Chương 107: Vân Lam Tông.


Vân Lam Tông, là thế lực to lớn số một số hai Gia Mã đế quốc, tông môn trực tiếp đặt trên một dãy núi hùng vĩ cách đế đô chỉ hơn mười dặm, do có Vân Lam Tông nên núi này được gọi là Vân Lam Sơn.
Vân Lam Sơn thế núi dốc đứng, ba mặt là vách đá rừng rậm, gần đó có một con đường thông lên đỉnh núi, có thể nói là một hiểm địa dễ thủ khó công, hơn nữa trên dưới khắp núi, đều có Vân Lam Tông đệ tử tuần tra chu đáo, cả dãy núi nghiễm nhiên có thể coi là một cứ địa khổng lồ.
Cách chân núi Vân Lam Sơn gần hai dặm, có hơn năm vạn kỵ binh đế quốc đồn trú, mặc dù gọi là thủ vệ đô thành, nhưng ai cũng có thể nhìn ra là người thống trị của đế quốc đặt ra một cái phòng hộ đối với mãnh hổ gần đô thành này.
Vân Lam Tông hậu sơn, mây mù lượn lờ, tựa như tiên cảnh.
Trên một khối nham thạch màu đen mọc ra giữa vách núi, một nữ tử thân xanh nhạt sắc váy bào, hay tay chính là đang kết ấn tu luyện, mắt nhắm chặt, mà theo mỗi lần hô hấp, hình thành nên một vòng tuần hoàn hoàn mĩ, mỗi lần tuần hoàn luân phiên, năng lượng nồng đậm chung quanh đều phát ra một luồng thanh sắc khí lưu nhàn nhạt xoay quanh thân hình nữ tử, sau đó không ngừng cuồn cuộn hấp thu vào trong cơ thể, tiến hành luyện hóa, thâu nạp...
Sau khi đoàn thanh sắc khí lưu cuối cùng bị nữ tử hấp thu vào trong cơ thể, nàng chậm rãi mở hai tròng mắt, thanh mang nhàn nhạt từ trong nhãn đồng xẹt qua, tóc đen trên vai không gió cũng bay lên.
"Nạp Lan sư tỷ, Nạp Lan Túc lão gia đã đến Vân Lam Tông , lão gia bảo kêu sư tỷ tới gặp người."
Nhìn thấy nữ tử đã rời khỏi trạng thái tu luyện, một thị nữ đã sớm chờ đợi bên cạnh vội vàng cung thanh nói.
"Phụ thân? Hắn tới làm cái gì?"
Nghe vậy, nữ tử lông mày đen hơi nhíu, nghi hoặc lắc đầu, ưu nhã động thân đến bên vách núi, từng cơn gió nhẹ đem váy bào xanh nhạt gắt gao áp vào thân thể nữ tử linh lung mềm mại, có lồi có lõm, cực kì mê người.
Ánh mắt biếng nhác quét qua vách núi sâu không thấy đáy, nữ tử ngọc thủ nhẹ phất váy bào xanh nhạt, chợt xoay người rời đi.
Trong đại sảnh rộng rãi sáng sủa, một trung niên nhân sắc mặt có chút âm trầm đang bưng chén trà. Bàn tay đặt trên bàn có chút kích động không ngừng gõ trên mặt bàn.
Nạp Lan Túc hiện tại rất kích động, bởi vì hắn cơ hồ là bị phụ thân Nạp Lan Kiệt vác gậy mà đuổi về Vân Lam Tông.
Hắn không nghĩ tới, chỉ là suất binh đi tây bộ đồn trú một năm mà thôi, nữ nhi của hắn to gan lớn mật dĩ nhiên dám tự mình đem hôn sự do lão gia tử lập ra năm đó mà thối hôn.
Trong gia tộc ai chẳng biết Nạp Lan Kiệt cực kì coi trọng mặt mũi, mà hành động này của Nạp Lan Yên Nhiên không thể nghi ngờ sẽ làm người khác nói là Nạp Lan gia nhìn thấy Tiêu gia thế lực yếu ớt mà khinh thường kết thông giao, đồng nghĩa với việc huỷ luôn tín khí.
Loại nhàn ngôn toái ngữ này làm cho Nạp Lan Kiệt mỗi ngày đều ở trong nhà nổi trận lôi đình, nếu không phải vì không thể cử động, chỉ sợ hắn đã sớm kéo cái thân thể sắp như khúc gỗ mục mà bò đến Lam Vân Sơn rồi.
Đối với hôn sự của Nạp Lan gia tộc cùng Tiêu gia, kì thật Nạp Lan Túc cũng không quá tán thành. Dù sao lúc đầu Tiêu Viêm đại danh chính là phế vật, nếu bảo hắn đem nữ nhi dung mạo cùng tu luyện thiên phú đều là tốt nhất gả cho một cái phế vật, Nạp Lan Túc đích thực là trăm lần không tình nguyện.
