Chương 98: Tứ nhãn miêu ưng Phất Lan Đức (3)


Dịch: ghitoson
Biên dịch: Tiểu vô vi

Nói đến đây Đái Mộc tỏ vẻ thán phục: "Nhưng các vị sư phụ của học viện chúng ta đều không muốn dựa vào cái danh hồn sư để mà được che chở, nói cách khác là trước khi học viện được thành lập họ đều hành tẩu một mình. Bọn họ thích tự do không muốn bị trói buộc thậm chí cả được đế quốc phong tước vị cũng đều khinh thường. Mọi người nghĩ xem, nếu nhận phong hàm thì họ được cái gì đây."
Tiểu Vũ hỏi: "Tại sao lại không muốn được phong tước vị, có tước vị cũng được không ít lợi a. Ta nhớ rõ là chỉ cần đạt đến ba mươi cấp hồn sư là có thể được phong là nam tước, còn bốn mươi cấp thì có thể là nhất phẩm rồi mà. Sau này sẽ không còn cơ hội nữa."
Trữ Vinh Vinh trả lời hộ Đái Mộc Bạch: "Tiếp nhận tước vị cũng có nghĩ là sau này sẽ phải vì đế quốc mà phục vụ. Một khi có phát sinh chiến tranh, nếu đã là quý tộc thì phải tuân lênh đế quốc mà ra chiến trường. Bất quá làm quý tộc tuy có nhiều cái lợi nhưng nó cũng gần như một đạo khế ước. Chính vì vậy các cường giả hồn sư sẽ không nhận phong tước vị, vì họ không muốn chỉ vì một thế lực nào đó phải bán mạng của mình."
Đột nhiên, từ bên ngoài truyền đến những âm thanh: "Đinh -đong- đinh -đong …"
Đái Mộc Bạch liền đứng dậy nói: "Đây chính là tiêng chuông triệu tập của viện trưởng chúng ta. Bàn tử ngươi dẫn bọn họ đi đến đại thao trường, ta sẽ đi gọi Trúc Thanh. " Nói xong, liền bước nhanh ra khỏi thực đường.
Mã Hồng Tuấn nhìn theo phía hắn rời đi , rồi nói: "Lão Đại hình như có chút khác lạ, trước giờ chưa thấy hắn quan tâm quá đến như vậy đối với một nữ tử."
Trữ Vinh Vinh cười nói: "Ngươi mới từng này tuổi mà đã nói nữ tử này nữ tử nọ. "
Mã Hồng Tuấn hừ một tiếng, ra vẻ tự hào nói: "Ta mặc dù tuổi không lớn, nhưng dù nói thế nào đi nữa cũng có nữ nhân của mình. Còn không đi mau, viện trưởng ghét nhất là phải chờ người khác đó." Nói đến đây hắn chợt rùng mình, dường như đã nếm trải không ít đau khổ a.
Áo Tư Tạp xuất hiện với bộ dạng khác hẳn. Trên mặt hắn không còn một tí râu nào.
Nhìn thấy hắn Đường Tam còn suýt chút nữa không nhận ra, không còn râu trông bộ dạng của hắn thay đổi hắn.
Trước đó Mã Hồng Tuấn cũng nói qua về Đái Mộc Bạch và Áo Tư Tạp với dáng vẻ ghen ghét. Lúc này Đường Tam mới nhận ra mã Hồng Tuấn hâm mộ cái gì.
Đái Mộc Bạch quả thật rất anh tuấn, nhất là ở đôi mắt tà dị, như sinh ra hấp lực cuốn hút người khác, bất quá nói về tướng mạo thì so với dáng vẻ bậy giờ của Áo Tư Tạp có phần kém hơn.
Đôi mắt trong và sâu thẳm, khiến người ta có một cảm giác khó dò, mặt như hoa anh tuấn mà hài hòa, hai hàng long mày lại càng tỏ vẻ bất phàm kết hợp với nụ cười tụa hồ như bao trùm lên tất cả mang phong thái của một công tử quý tộc. Nhưng cho dù mang vẻ anh tuấn của một quý tộc công tử mà trong tay cầm một miếng hương tràng thì trông cũng không hợp lắm.
"Râu mép của ngươi?" Nhịn không được, Đường Tam chỉ vào hắn mà nói.
