Chương 1114: Tào gia.



Tiêu Viêm từ trong Luyện đan thất lao ra, nhìn thấy bóng hình xinh đẹp của Tiểu Y Tiên, lập tức tiến tới chau mày hỏi:
- Đã xảy ra chuyện gì?
Nhìn thấy Tiêu Viêm chau mày, Tiểu Y Tiên giang tay, nói:
- Diệp gia gặp chút phiền toái!
- Phiền toái? Cư nhiên còn có người dám tìm đến Diệp gia gây hấn?
Ánh mắt Tiêu Viêm thoáng lướt qua xung quanh đan thất, nhìn thấy toàn bộ hộ vệ Diệp gia đã rút sạch liền hiểu được phiền toái lần này hiển nhiên không phải là chuyện tầm thường. Bất quá, chuyện làm cho Tiêu Viêm có chút kỳ quái chính là, sau lần đại chiến trước ở Diệp thành, đã có rất ít người dám trêu chọc Diệp gia. Vậy, hôm nay, người nào dám đến Diệp gia chứ?
- Lần này đến Diệp gia cũng không phải là thế lực bình thường!
Nhìn thấy bộ dáng Tiêu Viêm như vậy, Tiểu Y Tiên giống như biết hắn đang suy nghĩ điều gì, cười nói:
- Tào gia, một trong ngũ đại gia tộc của Đan vực.
- Tào gia?
Tiêu Viêm chau mày, đối với Đan vực ngũ đại gia tộc hắn tự nhiên đã nghe qua. Mà Tào gia chính là một trong số đó. Đương nhiên, gia tộc này không phải là gia tộc mà Diệp gia có thể so sánh, nhân tài luyện đan ở gia tộc này vẫn sinh ra ùn ùn khiến cho danh vọng Tào gia càng lúc càng được nâng cao. Ngũ đại gia tộc, ngoại trừ Đan gia ra chỉ sợ Tào gia là mạnh nhất.
Hơn nữa, Tào gia cũng coi như thuộc cao tầng của Đan Tháp. Có chỗ dựa vững chắc này, dù là thế lực lớn như Băng Hà Cốc cũng không dễ dàng trêu chọc bọn họ. Dù sao, năng lực của Đan Tháp cả Trung Châu không ai không biết.
Mà cũng chính vì như thế, cho nên mấy năm nay, Tào gia như mặt trời giữa trưa, có lực ảnh hưởng tại Đan vực càng ngày càng lớn. So sánh cùng với Diệp gia đang trên đà suy bại mà quả thực chính là bầu trời so với mặt đất.
- Bọn họ đến Diệp gia gây hấn?
Tiêu Viêm trầm ngâm nói. Hắn cũng không ngờ Tào gia lại mò đến.
- Tựa hồ là bởi vì chuyện hôn sự của huynh cùng Hân Lam. Ban đầu khi bọn người Diệp Trọng đến lúc cùng đường mạt lộ đã tính gả Hân Lam cho Tào gia. Như thế, Tào gia có thể giúp bọn họ thông qua khảo thí. Nhưng như vậy, Diệp gia khó tránh khỏi bị Tào gia thôn tính. Cho nên sau khi ngươi xuất hiện, Diệp gia liền bỏ qua việc hôn nhân này. Ai ngờ được, Tào gia kia lại đột nhiên cố ý đến đây mang Hân Lam đi.
Tiểu Y Tiên nói.
Nghe vậy, sắc mặt Tiêu Viêm hơi trầm xuống. Tào gia, cũng quá bá đạo. Gia tộc này muốn cưới Hân Lam thì chỉ sợ có chủ ý hoàn toàn muốn thôn tính Diệp gia thôi.
- Diệu lão tiên sinh đâu?
- Hắn đang ở tiền viện tọa trấn, miễn cho Tào gia cậy mạnh xông vào!
Tiêu Viêm gật đầu, hơi trầm ngâm liền xoay người hướng tiền viện bước đi, trầm giọng nói:
- Đi thôi, bản thân huynh muốn nhìn Tào gia có chỗ nào giỏi! Cái loại việc cướp người này, ta lần đầu tiên thấy qua!
Tiểu Y Tiên cười khẽ, gật đầu, bước theo.
Ở tiền viện Diệp gia, giờ phút này có một nhóm lớn người đang vây lại, không khí rất khẩn trương tựa như đang giương cung bạt kiếm.
Tiền viện rộng rãi đã ngăn thành hai trận doanh phân biệt rõ ràng. Một bên là đám người Diệp gia, bên còn lại là một trăm thân ảnh áo đỏ. Những người này đều đứng thẳng tắp toát ra khí thế ngạo nhân. Nhìn Diệp gia phía đối diện, địa vị của Tào gia quả thật Diệp gia không thể nào so sánh.
