Chương 337: Tiểu Vũ, người yêu của ta, cuối cùng cũng gặp lại


Dịch: A Lót + A Lá

Tà Nguyệt mặc dù mang theo Đường Tam, nhưng đạt tới trên sáu mươi cấp, thân thể cũng khá cường hãn, cũng không có hạ thấp tốc độ của hắn.Mà Đường Tam dựa trên người hắn, rất nhanh khôi phục được tinh thần lực của mình.Đang ở trong hoàn cảnh khắp nơi đều là lam ngân thảo, mặc dù trước đó tinh thần lực bị thượng nặng, nhưng tốc độ khôi phục lại cực kỳ kinh người.Dưới tình huống lam ngân lĩnh vực chỉ tác dụng cho bản thân, mắt thường căn bản khó có thể nhìn ra năng lượng từ lam ngân thảo không ngừng tuôn vào trong cơ thể, bổ sung cho những tiêu hao của hắn.Đương nhiên, từ bên ngoài nhìn qua, trông hắn vẫn hư ngược như vậy.
Cảm giác được rằng mình đang dần dần tới gần vị trí mà lúc trước tinh thần lực dò xét đến, lòng Đường Tam lại một lần nữa khẩn trương lên. Mặc dù hai cỗ hơi thở kia cường đại như thế, nhưng những người được Vũ Hồn Điện phái ra này thực lực cũng không kém.Hai tồn tại cường đại ấy thật sự có thể bảo vệ được Tiểu Vũ không?
"Hoan nghênh đi tới Tinh Đấu đại sâm lâm." Đột nhiên, một giọng nói ôn nhu từ phía trước truyền đến, làm Quỷ Đấu Lađi tuốt ở đàng trước rất nhanh dừng chân lại.
Nghe thấy giọng nói ôn nhu ấy, cho dù là đang cố sức che giấu chính mình, thân thể Đường Tam cũng không khỏi rung động một chút.Năm năm, đã năm năm rồi, hắn rốt cuộc lại được nghe tiếng nói động lòng người này.Không phải là Tiểu Vũ, thì còn có thể là ai được chứ?
Cúc Đấu La thân hình chợt lóe, đã đi tới bên cạnh Quỷ Đấu La, hai người liếc nhìn nhau một cái, Cúc Đấu La hướng những cao thủ Vũ Hồn Điện ở phía sau ra dấu, trận hình do hai mươi gã hồn thánh tạo thành lập tức thay đổi, trận hình nhanh chóng co rút lại, hóa thành hình tròn, đem ba người hoàng kim nhất đại cùng Đường Tam vây vào giữa. Đồng thời phóng thích ra vũ hồn của mình.Cảnh mười tên hồn thánh đồng thời phóng thích vũ hồn tuyệt đối là kinh người, trong phút chốc, lấy bọn họ làm trung tâm, không khí trong phạm vi trăm thước trở nên kịch liệt vặn vẹo, những hồn hoàn huyễn lệ liên tiếp xuất hiện trên người bọn họ.
Ba người hoàng kim nhất đại cũng đồng thời phóng thích vũ hồn, Tà Nguyệt một tay dìu Đường Tam, nguyệt nhận đã xuất hiện trên tay kia. Mỗi người đều tràn ngập cảnh giác nhìn phía trước.
"Các ngươi không phải đã tìm ta rất lâu sao? Bây giờ tìm được rồi, tại sao lại không dám qua đây?"Giọng nói ôn nhu lại vang lên, sự điềm tĩnh trong giọng nói làm các cao thủ Vũ Hồn Điện đều có cảm giác quái dị.
Cúc Đấu La hướng Quỷ Đấu La gật đầu, hai người dẫn đầu tiến lên phía trước.Thật vất vả mới tìm được mục tiêu, cho dù phía trước thật sự có cạm bẫy, bọn họ cũng nhất định phải giẫm vào.Bỏ qua cơ hội lần này, không biết lúc nào mới có thể tìm được con thỏ giảo hoạt này.
Xuyên qua một mảnh rừng rậm rạp, tầm nhìn phía trước trở nên sáng tỏ thông suốt, đồng tử mỗi người đến từ Vũ Hồn Điện cơ hồ đồng thời co rút lại.Bởi vì, hiện ra trước mặt họ, là một khung cảnh xinh đẹp không lời nào diễn tả được.
Tiểu hồ trong suốt làm không khí trở nên càng thêm ẩm ướt, bên mặt hồ là một cây đại thụ khổng lồ, ánh mặt trời chiếu rọi khắp nơi, làm tất cả mọi thứ dưới sự phản xạ của mặt nước đều trở nên rực rỡ lung linh.
Ở một bên khung cảnh đẹp đẽ động lòng người này, một thân ảnh cực kỳ cao lớn lẳng lặng đích ngồi xổm nơi đó, đó là một dạng tồn tại khổng lồ giống như sơn nhạc (sơn và nhạc đều có nghĩa là núi), toàn thân được bao phủ bởi bộ lông ngăm đen dưới ánh mặt trời yếu ớt lóe ra quang thải nhàn nhạt.Mặc dù là bốn chân nó đều chạm đất, nhưng độ cao của đôi vai cũng tuyệt đối vượt qua bảy thước.Nếu như đứng thẳng lên, chỉ sợ nó sẽ cao đến mười lăm thước có dư.
Nhìn tử vẻ bề ngoài, đây là một dạng tồn tại vừa giống vượn vừa giống hắc tinh tinh.Ngoại trừ đôi mắt to như như đèn lồng phóng ra hoàng tinh lộng lẫy (1) ra thì toàn thân nó là một màu đen kịt.
Thân thể đại gia hỏa thật sự quá hùng tráng.Hùng tráng đến mức bất khả tư nghị.Nó chẳng những có thân thể khổng lồ.Hơn nữa mỗi một chỗ trên thân thể đều rắn chắc đến nỗi so với đá hoa cương còn kinh khủng hơn, đứng đây mà tựa như một tòa núi nhỏ vậy.Cả thân thể giống như là sự kết hợp của lực và mỹ (sức mạnh và cái đẹp).
