Chương 109:Huyết liên tinh


Dưới cái nắng chói chang của mặt trời , mặt đất như nứt ra làm bốn phía , bàn chân kiên ngạnh đạp trên bùn đất , một cỗ sóng nhiệt từ bàn chân mãnh liệt tràn vào khiến cho người đi đường mồ hôi đầm đìa chảy ra, ánh nắng không ngừng chiếu rọi tạo thành thời tiết quỷ quái như bây giờ
Trên một con đường lớn , một vị thiếu niên quần áo bình thường , mồ hôi chảy đầy trên vẻ mặt gian nan , đang khó khăn hành tẩu , thiếu niên mỗi lần đặt chân bước đi , hội giống như một vật nặng rơi xuống mặt đất vậy
Đứng ở gần quan sát thì thấy ở sau lưng thiếu niên có vác một cự kiếm màu đen khổng lồ , ách nói đây là bả cựu kiếm không bằng nói đây là một cự thiết cho rồi , cự kiếm màu đen này không có mũi kiếm , tại cuối cự kiếm , tựa hồ giống như là bị một vật gì đó , nhất đao chặt đứt, lộ ra vẻ bóng loáng như một tấm gương
Mặt ngoài cự kiếm màu đen , mơ hồ lộ ra một chút văn tự kỳ bí , văn tự kỳ bý này cơ hồ tràn ngập khắp thân cự kiếm , phối hợp với màu đen của cự kiếm , nhìn thoáng qua , cơ hồ có vài phần thần bí
Chiều dài của cự kiếm lại càng quái dị , cơ hồ là dài hơn cả thân thiếu niên , tổ hợp kỳ dị này , làm cho những người đi đường , nhịn không được phải quay đầu lại tò mò nhìn hắn
Hành tẩu được khoảng một trăm bước , thiếu niên rốt cục có chút không cầm cự được , miệng không ngừng thở hổn hển , hai chân tựa như ngàn cân khó nhọc bước về phía cây đại thụ ven đường
Đi tới được cây đại thụ , thiếu niên trực tiếp ngửa mặt hướng lên trời , để cho đầu óc khẽ thanh tĩnh lại , mồ hôi tùy ý chảy trên trán giống như một dòng suối nhỏ chảy xuôi xuống
"Sư phụ vật này cũng thật là kinh khủng đi , vác nó trên lưng …Đấu khí trong cơ thể lưu chuyển dĩ nhiên cứ như thế trì hoãn , hơn nữa vật quỷ này , cũng thật là nặng đi nha ? Vốn chỉ cần một ngày đường , bây giờ cố nhiên lại thành hai ngày nhưng cũng không đạt được mục tiêu !"Dồn dập thở hổn hển mấy hơi , Tiêu Viêm thanh âm vang lên .Bởi vì quá độ thoát lực , cho nên âm thanh có chút tắc nghẽn
"Hắc hắc tu hành bây giờ mới chính thức bắt đầu , ngươi tưởng rằng theo ta đi ra ngoài , chỉ đơn giản là đi dạo chung quang hay sao ?Nếu đã gọi là khổ tu , vậy thì cần chuẩn bị tinh thần để chịu đựng gian khổ đi nha , cái cuộc sống thư sướng tại Ô Thản Thành , bắt đầu rời xa ngươi rồi "Từ trong giới chỉ âm thanh gìa nua của Dược Lão truyền ra thoáng có chút hả hê vui sướng
Nghe vậy Tiêu Viêm cười khổ lắc đầu , khẽ thư giãn thân thể , khóe mắt phiêu liễu nhìn cựu kiếm màu đen nhánh phía sau lưng , nhãn đồng toát lên vẻ kinh hãi
Hắn cũng không có nghĩ tới , thoạt nhìn vật này bề ngoài không ra gì cả , dĩ nhiên lại kinh khủng như vậy , không chỉ đè ép đấu khí lưu chuyển trong cơ thể mình , hơn nữa lại còn nặng một cách biến thái , cơ hồ làm cho Tiêu Viêm có lúc đã vận toàn lực đấu khí mà cũng suýt không chịu được
Hai ngày nay , Tiêu Viêm rốt cục cũng nếm trải được tư vị khổ tu chân chánh theo như lời Dược Lão nói
