Chương 1020: Phong Sát Chỉ


Khi hai đồng tử của Phượng Thanh Nhi chuyển sang màu xanh bạc, một cỗ gió lốc đấu khí màu xanh cũng lấy chúng làm trung tâm mà đột ngột bùng nổ mở lên, mà ở sâu bên trong cơn gió lốc đó, có một đôi lôi điện màu bạc lóe ra, nổ vang ầm ầm, khiến cho tâm thần của người phải run rẩy không thôi.
Luồng gió lốc đấu khí thật lớn, khổng lồ đến vài chục trượng, một luồng uy áp từ trong đó tràn ngập ra ngoài. Vô số người đang ở quảng trường dại ra, một màn đồ sộ như thế, không ngờ lại là hoàn toàn do đấu khí của Phượng Thanh Nhi phát ra, đấu khí trong cơ thể thật là hùng hậu a.
Một lực hút mạnh mẽ từ bên trong luồng đấu khí gió lốc đó phát ra. Sàn đấu được làm từ ngân mộc cứng rắn dưới lực xé rách điên cuồng của gió lốc cũng giống như động đất không ngừng lan tràn ra những cái khe như những những cánh tay thô to rắn chắc. Thậm chí, toàn bộ sàn đấu lúc này cũng là trở nên run rẩy.
Thân thể của Tiêu Viêm giống như là dính vào trên quảng trường, dù cho cơn gió lốc kia có rít gào xé rách như thế nào, thân thể vẫn không nhúc nhích chút nào, ánh mắt vẫn tập trung vào cơn gió lốc, có thể thấy ở giữa cơn gió lốc đó đang ẩn hiện một đạo bóng ảnh xinh đẹp.
"Đấu khí Phong Lôi."
Nhìn thấy lôi mang lóe ra bên trong gió lốc cùng với đấu khí thuộc tính phong nồng đậm, đôi mắt Tiêu Viêm không khỏi hơi nhíu lại, có thể đem hai thuộc tính đấu khí bất đồng dung hợp hoàn mỹ được như vậy, thiên phú tu luyện của Phượng Thanh Nhi thật đáng sợ.
Phong sắc bén, Lôi cuồng bạo, hai thuộc tính dung hợp hoàn mỹ, uy lực cuối cùng mà nó phát ra tất nhiên hơn xa những đấu khí tầm thường, khó trách Phượng Thanh Nhi lại có năng lực khiêu chiến vượt giai, cái này cũng giống như là đấu khí của Tiêu Viêm tồn tại những hỏa đấu khí khác nhau, uy lực cũng là rất mạnh. Đồng dạng, đó cũng là một trong những con bài chưa lật của Tiêu Viêm có thể giúp hắn vượt giai khiêu chiến.
Hiện giờ Phần Quyết, đã ở cảnh giới địa giai cấp thấp, nhưng mà sự huyền diệu của lại có thể so sánh với công pháp địa giai trung cấp. Mà ở cái phương diện công pháp, Tiêu Viêm lại không thể chiếm được tiện nghi gì với Phượng Thanh Nhi, dù sao người này cũng là được Phong Lôi các hỗ trợ, với thiên phú dị bẩm đó, lại tu tập công pháp cao cấp, so với những Đấu Tông khác cũng là hơn xa nhiều lắm.
Về phần đấu kỹ, song phương đều có sát chiêu, nếu là chính mặt giao thủ, sợ là ai cũng khó có thể đoán trước được thắng bại cuối cùng.
Vèo!
Trong lúc Tiêu Viêm đang cân nhắc thực lực thì bên trong cơn gió lốc lớn đang xoay tròn kia, một dải tơ lụa màu sắc rực rỡ giống như là tên bắn bắn mạnh ra, lúc xuyên qua cơn gió lốc, một luồng lôi mang ánh sáng rực rỡ phát ra, xuyên thấu qua không gian, mạnh mẽ ập tới ngay phương vị của Tiêu Viêm.