Nếu như nói nó biểu hiện cho sự dương cương, thì bóng hình xuất hiện trên vai nó, lại là một thân ảnh ôn nhu đến tận cùng.
Bộ váy dài màu trắng phủ kín cả gót chân.Dung nhan tinh xảo tựa như tinh linh không cách nào tìm được ra nửa phần tì vết.Mái tóc đen từ sau lưng buông thõng xuống đến tận đầu vai cự viên nọ.Nếu như nhìn từ phía sau, giống như là một thác nước màu đen che kín nàng vậy.
Mỗi một sợi tóc nhìn qua đều là mềm mại như vậy.Cả người giống như là chung linh thiên hạ chi tú (2).Vẻ đẹp của nàng không chỉ toát ra từ thân mình mà còn cùng với quang cảnh chung quanh hòa hợp thành một thể.Giờ khắc này, cho dù là Hồ Liệt Na tự nhận mình là tuyệt sắc cũng đã có cảm giác tự ti mặc cảm.
Đôi mắt Đường Tam sớm đã mở to.Llúc này, ánh mắt hắn đã trở nên ngây dại.
Đã qua năm năm rồi, Tiểu Vũ càng đẹp hơn, nàng cao hơn một chút, cũng đầy đặn hơn một chút, vẻ ngây thơ trên người đã hoàn toàn biến thành vẻ đẹp tuyệt mỹ.Đôi mắt lóe ra tia sáng nhu hòa nhìn xuống đoàn người Vũ Hồn Điện phía bên kia hồ, phảng phất hết thảy chung quanh đều là lấy nàng làm trung tâm, nàng bây giờ, giống như là đã hóa thân thành nữ thần rừng rậm vậy, lẳng lặng đứng ở trên vai Thái Thản Cự Viên vô cùng hùng tráng kia.
Đại bộ phận ánh mắt của các cao thủ Vũ Hồn Điện đều tập trung nhìn vào Tiểu Vũ.Nhưng hai vị Phong Hào Đấu La lại gắt gao nhìn chăm chú vào Thái Thản Cự Viên dưới chân Tiểu Vũ.Bản thân Thái Thản Cự Viên vẫn chưa phóng xuất ra cỗ hơi thở có lực áp bách ra sao.Nhưng nó chỉ là ngồi xổm nơi đó, thì cũng làm cho người ta có một loại cảm giác nặng nề giống như sơn nhạc.
Đến giờ bọn họ mới hiểu được tại sao quanh đây không có hồn thú cường đại xuất hiện.Đó là bởi vì, nơi này chính là địa bàn của sâm lâm chi vương a! Hồn thú bình thường, có con nào dám tiến vào trong lĩnh địa của sâm lâm chi vương để tìm chết cơ chứ?
Trong ánh mắt bình tĩnh của Tiểu Vũ bình tĩnh không có lấy một tia rung động, lẳng lặng nhìn hai gã Phong Hào Đấu La, "Các ngươi đã tìm ta rất lâu rồi, vậy thì, hôm nay kết thúc ở đây đi."
Tiếng nói vừa dứt, đôi mắt phóng ra hoàng tinh của Thái Thản Cự Viên dưới chân nàng chợt sáng, cho dù là đang ở ban ngày mà cũng giống như hai khỏa thái dương vậy, hơi thở nguy nga như sơn nhạc chầm chậm phóng thích, hồ nước trước mặt nó đã bắt đầu nổi lên một tầng rung động.
Quỷ Đấu La cùng Cúc Đấu La như thế nào cũng không nghĩ tới ở chỗ này lại gặp được hồn thú mạnh mẽ kinh khủng như Thái Thản Cự Viên. Bọn họ đương nhiên biết, nếu như có thể liệp sát được Thái Thản Cự Viên, chỗ tốt mà họ thu hoạch được so ra không kém một chút nào với hồn thú mười vạn năm tiến hóa vào ấu sinh kỳ Tiểu Vũ kia.Nhưng là, Thái Thản Cự Viên là tồn tại như thế nào? Hồn thú chi vương.Cho dù là hồn thú ngang cấp ở trước mặt nó cũng chỉ có thể run rẩy thần phục.
Địa vị của Thái Thản Cự Viên trong hồn thú so với địa vị của vũ hồn long, phượng trong tất cả các vũ hồn còn cao hơn.Trong ấn tượng của bọn họ, chỉ có nghe nói qua là đã từng có một người đánh bại Thái Thản Cự Viên, mà người kia chính là người đã đánh chết giáo hoàng đời trước của Vũ Hồn Điện - Hạo Thiên Đấu La Đường Hạo.
"Hống ----"Thân thể khổng lồ của Thái Thản Cự Viên đứng thẳng dậy, hơi thở tựa như thái sơn áp đỉnh bình thường khiến trên mặt hồ nước ở trước mặt hắn nổi lên một trận sóng lớn.Tiểu Vũ vẫn như trước đứng ở trên vai nó, mái tóc đen bởi vì sự biến hóa của khí lưu ở chung quanh khí tung bay.Nhưng thần sắc trên mặt nàng lại vẫn điềm đạm tự nhiên như vậy.
Từng sống với Đường Tam cùng một chỗ làm cho nàng có hơi thở khói lửa của loài người, năm năm rồi, cuộc sống tĩnh mịch trong rừng rậm lại làm cho nàng khôi phục vẻ điềm tĩnh trước kia.Tựa hồ những địch nhân cường đại trước mắt này không liên quan đến mình.
Quỷ Đấu La cùng Cúc Đấu Lađồng thời phóng thích ra vũ hồn của mình, hai người đều tự bộc phát ra chín cái hồn hoàn, lúc này mới đứng vững trước khí thế phóng thích ra từ trên thân thể Thái Thản Cự Viên.Quỷ Đấu La trầm giọng nói: "Cúc hoa quan, ngươi ngăn trở những người kia trong chốc lát.Ta trước tiên bắt con thỏ kia rồi tính sau.Một khi thành công, lập tức chạy xa."
