chuẩn bị..!
 
Nghe vậy liên quân đông nghịt nhất thời thét vang, thanh thế kỳ thực cũng không kém.
 
Lúc này nếu còn ngăn trở không được, sợ rằng đại lục Đấu Khí sẽ bị Hồn Thiên Đế nắm trong tay. Đến lúc đó, sinh linh đồ thán là lẽ dĩ nhiên.
 
Viêm Tẫn vẻ mặt nghiêm trọng, nếu không có gì ngoài ý muốn mà nói, đây có lẽ là một hồi chiến đấu cuối cùng của bọn lão.
 
Đám Cổ Nguyên yên lặng gật đầu, Hồn Thiên Đế mang theo cái oai Đấu Đế mà đến, lấy sức một người kháng lại cả liên quân. Cuộc chiến giằng co đã rất lâu này, hôm nay có thể sẽ phải hạ màn nhanh chóng.
 
- Tiêu Viêm có tin tức gì không? 
 
Lôi Thắng hỏi.
 
- Vẫn chưa có...
 
Cổ Nguyên chậm rãi lắc đầu:
 
- Truyền thừa của Cổ Đế đâu phải trò đùa, cần phải có thời gian, không ít thời gian.
 
- Nhưng chúng ta lại không có nhiều thời gian như vậy!
 
Lôi Thắng cười khổ.
 
Cổ Nguyên lặng lẽ nói:
 
- Cũng không phải ta không muốn thông tri cho hắn, các người cần biết, Tiêu Viêm là hy vọng duy nhất của chúng ta. Chỉ khi hắn thuận lợi trở thành Đấu Đế thì mới có hi vọng đối đầu được với Hồn Thiên Đế. Nói cách khác, nếu chúng ta sớm kêu gọi hắn ra, cũng chỉ vô dụng mà thôi, và kết quả là chôn vùi hi vọng một cách vô ích.
 
Đám người Viêm Tẫn than dài, gật gù. Bọn họ cũng minh bạch, lời Cổ Nguyên chính là sự thật.
 
- Những tộc nhân trẻ tuổi của ba tộc chúng ta đã được kín đáo đưa đi, chí ít cũng bảo tồn phần nào huyết mạch. Nên dù chúng ta có thất bại, cũng mong cho Tiêu Viêm có thể thành công, huyết mạch ba tộc chúng ta vẫn có thể kéo dài.
 
Cổ Nguyên trầm giọng.
 
- Cho nên, trăm triệu lần không thể gọi Tiêu Viêm trước khi hắn thành công đi ra.
 
- Ngươi nói không sai, toàn bộ cứ theo ý ngươi đi, Lôi tộc ta cũng không phải dòng ham sống sợ chết, coi như Hồn Thiên Đế có thực sự trở thành Đấu Đế thì bọn ta vẫn dám đánh cùng lão một trận.
 
Lôi Thắng nghiến răng, trong lòng hoàn toàn thông suốt, ôm quyền nói.
 
Cổ Nguyên mỉm cười, lòng dần bình tĩnh lại, lão ngẩng đầu nhìn quầng mây máu, đó cũng nơi sắp nữa đây liên quân sinh tử tồn vong.
 
Khi đại quân đang nghiêm cẩn chờ đợi, quầng mây máu bao phủ đất trời vẫn không chút nào tỏ ra sắp tiêu tán, cứ lững lờ nặng nề trôi nổi trong không trung.
 
Bất quá, loại yên lặng này lại không khiến người ta cảm thấy nhẹ nhàng chút nào, bởi dầu là ai cũng đều nhận thấy, rằng gió mưa giông tố đang sắp sửa nổi lên.
 
Sự tĩnh mịch đầy áp lực kéo dài chừng một giờ thì quầng mây máu bao trùm Trung Châu hơn nửa năm nay rốt cuộc cũng rùng rùng chuyển động. Dưới vô số ánh mắt chăm chú quan sát, đám mây máu tràn ngập bầu trời chậm rãi hé mở. Liền ngay đó một tiếng rít buốt óc vang lên, dày đặc bóng người từ trong huyết vân túa ra đầy trời, lơ lửng bên ngoài vòng phòng ngự, kẻ nào kẻ nấy nhìn chằm chằm vào đoàn người đông nghịt bên dưới.
 
- Hồn Tộc rốt cuộc tới rồi...
 
Nhìn đại quân kéo đến ngập trời ngập đất, không ít người sắc mặt tái nhợt đi. Tuy sớm đã liệu đến cảnh tượng này, nhưng khi đối diện sự thật, trong lòng họ vẫn không tránh khỏi khủng hoảng và tuyệt vọng đến cùng cực.
 
