Chương 115: Ngộ nạn


Dưới ánh trăng nhàn nhạt,hai đạo nhân ảnh bất ngờ ẩn hiện trên vách núi.
"Bắt đầu đi?"
Tiến từng bước, Tiêu Viêm nhìn vách núi tối đen, quay đầu hướng về Tiểu Y Tiên đang mặc bộ hắc y bó sát người cười hỏi.
Gật gật đầu, Tiểu Y Tiên ngồi xổm xuống đất nhặt một ít củi khô, khéo léo buộc chúng thành hai bó đuốc, phía trên rải một ít bột phấn màu vàng, tiếp đó từ trong ngực lấy ra mồi lửa đem bó đuốc đốt lên.
"Cầm đi!".
Vừa đem cây đuốc đưa cho Tiêu Viêm, lại từ trong ngực lôi ra một sợi dây thật dài quơ quơ trước mặt hắn, cười nói: "Ngươi là đại nam nhân, sẽ không để cho một thiếu nữ chân yếu tay mềm như ta đi trước chứ?"
Giơ cây đuốc lên, Tiêu Viêm dùng sức kéo kéo, sau khi kiểm tra sợi dây kỹ lưỡng, lúc này Tiêu Viêm mới liếc mắt nhu hòa cười với Tiểu Y Tiên, thản nhiên nói: "Cùng nhau đi xuống, ta không yên tâm khi đem phía sau lưng giao cho một người mới quen không lâu."
"Ngươi... ngươi ngay đến một chút khí khái nam tử cũng không có sao?"
Bị Tiêu Viêm hoài nghi như vậy, Tiểu Y Tiên nhất thời cảm thấy bất bình căm phẫn, nàng ngày thường chứng kiến đám dong binh phần lớn đều có chút hào sảng, giống như Tiêu Viêm đối đãi trước sau cẩn thận với một thiếu nữ đấu giả bình thường như vậy thì nàng đúng là rất ít khi nhìn thấy.
"Ta chỉ có một cái mạng này, không thể đùa được, vì mỹ nhân trước mặt mà sính cường đem bản thân đặt vào hiểm địa …Aa, hay là thôi đi." Không để ý đến Tiểu Y Tiên, Tiêu Viêm lời nói vẫn thản nhiên như nước.
"Ngươi...".
"Rốt cuộc có xuống dưới không? Nếu lại trì hoãn là trời sáng đó. " Quay đầu đi, Tiêu Viêm mỉm cười hỏi.
"Đi!" Nhìn nụ cười đáng ghét của Tiêu Viên, Tiểu Y Tiên cắn chặt răng, oán hận chà chà bàn chân.
Mỉm cười, Tiêu Viêm đem sợi dây buộc tại một gốc cây đại thụ tráng kiện, lại dùng sức kéo kéo về phía sau rồi hướng Tiểu Y Tiên dang tay ra: "Lại đây."
"Ta cũng có dây, không cần ngươi hỗ trợ!".
Nhìn động tác này của Tiêu Viêm, Tiểu Y Tiên tức khắc lùi về phía sau vài bước, mặt ngọc thoáng ửng hồng, nổi giận nói.
"Được rồi, vậy ngươi tự lo đi, bất quá … ta cảnh báo trước, ta cũng không chắc chắn phía dưới vách núi ban đêm có độc xà, bò cạp, chuột hay không a..."
Nhún vai. Tiêu Viêm làm như không có việc gì cười nói.
"Ngươi tên hỗn đản này, sẽ không được chết tử tế!"
Một đạo bóng đen hung hăng vọt về phía Tiêu Viêm lần tìm rồi nắm chặt bàn tay hắn, mắt nhìn xuống, nguyên lai Tiểu Y Tiên đang buộc sợi dây vào tay mình.
"Ngươi tay chân mà dám xằng bậy, ta nhất định sẽ đem ngươi hạ độc thủ!"
