Chương 1453: Người bị giam cầm!


“Xuy!”

Trong hồ nước đục ngầu, một đạo thân ảnh xẹt qua nhanh như điện. Hỏa diễm lượn lờ xung quanh thân thể người này, mỗi lần tiếp xúc với mặt nước đều sẽ bộc phát ra những tiếng xèo xèo. 

“Không hổ là Cửu U Hoàng Tuyền, âm hàn lực thật kinh khủng…”

Thân hình Tiêu Viêm nhanh chóng lướt xuống đáy Hoàng Tuyền, sắc mặt cũng trở nên ngưng trọng. Dường như âm hàn lực ẩn chứa trong Cửu U Hoàng Tuyền có thể đóng bang cả đấu khí, dù có dị hỏa ngăn cản nhưng Tiêu Viêm vẫn cảm thấy tay chân có chút chết lặng. Đấu khí vốn cuồn cuộn vận chuyển trong người cũng xuất hiện dấu hiệu trì trệ.

“Xem ra phải tăng tốc độ, nơi này không thể ở lâu!”

Thi triển dị hỏa kháng cự âm hàn lực cũng tiêu hao khá nhiều đấu khí. Tuy hiện giờ Tiêu Viêm đã tiến vào Đấu Thánh, có thể điều khiển năng lượng trong một phạm vi lớn, nhưng âm hàn lực trong Cửu U Hoàng Tuyền này lại vô cùng cường thịnh, điều này khiến cho Tiêu Viêm không thể khống chế và hấp thu nó.

Ý nghĩ này chợt xẹt qua, thân hình Tiêu Viêm chớp động, tốc độ lại tăng vọt thêm lần nữa. Một vệt nước thật sâu xuất hiện quanh người hắn, đợi đến khi thân thể đã lướt qua thì nước trong hồ mới tràn tới bao phủ lại.

Dị hỏa điên cuồng phóng thích, càng lúc Tiêu Viêm càng xâm nhập vào sâu dưới Cửu U Hoàng Tuyền. Mà theo hắn xâm nhập, âm hàn lực cũng tăng vọt thêm vài lần. Cuối cùng, cho dù là Tiêu Viêm cũng không thể không toàn lực ứng phó, vận chuyển đấu khí đánh tan khí lạnh thẩm thấu vào cơ thể.

“Không biết cái Cửu U Hoàng Tuyền này sâu đến mức nào nữa, nếu cứ tiếp tục thế này thì chắc ta cũng chỉ có thể quay lại…”

Nhìn phía trước vẫn tối đen, không hề có dấu hiệu thấy đáy, Tiêu Viêm hơi nhíu mày lại. Hắn cũng phải bảo đảm có đủ đấu khí để trở về. Âm hàn lực ở sâu trong Cửu U Hoàng Tuyền này như có đặc tính ăn mòn đấu khí, nếu không phải có dị hỏa ngăn cách thì Tiêu Viêm muốn đến được đây cũng khá khó khăn.

“Ục, ục!”

Khi Tiêu Viêm đang cảm thấy khó giải quyết vì Cửu U Hoàng Tuyền này quá khó chịu thì một tiếng động kỳ lạ đột ngột truyền vào trong tai. Lập tức, hắn cảm nhận được vùng nước phía sau bỗng trào đến.

“Phanh!”

Khi vùng nước đột ngột gia tốc thì một quyền của Tiêu Viêm cũng đánh mạnh về phía sau. Lực lượng đáng sợ xuyên qua dòng nước một cách kỳ dị, hung hăng đánh nát vụn một đạo bóng đen.

“Không ngờ trong Cửu U Hoàng Tuyền này lại có sinh vật sống…”

Nhìn sinh vật bị đánh thành huyết tương kia, trong mắt Tiêu Viêm cũng xẹt qua vẻ kinh ngạc. Nơi này, cho dù là Cửu U Địa Minh Mãng cũng không thể chịu đựng được lâu chứ đừng nói đến sinh sống.

“Tê, tê!”

Một quyền đánh nát bóng đen kia, Tiêu Viêm còn chưa kịp lặn xuống sâu hơn thì đã cảm nhận được vùng nước này đang trở nên dao động. Đột ngột, trong tầm nhìn của hắn, một đám sương đen lớn đang nhanh chóng tràn đến.

Sắc mặt Tiêu Viêm hơi đổi, đây cũng không phải sương mà là vô số quái xà cả người che kín lân phiến màu đen tạo thành. Mà những tiếng “tê tê” chói tai kia cũng là do loại quái xà này phát ra.

“Xuy xuy!”

