Chương 95: Tà hỏa phượng hoàng (4)


Dịch: vodanh
Biên dịch: froge123
Biên tập: polonezvn

Quả nhiên, Tiểu Vũ không để cho Mã Hồng Tuấn kịp phán ứng. Thân hình vừa di chuyển đã tới ngay sau lưng hắn. Hai tay chống xuống đất, hai chân trong nháy mắt bật lên, trực tiếp kẹp lấy cổ của Mã Hồng Tuấn. Đệ nhất hồn hoàn kĩ Yêu Cung phát động.
Thân thể Tiểu Vũ hệt như một chiếc cung lớn, quang mang của đệ nhất hồn hoàn bao trùm toàn thân. Ngay sau đó, thân thể của nàng bỗng nhiên như chiếc cung đã được kéo căng mà phát lực, đem thân thể của Mã Hồng Tuấn ném văng ra ngoài.
Hiệu quả của hồn kĩ Yêu Cung là trong nháy mắt tăng cường 100% lực của eo, đồng thời tăng độ dẻo dai của thân thể lên đến 50%. Từ sau hồn lực cấp 10, mỗi khi hồn lực gia tăng một bậc, độ hiệu quả của Yêu Cung cũng tăng thêm 1%.
Nói cách khác, bây giờ sau khi Tiểu Vũ phát động Yêu Cung, có thể đem lực của eo tăng lên 119%. Trong nháy mắt bộc phát, đủ để đánh ngã hồn lực cấp 50 trở xuống. Đương nhiên, Yêu Cung tuy tốt nhưng cũng có điều kiện, đó là bắt buộc phải tiếp cận đối phương mới phát huy được hiệu quả. Nếu không, có lực eo cũng vô dụng. Rất khó tưởng tượng, eo của Tiểu Vũ còn không to bằng bắp đùi của Mã Hồng Tuấn , vậy mà uy lực lại có thể lớn đến vậy.
Thấy Mã Hồng Tuấn tự thu liễm ngọn lửa, Tiểu Vũ coi như cũng hạ thủ lưu tình, không có đem thân thể Mã Hồng Tuấn trực tiếp đập xuống đất, mà hướng không trung ném đi, cho hắn một chút thời gian để khống chế thân thể.
Tuy vậy, nàng hiển nhiên là đã đánh giá năng lực khống chế thân thể của Mã Hồng Tuấn quá cao. Tên béo lúc này hoa chân múa tay lăn mấy vòng trong không trung, cuối cùng rơi phịch cái mông xuống đất, ngã đến mê muội đầu óc.
"Đừng đánh, các người đừng đánh nữa." Thúy Hoa cô nương đứng bên đột nhiên mở miệng nói. Nàng chạy nhanh về phía Mã Hồng Tuấn. Ngọn lửa trên người Mã Hồng Tuấn cũng biến mất khi hắn bị quăng đi. Cả người choáng váng, miễn cưỡng từ mặt đất đứng lên.
Thúy Hoa bên cạnh giúp Mã Hồng Tuấn phủi bụi đất dính trên người hắn ta: "Ngươi thế nào rồi?"
Mã Hồng Tuấn hừ một tiếng: "Vẫn còn chưa chết được. Con nhỏ khốn nạn kia, trở lại đây."
Tiểu Vũ đột nhiên nhảy lên khỏi mặt đất, vù vù hai tiếng, chiếc giày nàng đang đi bị nàng ném văng ra ngoài. Cho dù hồn lực của nàng đã ngăn cản được phần lớn đệ nhị hồn kĩ Dục hỏa phượng hoàng của Mã Hồng Tuấn khá hiệu quả, nhưng hai chiếc giày trên đôi chân đã từng kẹp lấy cổ của Mã Hồng Tuấn đã bị dính mấy tia lửa màu tím.
Điều làm Tiểu Vũ giật mình chính là ngọn lửa màu tím có vẻ rất đặc biệt. Sau khi giày bị bắt lửa cũng khổ thể dập tắt. Bất đắc dĩ, nàng chỉ có thể quăng giày của mình quăng đi.
"Thúy Hoa cô nương, cô đang làm gì vậy?" Tiểu Vũ nhìn Thúy Hoa đối với Mã Hồng Tuấn ân cần chăm sóc, không khỏi có chút sững sờ. Vừa rồi không phải tên béo này khi dễ cô ấy sao, như thế nào mà bây giờ lại ….
Thúy Hoa cầu khẩn: "Các người đừng đánh nữa. Kì thực Hồng Tuấn là người tốt. Chỉ là chúng ta không hợp nhau mà thồi. Cho nên ta mới chia tay hắn. Các người đi đi. Chuyện của ta đã nói rõ ràng với hắn rồi."
Mã Hồng Tuấn cả giận nói: "Ngươi đừng quản đến chuyện của ta, tránh ra." Dứi lời liền đẩy Thủy Hoa ra và xông đến, chỉ là hắn sợ làm tổn thương đến Thúy Hoa nên không sử dụng lại hồn kỹ thứ hai.
Đúng lúc này, một giọng nói bất ngờ vang lên: "Đường Tam, béo, các ngươi đang làm gì vậy?"
Đường Tam và Mã Hồng Tuấn cùng nhìn về phía phát ra giọng nói, chỉ thấy Đái Mộc Bạch một thân bạch y, tóc chải chuốt chỉnh tề đang hướng phía bọn họ mà đi tới.