Theo thanh âm uy hiếp của Tiểu Y Tiên, làn hương thơm phả vào mặt Tiêu Viêm, một thân thể mềm mại thơm ngát đột nhiên tiến vào ngực hắn. Thân thể mềm mại nằm trong lồng ngực như đánh vào đáy lòng làm cho hắn trong lòng mãnh liệt run lên.
Hít sâu một hơi đè nén dục hỏa, Tiêu Viêm vươn cánh tay nắm ở nơi mà hắn đã từng khen là cực phẩm tinh tế mảnh mai. Song chưởng gắt gao ôm vòng eo nhỏ nhắn mềm mại, Tiêu Viêm thoáng chút ngốc trệ thất thần.
"Ngươi còn không đi?" Ngay lúc Tiêu Viêm còn đang tận hưởng cái dư vị nhu nhuyễn trong lồng ngực, âm thanh xấu hổ cùng giận dữ của Tiểu Y Tiên lại vang lên trong tai.
"Xin lỗi."
Tiêu Viêm cười cười, bất quá trong giọng nói không có chút thành ý nào, lần nữa ôm chặt mỹ nhân vào trong lòng, mũi chân khẽ điểm, hai người trực tiếp hướng vách núi đen kịt lao đi.
Bên tai tiếng gió rít gào, y phục bám sát ngoài da, Tiêu Viêm tay trái ôm Tiểu Y Tiên, trên tay phải sợi dây xoay tròn vài vòng rồi đột nhiên dừng lại, thân hình cấp tốc rơi xuống, sau đó chậm rãi treo lơ lửng sát vách núi.
Thở dài một hơi, Tiêu Viêm cúi đầu, nhìn Tiểu Y Tiên ngược lại đang gắt gao ôm chặt chính mình, không khỏi tức cười, ánh mắt nhìn xung quanh tối đen như mực,nhẹ giọng nói: " Có thể nhận ra vị trí sơn động không?"
Nghe Tiêu Viêm hỏi tới chính sự, Tiểu Y Tiên tâm tình khẩn trương do ở trên cao lúc này mới thư hoãn một ít, ánh mắt nhìn ra xung quanh, thoáng trầm ngâm rồi chỉ vào một chỗ tối, nhẹ giọng nói: "Hẳn là ở đó..."
Nhìn theo hướng ngón tay Tiểu Y Tiên đang chỉ, Tiêu Viêm gật gật đầu, thấp giọng nhắc nhở:
"Ôm sát vào."
Nghe lời này của Tiêu Viêm, Tiểu Y Tiên thoáng chút chần chừ, bất quá khi hắn mũi chân đạp mạnh vào vách núi, thân hình lần nữa cuồng mãnh vung lên thì nàng cả kinh vội vàng ôm chặt thắt lưng hắn, mặt vùi vào ngực không dám động đậy.
Tiêu Viêm mũi chân trên vách núi đá không ngừng di động, nhờ sợi dây nâng đỡ, khoảng cách giữa hai người tới sơn động ngày càng gần hơn.
"Ném bó đuốc đi."
Đi tiếp một đoạn nữa, đia phương phía trước hoàn toàn là hắc ám,Tiêu Viêm trầm giọng nói.
"Nga." Mặt trắng bệch gật gật đầu, Tiểu Y Tiên đem bó đuốc trong tay hướng về giải đất hắc ám dùng sức ném đi. Bó đuốc ném lên vách núi, hoa lửa tung tóe bắn ra bốn phía, nhờ ánh sáng lờ mờ này, Tiêu Viêm mơ hồ nhìn thấy sơn động bí ẩn cách đó không xa.
"Hô...".
Thấy sắp tới nơi, Tiêu Viêm vừa muốn thở phào một hơi, cả người lỗ chân lông đột nhiên co rút lại, trong lòng thoáng hiện một tia cảnh giác, mũi chân đạp mạnh vách núi, thân hình theo đó bắn lên.
"Xuy..."
