Chương 1084: Ai động đến ngươi, ta liền giết người đó!



Bàn tay Tiêu Viêm khẽ động, một cỗ hấp lực trực tiếp đem Bồ Đề Hóa Thể Tiên trong hộp ngọc hút vào trong lòng bàn tay. Ánh mắt hắn khẽ động, thanh bạch hỏa diễm đang bao bọc quanh thân thể Tiểu Y Tiên liền tách ra, nhanh chóng bao bọc lấy Bồ Đề Hóa Thể Tiên.
Sau khi Bồ Đề Hóa Thể Tiên tiếp xúc với thanh bạch hỏa diễm, nó nhất thời như bị kích thích, khẽ rục rịch, nhìn bộ dáng tựa hồ muốn thoát khỏi sự trói buộc của hỏa diễm.
Loại tình huống này, Tiêu Viêm tự nhiên không cho phép xảy ra. Bồ Đề Hóa Thể Tiên mặc dù có công hiệu kỳ dị, nhưng phải trải qua Dị hỏa thiêu đốt, tôi luyện mới có thể phát huy hết khả năng của nó, để cho Tiểu Y Tiên phục dụng.
Bàn tay hắn khẽ nắm lại, thanh bạch hỏa diễm bùng lên càng thêm dữ dội, dưới nhiệt độ nóng như vậy, Bồ Đề Hóa Thể Tiên chỉ có thể kiên trì hai ba phút liền không nhúc nhích, ngọ nguậy nữa.
"Hả?" Sau khi được Dị hỏa tôi luyện qua, Tiêu Viêm chuẩn bị đem Bồ Đề Hóa Thể Tiên từ trong hỏa diễm lấy ra, đột nhiên hoảng sợ, ồ lên một tiếng. Chí thấy Bồ Đề Hóa Thể Tiên dưới sự thiêu đốt của thanh bạch hỏa diễm dần dần xuất hiện nhiều vụn bột dần dần tróc ra. Tuy nhiên, những vụn bột này cũng không có hoàn toàn thoát ly khỏi Bồ Đề Hóa Thể Tiên mà ngưng tụ lại, trải qua một thời gian chịu sự thiêu đốt của hỏa diễm, dần hình thành nên lục sắc châu thể nhỏ cỡ ngón tay cái.
Trong khoảnh khắc hình thành lục sắc châu thể, Bồ Đề Hóa Thể Tiên hơi rung lên, hạt châu liền rớt ra, rơi vào trong tay Tiêu Viêm.
Lục sắc châu thể nhìn qua cũng không bóng loáng, lại có chút thô ráp, nhưng khi bàn tay Tiêu Viêm nắm lấy nó, lại cảm nhận được sinh cơ tràn trề.
"Đây là… Bồ Đề Tử?" Ánh mắt Tiêu Viêm đầy kinh dị nhìn lục sắc châu thể trong tay, một lát sau liền kinh hãi la lên.
Bồ Đề Tử cùng với Bồ Đề Tâm đều là những vật có nguồn gốc từ Bồ Đề Cổ Thụ. Nó trân quý, hiếm có không kém Bồ Đề Tâm bao nhiêu. Thông thường, khi Bồ Đề Tử từ trên Bồ Đề Cổ Thụ rơi xuống, trong khoảnh khắc đó liền hóa thành bột vụn, rất ít người có thể thu được.
"Không ngờ Bồ Đề Hóa Thể Tiên được tôi luyện dưới sự thiêu đốt của Dị hỏa lại có thể tạo ra Bồ Đề Tử?" Ánh mắt Tiêu Viêm lóe lên, như hiểu ra. Sợ rằng, lời đồn đãi có được Bồ Đề Hóa Thể Tiên liền có thể cảm ứng được Bồ Đề Tâm tồn tại không phải giả. Nhưng hiện tại, Bồ Đề Hóa Thể Tiên lại trở thành Bồ Đề Tử.
