Chương 56: Thương Long sơn, Đoạt hồn Đế giả



Sau khi Bạc Vân Thăng nói xong liền mang theo Bạc Tử Dương đang đứng bên cạnh ly khai khỏi lôi đài.

Sau khi hai người này đi rồi, trận chiến ở nơi này cũng đến lúc hạ màn, Tứ phương chiến đấu đài lại một lần nữa khôi phục như cũ. Ở thời điểm Tiêu Viêm cùng vị trung niên nam tử muốn sinh tử chiến cùng hắn thì một tên nam tử sắc mặt tái nhợt đi về phía Tiêu Viêm. Đọc Truyện Online Tại TruyệnYY

Dưới cái nhìn soi mói của Tiêu Viêm, tên kia đi nhanh tới chỗ người đàn ông trung niên, cúi người thấp tai hướng về đàn ông trung niên nói gì đó. Rồi sau đó sắc mặt người đàn ông trung niên trở nên âm tình bất định. đàn ông trung niên sắc mặt âm tình bất định.

"Tiểu tử, hôm nay coi như ngươi gặp may, vừa lúc ta có việc gấp muốn giải quyết. Nếu không thì ngày này năm sau chính là ngày giỗ của ngươi."

Người đàn ông trung niên dứt lời, nhếch miệng cười nói: "Không thể không nói vận khí của ngươi rất không tệ! Cút đi, lần sau nếu để cho ta gặp ngươi lần nữa thì ngươi sẽ không may mắn như hôm nay vậy đâu."

Người đàn ông trung niên nói xong liền cùng tên nam tử mới tới đi nhanh.

Nghe được giọng nói uy hiếp đó, Tiêu Viêm sững sờ, mặt lộ vẻ vẻ cổ quái. Người đàn ông trung niên này thực lực mới Lục tinh Đấu Thánh thôi, nhưng lại có dược lực tăng lên mà làm cho đấu khí phù phiếm bộ dạng rõ ràng đến khiêu khích hắn.

Một gã dựa vào đan dược đề thăng làm Lục tinh Đấu Thánh lại dám khiêu chiến Nhị tinh Đấu Đế? Nói ra thực thiên đại chê cười. Đương nhiên, Tiêu Viêm sẽ không nói. Mới rồi hắn cùng với tên trung niên đó kết thù kết oán, đấu khí trên người Tiêu Viêm được ẩn dấu ở mức Lục tinh sơ kỳ Đấu Thánh mà thôi. Đương nhiên, cái này cũng chỉ là mặt ngoài hiện tượng mà thôi. Nếu như theo như thực lực chân chính đến giáo sư lời mà nói... hán tử trung niên kia không phải đối thủ của Tiêu Viêm.

Nhưng hiện tại Tiêu Viêm lại quên việc chính mình đã ẩn giấu thực lực rồi. Nếu hắn phóng xuất ra thực lực Nhị tinh Đấu Đế ngay tại đây, người đàn ông trung niên kia tuyệt đối sẽ trốn đi, không, phải nói hắn sẽ ăn nói khép nép cầu xin Tiêu Viêm tha thứ.

Nương theo lấy đàn ông trung niên sớm rời đi. Nguyên vốn định hơi thi thủ đoạn trừng phạt người đàn ông trung niên nhưng thoáng một cái cũng là theo suy nghĩ tan vỡ!

...

Trải qua nhiều lần tìm hiểu tin tức, Tiêu Viêm mới biết được Đoạt hồn Đế giả Tiêu Viễn tiền bối đang ở một nơi gọi là Thương Long sơn mạch tiềm tu, cách nơi này hơn một ngàn ba trăm dặm. Về phần động phủ của hắn thì lại chẳng có ai nói rõ.

Thương Long sơn là một phần của Thương Long sơn mạch, ở phía tây của Lâm thành hơn một ngàm ba trăm dặm. Ở đó từng có rất nhiều người từng thấy qua Đoạt hồn Đế giả Tiêu Viễn, cho nên suy đoán hắn tiềm tu địa phương tựu là tại đây Thương Long sơn mạch. Bởi vậy, có rất nhiều người mộ danh trước đến tìm kiếm Đoạt hồn Đế giả Tiêu Viễn, nhưng cuối cùng lại chẳng có ai tìm được. Đến nay, Thương Long sơn mạch cũng chẳng còn kéo dài liên miên bất tuyệt như ngày xưa nữa, khôi phục bộ dáng yên tĩnh, thậm chí có thể nói là ít ai lui tới.

Trên bầu trời trong xanh, một đạo toàn thân bao vây lấy hắc y thanh niên như gió bay điện chớp hiện lên bầu trời, hướng về xa xa bạo lướt mà đi, những nơi đi qua, hù dọa chim thú tán loạn, nhân tâm vội vàng! Thân ảnh này chính là Tiêu Viêm.