Khi những quái xà này còn cách Tiêu Viêm một khoảng khá xa thì bỗng dữ tợn há miệng. Nhất thời, vô số đạo thủy tiễn màu đen liền được phóng ra. Những thủy tiễn này khi gặp nước liền tự động phân liệt, điều này làm cho tốc độ của chúng càng nhanh hơn. Nhiều tiếng ô ô đinh tai nhức óc vang lên, chấn động cho cả vùng nước này phát ra những tiếng nổ trầm thấp.

“Năng lượng thật âm hàn…”

Nhìn những đạo thủy tiễn đen ngòm kia, hai hàng lông mày của Tiêu Viêm nhíu chặt lại. Âm hàn lực trong thủy tiễn này và Cửu U Hoàng Tuyền hoàn toàn giống nhau, mà giờ còn ngưng tụ lại một chỗ tạo thành lực sát thương mạnh hơn.

“Một nơi cổ quái, tóm lại vẫn phải phát sinh một số thứ cổ quái mới đúng…”

Khi nghĩ tới điều này, Tiêu Viêm lại chợt nhớ đến thế giới dung nham bên dưới Già Nam học viện. Ở nơi đó cũng tồn tại một loại sinh vật kỳ dị mà bên ngoài không hề biết đến. Thêm nữa, số lượng của loại sinh vật kia cũng cực kỳ kinh khủng…

“Không thể dây dưa với những thứ quái quỷ này, nếu không sẽ tiêu hao quá nhiều đấu khí.”

Thân hình Tiêu Viêm chợt động, tốc độ đột ngột tăng mạnh, hóa thành một tia chớp xé rách dòng nước phóng vọt xuống phía đáy Cửu U Hoàng Tuyền. Mà thấy hắn trốn tránh, những quái xà kia cũng nhanh chóng chuyển hướng, ùn ùn kéo đến truy kích.

“Xuy!”

Tốc độ của Tiêu Viêm tăng đến mức tối đa, mặc dù đang ở trong nước nhưng trên đường vẫn tạo thành một chuỗi tàn ảnh. Mà những tàn ảnh này vừa xuất hiện thì đã bị vô số thủy tiễn truy kích phía sau xuyên thủng.

“Thật là những thứ phiền toái!”

Thấy cho dù mình có gia tốc thế nào thì đám quái xà kia vẫn bém theo như đỉa đói, sắc mặt Tiêu Viêm cũng phát lạnh, quét mắt nhìn về phía sau một cái. Bàn tay hắn bỗng nắm chặt lại, một đốm lửa lớn chợt xuất hiện trên lòng bàn tay, sau đó ném mạnh về phía sau. Chỉ trong nháy mắt, đốm lửa chợt căng phồng lên thành một quầng lửa tràn ngập ra xung quanh. 

“Chít chít!”

Ngọn lửa khuếch tán thành một biển lửa, mặc dù là âm hàn lực ở đây cũng không thể dập tắt được nó. Mà những quái xà bên kia không thu lực lại kịp, liên tiếp va chạm với biển lửa. Sức nóng khủng khiếp lập tức đốt chúng thành tro bụi chỉ trong nháy mắt.

“Chít chít!”

Đối mặt với biển lửa, những quái xà kia cũng xuất hiện sự sợ hãi. Sau khi chết một số lượng khá lớn thì rốt cuộc cũng dừng lại, không dám tiến lên nữa, chỉ có thể đứng từ xa phun thủy tiễn dập tắt dần dần biển lửa.

Mà khi đám quái xà này nỗ lực dập tắt biển lửa thì thân hình Tiêu Viêm cũng chuyển động, nhanh chóng lướt xuống phía dưới.

“Cửu U Hoàng Tuyền này quả nhiên không phải một nơi bình thường. Mặc dù thực lực của quái xà cũng không mạnh, nhưng thủy tiễn âm hàn kia lại vô cùng hung ác. Nếu bị số lượng nhiều như vậy đánh trúng thì dù là cường giả Bán Thánh cũng sẽ không dễ chịu…”

Thoát khỏi đám khó nhằn kia, Tiêu Viêm cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi. Ánh mắt hơi quét xuống, vậy mà lại phát hiện bên dưới xuất hiện một chút hào quang. Tinh thần hắn lập tức đại chấn, tốc độ cũng nhanh hơn rất nhiều. Sau một lúc lâu, rốt cuộc cũng xuất hiện ở nơi có ánh hào quang kia.

“Nơi này chính là đáy của Cửu U Hoàng Tuyền sao?”

Xuất hiện trong mắt Tiêu Viêm là một mảnh cát đá cực kỳ khổng lồ. Vô số những hòn đá vụn lớn chừng nắm đấm trải rộng trên bề mặt. Bên trong những hòn đá này phát ra hào quang óng ánh, cũng chính bởi vậy mới làm cho nơi này tương đối sáng sủa.

