Chương 1519: Yêu hỏa bình nguyên



Tiêu Viêm đương nhiên biết ý nghĩa của việc có một Hỏa Anh có thể thi triển ra Hủy Diệt Hỏa Liên là như thế nào. Sau này, khi giao chiến với người khác, hắn không cần nhờ người khác kiềm chế địch nhân nữa mà chỉ cần suy nghĩ thì vật nhỏ này có thể trợ ngưng tụ ra hỏa liên giúp đỡ hắn một cách nhanh nhất.
Hỏa Anh này sẽ mang lại trợ giúp lớn nhất cho Tiêu Viêm!
Tiêu Viêm và Huân Nhi quay mặt nhìn nhau, trong ánh mắt cả hai đều hiện lên vẻ kinh ngạc mừng rỡ. Dị hỏa biến hóa mang đến bất ngờ cho bọn họ.
"Y oa y oa!"
Hỏa Anh giơ tay đùa nghịch đóa Hủy Diệt Hỏa Liên xoay quanh mình một lúc rồi trực tiếp nuốt vào nó trong bụng. Tiếp đó, Hỏa Anh lại vươn cánh tay mũm mĩm ra, ôm lấy bàn tay của Tiêu Viêm, không ngừng cọ cọ. Bởi vì có cảm ứng liên hệ kỳ lạ kia mà nó giống như một sủng vật, coi Tiêu Viêm là người thân thiết nhất.
Tiêu Viêm cười nhìn Hỏa Anh, đưa tay xoa nhẹ đầu nó, nó liền thoải mái híp mắt cười to, không ngừng vui mừng kêu lên y oa y oa.
Thấy vậy, Tiêu Viêm khẽ mỉm cười. Mặc dù hiện giờ dị hỏa biến thành bộ dáng kì dị này, nhưng may mắn thay hắn vẫn có thể điều khiển được. Chỉ cần trong đầu hắn suy nghĩ thì vật nhỏ này liền lập tức làm theo. Xét về khía cạnh nào đó, chẳng qua là thêm một cái trạm điều khiển trung chuyển giữa Tiêu Viêm và dị hỏa. Hơn nữa, cái trạm điều khiển trung chuyển này còn có thể đem uy lực của dị hỏa phát huy đến cực hạn.
"Linh trí của vật nhỏ này không thấp, có tiềm năng phát triển rất lớn. Có lẽ nên đặt cho nó một cái tên?" Huân Nhi cười nói.
"Y oa y oa "
Giống như nghe và hiểu được những gì Huân Nhi nói, Hỏa Anh vốn đang cọ cọ bàn tay Tiêu Viêm bỗng vội vàng ngẩng đầu, đôi mắt mở to đầy vẻ chờ đợi, trong miệng phát ra tiếng y oa y oa non nớt.
"Nếu nó thích kêu y oa y oa như vậy thì gọi nó là Tiểu Y đi." Tiêu Viêm buông tay ra, thuận miệng nói.
"Y oa!"
Nhìn thấy Tiêu Viêm tùy ý đặt tên cho mình, Hỏa Anh liền mất hứng, miệng không ngừng kêu lên y oa, giống như là đang kháng nghị cách Tiêu Viêm đặt tên cho nó. Tiêu Viêm mặc kệ, cười hắc hắc nói: "Tiểu Y mau trở về. Chúng ta phải rời khỏi nơi này rồi."
Biết Tiêu Viêm trực tiếp quyết định xong chuyện này rồi, Tiểu Y chỉ có thể ủ rũ gục lên lòng bàn tay của Tiêu Viêm, sau đó thân thể hóa thành một ngọn lửa màu hồng phấn, tiến vào bên trong cơ thể Tiêu Viêm.
"Ngay cả trẻ con mà huynh cũng bắt nạt." Huân Nhi bất đắc dĩ lắc đầu, trêu chọc.