Hai người phối hợp nhiều năm, Cúc Đấu La tự nhiên hiểu được ý tứ của hắn, Kỳ Nhung Thông Thiên Cúc trong tay đón gió rung lên, nhanh chóng phóng lớn, đệ thất hồn hoàn trên người cũng theo đó mà sáng lên.Đối mặt với Thái Thản Cự Viên cường đại, hắn vừa lên là phóng xuất ra Vũ Hồn Chân Thân của mình.
Quỷ Đấu La hét lớn một tiếng, "Những người khác đứng yên tại chỗ." Thanh âm vừa mới cất lên, hắn đã phóng người lên, toàn thân trở nên hoàn toàn hư ảo, mà ngay cả chín cái hồn hoàn chung quanh thân thể cũng đã trở nên không thể thấy rõ cho lắm.
Kim sắc cúc hoa rất nhanh bành trướng đến kích thước năm thước đảo qua dưới chân Quỷ Đấu La, Quỷ Mị hóa thành một đạo ảo ảnh trực tiếp vọt lên phía trước, Cúc Đấu La Nguyệt Quan cũng không có nhàn rỗi, đồng dạng vọt lên.Lướt gió đi tới, rất nhanh đuổi theo Quỷ Đấu La ở bờ bên kia mà phóng đi, hai người một trên một dưới.Quỷ Đấu La mặc dù nhanh, nhưng Cúc Đấu La đóa hoa cúc cực lớn ở trong tay cũng đã bay ra trước, kim sắc cúc hoa tại không trung như trước tiếp tục phóng đại, mỗi một phiến cánh hoa kim sắc nhìn qua đều là huyễn lệ như vậy.
Nguyệt Quan cùng đóa Kỳ Nhung Thông Thiên Cúc cự đại đang phóng ra kia giống như là có vật gì đó nói liền vào một chỗ, kéo theo tốc độ thân thể hắn cực nhanh trong khoảng thời gian ngắn dĩ nhiên không thua kém gì Quỷ Đấu La đã hóa thân thành quỷ ảnh.
Thái Thản Cự Viên Nhị Minh trong mắt toát ra một tia khinh thường, đối mặt với công kích của hai gã Phong Hào Đấu La, đầu vai nó rung lên, Tiểu Vũ nguyên bổn đứng trên đó bay lên, hướng ra phía sau mà rơi xuống.Ngay trong nháy mắt mà Tiểu Vũ rời đi, nó cũng động thân.
Sâm lâm chi vương chính là sâm lâm chi vương, trong nháy mắt bộc phát ra tốc độ so với thân thể mình hoàn toàn không ngược tỷ lệ một chút nào, trực tiếp đánh tới Quỷ Đấu La ở trên không.Mà đối với đóa Kỳ Nhung Thông Thiên Cúc cùng với bản thân Cúc Đấu La đang phóng về phía mình căn bản là bỏ mặc.
Quỷ Mị rõ ràng cảm giác được, chính lúc Thái Thản Cự Viên đánh về phía mình, hết thảy chung quanh đều trở nên ngưng trệ, thân thể của mình phảng phất nặng như đeo chì, nguyên bổn tốc độ giống như phù quang lược ảnh chợt giảm xuống.Tất cả mọi thứ trước mắt cũng tựa hồ đang khẽ vặn vẹo.
Lĩnh vực, đây là sức mạnh của lĩnh vực.Quỷ Đấu La lập tức đoán ra đây không phải là kỹ năng.Hắn đoán hết sức chính xác, là sâm lâm chi vương.Trọng lực khống chế lĩnh vực chính là một trong những năng lực của Thái Thản Cự Viên.Trong vô số loại hồn thú, hồn thú chính thức có thể nắm giữ sức mạnh của lĩnh vực tuyệt đối không vượt quá mười loại, mà trong mười loại hồn thú này có thể tu luyện ra được lĩnh vực có thể nói là đã ít lại càng ít.Quỷ Đấu La không thể nghi ngờ là ăn đòn đau.
Trọng lực khống chế lĩnh vực Thái Thản Cự Viên cùng trọng lực kỹ năng bình thường là bất đồng, ở trong lĩnh vực này, nó có thể tùy ý khống chế trọng lực biến hóa ở bất kỳ chỗ nào, không nhất định là tăng lên, cũng có thể là kịch liệt giảm xuống.
Quỷ Đấu La thân là mẫn công hệ Phong Hào Đấu La, am hiểu nhất chính là tốc độ, nhưng là.Chính lúc trọng lực khống chế lĩnh vực rơi vào trên người, tốc độ mà hắn am hiểu nhất nhất thời hoàn toàn bị triệt tiêu.
Thái Thản Cự Viên tuyệt không khờ khạo giống như nhìn qua từ bên ngoài như vậy, trọng lực khống chế lĩnh vực của nó tập trung trên người một mình Quỷ Đấu La.Trong nháy mắt đã đem trọng lực chung quanh thân thể Quỷ Đấu La tăng lên gấp mười lần.Ảo ảnh trở nên rõ ràng, dung mạo ít khi bị lộ ra của Quỷ Đấu La xuất hiện.
Đó là gương mặt một trung niên nhân âm trầm, hết sức gầy gò, da dẻ ngăm đen, một đôi mắt tinh quang nội liễm lúc này đã toát ra vẻ kinh hãi.
Nắm tay cự đại của Thái Thản Cự Viên huy động ra, Quỷ Đấu La có thể rõ ràng cảm giác được toàn bộ thổ nguyên tố trong không khí chung quanh đều ngưng tụ ở trong một quyền này.