"Không biết Đoạt hồn Đế giả Tiêu Viễn tiền bối đến cùng có phải hay không là tổ tiên của Tiêu tộc ở Đấu Khí đại lục không nhỉ? Thật khiến ta chờ mong."

Thương Long sơn, núi như tên. Xa xa nhìn lại, ngọn núi cao vút đột ngột từ mặt đất mọc lên, tựa như lợi kiếm trùng thiên. Lại giống như 1 chưởng từ lòng đất đánh ra,chỗ khuỷu tay có chút uốn lượn, giống như một đầu Phi long cực lớn hình thái dữ tợn, lẳng lặng yên ngồi xếp bằng, toàn bộ sơn thể tự nhiên toát ra một tia thái cổ hàm súc thú vị,cổ xưa khiến cho người ta có một cảm giác hưởng thụ khá dễ chịu.

"Thương Long sơn mạch này hiểm trở dị thường, hơn nữa khoảng cách thật lớn. Nếu lúc này dựa theo cường độ linh hồn của ta thì trong vòng ngàn dặm chỉ cần 3 canh giờ là xong, nhưng nếu làm vậy thì sẽ rất dễ dàng bỏ sót một ít địa phương. Còn nếu tỉ mỉ dò xét thì cần đến 3 ngày, hơn nữa lại ảnh hưởng không nhỏ đến linh hồn lực lượng, nếu như trong lúc đó gặp phải cường giả của Viễn Cổ Thiên Long đuổi giết thì chính mình sẽ gặp nguy hiểm. "

Cuối cùng, Tiêu Viêm vẫn quyết định dùng loại phương pháp thứ hai. Thương Long sơn mạch phương vị thật lớn, hơn nữa ít ai lui tới. Dưới bình thường tình huống, càng ngốc không sẽ có người tới cái này địa phương cứt chim cũng không có! Còn nữa, Tiêu Viêm thực chất bên trong lòng cực kỳ tôn trọng mạo hiểm,nhiệt huyết tràn đầy! Cái này, khiến hắn càng muốn chọn phương pháp thứ 2.

Làm ra lựa chọn về sau, Tiêu Viêm lập tức tìm một cái sơn cốc yên tĩnh.

Chợt, ngồi xếp bằng vào hư không phía trên. Rồi sau đó, linh hồn lực theo mi tâm bạo tuôn ra mà ra, hóa thành hình dáng một viên bi hướng bốn phương tám hướng phóng xạ ra. Bắt đầu công tác tìm kiếm với nỗ lực cực lớn. Mi tâm tác dụng linh hồn lực bàng bạc như là cục đá rơi vào trong hồ tạo nên gợn sóng truyền đi rất xa. Nhưng cho dù linh hồn lực của Tiêu Viêm cực kỳ cường hãn. Nhưng nếu muốn ở Thương Long sơn mạch tìm kiếm trong vòng phạm vi ngàn dặm thì đích xác là cần bỏ ra công phu cực lớn. Quang cảnh tìm kiếm một mực giằng co suốt bốn ngày.

Bốn ngày không gián đoạn linh hồn dò xét, khiến cho Tiêu Viêm linh hồn lực tiêu hao khá lớn, thậm chí có thể nói là ở vào trạng thái nhập không đủ xuất.

Tiêu Viêm hai mắt hiện đầy tơ máu. Sắc mặt cũng là thập phần tái nhợt. Đây chính là một loạt biểu hiện của linh hồn lực tiêu hao.

Bốn ngày thời gian, Tiêu Viêm đem toàn bộ Thương Long sơn mạch đều tỉ mỉ dò xét một lần. Một ít trọng yếu địa phương đều là dò xét mấy lần, Nhưng là vẫn là không có phát hiện một tí tẹo dị thường! Xem núi vẫn là núi, xem nước vẫn là nước!

...

"Đoạt hồn Đế giả Tiêu Viễn tiền bối không biết đến tột cùng còn ở đó hay không nơi này tiềm tu! Ai..." Nhìn qua Thương Long sơn mạch to như vậy nhưng trống trải. Tiêu Viêm thì thào tự nói với bản thân.

Thương Long sơn mạch. Ở một nơi cách chỗ Tiêu Viêm hơn trăm dặm có một tòa tiểu trúc. Chẳng biết từ lúc nào, một lão giả mặc vải bố thô chừng tám mươi tuổi chợt xuất hiện ở đó, nhưng bản thân Tiêu Viêm lại không phát hiện ra lão giả này.

Lão giả tám mươi tuổi kia nhìn về phía Tiêu Viêm, chốc lát sau lẩm bẩm nói: "Đấu Đế trẻ tuổi vậy là người nơi nào? Vì sao lại để cho ta cảm giác quen thuộc đến vậy!"

Chỉ là cái vị quen thuộc kia tựa hồ còn có chút gì đó khác khác.

Đấu Phá Thương Khung Hậu Truyện - Chương #56


Báo Lỗi Truyện
Chương 56/536