Bất quá, lúc đầu là lúc đầu, căn cứ tin tức hắn đoạt được, hiện tại tiểu tử Tiêu gia đó không chỉ đã bỏ đi cái danh phế vật, tốc độ tu luyện bày ra bây giờ cơ hồ so với lúc đạt đỉnh phong khi trước còn muốn kinh khủng hơn. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Lúc này tiềm lực Tiêu Viêm biểu hiện ra, không thể nghi ngờ đã có thể làm cho Nạp Lan túc coi trọng. Song Nạp Lan Yên Nhiên tự mình hành động, lại đem song phương quan hệ lạnh nhạt như băng, cực kì bế tắc, điều này làm Nạp Lan Túc cực kì xấu hổ.
Dựa theo tình hình quan hệ đang xấu đi càng là bất hảo, hắn Nạp Lan Túc không chỉ mất đi một người con rể tiềm lực vô hạn, hơn nữa nói không chừng còn có thể khiến Tiêu Viêm đối với Nạp Lan gia tộc ôm thù hận.
Chỉ cần nghĩ tới một người tương lai có cơ hội trở thành đấu hoàng cường giả lại trở thành địch nhân của Nạp Lan gia tộc, Nạp Lan túc vừa lo lắng, vừa tức giận dậm chân.
"Nha đầu kia. Hiện tại lá gan càng lúc càng lớn ..."
Càng nghĩ càng nộ, chén trà trong tay Nạp Lan Túc đột nhiên nặng nề đập lên mặt bàn, nước trà bắn tung tó, làm cho thị nữ hầu hạ một bên càng thêm hoảng sợ, vội vã cẩn cẩn dực dực thay chén lần nữa,"Vân Lam Tông, như thế nào không thông tri chút nào a?"
Ngay lúc Nạp Lan Túc trong lòng đang tức giận, thanh âm nữ tử thanh thúy đột nhiên vang lên trong đại sảnh, một bóng hình thanh sắc xinh đẹp từ trong sa liêm chậm rãi tiến ra, hướng Nạp Lan Túc ngọt ngào cười nói.
"Hừ, ngươi trong mắt còn có phụ thân này? Ta lại nghĩ ngươi trở thành Vân Vận đệ tử, sẽ không biết tới cái gì là Nạp Lan gia tộc ấy chứ!" Nhìn nữ nhi ngày càng xinh đẹp, Nạp Lan Túc trong lòng lửa giận thoáng thu liễm một điểm, hừ lạnh nói.
Nhìn Nạp Lan Túc sắc mặt không dễ nhìn, Nạp Lan Yên Nhiên bất đắc dĩ lắc đầu, đối với thị nữ một bên phất phất tay, đem đuổi ra ngoài.
"Phụ thân, hơn một năm không gặp, người trước tiên lại răn dạy Yên nhi, đợi lúc trở về, ta nhất định phải nói cho mẫu thân!" Đợi đến khi thị nữ rời khỏi, Nạp Lan Yên Nhiên mũi thon liền nhăn lại, ngồi xuống bên cạnh Nạp Lan Túc mà làm nũng.
"Trở về? Ngươi còn dám trở về?" Nghe vậy, Nạp Lan Túc khóe miệng nứt ra: "Ngươi còn dám trở về, xem gia gia ngươi có dám hay không đoạn tuyệt với ngươi."
Bĩu môi, Nạp Lan Yên Nhiên trong lòng rõ ràng, tự nhiên là minh bạch ý tứ trong lời Nạp Lan Túc.
"Ngươi hẳn là biết mục đích ta tới đây chứ?"
Hung hăng uống một ngụm nước trà, Nạp Lan túc mặt âm trầm nói.
"Là vì chuyện ta thối hôn sao?"
Cánh tay nhỏ nhắn nhẹ vuốt mái tóc đen, Nạp Lan Yên Nhiên thản nhiên nói.
Nhìn Nạp Lan Yên Nhiên bộ dáng bình tĩnh này, Nạp Lan Túc nhất thời tức đến tối mắt, bàn tay nặng nề đập lên bàn, tức giận nói:"Hôn sự là gia gia ngươi năm đó tự mình xếp đặt, ai cho ngươi đi giải trừ ?"
"Đó là hôn sự của ta, ta mới không cần dựa theo ý tứ các ngươi gả cho ai, chuyện của ta, tự ta làm chủ! Ta mặc kệ là ai xếp đặt, ta chỉ biết, nếu như dựa theo ước định, gả đi chính là ta, không phải gia gia!" Nhắc tới việc này, Nạp Lan Yên Nhiên mặt cũng không vui, nàng tính tình có chút độc lập, rất chán ghét đại sự của mình lại phải nghe theo người khác điều khiển, cho dù có là trưởng bối của nàng.