Dải tơ lụa mang theo lôi mang màu sắc rực rỡ, tốc độ cực kỳ khủng bố, vẻn vẹn chỉ lóe lên, sau đó đã ở trước mặt Tiêu Viêm.
Đối mặt với dải tơ lụa màu sắc rực rỡ ẩn chưa lôi điện hùng hồn, dấu tay Tiêu Viêm biến đổi, không gian trước mặt đột nhiên vặn vẹo!
Dải tơ lụa màu sắc rực rỡ mạnh mẽ xuyên thấu qua không gian vặn vẹo, nhưng mà, đã lệch khỏi phương vị vốn có, vừa vặn bay xẹt qua bả vai của Tiêu Viêm, tuy chỉ là sượt qua một chút, nhưng lôi mang của chúng cũng khiến cho lông tơ chỗ bả vai Tiêu Viêm dựng đứng lên.
Dải tơ lụa màu sắc rực rỡ bị Tiêu Viêm dễ dàng tránh đi, một tiếng hừ lạnh từ bên trong cơn gió lốc phát ra. Chợt tơ lụa run lên, nhất thời giống như một con rắn màu sắc có linh tính, nhanh chóng quay đầu, bắn thẳng về phía sau lưng Tiêu Viêm.
Cảm nhận được áp lực từ phía sau, mũi chân Tiêu Viêm vừa động, mà thân hình lại là trực tiếp hơn ở mười thước bên trái.
Vèo!
Dải tơ lụa màu sắc lại run lên, lại lần nữa đổi phương hướng nhằm hướng Tiêu Viêm mà tới.
Dải tơ lụa màu sắc rực rỡ này, tuy nhìn sơ qua cũng chỉ giống như những tấm vải dệt bình thường, nhưng lúc cắt qua không gian lại mang theo một cỗ khí tức lạnh lẽo, giống như không phải là một tấm vải dệt mà lại như một loại kim chúc kỳ dị nào đó. Hơn nữa, trên bề mặt chúng nó còn ẩn chứa đấu khí hùng hồn, dù là khai sơn phá thạch cũng là chuyện dễ như trở bàn tay, nếu như là những cường giả đấu hoàng tầm thường dính vào, sợ rằng cũng phải trọng thương.
Thân hình vừa mới ổn định, áp lực lại truyền đến, Tiêu Viêm nhíu mày, một ngọn lửa màu xanh biếc nồng đậm nhanh chóng từ cánh tay hiện ra, chợt mạnh mẽ tung một trảo về phía sau!
Thình thịch!
Bàn tay chuẩn xác tung đến dải tơ lụa màu sắc rực rỡ đang ở phía sau, lực đạo đấu khí mạnh mẽ ẩn chứa trong đó khiến cho thân thể Tiêu Viêm hơi hơi run lên, nhưng nhờ có ngọn hỏa diễm bao bọc, luồng đấu khí cường hãn đó nhanh chóng bị Lưu Ly Liên Tâm Hỏa hóa thành hư vô.
Cầm lấy dải tơ lụa màu sắc rực rỡ đó, Tiêu Viêm cười lạnh một tiếng, đấu khí trong cơ thể bạo phát, kéo lấy dải tơ lụa màu sắc rực rỡ đó, mạnh mẽ xé!
Xẹt!
Lúc tơ lụa bị xé ra, một âm thanh như tiếng kim loại vang lên , mà một đầu khác của dãy tơ lụa ở bên trong cơn gió lốc cũng là hơi run lên, luồng gió lốc đấu khí thật lớn kia giờ phút này giống như là đang di động. ( Phượng Thanh Nhi truyền đấu khí vào bên trong dải tơ lụa đấu với Tiêu Viêm)
Dải tơ lụa dưới sức kéo của hai cỗ lực lượng trở nên rung động dữ dội, gân xanh trên cánh tay của Tiêu Viêm cũng rung động, đấu khí trong cơ thể không ngừng thúc dục, mà trái lại, luồng đấu khí bên trong cơn gió lốc kia cũng là nhanh chóng xoay tròn mạnh mẽ, lực lượng bên trong cũng đột ngột gia tăng mạnh mẽ!