Nếu như là tình huống bình thường, đối mặt với thân thể khổng lồ như thế của Thái Thản Cự Viên, hắn muốn né tránh cũng không vấn đề, nhưng là trọng lực đột nhiên tăng cường gấp mười lần lại mang đến cho hắn phiền toái thật lớn.Dù là lấy thực lực Phong Hào Đấu La của hắn muốn từ trong đó tránh thoát cũng là khó khăn càng thêm khó khăn.Nhưng hắn cũng lại càng không dám để cho thân thể của mình va chạm cùng một quyền này, chính diện tiếp nhận một quyền của sâm lâm chi vương, sợ rằng cũng chỉ có Hạo Thiên Đấu La dị thường kia mới có thể làm được.
Không chút do dự, đệ thất hồn hoàn trên người Quỷ Đấu La lóe sáng, Vũ Hồn Chân Thân chợt phóng thích, làm hắn cả người tại trong nháy mắt trở nên càng thêm hư ảo.Nếu như nói trước kia hắn là quỷ ảnh mờ mờ, thì ở một khắc này, thân thể của hắn đã biến thành gần như trong suốt.
Trong đôi mắt như sao vàng của Thái Thản Cự Viên toát ra vẻ đùa cợt cùng khinh thường.Ngay khi Quỷ Đấu La thi triển đệ thất hồn hoàn kỹ của mình, đột nhiên, trọng lực vốn đang tăng cường lên gấp mười trong nháy mắt biến mất, càng thêm đáng sợ chính là.Trọng lực từ tăng cường gấp mười chỉ trong sát na chuyển hóa thành suy yếu gấp mười tình huống bình thường.
Quỷ Đấu La đang cố gắng né tránh khỏi sự hạn chế của trọng lực khống chế lĩnh vực đối với mình, trọng lực đột nhiên kịch liệt thay đổi như thế, hắn căn bản không có cơ hội phản ứng, cả người cơ hồ là gia tốc hướng về phía nắm tay kinh khủng kia của Thái Thản Cự Viên mà đâm vào.
Oanh ----, tiếng nổ của khí kình mãnh liệt vang lên trong không trung, đạo quỷ ảnh trong suốt kia bay ngược ra.Trực tiếp bị đánh bay trở về phía những cao thủ Vũ Hồn Điện thủ bên.
Phải biết rằng, Quỷ Đấu La sau khi thi triển Vũ Hồn Chân Thân, bản thân miễn dịch với công kích vật lý, có thể xuyên thấu bất cứ công kích vật lý gì, thân thể trở nên hữu hình vô chất.
Nhưng mà cho dù ở dưới tình huống này, sức mạnh kinh khủng của Thái Thản Cự Viên lại như trước đem thân thể hắn đánh bay, có thể tưởng tượng được trong một quyền đó bao hàm sức mạnh như thế nào.Là một trong những tồn tại đỉnh cao nhất của hồn thú, thực lực của nó giống như Đường Tam phán đoán như vậy, đã áp đảo đại đa số Phong Hào Đấu La.
Công kích của Cúc Đấu La Nguyệt Quan cũng không có rơi vào trên thân thể Thái Thản Cự Viên.Hắn mắt thấy Quỷ Mị khi đối mặt một cái liền bị đánh bay.Lập tức từ bỏ phương án tác chiến đang dùng, không dám một lần nữa đem lực chú ý đặt ở trên người Tiểu Vũ sau lưng Thái Thản Cự Viên.
Nhưng ngay sau đó, một tia nguy cơ cảm giác mãnh liệt chợt từ dưới thân truyền đến.Cúc Đấu La phản ứng không thể không nhanh, đóa Kỳ Nhung Thông Thiên Cúc vốn đang vọt tới trước dưới sự kéo xuống toàn lực của hắn, bỗng nặng nề quật lên mặt nước ở phía dưới, mà chính thân thể hắn cũng vì lực phản hồi của vũ hồn khi quật xuống nước mà bay lên trời.
Phốc ----
Vô số bọt nước hóa thành huyễn lệ kỳ quang, trong khoảnh khắc bao phủ đóa Kỳ Nhung Thông Thiên Cúc, không khí đột nhiên trở nên ẩm ướt, một cái đầu bò thật lớn đường kính vượt qua bốn thước chợt trồi lên từ trong nước, Kỳ Nhung Thông Thiên Cúc nọ quật lên mặt nước dĩ nhiên bị chấn ngược mà quay về, phải biết rằng, hiện tại đóa cúc này chính là Cúc Đấu La đang ở trong trạng thái Vũ Hồn Chân Thân.
Lân phiến dày đặc, thân thể vô cùng khổng lồ phóng lên cao, quái vật đầu bò thân rắn khổng lồ này há mồm phun ra một cỗ thanh quang, Cúc Đấu La đang ở trên không trung cũng bị đánh ngược ra về phía Quỷ Đấu La, trong chớp mắt rõi xuống bên kia bờ hồ.Mặt liền biến sắc.
"Lão nhị, giết chết bọn chúng, một tên cũng không lýu lại."Quái vật đầu bò miệng nói ra tiếng ngýời.Ánh mắt băng lãnh tựa như lợi kiếm bình thường hướng mọi ngýời bên bờ quét qua.Hết thảy chung quanh đột nhiên biến thành một thế giới màu xanh, bao gồm cả Đường Tam ở bên trong, mỗi một tên hồn sý của Vũ Hồn Điệnđều cảm giác được thân thể của mình trong nháy mắt trở nên trì trệ, tốc độ giảm xuống ít nhất ba mýõi phần trăm.
Lĩnh vực, lại là lĩnh vực.
Hai ngýời Quỷ Đấu La cùng Cúc Đấu La lúc này đã là sắc mặt thảm biến.Quái vật đầu bò thân rắn này bọn họ cũng là lần đầu tiên nhìn thấy, nhưng nhìn từ khí thế cùng khả năng nói ra tiếng ngýời của nó, thực lực dĩ nhiên còn hõn cả Thái Thản Cự Viên, phiến thanh quang này, hẳn cũng là một loại trì hoãn lĩnh vực.Cùng với trọng lực khống chế lĩnh vực của Thái Thản Cự Viên giống nhau.Trong phạm vi lĩnh vực,quái vật trước mắt này khẳng định cũng có thể khống chế hiệu quả trì hoãn với cýờngđộ khác nhau.