"Ngươi đừng tưởng ta không biết, ngươi đơn giản là cho rằng Tiêu Viêm lúc đầu một tên phế vật nên không xứng với ngươi sao? Nhưng hiện tại người ta tiềm lực so với ngươi cũng không thấp! Lấy địa vị của ngươi tại Vân Lam Tông, hẳn là đã sớm nhận được tin tức liên quan tới thực lực hắn chứ?" Nạp Lan Túc cả giận nói.
Nạp Lan Yên Nhiên lông mày đen hơi nhíu, trong đầu hiện lên thiếu niên năm đó tràn ngập quật tính, môi đỏ mọng khẽ nhếch, thản nhiên nói: "Đích xác có nghe nói qua một ít tin tức của hắn, không nghĩ tới, hắn dĩ nhiên thật đúng là có khả năng bỏ đi cái danh phế vật, việc này đích xác làm ta rất ngoài ý muốn."
"Ngoài ý muốn? Một câu ngoài ý muốn là được? Gia gia của ngươi đã mở miệng, cho ngươi một ít thời gian, lại đi một Ô Thản Thành chuyến, tốt nhất là nên nói một lời xin lỗi, đem cái quan hệ này hoà hoãn một chút." Nạp Lan Túc cau mày nói.
"Xin lỗi? Khó có khả năng!"
Nghe vậy, Nạp Lan Yên Nhiên mày liễu dựng lên, không chút do dự trực tiếp cự tuyệt, hừ lạnh nói: "Tiêu Viêm hắn mặc dù đã không còn là phế vật, Nạp Lan Yên Nhiên ta vẫn như cũ sẽ không gả cho hắn! Càng đừng có đề cập đến chuyện ta nói cái gì xin lỗi, các ngươi thích thì cứ tự mình đi, dù sao ta cũng không đi Ô Thản Thành lần nữa!"
"Vậy là ngươi đã từ chối con đường sống rồi đó! Hoạ là ngươi gây, ngươi phải đi chấm dứt cho ta !" Nhìn Nạp Lan Yên Nhiên dĩ nhiên một lời cự tuyệt, Nạp Lan Túc nhất thời phẫn nộ.
"Không đi!"
Mặt ngọc lạnh lại, Nạp Lan Yên Nhiên dẫm mạnh lên tuyết, trên gương mặt thoáng hiện lên một nét cao ngạo: "Hắn không phải rất có bản lãnh sao? Nếu năm đó dám ứng hạ ước định ba năm, ta đây Nạp Lan Yên Nhiên tại Vân Lam Tông chờ hắn đến khiêu chiến, nếu là ta bại, làm nô làm tì, nghe hắn xử trí, hừ, còn không muốn ta xin lỗi, khó có khả năng!"
"Hỗn trướng, nếu như ba năm ước định, ngươi cuối cùng thua, đến lúc đó làm nô tì, vậy chẳng phải Nạp Lan gia tộc tới ta, mặt mũi mất hết hay sao?" Nạp Lan Túc nổi giận nói.
" Ai nói ta sẽ bại? Cho dù Tiêu Viêm hắn hồi phục thiên phú, Nạp Lan Yên Nhiên ta chẳng lẽ sẽ kém hắn cái gì? Hơn nữa Vân Lam Tông nội công pháp cao thâm đã nhiều không đếm xuể, cao cấp đấu kĩ lại càng phong phú, lại có đan vương Cổ Hà gia gia giúp ta luyện chế đan dược, mấy thứ này, hắn một thiếu gia tiểu gia tộc chẳng lẽ cũng có thể có? Nói không khách khí , sợ rằng chỉ đơn giản là tìm cao cấp đấu khí công pháp, cũng có thể khiến hắn tốn mấy chục năm rồi!" bị Nạp Lan Túc xem nhẹ như vậy, Nạp Lan Yên Nhiên nhất thời giống như bị dẫm phải đuôi, nàng ghét nhất là bị người khác nói là kém hơn cái tên phế vật mà mình vạn lần xem thường!
Bị nữ nhi cãi lại, Nạp Lan Túc tức giận đến vểnh râu trừng mắt, đột nhiên đứng dậy, vung tay lên định đánh Nạp Lan Yên Nhiên.
"Nạp Lan huynh, ngươi cũng không nên làm bậy a." Nhìn thấy động tác của Nạp Lan Túc, một đạo bóng trắng vội vàng tiến vào, chắn trước mặt Nạp Lan Yên Nhiên.
"Cát Diệp, ngươi tên hỗn đản này, nghe nói lần trước đi Tiêu gia, cũng là ngươi giúp nó phải không?" Nhìn bóng người che ở trước mặt, Nạp Lan túc càng lại càng tức giận, giận dữ nói.