Ở trước đoàn người Tào gia có hai lão già áo đỏ. Hai người này đều mang vẻ mặt hờ hững, cả người tràn ngập khí thế mạnh mẽ, hai tay giấu ở tay áo, nhìn bộ dáng chắc hẳn không phải nhân vật tầm thường. Dĩ nhiên, làm cho mọi người để ý cũng không phải là hai người này mà là một lão nhân mặc áo bào tro đang đứng trước mặt hai người này cùng với một nam tử mặc áo bào Luyện dược sư màu tím.
Lão nhân mặc áo bào tro nhìn qua tựa hồ rất cao tuổi, khuôn mặt chồng chất những nếp nhăn, nhìn như sắp gần đất xa trời. Nhưng lão có thể đứng ở nơi này chứng tỏ thân phận không tầm thường và hơn nữa phải có thực lực rất cao. Hơi thở người này tuy không mạnh mẽ như hai hồng bào lão giả kia nhưng trong lúc mơ hồ đều phát ra khí tức tràn ngập nguy hiểm, người khác tránh xa không kịp.
Về phần nam tử mặc áo bào Luyện dược sư màu tím nhìn qua rất anh tuấn lộ ra ngạo khí khó có thể che dấu và trên ngực hắn có gắn hai tấm huy chương. Ngạo khí cỡ này cũng không có ai nói gì vì hắn có đủ tư cách.
Huy chương có màu xanh nhạt, mơ hồ như có hỏa diễm lượn lờ uyển chuyển , bên trong có khắc hình một cái tháp, trên thân tháp lóe ra bảy ngôi sao tỏa ra tử kim quang mang cực kỳ chói mắt.
Thất phẩm Luyện dược sư!
Vây mà lại có thể là huy chương Luyện dược sư của Đan Tháp.
Người thanh niên này nhìn qua tầm ba mươi tuổi, lại có thể là một Thất phẩm Luyện dược sư!
- Tào Đan thiếu gia, Diệp gia ta thu hồi ước định lúc đầu quả thật có chỗ không đúng. Nhưng chuyện này, trước đây Tào gia cũng không có nửa phần dị nghị nhưng hôm nay, sao lại gióng trống khua chiêng đến đây? Không biết thế là có ý gì?
Sắc mặt Diệp Trọng có chút khó coi nhìn bọn người lai giả bất thiện này, trầm giọng hỏi.
- Ha hả, Diệp Trọng trưởng lão quả thật biết nói đùa! Chuyện hôn nhân đại sự há có thể đùa sao? Lúc trước, Diệp gia ngươi chủ động hứa hôn, giờ lại đột nhiên thu hồi? Điều này khiến Tào gia ta phải ăn nói làm sao với mọi người?
Thanh niên mặc áo bào Luyện dược sư màu tím cười nhạt rồi nhẹ nắm tay lại, một luồng hỏa diễm nơi đầu ngón tay tóe ra, chợt liếc nhìn Diệp Trọng bằng ánh mắt sắc lẹm.
- Diệp Trọng trưởng lão có ý trêu Tào gia ta sao?
Nghe vậy, sắc mặt Diệp Trọng nhất thời biến đổi. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
- Tào Đan, ngươi không nên cưỡng từ đoạt lý. Người nào không biết dã tâm của Tào gia ngươi? Muốn thôn tính Diệp gia ta, cần gì phải lấy cớ này!
Hân Lam cũng nhịn không được cơn giận, gương mặt đã hơi tái xanh, nói.
Người thanh niên cười nhạt, nhìn Hân Lam mỉm cười, nói:
- Hân Lam, bất chấp như thế nào ta cũng coi như là vị hôn phu của nàng. Nàng la hét với ta trước mặt đông người như thế còn ra thể thống gì nữa?! Đợi đến khi về Tào gia, ta sẽ dạy nàng thêm một ít quy củ!
- Tào Đan thiếu gia, chuyện hôn sự này chẳng qua là suy nghĩ ban đầu của song phương, còn chưa chân chính quyết định. Cho nên, Diệp gia ta có quyền thu hồi!
Sắc mặt Diệp Trọng trầm xuống, nói:
- Hiện giờ Hân Lam sẽ không gả cho Tào gia, về sau cũng vậy. Mong rằng Tào Đan thiếu gia không nên dây dưa nữa!
Nghe được Diệp Trọng nói thế, hai mắt Tào Đan híp lại, cười nhạt rồi nói:
- Ha hả, Diện gia hiện tại thật đúng là có bản lãnh! Diệp Trọng trưởng lão, chẳng lẽ ngươi thật cho rằng Diệp gia sau khi trải qua lần đại chiến vừa rồi mà có thể một lần nữa khôi phục lại vinh quang năm đó? Tào gia ta không phải như Băng Hà Cốc đâu!
Nói đến câu cuối, âm thanh của Tào Đan hiện lên chút hàn ý.