“Đây là đáy của Cửu U Hoàng Tuyền, bên dưới hẳn có một lòng đất sâu hơn nữa. Nếu xâm nhập nơi đó, cho dù là ta cũng sẽ biến thành khối băng…” Tiêu Viêm nhìn lướt qua rồi thả chậm tốc độ, bắt đầu tìm kiếm cái gọi là Hoàng Tuyền Huyết Tinh kia. Nhưng làm hắn kinh ngạc là cho dù đã nhìn qua tất cả mọi chỗ nhưng lại không hề phát hiện nửa khối Hoàng Tuyền Huyết Tinh.

“Nơi này căn bản không có Hoàng Tuyền Huyết Tinh, hay tất cả đã bị Cửu U Địa Minh Mãng tộc lấy đi hết?”

Tìm kiếm một lúc lâu vẫn không có kết quả, sắc mặt Tiêu Viêm có chút khó coi. Hắn hao tâm tổn huyết mới tới được nơi này, chẳng lẽ lại phải tay không mà về sao?

“A…cứu…ta…”

Ngay khi Tiêu Viêm nhíu mày, một tiếng rên rất nhỏ xuyên qua mặt nước, truyền vào trong tai hắn.

“Ai!?”

Nghe được thanh âm rất nhỏ này, vẻ mặt Tiêu Viêm chợt biến đổi, đấu khí trong cơ thể bùng phát mà ra, ánh mắt cẩn thận đảo qua xung quanh. Nơi này cư nhiên còn có người khác? Vì sao hắn không hề phát hiện ra?

Nhưng khi Tiêu Viêm tập trung toàn bộ tinh thần đề phòng thì thanh âm này lại biến mất hoàn toàn, giống như những gì hắn nghe thấy vừa rồi chỉ là ảo giác vậy.

“Hay là nghe lầm?”

Tiêu Viêm khẽ nhíu mày, nhưng trong lòng hắn lại hiểu được, tới cảnh giới như hắn thì cơ bản đã không thể xuất hiện cái việc nghe lầm này được. Lập tức, hắn chậm rãi cúi đầu đáp xuống phía dưới, chần chờ một lát rồi vung tay trảo mạnh.

“Xoạt xoạt!”

Theo một trảo này của Tiêu Viêm, bề mặt cát đá kia nhất thời bị bóc ra một cái trảo ấn. Mà khi cát đá lay động, một cái xích sắt khổng lồ lớn chừng trăm trượng xuất hiện trong tầm mắt của Tiêu Viêm.

Nhìn thấy chiếc xích sắt khổng lồ này, Tiêu Viêm hơi híp mắt lại. Hắn cách không chộp lấy, chiếc xích sắt kia bị kéo ra ngoài. Mà nương theo điều này, bề mặt cát đá xung kia cũng đột ngột chấn động, lại thêm ba chiếc xích sắt khác chồi lên từ trong nước bùn. Mà những chiếc xích này đều nối đến mấy tòa núi khổng lồ xung quanh, kéo thêm nữa cũng không thể di động thêm được.

Ánh mắt của Tiêu Viêm cũng không để ý đến sợi xích bị khóa ở đâu. Hắn chỉ nhìn chằm chằm vào phía giữa của bốn sợi xích, ở nơi đó còn một chỗ nước bùn đen đặc.

Nhìn chỗ nước bùn kia, Tiêu Viêm vung tay lên đánh tan chúng. Mà khi nước bùn tán đi, thứ ở bên trong rốt cuộc cũng hiện ra, rõ ràng đó là một người!

Một người nhìn khô héo như bộ xương khô! 

“Khí tức của người này thật mạnh, ít nhất cũng là Tam tinh Đấu Thánh trở lên. Một cường giả như vậy sao lại bị giam ở đây?” Nhìn đạo thân ảnh gầy trơ xương kia, trong mắt Tiêu Viêm xẹt qua một chút khiếp sợ, lẩm bẩm nói.

“Cứu ta, cứu ta. Nếu cứu ta, ta để cho cả Cửu U Địa Minh Mãng tộc phụng ngươi làm chủ!”

Khi Tiêu Viêm nhìn đạo thân ảnh này thì hốc mắt hãm sâu của hắn đột nhiên mở ra. Ánh mắt có chút điên cuồng nhìn Tiêu Viêm, tiếng rít gào khàn khàn vang vọng dưới đáy Hoàng Tuyền, tựa như quỷ khiếu, khiến cho người ta cảm thấy lạnh lẽo.

Đấu Phá Thương Khung - Chương #1453


Báo Lỗi Truyện
Chương 1453/1641