(1)Ý nói mắt Nhị Minh có màu vàng và sáng như sao.
(2) tạm dịch là cái đẹp nhất trong những cái đẹp của thiên hạ.
Từ trong nước chui ra chính là sâm lâm đế vương, chủ nhân chân chính của Tinh Đấu đại sâm lâm Thiên Thanh Ngưu Mãng. Trì hoãn lĩnh vực, cũng không phải vì cùng chiến đấu với địch nhân, mà là vì phòng ngừa địch nhân chạy trốn mà thôi. Thân là chủ nhân của phiến đại sâm lâm, hắn như thế nào lại không biét những kẻ trước mặt này một mực tìm kiếm Tiểu Vũ chứ? Hôm nay dẫn bọn chúng tới đây, chính là muốn một lần đánh chết những kẻ này luôn.
Rống, Thái Thản Cự Viên phát ra tiếng rống giận vang trời, chân sau đạp mạnh, khiến cho thân thể trong nháy mắt bắn lên.
Một ngọn núi đột nhiên bay lên sẽ tạo thành tình cảnh như thế nào? Nói như vậy để hình dung Thái Thản Cự Viên vào thời điểm này là vô cùng thích hợp. Mặc dù thân thể của nó vô cùng to lớn, nhưng dưới tác dụng của trọng lực khống chế lĩnh vực, lại nhẹ nhàng như không có gì, thản nhiên nhảy về phía bên này.
Nói về thực lực, lúc trước khi Tiểu Vũ còn là mười vạn năm hồn thú, cũng còn xa mới bằng hai huynh đệ này, nhưng cả ba cùng nhau lớn lên từ nhỏ, Tiểu Vũ so với bọn hắn còn lớn hơn mấy năm. Khi Thiên Thanh Ngưu Mãng vẫn còn là một con tiểu thanh xà, Tiểu Vũ đã từng cứu hắn. Ở trong lòng hai huynh đệ này, Tiểu Vũ chính là tỷ tỷ của bọn hắn. Cho dù là sau này bọn hắn thực lực trở nên cường đại hơn, mỗi quan hệ này vẫn chưa bao giờ thay đổi.
Hễ kẻ nào uy hiếp đến sự an toàn của Tiểu Vũ, thì cũng như là uy hiếp tới bọn chúng, nhất định phải đem giết chết.
"Một chiêu cuối cùng." Quỷ đấu la đột nhiên hét lớn một tiếng, một cố quang mang khác với hắc sắc quang mang mọi khi chợt từ cơ thể hắn bốc lên.
Đó chính là hoả diễm ngân sắc sáng chói, cơ hồ trong nháy mắt đã bay lên trời, mà ngay ở bên cạnh hắn, trên người Cúc đấu la Nguyệt Quan cũng đồng thời bốc lên một tầng hoả diễm kim sắc. Trong nháy mắt này, chín cái hồn hoàn trên người cả hai cơ hồ là đồng thời rực sáng, phủ lên trên người bọn họ hai màu hoả diễm ngân sắc và kim sắc càng thêm mỹ lệ.
Đứng đối mặt nhau, bốn tay nắm lấy nhau, thân thể Quỷ Mị cùng Nguyệt Quan chợt dung hợp, trên người bọn họ tổng cộng là mười tám cái hồn hoàn, trong nháy mắt ngưng tụ thành một quầng sáng ngân sắc và kim sắc cực lớn lặng yên xuất hiện.
Đường Tam chỉ cảm thấy hoa mắt, đột nhiên đúng lúc này, trời đất phảng phất đều biến thành hai màu ngân sắc và kim sắc. Chung quanh hết thảy tựa hồ trong một sát na này trở nên tĩnh lặng. Thân thể Quỷ đấu la cùng với Cúc đấu la ở trong quầng sáng kim ngân sắc này đột nhiên biến mất, mà quầng sáng đó cũng bay lên không trung, trong chớp mắt hoá thành một quầng sáng khổng lồ đường kính hơn một trăm thước. Trong một khắc này, cho dù là Thái Thản Cự Viên vẫn đang ở trên không trung, hay âm thanh do Thiên Thanh Ngưu Mãng mới phát ra cũng trở nên ngưng đọng lại.
Võ hồn dung hợp kĩ, năm chữ chợt hiện lên trong đầu Đường Tam, tâm tình vốn cực kỳ thoải mái trong nháy mắt trở nên căng thẳng.
Võ hồn dung hợp kĩ do hai gã Phong Hào Đấu La thi triển sẽ cường đại đến mức độ nào? Sự cường đại của Thiên Thanh Ngưu Mãng mặc dù khiến hắn giật ình, nhưng mà, hai đầu hồn thú cường đại trước mắt này thật sự có khả năng ngăn cản Võ hồn dung hợp kĩ của hai gã Phong Hào Đấu La ư?
"Chúng ta chỉ có thể vây khốn hai con hồn thú này một lát, các ngươi lập tức bắt lấy con thỏ kia rồi nhanh chóng rời khỏi nơi này, nhanh lên." Âm thanh gò bó của Quỷ đấu la từ trong quầng sáng kim ngân sắc kia phát ra. Sau một khắc, quang mang chợt thu liễm, trên người Thiên Thanh Ngưu Mãng cùng Thái Thản Cự Viên đều xuất hiện thêm một tầng quang mang kim ngân sắc, tiếp tục vây hãm bọn chúng ở trong phạm vi nhỏ hẹp đó.
Kì lạ chính là, phạm vi hạn chế của Thái Thản Cự Viên vẫn còn đang ở trên không trung, có thể thấy được Võ hồn dung hợp kĩ tạo thành vầng sáng kim ngân sắc kia cường đại đến mức nào.
