Chương 1173: Rời khỏi Đan giới!



Cửa ra của Đan giới nằm ở địa vực tận cùng phương bắc, cách Vạn Dược Sơn Mạch khá xa. Cũng may có đầu điểu thú của Hùng Chiến hỗ trợ, với tốc độ của nó, trong vòng một ngày là có thể rời khỏi Đan giới kịp thời hạn.
Trên đường tới nơi tập kết, nhóm người Tiêu Viêm gặp không ít người đang vội vã tiến về phương Bắc. Thấy nhóm Tiêu Viêm ngồi trên lưng cự điểu mà bay đi, họ tỏ vẻ cực kỳ ngưỡng mộ, sử dụng phương tiện này để di chuyển trong Đan giới quả thật là sẽ bớt đi rất nhiều phiền toái. Dù sao ma thú trong Đan giới này cũng rất mạnh mẽ, nếu đụng phải chúng cũng không dễ dàng thu thập.
Theo quy định của vòng này, nếu trước giờ Đan giới đóng cửa, những người dự thi nào không đến kịp sẽ mất đi tư cách dự thi. Họ chỉ còn cách chờ ở đó cho đến hai ngày sau, sẽ có cường giả của Đan tháp đi vào để đón ra. Vì thế, lúc này những người vẫn còn đang ở trong Đan giới đều hết sức nhanh chóng tập kết tại cửa ra.
Bay một ngày trên không trung, đến khi sắc trời gần tối thì nhóm của Tiêu Viêm cũng nhìn thấy một quảng trường bằng đá khổng lồ, bên trong có không ít bóng đen lớn nhỏ.
"Đây là cửa ra của Đan giới"
Nhìn quảng trường khổng lồ phía xa, Tiêu Viêm thở phào, tâm trạng nôn nóng trong lòng cũng dịu xuống.
"Kỷ."
Huyền điểu thú ngửa mặt lên trời kêu lên một tiếng, đôi cánh khổng lồ rung lên, mang theo cuồng phong nhằm hướng quảng trường kia lướt tới.
Đột nhiên xuất hiện một đầu cự điểu làm cho không ít người đang ở trong quảng trường e ngại nhìn qua. Đối với ma thú trong Đan giới, trong những ngày qua, bọn họ cũng hiểu rất rõ, vì thế khi nhìn thấy cự điểu kia, bọn họ cũng không dám khinh thường. Dưới ánh mắt soi mói của những người kia, cự điểu lượn vài vòng trên không trung, từ trên lưng nó, ba đạo thân ảnh lao xuống, thoáng cái đã đặt chân trên mặt đất.
Vừa hiện thân, ánh mắt của những người trên quảng trường đổ dồn về Tử Nghiên và Hùng Chiến, tỏ vẻ kinh nghi. Hai người, một lớn một nhỏ này dường như mới xuất hiện chứ không phải tham dự Đan hội từ đầu.
Đối với những ánh mắt này, ba người Tiêu Viêm cũng không để ý, liếc mắt nhìn xung quanh rồi dừng lại ở một hướng phía xa, ở nơi đó có vài đạo thân ảnh quen thuộc.
Ở phía xa, Tào Dĩnh trong bộ quần áo đen, thân thể đầy đặn nhưng cũng không kém phần mềm mại thướt tha, khi nhìn rõ người xuất hiện là Tiêu Viêm liền đảo mắt quét qua người hắn vài lần, thấy không có gì bất thường thì cũng khe khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Bên cạnh Tào Dĩnh, Tống Thanh thấy thế không khỏi mấp máy môi, khuôn mặt vội làm ra một vẻ xấu hổ, nói: "Cũng may là Tiêu Viêm huynh đệ không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, như vậy ta cũng có thể yên tâm. Dĩnh nhi, lần đó, lão giả kia âm thầm thi triển ám kình mạnh mẽ đẩy ta ra, nếu ta không phản ứng nhanh, chỉ sợ đã bị ám kình đó giết chết"
Nghe vậy, Tào Dĩnh sóng mắt khẽ lưu chuyển, nhu hoà nói: "Tống sư huynh không cần tự trách, thời điểm đó, nếu huynh lưu lại cũng chỉ có thể chịu chết mà thôi, Dĩnh nhi nào dám trách ngươi"
Tuy trên mặt Tào Dĩnh hiện vẻ tươi cười nhưng sâu trong ánh mắt nàng cũng xẹt lên vẻ lạnh nhạt, khinh ghét. Mặc dù hàng ngày nàng tỏ ra là một người rất mạnh mẽ, nhưng đối với tình huống kia thì nàng vẫn là một nữ nhân yếu ớt, lúc đó, chỉ cần một tác động dù nhỏ bé cũng lưu lại ấn tượng sâu đậm trong nàng. Quả thật, trong lòng nàng bây giờ, Tống Thanh đã bị ném vào sổ đen. Tống Thanh đương nhiên không biết những suy nghĩ kia của Tào Dĩnh nên cũng khẽ thở phào.