"Ha ha!" Tiêu Viêm cười lớn, ngẩng đầu nhìn mảnh không gian ngập lửa này rồi nói: "Cần phải đi ra thôi. . ."
"Ừm." Huân Nhi khẽ gật đầu. "Lần tu luyện này tốn không ít thời gian, sợ rằng trong tộc sẽ náo động rồi".
"Huân Nhi!"
Tiêu Viêm đột nhiên cúi đầu, trong ánh mắt hiện ra nhu tình. Đối diện với ánh mắt đó, gương mặt Huân Nhi hiện lên một tia ửng đỏ, cúi đầu, nhẹ giọng nói: "Sao vậy?"
"Đợi sau khi trở về, ta sẽ tìm thời gian thích hợp đến Cổ Tộc cầu hôn. Đợi sau khi ta cứu phụ thân ra, chúng ta liền cử hành hôn lễ. Được không?"
Thân thể mềm mại của Huân Nhi run lên, gương mặt tinh xảo đỏ bừng, trong đôi mắt tràn đầy kích động và hạnh phúc. Nàng chờ đợi ngày này, câu nói này rất nhiều năm rồi, cuối cùng nó cũng đến. Nhưng nghe được nó thì trong lòng nàng vẫn giống như con nai con nhảy lên đầy khẩn trương và kích động.
"Vâng."
Nhìn người ngọc đỏ mặt khẽ gật đầu, Tiêu Viêm không nhịn được mà cười lớn. Đến bây giờ, thực lực của hắn đủ để đi ngang thiên hạ. Cho dù đối mặt với chủng tộc viễn cổ truyền thừa lâu đời như Cổ Tộc, hắn cũng không sợ hãi chút nào. Phế vật của Tiêu gia năm nào giờ đây đã là nằm trong hàng ngũ cao thủ đỉnh phong của đại lục!
"Đi!"
Tiêu Viêm vươn tay ra, trực tiếp vòng qua eo thon nhỏ của Huân Nhi, kéo vào trong lồng ngực mình. Bàn tay kia mạnh mẽ chém vào không gian trước mặt, ngọn lửa màu hồng phấn từ trên đầu ngón tay Tiêu Viêm tuôn ra. Mảnh không gian mà rất nhiều cường giả Ngũ Tinh Đấu Thánh cũng không thể làm gì được này liền bị đánh vỡ ra một khe hở lớn. Tiêu Viêm ôm Huân Nhi không chút do dự trực tiếp bước vào khe hở đó. Thân hình vừa bước qua xong thì khe hở kia cũng biến mất.
Sau khi hai người Tiêu Viêm rời đi, mảnh không gian Yêu hỏa này liền trở nên tĩnh lặng. Nó sẽ vĩnh viễn không xuất hiện nữa, từ từ rơi vào quên lãng. . . ,
Yêu Hỏa Bình Nguyên, hai năm đây, nơi này là một mảnh núi non trùng điệp. Hai năm sau, nó đã biến thành một mảnh bình nguyên trắng xóa. Trên bình nguyên có một cái khe hẹp dài mấy ngàn trượng giống như một con rết khổng lồ đang di chuyển, nhiệt độ nóng bỏng từ dưới khe liên tục truyền lên làm cho cả vùng đất này khô hạn dị thường.
Tấm bình nguyên này chính là do Tịnh Liên Yêu Hỏa hàng thế hai năm trước tạo thành. Khi đó, những ngọn núi trùng điệp trong nháy mắt biến mất, cả vùng đất cũng hóa thành nham thạch. Nhưng sau khi không gian Yêu hỏa đóng cửa, sa mạc nham thạch cũng dần đọng lại, cuối cùng hóa thành bình nguyên. Thông thường, nơi nào bị yêu hỏa tàn sát qua sẽ trở nên hoang vu dị thường, nhưng sau khi có một đội Dong Binh thám hiểm ở trên bình nguyên này phát hiện một loại tinh thạch kỳ dị tràn đầy năng lượng cuồng bạo thuộc tính hỏa thì tấm bình nguyên này lập tức trở nên náo nhiệt. Bởi vì bên trong những tich thạch này có chứa một tia yêu hỏa yếu ớt còn sót lại mà nó được gọi là Yêu Hỏa thạch.