Lưng đeo cự kiếm màu đen , chiến đấu lực của Tiêu Viêm sợ rằng chỉ có thể ngang hàng so với một gã vừa mới tấn cấp đấu giả .Song mặc dù cự kiếm màu đen mang đến nhiều trói buộc , bất quá dưới áp lực của nó , cũng khiến cho Tiêu Viêm che dấu đi được thực lực chân thực của bản thân , với một người độc hành như hắn , dưới tình huống không quen biết một ai trên đường hành tẩu , tùy ý để bại lộ thực lực của mình , không thể nghi ngờ gì là một hành dộng ngu xuẩn
Ngón tay khẽ vuốt vuốt lên giới chỉ , một khỏa đan dược màu xanh liền xuất hiện trong lòng bàn tay , đan dược này có tên gọi là hồi khí đan,công hiệu đúng như tên gọi của nó có thể trong thời gian ngắn cấp tốc hồi phục lại đấu khí
Đan dược này là ngày trước tại Ô Thản Thành , Dược Lão cố ý luyện chế ra cho Tiêu Viêm , bất quá bởi vì nguyên liệu để luyện chế ra hồi khí đan rất hiếm , với năng lực của Mễ Đặc Nhĩ phòng đấu giá , cũng bất quá chỉ tìm kiếm được ba muơi mai dược liệu , cho nên , Tiêu Viêm bình thường cũng không tùy ý phục dụng , bất quá dưới tình huống bây giờ cũng không thể tiết kiệm được nữa
Mục quang cẩn thận quan sát vùng phụ cận trên đường , thấy không có người , Tiêu Viêm lúc này mới đem hồi khí đan nuốt vào bụng , nhàn hạ ngồi xuống , chậm rãi đợi đan dược phát huy tác dụng
Tuy nói sau khi phục dụng đan dược , tiến vào trạng thái tu luyện , mới có thể phát huy hết được hiệu quả của đan dược , bất quá lúc này Tiêu Viêm không có điều kiện yên tình để tu luyện , ở bên ngoài đại lộ không ngừng có người hành tẩu qua , cho nên cái ý niệm muốn tiến vào trạng thái tu luyện của hắn hoàn toàn không thể thực hiện được
Khẽ nhắm mắt lại Tiêu Viêm đang ở trong trạng thái uể oải , có thể rõ ràng nhận thấy , trong cơ thể các bộ phận cơ hồ đều đã kiệt lực , đang tham lam hấp thu luồng khí ôn nhuận tỏa ra từ dược lực
Hấp thu đến tia dược lực cuối cùng , Tiêu Viêm tựa hồ có cảm giác , các tế bào trong cơ thể mình bây giờ đều đang ẩn chứa lực bộc phát , tựa hồ so với lúc trước , cường hóa hơn một ít….
Mặc dù mới bắt đầu khổ tu được hai ngày , nhưng Tiêu Viêm tin tưởng , nếu gỡ cự kiếm màu đen này xuống , hắn tự tin có thể đánh bại một gã lục tinh đấu giả !
"Tựa hồ có chút hiệu quả ? "Thì thào sờ sờ khuôn mặt , Tiêu Viêm đột nhiên nhếch miệng cười , miễn cưỡng co dũa cánh tay , cảm thấy tràn ngập sức sống khiến cho hắn tràn ngập vui mừng
Từ từ đúng dậy , Tiêu Viêm có cảm giác như vừa hận vừa yêu , vỗ vỗ cự kiếm quỷ dị sau lưng , lại lần nữa trầm trọng bước đi
Trước khi màn đêm buông xuống , Tiêu Viêm rốt cục cũng đến được một khu trấn nhỏ nằm gần ma thú sơn mạch
Trấn nhỏ này tên là Thanh Sơn trấn bởi vì nguyên do nằm gần ma thú sơn mạch , lại có tên gọi khác là Ma Thú tiểu trấn , nên người trong trấn này phần lớn đều là lính đánh thuê , bọn họ đều kết thành đoàn đội , ngồi thành đống tại ngã tư đường , không kiêng kị gì cứ thế thảo luận các vấn đề như trong trấn nữ nhân nào tuyệt nhất , nơi nào náo nhiệt nhất , nơi nào trong ma thú sơn mạch ác hiểm nhất …
Hành tẩu đến ngã tư đường , với việc vác trên lưng cự kiếm bất đồng so với hình thể của mình , Tiêu Viêm tự nhiên trở thành tiêu điểm của không ít ánh mắt tò mò , bất quá hắn cũng không quá để ý , khẽ lau mồ hôi trên trán , chậm rãi hành tẩu ra khỏi ngã tư đường