Xấu hổ cười, Cát Diệp cười khổ nói: "Đây là ý tứ của tông chủ, ta cũng không còn biện pháp."
" Vân Vận nàng làm cái gì? Lại có thể tuỳ ý để Yên Nhiên làm ra loại chuyện ngu xuẩn này? Nếu như ba năm sau Tiêu Viêm thật sự đánh bại Yên Nhiên, vậy chẳng phải là thật muốn để nàng làm nô tì cho người ta?" Nghe hai chữ tông chủ, Nạp Lan Túc tức giận có chút thu liễm, bất quá trong giọng nói vẫn có không ít oán khí, dù sao tự nhiên mất đi một người con rể tiềm lực cực lớn, cũng lại có thêm một địch nhân như thế, tâm tình cũng không chỗ tốt nào.
"Aa, Nạp Lan huynh không nên gấp gáp, việc không nên làm cũng đã làm , hiện tại nói cái gì cũng vô dụng , hơn nữa cho dù ngươi có bắt Yên Nhiên đi xin lỗi , cũng khó có thể cứu vãn quan hệ hai nhà, cần gì phải đi chuốc lấy chuyện không vui? Về phần ba năm đích ước định, ngươi cứ yên tâm đi, tông chủ gần đây đã tự mình xuống núi, thay thản Yên Nhiên chuẩn bị tài liệu luyện dược cuối cùng, chỉ cần đến lúc đó Cổ Hà trưởng lão đem đan dược luyện ra, vậy Tiêu Viêm nọ tuyệt đối khó có thể đuổi theo tiến độ tu luyện của Yên Nhiên, chỉ cần Yên Nhiên tại ước hẹn ba năm hạ thủ lưu tình, liền cũng làm tan đi oán khí trong lòng hắn." Cát Diệp mỉm cười nói.
"Phương thuốc gì mà lại diệu dụng như vậy?" Nhíu mày, Nạp Lan Túc hỏi.
"Aa, cái này vẫn không thể nói, thuốc này nguyên là Cổ Hà trưởng lão năm ngoái trong lúc lịch lãm, ngẫu nhiên từ thâm sơn đoạt được, vậy chắc hẳn là của tiền nhân lưu lại, về phần dược hiệu, đến lúc đó ngươi sẽ biết..." Cát Diệp thần bí nói.
Thấy Cát Diệp không nói, Nạp Lan Túc không kiên nhẫn phất phất tay, nhìn Nạp Lan Yên Nhiên trốn ở phía sau Cát Diệp vẻ mặt vẫn quật cường như cũ, đành phải bất đắc dĩ dậm chân, căm giận nói:"Quên đi, khó quản được ngươi, đến lúc đó thất bại, phải làm thị nữ cho người khác, ngươi cũng đừng có nói cùng Nạp Lan gia có quan hệ, ta cũng không thể cứu vãn đâu." Dứt lời, ngập tràn oán khí rời khỏi đại sảnh.
Nhìn bóng lưng kia biến mất trong tầm mắt, Cát Diệp lúc này mới thở dài một hơi, quay đầu lại nhìn Nạp Lan Yên Nhiên vẻ mặt đồng dạng là bất đắc dĩ, thở dài một hơi, nói:"Thật sự không nghĩ tới... Tiêu gia tiểu gia hỏa kia, dĩ nhiên thật sự có thể đứng dậy ."
"Có thể cũng kệ hắn đi..." Nạp Lan Yên Nhiên ngồi ở ghế, thản nhiên nói.
"Yên Nhiên, ngươi... thật sự có tin tưởng tại ước định ba năm đánh bại hắn không?" Chần chờ một hồi, Cát Diệp đột nhiên hỏi.
"Cát thúc, như thế nào ngay cả ngươi cũng cho rằng ta so ra lại kém hớn cái phế... Tiêu Viêm hắn." Nghe vậy, Nạp Lan Yên Nhiên nhất thời không vui nói.
Cười khổ lắc đầu, Cát Diệp thở dài nói:"Ta cảm thấy tiểu gia hỏa kia có chút quỷ dị..."
Bĩu môi, Nạp Lan Yên Nhiên ngọc thủ đang bưng chén trà có chút nắm chặt, con ngươi nhìn chằm chằm nước trà nhàn nhạt, trong lòng hừ lạnh nói:"Ta cũng không tin ngươi lại có khả năng mà trèo lên đầu bổn tiểu thư! Còn một năm rưỡi, ta xem ngươi từ tam tinh đấu giả, có thể trèo lên tới cấp bậc gì?"
"Ta Nạp Lan Yên Nhiên, tại Vân Lam Tông chờ ngươi! Có bản lãnh cứ đúng hẹn tới đây đi!"

Đấu Phá Thương Khung - Chương #107


Báo Lỗi Truyện
Chương 107/1641