Tuy nói loại yêu hỏa còn sót lại này đã yếu đi mấy nghìn lần, nhưng đối với một số người tu luyện đấu khí thuộc tính hỏa và luyện dược sư thì đây tuyệt đối được coi là bảo bối. Chỉ cần có thể hấp thu năng lượng từ bên trong Yêu Hỏa Thạch này, thì không chỉ đấu khí mà ngay cả ngọn lửa do luyện dược sư triệu hồi ra cũng trở nên mạnh mẽ hơn nhiều. Chính vì thế mà trong hai năm này, rất nhiều thế lực ở trên bình nguyên hoang vu phân chia lãnh thổ tranh giành Yêu Hỏa Thạch.
Trong các thế lực đó đương nhiên sẽ có Thiên Phủ Liên Minh, hơn nữa bọn họ còn chiếm được khu vực có nhiều Yêu Hỏa Thạch nhất. Bằng vào thế lực hiện tại của liên minh, những người khác cho dù thèm muốn khu vực đó thì cũng không dám làm ra chuyện gì ngu xuẩn.
Nơi nào có Thiên Phủ liên minh địa thì chắc chắn sẽ có Hồn Điện nhúng tay vào, đây là điều mà tất cả mọi người ở Trung Châu đều biết. Hai năm qua, mức độ đối địch của hai thế lực này càng ngày càng tăng cao. Chỉ cần hai bên đụng mặt là có chiến đấu. Vì vậy, sau khi liên minh chiếm cứ Yêu Hỏa Bình Nguyên không lâu thì Hồn Điện cũng lập một phân điện ở nơi này. Mà một số tông phái thế lực thèm muốn Yêu Hỏa Thạch nhưng không dám chống lại Thiên Phủ liên minh liền len lén gia nhập Hồn Điện. Một năm gần đây, hai bên đã giao thủ nhiều lần. Tuy nói cả hai đều có thương vong, nhưng thu hoạch được Yêu Hỏa thạch mang lại lợi ích còn lớn hơn nữa. Bởi vậy, trên Yêu Hỏa Bình Nguyên này, Hồn Điện và Thiên Phủ liên minh cứ vài ngày lại đánh một trận, không lớn thì nhỏ, cực kỳ náo nhiệt.
"Keng keng!"
Hai thanh trọng kiếm tràn đầy đấu khí hung hăng chạm vào nhau, tia lửa phát ra mãnh liệt. Người yếu hơn lui về sau mấy chục bước, sắc mặt tái đi, phun ra một ngụm máu tươi. Nhưng hắn không bận tâm thương thế trong cơ thể mình mà nhanh chóng nhìn xung quanh. Ánh mắt càng thêm đỏ ngầu khi nhìn thấy các huynh đệ của mình chết thảm.
"Kiệt kiệt! Liễu đội trưởng, giao Yêu Hỏa Thạch ra đây. Chúng ta đã chú ý đến các ngươi hơn nửa tháng rồi." Tên thắng thế kia đạp trên hư không, cười quái dị nói. Hắn khoác bộ áo bào màu đen, nhìn vào mai huy chương trên ngực thì biết hắn là người của Hồn Điện.
"Đội trưởng, ngài mau chạy đi! Huyền đội chúng ta mạo hiểm cả tính mạng, đào bới một tháng mới thu được số Yêu Hỏa Thạch này. Tuyệt đối không thể để chúng rơi vào tay Hồn Điện!" Cách đó không xa, một gã nam tử cả người đầy máu tươi rống lớn, nhưng hắn vừa mới nói xong thì một thanh trường kiếm đã từ sau lưng xuyên thủng người hắn, chặn lại câu nói tiếp theo. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
"Một đám ngu xuẩn của Thiên phủ liên minh, dám khai thác Yêu Hỏa Thạch ở trong khu vực của Hồn Điện đúng là tự tìm đường chết!"