Chỉ có thể có được Bồ Đề Tử mới có cơ hội cảm ứng được thứ trong truyền thuyết kia – Bồ Đề Tâm.
Bàn tay chậm rãi siết chặt, trong mắt Tiêu Viêm thoáng mừng rỡ. Hắn không nghỉ tới, hành động vô tình như vậy lại có được Bồ Đề Tử, qua đó có thể cảm nhận được Bồ Đề Tâm. Phải biết rằng, đối với một vài Đấu Tôn cường giả mà nói, họ không thể kháng cự nỗi sự hấp dẫn của Bồ Đề Tâm, bởi vì nó có thể nâng cao tỷ lệ thành công tấn cấp Đấu Thánh. Chỉ một điểm này thôi cũng đủ để khiến cho những cường giả Đấu Tôn như con thiêu thân lao đầu vào lửa.
Về chuyện vì sao có được Bồ Đề Tử mà lại không cảm nhận được một chút gì từ Bồ Đề Tâm, Tiêu Viêm cũng không có thời gian để nghiên cứu kỹ càng. Bàn tay hắn bắt lấy hộp ngọc đang trôi nổi trên không, đem Bồ Đề Tử bỏ vào trong, sau cùng thu hộp ngọc vào trong Nạp Giới. Vật này quá mức trân quý, nếu như truyền ra ngoài, e rằng tạo ra không ít nguy hiểm đối với bản thân. Sợ rằng, một vài lão quái vật cấp bậc Đấu Tôn đang quy ẩn phải tái xuất để cướp đoạt, đến lúc đó, chỉ sợ bản thân hắn khó mà thoát khỏi. Cho nên, Tiêu Viêm quyết định, nếu thực lực không đủ thì không nên đi tìm Bồ Đề Tâm, nếu không, cuối cùng sợ rằng được không bù nỗi mất, mà như thế thì quá thê thảm đi.
Cất đi Bồ Đề Tử, ánh mắt Tiêu Viêm nhanh chóng nhìn qua thân thể đang run rẩy không ngừng của Tiểu Y Tiên ở trước mặt, hắn nhanh chóng đem Bồ Đề Hóa Thể Tiên từ trong thanh bạch hỏa diễm ra. Hít một hơi thật sau, Tiêu Viêm đưa bàn tay đang cầm lấy Bồ Đề Hóa Thể Tiên ấn lên trên bụng Tiểu Y Tiên.
Bồ Đề Hóa Thể Tiên vừa mới chạm nhẹ vào thân thể Tiểu Y Tiên, liền lặng yên không một tiếng động dung nhập vào trong thân thể nàng.
Sau khi Bồ Đề Hóa Thể Tiên dung nhập vào trong thân thể Tiểu Y Tiên, một cỗ khí tức tràn ngập sinh cơ ngay lập từ từ vùng bụng Tiểu Y Tiên lấy tốc độ ánh sáng, trong vài nhịp thở đã lan tỏa khắp người nàng.
Vô số giọt chất lỏng xanh biếc bám dính mọi ngõ ngách trong thân thể Tiểu Y Tiên. Sau khi dung nhập vào trong thân thể Tiểu Y Tiên, bởi vì trước đó độc khí đã phá hoại toàn bộ kinh mạch trong cơ thể, khiến sinh cơ nàng mất dần, thì nay, lại một lần nữa trỗi dậy sinh cơ. Hơn nữa, sinh cơ còn nồng đậm, bừng bừng, hơn xa trước kia.
"Không hổ là Bồ Đề Hóa Thể Tiên!" Nhận thấy trong cơ thể Tiểu Y Tiên đang tỏa ra sức sống mãnh liệt, trong mắt Tiêu Viêm thoáng mừng rỡ. Hiệu quả của Bồ Đề Hóa Thể Tiên vượt quá dự liệu của hắn.
"Đã đến lúc phải hóa giải Ách Nan Độc Khí rồi!"