Nhìn thấy Tào Đan cư nhiên không khách khí như thế, khuôn mặt Diệp Trọng cũng chợt tái xanh nhưng cũng không thèm đôi co. Tào gia có không ít Luyện dược sư ưu tú, lực hiệu triệu so với Băng Hà Cốc còn mạnh hơn. Hơn nữa, trong những năm này có không ít cường giả Đấu Tôn nhờ họ luyện chế đan dược. Những người này, nếu Tào gia có yêu cầu gì thì phần lớn sẽ đều không cự tuyệt. Nếu những người này cùng nhau đến, thanh thế kia quả thật cũng chẳng kém gì Băng Hà Cốc.
- Khụ! Diệp Trọng, có một số việc cũng nên đem lời nói rút lại đi! Nếu lúc trước đã đưa ra rồi mà giờ lại thu hồi, đích xác có chút không ổn. Hơn nữa, thông hôn với Tào gia thì Diệp gia ngươi cũng có không ít chỗ tốt a!
Lão giả mặc áo bào tro nãy giờ chưa nói gì rốt cuộc cũng trừng mắt lên rồi chậm rãi nói:
- Hôm nay, chúng ta nhận mệnh gia chủ Tào gia đến mang Hân Lam đi!
Nghe vậy, sắc mặt Diệp Trọng khẽ biến, lộ vẻ chút kiêng kỵ liếc nhìn lão giả mặc áo bào tro, chua xót nói:
- Ngay cả Khổ Diệp tôn giả cũng phải tự mình ra tay, Tào gia thật đúng là cho Diệp gia ta mặt mũi a…!! Cùng Tào gia quan hệ thông gia có lẽ sẽ giải quyết được nguy cấp trước mắt, nhưng ngày sau cả Diệp gia chỉ sợ sẽ phải sửa thành họ Tào rồi. Cho nên chuyện này ngàn vạn lần đều không thể!
Hôi bào lão giả lắc đầu cười cười rồi bước tới từng bước chậm rãi. Một luồng khí thế mạnh mẽ như sóng lớn vạn trượng đột nhiên phát ra bao phủ toàn bộ đại sảnh, khiến cho sắc mặt của một vài tộc nhân thực lực hơi yếu của Diệp gia trở nên trắng bệch.
- Hừ!
Khi hôi bào lão giả bộc phát khí thế, một thân ảnh đột nhiên hiện ra trước mặt đám người Diệp Trọng, chân dẫm mạnh trên đất tạo nên những gợn sóng khuếch tán mạnh ra, cùng lúc phát ra một luồng khí thế đáng sợ mạnh mẽ áp chế khí thế của hôi bào lão giả xuống.
- Tào gia tuy mạnh, nhưng nếu ỷ thế hiếp người, thật không đúng với vị thế của gia tộc!
Một đạo thân ảnh áo trắng đột nhiên hiện lên, chính là Thiên Hỏa tôn giả. Ánh mắt lão tập trung nhìn hôi bào lão giả, thản nhiên nói.
- Đấu Tôn?
Thiên Hỏa tôn giả đột nhiên xuất hiện khiến cho hôi bào lão giả hơi ngẩn ra, ánh mắt ngưng trọng.
- Vị tiền bối này, vãn bối là Tào Đan. Chuyện hôm nay là chuyện riêng giữa Tào gia cùng Diệp gia, mong tiền bối không nên nhúng tay vào. Ngày sau, nếu cần luyện đan có thể đến tìm Tào gia!
Tào Đan nhăn mặt, chắp tay trầm giọng nói.
Đối mặt với cường giả Đấu Tôn hắn cũng không sợ hãi cho lắm. Lấy thế lực to lớn hiện nay của Tào gia thì không thiếu những cường giả Đấu Tôn muốn nhờ những trưởng bối trong tộc ra tay luyện đan. Vì vậy, nhìn thấy Đấu Tôn cường giả cũng không quá mức rung động.
- Luyện đan?
Nghe vậy, Thiên Hỏa tôn gia lại cười, thản nhiên nói:
- Không cần, lão phu muốn luyện đan tự nhiên có người thích hợp giúp rồi. Hắn mời ta bảo hộ Diệp gia, sao lão phu có thể không nhúng tay vào?
Nhìn thấy Thiên Hỏa tôn giả không chút lưu tình nào, sắc mặt Tào Đan biến đổi, trầm giọng nói:
- Chuyện hôm nay chính là mệnh lệnh của gia chủ. Ngươi phải theo chúng ta đi và bất luận kẻ nào cũng không thể ngăn trở! Nếu không sẽ là kẻ địch của Tào gia ta!
Nghe được lời đe dọa của Tào Đan, sắc mặt của mọi người Diệp gia trở nên rất khó coi.
- Ha hả, Tào gia rất có uy phong nha! Bất quá người này, hôm nay ta nhất định phải bảo vệ!
Đại sảnh lâm vào một trận yên tĩnh, một tiếng cười lạnh đột nhiên từ từ vang lên làm cho đám người Diệp Trọng, Hân Lam ngẩn ra, sắc mặt trong nháy mắt lộ ra vẻ sợ hãi lẫn vui mừng.

Đấu Phá Thương Khung - Chương #1114


Báo Lỗi Truyện
Chương 1114/1641