Tiếng cười âm u lạnh lẽo từ bốn phía vang lên, sau đó liền có rất nhiều bóng đen xuất hiện trên bầu trời, bao vây lấy những người trên mình đầy máu tươi còn sót lại kia.
Nhìn thấy thế, sắc mặt của người đàn ông được gọi là Liễu đội trưởng càng thêm trắng bệch.
"Thiên Phủ liên minh không có người hèn nhát! Đội trưởng, chúng ta che chở cho ngài rời đi. Chỉ cần đem số Yêu Hỏa Thạch này nộp lên trên là chúng ta có thể trở thành đệ tử bên trong liên minh!" Hơn mười bóng người bao quanh bảo vệ Liễu đội trưởng, thấp giọng quát. Lúc này bọn họ giống như là những con sói cùng đường, chuẩn bị liều chết đánh cược một lần.
Nghe vậy, bàn tay đang nắm vũ khí của Liễu đội trưởng khẽ run lên, bàn tay còn lại sờ sờ vào một cái túi. Trong túi có mười miếng nạp giới, trong nạp giới đầy ắp Yêu Hỏa Thạch. Đây là thành quả của cả đội dò xét trong mấy tháng qua, hơn nữa còn mạo hiểm cả tính mạng mới có được. Nếu như có thể thuận lợi trở về liên minh, mọi người trong đội đều có thể thăng lên làm đệ tử bên trong liên minh. Khi đó, địa vị của họ liền khác xa so với bây giờ.
Nhưng đối diện với tình cảnh này, tâm trạng mọi người vốn đang phấn khích liền trở nên lạnh như băng. Bằng vào thực lực của bọn họ, muốn đột phá vòng vây này tất nhiên là phải trả một cái giá rất đắt.
"Các huynh đệ, chúng ta đã mạo hiểm cả tính mạng để đi tới đây. Qua được kiếp nạn này, ngày tươi đẹp đang chờ chúng ta. Bởi vậy, cầm lấy vũ khí, theo ta đột phá vòng vây!" Liễu đội trưởng giơ cao trọng kiếm, sắc mặt dữ tợn quát to, sau đó trực tiếp dẫn đầu đội ngũ xông tới.
"Chém!"
Nghe thế, hô hấp của hơn mười người kia cũng trở nên ồ ồ, hai mắt đỏ hồng, liều chết lao tới.
"Giết hết! Sau đó treo đầu bọn chúng lên, mang tới Thiên Phủ liên minh."
Giữa không trung, một lão già che mặt lạnh nhạt nhìn thoáng qua những người kia, thản nhiên nói.
"Dạ!"
Phía sau lão giả, một gã nam tử khuôn mặt âm trầm cung kính đáp. Nhưng, ngay khi hắn vừa bước ra thì đột nhiên phát hiện thân thể mình chợt cứng ngắc. Phản ứng người này cũng khá nhanh nhẹn, lập tức quay đầu, nhìn về phía lão giả có địa vị cao nhất kia. Nhưng cũng chính vào lúc hắn quay đầu lại thì thấy đầu của lão già kia bỗng bay vọt lên, máu tươi phun ra thành cột.
"Treo đầu người mang tới Thiên Phủ liên minh, Hồn Điện bây giờ thật quyết đoán a."
Dưới ánh mắt kinh hãi của gã nam tử kia, không gian phía sau lão già không đầu chầm chậm chấn động. Hai bóng người một nam một nữ từ từ hiện ra...

Đấu Phá Thương Khung - Chương #1519


Báo Lỗi Truyện
Chương 1519/1641