Sắc mặt Tiêu Viêm một lần nữa ngưng trọng, hai ngón tay hắn khẽ động, điểm nhanh vào vùng bụng Tiểu Y Tiên. Dưới sự chuyển động của ngón tay hắn, bức tường do thanh bạch hỏa diễm tạo nên để ngăn cách độc khí nhất thời mở ra một khe hở nhỏ. Rất nhanh chóng, một giọt chất lỏng xanh biếc nhanh chóng men theo khe hở xuất hiện tiến vào bên trong, cuối cùng vang lên một thanh âm bé nhỏ như muỗi kêu, tiến vào trong xoáy nước do độc khí tạo thành.
Sau khi Bồ Đề Hóa Thể Tiên tiến vào trong, độc khí xám tro tràn ngập khí tức tử vong nhất thời phản ứng kịch liệt, cuồng phong độc khí nổi lên cuồn cuộn, hưng cuối cùng, đều bị Bồ Đề Hóa Thể Tiên hóa giải hết.
"Tiểu Y Tiên, vận chuyển đấu khí, áp súc độc khí, tạo độc đan!"
Cảm nhận được độc khí xám tro nhanh chóng mất đi khí tức tử vong, Tiêu Viêm nhất thời quát lên một tiếng chói tai, trực tiếp truyền đến sâu trong linh hồn Tiểu Y Tiên.
Dưới tiếng quát lớn như vậy của Tiêu Viêm, linh hồn Tiểu Y Tiên hơi khôi phục lại thanh tĩnh một chút. Sau đó, nàng vội vàng vận chuyển đấu khí, dựa theo phương pháp độc đan ka, bắt đầu từ từ áp súc lốc xoáy độc khí mênh mông.
Dưới sự điều khiển của Tiểu Y Tiên, lốc xoáy độc khí bắt đầu dần ngưng tụ về phía trung tâm viên ma hạch. Dưới sự ngưng tụ, trùng kích mạnh mẽ như vậy, viên ma hạch bắt đầu phóng ra năng lượng cuồng bạo chống lại sự ăn mòn của độc khí.
Thình thịch!
Loại tiếp xúc giữa độc khí cùng năng lượng cuồng bạo từ viên ma hạch cũng không kéo dài lâu, cuối cùng phát ra một tiếng vang nặng nề, năng lượng của viên ma hạch dần bị độc khí cắn nuốt hơn phân nữa.
Bị độc khí ăn mòn, viên ma hạch được giải khai, trở nên đục ngầu, quanh ma hạch ánh lên một màu xám tro bóng loáng.
Lốc xoáy độc khí xám tro không ngừng tốc xoáy, năng lượng trong viên ma hạch xa ra càng nhiều. Dưới sự vận chuyển, thốc dục đấu khí không ngừng tiến vào trong cơ thể, thể tích viên ma hạch chậm chạp thu nhỏ lại.
"Phù! Cảm tạ trời cao!"
Ở bên ngoài, Tiêu Viêm cảm nhận được diễn biến bên trong cơ thể Tiểu Y Tiên liền thở phào một hơi nhẹ nhõm, chợt cảm giác mệt mỏi dần xâm chiếm, cuối cùng Tiêu Viêm trực tiếp ngã người nằm xuống. Hết thảy, mọi việc đều thuận lợi. Hiện tại, chỉ việc an tĩnh chờ Tiểu Y Tiên hấp thu toàn bộ Ách Nan Độc Khí, sau khi Ách Nan Độc Khí ngưng tụ, như vậy, về sau Tiểu Y Tiên đã có thể hoàn toàn khống chế được Ách Nan Độc Thể, không còn bị nó bộc phát vô cớ nữa.
Bản thân Tiêu Viêm cách đây mấy năm từng hứa sẽ giúp đỡ Tiểu Y Tiên, hiện tại, rốt cuộc đã hoàn thành rồi!