Cúc đầu la cùng Quỷ đấu la hai người luôn luôn cùng nhau hành động, không phải chỉ bởi vì bọn họ có quan hệ mật thiết, quan trọng hơn chính là sự tồn tại của Võ hồn dung hợp kĩ này. Đây chính là bí mật mới nhất của Võ Hồn Điện. Trên toàn bộ đại lục, hồn sư có thể có được Võ hồn dung hợp kĩ vốn đã rất ít, Phong Hào Đấu La có được Võ hồn dung hợp kĩ lại càng ít hơn nhiều. Hai quầng sáng kim ngân sắc lóng lánh, kỹ năng này chính là Song Tĩnh Chi lĩnh vực, cũng là một lĩnh vực Song thuộc tính, có thể đồng thời cố định kỹ năng cùng hành động của đối thủ. (đoạn này dịch cố định cũng không hay, nó còn là giam hãm, trói buộc, nhưng không biết dùng từ nào, mọi người tạm hiểu thế nhé ^^)
Thực lực của Thái Thản Cự Viên cùng với Thiên Thanh Ngưu Mãng tuy mạnh, nhưng đối mặt với song thuộc tính lĩnh vực có năng lực khống chế siêu cường như vậy, bọn chúng vẫn phải chịu kết cục là bị khống chế tạm thời.
Đương nhiên, vì thi triển kỹ năng này, Cúc đấu la cùng Quỷ đấu la cũng đã đem toàn bộ tâm lực vào trong, đến khi hồn lực của bọn hắn không cách nào duy trì nổi, cái lĩnh vực này tự nhiên cũng bị giải trừ. Nếu như lúc này còn có ít nhất một gã cường giả cấp bậc Phong Hào Đấu La ở đây nữa, phối hợp với tác dụng của Song Tĩnh Chi lĩnh vực, rất có thể đem đến cho hai đế vương sâm lâm những vết thương nặng. Nếu như có hai gã Phong Hào Đấu La, thì có lẽ còn có thể đánh chết bọn chúng. Đây chính là điểm lợi hại của cái lĩnh vực này.
Đương nhiên, Quỷ đấu la cùng với Cúc đấu la sở dĩ có thể thành công, cũng là do hai đại hồn thú này quá mức chủ quan, không có sự chuẩn bị kỹ càng.
Đáng tiếc, cùng đi với Cúc đấu la và Quỷ đấu la đến đây cũng chỉ có một ít hồn thánh mà thôi, với thực lực của bọn họ, căn bản không đủ để công kích, càng không nói đến xúc phạm tới hai đại hồn thú này.
Kinh nghiệm thực chiến phong phú khiến cho hai gã Phong Hào Đấu La hiểu rất rõ ràng, đối diện thẳng mặt bọn họ hiển nhiên khó có khả năng chiến thắng hai đại hồn thủ cường giả trước mắt. Nhưng bằng vào Võ hồn dung hợp kĩ của hai người, bọn họ lại có thể thành công vây khốn hai đại hồn thú, cho dù thực lực của bọn chúng có cường đại như vậy, muốn giãy ra khỏi cái lĩnh vực này cũng không dễ dàng gì. Mà Tiểu Vũ thực lực lại không mạnh, vẫn chỉ là hoá hình ấu sinh kì mà thôi, bằng hai mươi danh hồn sư cao thủ, chỉ cần có thể bắt được nàng, nhanh chóng rút lui. Mục đích đã đạt được, lùi lại từng bước, cho dù bị hai đại hồn thú đuổi theo, cũng có thể đem Tiểu Vũ ra để uy hiếp.
Theo tiếng ra lệnh của Quỷ đấu la, cùng với việc hai đại hồn thú đồng thời bị vây khốn, người có phản ứng đầu tiên không phải là người của Võ Hồn Điện, mà lại là Đường Tam.
Quỷ đấu la cùng với Cúc đấu la tính kế không có sai, hai đại hồn thú cũng bởi vì quá khinh thị bọn hắn mà bị nhốt lại, nhưng, bọn hắn lại không có tính đến chuyện Đường Tam.
Trong nháy mắt khi Quỷ đấu la đưa ra mệnh lệnh, Đường Tam bắt đầu hành động.
Cánh tay hắn vẫn khoát trên vai Tà Nguyệt, Quỷ đấu la vừa ra lệnh, cánh tay đó chợt buộc chặt, ngón trỏ hoá thành ngọc sắc, trực tiếp điểm lên trên ngực của Ta Nguyệt.
Hắn ra tay lần này là có chủ ý, điểm lên Thiên Trung Huyệt của Tạ Nguyệt, là một cao thủ về ám khí, Đường Tam nhận huyệt, độ chuẩn xác không thể nghi ngờ.
Thiên trung huyệt, sau khi bị đánh trúng, nội khí tản mát, tâm hoảng ý loạn, thần chí mất minh mẫn, là một trong ba mươi sáu đại huyệt trên cơ thể người. (đoạn này còn 1 câu giải thích về Thiên Trung Huyệt, thiếu Âm đủ Dương j đó, nhưng khó quá nên bỏ)
Đường Tam lần này ra tay đối với Tà Nguyệt thật sự quá đột ngột, hắn căn bản là không có chút phản ứng nào, vốn hồn lực đề tụ đang chuẩn bị phóng thích võ hồn bị điểm một phát đã tản mát, lồng ngực khó chịu, ngã cả người vào trong lòng Đường Tam.
Hồ Liệt Na đối với Đường Tam không tồi, Tà Nguyệt lại là huynh trưởng của nàng, lần này Đường Tam cũng không có xuống tay giết chết. Tuy nhiên, lần này hắn nhất định phải phát huy thực lực, tận khả năng làm giảm số lượng người bên Võ Hồn Điện.