Xoạt!
Dải tơ lụa màu sắc kia tuy không phải là vật tầm thường nhưng dưới lực kéo của hai gã cường giả Đấu Tông tất nhiên là chống đỡ không nổi, không kiên trì được bao nhiêu thời gian, một vết rách xuất hiện ngay giữa dải tơ lụa, sau đó một tiếng vang thanh thúy vang lên, tơ lụa trực tiếp bị xé rách ra. Mà hai người Tiêu Viêm phải lui mấy bước rồi mới đứng vững lại được.
- Thải Phượng Triều Nguyên!
Dải tơ lụa màu sắc rực rỡ vừa bị xé ra, một âm thanh lạnh lung nhưng trong trẻo đột ngột quát lên, chỉ nghe nhiều tiếng động không ngừng vang lên, từng dải tơ lụa màu sắc rực rỡ từ trong cơn gió lốc cuồn cuộn không ngừng bắn ra, sau đó nhằm tới hướng của Tiêu Viêm mà quét tới.
Nhìn thấy từng dải tơ màu bạc che đầy trời, vẻ ngưng trọng cũng thoáng hiện lên trong mắt Tiêu Viêm, trọng thước trong tay nhanh chóng tính toán quỹ tích, thước ảnh nhanh chóng hiện lên.
- Lục hợp du thân xích!
Đang đang đang đang đang đang đang!
Những dải tơ lụa màu sắc kia như mưa trút xuống, toàn bộ đều va chạm lên bóng thước ảnh dài một trượng kia, âm thanh thanh thúy vang lên khắp nơi.
Dải tơ lụa màu sắc ẩn chứa lực lượng vô cùng mạnh mẽ, tuy nói mỗi lần buông xuống đều bị sự phòng ngự rậm rạp của thước ảnh cản lại, nhưng cỗ lực lượng mạnh mẽ này vẫn làm chấn động sàn ngân mộc dưới chân Tiêu Viêm nứt ra từng cái khe, mà hai chân của Tiêu Viêm cũng là không ngừng bị chấn động lún sâu vào bên trong sàn đấu. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Xèo xèo!
Vô số người trợn mắt há mồm nhìn cảnh tượng hoa lệ ở trên sàn đấu, dải tơ lụa màu sắc rực rỡ như cơn mưa to từ trên trời trút xuống, toàn bộ đều đánh lên phòng ngự hình tròn của thước ảnh. Cùng với từng đợt âm thanh thanh thúy vang lên thì cũng khiến cho sàn đấu làm từ ngân mộc bị tàn phá thê thảm hơn.
Keng!
Lại là một dải tơ lụa màu sắc rực rỡ mạnh mẽ đánh vào phía trên phòng ngự của thước ảnh, lực lượng vô cùng của chúng đánh vào, đem phòng ngự hình tròn thước ảnh của Tiêu Viêm đánh sâu vào bên trong mặt đất, từ bên ngoài nhìn vào, chỉ có thể thấy một cái lỗ động tương đối.
Tuy nói Tiêu Viêm bị chấn động vào dưới đất, nhưng Phượng Thanh Nhi cũng chưa vì vậy mà dừng tay, nàng biết rõ, công kích lúc trước nhìn như cuồng phong mưa rào, nhưng vẫn chưa tạo thành thương tổn gì đối với Tiêu Viêm, phòng ngự liên mien vô tận của thước ảnh kia đã đem lực lượng của tơ lụa mất đi hơn phân nửa.
Xoạt!
Bên trong gió lốc, một cỗ đấu khí bàng bạc dao động phát ra, lúc này toàn bộ dải tơ lụa kia đột nhiên bám chặt lấy nhau, vẻn vẹn chỉ trong nháy mắt, dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, những dải tơ đó quấn quanh lại thành một con phượng hoàng khổng lồ đến mười trượng.