Ở trong Diệp thành, Tiêu Viêm vừa giải quyết xong chuyện Ách Nan Độc Thể của Tiểu Y Tiên, thì tại một mảnh băng nguyên cách xa Diệp thành, ở sâu trong một tòa đại điện lại có một âm thanh lạnh lẽo chầm chậm vang lên: "Chuyến này đi năm mươi tư người, nhưng trở về chỉ có một mình ngươi. Thiên Xà, đây là kết quả ngươi muốn nói cho ta?"
Âm thanh lạnh lùng như băng vang lên, xuất phát từ một gã bạch y đang ngồi trên vương tọa chế tác từ băng. Đôi mắt gã như không có cảm tình liếc nhìn lão giả đang quỳ dưới đại điện.
"Cốc chủ, chuyện này thuộc hạ cũng muốn bẩm báo một chút. Tin tình báo đưa tới tay, tất cả đều sai lầm. Ở trong nhóm người kia, có một gã Đấu Tôn cường giả. Thuộc hạ lần này có thể trở về cũng là do may mắn, nếu không…"
Dưới đại điện, lão giả đang quỳ kia ngẩng đầu lên, bẩm báo. Hiển nhiên, người này chính là Thiên Xà trưởng lão đã trốn thoát dưới tay Thiên Hỏa tôn giả lần trước.
"Đấu Tôn? Mấy tinh Đấu Tôn?" Nghe vậy, bạch y nhân đang ngồi trên vương tọa thoáng dao động, hỏi.
"Hẳn là Nhất tinh Đấu Tôn, nếu không, thuộc hạ cũng không có cách nào thoát khỏi sự truy bắt của người này mà về lại đây được." Thiên Xà chần chờ một chút liền cung kính bẩm báo.
"Ha hả, khó trách có thể khiến cho Thiên Xà ngươi chật vật như vậy, nguyên lai là do một gã Nhất tinh Đấu Tôn!" Thanh âm già nua đột ngột vang lên, nhìn về hướng phát ra, chỉ thấy tại một góc đại điện, có một bạch y lão giả đang tươi cười nhìn Thiên Xà.
"Chỉ là Nhất tinh Đấu Tôn thôi sao!" Bạch y nhân ngồi trên vương tọa khẽ thì thầm, sau cùng gật đầu. Ngón tay cái hắn nhẹ nhàng điểm lên ghế, một lát sau, thản nhiên nói: "Ách Nan Độc Thể, bổn tôn nhất định phải có được. Chỉ là một gã Nhất tinh Đấu Tôn, không thể khiến cho bổn tôn bỏ qua được. Ngươi có nắm được hướng đi của đám người kia không?"
Nghe vậy, Thiên Xà có chút xấu hổ lắc đầu, hắn chạy trối chết, sao còn thời gian đi để ý hướng đi của đám người kia chứ.
Nhìn thấy Thiên Xà lắc đầu như vậy, bạch y nhân khẽ cau mày, một cỗ khí tức lạnh lẽo thấu xương chậm rãi lan tỏa khắp đại điện. Dưới loại tình huống này, đấu khí cũng phải cô đọng lại một cách đáng sợ, khiến cho Thiên Xà rùng mình.
"Băng tôn giả, không cần phải nổi nóng như vậy, chúng ta biết đám người kia hiện tại đang ở đâu!" Trong đại điện đột nhiên xuất hiện một đoàn hắc vụ quỷ dị, lượn lờ xung quanh, cuối cùng hóa thành một đạo thân ảnh, bên trong hắc vụ truyền ra một giọng nói mơ hồ.
"Hồn Điện? Các ngươi sao lại đến đây, quả thật hiếm thấy a!" Hắc vụ xuất hiện nhưng cũng không khiến cho bạch y nhân giật mình chút nào, hắn còn thản nhiên hỏi.
