Chương 52: Phụ Thân Đích Lưu Ngôn (1)


Dịch: anhdendem
Biên dịch: anhdendem

Thật là Loạn Phi Phong Chuy pháp sao? Trước mắt Đường Tam hiện ra thân ảnh đồi phế của cha, chẳng lẽ nói cha vốn chính là một vị thợ rèn xuất sắc sao?
"Tam thúc, ta cũng không biết nó có đúng là Loạn Phi Phong Chuy Pháp hay không, đây là cha dạy cho ta."
Thạch Tam thở dài một hơi, cười bộc trực nói: "Xem ra, lần này ta là bắt gặp bảo bối rồi. Điều kiện thuê vừa rồi bỏ đi, tạm thời tiền công của ngươi sẽ giống mọi người, mỗi tháng một ngân hồn tệ. Nếu việc buôn bán tốt, sẽ lại tăng thêm."
Cứ như vậy, Đường Tam chính thức thành một viên trong tiệm rèn của Thạch Tam, bắt đầu cuộc sống no đủ.
Khóa trình trong học viện đối với hắn mà nói cũng không có chỗ nào trọng yếu, Đại sư dạy lý luận trụ cột so với sư phụ của học viện hữu dụng hơn nhiều.
Quyển sách mà Đại sư cho thì hắn cũng đọc kỹ qua, chính giống như hắn đoán trước, phương pháp tu luyện hồn lực mà Đại sư đưa ra, rất cùng loại với lộ tuyến vận hành của tu luyện nội lực. Đương nhiên, đây dù sao cũng chỉ là suy nghĩ trên lý luận của Đại sư, cùng so sánh với phương pháp tu luyện nội công chính thức còn có nhất định khoảng cách, càng không cần phải nói Huyền Thiên Công của Đường môn thiên chuy bách luyện mà ra.
Tiểu vũ thuận lợi có được danh hiệu Hồn sư, mà sau khi trở thành Tiểu Vũ tỷ được học viên công nhận, cuộc sống của công độc sinh cũng trở nên dễ dàng hơn.
Mỗi ngày vào sáng sớm, Đường Tam đều theo thói quen thừa dịp ánh sáng mặt trời mới lên để tu luyện Tử Cực Ma Đồng của hắn. Buổi sáng bình thường đi học, buổi chiều tới tiệm rèn làm công, buổi tối lại nghe Đại sư dạy. Ban đêm tu luyện Huyền Thiên Công. Có thể nói mỗi một ngày đối với hắn mà nói đều là tuyệt đối phong phú.
Tại tiệm rèn của Thạch Tam, Đường Tam dùng một thời gian rất ngắn để được mọi người chấp nhận, Thạch Tam mang nhiệm vụ đề luyện kim chúc giao cho hắn, thời gian rỗi, Đường Tam lợi dụng một ít mảnh kim loại bỏ đi để tiến hành tinh chế, bắt đầu đại nghiệp chế tạo ám khí của hắn. Đương nhiên, trong tiệm rèn hắn chỉ chế tạo một ít linh kiện, lắp ráp chính thức phải sau khi trở lại học viện.
Tiểu Vũ bằng vào thực lực mạnh mẽ của bản thân cùng sự trợ giúp của Tiêu Trần Vũ, rất nhanh trở thành lão đại của cả Nặc Đinh sơ cấp Hồn sư học viện được tất cả các đệ tử chấp nhận, nàng so với Đường Tam thì nhàn nhã hơn rất nhiều, có lúc thậm chí ngay cả khóa học đều không đi. Đường Tam thậm chí cũng nhìn không tới nàng tu luyện như thế nào. Nhưng thực lực của Tiểu Vũ lại một mực ổn định tăng lên.
Nặc Đinh sơ cấp Hồn sư học viện, thời gian của một học kỳ chính là một năm, trong cả quá trình, đệ tử không được phép về nhà, nhưng thân nhân lại có thể tới thăm. Đường Tam không chỉ một lần chờ đợi cha đến, nhưng thẳng đến cả học kỳ chấm dứt, cũng không thấy được bóng dáng của Đường Hạo. May là cuộc sống của hắn cũng đủ phong phú, cũng không có nhiều thời gian lắm để tư niệm.
Về phần Vũ hồn điện, sau khi Đường Tam tiến hành kiểm tra đánh giá Hồn sư không lâu, người của Vũ hồn điện đã tới Nặc Đinh học viện tìm Đại sư, Đại sư không có nói cho Đường Tam về chuyện mà bọn họ đã nói, Đường Tam cũng không có hỏi. Nhưng từ nụ cười trên mặt Đại sư so với bình thường nhiều hơn, Đường Tam đoán rằng, quan hệ của Vũ hồn điện và đại sư hẳn là đã trở nên tốt hơn rất nhiều.