Áo Tư Tạp cười hắc hắc rồi rất nhanh cầm miếng hương tràng trong tay ăn sống , rồi thấp giọng nói ;"Cài này các người không cần quan tâm, đã bắt được mỹ nữ nào chữa. Ây xa phải động não đi chứ phải , làm thế nào để các nàng ấy chú ý tới chứ. Về phương diện này ngươi còn ít kinh nghiệm lắm. Đái lão Đại hình như nhắm nha đầu lạnh như băng kia rồi. Bàn tử ngươi trên người có tà hỏa làm sao có thể cuốn hút các cô gái được, chính vì vậy mục tiêu lần này của ta sẽ là Trữ Vinh Vinh, ngươi đừng hòng tranh của ta."
Đường Tam vỗ vỗ vào trán: "Ngươi năm nay bao nhiêu tuổi?"
Áo Tư Tạp không do dự nói: " Mười bốn tuổi. Sao? Có chuyện gì? Cha ta có ta khi năm 14 tuổi đó."
Đường Tam đột nhiên phát hiện ra quả thật nếu muốn khảo nghiệm năng lực của mình thì Sử Khắc Lai học viện chính là sự lựa chọn tốt nhất…chưa cần kể đến mấy vị sư phụ, ngay mấy tên đệ tử này đều là quái vật a. Sợ rằng ở cái thế giới này cũng có ám khi tuyệt học.
Đái Mộc Bạch mang theo Chu Trúc Thanh chạy đến. Chu Trúc Thanh rõ rang vẫn luôn giữ khoảng cách với hắn mà Đái Mộc Bạch sắc mặt đã cho thấy sự khó khăn.
Áo Tư Tạp vưới dáng vẻ hả hê cười nói: "Xem ra Đái lão đại cũng phải nếm mùi thất bại a. Hắn đối với tán gái cũng có không ít thủ đoạn mà lần này đã bị đả kích lớn rồi. "
Trong lúc bọn họ còn đang tán gẫu thì một người trung niên đi từ hướng thao trường tới.
Nhìn thấy người đang đi tới, Đường Tam và Tiểu Vũ rất sửng sốt. Người đến khoảng chừng 50 tuổi, vóc người to lớn, khuôn mặt dài và rất đặc biệt, chiếc cằm nhô về phía trước, gò má rộng, khuôn mặt giẹt và cái mũi khoằm. Nếu muốn lấy một đồ vật để mà hình dung thì có lẽ là có chút going một chiếc giày. Mặc dù nhắm mắt đi lại đây nhưng lại khiến cho người ta có cảm giác vài phần xảo trá. Trên mặt đeo một chiếc kính màu đen.
Tiểu Vũ kinh ngạc nói: "Đây chả phải là gian thương đại thúc sao?"
Áo Tự Tạp giật mình nói: "Cái gì gian thương đại thúc? Ông ấy chính là viên trưởng của chúng ta, chính là người sáng lập Sử lai Khắc học viện. Tứ nhãn miêu ưng Phất Lan Đức bảy mươi tám cấp hồn thánh. So với Triệu sư phụ còn mạnh hơn. Hơn nữa ông ấy con có phi hành thú vũ hồn. Trong giới chiến hồn sư mà nói là rất hiếm thấy. Tên bàn tử này chính là đệ tử chân truyền của ông ấy. "
Tiểu Vũ thì thào nói: "Còn may, chỉ là cấp 78, thật không ngờ. Cái câu nói chỉ thu quái vật, không nhận người bình thường kia lại xuất ra từ miệng ông ta. Hương tràng thúc thúc, trong học viện của chúng ta không có hồn sư cấp bậc hồn Đấu La sao?"
Áo Tư Tạp lắc lắc đầu nói: "Xin ngươi đừng gắn hương tràng với Áo Tư Tạp. Ngưởi tưởng hồn đấu la là người bình thường chắc? Nơi nào cũng có chắc . Cả đại lục này cùng lắm đạt đến hồn đấu la cấp bậc cũng không tới trăm người. Họ đều là những người nắm chức vụ quan trọng của đế quốc và có người khi còn là hoàng đế. Về phần phong hào đấu la hai đại đế quốc mỗi bên cũng chỉ có tầm mười người mà thôi. Đó là điều mà ai cũng biết. "

Đấu La Đại Lục - Chương #98


Báo Lỗi Truyện
Chương 98/517