Đại quân Hồn Tộc lơ lửng trên bầu trời, vẫn chưa có bất kỳ lời nói nào truyền ra, cứ lẳng lặng như một đám sói hoang hung dữ nhìn trừng trừng vào vô số cừu non bên trong lồng phòng ngự.
 
Từ trong đại quân Hồn Tộc, đột nhiên chừa ra lối đi, một làn máu mờ nhạt từ xa kéo lại gần, cuối cùng hóa thành một đóa hoa sen tanh tưởi mùi máu, trôi nổi phía trước đại quân Hồn Tộc.
 
Hoa sen máu treo trên bầu trời, nơi đó có một người tóc đỏ như huyết tung bay rối loạn đang ngồi im lặng. Theo sự xuất hiện của y, mùi máu tươi đang tràn ngập cả đất trời càng trở nên nồng đậm hơn bao giờ hết, cuối cùng trong không khí không ngừng chấn động mà ngưng tụ thành những giọt máu tươi dày dặc khắp không gian, rồi như mưa xối xả từ trên trời tuôn xuống.
 
Mưa máu vừa rơi, sầm sập va vào lớp màn bảo vệ, cảnh tượng đồ sộ như vậy đã khiến không ít kẻ tâm hàn ý lạnh.
 
- Hồn Thiên Đế...
 
Cổ Nguyên nhìn chằm chặp vào bóng người đang ngồi trong đóa sen máu, hai tay không nhịn được siết chặt lại. Khí tức của người nọ... thật quá đáng sợ!
 
- Cổ Nguyên, ngươi thua rồi....
 
Hồn Thiên Đế ngồi trên hoa sen máu, sau lưng lão tơ máu trùng trùng, theo gió nhẹ nhàng phất phơ, đôi mắt đỏ tươi nhìn thẳng vào đám Cổ Nguyên, chậm rãi nói.
 
Ánh mắt Cổ Nguyên hơi se lại, quát lớn:
 
- Hồn Thiên Đế, những chủng tộc viễn cổ đã có ước định bất thành văn, đại chiến không thương hại đến thường nhân, ngươi làm vậy, ắt sẽ bị trời phạt.
 
- Buồn cười....
 
Hồn Thiên Đế khe khẽ nhếch mép, rồi chợt động thân đứng thẳng dậy trên đóa sen máu nhìn xuống, như chúa tể nhìn chúng sinh trong thiên địa.
 
- Đất trời này ta là độc tôn, còn ai có thể khiển trách ta? Quy tắc, là do kẻ mạnh nắm giữ! Từ nay về sau, đại lục Đấu Khí này, chính là của Hồn Tộc ta.
 
Thanh âm ẩn chứa mùi máu tanh vô tận quanh quẩn trong thiên địa, khiến cho vô số người sắc mặt đã trắng bệch đi. Với thủ đoạn của Hồn Tộc, nếu nắm đại lục Đấu Khí trong tay, thì cuộc sống sinh linh bá tánh sau này sợ rằng sẽ chìm trong vô tận lo lắng hãi hùng.
 
- Trận chiến này, ta là người chiến thắng sau cùng.
 
Tia máu trong mắt Hồn Thiên Đế bắt đầu chuyển động. Rồi đột nhiên bàn tay lão lộ ra, chụp thẳng xuống vòng phòng ngự đang che chở cho vô số người bên dưới.
 
- Cổ Nguyên, cẩu đối thủ của ta ngày xưa, hôm nay, ta sẽ cho ngươi thấy, cái gì mới là lực lượng của Đấu Đế.
 
Thanh âm vừa dứt, mưa máu đang bay đầy trời đột nhiên ngưng tụ lại thành những sợ tơ cực nhỏ, như tia chớp xẹt ngang bầu trời.
 
Tia máu lướt qua không trung, khiến bầu trời bị xé nhỏ thành những sợi tơ đen kịt, không gian nơi ấy như bị cào nát. Cùng lúc đó, lồng phòng ngự do liên minh các cường giả cùng nhau xây dựng, dưới ánh mắt chúng nhân, vô thanh vô tức vỡ toang.
 
Nhìn sự che chở cuối cùng biến mất, ai nấy đều ngẩn người, mặc kệ cho từng giọt mưa máu rơi đầy thân thể, mùi máu tới nồng sặc, khiến bọn họ dần cảm thấy tử vong đang đuổi sát thân rồi...
 