Con phượng hoàng do những dải tơ lụa riêng lẽ dung hợp lại, mới chỉ hình thành trong chốc lát, thì cơn gió lốc đấu khí kia đột nhiên sụp đổ tan rã, chợt hóa thành một cột sáng đấu khí khổng lồ trực tiếp tiến nhập vào bên trong cơ thể con Phượng Hoàng.
- Phong Lôi tế!
Cơn gió lốc đấu khí tan rã, Phượng Thanh Nhi hiện ra, bàn tay ngọc khẽ chạm vào bên trong thân Phượng, một giọt máu tươi khẽ bay ra dung nhập vào trong đó.
Lúc giọt máu tươi này dung nhập vào bên trong thân phượng, một cỗ sinh cơ làm cho người ta phải khó tin lại từ bên trong con Phượng Hoàng do những dải tơ lụa hình thành này phát ra, mà năng lượng bàng bạc ẩn chứa bên trong chúng cũng là cuồng bạo tỏa ra.
- Phong Sát Chỉ!
Thân thể của Phong Thanh Nhi trôi nổi ở phía chân trời, váy màu phiêu lãng, giống như một nữ thần tôn quý và cao ngạo, bàn tay ngọc chỉ vào cái lỗ động 1 trượng bên trong sàn đấu, quát lạnh một tiếng!
Tiếng quát phát ra, Phượng Hoàng kia bỗng phát ra một tiếng kêu, một cột sáng màu xanh bạc đáng sợ nhanh chóng thành hình ở ngay miệng thân phượng, ngay sau đó, lập tức thu nhỏ lại, hóa thành một chùm tia sáng vẻn vẹn chỉ cỡ một bàn tay, vèo một tiếng, bắn mạnh ra!
- Tiêu Viêm, một lóng tay, lấy mạng ngươi!
Nhìn thấy chùm tia sáng bắn mạnh ra, thanh âm lạnh như băng thấu xương của Phượng Thanh Nhi vang vọng khắp chân trời, khiến cho vô số người thoáng biến sắc.
- Phong Sát Chỉ, một trong những đấu kỹ có lực sát thương cực mạnh của Phong Lôi các!
Thanh âm của Phượng Thanh Nhi vừa phát ra, chung quang sàn đấu xuất hiện những thanh âm lạnh người, hiển nhiên những người này đối với cái lóng tay hoa lệ này cũng không xa lạ gì.
Phong tôn giả sớm trở lại ghế, giờ phút này cũng là hơi nheo mắt lại, thân thể vẫn bất động, mà quanh ngón tay trong áo, một luồng khí màu xanh giống như những tinh linh màu xanh đang xoay tròn. Mà lúc đấu khí của Phong tôn giả thoáng có chút dao động, Lôi tôn giả ở một bên, lôi quang cũng đã hiện lượn lờ trên bàn tay, hiển nhiên, nếu giờ phút này mà Phong tôn giả ra tay, chỉ sợ hắn cũng sẽ ra tay ngăn trở.
Tốc độ của chùm tia sáng cũng cực kỳ đáng sợ, giống như là xuyên thấu qua không gian, chợt lóe lên, dưới sự chăm chú của mọi người, xuất hiện ở ngay bên trên cái động, nháy mắt sau đó, phòng ngự liên miên của thước ảnh trực tiếp đã bị sụp đổ!
Nhìn thấy phòng ngự của thước ảnh sụp đổ, xung quanh sàn đấu cũng vang lên những tiếng thở dài tiếc nuối.
Nhưng mà, ngay sau khi những tiếng thở của họ vừa vang lên, một đóa hỏa liên màu xanh biếc mỹ lệ tinh tế cũng là yên lặng từ dưới thước ảnh hiện lên, một đóa hoa hiện ra, huyễn lệ dị thường.

Đấu Phá Thương Khung - Chương #1020


Báo Lỗi Truyện
Chương 1020/1641