Tay trái điểm lên Tà Nguyệt, tay phải đã sớm chuẩn bị tốt lấy ra hai khối Tử Mẫu Truy Hồn Đoạt Mệnh Đảm, trong nháy mắt phóng ra. Một tiếng nổ vang, một mảnh sương khói xuất hiện trước người hắn và Tà Nguyệt, vô số độc châm nhỏ li ti đồng thời bắn ra, nhất thời bao phủ trước mặt sáu gã hồn thánh khác.
Ám khí vốn chính là để đánh lén, cũng chỉ dưới tình huống đánh lén, ám khí mới có thể thể hiện uy lực lớn nhất. Biến hoá bất ngờ xảy ra nhất thời khiến cho người khác trở tay không kịp. Tử Mẫu Truy Hồn Đoạt Mệnh Đảm phóng ra phi châm chuyên phá nội gia cương khí. Ở cái thế giới này, chính là phá hồn lực hộ thể. Mấy gã hồn thánh này mặc dù đã xuất ra võ hồn, nhưng bọn hắn lại không có sử dụng hồn kĩ hộ thể, âm thanh kêu rên liên tiếp vang lên, sáu gã hồn thánh trước mặt Đường Tam trong nháy mắt ngã lăn xuống đất.
Dưới tình huống bị trúng độc châm của Tử Mẫu Truy Hồn Đoạt Mệnh Đảm ở khoảng cách gần, thần tiên cũng khó cứu.
"Ngươi làm gì thế?" Hồ Liệt Na kinh hoàng hô một tiếng.
Thân thể Tà Nguyệt bị Đường Tam ném thẳng về phía Hồ Liệt Na, đồng thời thân thể của hắn hư ảo loé lên, vô số ám khí từ trong tay bắn ra, vạt áo sau lưng lập tức xuất hiện Bát chu mâu lóng lánh quang mang màu lam và kim.
Hai tia sáng màu lam từ trong mắt hắn bắn ra, nhằm vào một gã hồn thánh. Gã hồn thánh này mặc dù đã có chút phản ứng, nhưng tốc độ thi triển hồn kĩ của hắn sao có thể nhanh bằng Tử Cực Thần Quang đây. Ầm ầm nổ vang, lại thêm một người ngã xuống, mặc dù chưa chết, nhưng đã bị mất đi năng lực chiến đấu.
Bát chu mâu trong nháy mắt chống đỡ thân thể, Lam Ngân, Sát Thần, hai lĩnh vực đồng thời bộc phát. Lam Ngân Thảo trên mặt đất trong nháy mắt điên cuồng sinh trưởng, năm cái hồn hoàn của Đường Tam đồng thời xuất hiện, đệ tứ hồn hoàn lóng lánh, Lam Ngân Tù Lung kĩ năng biến dị là Lam Ngân Đột Thứ phát động.
Tất cả mọi việc đều quá sức đột ngột, Đường Tam trong nháy mắt cơ hồ bộc phát ra toàn bộ năng lực của mình. Ngoài bảy tên hồn thánh bị hắn đánh lén đã nằm dưới đất, còn có Tà Nguyệt bị điểm trúng đại huyệt, hai mươi ba danh hồn sư cao thủ của Võ Hồn Điện nhất thời mất đi tám gã. Lam Ngân Đột Thứ mặc dù khó có khả năng gây tổn hại cho những kẻ khác đã có chuẩn bị, nhưng hiệu quả trì trệ gây cho bọn hắn cũng đủ để cấp cho Đường Tam thời gian thoát ly.
Bát chu mâu chống giữ, sau một khắc đẩy thân thể Đường Tam nhảy cao lên, kỹ năng phi hành của Lam Ngân Hoàng đùi cốt phải phát động, làm hắn giống như sao xẹt bay về phía Tiểu Vũ.
"Tiểu Vũ, chạy." Đường Tam hét lớn một tiếng, một cái Lam Ngân Thảo đã quăng về phía Tiểu Vũ.
Động tác của hắn thực sự quá nhanh, khi Tiểu Vũ để ý tới, chính là lúc vô số độc châm bạo bùng nổ, đánh chết sáu gã hồn thánh.
Cho dù bề ngoài Đường Tam đã thay đổi, khí chất cũg thay đổi, nhưng có rất nhiều thứ không thể thay đổi.
Đệ tứ hồn kỹ là vạn năm hồn hoàn, cường đại ám khí, Bát chu mâu cùng với Lam Ngân Thảo, tất cả đều đại biểu cho thân phận của hắn. Càng thêm quan trọng là, trong nháy mắt Đường Tam lợi dụng Bát chu mâu bắn lên không trung, ánh mắt của hắn đã cùng với Tiểu Vũ giao hoà.
Bề ngoài thay đổi, khí chất thay đổi, nhưng ánh mắt thì không thể thay đổi, nhất là ánh mắt của Đường Tam khi nhìn về phía Tiểu Vũ.
Ánh mắt của Tiểu Vũ không hề bình tĩnh nữa, càng không điềm đạm như lúc trước, mặc dù phía sau lưng Đường Tam, một số lượng lớn hồn sư đã bắt đầu khôi phục lại tinh thần đuổi theo, nhưng tất cả không chút nào ảnh hưởng đến sự vui sướng ngập trời trong lòng nàng lúc này.
Không ngăn cản chút nào, để mặc Lam Ngân Hoàng quấn quanh vòng eo mảnh khảnh của mình, hai chân thon dài của Tiểu Vũ động, cả người hướng tới Đường Tam nghênh đón.
"Ca."
Một tiếng gọi này, đã trải qua năm năm, bề ngoài hai người đều có biến hoá, nhưng âm thanh này vẫn bao hàm tình cảm rõ ràng không có chút nào thay đổi. Đường Tam vẫn là Đường Tam, Tiểu Vũ vẫn là Tiểu Vũ, ánh mắt hai người tiếp xúc trong nháy mắt, trong yết hầu của Đường Tam tựa như có cái gì đó nghèn nghẹn.
Ta phải bảo vệ nàng, nỗ lực dù phải đem tính mạng của mình ra.