Vỏn vẹn chỉ là một chiêu tùy ý, mà tấm màn phòng ngự do Cổ Nguyên, Chúc Khôn và vô số cường giả khác liên thủ tạo thành, nhẹ nhàng tan vỡ như không.
 
Nhìn màn phòng ngự biến mất, sắc mặt đám người Cổ Nguyên cũng âm trầm tới cực điểm. Lực lượng của Hồn Thiên Đế bây giờ đã khiến ngay những kẻ như bọn họ cũng phải cảm thấy run rẩy.
 
- Kết trận...
 
Cổ Nguyên sầm mặt, thân hình treo trên bầu trời chợt dựng thẳng lên, rồi đột nhiên quát lớn. Cho dù không đánh lại, cũng phải đánh!
 
Nghe tiếng hét của Cổ Nguyên, liên quân đông nghẹt bên dưới cũng đồng thời gầm lên, tiếng gầm rung trời chuyển đất. Đấu khí trong người họ cuồn cuộn xông ra, thanh thế khiến ngay cả huyết vân đang bao phủ khắp đất trời cũng phải nhường lui đôi ba phần.
 
- Gương Cổ Đế!
 
Cổ Nguyên lơ lửng trong biển đấu khí, thủ ấn không ngừng biến ảo, đấu khí ngưng tụ rồi hóa thành một chiếc gương cổ lão bằng năng lượng to mấy vạn trượng.
 
Ngưng tụ nhiều như thế đấu khí của cường giả, từ trong chiếc gương cổ nhất thời tạo cho người khác cảm giác hủy diệt đầy kinh hãi trong lòng. 
 
Đám người Cổ Nguyên đều quá hiểu rõ lực lượng của Hồn Thiên Đế lúc này, bởi vậy vừa ra tay đã thi triển thế công cực mạnh, ngưng tụ tập hợp lực lượng của rất nhiều cường giả, rồi dùng trận pháp để thỉ triển ra công kích kinh khủng như thế.
 
Phụt!
 
Chiếc gương năng lượng vừa xuất hiện thì Cổ Nguyên cũng phun ra một ngụm máu. Máu nhập vào trong ánh sáng của chiếc gương, khiến bề ngoài của nó rực rỡ lên những vầng sáng như huỳnh quang.
 
Vút!
 
Cổ Nguyên nghiêm mặt, hai tay biến ảo, cuối cùng chỉ thấy chiếc gương ánh sáng rung lên kịch liệt... một cột sáng khổng lồ chừng vài vạn trượng từ trên mặt gương lao vụt ra, nơi luồng sáng lướt qua, không khí cũng bị đánh tan thành chân không.
 
Cột sáng như xuyên suốt đất trời, toàn bộ Trung Châu dập dềnh trong những làn sóng khí cực lớn mà ngay cả mắt thường cũng nhìn thấy được.
 
Lòng dạ ai nấy đều thầm mong, thế công cường đại như vậy, hẳn là Hồn Thiên Đế sẽ rất khó mà chống đỡ.
 
Dưới ánh mắt chăm chú của vô số người, Hồn Thiên Đế vẫn hờ hững đứng đó cười trên đóa sen máu. Đôi mắt đỏ au nhìn thẳng vào cột sáng khổng lồ đang lao tới rồi chợt vươn tay ra, khe khẽ điểm nhẹ.
 
- Phá!
 
Một chữ nhẹ nhàng, mà như rồng ngâm hổ hống lao thẳng vào cột sáng, khiến nó khi chỉ còn cách Hồn Thiên Đế vẻn vẹn một trượng đã dừng sững lại một cách đột ngột. Mà ngón tay của lão, cũng phiêu phiêu chạm nhẹ vào cột sáng.
 
Bụp!
 
Ngón tay đâm xuống, không có nửa điểm năng lượng chấn động, thế nhưng cột sáng năng lượng tưởng chừng kinh khủng không gì sánh được kia chỉ nổ bụp một tiếng nhẹ nhàng rồi tan biến thành vô số điểm sáng li ti, rơi lả tả dưới từng ánh mắt ngây ngốc của đám người bên dưới.
 
- Cổ Nguyên, trận chiến này, ta… là người chiến thắng cuối cùng.
 
Hồn Thiên Đế từ trời cao nhìn xuống, nhìn thẳng vào vẻ mặt nhăn nhúm khó coi của Cổ Nguyên, mỉm cười rồi chậm rãi nói.

Đấu Phá Thương Khung - Chương #1637


Báo Lỗi Truyện
Chương 1637/1641