Tiểu Vũ hừ một tiếng: "Sao lại thế này? Ngươi hỏi hắn đi, tên béo này ban ngày ban mặt dám khi phụ nữ hài tử. Chúng ta thấy thế mới giáo huấn hắn một chút."
Khuôn mặt Đái Mộc Bạch đang lạnh lùng bỗng nhiên phì cười: "Tiểu Vũ , ta nghĩ là cô hiểu lầm rồi. Thúy Hoa cô nương, ngươi cũng không chịu nổi hắn sao?"
Thúy Hoa đỏ mặt, gật gật đầu, xoay người bỏ chạy. Lầy này Mã Hồng Tuấn cũng không giữ nàng ta nữa, chỉ là vẻ mặt trở nên hơi bạc nhược.
Đường Tam đi tới bên cạnh Đái Mộc Bạch, nghi hoặc hỏi: "Rốt cuộc là chuyện gì vậy?"
Đái Mộc Bạch nhìn về phía tên béo nói: "Tự ngươi nói hay là muốn ta nói thay?"
Mã Hồng Tuấn liếc nhìn Đái Mộc Bạch một cái, cúi thấp đầu nói: "Ngươi nói đi!"
Đái Mộc Bạch cười ha ha nói: "Sao? Tên béo chết tiệt nhà ngươi mà cũng biết thẹn thùng à? Thôi được, ta thay ngươi nói."
Rồi hắn quay sang Đường Tam và Tiểu Vũ nói: "Còn nhớ lời ta đã từng nói không? Trong học viện kể cả ta cũng chỉ có ba học viên."
Đường Tam lập tức hiểu ra: "Ngươi nói hắn chính là …"
Đái Mộc Bạch vuốt cằm nói: "Đúng vậy, tên béo này chính là người thứ ba. Hắn đến học viện sớm hơn các ngươi. Chuyện vừa rồi dù ta không tận mắt thấy, nhưng đại khái cũng đoán được. Kì thật cũng không thể trách tên béo , có trách cũng chỉ trách cái võ hồn như con gà mái kia thôi."
"Đánh rắm, võ hồn của ngươi là con gà mái thì có, võ hồn của lão tử đây chính là phượng hoàng. Cho dù võ hồn của trưởng bối ta đều là gà, nhưng của ta là phượng hoàng. Ngươi chưa từng nghe qua trong ổ gà mái cũng có phượng hoàng vàng hay sao?" Mã Hồng Tuấn tức giận nói.
Nụ cười trên mặt Đái Mộc Bạch cũng không có giảm: " Phượng hoàng, được thôi, coi như là phượng hoàng cũng được. Đường Tam, tên béo này có võ hồn rất quái dị. Viện trưởng nói, võ hồn của hắn chính là một loại võ hồn biến dị"
"Võ hồn biến dị? Biến dị do võ hồn nào và võ hồn nào sinh ra?" Đường Tam hỏi, đối với võ hồn biến dị, hắn cũng đã nghe đại sư giảng qua rất nhiều. Võ hồn biến dị cũng chỉ có hai loại tình huống, một là trở nên vô cùng cường đại, còn loại kia chính là trở nên suy nhược đi. Bản thân đại sư cũng vìvõ hồn biến dị mà phải chịu khổ. Còn võ hồn của Mã Hồng Tuấn trước mắt hiển nhiên là một loại tốt.
Đái Mộc Bạch giải thích: "Đừng nói là ta, e rằng ngay cả chính Mã Hồng Tuấn cũng không rõ. Võ hồn của mọi người trong cái thôn kia đều chủ yếu đều là các loại gia cầm không có lực công kích. Cũng không biết là có chuyện gì, khi tới hắn thì võ hồn lại sinh biến dị, đến Tiên thiên kỳ đã có năng lực về hỏa diệm. Hắn ta cũng không phải là tự vào học viện mà là trước đây được viện trưởng phát hiện rồi mang hắn về đây. Tuổi của hắn so với các ngươi cũng xấp xỉ."
"Bởi vì võ hồn biến dị nên tên béo có năng lực về hỏa diệm rất mạnh. Loại hỏa diệm này vô cùng quái dị. Chẳng những nhiệt độ cực cao, hơn nữa còn rất khó dập tắt. Viện trưởng nói, võ hồn của hắn sau khi biến dị, thực sự có thể biến thành phượng hoàng. Nhưng, võ hồn của hắn cũng có khuyết điểm rất lớn. Biến dị mặc dù mang đến hồn lực cường đại, nhưng đồng thời cũng ảnh hưởng nhất định đến thân thể hắn. Khiến cho năng lực về phương diện nam nữ của hắn rất mạnh, hơn nữa dục vọng còn lớn hơn người thường gấp bộ. Nếu không thể áp chế dục vọng này, lúc nào cũng có thể bị ngọn tà hỏa phá tan thân thể mà chết."
Mã Hồng Tuấn vội vàng bổ sung một câu: "Khi tà hỏa nổi lên thì không áp chế nổi đâu!"

Đấu La Đại Lục - Chương #95


Báo Lỗi Truyện
Chương 95/517