Tiêu Viêm phía xa cũng đảo mắt qua thân thể xinh đẹp yêu kiều của Tào Dĩnh. Thấy hắn trông lại, gương mặt quyến rũ động lòng người này còn nở một nụ cười nhu hòa.
Thấy Tào Dĩnh nhu hoà cười với mình, Tiêu Viêm cũng ngẩn người. Yêu nữ này thường ngày cũng rất hay cười nhưng đó là kiểu cười lãnh đạm, cao cao tại thượng, thế mà hôm nay lại cười với mình như vậy, kiểu này có lẽ ngay cả Tống Thanh cũng chưa bao giờ được hưởng.
Tiêu Viêm cũng mỉm cười đáp lễ, đối với nàng, hắn cũng không có chút địch ý, dù sao thì nàng ta cũng rất có tiền đồ, tương lai có thể trở thành một trong những nhân vật quyền thế tại Đan tháp. Quan hệ tốt với nàng một chút, cũng không có gì bất lợi. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Đang cười cùng Tào Dĩnh, ánh mặt Tiêu Viêm chợt biến động, nhanh chóng liêc mắt nhìn quanh, sau đó dừng lại ở một nhân ảnh, ánh mắt hắn xạ ra từng đạo hàn quang
"Mộ Cốt lão nhân"
Trong mắt Tiêu Viêm lúc này chỉ có hình ảnh một gã Hắc y nhân đang ngồi khoanh chân, rõ ràng đó là Mộ Cốt lão nhân, kẻ đã từng đuổi giết hắn trong Đan giới, về sau bị Hùng Chiến bức lui.
Tiêu Viêm vừa hiện thân thì Mộ Cốt lão nhân cũng đã phát hiện, ánh mắt hắn đảo qua rồi dừng lại trên cơ thể lực lưỡng của Hùng Chiên, nhíu mày hừ lạnh
"Thằng nhãi may mắn."
Ánh mắt Tiêu Viêm âm trầm nhìn Mộ Cốt lão nhân, một lát sau mới từ từ thu hồi. Những tên hắc y nhân đi theo Mộ Cốt lão nhân bây giờ cũng không thấy đâu, nhưng Tiêu Viêm biết, nhất định bọn chúng ẩn thân dưới danh nghĩa của luyện dược sư để tham gia đan hội.
"Xem ra lão già nãy cũng nhắm đến Tam Thiên Diễm Viêm Hoả"
Bàn tay Tiêu Viêm nhẹ nhàng vuốt ve nạp giới, sau đó ánh mắt chuyển hướng nhìn xung quanh, hắn cũng phát hiện có không ít cường giả, nhìn qua cũng biết đó là những người của thế hệ trước.
"Sức hấp dẫn của Tam Thiên Diễm Viêm Hoả cũng thật lớn a, để có nó, những cường giả lớp trước cũng bất kể mặt mũi mà tham gia tranh giành" Tiêu Viêm trong lòng than nhẹ, không hổ là đan hội, muốn cùng những người này tranh tài, nếu không có bản lãnh xuất chúng thì chỉ sợ là không có hy vọng.
"Cái cô nàng Đan Thần của Đan gia kia cũng đến rồi, xem ra cũng không phải là kẻ tầm thường a."
Ánh mắt Tiêu Viêm di động rồi dừng lại ở vị trí Đan Thần đang nhắm mắt dưỡng thần. Đối với cô gái có vẻ yếu ớt nhu nhược này, Tiêu Viêm cũng rất coi trọng, qua vài lần tiếp xúc với nàng, hắn cũng không thấy có điểm gì quá nổi bật, nhưng giờ đây, khi lực lượng linh hồn của hắn đã tiến vào linh cảnh mà cũng không thể phát hiện ra trình độ của Đan Thần. Vừa mới quan sát, hắn hốt hoảng phát hiện thấy từ cô gái này có một loại lực hấp dẫn kỳ dị phát ra, loại hấp dẫn này không thu hút đấu khí mà chuyên môn hấp linh hồn. Ngày đó, khi hắn tiếp xúc với nàng cũng đã gặp phải lực hút quỷ dị kia, chắc cũng là vì nguyên nhân này.