Thanh âm xé gió bất ngờ vang lên, mượn hỏa quang lờ mờ chưa tiêu tán, Tiêu Viêm rốt cuộc thấy rõ thứ đã đánh lén hắn.
"Nham xà."
Sắc mặt trầm xuống hô lên một chữ, Tiêu Viêm khuôn mặt nhất thời có chút khó coi. Nham xà, tên cũng như nghĩa, đây là một loài ma thú hình rắn sinh sống trong các vách nham thạch, gần tới nhất giai, loại ma thú này nhờ vào thân thể dẹt dài tựa như đôi cánh có thể bay lượn trong không trung như chim ưng, hơn nữa bởi vì là ma thú mang một loại biến dị thạch thuộc tính, cho nên thân thể cứng rắn như đá, đao kiếm bình thường căn bản khó có thể tạo thành thương tổn quá lớn.
Tại thời điểm bình thường, cho dù Tiêu Viêm một mình gặp nham xà này cũng phải tốn một phen công phu mới có thể chiến thắng, nhưng lúc này đang treo lơ lửng trên vách núi, trong lòng lại ôm Tiểu Y Tiên, hắn căn bản không thể chống lại, bởi thế sắt mặt Tiêu Viêm mới khó coi như vây.
"Nham xà? Vậy phải làm sao bây giờ?" Nghe được Tiêu Viêm kinh hô, Tiểu Y Tiên thân thể mềm mại run lên. Vội vàng hỏi, nàng cũng từng nghe nói qua loại ma thú đứng đầu này.
Tiêu Viêm con mắt híp lại nhìn vật đang xoay quanh trong không trung, nham xà mắt tam giác màu vàng phóng thích huyết tinh đậm đặc, thoáng trầm ngâm, trong lòng khẽ động, thấp giọng hỏi: "Ngươi còn có thứ dược phấn làm cho người ta hôn mê chứ?"
Nghe vậy, Tiểu Y Tiên con ngươi đen nhánh đảo tròn,chợt gật đầu,từ trong lòng móc ra một lọ dược phấn đưa cho Tiêu Viêm, nói: "Đây là một ít cuối cùng, dùng cẩn thận..."
Tiếp nhận dược phấn, Tiêu Viêm đem toàn bộ đổ vào trong tay sau đó nắm chặc lại, ánh mắt gắt gao chuẩn bị công kích nham xà.
"Xuy..."
Lại một thanh âm xé gió bén nhọn, hai cánh nham xà rung lên, mắt lộ hung quang hướng Tiêu Viêm đáp xuống, trong miệng răng nanh lạnh lẽo sáng bóng.
Lạnh lùng nhìn nham xà ngày càng gần, Tiêu Viêm bàn tay càng ngày càng gấp.
"Nhanh công kích nó a, đồ đần!..." nhìn thấy Tiêu Viêm bất động, Tiểu Y Tiên vội vàng thúc giục nói.
Không để ý đến lời nàng, Tiêu Viêm như trước vẫn duy trì trầm mặc, chỉ là trong cơ thể đấu khí đã bắt đầu theo kinh mạch chậm rãi xông lên.
Nhìn nham xà sắp tiến vào mười thước phạm vi, Tiểu Y Tiên tức giận tới mức nhéo lưng Tiêu Viêm: "Hỗn đản, lần này bị ngươi hại chết!"
Lúc này khoảng cách hai người và nham xà vẻn vẹn chỉ có hơn mười thước, Tiêu Viêm rốt cuộc đã hành động, song chưởng nắm chặt đột nhiên mở ra, kình khí hung mãnh trong lòng bàn tay mang theo bột phấn, giống như một đạo tiễn khí màu trắng nặng nề đánh vào nham xà.
Dược phấn màu trắng vừa chạm vào nham xà, nhất thời nổ ra đầy bao phủ nham xà vào trong.
"Phác đằng!"