"Hai bên cùng chung một chiếc thuyền thôi mà, trong đám người kia cũng có một kẻ là mục tiêu của Hồn Điện chúng ta. Nếu mục tiêu hai bên đã giống nhau, vậy cũng nên liên thủ một lần, Băng tôn giả, ngươi nghỉ sao?" Từ trong hắc vụ truyền ra một tiếng cười quỷ dị.
"Ách Nan Độc Thể thuộc về Băng cốc chúng ta, những người còn lại tùy các ngươi!" Bạch y nhân chậm rãi đứng lên, liếc nhìn người trong hắc vụ, nhẹ giọng nói.
"Không ổ là Băng tôn giả, quyết đoán như vậy, thường nhân khó thấy. Được rồi, quyết định như vậy đi, chúng ta hợp tác vui vẻ!" Trong đại điện, sự hợp tác của hai bên hình thành, mục đích chính là nhằm vào đoàn người Tiêu Viêm.
Tại một không gian trùng động trong Đan vực, một đám người đột nhiên lao ra từ không gian trùng động. Bọn họ xếp hàng chỉnh tề đứng trên quảng trường, khí tức từng người đều vô cùng mạnh mẽ. Trong nháy mắt, khi đám người này xuất hiện, toàn bộ quảng trường trong nháy mắt trở nên yên tĩnh lạ thường. Mọi người ở trong quảng trường đều trợn mắt há mồm nhìn những hắc y nhân này, những cường giả có chút nhãn lực giờ khắc này tim đập mãnh liệt, vì họ phát hiện, những hắc y nhân này, kẻ yếu nhất cũng là tồn tại cấp bậc Đấu Hoàng.
Đặc biệt, trong đó xuất hiện hai hắc y lão giả đứng đầu, hai người này, chỉ tùy ý đứng yên tại nơi đó đã khiến cho không gian vặn vẹo dần bình thường trở lại, từ trên người họ thấp thoáng toát ra cỗ khí tức mạnh mẽ bao la, khiến cho không ít kẻ tự xưng là cường giả ở đây, run rẩy khắp người. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Sau khi đặt chân lên mặt đất, những hắc y nhân này cũng không có lập tức rời đi, bởi vì ngay sau đó, phiến không gian sau lưng họ lại một lần nữa vặn vẹo.
Không gian vặn vẹo, trong đám hắc y nhân, ngoại trừ hai hắc y lão giả, toàn bộ đều hô tô một tiếng, ánh mắt sợ hãi nhìn mảnh không gian đang vặn vẹo kia, quỳ một chân trên đất, ánh mắt toát lên vẻ tôn kính phát ra từ trong tâm hồn.
Từng đạo ánh mắt của những người tại quảng trường chậm rãi nhìn lên phiến không gian đang vặn vẹo kia, Đấu Tôn cường giả cũng phải lấy lễ mà nghênh đón, chuyện như thế này, đúng là bọn họ lần đầu tiên gặp phải. Bọn họ thật muốn biết, vị nào có thể khiến cho những hắc y nhân này làm ra hành động như vậy.
Sợ rằng, người của tam cốc, thậm chí lưỡng tông cũng không có bản lãnh đến cỡ này.
Dưới đông đảo ánh mắt đang chăm chú nhìn như vậy, phiến không gian đang vặn vẹo kia chậm rãi ngừng lại, một đạo thân ảnh mãnh khảnh động lòng người từ trong không gian khẽ bước ra, xuất hiện dưới ánh mặt trời.
Dưới sự yên lặng quỷ dị trên quảng trường, lam y nữ tử với thân hình mảnh khảnh bước ra, gương mặt thanh nhã động lòng người khẽ ngẩng lên, ngước nhìn về phía Diệp thành xa xa, chợt nở một nụ cười đẹp mê người.
"Tiêu Viêm ca ca, có Huân Nhi ở đây, ai dám động đến ngươi, ta liền giết người đó!"

Đấu Phá Thương Khung - Chương #1084


Báo Lỗi Truyện
Chương 1084/1641