"Thể chất của nàng hẳn là có chút đặc thù, lực lượng linh hồn rất cường đại nhưng ngược lại, lực lượng thân thể lại quá yếu ớt."
Tiêu Viêm cẩn thận suy nghĩ đánh, chợt nhận ra thế gian này cái gì cũng có thể có a, từ thể chất Ách Nan độc thể của Tiểu Y Tiên đến đồng tử kỳ dị của Thanh Lân… tất cả tồn tại đều có lý của nó.
"Cũng không phải là đèn cạn dầu a!" Tiêu Viêm nhẹ nhàng lắc đầu, đến bây giờ hắn cũng có thể nhận ra được Đan hội lần này sẽ kịch liệt nhất từ trước đến nay.
Theo thời gian trôi đi, trên quảng trường rộng lớn lại có thêm nhiều người tụ tập. Đại đa số những người về được tới đây đều không phải là những kẻ yếu. Cũng đúng, có thể vững vàng vượt qua những thử thách trong Đan giới, chẳng lẽ lại không có chút bản lãnh nào.
Đang lúc chờ đợi, ánh mắt Tiêu Viêm chợt hướng một vị trí khá rộng trong quảng trường, không gian tại đó có chút vặn vẹo, rồi từ đó bước ra một lão giả mang trang phục của Đan tháp. Lão giả này có khuôn mặt nhăn nheo, tay cầm quải trượng, trên ngực có một cái huy hiệu của Đan tháp màu tím rực rỡ.
"Một trong tám vị trưởng lão của Đan Tháp." Nhìn thấy huy hiệu đặc thù này, không ít người trong quảng trường bật thốt lên.
Lão giả chống gậy cũng không để ý đến những âm thanh hỗn loạn trong quảng trường, mắt vẫn nhắm như lão tăng nhập định. Một lúc lâu mới từ từ mở ra, thản nhiên nhìn quanh rồi nói: "Đã đến giờ, các ngươi đem những dược liệu mà nhiệm vụ yêu cầu giao cho lão phu, sau đó đi ra ngoài để tham gia vòng tỷ thí cuối cùng."
Lời nói vừa dứt, lão vung gậy trúc điểm nhẹ một cái vào không gian vặn vẹo kia, từ đó một thông đạo đen nhánh dần dần xuất hiện.
Nghe lão giả nói vậy, không ít người trong quảng trường biến đổi sắc mặt, có vẻ suy sụp, hiển nhiên bọn họ cũng chưa hoàn thành nhiệm vụ được giao.
Ngay sau đó, một gã trung niên sắc mặt lạnh lùng tiến tới, mang danh sách và các dược liệu tương ứng trình lên. Sau một hồi cẩn thận kiểm tra, lão giả khẽ gật đầu, trung niên nam tử kia mới bước chân vào thông đạo không gian rồi biến mất trong đó.
Có người đầu tiên xuất hiện, những người còn lại cũng lục tục tiến lên trả nhiệm vụ rồi thuận lợi biến mất trong thông đạo không gian, tất nhiên cũng có một vài người chưa hoàn thành nhiệm vụ, cố ý nộp lên những dược liệu không đúng yêu cầu, tuy nhiên, khi vừa mới đưa dược liệu ra đã bị lão giả kia một gậy đánh văng ra xa, bụi đất đầy mặt.
Thấy nhóm người Tào Dĩnh cũng đã biến mất trong thông đạo, Tiêu Viêm quay lại nhìn Tử Nghiên nói: "Ta cũng phải đi rồi, chờ khi ra ngoài sẽ gặp lại."
"Ừ."
Tiêu Viêm cười cười, sửa sang lại áo bào rồi trong ánh mắt hâm mộ của những người còn lại, bước nhanh tới chỗ lão giả. Sau khi lấy ra danh sách cùng dược liệu, lão giả kiểm tra xong rồi tuỳ ý liếc mắt nhìn hắn, khẽ gật đầu nói: "Vào đi"
Tiêu Viêm cung kính ôm quyền với lão giả rồi bước tới thông đạo đen nhánh kia, khẽ hít sâu một hơi rồi tiến vào.
"Rốt cục cũng đã tiến gần tới Tam Thiên Diễm Viêm Hoả thêm một bước."

Đấu Phá Thương Khung - Chương #1173


Báo Lỗi Truyện
Chương 1173/1641