Hai bên đường , có không ít thương điếm , hơn nữa bởi vì nguyên do thuận tiện , cho nên nhân khí có chút hỏa bạo , Tiêu Viêm ánh mắt hăng hái tại chỗ này tìm kiếm một thương điếm tốt , ánh mắt ngoài ý muốn đảo qua dược điếm gần đó , cước bộ đình chỉ lại , thoáng trầm ngâm một chút , sau đó cất bước tiến vào , dược điếm này tên gọi là "Vạn Dược trai "
Tiêu Viêm đối với vũ khí và khải giáp không có chút hứng thú , chỉ có húng thú đối với các loại dược liệu quý hiếm , chỉ cần có thể tìm được một loại dược liệu quý hiếm , Dược Lão liền có thể luyện chế cho hắn các loại đan dược làm tăng thực lực của hắn lên , hành tẩu trong ma thú sơn mạch đầy nguy hiểm, đan dược thật sự là một loại phù chú bảo hộ tính mạng tốt nhất
Bước vào đại môn của dược điếm , trên vách tường dược điếm có treo nguyệt quang thạch giống như bạch trú , dược diếm lúc này cũng có không ít người , điếm viên lúc này cũng cực kỳ bận rộn , cho nên cũng không có để ý tới một người vừa mới tiến vào như Tiêu Viêm
Không có ai chú ý tới , Tiêu Viêm càng cảm thấy thoải mái, ánh mắt chậm rãi đảo qua quầy bán dược liêu, ánh mắt chuyển qua hộp ngọc nhỏ có chút sửng sốt
"Chữa thương dược ?Chẳng lẽ nơi này cũng có luyện dược sư sao ?"Nhìn chằm chằm tư liệu ghi dưới bình ngọc nhỏ , Tiêu Viêm ngẩn người , có chút kinh ngạc lẩm bẩm nói
Lắc đầu , Tiêu Viêm ánh mắt tiếp tục di động , bất quá khi hắn xem xong hết các vật phẩm trong dược điếm thì có chút thất vọng lắc đầu , tuy trong này cũng có một ít trung cấp dược liệu , bất quá đối với Tiêu Viêm cũng không có nhiều tác dụng
Đang lúc Tiêu Viêm chuẩn bi rời khỏi , khóe mắt phiêu động lung tung , chợt đình chỉ lại
Ánh mắt như xuyên thấu nhìn qua quầy bàn , Tiêu Viêm hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào vật thể kim sắc được để trong góc , một hồi lâu sau , liếm liếm môi , lại lần nữa đánh giá lại vật thể kim sắc này
"Khái …Phiền toái cho ta xem vật này một chút "
Chậm rãi thu hồi lại ánh mắt có chút tham lam cùng hưng phấn , Tiêu Viêm ngẩng đầu , hướng gã nam điếm viêm mỉm cười nói
Bị thanh âm của thiếu niên gọi lại , điếm viên ánh mắt liếc qua thân hình Tiêu Viêm , nhìn vật phẩm Tiêu Viêm yêu cầu coi , phát hiện đó chỉ là khối nhất cấp hoàng liên tinh , nhất thời có chút không kiên nhẫn bĩu môi , từ trong quầy lấy ra " Hoàng liên tinh , đê cấp dược liệu , một trăm kim tệ "
Không quan tâm đến thái độ của điếm viêm, Tiêu Viêm trong lòng cười lạnh một tiếng , tiện tay tiếp nhận vật phẩm bị coi là nhất cấp dược phẩm hoàng liên tinh , móng tay lăng lẽ chà nhẹ lên nó , dĩ nhiên mặt ngoài lộ ra một diểm giống như màu máu tươi , ánh mắt có chút ửng hồng lên , Tiêu Viêm khóe mắt co quắt , khẽ vuốt vuốt mũi , đưa ngón tay lên mũi ngửi , thoáng ngửi thấy một mùi máu tanh , đôi mắt không nhịn được lóe ra tia sáng kì dị
"Quả nhiên là huyết liên tinh "
Tieu Viêm trong lòng đang phấn chấn , thanh âm Dược Lão cũng kinh ngạc vang lên
"Tiểu tử ngươi vận khí quả thật không sai a, dĩ nhiên có thể gặp được loại dược liệu hiếm có này !"

Đấu Phá Thương Khung - Chương #109


Báo Lỗi Truyện
Chương 109/1641