Đây là ý nghĩ duy nhất trong lòng Đường Tam, sau một khắc, dưới sự thu về của Lam Ngân Hoàng, thân thể hai người đã dung hợp trên không trung.
Cánh tay trải dài ra, Đường Tam đem thân thể mềm mại nhớ nhung suốt năm năm ôm vào lòng, kỹ năng phi hành của Lam Ngân Hoàng đùi phải cốt toàn lực thúc giục, thân thể hắn tựa như tia chớp hướng ra phía ngoài rừng rậm chạy đi.
"Hỗn đản, giết hắn." Diễm nổi giận hét lên, cùng với mười ba danh hồn thánh phi nhanh nhằm hướng Đường Tam đuổi theo. Trong mười ba danh hồn thánh có ba gã là phi hành hồn sư, lập tức bay lên không trung, cùng với đám hồn sư còn lại dưới đất cấp tốc đuổi theo.
Gắt gao hôm cổ Đường Tam, trống ngực Tiểu Vũ đập hơi loạn, khi Đại Minh và Nhị Minh bị hai gã Phong Hào Đấu La vây khốn, nàng đã có dự cảm không rõ ràng. Nàng đương nhiên biết, bản thân mình dưới tình huống hiện tại rất khó có khả năng chống đỡ nổi đám cao thủ của Võ Hồn Điện.
Trong một khắc, trong đầu nàng không phải là suy nghĩ về an nguy của mình, mà duy nhất chỉ có một ý niệm trong đầu, nếu như trước khi chết, có thể gặp lại Đường Tam, như vậy, mình có chết cũng không đáng tiếc.
Mà ngay khi ý niệm trong đầu nàng còn chưa biến mất, Bát chu mâu quen thuộc, ám khi quen thuộc, còn có ánh mắt thân thiết đã hiện ra ngay trước mắt nàng.
Ngay lúc này, trong lòng Tiểu Vũ hoàn toàn chìm trong cảm giác ấm áp, hạnh phúc.
Lúc trước, sau khi rời khỏi Đường Tam, nàng đã nghĩ rất nhiều, nghĩ đến khả năng vĩnh viễn không được gặp lại Đường Tam, nàng đã từng tuyệt vọng. Nhưng dù là chỉ một chút cơ hội, nàng cũng không buông tha. Rốt cuộc có thể gặp lại người trong lòng, Tiểu Vũ cảm giác được, cho dù bây giờ mình lập tức chết đi, hết thảy đều đáng giá.
Hai tay gắt gao ôm quanh cổ Đường Tam, cảm thụ khí tức của hắn đã thay đổi rất nhiều, cùng với vòng ngực ấm áp của hắn, Tiểu Vũ có chút ngây dại.
Mà lúc này, Đường Tam căn bản không có thời gian vui sướng, mang theo Tiểu Vũ phi thân vào trong sâm lâm, hắn lập tức cảm giác được có ít nhất mười đạo hơi thở tập trung trên người mình. Lúc này hắn tuyệt không có khả năng dừng lại, chỉ có thể liều mạng chạy vào trong sâm lâm.
Nếu như Thiên Thanh Ngưu Mãng cùng Thái Thản Cự Viên có thể kịp thời giãy thoát ra từ trong Võ hồn dung hợp kĩ đương nhiên là rất tốt, nhưng hắn tuyệt đối không thể đem hy vọng kỹ thác lên người bọn chúng. Sau lưng là hơn mười cường giả cấp bậc hồn thánh, với lực lượng như vậy, hắn với Tiểu Vũ rất dễ dàng bị vây bắt. Tốc độ phi hành cũng không phải là nhanh nhất, nhất là bên trong sâm lâm, Đường Tam căn bản không dám rời đi khỏi phạm vi sâm lâm, nếu không, ở trên không trung sẽ thành cái đích ngắm cho mọi người công kích.
Cảm thụ được hơi thở sau lưng bay gần đến, hắn bỏ phi hành, nhẹ nhàng rơi xuống đất, hai tay ôm Tiểu Vũ, lấy Bát chu mâu thay thế hai chân, phóng nhanh về phía trước. Đồng thời, tinh thần lực hoàn toàn triển khai, dò xét hướng đi của truy binh phía sau. Mỗi khi đối thủ muốn hợp vây, hắn còn có thể tìm ra phương hướng chính xác nhất để thoát đi.
Đuổi theo tổng cộng là mười bốn người, gồm có Diễm, một trong thế hệ hoàng kim, cùng với mười ba danh hồn thánh khác của Võ Hồn Điện.
Hồ Liệt Na vẫn đứng im không nhúc nhích, nàng sau khi đỡ lấy huynh trưởng, phát hiện Tà Nguyệt sắc mặt tái nhợt, cả người đã hôn mê. Đó cũng không phải là lý do nàng không truy đuổi Đường Tam và Tiểu Vũ, mà là nàng không muốn tin tất cả sự việc phát sinh trước mắt này là sự thật.
Ngay khi sau lưng Đường Tam bày ra Bát chu mâu, Lam Ngân Thảo cùng với ám khí, vốn là một người thông minh như nàng không có lý do gì không nhận ra, nam nhân khắc sâu hình bóng trong lòng nàng lại là Đường Tam kẻ đã từng gây nỗi khuất nhục cực lớn đối với Võ Hồn Điện. Nhớ về quá khứ, mọi việc trở nên thông suốt, nhưng như vậy càng khiến cho nội tâm nàng trở nên thống khổ hơn, không biết bản thân mình nên làm gì.
Diễm lúc này đã bị vây trong cực độ phẫn nộ, điều hắn muốn làm vào lúc này chính là đem Đường Tam bằm thây vạn mảnh. Bảy tên hồn thánh, đây chính là bảy tên hồn thánh do Võ Hồn Điện tâm huyết vất vả bồi dưỡng a! Lúc này sinh tử không biết.

Đấu La Đại Lục - Chương #337


Báo Lỗi Truyện
Chương 337/517