"Tiểu Vũ, ngày mai là nghỉ rồi, ngươi phải về nhà chứ?" Đường Tam một bên thu thập hành trang của mình một bên hướng Tiểu Vũ nói.
Thời gian của một năm học đã trôi qua, hắn rốt cuộc có thể trở về nhà thăm cha, buổi chiều hôm nay tại tiệm rèn hắn đã hướng Thạch Tam xin nghỉ. Còn đặc biệt mua một chiếc chùy mới tinh, chuẩn bị mang trở về đưa cho cha.
Từ sau khi Đường Tam gia nhập tiệm rèn của Thạch Tam, đã làm cho phẩm chất của các loại vũ khí trang bị mà tiệm rèn làm ra tăng lên một cái cấp bậc, việc buôn bán cũng trở nên tốt hơn, tiền lương mỗi tháng bây giờ của Đường Tam đã lên tới năm ngân hồn tệ, tương đương với một nửa trợ cấp của hồn sư.
Tiểu Vũ tựa ở trên giường, trong mắt toát ra vài phần cô đơn, cùng với vẻ hoạt bát sáng sủa của nàng lúc bình thường thì bất đồng thật lớn: "Ta không trở về nhà, có lẽ, cứ ở lại học viện đi."
Đường Tam sửng sốt một chút: "Cũng được một năm rồi, ngươi cũng không trở về thăm nhà sao?"
Đôi mắt của Tiểu vũ đột nhiên sáng ngời, nói: "Tiểu Tam, nhà của ngươi có đúng là cách học viện không xa phải không? Nếu không, ta cùng trở về chơi với ngươi, thế nào? Dù sao bọn Vương Thánh và Tiêu Trần Vũ đều đi tham gia khảo thí trung cấp Hồn sư học viện rồi, không ai chơi cùng ta."
Đường Tam cười cười, trải qua một năm ở chung, hắn đối Tiểu Vũ coi như là tương đối hiểu rõ, Tiểu nha đầu này hoạt bát hiếu động, luôn một bộ dáng e sợ cho thiên hạ không loạn, trong khi giả ôn nhu, nhìn như thế nào đều giống một con búp bê đáng yêu, chỉ khi nào nổi điên lên, xưng hào Tiểu Vũ tỷ của nàng ở Nặc Đinh không có thể chỉ gọi không như vậy. Trong cả học viện, đã không biết có bao nhiêu đệ tử ăn đau khổ từ nàng rồi.
"Nhà của ta rất nghèo, không có gì thích hợp để khoản đãi ngươi."
Tiểu Vũ hai tay chống eo, mắt mở to trừng trừng nhìn Đường Tam nói: "Mỗi tháng trợ cấp của ngươi đều rất nhiều, lại không tiêu, còn sợ chiêu đãi ta sao?"
Đường Tam vươn tay phải ra, mặt mang theo nụ cười: "Nói đến trợ cấp, ta đột nhiên nhớ ra, có người hình như còn nợ ta sáu ngân tệ còn không có trả."
Tiểu Vũ sửng sốt một chút, trên khuôn mặt phấn nộm nhỏ nhắn toát ra vài phần xấu hổ, trợ cấp mỗi tháng một kim tệ tuyệt đối không tính là ít, bất quá, nàng tiêu tiền cũng thật sự là đại thủ đại cước*, thấy cái gì tốt là mua về, một chút cũng không để ý xem có hữu dụng hay không, bây giờ nàng sớm đã có chăn màn của chính mình, không cần dùng chung cùng Đường Tam. Nàng cho tới bây giờ đều không để ý tới tiền tài, một khi không có tiền tiêu liền hướng Đường Tam mượn, đó đã thành thói quen.
*lãng phí
"Không phải chỉ là sáu ngân tệ sao? Chờ ta có trợ cấp liền trả lại ngươi. Ngươi còn chưa nói, tới cùng có nguyện ý để cho ta đi theo ngươi hay không."
Đường Tam mỉm cười nói: "Nếu ngươi muốn đi thì hãy cứ đi. Bất quá, tính tình của ba ba ta có thể không quá tốt."
Tiểu Vũ không thèm để ý nói: "Người ta đáng yêu như vậy, dám chắc ba ba ngươi sẽ thích ta." Vừa nói còn bày ra bộ dáng ôn nhu hướng Đường Tam nháy nháy mắt.
Người khác có lẽ sẽ bị bề ngoài của nàng mê hoặc, Đường Tam nhìn tình cảnh nàng bộc phát sự tức giận thật sự quá nhiều, chỉ là bất đắc dĩ lắc đầu, một chút cũng không ăn cái bộ dáng này của nàng:" Mỹ nhân kế không cần dùng đối với ta đi. Hoàn hảo là ngươi bây giờ mới bảy tuổi, nếu lớn thêm một chút nữa, có lẽ thật khó có điểm để phân biệt với hồ ly tinh."

Đấu La Đại Lục - Chương #52


Báo Lỗi Truyện
Chương 52/517