Thân ảnh màu vàng sau giây lát tránh né cả người cứng đờ, từ trên cao rơi xuống vực sâu không đáy trong sơn cốc. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Nhìn nham xà tiêu thất trong bóng đêm, Tiêu Viêm lúc này mới thở dài một hơi, với độ cao này, cho dù thân thể nó có cứng rắn như nham thạch cũng có thể biến thành thịt vụn a?
Ngẩng đầu nhìn bột phấn trắng còn trôi nổi trên không, Tiêu Viêm bàn tay lần nữa chém ra lực đẩy cuồng mãnh đem chúng quét sạch.
"Không nghĩ tới ngươi ngoại trừ khi dễ phụ nữ còn có chút bản lãnh."Tuy nói Tiêu Viêm lúc đối chiến là nhờ khéo léo, nhưng có thể trấn định trong lúc nguy hiểm cũng đã làm Tiểu Y Tiên phải nhìn hắn với con mắt khác.
Thản nhiên cười cười, sau khi thoát khỏi nguy hiểm, lúc này Tiêu Viêm mới ôm Tiểu Y Tiên chậm rãi rơi xuống bên ngoài sơn động, nhìn vào động khẩu rậm rạp đá vụn cùng quái mộc, cau mày bất đắc dĩ lắc đầu, xem ra lại phải làm cu li rồi.
Bàn tay chậm rãi dò xét, Tiêu Viêm hít sâu một hơi ,trong lòng quát khẽ một tiếng:
"Xuy hỏa chưởng!"
Theo tiếng quát hạ xuống, lực đẩy thật lớn từ trong lòng bàn tay dâng lên, giống như cuồng phong quét lá rụng, đem một đống đá vụn chồng chất cùng với quái mộc thổi vào trong hẻm núi đen kịt.
Làm xong hết thảy, Tiêu Viêm trên trán có chút mồ hôi lạnh, hô hấp cũng thoáng chút dồn dập, do cự kiếm đè nặng trên lưng, hắn chỉ có thể vận dụng đấu khí khoảng sáu bảy phần. Ngồi xuống thở vài hơi, Tiêu Viêm đem ánh mắt hướng về chỗ sơn động trống trãi phía trước.
Đã không còn chướng ngại che lấp, dưới ánh trăng nhàn nhạt Tiêu Viêm cùng Tiểu Y Tiên cuối cùng đã nhìn thấy sơn động do tiền nhân để lại ngay trước mặt. Động khẩu cũng không rộng, bên trong một mảnh hắc ám nhưng mơ hồ phát ra hào quang nhàn nhạt có vài phần quỷ dị. Xung quanh động khẩu để lại không ít dấu vết điêu khắc, bất quá có lẽ do thời gian đã lâu nên chỉ có thể nhìn thấy mơ hồ, nếu không phải Tiêu Viêm có nhãn lực phi thường thì có thể đã không phát hiện được.
"Rốt cuộc cũng tới rồi..."
Hưng phấn mỉm cười, Tiêu Viêm ôm Tiểu Y Tiên, mũi chân trên vách khẽ điểm lần cuối, hai người thân hình xẹt qua giữa không trung cuối cùng vững vàng rơi vào cửa sơn động. Vừa tiếp đất, Tiểu Y Tiên nhanh chóng thoát khỏi lồng ngực Tiêu Viêm, sau đó kìm nén kinh hỉ mà đánh giá động khẩu.
.
"Đi thôi, có thể có đồ vật gì đó, hy vọng sẽ không để cho ta thất vọng."
Hướng Tiểu Y Tiên mỉm cười, Tiêu Viêm từ trên người lấy ra mồi lửa rồi cẩn thận bước vào bên trong sơn động.
Nhìn sơn động bên trong đen kịt, Tiểu Y Tiên có chút do dự, một lát sau dậm chân, cắn răng theo sau.
(Hôm nay bắt đầu bù nợ tiếp, thỉnh các huynh đệ đề cử một hai phiếu cầm cự, cám ơn!)

Đấu Phá Thương Khung - Chương #115


Báo Lỗi Truyện
Chương 115/1641